Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 40: ** Thịt hổ nướng và rau thơm
Ánh trăng như nước, chảy tràn qua những kẽ lá của hàng rào tre 99 lớp đang bao bọc lấy thung lũng dược viên.
Diệp Phi sau khi thiết lập xong "Trận địa Đậu Hà Lan Nổi Giận" thì vỗ phủi tay, thở ra một hơi dài đầy mệt mỏi. Đối với một người luôn tôn thờ chủ nghĩa "an toàn là trên hết" như hắn, việc lao động chân tay kiêm thiết kế trận pháp phòng thủ thực sự là một cực hình đối với tinh thần.
"Haiz, tu tiên giới thật là nguy hiểm. Mới trồng có mấy mẫu đất mà cũng phải chuẩn bị như đi đánh trận. Cái gọi là nhân quả, thật sự là tránh không được mà."
Hắn lẩm bẩm, tiện tay rút ba cây nhang từ trong túi trữ vật (loại rẻ tiền nhất dành cho tạp dịch) ra đốt, cắm vào cái bát sứ mẻ trước hiên nhà. Đây không phải là bái thần, mà là thói quen mỗi khi làm xong một việc "trọng đại" của Diệp Phi – bói quẻ xem vận hạn.
Nhìn làn khói uốn lượn theo một quỹ đạo kỳ quái rồi tụ lại thành hình một con mèo nằm sấp, Diệp Phi nhíu mày suy nghĩ:
"Hình mèo nằm… là Cát? Hay là Hung? Ý là phải cẩn thận với hổ dữ, hay là hôm nay có lộc ăn thịt?"
Đang lúc hắn còn đang cân não với cái quẻ tượng tự chế của mình, thì từ phía bìa rừng âm u, một bóng vàng gầy gò đang lững thững kéo theo một thứ gì đó to lớn tiến về phía vườn rau.
"Gừ… gừ…"
Nhị Cẩu xuất hiện. Con chó vàng gầy nhom, xương sườn lộ rõ, nhìn qua cứ ngõ như gió thổi là bay, nhưng lúc này nó lại đang dùng răng lôi xềnh xệch cái xác của một con mãnh thú khổng lồ.
Diệp Phi trợn tròn mắt, chạy lại gần: "Nhị Cẩu! Ngươi lại tha cái gì về thế này? Ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi, đồ ăn bên ngoài không sạch sẽ, nhỡ dính phải kịch độc hay ma khí của mấy tên tà tu thì sao?"
Hắn nhìn xuống cái xác dưới chân. Đó là một con U Minh Hổ, toàn thân lông đen tuyền như mực, dài tới hơn ba trượng. Đỉnh đầu nó có một vết nứt sâu hoắm, có vẻ như bị một thứ gì đó rất cứng — ví dụ như móng vuốt của một con chó — tát thẳng vào thiên linh cái mà chết.
Nếu là một tu sĩ bình thường thấy cảnh này, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rụng rời chân tay. U Minh Hổ là yêu thú cấp 4, tương đương với tu sĩ Kim Đan kỳ của nhân tộc. Loại yêu thú này nổi tiếng với tốc độ kinh người và linh lực thuộc tính ám độc hung hiểm vô cùng. Nhưng trong mắt Diệp Phi lúc này…
"Lại là một con mèo rừng bị bệnh chết à?" Diệp Phi bĩu môi, dùng cái cuốc gỉ chọc chọc vào lớp da dày cứng như thép nguội của con hổ. "Nhìn da dẻ đen sì thế này, chắc là chết do nhiễm độc đất rồi. Nhị Cẩu, ngươi thật là… Thấy nó chết thảm nên muốn mang về cho ta chôn cất làm phân bón đúng không?"
