Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 39: ** Yêu thú từ rừng rậm tấn công
**Chương 39: Yêu thú từ rừng rậm tấn công**
Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của dãy núi phía sau Thanh Vân Tông, thung lũng của Diệp Phi vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Trong lòng đất sâu hơn hai trăm mét, một tiếng chuông báo thức bằng gỗ nhẹ nhàng vang lên. Diệp Phi mở mắt, việc đầu tiên hắn làm không phải là vươn vai, mà là kết ấn, kiểm tra 360 đạo cảm ứng trận pháp xung quanh "hầm trú ẩn" của mình.
"Trận pháp ổn định, không có dấu hiệu bị xâm nhập. Khí tức ma đạo dưới hầm ngầm vẫn bị rễ ngô phong tỏa chặt chẽ. An toàn."
Hắn thở phào một cái, lồm cồm bò dậy.
Đối với một kẻ "Cẩu đạo" như Diệp Phi, việc ngủ trên mặt đất là hành động tự sát. Tu tiên giới này quá nguy hiểm, ai biết được lúc nào sẽ có một vị đại năng nào đó bay ngang qua rồi nổi hứng… ném một quả cầu lửa xuống để thử chiêu? Thế nên, sống sâu dưới lòng đất, bao quanh bởi mười tám lớp vách đá gia cố bằng "Xi măng Linh lực" do hắn tự chế, mới là chân lý của sự trường sinh.
[Đinh! Nhiệm vụ hằng ngày: Tưới nước cho vườn rau đã làm mới.]
[Phần thưởng hôm nay: 50 điểm thuộc tính Thể Chất, 1 tháng tuổi thọ, và 1 hạt giống "Ớt Cay Hỏa Diệm".]
Diệp Phi lẩm bẩm: "Lại là ớt? Hy vọng loại này không nổ như lựu đạn giống đợt trước."
Hắn thu dọn đồ đạc, đeo lên chiếc bình tưới nước "rỉ sét" mà thực chất bên trong chứa đầy nước Cam Lộ thượng hạng – loại nước mà chỉ cần một giọt cũng đủ khiến các tu sĩ Kim Đan tranh nhau vỡ đầu chảy máu. Nhưng với Diệp Phi, đó chỉ là "nước giếng pha chút đường" giúp rau xanh lá, mượt quả.
Bước ra khỏi đường hầm bí mật, Diệp Phi hít một hơi thật sâu. Không khí trong thung lũng sực nức mùi thơm của ngô chín và mùi đất ẩm. Nhị Cẩu đã dậy từ bao giờ, đang nằm bò dưới gốc cây hòe vạn năm, một chân sau gãi gãi tai, bộ dạng lười biếng đến cực điểm.
"Nhị Cẩu, dậy đi làm việc! Coi chừng chim sẻ vào mổ mất ngô!" Diệp Phi đá nhẹ vào mông con chó vàng.
Nhị Cẩu hé một con mắt ra, khinh bỉ nhìn chủ nhân của nó. Trong thâm tâm con chó này, nó đang gào thét: *“Chim sẻ? Con chim sẻ nào dám vào đây? Con chim sẻ cuối cùng bay qua thung lũng này đã bị áp lực từ vườn ngô dọa cho rụng lông, giờ đang làm mồi cho sâu ở góc vườn kìa!”*
Tuy nhiên, vì miếng ăn, Nhị Cẩu vẫn đứng dậy, vẩy vẩy cái đuôi gầy gò, giả bộ sủa hai tiếng "Gâu gâu" cho có lệ.
***
Cùng lúc đó, cách thung lũng của Diệp Phi khoảng mười dặm về phía Tây, sâu trong khu rừng rậm chưa khai phá của Đông Hoang.
Một luồng uy áp kinh hồn bạt vía đang khiến muôn thú trong rừng run rẩy quỳ rạp.
Giữa bụi rậm, một bóng hình to lớn như một ngọn núi nhỏ từ từ hiện ra. Đó là một con Thiên Thiết Hổ, toàn thân bao phủ bởi lớp lông vàng óng như kim loại, mỗi bước chân của nó đều để lại vết lún sâu trên mặt đất đá cứng. Đôi mắt nó đỏ quạch như máu, hơi thở phả ra mang theo hỏa độc nồng nặc.
