Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 38: ** Xây dựng mê cung bằng cây ngô
CHƯƠNG 38: XÂY DỰNG MÊ CUNG BẰNG CÂY NGÔ
Sương mù sáng sớm tại Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông dày đặc như sữa đặc, quấn quýt lấy những rặng núi đá nhấp nhô. Ở giữa thung lũng hẻo lánh ấy, Diệp Phi đang ngồi xổm bên một cái hố đen ngóm, mặt mày xám xịt như vừa chui ra từ lò than.
Hắn cầm chiếc cuốc gỉ, ngón tay run rẩy chỉ vào cái hầm trú ẩn tầng thứ 37 vừa bị mình "cuốc thủng". Dưới đáy hố, ma khí tím đen lờ mờ bốc lên, mang theo hơi thở của một thời đại hoang cổ đầy sát phạt.
"Nhị Cẩu… mày thấy không?" Diệp Phi nuốt nước miếng cái ực, quay sang nhìn con chó vàng đang nằm giả chết bên gốc cây lê. "Hệ thống bảo dưới này có Ma thần đang ngủ. Tao chỉ muốn đào cái hầm tránh bom, ai ngờ lại đào trúng nóc nhà người ta."
Nhị Cẩu lim dim đôi mắt đầy khinh bỉ, cái đuôi gầy gò đập đập xuống đất hai cái như muốn nói: *“Bảo chủ nhân cẩu thôi, ai bảo chủ nhân đào sâu thế làm gì? Giờ thì hay rồi, đào tới tận Ma giới luôn.”*
Diệp Phi lau mồ hôi lạnh trên trán, lòng bàn tay ướt đẫm. Triết lý sống của hắn là gì? Là "Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn". Thế mà bây giờ hắn lại đang ngồi trên đầu một vị Ma thần thái cổ. Cảm giác này giống như việc bạn đang cố xây một căn hầm chống tận thế nhưng lại vô tình cắm cờ vào mũi một quả tên lửa hạt nhân vậy.
"Không ổn, không ổn chút nào. Cái hố này phải được che đậy. Không, không chỉ che đậy, mà phải cách ly hoàn toàn!"
Diệp Phi lật đật mở giao diện Hệ Thống Thần Nông Bất Tử ra. Ngón tay hắn lướt nhanh qua các mục hạt giống thần cấp.
[Đinh! Gợi ý chủ nhân: Sử dụng hạt giống "Ngô Ma Hồn – Biến Chủng Bát Quái". Đặc tính: Tăng trưởng cực nhanh, lá sắc như đao, rễ cắm sâu nghìn trượng, có tác dụng trấn áp tà khí và làm mê hoặc thần thức. Thích hợp để xây dựng 'Trận Pháp Điền Viên'.]
Ánh mắt Diệp Phi sáng lên. Trồng ngô! Đúng rồi, rừng ngô vừa cao vừa dày, là lớp bình phong tự nhiên tuyệt vời nhất. Hơn nữa, với tư duy "cẩu" đến tận xương tủy, hắn sẽ không chỉ trồng ngô đơn thuần. Hắn sẽ biến cả thung lũng này thành một mê cung vĩnh hằng, nơi mà kẻ thù vào được nhưng không có lối ra.
"Nhị Cẩu, dậy làm việc! Hôm nay chúng ta không trồng bắp cải nữa, chúng ta sẽ xây dựng 'Vạn Lý Trường Thành bằng ngô'!"
Diệp Phi lấy ra một chiếc túi da thú, bên trong là mười hai hạt ngô to bằng nắm tay, lấp lánh ánh kim xen lẫn những đường vân màu tím huyền bí. Đây là phần thưởng hắn tích lũy sau ba năm "cần cù bù thông minh", vốn định để dành đến lúc sắp phi thăng mới đem ra dùng, nhưng giờ tính mạng bị đe dọa, hắn không tiếc của nữa.