Nhị Cẩu nhìn chủ nhân của mình với ánh mắt khinh bỉ cực độ, sau đó quay mông lại, nằm sấp xuống cạnh gốc linh thụ vạn năm, ngáp một cái thật dài rồi nhắm mắt ngủ. Nó lười giải thích rằng nó vừa mới tát chết con "mèo" này vì tội dám gầm gừ làm phiền nó ngủ trưa ở sau núi.
Diệp Phi thở dài, nhìn đống thịt "mèo rừng" này, chợt cảm thấy bụng réo lên.
"Dù sao cũng là thịt, tuy đen một chút nhưng sờ thấy vẫn còn ấm, chắc là mới chết thôi. Để ta lọc ra xem có chỗ nào còn dùng được không, tối nay cải thiện bữa ăn chút vậy."
Nghĩ là làm, Diệp Phi lôi cái xác con U Minh Hổ vào sau vườn, ngay cạnh vòi nước Cam Lộ. Hắn vác chiếc cuốc gỉ lên. Nếu Lâm Hải Trưởng lão nhìn thấy cảnh này, lão chắc chắn sẽ hộc máu mà chết. Chiếc cuốc Thái Cổ Thần Khí có thể xới tung quy tắc thiên địa, lúc này đang được Diệp Phi dùng để… lọc thịt hổ.
"Xoẹt! Xoẹt!"
Lớp da cứng hơn cả pháp bảo hạ phẩm của U Minh Hổ dưới lưỡi cuốc gỉ của Diệp Phi mỏng manh như một tờ giấy thấm nước. Chỉ trong vài phút, đống thịt đỏ au đã được tách rời hoàn toàn khỏi xương cốt.
Diệp Phi lại vốc một gáo nước từ cái bình tưới cũ kỹ bên cạnh tưới lên thịt. Nước Cam Lộ chảy đến đâu, thứ độc tố ám đen trong thịt yêu thú Kim Đan bị gột sạch đến đó, thậm chí còn khiến thớ thịt tỏa ra một tầng hào quang nhạt nhạt, mùi thơm nguyên thủy của thịt rừng bắt đầu lan tỏa.
"Nước giếng nhà mình đúng là tốt thật, khử mùi tanh của mèo rừng cũng hiệu quả." Diệp Phi lẩm bẩm.
Hắn tiến vào vườn rau, nơi những mầm linh thực quý hiếm đang vươn mình trong bóng tối. Với kẻ khác, đây là kho báu nghìn năm, nhưng với Diệp Phi, đây là cái chạn thức ăn của hắn.
"Lấy mấy lá Thất Tinh Thảo để làm rau thơm, loại này ăn vào thấy mát mẻ. Thêm vài củ Địa Hỏa Gừng cho ấm bụng. À đúng rồi, không thể thiếu Hỏa Diệm Tiên Ớt."
Diệp Phi tiện tay hái một trái ớt đỏ rực như được đúc từ dung nham. Đây là "Hỏa Diệm Tiên Ớt", mỗi lần ra quả đều gây nên hỏa hoạn trong vòng mười dặm, chỉ một lát nhỏ cũng đủ khiến một tu sĩ Luyện Hư kỳ bị thiêu đốt đan điền. Thế nhưng Diệp Phi lại thản nhiên cầm nó lên, bẻ đôi ra ngửi ngửi: "Ớt năm nay hơi nhạt, chắc tại ít phân bón."
Khi hắn vừa chạm tay vào các loại rau quả này, trong đầu vang lên tiếng báo của hệ thống:
[Đinh! Thu hoạch 10 lá Thất Tinh Thảo cao cấp, điểm thuộc tính Mộc +20, tuổi thọ +1 tháng.]
[Đinh! Thu hoạch 1 trái Hỏa Diệm Tiên Ớt, điểm thuộc tính Hỏa +50, công pháp 'Hỏa Long Quyết' tiến cấp (Hệ thống tự động chuyển hóa thành nội năng ẩn giấu).]
