Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 41: ** Lý Trưởng Lão lại \”não bổ\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:35:12 | Lượt xem: 3

Thanh Vân Tông, Dược Viên ngoại môn.

Tiết trời vừa sang thu, sương mù sáng sớm tựa như những dải lụa mỏng vắt ngang qua những ngọn đồi nhấp nhô. Ở nơi này, linh khí tuy có phần mỏng manh hơn so với nội môn xa hoa, nhưng lại mang một vẻ thanh tịnh đến lạ lùng. Tiếng chim hót líu lo hòa quyện cùng tiếng suối chảy róc rách phía xa, tạo nên một khung cảnh thế ngoại đào nguyên thực thụ.

Giữa màn sương ấy, một bóng dáng thanh niên đang cặm cụi thực hiện nghi thức mỗi buổi sáng của mình. Đó là Diệp Phi.

Hắn mặc một bộ áo vải thô màu xám tro, ống quần xắn cao để lộ bắp chân săn chắc, trên vai khoác một chiếc khăn lau mồ hôi đã có phần sờn cũ. Nhưng nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy Diệp Phi lúc này không hề vội vàng. Ngược lại, mỗi bước chân của hắn đều cực kỳ cẩn trọng, mắt trái liếc sang bên, mắt phải nhìn về phía sau, tai dỏng lên nghe ngóng từng tiếng lá rụng.

“Cát quẻ! Tuyệt đối là cát quẻ!”

Diệp Phi lẩm bẩm trong miệng, tay cầm ba đồng xu cổ bằng đồng đen lật đi lật lại lần thứ ba. Sáng nay hắn dậy từ giờ Dần, việc đầu tiên không phải là rửa mặt, mà là gieo quẻ. Một quẻ cầu bình an, một quẻ cầu thu hoạch, và một quẻ cầu… không có phiền phức.

Kết quả: Hai quẻ Đại Cát, một quẻ Bình An.

“Hô… Xem ra hôm nay không có ai tới tìm ta phiền phức. Nhưng cũng không thể chủ quan.” Diệp Phi vỗ vỗ vào ngực, nơi có giấu ba lớp giáp mềm đan từ tơ nhện U Minh cực kỳ bền chắc. Chỉ cần một tu sĩ Trúc Cơ kỳ dốc toàn lực đánh vào, chiếc áo giáp này có thể phản chấn lại phân nửa lực đạo. Đây là món bảo vật hắn tự tay "dệt" lấy sau khi trồng thành công loại linh mầm Nhện Bạc năm ngoái.

Hắn tiến đến góc sân, nhặt lấy một chiếc chổi tre già. Chiếc chổi này trông chẳng có gì đặc biệt, tay cầm nhẵn nhụi, các nan tre đã chuyển sang màu vàng óng như mật ong. Thế nhưng, nếu một vị Luyện Hư đại năng đi qua đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rơi rụng cả hàm răng. Bởi lẽ, cái cán chổi kia được làm từ một nhánh của "Cây Ngộ Đạo" vạn năm, còn những nan tre quét đất thực chất là gân của một con Yêu Long bát cấp đã bị rút đi tinh túy hung hãn.

Đối với Diệp Phi, nó chỉ là một cái chổi tốt, quét sạch lá và bền màu.

“Xào… xạc… xào… xạc…”

Tiếng chổi lướt trên nền sân gạch cổ vang lên đều đặn. Diệp Phi nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của đất trời. Hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng thông báo thanh thúy:

[Ding! Ký chủ đang thực hiện lao động nông nhàn: Quét sân dọn vườn. Cảm ngộ về "Đạo không dấu vết" tăng lên 0.01%. Thân pháp "Thiên Ảnh Vạn Bộ" tiến hóa nhẹ.]

Diệp Phi chẳng thèm để ý. Tiến hóa cái gì chứ? Với hắn, tốc độ chỉ dùng để chạy trốn khi có kẻ mạnh tìm tới cửa. Tu vi hiện tại của hắn đang hiển thị ở mức Luyện Khí tầng 3 – mức tu vi của một gã đệ tử tạp dịch kém cỏi nhất Thanh Vân Tông. Đây là kết quả sau khi hắn đã dốc tâm sức gia trì 18 tầng phong ấn lên đan điền của mình. Thực tế là gì? Thực tế là linh lực trong người hắn đã nồng đậm tới mức bắt đầu kết thành từng giọt nước nhỏ, lơ lửng trong biển thức海 (hải) mênh mông như Thái Bình Dương.

