Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 28: ** Đan sư Thiên Đan Môn tìm đến

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:24:26 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 28: ĐAN SƯ THIÊN ĐAN MÔN TÌM ĐẾN**

Trời vừa hừng sáng, sương mù còn vương vít trên những phiến lá cải xanh mướt trong thung lũng phía sau Thanh Vân Tông. Diệp Phi như thường lệ, thức dậy từ lúc giờ Dần. Việc đầu tiên hắn làm không phải là vận chuyển linh lực để tu hành, mà là lấy ra một chiếc mai rùa đen kịt, bên trong bỏ ba đồng tiền xu cổ gỉ sét.

"Lộp bộp."

Ba đồng xu rơi xuống một tấm vải lụa vàng. Diệp Phi nheo mắt nhìn kỹ, rồi sắc mặt đột nhiên biến đổi, hơi thở dồn dập.

"Quẻ Thủy Hỏa Vị Tế? Trên quẻ có sát khí, dưới quẻ có dị biến… Đây là điềm báo có kẻ lạ xâm nhập vào lãnh địa của ta!"

Diệp Phi lúng túng thu dọn quẻ bói, tim đập thình thịch. Suốt mười năm qua, hắn tuân thủ nghiêm ngặt tôn chỉ "Cẩu đến cuối cùng". Để bảo vệ vườn rau — nguồn sống và cũng là nguồn tu vi của mình — hắn đã bố trí quanh thung lũng này không dưới ba mươi tầng trận pháp che giấu hơi thở. Thế nhưng, quẻ bói hôm nay lại hiện ra một đường tơ duyên phận kỳ quái đâm thẳng vào vườn rau.

"Nhị Cẩu! Dậy mau! Có biến!" Diệp Phi dùng chân đá đá vào cái bụng phập phồng của con chó vàng đang nằm ngáy o o dưới gốc cây Linh Diệp.

Nhị Cẩu lim dim mở một con mắt, vẻ mặt đầy sự khinh thường. Nó ngáp một cái dài đến tận mang tai, rồi lười biếng trở mình, coi lời cảnh báo của chủ nhân như gió thoảng qua tai. Trong mắt nó, cái gọi là "biến" của Diệp Phi thường chỉ là một con thỏ rừng vô tình lạc bước vào trận pháp, hoặc một vị trưởng lão nào đó vô tình đi ngang qua nhìn vào thung lũng quá lâu.

"Ngươi cái con chó lười này, nếu hôm nay ta mà bị bắt đi luyện đan, ngươi đừng hòng có lấy nửa miếng vỏ dưa hấu mà ăn!" Diệp Phi lầu bầu chửi rủa, tay chân lại không rảnh rỗi. Hắn nhanh chóng chạy quanh vườn, kích hoạt thêm "Hóa Hình Trận" để biến những cây linh bắp cải đang tỏa hào quang lấp lánh trở nên vàng úa, trông chẳng khác gì rau thối ngoài chợ.

Vừa làm xong, một luồng hào quang rực rỡ từ chân trời xa thẳm xẻ dọc đám mây, bay thẳng về phía thung lũng. Luồng hào quang nọ mang theo một mùi dược hương nồng đậm, át cả mùi bùn đất tinh khiết của vườn rau.

Diệp Phi hít một hơi lạnh, đồng tử co rụt: "Luyện Hư kỳ? Không, là Hóa Thần đỉnh phong… Mùi này là của Đan sư! Xong đời, rốt cuộc cũng có kẻ đánh hơi được linh thực của mình!"

Hắn ngay lập tức thu liễm khí tức, khiến tu vi của bản thân tụt xuống mức Luyện Khí tầng 3 đầy thảm hại, lưng hơi khom lại, khoác lên mình bộ áo vải thô kệch, biến thành một nông phu thật thà đến mức không thể thật thà hơn.

Hào quang đáp xuống ngay trước hàng rào tre của thung lũng. Ánh sáng tan đi, để lộ một lão giả mặc trường bào thêu hình dược đỉnh đỏ rực, chòm râu dê dài quá ngực, ánh mắt láo liên đầy vẻ kiêu hãnh nhưng cũng không giấu được sự nôn nóng.

Đi cùng lão là Lý trưởng lão của Thanh Vân Tông — người lúc này đang cúi đầu khom lưng, vẻ mặt vừa tự hào vừa lo lắng.