Diệp Phi hoàn toàn phớt lờ mấy cái thông báo đó. Sau 10 năm, hắn đã quen với việc hệ thống thường xuyên lảm nhảm mấy thứ này rồi. Tuổi thọ tăng lên hàng nghìn năm, điểm thuộc tính cao đến mức bản thân hắn cũng không đếm xuể, nhưng trong lòng hắn, mình vẫn cứ là cái gã Luyện Khí tầng 3 đang cố gắng sinh tồn qua ngày.
Hắn bắt đầu nhóm lửa. Củi nướng thịt là loại gỗ sưa già vạn năm mà hắn nhặt được ở bãi rác sau tông môn (thực chất là Linh Mộc vạn năm được một vị trưởng lão nào đó vứt đi vì tưởng là củi mục).
Tiếng thịt mỡ nổ lách tách trên lửa hồng: "Xèo… xèo…"
Một mùi thơm không thể diễn tả bằng lời bắt đầu bốc lên từ dược viên. Đó là mùi hương tinh khiết nhất của linh khí được cô đọng, hòa quyện với vị béo ngậy của yêu thú cao cấp và hương vị nồng nàn của linh dược thượng phẩm. Mùi hương này như có linh tính, nó không chỉ bay quanh quẩn trong thung lũng mà bắt đầu len lỏi qua các trận pháp, vượt qua hàng rào tre, lan xa tới tận những ngọn núi xa xôi của Thanh Vân Tông.
Ở một góc nào đó của ngoại môn, Lý Trưởng lão đang ngồi dưới trăng với vò rượu trắng rẻ tiền. Chợt, cái mũi lão khẽ động đậy.
"Mùi gì mà thơm thế này? Không giống mùi đan dược, cũng không giống mùi món ngon phàm trần. Khí tức này… lẽ nào có vị đại năng nào đang ở gần đây bế quan đột phá, đưa linh hồn hòa vào ẩm thực đạo?"
Lý Trưởng lão hít hà một hơi, cảm thấy bình cảnh mười năm không suy suyển của mình bỗng chốc rung động nhẹ. Lão sững sờ, rượu trong chén đổ sạch xuống đất lúc nào không hay.
"Chỉ ngửi mùi thôi đã có thể xúc động tu vi? Trời ơi, lẽ nào là Diệp tiểu hữu? Phải rồi, nhất định là hắn! Chỉ có kẻ đứng ngoài hồng trần như hắn mới có thể nấu ra thứ hương vị mang theo 'Thiên địa đạo vận' như thế này!"
Cùng lúc đó, trong bóng tối bên ngoài trận pháp vườn rau, ba bóng đen đang nấp sau gốc cây lớn. Đây chính là ba sát thủ cấp Trúc Cơ do Lâm Hải phái tới.
"Thủ lĩnh, mùi gì mà thơm quá vậy? Ngửi một chút thôi mà tôi thấy linh lực trong người cuồn cuộn, suýt thì phá nát kinh mạch." Một tên sát thủ thều thào, nước miếng chảy ròng ròng.
Tên thủ lĩnh cũng chẳng khấm khá hơn, hắn cố giữ bình tĩnh: "Cẩn thận, đây chắc chắn là mê hồn hương của kẻ đó. Đừng để bị lừa! Hắn chỉ là một tạp dịch Luyện Khí tầng 3, làm sao có được thứ thực phẩm thế này? Chắc chắn đây là cạm bẫy!"
Nhưng cái "cạm bẫy" này quá đỗi ngọt ngào. Mùi thịt nướng khiến cho sát khí của bọn chúng tiêu tan sạch sẽ, trong lòng chỉ còn một khao khát duy nhất: Được ăn một miếng!
Trở lại bếp lửa của Diệp Phi.
Lúc này, miếng thịt hổ đã chín vàng đều, bên ngoài giòn rụm, bên trong mọng nước. Hắn cắt một miếng thịt lớn, kẹp thêm mấy lá rau thơm và một miếng ớt, rồi đưa lên miệng cắn một miếng thật to.