Cùng lúc đó, cách hàng rào tre không xa, một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo bào xanh đã bạc màu, tay cầm bình rượu ngọc, đang liêu xiêu bước tới. Đó chính là Lý Trưởng lão – người duy nhất thường xuyên ghé thăm cái thung lũng hẻo lánh này.

Lão Lý là một trưởng lão ngoại môn đã hết thời, thọ nguyên chẳng còn bao nhiêu, nên thường tìm đến đây để hưởng chút bình yên của kẻ không tranh với đời. Lão thích nhất là cái tính khí "ngoan ngoãn, không cầu tiến" của Diệp Phi.

Tuy nhiên, sáng nay, ngay khi lão Lý định bước qua lối vào thung lũng, bước chân lão bỗng khựng lại.

Dưới mắt lão, Diệp Phi đang quét rác. Nhưng không, đó không phải là quét rác bình thường!

Trong đôi mắt vẩn đục vì rượu của lão Lý, mỗi nhát chổi của Diệp Phi dường như đang vẽ nên những quỹ đạo vô hình của quy luật đất trời. Những chiếc lá khô vàng vọt vốn dĩ rơi rụng tán loạn, nhưng khi bị chổi của Diệp Phi lướt qua, chúng lại xoay tròn theo một vòng cung kỳ ảo, giống như các vì tinh tú đang quay quanh quỹ đạo đại đạo.

“Cái này… cái này là…” Lão Lý trợn tròn mắt, hơi rượu trong người bỗng tan biến sạch sành sanh.

Lão thấy Diệp Phi bước lên một bước về phía trước, vai hơi nghiêng, chổi quét sang trái. Nhìn thì đơn giản, nhưng trong tâm thức của lão Lý, bóng dáng Diệp Phi dường như phân thân thành vạn bản thể, mỗi bản thể cầm một món vũ khí tuyệt thế, dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ tạp chất của cõi hồng trần này.

“Lùi lại một bước, là tránh được nhân quả. Tiến lên một bước, là nắm lấy sinh cơ!” Lão Lý lẩm bẩm, toàn thân run rẩy. “Diệp tiểu hữu không phải đang quét lá… Hắn là đang quét đi bụi trần trong lòng, hắn đang răn dạy ta về đạo lý của sự buông bỏ và kiến tạo!”

Lão nhìn thấy những chiếc lá được thu gom lại thành một đống nhỏ ở gốc cây. Ở đó, linh khí xung quanh bỗng nhiên hội tụ lại, tạo thành một tiểu trận pháp nhỏ bé nhưng cực kỳ tinh vi. Đống lá khô đó, nếu nhìn dưới góc độ bình thường chỉ là rác thải, nhưng dưới góc nhìn của một tu sĩ đã ở giai đoạn bình cổ lâu năm như lão Lý, đó lại chính là "Tàng Phong Tụ Khí" đỉnh cao.

“Thế gian vạn vật đều là đạo… Một nhát chổi cũng có thể định càn khôn.” Lão Lý hít sâu một hơi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. “Lão phu khổ tu trăm năm, vậy mà nhìn một kẻ phàm nhân quét rác cũng cảm thấy hổ thẹn đến nhường này? Không, Diệp Phi chắc chắn không phải là phàm nhân! Hắn nhất định là vị đại năng phương nào đang ẩn cư, mượn thân phận đệ tử tạp dịch để tôi luyện tâm tính!”

Diệp Phi lúc này hoàn toàn không biết có người đang đứng nhìn mình mà "lên đồng". Hắn chỉ đang khó chịu vì có một cái lá sồi bị kẹt giữa khe gạch cứng đầu quá.

“Cái thứ này, lại còn bướng!” Diệp Phi cau mày, khẽ dùng một chút lực tay, hất nhẹ chổi lên.

“Vút!”

Trong không khí vang lên một tiếng rít nhỏ không đáng kể. Nhưng trong mắt lão Lý, nhát chổi đó chẳng khác nào một đạo thiên lôi từ cửu thiên giáng xuống, trực tiếp chẻ đôi bầu không khí, xé toạc mọi chướng ngại. Một cơn gió nhỏ cuộn lên, đem theo vài phiến lá xoay tròn giữa hư không.

