Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 30: ** Cuộc thi nấu ăn của tông môn
**Chương 30: Cuộc thi nấu ăn của tông môn – Một củ khoai tây đảo lộn càn khôn**
Sương sớm còn đọng trên những phiến lá cải xanh mướt, thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông yên tĩnh đến lạ thường. Diệp Phi khoác lên mình chiếc áo vải thô sờn cũ, tay cầm chiếc bình tưới bằng đồng rỉ sét, thong thả rưới những hạt nước long lanh lên luống khoai tây vừa mới nhú mầm.
Nhìn qua, đây chỉ là một lão nông bình thường đang chăm sóc vườn tược. Nhưng nếu có một vị đại năng Hóa Thần kỳ nào đi ngang qua, chắc chắn sẽ phải rùng mình mà quỳ sụp xuống. Những hạt nước phun ra từ cái bình rỉ kia không phải nước lã, mà là Thiên Địa Cam Lộ nồng nặc linh khí đến mức hóa lỏng. Mỗi giọt nước rơi xuống đều khiến không gian khẽ rung động, biến những cây khoai tây bình thường thành những "Thổ Địa Linh Tinh" có khả năng cường hóa thổ thuộc tính và tịnh hóa tâm ma.
"Hắt xì!"
Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây cổ thụ vẩy tai một cái, đôi mắt vàng khè lim dim nhìn chủ nhân, trong lòng thầm khinh bỉ: *“Lại diễn, lại bắt đầu diễn cái vai nông phu nghèo khổ rồi. Có ai đời tu vi đã đủ sức một tay bóp chết Kim Đan mà sáng nào cũng phải tính toán xem tưới bao nhiêu giọt nước cho một gốc khoai không?”*
Diệp Phi không quan tâm đến suy nghĩ của con chó ghẻ kia. Hắn lấy trong túi ra một bộ thẻ tre, gieo xuống đất ba lần, sau đó lẩm bẩm:
"Quẻ thứ nhất: Bình an. Quẻ thứ hai: Đại cát. Quẻ thứ ba:… Hả? Hung?!"
Sắc mặt Diệp Phi biến đổi, hắn lập tức lùi lại ba bước, tay siết chặt chiếc cuốc gỉ: "Hôm nay có điềm gở! Chắc chắn là có đứa nào định ám hại ta. Nhị Cẩu, chuẩn bị kích hoạt trận pháp số 09, chúng ta rút xuống hầm ngầm sâu ba trăm mét!"
Vừa nói dứt lời, một giọng cười sảng khoái từ xa truyền lại, phá tan bầu không khí phòng bị của Diệp Phi:
"Diệp lão đệ! Ta tới thăm ngươi đây! Có gì ăn không, lão già này sắp chết đói rồi!"
Diệp Phi thở phào, thu lại thế phòng thủ. Hóa ra là Lý Trưởng Lão. Cái lão già này mỗi lần tới là quẻ bói của hắn lại nhảy loạn xạ, bởi vì sự xuất hiện của lão luôn đi kèm với… phiền phức.
Lý Trưởng Lão đáp xuống vườn rau, dáng vẻ hôm nay khác hẳn mọi khi. Lão mặc một bộ lễ phục rực rỡ, râu tóc chải chuốt gọn gàng, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên khi nhìn thấy luống rau cải sau lưng Diệp Phi. Lão hít một hơi thật sâu, cảm giác như mỗi lỗ chân lông đều đang reo hò.
"Diệp lão đệ, hôm nay ta đến là có chuyện đại sự nhờ cậy." Lý Trưởng Lão nghiêm túc nói, nhưng tay thì đã kịp ngắt một lá rau sống đưa lên miệng nhai ngồm ngoàm.
"Không rảnh, không biết, không làm." Diệp Phi trả lời ba câu "không" kinh điển của Cẩu đạo, xoay người định đi vào lều cỏ.
"Ấy ấy, khoan đã!" Lý Trưởng Lão vội vàng kéo tay hắn lại. "Lần này là danh dự của Thanh Vân Tông chúng ta. Mười năm một lần, các tông môn vùng biên giới Đông Hoang sẽ tổ chức 'Linh Thực Đại Hội'. Năm nay, đến lượt Thanh Vân Tông làm chủ nhà. Nhưng khổ nỗi, vị Linh Trù chính của tông môn vừa mới… bị đau bụng do nếm thử đan dược mới luyện. Bây giờ chẳng có ai đại diện cho môn phái cả!"
Diệp Phi liếc mắt nhìn lão: "Tông môn thiếu người thì tìm các đệ tử thiên tài mà làm. Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 3, lại còn chỉ biết trồng rau, làm sao tham gia đại hội linh đình đó được? Ra gió dễ trúng tuyển lắm lão ạ, tôi còn muốn sống thọ thêm mấy năm nữa."