"Ựm… Chà, thịt mèo rừng này dai thật, nhưng cũng rất có sức chiến đấu."
Khi miếng thịt trượt xuống cổ họng, Diệp Phi cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ trong bụng. Nếu là tu sĩ khác, luồng năng lượng từ thịt U Minh Hổ kết hợp với Tiên Ớt này sẽ khiến họ nổ tung ngay lập tức. Nhưng với cơ thể đã được điểm thuộc tính gia trì suốt 10 năm của Diệp Phi, nó chỉ giống như một dòng suối ấm áp chảy qua.
[Đinh! Ký chủ dùng bữa tối đặc biệt, linh lực hấp thụ đạt mức cực hạn.]
[Đinh! Hệ thống tự động chuyển hóa năng lượng dư thừa. Tu vi tăng thêm 50 năm!]
[Đinh! Nhục thân cường hóa lên một tầm cao mới: 'Bất Hoại Chi Thân' sơ kỳ.]
Diệp Phi nhai thịt nhồm nhoàm, khẽ tặc lưỡi: "Nóng thật đấy. Chắc là tại con hổ này chết vào mùa hè, hoặc là do mình cho hơi nhiều ớt. Lần sau phải bớt ớt lại mới được."
Hắn không hề biết, 50 năm tu vi vừa tăng thêm kia đủ để biến một thiên tài từ Trúc Cơ nhảy vọt lên Nguyên Anh. Nhưng trong bảng trạng thái của hắn, con số hiển thị vẫn trơ tráo: *Tu vi: Luyện Khí tầng 3.*
Đây là cái "Account phụ" mà hệ thống tạo ra để giúp hắn ẩn nấp. Càng mạnh, biểu hiện của hắn càng giống người phàm.
Hắn ném một miếng thịt nướng sang cho Nhị Cẩu. Con chó vàng hé mắt, nhìn miếng thịt với vẻ ghét bỏ — nó thích ăn linh quả cao cấp hơn là ăn thịt con yêu thú cấp thấp này — nhưng nể mặt chủ nhân, nó cũng miễn cưỡng há mồm nuốt chửng.
"Gâu!" (Ăn như hạch!) – Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng rồi lại ngủ tiếp.
"Cái con chó này, được cho thịt mà còn làm bộ làm tịch." Diệp Phi cười mắng, sau đó tiếp tục bữa tối thanh đạm (theo cách nghĩ của hắn) của mình.
Bữa ăn kéo dài khoảng nửa canh giờ. Sau khi ăn xong, Diệp Phi cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng. Hắn đi dạo một vòng quanh vườn để tiêu cơm. Đi ngang qua chỗ mấy cây Đậu Hà Lan mới trồng, hắn thấy chúng hình như vừa dài thêm một đoạn.
"Kỳ lạ, tối nay mình cảm thấy thị giác và thính giác tốt hơn hẳn. Lẽ nào là do tác dụng của rau thơm?"
Diệp Phi đứng lại, mắt nhìn về phía bóng tối bên ngoài hàng rào. Hắn dường như nghe thấy tiếng thở dốc nồng nặc và tiếng nuốt nước miếng từ xa.
"Cát trung mang hung… Đúng là quẻ tượng không sai mà. Đêm hôm khuya khoắt, chắc là có thỏ rừng hay lũ heo rừng bị mùi thơm dẫn dụ đến định phá rau của ta rồi."
Sợ bị hại chứng (Paranoia) của Diệp Phi ngay lập tức bộc phát. Hắn quay vào hiên nhà, vác bình tưới nước ra.
"Không được, phải tăng cường phòng thủ. Nước Cam Lộ này nếu tưới nhiều quá rau sẽ phát triển nhanh, nhưng để ngăn lũ thú rừng thì đành chấp nhận tốn kém chút vậy."