Hắn cầm chiếc bình tưới nước chứa nước Cam Lộ pha loãng, bắt đầu lượn lờ quanh thung lũng theo một quỹ đạo kỳ quái. Nếu có một đại năng trận pháp đứng đây, hẳn sẽ kinh hoàng nhận ra Diệp Phi đang đi theo lộ tuyến của "Cửu Cung Thần Diễn Trận" – một loại trận pháp thượng cổ đã thất truyền từ lâu.
Nhưng trong mắt Diệp Phi, hắn chỉ đơn giản là đang… tìm chỗ đất tơi xốp để tra hạt.
"Chỗ này hơi ẩm, gieo một hạt."
"Chỗ này nắng tốt, gieo hai hạt."
"Cái hốc này gần cửa hầm Ma thần, gieo hẳn bốn hạt để nén chặt cái nắp hầm lại."
Mỗi khi một hạt ngô rơi xuống, đất đá xung quanh lại rung rinh nhè nhẹ. Diệp Phi dùng cuốc gỉ gạt nhẹ đất lên trên, sau đó tưới một ngụm nước Cam Lộ.
"Rào rào rào…"
Âm thanh sinh trưởng của cây cối vốn dĩ rất nhỏ bé, nhưng lúc này, nó lại vang lên như tiếng lụa xé, tiếng gươm đao va chạm. Chỉ trong vài nhịp thở, những mầm non màu tím nhạt đâm thủng mặt đất, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà vọt lên cao.
Một thước, ba thước, một trượng… mười trượng!
Thân cây ngô to bằng bắp đùi người lớn, cứng cáp như hắc thiết. Những chiếc lá ngô không phải màu xanh lục thông thường mà là một màu tím sẫm đáng sợ, mép lá răng cưa sắc lẹm, dưới ánh nắng ban mai lóe lên hàn quang lạnh lẽo. Gió thổi qua, rừng ngô phát ra tiếng "xào xạc" như tiếng hàng vạn binh sĩ đang mài kiếm.
"Đinh! Chúc mừng chủ nhân hoàn thành 'Mê Cung Bát Quái Ngô Ma'. Độ phức tạp: 999 lớp. Tác dụng: Ngăn chặn ma khí phát tán, bối rối phương hướng. Kẻ có tu vi dưới Hóa Thần đi vào sẽ bị nhốt đến chết già, kẻ trên Hóa Thần nếu không có bản đồ sẽ bị lá ngô chém cho rách da chảy máu."
Diệp Phi lau mồ hôi, hài lòng nhìn thành quả của mình. Giờ đây, vườn rau nhỏ bé của hắn đã biến mất, thay vào đó là một rừng ngô cao vút, rậm rạp đến mức không một tia sáng nào có thể xuyên thấu vào tâm trận. Từ bên ngoài nhìn vào, thung lũng chỉ như bị một tầng sương mù tím bao phủ, nhìn thì bình thường nhưng bên trong ẩn chứa sát cơ trùng trùng.
Vừa lúc đó, từ xa vang lên tiếng chân người kèm theo mùi rượu nồng nặc.
"Diệp tiểu hữu! Diệp đạo hữu ơi! Lão Lý ta sang xin tí ngô về nấu canh đây!"
Lý Trưởng Lão, vị trưởng lão ngoại môn với khả năng "não bổ" thượng thừa, đang lảo đảo đi tới. Lão ta cầm một vò rượu, mặt đỏ gay, nấc cụt một cái rõ to. Nhưng khi bước chân lão dừng lại trước lối vào thung lũng, cơn say của lão lập tức bay mất một nửa.
Lão dụi dụi mắt, nhìn chằm chằm vào rừng ngô cao chọc trời trước mặt.
"Cái… cái gì thế này? Hôm qua chỗ này vẫn còn là vườn bắp cải cơ mà?"