Đây là một yêu thú cấp Kim Đan tầng thứ năm!
Ở vùng biên viễn của Thanh Vân Tông này, một con Kim Đan yêu thú có thể coi là bá chủ một phương. Cho dù là Trưởng lão nội môn của Thanh Vân Tông gặp phải nó cũng phải đau đầu.
Thiên Thiết Hổ hôm nay cảm thấy cực kỳ khó chịu. Nó vừa đột phá thất bại, tâm thần bất ổn, cơn khát máu đang trỗi dậy mạnh mẽ. Bỗng nhiên, chiếc mũi nhạy bén của nó khịt khịt trong không trung.
Một mùi thơm thanh khiết, ngọt ngào và tràn đầy linh khí vạn năm từ phía xa truyền lại.
Thiên Thiết Hổ đứng khựng lại. Linh trí của nó dù không bằng con người nhưng đủ để nhận ra đây là mùi của một loại kỳ bảo xuất thế!
"Gào…!!!"
Nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, sải bước lao đi về phía thung lũng của Diệp Phi. Nó nghĩ bụng, chỉ cần nuốt chửng thứ tỏa ra mùi hương kia, không những thương thế của nó lành lại mà việc đột phá lên Kim Đan tầng sáu chỉ là chuyện trong tầm tay.
Nó không biết rằng, con đường nó đang đi không phải dẫn tới kho báu, mà là dẫn thẳng tới cửa địa ngục dành riêng cho thú vật.
***
Diệp Phi lúc này đang lom khom bón phân cho mấy luống cải bắp.
"Lạ nhỉ, sao hôm nay cảm thấy mí mắt trái cứ giật liên hồi?" Diệp Phi dừng tay, vẻ mặt đầy sự cảnh giác. "Bói một quẻ xem sao."
Hắn lấy ra ba đồng xu cổ, lầm rầm khấn vái rồi tung lên.
Đồng xu rơi xuống đất: Một ngửa, một xấp, một cái… đứng thẳng trên cạnh.
Mặt Diệp Phi biến sắc: "Quẻ tượng gì đây? Cát không ra cát, hung không ra hung? Đồng xu đứng thẳng nghĩa là… có khách không mời mà đến?"
Hắn lập tức vứt cuốc, lao nhanh về phía kho chứa đồ, lấy ra một chiếc mũ bảo hiểm tự chế (làm từ vỏ quả bí ngô khổng lồ có độ cứng tương đương đạo khí) đội lên đầu.
"Nhị Cẩu! Báo động cấp một! Có địch tấn công!"
Nhị Cẩu đang nằm hóng mát, nghe thấy tiếng chủ nhân gào thét thì chỉ ngáp một cái thật dài. Nó đã cảm nhận được luồng khí tức kia từ lâu. Một con mèo lớn hơi mạnh tay một chút thôi mà, có cần làm quá lên thế không?
Nhưng Diệp Phi thì không nghĩ thế. Trong mắt hắn, bất cứ thứ gì tiếp cận vườn rau đều là mối hiểm họa cấp độ diệt môn.
"Rào… rào…"
Tiếng cây cối bị gãy vụn từ bìa rừng truyền lại càng lúc càng rõ. Uy áp của Thiên Thiết Hổ bắt đầu tràn vào thung lũng. Cỏ cây bình thường bị ép tới mức rạp xuống, không gian như đặc quánh lại.
Thiên Thiết Hổ vượt qua hàng rào tre cũ kỹ (thứ mà Diệp Phi tưởng là chỉ để ngăn thỏ, nhưng thực tế đã được hắn gia trì 99 lớp trận pháp gia cố). Nó nhảy vọt vào giữa vườn rau, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chằm vào đống linh quả thơm lừng.
"Gào! Con sâu người này, cút ra khỏi tầm mắt ta!" Thiên Thiết Hổ gầm lên (theo ngôn ngữ yêu thú), thanh âm như sấm nổ.
Diệp Phi đứng cách đó trăm mét, chân run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu: "Má ơi! Cọp… cọp to thế này! Đây chắc chắn là Yêu Vương trong truyền thuyết rồi! Xong rồi, mình sắp chết rồi!"