Hắn vừa đi dọc hàng rào, vừa vẩy nước Cam Lộ một cách hào phóng.
"Hỡi các chú thỏ, chú heo, tối nay hãy ngoan ngoãn mà ngủ đi nhé. Nếu dám xông vào đây, 'Vạn Kiếm Đậu Hà Lan' của ta không nể tình đâu."
Sau khi làm xong mọi việc, Diệp Phi cảm thấy hoàn toàn an tâm. Hắn dập lửa, thu dọn bát đũa, rồi leo xuống cái hầm sâu hơn 10 mét của mình để đi ngủ. Trước khi nhắm mắt, hắn còn không quên lẩm bẩm: "Trồng rau khổ thật đấy, chẳng lúc nào được yên thân."
Ở phía bên ngoài hàng rào, ba gã sát thủ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
"Kẻ đó vào hầm rồi! Mùi thịt vẫn còn thơm quá… Không được, ta phải xông vào xem thử hắn giấu cái gì!" Tên thủ lĩnh hét lên một tiếng trầm đục, dẫn đầu lao qua hàng rào tre mỏng manh.
Hắn tưởng rằng chỉ cần một cái đẩy nhẹ, hàng rào tre sẽ gãy vụn.
Thế nhưng, khi chân hắn vừa chạm vào lớp cỏ xanh mướt trước hàng rào, toàn bộ thung lũng bỗng dưng bừng sáng một cách kỳ lạ. Những cây Đậu Hà Lan hiền lành ban ngày, lúc này dưới ánh trăng chợt dựng đứng lên, các lớp vỏ đậu mở ra, để lộ những hạt đậu tròn xoe đang tỏa ra kiếm khí lạnh lẽo thấu xương.
"Vút! Vút! Vút!"
Mười nghìn cây đậu cùng lúc "khạc" hạt. Mỗi hạt đậu mang theo sức mạnh của một đạo kiếm khí Trúc Cơ đỉnh phong, dày đặc như mưa rào mùa hạ, bao trùm lấy ba gã sát thủ tội nghiệp.
"Áaaaa! Trận pháp! Đây là sát trận!"
Tiếng kêu thảm thiết vang lên một giây rồi tắt lịm. Những gã sát thủ này thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy mặt của "vị đại năng" trong vườn rau đã bị biến thành phân bón cho đám đậu hà lan.
Dưới hầm, Diệp Phi hơi giật mình, bịt tai lại: "Hôm nay gió to thật, tiếng gió hú ngoài kia nghe cứ như tiếng người kêu khóc vậy. Mai phải đóng thêm vài lớp gỗ cho cái cửa hầm mới được."
Hắn xoay người, ôm chặt cái chăn, chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong bảng hệ thống lúc này, một dòng chữ lặng lẽ hiện lên:
[Chúc mừng ký chủ tiêu diệt 3 sinh vật gây hại. Điểm kinh nghiệm nông trại +300. Kỹ năng 'Cẩu đạo chí tôn' tự động tăng cấp: Giảm thêm 50% khả năng bị phát hiện khí tức khi đang ngủ.]
Trăng treo trên đỉnh đầu.
Nhị Cẩu mở một con mắt ra nhìn về phía hàng rào, thấy đống "phân bón" mới đã được đám đậu hà lan tự động dọn dẹp sạch sẽ vào lòng đất. Nó khẽ hừ mũi một cái, rồi tiếp tục ngủ.
Ở tu tiên giới này, người ta đánh nhau giành giật linh thạch, bí tịch. Còn ở đây, người ta chỉ quan tâm xem thịt nướng có quá cay không, và ngày mai rau có đủ nước tưới hay không.
Một bữa thịt hổ nướng, một chút rau thơm, và thêm 50 năm tu vi không tên không tuổi… Đó chính là cuộc sống cẩu đạo "thanh đạm" của Diệp Phi.