"Cổ Tùng đại sư, chính là chỗ này. Diệp lão đệ của chúng ta tuy tư chất bình thường, nhưng việc canh tác linh dược lại có một phong thái rất riêng." Lý trưởng lão lau mồ hôi trên trán, rồi nhìn về phía Diệp Phi đang ngơ ngác đứng giữa vườn, nói lớn: "Diệp lão đệ! Mau ra đây bái kiến Cổ Tùng trưởng lão của Thiên Đan Môn!"

Thiên Đan Môn!

Diệp Phi trong lòng chửi thầm một vạn câu. Đó là môn phái luyện đan hàng đầu của Đông Hoang, nơi tập trung những kẻ có lỗ mũi thính hơn cả Nhị Cẩu. Tại sao lão già này lại tìm đến đây?

Hắn lạch bạch chạy ra, bộ dạng lúng túng, cúi đầu sát đất: "Tiểu nhân Diệp Phi, bái kiến đại sư. Không biết đại sư quang lâm hàn trang, tiểu nhân chưa kịp đón tiếp…"

Cổ Tùng trưởng lão không buồn nhìn Diệp Phi lấy một cái. Ánh mắt lão đang đảo quanh thung lũng. Đột nhiên, mũi lão phập phồng.

"Kỳ quái… rõ ràng từ xa ta ngửi thấy mùi của 'Thiên Địa Tinh Tú' thanh khiết không tì vết, tại sao vào tận nơi lại chỉ toàn mùi rau thối?"

Lão bước một bước, thu hẹp khoảng cách với hàng rào tre. Lý trưởng lão thấy vậy, định ngăn lại vì biết quy tắc của Diệp Phi, nhưng Cổ Tùng đã phất tay áo, một luồng kình phong mạnh mẽ thổi bạt sương mù xung quanh.

"Cái này…" Cổ Tùng sững người.

Dưới mắt lão, dù Diệp Phi đã ngụy trang bằng "Hóa Hình Trận", nhưng một đan sư cao cấp như Cổ Tùng lại có cảm giác cực kỳ nhạy bén với linh lực bên trong thực vật. Lão đi đến trước một cây cải bắp trông có vẻ héo úa, cúi xuống, đưa ngón tay khô héo chạm nhẹ vào lớp lá vàng vọt.

Cơ thể Cổ Tùng run bắn lên.

"Linh chất… không có một chút tạp niệm nào? Đây không phải là trồng trên đất bình thường, đây là được nuôi dưỡng bởi đạo vận!"

Cổ Tùng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào Diệp Phi, khiến hắn lạnh cả sống lưng. Diệp Phi ngay lập tức thực hiện phương án dự phòng số 14: Giả ngu đến cùng.

"Đại sư… rau đó bị sâu ăn, hôm qua tiểu nhân quên tưới nước, ngài đừng chạm vào, bẩn tay đại sư…" Diệp Phi gãi đầu, cười hì hì đầy vẻ ngờ nghệch.

Cổ Tùng hừ lạnh một tiếng: "Ngươi đừng hòng lừa ta! Lão phu luyện đan ba trăm năm, linh dược vạn năm cũng đã thấy qua không ít, nhưng chưa bao giờ thấy loại linh thực nào lại có linh khí thuần túy như thế này. Tiểu tử, chỗ rau này của ngươi, ta mua hết!"

Nói đoạn, Cổ Tùng ném ra một túi trữ vật vàng óng, lơ lửng trước mặt Diệp Phi.

"Bên trong có mười vạn linh thạch cấp cao, cộng thêm ba viên 'Phá Chướng Đan' giúp ngươi đột phá Trúc Cơ chỉ trong một đêm. Đổi lại, ta muốn toàn bộ số bắp cải này về làm dược dẫn để luyện 'Thần Nguyên Đan'."

Lý trưởng lão đứng bên cạnh nghe mà mắt đỏ rực. Mười vạn linh thạch cấp cao! Đó là tài sản bằng cả một tòa thành nhỏ! Với một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 3 như Diệp Phi, đây chẳng khác gì trúng độc đắc của Thiên Đạo.

Tuy nhiên, Diệp Phi lại thấy túi trữ vật đó giống như một quả bom nổ chậm.