Tuy mồm kêu chết, nhưng tay Diệp Phi lại phản ứng cực nhanh. Hắn rút từ trong túi ra một quả cà chua đỏ mọng nhưng trông hơi "méo mó".
"Đừng có qua đây! Qua đây là ta ném cái này đó!"
Thiên Thiết Hổ nhìn quả cà chua nhỏ xíu trong tay Diệp Phi, trong mắt lộ ra vẻ khinh miệt sâu sắc. Một tên nhân loại tu vi Luyện Khí tầng 3 (nó chỉ nhìn thấy được bấy nhiêu) định dùng hoa quả để ném nó?
Nó thu mình lại, lấy đà, định một chiêu xé xác kẻ phiền phức này trước.
Nhưng đúng lúc nó vừa định nhẩy lên, một cái bóng màu vàng gầy gò đột ngột xuất hiện giữa đường.
Nhị Cẩu đứng đó, chặn giữa Thiên Thiết Hổ và Diệp Phi. Nó nhìn con hổ khổng lồ trước mặt bằng ánh mắt đầy sự chán chường, như thể đang nhìn một kẻ làm phiền giấc ngủ trưa.
Thiên Thiết Hổ hơi sững lại. Chẳng hiểu sao, từ con chó vàng gầy nhom này, nó lại cảm nhận được một luồng tử khí nồng nặc. Nhưng sự kiêu ngạo của một bá chủ rừng xanh không cho phép nó lùi bước trước một con chó tạp chủng.
"Gào! Cút đi, đồ chó ghẻ!"
Thiên Thiết Hổ vung cái vuốt sắc lẹm, mạnh mẽ xé rách không gian, tát thẳng vào đầu Nhị Cẩu. Cú tát này mang theo lực lượng nghìn quân, đủ để đập nát một tòa thành nhỏ.
Diệp Phi bịt mắt hét lên: "Nhị Cẩu! Chạy mau!"
Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo lại nằm ngoài sự hiểu biết của nhân loại.
Nhị Cẩu không chạy. Nó chỉ lách nhẹ cái đầu qua một bên, né tránh cú tát một cách vô cùng ảo diệu. Sau đó, nó giơ cái chân trước lên, chẳng có linh lực dao động, chẳng có hào quang vạn trượng.
Chỉ là một cái tát tay… à không, là tát chân.
"Bộp!"
Một tiếng vang khô khốc như tiếng vỗ tay vang lên giữa thung lũng.
Cái chân gầy gò của Nhị Cẩu chạm khẽ vào má trái của Thiên Thiết Hổ.
Trong một phần vạn giây đó, Thiên Thiết Hổ cảm thấy như mình vừa bị một tiểu tinh cầu va trúng mặt. Toàn bộ hộ thể linh lực Kim Đan của nó vỡ vụn như gương gặp búa. Toàn thân nó bị một sức mạnh khủng khiếp ép đến mức biến dạng.
"Áng…!"
Tiếng gầm đau đớn bị nghẹn lại trong cổ họng. Con hổ nặng hàng tấn bay vút ra sau như một quả cầu lông, bay xuyên qua rừng cây, bay qua ba ngọn đồi nhỏ phía sau thung lũng, rồi cuối cùng "ầm" một tiếng, cắm thẳng đầu xuống một vũng bùn lầy xa xa.
Nội tạng nát bét, linh hồn tan biến ngay lập tức.
Một vị bá chủ Kim Đan, cứ thế mà bị một cái tát tay của "chó ghẻ" tiễn về miền cực lạc.
Nhị Cẩu thu chân lại, liếm liếm đệm chân một cách quý tộc, rồi khinh bỉ nhìn về hướng con hổ bay đi: *"Kêu cái gì mà kêu? Làm hỏng cả giấc mơ đẹp của ta về đùi gà nướng!"*
Diệp Phi từ từ hé mắt ra. Hắn nhìn thấy Nhị Cẩu vẫn đứng đó, còn con hổ khổng lồ thì biến mất tăm.
"Ủa? Con hổ đâu rồi?" Diệp Phi ngơ ngác nhìn quanh.
Hắn nhìn xuống đất, thấy Nhị Cẩu đang nằm lăn ra, bốn chân chổng lên trời, lưỡi thè ra, giả bộ thở hổn hển như vừa mới thoát chết từ miệng cọp.