“Kiếm khí! Đó tuyệt đối là kiếm khí cực kỳ cô đọng!” Lão Lý kinh hãi, lùi lại hai bước. “Dùng chổi thay kiếm, dùng ý dẫn lực. Chỉ là một động tác tùy ý hất rác, vậy mà lại ẩn chứa sát chiêu có thể trảm cả tiên nhân… Thâm tàng bất lộ! Thật sự là thâm tàng bất lộ!”

Diệp Phi lúc này rốt cuộc cũng quét xong. Hắn đứng thẳng người, lấy khăn lau mồ hôi trên trán, gương mặt lộ ra một nụ cười thỏa mãn. Quét xong vườn rau, tinh thần quả thực sảng khoái hẳn lên. Hắn quay đầu lại, giật mình khi thấy một bóng người đang đứng như trời trồng ở lối vào.

“A, Lý trưởng lão? Lão tới từ lúc nào vậy? Sao đứng đó như tượng thế?” Diệp Phi niềm nở lên tiếng, đi tới mở cổng rào.

Lão Lý giật mình tỉnh mộng, vội vàng chắp tay, cúi đầu rất thấp. Giọng nói lão run rẩy: “Diệp… à không, Diệp đạo hữu… tại hạ vừa tới, không dám quấy rầy lúc ngài đang… tu luyện tuyệt học.”

Diệp Phi sững người, mặt đầy dấu chấm hỏi. Tuyệt học? Tuyệt học gì? Hắn chỉ quét rác thôi mà?

Lại nữa rồi. Lão hàng xóm này lại bắt đầu não bổ rồi.

“Lão Lý, lão nói gì thế? Ta chỉ quét mấy cái lá khô cho sạch vườn thôi. Tu luyện tuyệt học gì ở đây?” Diệp Phi cười khổ, xua xua tay. “Lão chắc lại uống quá chén từ đêm qua rồi đúng không?”

Lão Lý nhìn chằm chằm vào chiếc chổi trong tay Diệp Phi, sau đó nhìn vào đống lá được quét rất ngay ngắn dưới gốc cây. Lão cười khổ trong lòng: *“Phải rồi, đại năng thường thích ẩn mình, đóng vai người bình thường thì phải giả cho giống. Hắn không thừa nhận, chính là đang thử thách lòng kiên trì và đạo tâm của mình.”*

“Phải, phải, là lão phu uống quá chén, nói nhảm, nói nhảm thôi!” Lão Lý gượng cười, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi những đường chổi còn lưu dấu trên mặt đất. “Hôm nay thấy Diệp đạo hữu quét tản bộ thanh nhã, tâm đắc trong lòng có chút chấn động, mong đạo hữu thứ lỗi.”

Diệp Phi thở dài, bụng bảo dạ: *Cái lão này, chắc chắn là tu luyện đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi. Quét rác mà cũng thấy thanh nhã thì đúng là hết thuốc chữa.*

“Được rồi, được rồi. Lão đã đến rồi thì vào uống bát nước lọc đi. Sẵn tiện hôm qua ta mới thu hoạch được mấy quả cà chua mọng nước, để ta lấy cho lão nếm thử.” Diệp Phi thân thiện nói.

Lão Lý nghe đến hai chữ "cà chua" thì hai mắt sáng lên. Lão đã từng ăn qua mấy loại linh thực mà Diệp Phi gọi là "rau củ". Mỗi lần ăn xong, linh lực bế tắc trong người lão dường như lại được hơi ấm từ thức ăn đó hóa giải một phần. Dù lão không hiểu tại sao rau quả của một đệ tử Luyện Khí tầng 3 lại có tác dụng như vậy, nhưng lão tin rằng đó là quà tặng của "tiên nhân".

Hai người ngồi xuống chiếc bàn đá dưới gốc cây đại cổ thụ. Diệp Phi vào nhà, bưng ra một chiếc đĩa gốm mộc mạc, trên đó là vài quả cà chua đỏ mọng, vỏ mỏng tới mức dường như có thể nhìn thấy được dòng nước linh động bên trong.

Thực ra, đây là "Xích Hỏa Linh Quả" mà Diệp Phi vừa nâng cấp lên cấp bậc Thần cấp từ tháng trước nhờ vào hệ thống. Trong giới tu tiên, một quả thế này có thể khiến các cường giả Hỏa hệ đánh nhau đến vỡ đầu sứt trán, nhưng ở đây, nó bị thái lát để làm món khai vị cho buổi sáng.