*Mười vạn linh thạch? Mua rau của ta? Ngươi tưởng ta ngu chắc? Nhận tiền của ngươi, chẳng khác nào nói cho cả thiên hạ biết vườn rau này có vấn đề. Hơn nữa, nhận tiền của Thiên Đan Môn thì sớm muộn gì chúng cũng sẽ tìm ra cách bắt ta về đó làm nô lệ trồng rau cả đời!*

"Đại sư… cái này, tiểu nhân không dám nhận." Diệp Phi xua tay lia lịa, mặt mếu máo. "Tiểu nhân chỉ là kẻ trồng rau thuê cho tông môn. Số rau này… số rau này thực ra đã bị người ta đặt trước rồi ạ!"

Cổ Tùng nhíu mày, khí thế dâng cao khiến không khí xung quanh đặc quánh lại: "Ai đặt? Ở vùng Đông Hoang này, có ai dám tranh đồ với Thiên Đan Môn?"

Diệp Phi toát mồ hôi hột, não bộ hoạt động hết công suất. Hắn liếc nhìn Lý trưởng lão cầu cứu.

Lý trưởng lão lúc này mới sực tỉnh. Theo thói quen "não bổ" thượng thừa của lão, lão lập tức suy luận: *Diệp lão đệ nói có người đặt trước? Không, đây chắc chắn là lời từ chối khéo của bậc đại năng! Đúng rồi, mười vạn linh thạch với kẻ khác là lớn, nhưng với người dùng nước Cam Lộ tưới cây như Diệp lão đệ, chẳng khác gì gạch đá bên đường. Ngài ấy đang thử lòng kiên nhẫn của Cổ Tùng!*

Thế là Lý trưởng lão bước ra, ho hắng một tiếng, vẻ mặt đầy thâm trầm: "Cổ Tùng đại sư, người đừng ép Diệp Phi. Hắn nói đúng đấy, rau này có chủ rồi. Chủ nhân của nó… chính là Thiên Đạo nhân duyên. Kẻ không đủ cơ duyên, dù có núi tiền cũng không chạm vào được một lá mầm."

Cổ Tùng sững sờ. Lão là kẻ kiêu ngạo, nhưng cũng là kẻ rất sùng bái những câu nói mang tính "đạo lý huyền học". Nhìn bộ dạng thản nhiên (thực chất là đang run rẩy) của Diệp Phi, cùng lời nói đầy ẩn ý của Lý trưởng lão, lão bắt đầu dao động.

"Chủ nhân là Thiên Đạo nhân duyên?" Cổ Tùng lẩm bẩm. Lão chợt nhìn thấy Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc cây.

Nhị Cẩu lúc này thấy người lạ đứng lâu quá làm nó mất giấc ngủ, nó liền đứng dậy, thong thả đi tới gần hàng rào, liếc nhìn túi linh thạch lơ lửng trên không trung. Nó khịt mũi một cái, rồi bất ngờ nhấc chân sau lên, tưới một bãi "nước thánh" ngay dưới chân Cổ Tùng trưởng lão.

Không khí rơi vào im lặng đến chết người.

Diệp Phi mặt trắng bệch: *Nhị Cẩu, ngươi muốn ta chết sớm hay sao! Đó là cao thủ Hóa Thần đỉnh phong đấy!*

Cổ Tùng đang định nổi giận vì bị một con chó xúc phạm, nhưng đột nhiên, lão nhìn thấy vũng nước tiểu của Nhị Cẩu chạm vào một ngọn cỏ dại trên mặt đất. Chỉ trong nháy mắt, ngọn cỏ dại nọ biến hóa với tốc độ mắt thường có thể thấy được, lớn phổng lên, nở ra một bông hoa linh dược ngũ sắc rực rỡ, tỏa ra khí tức làm rung động tâm hồn.

"Biến… Biến thảo thành linh?" Cổ Tùng lùi lại hai bước, môi run bần bật. "Một con chó… cũng có thể ban phát tạo hóa? Đây không phải là thung lũng… đây là Thánh địa! Đây là vườn của Tiên nhân!"

Lão lập tức thu hồi túi trữ vật, sắc mặt từ ngạo mạn chuyển sang sùng bái cực độ. Lão quỳ sụp xuống, dập đầu với Diệp Phi đang ngơ ngác:

"Vãn bối mắt mù, không nhận ra tiền bối đang diễn hóa hồng trần! Lời nói vừa rồi mạo phạm, mong tiền bối thứ tội! Số linh thạch này xin được dâng lên để góp chút công đức tưới bón, không dám cầu mua rau nữa!"