"Nhị Cẩu! Mày không sao chứ? Con hổ kia… chắc là nó sợ quá nên chạy mất rồi?" Diệp Phi chạy tới bế xốc con chó lên, kiểm tra khắp người. "May quá, may quá. Chắc là quả cà chua này của ta tỏa ra khí thế dọa nó sợ rồi."
Hắn nhìn quả cà chua trong tay mình, lẩm bẩm: "Hóa ra cà chua chín quá cũng có tác dụng xua đuổi yêu thú. Phải ghi chú lại: Cà chua đỏ có khả năng khắc chế hổ dữ."
Nếu Thiên Thiết Hổ còn sống mà nghe thấy câu này, chắc chắn nó sẽ uất ức mà chết thêm lần nữa. Cái gì mà cà chua khắc chế? Rõ ràng là con chó kia nó dùng ngoại treo!
Nhị Cẩu nằm trong lòng Diệp Phi, vẻ mặt "yếu đuối" vô cùng tận, thầm nghĩ: *"Chủ nhân à, ngài cứ giữ lấy cái suy nghĩ ngây ngô đó đi, chỉ cần hàng ngày cho ta ăn linh quả đều đặn, dù có là Tiên Đế xuống đây ta cũng tát cho bay màu để ngài yên ổn trồng rau."*
***
Sau khi chắc chắn "mối hiểm họa" đã qua đi, Diệp Phi mới dám lén lút đi kiểm tra vết chân hổ để lại.
Mỗi vết chân lún sâu xuống đá cứng khiến hắn lạnh sống lưng: "Trời ạ, nhìn dấu chân này, con hổ kia chí ít cũng phải cấp Trúc Cơ… à không, Kim Đan! Sao nó lại bỏ chạy dễ dàng thế nhỉ?"
Hắn vò đầu bứt tai, rồi chợt nhìn về phía bụi cây ở bìa rừng.
"Hả? Kia là cái gì?"
Hắn tò mò đi tới. Trong đống bùn lầy ở bìa thung lũng (do cú văng của con hổ tạo ra), hắn thấy một "vật thể lạ". Đó là một dải lông màu vàng, và… một viên hạt tròn xẻ nhỏ lấp lánh như viên ngọc màu đỏ thẫm nằm rơi vãi dưới đất.
Thực chất, đó là Kim Đan của con Thiên Thiết Hổ đã bị Nhị Cẩu tát văng ra ngoài cơ thể.
Diệp Phi nhặt viên ngọc đỏ lên, ngắm nghía: "Viên sỏi này trông lạ thế nhỉ? Tỏa ra hơi nóng… Ồ, chắc là quặng đá hỏa hệ rụng từ người con hổ lúc nó chạy trốn. Cái này mà để lót dưới luống hành thì chắc hành sẽ cay và ấm hơn đấy."
Hắn vui vẻ đút "viên sỏi" (Kim Đan) vào túi như nhặt được một món đồ chơi.
Đúng lúc đó, từ trên trời cao, một luồng ánh sáng kiếm mang đáp xuống.
Tô Thanh Tuyết với bộ y phục trắng muốt, thần thái băng lãnh, hạ cánh giữa thung lũng. Cô cảm nhận được chấn động từ xa nên vội vàng chạy tới.
"Diệp sư đệ! Đệ có sao không? Ta vừa cảm nhận được uy áp của Kim Đan yêu thú ở hướng này!"
Diệp Phi vừa nhìn thấy Tô Thanh Tuyết, lập tức trưng ra bộ dạng "suýt chết", run rẩy nói: "Sư… sư tỷ! Chị đến đúng lúc lắm! Vừa rồi có một con mèo lớn… to như cái nhà, mắt đỏ như đèn lồng, xông vào định ăn thịt tôi!"
Tô Thanh Tuyết biến sắc, vội vàng tiến tới kiểm tra Diệp Phi từ đầu đến chân: "Con hổ đó đâu? Đệ có bị thương không?"
Diệp Phi chỉ tay về phía rừng: "Tôi cũng không biết. Tôi chỉ vừa giơ quả cà chua lên, chưa kịp ném thì nó nhìn thấy Nhị Cẩu, sau đó hình như nó chê Nhị Cẩu gầy quá không bõ dính răng, nên khinh bỉ bỏ đi rồi."