“Lão Lý, ăn đi, ăn cho mát. Đừng có suy nghĩ lung tung về chuyện quét rác nữa.” Diệp Phi đẩy đĩa cà chua về phía lão.

Lão Lý cung kính cầm một miếng lên. Ngay khi miếng cà chua vừa chạm vào lưỡi, một luồng hỏa linh lực tinh khiết đến mức cực hạn bùng nổ trong khoang miệng lão. Nó không hề nóng bỏng gây thương tích, mà ngược lại như những sợi tơ hồng mềm mại, len lỏi vào từng kinh mạch khô héo của lão, bắt đầu chữa lành những tổn thương cũ do việc cố gắng đột phá thất bại để lại.

“Rào rào rào!”

Tiếng linh lực vận chuyển trong người lão Lý vang lên như tiếng sóng vỗ. Lão cảm thấy tu vi bao năm không nhích lấy một milimet, lúc này dường như có dấu hiệu buông lỏng.

Lão kinh hãi nhìn Diệp Phi. Hắn vẫn đang thản nhiên cầm một miếng cà chua lên nhai ngồm ngoàm, vẻ mặt hết sức bình thường, thậm chí còn lấy tay xoa xoa cái bụng đang kêu đói của con chó vàng gầy gò dưới chân – Nhị Cẩu.

*“Trời đất ơi! Một miếng quả này còn quý giá hơn cả một viên đan dược ngũ phẩm!”* Lão Lý hét thầm trong lòng. *“Diệp đạo hữu cứ thế mà đưa cho ta ăn? Đây không chỉ là thức ăn, đây là nhân quả lớn lao! Hắn đang ban thưởng cho ta vì nãy giờ đã kiên trì quan sát hắn quét rác!”*

“Đa tạ Diệp đạo hữu ban ơn!” Lão Lý buông miếng cà chua xuống, đứng dậy định hành đại lễ.

Diệp Phi suýt nữa thì sặc. Hắn vội vàng kéo lão Lý lại: “Kìa lão Lý! Chỉ là quả cà chua thôi mà, lão làm cái gì mà trang trọng thế? Nhà ta đầy ra đấy, không ăn thì lợn cũng ăn mất thôi!”

Nhị Cẩu nằm dưới chân nghe thấy vậy, lười biếng hừ mũi một cái, ý nói: *“Đúng vậy, đồ này ta ăn chán rồi, lão già này sao cứ như nhà quê mới lên tỉnh vậy?”*

Lão Lý nghe câu "không ăn thì lợn cũng ăn" mà tim đau thắt lại. Thứ linh dược bậc này mà đi cho lợn ăn? Đúng là cảnh giới của đại năng không phải kẻ phàm trần như lão có thể hiểu nổi.

“Được rồi, lão cứ ăn đi. Ta vào xem mấy luống rau hành một chút, sợ đêm qua sương xuống làm hỏng mầm.” Diệp Phi xua tay, rồi xách theo cái bình tưới nước đi ra sau vườn.

Cái bình tưới nước kia… Lão Lý lại để ý thấy rồi. Nước bên trong óng ánh như ngọc, tỏa ra một làn hương thoang thoảng mà chỉ cần ngửi một hơi thôi đã cảm thấy lỗ chân lông mở toang. Lão dám khẳng định, đó không phải nước giếng thường, mà là nước "Linh Tuyền" cực phẩm trộn lẫn với tinh túy thiên địa.

Diệp Phi bước đi nhẹ tênh giữa các luống rau. Những cây hành lá dưới tay hắn tỏa ra một loại kiếm ý nhu hòa, mỗi lá hành sắc lẹm như một thanh tuyệt thế linh kiếm đang ẩn mình chờ thời. Những bắp cải xanh mướt cuộn tròn như những lá chắn vững chãi nhất thế gian.

[Ding! Chăm sóc luống hành "Thiên Thanh": Thêm 10 điểm thuộc tính tấn công vĩnh viễn cho ký chủ. Hệ thống tặng thêm quà nhỏ: Một túi hạt giống mướp đắng – "Vạn Nỗi Khổ Nhân Sinh".]

Diệp Phi nhìn dòng thông báo mà thở dài: “Lại là mướp đắng sao? Ta đã đủ khổ vì phải cẩn thận che giấu tu vi rồi, giờ lại bắt ta trồng mướp đắng để cảm nhận nỗi khổ nhân gian? Cái hệ thống này đúng là muốn hành người mà.”