Lý Trưởng Lão run rẩy tiến lại gần một cây ngô ở rìa ngoài. Lão đưa tay định chạm vào lá cây, nhưng một luồng khí lạnh thấu xương từ lá ngô phát ra khiến lão rụt tay lại ngay lập tức. Với kinh nghiệm của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ dù đã hết thời, lão cảm nhận được một loại áp lực kinh khủng tỏa ra từ rừng ngô này.
"Trời ạ… Đây không phải ngô. Đây là… là Thiên Ma Đao Chủy!" Lý Trưởng Lão lùi lại mấy bước, miệng há hốc. "Mỗi cây ngô này chính là một thanh trận kỳ, toàn bộ khu rừng này là một tòa đại trận vây giết thiên địa! Diệp tiểu hữu… quả nhiên không phải người thường. Lẽ nào… lão đang bế quan luyện hóa đại ma, nên mới dựng lên tòa trận pháp này để bảo vệ?"
Lý Trưởng Lão càng nghĩ càng thấy đúng. Lão nhớ lại cái hầm trú ẩn mà Diệp Phi hay đào. Hóa ra không phải để trốn, mà là để… trấn áp yêu ma dưới lòng đất!
"Cứu tinh! Diệp đạo hữu chính là cứu tinh của Thanh Vân Tông ta!" Lão Lý xúc động đến mức rơi lệ, quỳ sụp xuống lạy rừng ngô ba lạy.
Diệp Phi từ trong mê cung nghe tiếng thì vội vàng chạy ra qua một lối nhỏ bí mật (chỉ hắn biết). Thấy lão Lý đang quỳ lạy rừng ngô, hắn ngẩn người: "Lão Lý, lão làm cái gì thế? Say rượu quá nên lạy cây à?"
Lý Trưởng Lão ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Diệp Phi giờ đây không còn là nhìn một "tiểu hậu bối" nữa, mà là nhìn một vị Thần sống.
"Diệp… Diệp đại năng! Ta đã hiểu! Ta hoàn toàn hiểu rồi! Ngài dùng rừng ngô này để trấn áp khí vận của Ma tộc phía dưới đúng không? Ngài khổ tâm quá, âm thầm bảo vệ chúng ta bấy lâu nay mà không màng danh lợi…"
Diệp Phi nghẹn họng, cảm thấy đầu mình bắt đầu đau nhức. Hắn chỉ muốn trồng ngô để chắn gió và ngăn con thỏ rừng vào ăn trộm cà rốt, đồng thời lấp cái hố ma thần cho an toàn, sao qua mồm lão già này nó lại biến thành "Trấn áp khí vận Ma tộc" rồi?
"Lão Lý, bình tĩnh đi. Đây chỉ là một loại ngô biến chủng tôi vừa tìm được hạt giống thôi. Nó cao chút cho mát, lá hơi sắc để… chống trộm. Thật đấy!" Diệp Phi cố gắng giải thích bằng bộ mặt chân thành nhất có thể.
Lý Trưởng Lão cười một cách "tự mãn", nháy mắt với Diệp Phi: "Ta hiểu, ta hiểu mà. Cao nhân đều thích giả làm phàm nhân. Ta sẽ không nói ra đâu, bí mật của ngài sẽ được ta mang xuống lỗ!"
Nói rồi, lão ta đứng dậy, phủi bụi trên áo, cung kính đưa vò rượu ra: "Đây là rượu ủ từ linh quả ngàn năm, mong đại năng nhận cho. Sau này có việc gì sai bảo, cứ gọi lão Lý một tiếng!"
Diệp Phi nhận vò rượu, nhìn lão Lý quay lưng đi với dáng vẻ "ta đã biết tất cả bí mật của thế gian", lòng hắn thầm gào thét: *“Ông không biết cái gì hết! Đừng có não bổ thêm nữa!”*
—
Trong khi Diệp Phi đang đau đầu với lão hàng xóm, thì ở một góc khác của Thanh Vân Tông, rắc rối thực sự bắt đầu tìm đến.
Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp, kẻ vốn đã có hiềm khích với Diệp Phi từ trước, lúc này đang đứng trong thư phòng, mặt tối sầm lại.
"Ngươi nói gì? Lão già Lý Trưởng Lão đó suốt ngày quẩn quanh thung lũng của tên đệ tử tạp dịch kia à? Lại còn bái lạy một rừng cây?"
Tên tay sai quỳ bên dưới run rẩy báo cáo: "Bẩm trưởng lão, đúng là như vậy. Đệ tử thấy thung lũng đó hiện giờ biến đổi rất kỳ lạ. Khí tức tím đen bao trùm, sương mù dày đặc. Nhiều người đồn rằng Diệp Phi đang giấu một kho báu cổ đại nên mới dùng dị thuật che mắt."
Lâm Hải híp mắt lại, lòng tham trong lòng bùng cháy. Thời kỳ Pháp mạt đến gần, linh khí cạn kiệt, nếu thật sự có một kho báu cổ đại hay một vị thuốc thần giúp đột phá tu vi, lão sẵn sàng bất chấp tất cả.
"Diệp Phi… Một tên luyện khí tầng 3 mà dám chiếm giữ bảo địa sao? Hừ, phái 'Hắc Ưng Tam Sát' đi. Bảo bọn chúng lẻn vào đó lúc nửa đêm, bắt sống tên tiểu tử đó về đây cho ta. Nếu có kháng cự… cứ chặt đứt chân tay hắn, nhưng phải giữ lại mạng sống để hỏi tung tích kho báu."
"Rõ!"
—
Đêm hôm đó, trăng treo trên đỉnh đầu nhưng ánh sáng không cách nào xuyên qua được màn sương tím quanh rừng ngô.
Ba bóng đen nhẹ nhàng như bóng ma lướt đi trong bóng tối, tiến về phía vườn rau của Diệp Phi. Hắc Ưng Tam Sát là những sát thủ lừng lẫy, tu vi đều đã đạt tới Trúc Cơ kỳ viên mãn, phối hợp cực kỳ ăn ý.
"Đại ca, thung lũng này nhìn hơi rợn tóc gáy." Một tên nhỏ con thầm thì.
"Sợ cái gì? Một tên đệ tử tạp dịch trồng rau thì có bản sự gì chứ? Cứ xông vào, bắt lấy hắn là xong." Tên cầm đầu lạnh lùng ra lệnh.
Cả ba đồng loạt nhảy vào lối vào của thung lũng.
Vừa đặt chân vào bên trong, cảnh tượng lập tức thay đổi. Lối đi phía sau bọn chúng bỗng chốc biến mất, thay vào đó là những thân cây ngô cao vút, dày đặc, che khuất mọi tầm nhìn.
"Hả? Chuyện gì thế này?"
Hắc Ưng Tam Sát bắt đầu điên cuồng chạy trốn, nhưng bọn chúng càng chạy, rừng ngô càng trở nên rộng lớn. Mỗi lần chúng quay đầu lại, những hàng ngô dường như lại tự di chuyển, đổi chỗ cho nhau.
Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh thổi qua.
"Xào… xạc…"
Những lá ngô tím sẫm bắt đầu rung rinh. Một chiếc lá khẽ lướt qua vai tên cầm đầu.
"Phập!"
"Aaaa!" Tên cầm đầu hét lên thảm thiết. Bả vai của hắn, vốn đã được vận chuyển hộ thể linh khí bảo vệ, vậy mà lại bị chiếc lá ngô kia cắt sâu đến tận xương, máu chảy ròng ròng.
"Lá cây này có độc! Linh lực của ta đang bị hút mất!"
Chúng hoảng loạn rút vũ khí ra, điên cuồng chém vào rừng ngô. Nhưng những thân ngô kia cứng hơn cả kim cương, kiếm chém vào chỉ bắn ra tia lửa, chẳng hề hấn gì.