Lý Trưởng Lão thở dài, khuôn mặt đầy vẻ "não bổ": "Diệp lão đệ, ngươi đừng giấu nữa. Tài nghệ nấu nướng của ngươi, ta còn không rõ sao? Chỉ cần một bát canh bắp cải của ngươi thôi cũng đủ khiến người ta ngộ đạo. Lần này nếu chúng ta thua, mấy lão già của Tuyết Sơn Phái và Hỏa Vân Tông sẽ cười thối mũi Thanh Vân Tông mất. Hơn nữa…"
Lão ghé sát tai Diệp Phi, hạ thấp giọng: "Nếu ngươi tham gia, ta sẽ xin Tông chủ cấp cho ngươi lệnh bài 'Bất Khả Xâm Phạm'. Sau này, dù là Trưởng lão Chấp pháp hay bất cứ ai cũng không được bước chân vào thung lũng này quấy rầy ngươi nửa bước. Thế nào?"
Ánh mắt Diệp Phi khẽ dao động. *“Lệnh bài đó chẳng phải là lá bùa hộ mệnh giúp mình trồng rau trong yên bình sao? Nếu có nó, mình sẽ không phải lo lắng mấy tên thiên tài rảnh rỗi như Diệp Thần hay mấy lão già tham lam như Lâm Hải tới làm phiền nữa.”*
"Tham gia thì cũng được, nhưng ta có ba điều kiện." Diệp Phi giơ ba ngón tay. "Thứ nhất: Ta phải đeo mặt nạ, không được tiết lộ tên thật. Thứ hai: Ta chỉ làm đệ tử dự bị, nếu tình hình không quá tệ, ta sẽ không ra tay. Thứ ba: Cho phép ta mang theo Nhị Cẩu."
Lý Trưởng Lão gật đầu như bổ củi: "Thành giao! Chỉ cần ngươi chịu xuất hiện, mọi chuyện đều nghe theo ngươi!"
—
Sáng hôm sau, quảng trường chính của Thanh Vân Tông náo nhiệt chưa từng có. Cờ xí rợp trời, linh khí dao động từ phi thuyền của các tông môn phương xa khiến không trung vặn vẹo. Các vị tông chủ ngồi trên cao, khí thế hiên ngang, ai nấy đều muốn khoe ra sự thịnh vượng của môn phái mình.
Diệp Phi lúc này đang đứng ở một góc khuất sau khán đài, đầu đội một chiếc mặt nạ đầu heo có chút nực cười, tay dắt một con chó vàng gầy gò trông như sắp chết đói. Hắn lẩm bẩm: "Mọi thứ đã sẵn sàng. Trận pháp dịch chuyển tức thời đã được khắc dưới đế giày, trong túi áo có 30 viên khói độc bế mạch, Nhị Cẩu cũng mang theo linh thạch phòng ngự. Chỉ cần có biến, ta sẽ chạy trước!"
Nhị Cẩu ngáp một cái, tỏ vẻ không quan tâm.
Trên võ đài nấu ăn, các "Linh Trù" từ khắp nơi đã bắt đầu trổ tài. Tên đệ tử của Hỏa Vân Tông dùng Hỏa Diễm Chân Khí để xào nấu một con Linh Kê nghìn năm, khói bốc lên nghi ngút kèm theo những hình ảnh hư ảo của phượng hoàng. Đệ tử của Tuyết Sơn Phái thì dùng hàn khí để ướp lạnh Tuyết Liên Hoa, tạo ra một loại tráng miệng trong suốt như pha lê, tỏa ra khí tức thanh mát thoát tục.
"Hừ, lò hòe lò loét." Diệp Phi bĩu môi. "Thêm nhiều hiệu ứng thế để làm gì? Nấu ăn là phải giữ được tinh túy của đất trời, không phải biểu diễn xiếc."
Cuộc thi trôi qua được một nửa, đại diện của Thanh Vân Tông – một vị trưởng lão nấu ăn dự phòng – đang đổ mồ hôi đầm đìa vì nồi Linh Cháo của ông ta bỗng nhiên có mùi… khét. Đám người phía dưới bắt đầu xì xào, các vị khách mời thì mỉm cười đầy ẩn ý.
Lý Trưởng Lão ngồi trên đài cao, lo lắng đến mức bứt cả râu. Lão nháy mắt điên cuồng về phía góc khuất của Diệp Phi.
Diệp Phi thở dài một tiếng: "Haiz, rốt cuộc vẫn phải ra mặt. Nhị Cẩu, trông chừng nồi nước cho ta."