Tô Thanh Tuyết sững sờ: "Bỏ đi? Một con Kim Đan yêu thú… bỏ đi?"
Cô đưa mắt nhìn khắp thung lũng. Dù Diệp Phi cố gắng che giấu bằng các tiểu trận pháp ảo giác, nhưng Tô Thanh Tuyết lúc này đã là Kim Đan tu sĩ, cô cảm nhận được tàn dư của một lực lượng cực kỳ khủng khiếp vẫn còn lưu lại trong không khí.
Không gian xung quanh vẫn còn đang run rẩy! Đây không phải là khí thế của một con Kim Đan yêu thú bỏ chạy, mà giống như có một vị Đại Năng nào đó vừa vả một cái khiến quy luật đất trời tại đây bị xáo trộn.
Ánh mắt cô dừng lại trên con chó vàng đang nằm giả chết. Nhị Cẩu thấy nàng nhìn thì lập tức kêu "ẳng ẳng" vài tiếng, vẻ mặt vô tội.
Tô Thanh Tuyết lắc đầu, nghĩ thầm: *"Chắc chắn là tiền bối ẩn cư nào đó ở gần đây đã ra tay giúp đỡ Diệp sư đệ. Hoặc là… thung lũng này vốn có đại trận bảo vệ của tông môn thời cổ đại."*
Cô không thể tin được con chó kia hay quả cà chua của Diệp Phi có thể đánh đuổi hổ dữ.
"Sư tỷ, chị xem này, con hổ kia chạy trốn vội quá rụng cả viên sỏi. Tôi định dùng nó bón hành." Diệp Phi xòe tay ra, để lộ viên Kim Đan đỏ rực.
Tô Thanh Tuyết vừa nhìn thấy, đôi mắt đẹp vốn dĩ bình thản bỗng co rút lại, hơi thở dồn dập: "Đây… đây là…"
"Hả? Viên sỏi này làm sao cơ tỷ?" Diệp Phi ngây ngô hỏi.
Tô Thanh Tuyết chỉ thấy đầu óc mình quay cuồng. Viên "sỏi" này chứa đựng linh lực hỏa hệ tinh thuần đến đáng sợ, bên trên còn có vân thú bậc cao. Đây rõ ràng là Kim Đan hoàn chỉnh của một con Thiên Thiết Hổ! Hơn nữa, nó lại tinh khiết đến mức không còn một chút tạp chất hay ma tính nào, giống như đã bị một sức mạnh chí cao thanh tẩy toàn bộ.
Giá trị của thứ này… đủ để mua nửa cái nội môn Thanh Vân Tông! Vậy mà tên tiểu tử này định dùng nó để… bón hành?
"Diệp… Diệp sư đệ…" Tô Thanh Tuyết giọng run run. "Cái này… đệ có thể nhường lại cho ta được không? Ta sẽ đổi cho đệ mười hạt giống linh dược cổ xưa!"
Diệp Phi mắt sáng lên: "Thật không? Viên đá này quý thế sao? Chà, vậy thì tỷ cứ lấy đi, mười hạt giống nhé, không được nuốt lời đâu đó!"
Đối với Diệp Phi, mấy viên đá nhặt được không bằng một nắm hạt giống. Hệ thống của hắn yêu cầu trồng đa dạng các loại cây, hạt giống hiếm mới là chân ái!
Tô Thanh Tuyết nhận lấy Kim Đan, tay hơi run. Cô nhìn Diệp Phi, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa sùng bái vừa cạn lời. Cô ngày càng tin rằng, Diệp Phi không phải là một đệ tử ngoại môn bình thường. Hắn có thể là một kẻ đại trí nhược ngu, coi bảo vật thế gian như rác rưởi, lấy việc trồng trọt làm thú vui tu tâm.
"Diệp sư đệ, ân tình này ta ghi nhớ." Tô Thanh Tuyết nghiêm trang nói. "Con yêu hổ này có lẽ chỉ là một sự cố, nhưng rừng rậm gần đây không yên ổn. Đệ hãy cẩn thận."
"Vâng vâng, tôi biết mà. Tôi sẽ gia cố thêm vài lớp hàng rào nữa." Diệp Phi gật đầu lia lịa.