Diệp Phi ngây người: *Cái gì? Tiền bối? Ta? Hồng trần? Lão già này bị khùng rồi à?*

Hắn nhìn Nhị Cẩu. Con chó vàng đang thản nhiên quay về nằm ngủ tiếp, vẻ mặt như thể vừa làm một chuyện nhỏ nhặt nhất trên đời. Diệp Phi nuốt nước bọt, lòng đau như cắt nhìn mười vạn linh thạch. *Lão đưa thì ta nhận chứ? Không được! Nhận rồi là kết nhân quả! Sợ lắm!*

"Đại sư… ngài đừng thế, ta chỉ là người trồng rau thôi mà…" Diệp Phi cố vớt vát, giọng run run.

Nhưng trong mắt Cổ Tùng, giọng nói run rẩy nọ lại chính là "tiếng sấm đêm xuân", mang theo sự từ bi của đại năng không muốn lộ thân phận.

"Tiền bối không cần nói thêm, vãn bối hiểu rồi! 'Vạn vật giai linh, duy tâm sở thực'. Ngài là muốn dạy vãn bối rằng tâm không tịnh thì đan không thành, rau không phải là thuốc, mà thuốc chính là rau!" Cổ Tùng như vừa đại ngộ, ánh mắt sáng quắc lên.

Lý trưởng lão đứng bên cạnh cũng vuốt râu cười đắc ý: "Chúc mừng Cổ Tùng đạo hữu đã ngộ ra chân lý của Diệp đạo hữu."

Cổ Tùng đứng dậy, hành lễ một cách cung kính nhất với Diệp Phi, sau đó rút từ trong ngực áo ra một tấm lệnh bài bằng bạch ngọc: "Tiền bối, đây là Thiên Đan Lệnh của vãn bối. Thấy lệnh như thấy tông chủ. Sau này bất kể ngài cần loại hạt giống cổ xưa hay dược thảo hiếm có nào, chỉ cần truyền tin, Thiên Đan Môn dốc toàn lực phụng sự!"

Nói xong, không đợi Diệp Phi từ chối, Cổ Tùng trưởng lão hóa thành một đạo cầu vồng biến mất tăm ở chân trời, nhanh như sợ Diệp Phi đổi ý sẽ giết lão diệt khẩu.

Diệp Phi đứng ngây dại giữa vườn rau, tay cầm miếng lệnh bài trắng muốt mà cảm giác như đang cầm một khối than nóng.

"Xong rồi… tan nát rồi… Thanh danh nông phu của ta tan tành rồi!" Hắn gào lên trong lòng.

Hắn quay sang nhìn Lý trưởng lão, người đang nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sùng bái.

"Lý lão ca… lão hài lòng chưa?" Diệp Phi méo mặt hỏi.

Lý trưởng lão vỗ vai hắn, cười khà khà: "Diệp lão đệ, đệ vẫn còn khiêm tốn quá. Một miếng lệnh bài nọ đủ để đệ đi ngang khắp Đông Hoang, sao phải buồn rầu? À mà, cây bắp cải nọ… có tiện để ta mang về nấu canh tối nay không?"

Diệp Phi thở dài thườn thượt, ném một cây bắp cải "héo" cho Lý trưởng lão: "Cầm đi, cầm đi rồi biến nhanh cho ta nhờ!"

Sau khi Lý trưởng lão vui vẻ rời đi, thung lũng chỉ còn lại Diệp Phi và Nhị Cẩu. Diệp Phi nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bài, rồi đột nhiên ngồi sụp xuống, bắt đầu dùng cái cuốc gỉ sắt đào một cái hố sâu ngay dưới gốc cây.

"Nhị Cẩu, chúng ta phải dời nhà. Không, chúng ta phải đào hầm sâu thêm hai nghìn trượng nữa. Chỗ này không còn an toàn nữa rồi!"