Hắn bước ra khỏi bóng tối, tiến lên sân khấu với một vẻ mặt vô cảm phía sau lớp mặt nạ đầu heo. Sự xuất hiện của hắn khiến cả quảng trường im bặt trong ba giây, sau đó là những trận cười bò lan tỏa.
"Kẻ nào đây? Đầu heo đại hiệp sao? Thanh Vân Tông hết người thật rồi à?" Một vị đệ tử Hỏa Vân Tông cười nhạo.
Diệp Phi không nói gì, hắn lấy từ trong túi vải rách rưới ra ba củ khoai tây vẫn còn dính đầy bùn đất. Những củ khoai này nhìn không khác gì loại bán đổ bán tháo ngoài chợ phàm nhân.
Hắn lại lấy ra một chiếc nồi sắt đen thui, cũ kỹ đến mức quai nồi cũng rụng mất một bên. Đám đông lại tiếp tục ồ lên. Các giám khảo – đều là những đại năng từ các phương – cau mày đầy chán ghét.
"Hỗn xược! Đây là Linh Thực Đại Hội, không phải nơi để làm trò hề!" Trưởng lão Chấp pháp Lâm Hải của Thanh Vân Tông, người vốn đã ghen ghét với những thứ bí ẩn xung quanh thung lũng của Diệp Phi, quát lớn.
Diệp Phi vẫn mặc kệ. Hắn chậm rãi nhóm lửa. Ngọn lửa của hắn không phải là dị hỏa thần kỳ gì, mà chỉ là lửa từ những cành củi khô lấy ở bìa rừng.
Hắn bắt đầu gọt khoai tây. Mỗi nhát dao hạ xuống đều cực kỳ đơn giản, không có hoa văn đẹp mắt, không có tốc độ kinh người. Nhưng nếu ai đó có thần thức đủ mạnh như Tô Thanh Tuyết – người đang đứng quan sát từ xa – họ sẽ thấy mỗi nhát dao của Diệp Phi đều khớp hoàn hảo với vận luật của đại đạo. Vỏ khoai rơi xuống, để lộ phần ruột trắng ngần, ẩn chứa một sức mạnh mộc hệ thâm thúy đến đáng sợ.
Diệp Phi cho khoai vào nồi, đổ nước vào. Nước này chính là nước từ chiếc bình rỉ sét của hắn. Khi nước sôi, một mùi hương kỳ lạ bắt đầu lan tỏa.
Ban đầu, mùi hương ấy rất nhạt, giống như mùi của đất ẩm sau cơn mưa đầu mùa. Nhưng chỉ sau vài hơi thở, mùi hương bắt đầu biến hóa. Nó len lỏi vào từng lỗ chân lông của mọi người có mặt trên quảng trường.
Hỏa Diễm Linh Kê của Hỏa Vân Tông bỗng chốc trở nên nồng nặc và trần tục. Tuyết Liên Hoa của Tuyết Sơn Phái bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và nhạt nhẽo. Tất cả mọi mùi hương khác đều bị lu mờ trước cái hương vị mộc mạc của… khoai tây luộc.
Lâm Hải vốn định đứng lên đuổi Diệp Phi xuống, nhưng khi ngửi thấy mùi hương này, lão bỗng đứng sững lại. Trái tim lão đập thình thịch, những vết thương cũ từ mười năm trước trong một lần tranh đoạt bảo vật bỗng nhiên có cảm giác tê rần rồi dịu lại.
"Đây… đây là mùi vị gì? Tại sao tâm thần ta lại bình tĩnh đến thế?" Một vị Tông chủ khách mời thốt lên, đôi mắt ông ta vốn đầy vẻ tham lam giờ lại trở nên trong sáng lạ kỳ.
Diệp Phi nhấc nồi xuống, dùng tay không bốc ba củ khoai tây nóng hổi đặt lên đĩa sứ trắng đơn sơ. Hắn không thêm bất cứ gia vị nào, cũng không có hình thêu phượng múa rồng bay trên dĩa.
"Mời." Hắn chỉ nói một chữ ngắn gọn.
Ba vị giám khảo khó tính nhất, vốn là những người đã nếm qua trăm vạn linh thực thượng hạng, giờ đây lại giống như những đứa trẻ đói bụng, không kiềm chế được mà lao vào đĩa khoai tây.
Vị Tông chủ Hỏa Vân Tông cầm một miếng, cắn một cái.
"Ầm!"
Trong tâm trí ông ta, một mảnh không gian thổ thuộc tính mênh mông mở ra. Những bức tường thành kiên cố nhất của tâm linh vốn đã bị xói mòn bởi tham vọng, giờ đây đang được vá lại bằng sức mạnh của đất trời.
