Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 32: ** Tông chủ Thanh Vân Tông xuất hiện
**Chương 32: Tông Chủ Thanh Vân Tông Xuất Hiện**
Ánh rạng đông đầu tiên xuyên qua màn sương mù mỏng manh, rót xuống thung lũng phía sau Thanh Vân Tông một dải lụa vàng nhạt. Tiếng chim hót líu lo rộn ràng, nhưng đối với Diệp Phi, âm thanh này chẳng khác nào hồi chuông báo tử.
Hắn ngồi bệt dưới hiên gian nhà tranh dột nát, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc. Suốt cả đêm qua, hắn không tài nào chợp mắt nổi. Cứ hễ nhắm mắt lại, hắn lại thấy cảnh tượng ba vị Nguyên Anh Lão Tổ của tông môn quỳ rạp dưới hàng rào vườn rau của mình, ánh mắt sáng quắc như nhìn thấy chí bảo.
"Phiền phức rồi… phiền phức thật rồi!"
Diệp Phi vò đầu bứt tai, miệng lẩm bẩm như kẻ tâm thần. Hắn nhìn xuống cái cuốc gỉ đang dựa vào vách đất, thầm trách mình tối qua sao lại ném khoai tây ra ngoài làm gì. Chỉ vì muốn xua đuổi mấy con thú hoang quấy rối trận pháp, ai ngờ lại lôi kéo được ba vị "đại thần" trấn phái đến đây.
Dù hắn đã dùng khí tức từ Hệ Thống Thần Nông để ngụy trang, che giấu sạch sẽ dấu vết linh lực trong đám khoai tây luộc, nhưng cái khí vị của linh thực thuần khiết 100% không độc tố đó làm sao giấu nổi những kẻ đã sống cả trăm năm?
"Nhị Cẩu, ngươi nói xem, giờ chúng ta cuốn gói chạy trốn có kịp không?"
Diệp Phi quay sang hỏi con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây cổ thụ. Nhị Cẩu hé một bên mắt nhìn chủ nhân, sau đó lại thản nhiên ngáp một cái dài thượt, đuôi ngoáy ngoáy mấy cái như muốn nói: *Chủ nhân ngài cứ diễn tiếp đi, ta ngủ cái đã.*
Diệp Phi thở dài, nhìn lại chỉ số trên giao diện hệ thống:
【 Ký chủ: Diệp Phi 】
【 Tu vi: Luyện Khí tầng 3 (Thực tế: Ngụy Đại Thừa – Cảnh giới chuẩn bị phi thăng) 】
【 Điểm Cẩn Trọng: 99.999+ 】
【 Trạng thái: Cực độ hoang mang 】
"Không được, danh tiếng càng vang xa, họng súng càng nhắm vào mình. Phải dùng biện pháp mạnh." Diệp Phi ánh mắt lóe lên một tia kiên định. "Trồng tỏi! Đúng, ta phải trồng thật nhiều tỏi!"
Trong kiến thức của hắn, tỏi không chỉ có tính sát trùng mà mùi của nó cực kỳ khó chịu. Nếu hắn phủ kín cả thung lũng này bằng mùi tỏi hắc nồng, chắc chắn mấy vị đại năng tao nhã, quen với hương linh thảo kia sẽ không chịu nổi mà tránh xa.
Nghĩ là làm, Diệp Phi bật dậy, cầm lấy chiếc bình tưới nước — thực chất là Chân Linh Cam Lộ bình, một thứ tiên khí có thể hóa giải mọi chất độc và kích thích sinh trưởng thần tốc. Hắn bắt đầu rạch những luống đất tơi xốp, vừa gieo hạt tỏi vừa lẩm bẩm bài chú "Hành hạ khứu giác".
Đúng lúc này, từ phía đường mòn dẫn vào thung lũng, một dải mây tím từ trên trời giáng xuống, linh khí chung quanh đột ngột ngưng trệ. Một luồng uy áp vừa hào hùng, vừa uy nghiêm như thái sơn ép tới.
Diệp Phi cứng đờ người. Theo bản năng, hắn lập tức vận chuyển "Mệnh Cách Người Qua Đường", thu liễm toàn bộ khí tức xuống mức thấp nhất, biến mình thành một nông phu thực thụ với làn da hơi ngăm và vẻ mặt chất phác, khờ khạo.
Lý Trưởng lão — vị hàng xóm với bộ não siêu suy diễn — đang hớt hải dẫn đường phía trước. Phía sau lão là một nam tử trung niên mặc trường bào vân thêu, đầu đội tử quan, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. Mỗi bước chân của người này đều khiến hoa cỏ chung quanh nghiêng mình.