Hắn cúi người xuống, tỉ mẩn nhổ từng ngọn cỏ dại mọc quanh gốc hành. Mỗi động tác nhổ cỏ của hắn đều cực kỳ dứt khoát, không một chút dư thừa lực lượng.

Lão Lý ngồi từ xa quan sát, mắt lão dại ra. Lão thấy mỗi cọng cỏ dại bị nhổ đi là một đạo "ma niệm" trong lòng lão dường như cũng bị nhổ bỏ theo. Đầu óc lão bỗng chốc trở nên thanh minh lạ thường.

“Nhổ đi cỏ dại, chính là thanh trừng tâm ma!” Lão Lý xúc động đến mức rơi lệ. “Diệp đạo hữu đang thực hiện pháp môn hóa phàm để rèn luyện ý chí, đồng thời gián tiếp dạy ta cách đối diện với chấp niệm tu hành. Quả nhiên, người thực sự mạnh mẽ không cần khoe mẽ tu vi, họ chỉ cần hành động qua những việc nhỏ nhặt nhất.”

Càng nhìn, lão Lý càng cảm thấy rúng động. Lão thấy không gian quanh Diệp Phi bắt đầu có chút vặn vẹo. Có vẻ như do linh khí xung quanh quá đặc, hay do động tác của Diệp Phi quá "nhanh" dù mắt thường nhìn thấy "chậm", đã tạo ra những vết nứt nhỏ trong hư không, nhưng rồi ngay lập tức được dập tắt.

*“Đỉnh phong… đây chính là đỉnh phong thực sự!”*

Lão Lý vội vàng khoanh chân ngồi ngay tại bàn đá, nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại hình ảnh Diệp Phi quét rác và nhổ cỏ trong đầu. Lão nhận ra rằng nếu không tranh thủ lúc này để ngộ đạo, lão sẽ là kẻ ngu ngốc nhất Thương Lam Giới.

Diệp Phi làm việc một lúc, quay lại thấy lão Lý đã nhắm mắt "ngủ gật" trên bàn đá thì cũng không gọi. Hắn mỉm cười: “Gì chứ, đúng là tuổi già sức yếu, vừa ăn chút cà chua đã buồn ngủ rồi. Để mặc lão vậy, dù sao hôm nay quẻ bói cũng nói là cát lợi.”

Hắn gọi Nhị Cẩu: “Nhị Cẩu, ra trông vườn, ta vào bếp nấu chút cháo trắng. Hôm nay quét rác mệt phết, phải bồi bổ một tí.”

Nhị Cẩu vẫy vẫy cái đuôi ngắn củn, đi đến nằm chắn ngay giữa cổng rào, ánh mắt lộ ra vẻ hung quang lướt qua phía khu rừng gần đó. Một vài con yêu thú định lẻn vào nhặt rác cũng sợ hãi chạy mất tăm.

Hai giờ sau, lão Lý mở mắt ra.

Một luồng sáng xanh sắc lẹm loé qua trong đồng tử lão, sau đó thu lại. Lão đứng dậy, cơ thể phát ra những tiếng nổ "lắc rắc" như xương cốt đang tái tạo. Tu vi của lão, vốn đã kẹt lại ở Trúc Cơ tầng 9 suốt 40 năm qua, nay đã lặng lẽ đột phá lên Kim Đan sơ kỳ mà không cần tới bất kỳ loại đan dược hỗ trợ nào!

Quan trọng nhất là, lão đã cảm ngộ được một tia "Thoát tục kiếm ý" từ việc xem Diệp Phi quét lá.

“Đột… đột phá rồi sao?” Lão Lý nhìn đôi bàn tay mình, tràn đầy lực lượng mới mẻ. Lão run rẩy quay đầu nhìn về phía căn bếp nhỏ của Diệp Phi, nơi đang bốc lên làn khói trắng và mùi thơm của cháo trắng hành lá.

Lão biết ơn vô hạn.

“Diệp đạo hữu… ơn huệ này, lão Lý ta dùng cả đời này cũng không báo đáp hết.” Lão khẽ cúi đầu hành lễ một lần nữa, sau đó lặng lẽ để lại một bình rượu ngon nhất của mình trên bàn đá, rồi không dám chào mà âm thầm rời đi. Lão không muốn làm phiền khoảnh khắc "trải nghiệm cuộc đời" của vị đại tiền bối này.