Sau khi tiễn Tô Thanh Tuyết đi, Diệp Phi lập tức thay đổi sắc mặt. Sự sợ hãi biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt suy tư đầy lo lắng.
"Kim Đan yêu thú mà cũng mò tới đây được… chứng tỏ hàng rào tre của mình quá yếu! Cứ đà này, nhỡ ngày mai có Nguyên Anh hay Hóa Thần yêu thú đến thì sao?"
Diệp Phi vò đầu bứt tai: "Nhất định phải nâng cấp hệ thống phòng thủ! Đúng rồi, đợt trước hệ thống tặng thưởng mấy hạt giống \'Cây Đậu Hà Lan Nổi Giận\', bảo là có khả năng bắn ra kiếm khí tầm xa. Phải trồng ngay quanh bờ tường mới được!"
Thế là, thay vì đi nghỉ ngơi, Diệp Phi lại hùng hục xách cuốc ra mép thung lũng.
Bên cạnh đó, Nhị Cẩu thở dài một hơi, nằm xuống ngủ tiếp. Nó biết rằng, cuộc sống yên bình của chủ nhân mình có lẽ còn dài, vì bất cứ kẻ nào dám bén mảng tới thung lũng này với ác ý, đều sẽ phải nếm mùi vị "tát tay" thần thánh của nó.
***
Trong lúc Diệp Phi đang say mê với việc thiết lập "trận địa đậu hà lan", thì ở một nơi xa xôi, sâu trong bóng tối của một hang động, một đôi mắt già nua và thâm độc mở ra.
Lâm Hải, Trưởng lão chấp pháp, người từng bị "vật lạ" gõ vào đầu mất trí nhớ tạm thời ở chương trước, nay đã hồi phục được một phần ký ức. Lão nhớ lại cảm giác khi bước chân vào vườn rau của Diệp Phi – cái cảm giác áp chế tuyệt đối khiến lão không thể kháng cự.
"Diệp Phi… cái tên tạp dịch đó chắc chắn có bí mật lớn." Lâm Hải lẩm bẩm, giọng nói khản đặc đầy tham vọng. "Ta không tin một thằng nhóc Luyện Khí tầng 3 lại sở hữu một vườn linh dược cao cấp như vậy mà không có trọng bảo hộ thân."
Lão lấy ra một tấm phù truyền tin đen kịt: "Sát thủ bóng tối, mục tiêu là thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông. Giết người, đoạt bảo! Giá cả tùy các ngươi đưa ra."
Lâm Hải không hề hay biết, lão vừa mới đặt hàng một tấm vé khứ hồi đi về phía nghĩa địa.
Thung lũng của Diệp Phi, nay không chỉ có hàng rào tre 99 lớp, không chỉ có con chó vàng thích tát tai, mà sắp tới sẽ còn có một rừng "Đậu Hà Lan Kiếm Khí" sẵn sàng nghênh đón bất cứ vị khách không mời nào.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Diệp Phi hài lòng nhìn thành quả của mình. Những mầm đậu xanh mướt vừa mới nảy mầm, đung đưa theo gió.
"Hệ thống, thuộc tính của Đậu Hà Lan Nổi Giận là gì ấy nhỉ?"
[Đinh! Đậu Hà Lan Nổi Giận (Level 1): Tốc độ bắn 10 kiếm khí/giây. Sát thương tương đương nhất kích của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong. Ghi chú: Nếu trồng trên đất phân bón Kim Đan, sát thương có thể thăng hoa.]
Diệp Phi mỉm cười mãn nguyện: "Mới chỉ bằng Trúc Cơ đỉnh phong thôi à? Hơi yếu nhỉ. Nhưng không sao, ta trồng khoảng mười nghìn cây, lấy số lượng bù chất lượng vậy. Ăn một lúc vạn kiếm quy tông, chắc là cũng đủ đuổi mấy con mèo rừng rồi."
Nghĩ tới đó, Diệp Phi mới yên tâm leo vào hầm trú ẩn, ôm lấy Nhị Cẩu mà ngủ ngon lành, mặc kệ ngoài kia sóng gió tu tiên giới đang âm thầm kéo đến.
Hắn chỉ muốn trồng rau thôi mà, tại sao thế giới này cứ thích làm khó hắn thế nhỉ?
**Hết chương 39.**