Mặc Vân Thần — Tông chủ Thanh Vân Tông, cường giả đã bước nửa chân vào cảnh giới Hóa Thần, người đứng đầu thế lực ngàn năm này.
"Lý Trường lão, ngươi chắc chắn vị tiểu hữu này chính là người đã tặng khoai tây cho ba vị Lão tổ chứ?" Mặc Vân Thần trầm giọng hỏi, ánh mắt không ngừng quét qua khu vườn.
"Thưa Tông chủ, thuộc hạ sao dám nói dối! Ngài nhìn xem, thung lũng này thoạt nhìn tiêu điều, nhưng thực chất…" Lý Trưởng lão vừa đi vừa liếc trộm Diệp Phi, bỗng dưng mắt lão sáng rực khi thấy những hạt tỏi vừa gieo xuống. "Kìa! Ngài xem! Diệp tiểu hữu lại đang thi triển bí pháp rồi!"
Mặc Vân Thần dừng bước, nhíu mày quan sát Diệp Phi đang lóng ngóng cầm bình tưới nước. Trong mắt ông ta, Diệp Phi quả thực chỉ là một đệ tử ngoại môn tư chất bình thường đến không thể bình thường hơn, tu vi Luyện Khí tầng 3 dao động không ngừng, dường như chỉ cần một trận gió cũng có thể thổi bay.
Nhưng khi ánh mắt ông ta dời xuống những luống tỏi vừa được tưới nước, sắc mặt Mặc Vân Thần bỗng chốc đại biến.
Dưới tác động của nước Cam Lộ, hạt mầm tỏi nhô lên khỏi mặt đất với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Điều kinh khủng nhất là, mỗi nhánh mầm xanh biếc ấy đều tản ra một loại dao động thuộc tính Hỏa cực kỳ tinh khiết, xé toạc không khí, tạo thành những quầng sáng nhạt chung quanh.
"Đây là… Cửu Dương Thần Tỏi trong truyền thuyết?" Mặc Vân Thần hít vào một hơi lạnh, giọng nói run rẩy. "Một loại tiên dược có thể tẩy rửa ma chướng, rèn luyện dương khí cường đại nhất? Sao có thể được trồng như rau dại thế kia?"
Diệp Phi nghe thấy, tim suýt chút nữa nhảy khỏi lồng ngực. Hắn vội vàng vứt cái bình sang một bên, lau mồ hôi trên trán, lộ ra nụ cười "ngốc nghếch" thương hiệu của mình.
"Ấy, quý khách đến chơi nhà ạ? Lão Lý, ông lại dắt ai tới đây thế? Tôi chỉ đang trồng mấy củ tỏi để tối về xào rau muống thôi mà, làm gì mà nhìn kinh thế?"
Mặc Vân Thần không rời mắt khỏi Diệp Phi. Ông ta lùi lại một bước, cung kính chắp tay, thanh âm vang vọng cả thung lũng: "Tại hạ Mặc Vân Thần, đương kim Tông chủ Thanh Vân Tông, hôm nay hữu duyên kiến thức chân nhân, mạn phép đến làm phiền."
Diệp Phi giả vờ giật mình, chiếc cuốc trên tay suýt rơi xuống chân: "Tông… Tông chủ? Trời đất ơi! Đệ tử Diệp Phi tham kiến Tông chủ! Con không biết ngài giá lâm, thật là đáng chết!"
Nói rồi, Diệp Phi định quỳ xuống lạy lục cho đúng kịch bản đệ tử cấp thấp gặp đại ca. Thế nhưng, Mặc Vân Thần sao dám để vị "đại năng ẩn cư" này quỳ trước mặt mình? Ông ta vội vàng phất tay, một đạo linh lực nhu hòa đỡ lấy Diệp Phi.