Khi Diệp Phi bưng bát cháo hành ra sân, thấy lão Lý đã đi rồi, chỉ còn lại bình rượu.

“Ủa, cái lão này đi không nói một tiếng, sao lại để rượu lại đây?” Diệp Phi tò mò mở bình rượu ra ngửi. “Thơm thật! Chắc là thứ rượu nhạt nhẽo để dưỡng sinh đây mà. Được rồi, lấy rượu này pha nước tưới cho luống bắp cải chắc chúng sẽ ngọt hơn đấy.”

[Ding! Hệ thống thông báo: Một vị tu sĩ đã vì ký chủ mà đạt được "Đại Ngộ". Điểm Danh vọng ẩn của ký chủ tăng thêm 500 điểm. Khen thưởng: 100 năm tuổi thọ và một bộ đồ dùng nhà bếp – "Ngũ Vị Nhân Gian".]

Diệp Phi trợn mắt: “Cái gì? Ai đạt được Đại Ngộ? Đừng bảo là lão Lý già nua đó nha? Ta chỉ cho lão ăn mấy lát cà chua với xem ta quét rác thôi mà? Đúng là cái đồ lão hàng xóm não bộ quá mức! Kiểu này danh tiếng của mình lại bị lão đồn thổi đi đâu rồi không biết.”

Hắn vò đầu bứt tai, lo lắng vô cùng: “Nguy hiểm quá, lão Lý đột phá Kim Đan, chắc chắn người của tông môn sẽ điều tra lão. Nếu lão khai ra là do ăn cà chua của ta mà đột phá, thì vườn rau này sẽ biến thành bãi chiến trường mất! Phải tăng cường trận pháp thôi!”

Ngay lập tức, Diệp Phi lấy chiếc cuốc gỉ ra, bắt đầu đào hố xung quanh vườn rau.

Trong mắt kẻ thường, hắn đang đào rãnh thoát nước. Nhưng thực chất, cứ mỗi một mét hào đất được đào lên, Diệp Phi lại âm thầm vùi xuống đó một tấm bùa chú "Nghịch Chuyển Càn Khôn" cấp độ cao nhất.

“Phải đào sâu thêm mười mét nữa! Không, hai mươi mét! Phải chắc chắn rằng dù có Tiên Đế hạ phàm cũng không nhìn thấy được củ hành của ta!”

Diệp Phi vừa làm vừa lẩm bẩm về sự thiếu an toàn của tu tiên giới này, trong khi Nhị Cẩu ở bên cạnh chán nản nhìn chủ nhân mình đang "diễn sâu".

Trong bóng tối của thung lũng, một cơn gió thu thổi qua, những hàng rào tre bỗng dưng rung động nhẹ, tỏa ra những luồng khí tức huyền bí bao trùm lấy toàn bộ vườn rau. Thanh Vân Tông bên ngoài đang rộn ràng với các cuộc thi đấu và tranh giành địa vị, chẳng ai hay biết rằng, ở góc vườn hẻo lánh này, có một kẻ đang "cẩu" đến mức khiến trời đất cũng phải câm nín.

Và Lý trưởng lão, sau khi về tới phủ đệ của mình, việc đầu tiên lão làm là bắt toàn bộ đệ tử trong nhà mình đi mua… chổi tre.

“Nghe đây các con!” Lão Lý đứng trên bục cao, giọng nói hùng hồn uy nghiêm. “Từ hôm nay, tu luyện chính là quét rác! Ai quét sạch nhất, ai hiểu được chân lý của chiếc chổi, người đó sẽ là thiên tài của Lý gia ta!”

Đám đệ tử nhìn nhau ngơ ngác, tưởng trưởng lão bị sảng. Nhưng khi thấy lão Lý phất tay một cái, một luồng Kim Đan uy áp mạnh mẽ chấn động bát phương, tất cả đều vội vã quỳ xuống, đồng thanh hô lớn:

“Chúng con tuân lệnh trưởng lão! Nguyện đời đời quét rác, đời đời ngộ đạo!”

Một hiểu lầm vĩ đại, cứ thế bắt đầu lan rộng từ đây.

Trong khi đó, ở vườn rau, Diệp Phi vẫn đang hì hục đào đất, mồ hôi đầm đìa: "Khổ thật mà, trồng rau thôi sao cũng thấy áp lực thế này chứ…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8