Nhị Cẩu liếc mắt nhìn hắn, thở ra một luồng khói xám từ mũi như muốn nói: *Ngươi đào sâu đến đâu thì rắc rối vẫn sẽ bò xuống đó thôi, đồ nhát chết.*

Hệ thống trong đầu Diệp Phi đột ngột vang lên:

【 Đinh! Ký chủ thu hoạch được lòng tôn kính của Đan sư đỉnh phong, hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Danh chấn dược giới". Thưởng: 1000 điểm thuộc tính tự do, 500 năm tuổi thọ, Hạt giống "Cây Tiên Trà Ngộ Đạo". 】

"Cái gì? Thưởng hạt giống mới?"

Diệp Phi nhìn điểm thuộc tính nhảy vọt, tu vi trong cơ thể cuồn cuộn như sóng thần nhưng bị hắn sống chết đè ép xuống Luyện Khí tầng 3. Hắn dở khóc dở cười nhìn về phía hạt giống nhỏ xíu vừa xuất hiện trong tay mình.

"Cây Tiên Trà Ngộ Đạo? Trồng thứ này xong, chắc là cả Đông Hoang sẽ kéo đến đây bái sư mất…"

Hắn lập tức cất hạt giống vào chỗ sâu nhất của túi không gian. Trồng rau bình thường đã đủ chết người, trồng cây trà này chẳng khác nào treo bảng "Ở đây có Tiên nhân" ngay cổng nhà.

Đúng lúc này, ngoài cổng thung lũng lại có tiếng bước chân dồn dập. Một đám đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông, dẫn đầu là Lâm Hải trưởng lão chấp pháp, đang đằng đằng sát khí đi tới.

"Diệp Phi! Ngươi dám cấu kết với người ngoài, tư lợi bán linh dược của tông môn? Khôn hồn thì giao nộp toàn bộ số linh thạch vừa rồi và cút khỏi thung lũng này cho ta!"

Tiếng quát tháo của Lâm Hải vang động cả núi rừng.

Diệp Phi nghe thấy, mắt bỗng sáng lên. *A, đúng rồi! Kẻ xấu đến! Nếu mình giả vờ bị Lâm Hải đánh đuổi, chẳng phải sẽ danh chính ngôn thuận biến mất khỏi tầm mắt mọi người sao? Kế hoạch 'Ve sầu thoát xác' chính là đây!*

Hắn quay sang Nhị Cẩu, ra hiệu: "Này, lát nữa ta sẽ giả vờ trúng chưởng ngã xuống, ngươi nhớ sủa thật thảm thiết vào, sau đó chúng ta cùng bỏ trốn, rõ chưa?"

Nhị Cẩu nhếch mép, để lộ hàm răng trắng ở dưới lớp bùn. Nó nhìn Lâm Hải đang hầm hố xông vào trận pháp, rồi nhìn cái cuốc gỉ trong tay chủ nhân. Trong lòng con chó già thầm nghĩ: *Muốn giả chết? Để xem cái trận pháp hàng rào này có cho lão già kia sống sót để ngươi giả chết không đã.*

Diệp Phi hít một hơi thật sâu, nặn ra vẻ mặt sợ hãi tột cùng, chân tay run lẩy bẩy đứng chờ "công lý" của Lâm Hải giáng xuống. Cuộc chiến giữ vườn của "Cẩu đạo nhân" lại bước sang một bước ngoặt mới mà chính hắn cũng không thể ngờ được.

Bởi vì, lão già Lâm Hải kia, vừa bước chân đầu tiên vào thung lũng, đã dẫm ngay lên một cây "Hành lá bén kiếm khí" mà Diệp Phi vô tình trồng bên vệ đường.

"Răng rắc!"

Một tiếng động khô khốc vang lên, theo sau là tiếng thét xé lòng của vị trưởng lão chấp pháp uy phong lẫm liệt.

"Cái gì… hành lá lại có thể chém đứt bảo hộ chân nguyên của ta?!"

Diệp Phi: "…"

*Khổ quá, ta đã bảo đừng có đi lung tung mà! Đám rau này nó cộc tính lắm!*

Chương 28 kết thúc với cảnh Diệp Phi đứng chết trân, tay vẫn còn cầm sẵn một miếng khăn trắng định làm "cờ trắng" xin hàng, trong khi kẻ địch mạnh nhất ngoại môn đang quỳ xuống ôm chân vì một tép hành lá.

Một tương lai yên ổn trồng rau, có vẻ như càng lúc càng xa vời với Diệp lão đệ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8