"Diệp tiểu hữu không cần đa lễ. Người đi trước không quản thứ bậc." Mặc Vân Thần trong lòng chấn động. *Khí tức này… thật sự quá mức bình thường. Ngay cả ta cũng không nhìn ra kẽ hở, đây chính là 'Phản phác quy chân' trong truyền thuyết! Ngài ấy muốn hóa thân thành phàm nhân để cảm ngộ hồng trần, ta không thể làm hỏng đạo tâm của ngài ấy được.*
Lý Trưởng lão đứng bên cạnh thầm đắc ý: *Quả nhiên, ngay cả Tông chủ cũng bị dọa cho khiếp vía. Diệp tiểu đệ, ngươi cứ giả vờ đi, lão già này sẽ phối hợp với ngươi đến cùng.*
Mặc Vân Thần hắng giọng, cố lấy lại vẻ uy nghiêm nhưng trong giọng nói vẫn đầy sự cung kính: "Diệp Phi, ta quan sát thấy ngươi ở ngoại môn đã lâu, một mình quản lý vườn rau này vất vả vô cùng. Thiên chất của ngươi tuy nhìn qua có vẻ… bình thường, nhưng ý chí cầu đạo lại vô cùng kiên định. Nay, ta muốn thu nhận ngươi làm Đệ tử chân truyền của Tông chủ, ban cho ngươi tòa đỉnh núi Linh Tiên để tu luyện, cấp cho ngươi quyền hạn cao nhất của Thanh Vân Tông. Ngươi thấy thế nào?"
Nghe đến đây, mặt Diệp Phi tái mét.
*Đệ tử chân truyền? Quyền hạn cao nhất? Linh Tiên đỉnh?*
Đây chẳng phải là lôi hắn ra phơi nắng giữa bàn dân thiên hạ sao? Ở Thanh Vân Tông, chức đệ tử chân truyền của Tông chủ là vị trí bị hàng vạn người dòm ngó, ghen ghét. Kẻ thù của tông môn sẽ nhắm vào hắn, thiên tài của các tông môn khác sẽ tìm hắn khiêu chiến, mà ngay cả đệ tử trong tông cũng sẽ dùng ánh mắt thấu xương để xỉa xói.
Đối với một "Cẩu nhân" chân chính, đây không phải là ban thưởng, đây là một bản án tử hình trì hoãn!
"Không! Tuyệt đối không được!" Diệp Phi hét lên, sau đó chợt nhận ra mình hơi quá khích, liền vội vàng hạ giọng, mặt mếu máo: "Thưa Tông chủ, đệ tử… đệ tử tài hèn đức mọn, cơm ngày hai bữa chỉ mong đủ no. Tu vi Luyện Khí tầng 3 này của con là do ăn rau nhiều mà có, chứ chẳng có tư chất gì đâu. Con quen sống khổ cực rồi, lên Linh Tiên đỉnh… con sợ mình sẽ chết vì cô đơn mất."
Hắn dừng một chút, chỉ vào đống phân bón bên cạnh: "Vả lại, rau của con còn chưa thu hoạch xong. Con đi rồi, ai bón phân cho tỏi, ai tưới nước cho cải? Con nguyện cả đời này ở lại đây, làm một tên tạp dịch trồng rau thầm lặng, xin ngài đừng làm khó con!"
Mặc Vân Thần ngẩn người. Đây là lần đầu tiên có người từ chối lời mời làm chân truyền của ông ta một cách dứt khoát như vậy. Ở ngoài kia, những kẻ được gọi là thiên tài sẵn sàng chém giết nhau chỉ để đổi lấy một cái liếc nhìn của ông ta. Vậy mà vị này…
Lý Trưởng lão híp mắt, đột ngột lên tiếng: "Tông chủ, ngài vẫn chưa hiểu ý của Diệp tiểu đệ sao?"
Mặc Vân Thần quay sang: "Ý gì?"
Lý Trưởng lão vuốt râu, ra vẻ thâm sâu: "Ngài nhìn vườn rau này đi. Mỗi gốc rau đều là một đạo luật, mỗi nhát cuốc là một đường kiếm khí. Diệp tiểu đệ nói 'chết vì cô đơn' thực chất là muốn nói tâm cảnh của ngài ấy đã đạt tới mức tuyệt đỉnh, 'Thắng bất kiêu, bại không nản', không muốn bị hư danh bên ngoài làm nhiễu loạn thiên tính. Ngài ấy nói 'chưa thu hoạch xong' là muốn ám chỉ công đức vẫn chưa viên mãn, chưa thể nhập thế!"
Diệp Phi đứng bên cạnh, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu già. *Ông già này, não của ông làm bằng gì vậy? Tôi nói thật lòng mà ông toàn dịch ra cái gì thế?*
Mặc Vân Thần nghe xong, đầu óc như nổ tung, đại ngộ vỗ đùi một cái đét: "Hay! Hay cho câu 'rau chưa thu hoạch xong'! Quả thực là tâm cảnh thượng thừa! Diệp tiểu hữu, là ta đường đột, suýt nữa làm ô uế đạo tâm của ngài."