"Đơn giản mà đại khí! Tự nhiên mà tinh khiết!" Ông ta bật khóc ngon lành. "Bao năm qua ta chỉ mải mê truy tìm hỏa diễm thiêu đốt mọi thứ, hóa ra gốc rễ lại nằm ở sự bình lặng của mặt đất này."
Tông chủ Tuyết Sơn Phái sau khi ăn xong, làn da vốn xanh xao do tu luyện hàn công bỗng chốc trở nên hồng hào. Bà kinh ngạc nhận ra, những khí lạnh tồn đọng trong kinh mạch đang được một luồng ấm áp hiền hòa từ khoai tây dẫn dắt ra ngoài.
"Món này… đây không phải là nấu ăn. Đây là ngộ đạo!" Bà thốt lên, nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ đầu heo của Diệp Phi như muốn nhìn xuyên qua nó.
Toàn bộ quảng trường rung động. Một củ khoai tây luộc lại có thể khiến các vị đại năng cảm thán đến mức này sao?
"Người thắng cuộc… không cần bàn cãi nữa…" Vị chủ khảo lớn tuổi nhất đứng dậy, giọng run rẩy. "Thanh Vân Tông thắng tuyệt đối!"
Tiếng reo hò dậy sóng, nhưng Diệp Phi thì chẳng thấy vui vẻ chút nào. Hắn nghe thấy âm thanh của hệ thống vang lên trong đầu:
*[Đinh! Ký chủ nấu ra món ăn cấp độ 'Thiên Địa Cộng Hưởng'. Thêm 500 điểm thuộc tính 'Mộc', 200 điểm 'Phòng ngự'. Tuổi thọ cộng thêm 100 năm. Danh tiếng vang xa, điểm 'Cẩu Đạo' trừ 1000!]*
*“Hả? Trừ điểm Cẩu Đạo? Chết tiệt!”* Diệp Phi thầm mắng lão Lý Trưởng Lão một nghìn lần. Danh tiếng này mà lan ra, chẳng phải đám người Thượng Giới sẽ kéo tới xin ăn sao?
Hắn nhìn thấy ánh mắt cháy bỏng của Tô Thanh Tuyết, sự sùng bái tột độ của Lý Trưởng Lão và sự kinh hoàng ẩn giấu của Lâm Hải. Diệp Phi biết, nơi này không thể ở lại thêm giây phút nào nữa.
"Khoai tây vẫn còn một ít trong nồi, các vị tự tiện."
Dứt lời, Diệp Phi ra hiệu cho Nhị Cẩu. Chỉ trong một chớp mắt, một làn khói trắng mù mịt bốc lên bao phủ lấy hắn. Đến khi khói tan đi, vị đệ tử đeo mặt nạ đầu heo và con chó vàng đã biến mất không còn một dấu vết, nhanh đến mức ngay cả thần thức của các vị tông chủ cũng không kịp truy bắt.
—
Sau đại hội, cả vùng biên giới Đông Hoang chấn động. Danh hiệu "Trư Đầu Đại Sư" (Đại sư đầu heo) của Thanh Vân Tông trở thành một huyền thoại mà ai ai cũng muốn bái kiến. Có người nói ông ta là Tiên nhân hạ phàm, có người nói ông ta là truyền nhân duy nhất của Thần Nông cổ đại.
Còn tại thung lũng hẻo lánh, Diệp Phi đang ngồi thở hổn hển trước lều cỏ. Hắn vội vã lấp đất vào mấy luống khoai tây còn sót lại, vừa làm vừa cằn nhằn:
"Phiền quá! Quá phiền phức! Đã bảo là không được ra gió rồi mà. Nhị Cẩu, từ ngày mai chúng ta chỉ trồng hành và tỏi thôi. Tỏi vừa cay vừa nồng, hy vọng cái mùi đó sẽ khiến đám người kia không dám bén mảng tới nữa!"
Nhị Cẩu lười biếng nhìn chủ nhân, bụng nó vẫn còn no căng nhờ ăn vụng một mẩu khoai tây thừa. Nó biết rõ, với cái tính cách "Cẩu" này của Diệp Phi, dù có trồng gì đi chăng nữa, thì chỉ cần một ngọn hành héo qua tay hắn, nó cũng sẽ biến thành một món chí bảo khiến thiên hạ đại loạn cho mà xem.
Chiều tà lại xuống, thung lũng vẫn xanh mướt, chỉ có điều trên cổng gỗ đã xuất hiện thêm một tấm lệnh bài "Bất Khả Xâm Phạm" bằng vàng ròng tỏa ánh hào quang, nằm im lìm bên cạnh chiếc xô nước rỉ sét, đánh dấu cho sự yên bình ngắn ngủi của một vị "nông dân" thực thụ.