Mặc Vân Thần càng nhìn Diệp Phi càng thấy sùng bái. Ông ta bắt đầu chú ý đến con chó gầy nằm dưới gốc cây. Với tu vi Hóa Thần nửa bước, ông ta lờ mờ cảm nhận được một luồng sát khí hung mãnh kinh thiên động địa đang ẩn giấu trong hình hài nhỏ bé kia.
Nhị Cẩu dường như cảm thấy có kẻ nhìn mình, nó khẽ hé mắt, một tia tử quang cực mỏng xẹt qua đồng tử.
Chỉ một cái liếc mắt ấy thôi, Mặc Vân Thần cảm thấy linh hồn mình như bị một đầu hung thú thái cổ nhìn chằm chằm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. Ông ta vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào "vị hộ pháp" của cao nhân nữa.
"Nếu tiểu hữu đã có chí hướng cao xa như vậy, ta không dám cưỡng cầu." Mặc Vân Thần lấy lại bình tĩnh, móc trong ngực ra một tấm lệnh bài màu đen sẫm, phía trên có khắc một chữ "Thanh" lấp lánh linh quang. "Đây là Thanh Vân Lệnh, chỉ có Tông chủ và Thái thượng mới có. Ngài giữ lấy, sau này ở Thanh Vân Tông, ngài muốn làm gì cũng được, đi đâu cũng được, không ai được phép làm phiền hay ngăn cản khu vườn này."
Diệp Phi nhìn tấm lệnh bài, định từ chối nhưng hệ thống trong đầu bất ngờ vang lên âm thanh lạnh lùng:
【 Ding! Ký chủ nhận được bảo vật 'Thanh Vân Lệnh' – Điểm Cẩn Trọng tăng thêm 1000. Tăng cường khả năng ẩn giấu vườn rau. Khuyên ký chủ nên nhận để tránh rắc rối dài lâu. 】
Hắn tặc lưỡi, đành đưa tay đón lấy. Thôi thì có cái lệnh bài này, ít ra đám tiểu quỷ hay thiên tài ngoại môn sẽ không dám đến đây thu thuế hay quấy phá nữa, coi như cũng tăng thêm chỉ số an toàn.
"Đa tạ Tông chủ ban thưởng. Vậy… đệ tử xin phép tiếp tục… tưới tỏi?" Diệp Phi cầm lệnh bài, nụ cười vẫn chân chất như cũ.
Mặc Vân Thần thở phào, ông ta nhìn xuống hàng tỏi đang tỏa nhiệt lượng hừng hực, do dự một chút rồi nói: "Tiểu hữu, không giấu gì ngài, ta tu luyện 'Vân Thần Quyết' đã lâu, nhưng gần đây cảm thấy dương khí không đủ, kinh mạch bị âm hàn xâm lấn. Không biết… ta có thể xin một nhánh tỏi của ngài về để… nghiên cứu được không?"
Nói ra câu này, Tông chủ oai phong của một phái cảm thấy mặt mình nóng ran. Nhưng miếng tỏi này rõ ràng là chí bảo hỏa hệ, nếu có nó, việc ông ta đột phá Hóa Thần chính thức chỉ là chuyện trong tầm tay.
Diệp Phi xua tay, hào sảng nhổ phắt một cụm tỏi to bằng nắm tay, bên trên còn dính cả đất bẩn, đưa thẳng cho Mặc Vân Thần.
"Có gì đâu! Ngài quý mến đệ tử như thế, mấy củ tỏi này có đáng gì. Ngài cầm lấy, về cứ đâm ra xào với thịt bò, bảo đảm khí huyết thông suốt, tối ngủ không lo bị lạnh."
Mặc Vân Thần hai tay run rẩy đón lấy cụm tỏi. Ngay khi tay ông chạm vào, một luồng hỏa linh lực tinh thuần chạy thẳng vào kinh mạch, hóa giải ngay lập tức mảng băng giá tồn đọng bấy lâu nay.
Đây… đây không phải tỏi! Đây là Tiên Đan lộ thiên!
"Đa tạ! Đa tạ tiền bối… à không, đa tạ Diệp tiểu hữu!" Mặc Vân Thần kích động đến mức suýt chút nữa gọi Diệp Phi là tiền bối trước mặt Lý Trưởng lão.
Ông ta ôm lấy cụm tỏi như ôm báu vật ngàn năm, gật đầu chào Diệp Phi rồi nhanh chóng hóa thành một luồng ánh sáng tím bay vọt về phía đỉnh núi chính. Ông ta không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa để luyện hóa món quà trời cho này.
Thấy bóng dáng Tông chủ biến mất, Diệp Phi bèn quẳng cái lệnh bài vào góc nhà, ngồi sụp xuống đất, mồ hôi lúc này mới thực sự tuôn ra như mưa.
"Nguy hiểm quá, suýt nữa thì bị bắt đi làm linh vật cho bọn họ rồi." Diệp Phi vỗ vỗ ngực, sau đó liếc nhìn Lý Trưởng lão đang đứng đó với vẻ mặt sùng bái tột độ. "Này lão Lý, ông không đi theo Tông chủ à? Đứng đây nhìn tôi làm gì?"
Lý Trưởng lão lúc này mới sực tỉnh, lão cười khà khà, đưa tay sờ sờ bụng: "Tiểu hữu, lão già này đi ngay đây. Chỉ là… nãy nghe cậu nói tỏi này xào rau muống ngon lắm, tối nay… lão mang vò rượu qua, cậu cho lão nếm thử một đĩa nhé?"
Diệp Phi trợn mắt: "Đi ngay! Ông mà còn ở đây nữa, tôi xào ông với tỏi bây giờ!"
Lý Trưởng lão cười hắc hắc, quay người chạy biến, miệng vẫn lẩm bẩm: "Xào tỏi… ồ, ý ngài ấy là dùng cực dương chân hỏa để thối luyện căn cốt. Hiểu rồi, ta hiểu rồi! Phải về truyền đạt cho đám đệ tử ngoại môn ngay, đây là cơ duyên trời ban!"
Thung lũng trở lại yên tĩnh.
Diệp Phi mệt mỏi nằm vật ra thảm cỏ xanh mướt, nhìn lên bầu trời xanh thẳm của Thương Lam Giới.
"Rốt cuộc thì cái thế giới này bị làm sao vậy? Mình chỉ nói thật thôi mà sao ai cũng nghĩ mình đang giảng đạo thế này?"
Nhị Cẩu lúc này bò dậy, nó thong thả bước tới bên cạnh Diệp Phi, khẽ khịt mũi vào tấm Thanh Vân Lệnh đang nằm vất vưởng trong đống rác. Nó cảm nhận được uy lực của tấm lệnh bài, rồi khinh bỉ nhìn chủ nhân của mình. *Đồ nhát gan, có tấm bài này rồi mà còn sợ cái gì.*
"Nhị Cẩu, ngươi không hiểu đâu." Diệp Phi đưa tay vuốt bộ lông xù của con chó. "Ở Tiên giới này, danh tiếng chính là độc dược. Càng ít người chú ý đến, chúng ta càng sống lâu. Ngươi thấy đấy, ngay cả Tông chủ cũng bị củ tỏi của ta dọa cho chạy mất dép, sau này chắc hẳn chẳng có đại nhân vật nào dám đến quấy rầy nữa. Chúng ta lại có thể yên ổn trồng rau rồi."
Nhưng Diệp Phi không biết rằng, ngay lúc đó, tại Thanh Vân Điện, Mặc Vân Thần vừa đặt củ tỏi lên bàn thờ tổ sư, một luồng hào quang hỏa trụ bỗng nhiên vọt thẳng lên trời, xé tan mây tầng, khiến toàn bộ tu sĩ trong bán kính trăm dặm đều kinh hãi ngẩng đầu.
Cũng từ lúc ấy, tin đồn về một vị "Dược Thần hạ phàm" đang cư ngụ tại một vườn rau cũ nát ở ngoại môn Thanh Vân Tông bắt đầu lan ra như cháy rừng, không chỉ trong Đông Hoang mà còn truyền tới tận tai những tông môn siêu cấp ở Trung Châu.
Diệp Phi vừa định thợp một ngụm nước, chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát, liền lập tức tung quẻ bói "Cát – Hung".
Kết quả: **Đại Hung.**
"Mẹ nó!" Diệp Phi bật dậy, cầm lấy cuốc. "Chắc chắn là do cái hàng rào quá mỏng! Phải gia cố thêm 99 tầng sát trận nữa mới được! Nhị Cẩu, dậy làm việc!"
Nhị Cẩu thở dài, lầm lũi đi ra tha mấy tảng đá (thực chất là Linh Thạch Cực Phẩm mà Diệp Phi tưởng là đá vôi) về phía hàng rào. Cuộc sống yên bình của vị nông dân này, e rằng còn xa vời lắm.