Ngược lại, hành động này như đã chọc giận "thần linh" của mê cung. Hàng vạn chiếc lá ngô đồng loạt vươn ra, tựa như những thanh đao tím liễu quất xuống.
"Cứu mạng! Đây không phải là vườn rau! Đây là địa ngục!"
Tiếng kêu cứu vang vọng trong rừng ngô, nhưng bị mê cung khóa chặt, không một âm thanh nào lọt được ra ngoài.
Trong khi đó, ở gian nhà tranh nhỏ cách trận pháp chỉ vài chục mét, Diệp Phi đang thong thả ngồi trên giường, đắp chăn ấm, chuẩn bị đi ngủ. Hắn đeo lên tai hai cái bịt tai bằng lông thỏ (tự chế để chống tiếng ồn khi ngủ).
Nhị Cẩu nằm dưới gầm giường, tai hơi vểnh lên, nghe thấy tiếng "bép bép" phát ra từ mê cung ngô ngoài kia – đó là tiếng lá ngô đang tát vào mặt đám sát thủ. Nó khẽ ngáp một cái, cuộn tròn thân mình lại.
*“Ngu xuẩn.”* Nhị Cẩu thầm nghĩ. *“Lá ngô của chủ nhân được tưới bằng nước Cam Lộ pha với nước tiểu của ta, đến Kim Đan kỳ vào còn bị lột da, mấy thằng Trúc Cơ tép riu này mà đòi phá?”*
Sáng hôm sau.
Diệp Phi thức dậy, vươn vai một cái thật sảng khoái. Hắn cầm bình tưới nước ra vườn để kiểm tra xem "mê cung" có bị con thỏ nào đột nhập không.
Khi đi đến rìa trận pháp, hắn thấy ba "đống giẻ rách" đang nằm co quắp ở đó. Quần áo của ba tên này đã bị xé vụn thành từng mảnh, da thịt đầy những vết cắt li ti, mặt mũi sưng vù như cái đầu heo. Điều kỳ lạ là bọn chúng vẫn còn thở, nhưng đôi mắt thì đờ đẫn, miệng liên tục lẩm bẩm: "Ngô… cứu tôi với… đừng để ngô ăn tôi…"
Diệp Phi giật mình, vội vàng lùi lại mấy bước.
"Trời ơi! Sao lại có mấy tên hành khất nằm ở đây thế này? Lại còn phát điên nữa? Có phải do ngô của mình phát tán độc khí không?"
Hắn sợ hãi, bói nhanh một quẻ.
[Đinh! Quẻ tượng: Bình an vô sự. Đây là ba tên sát thủ bị mê cung đánh cho sang chấn tâm lý, đã mất sạch tu vi, trở thành người phàm.]
Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm: "Phù… hóa ra là sát thủ. Hú hồn, ta còn tưởng mình vô tình giết người, thế thì tổn thọ lắm."
Nhìn ba kẻ tội nghiệp này, tính thiện lương của một nhân viên văn phòng thời hiện đại trỗi dậy. Diệp Phi vào bếp, lấy ba cái bắp ngô vừa chín tới (loại bình thường hắn trồng ở rìa ngoài), đặt vào tay mỗi tên một bắp.
"Này, tội nghiệp quá, chắc tại đói quá nên đi lạc vào rừng ngô nhà tôi rồi bị gai đâm chứ gì? Ăn đi, ăn xong rồi thì biến đi cho khuất mắt, đừng có đến đây nữa nghe chưa!"
Ba tên sát thủ cảm nhận được hương thơm từ bắp ngô, theo bản năng đưa lên miệng cắn một miếng.
"Oành!"
Một dòng linh lực ấm áp như đại dương trào dâng, chảy dọc theo kinh mạch đã nát vụn của bọn chúng. Cảm giác này… giống như được tái sinh! Tu vi Trúc Cơ đã mất bỗng chốc phục hồi, thậm chí còn có dấu hiệu đột phá lên Kim Đan!
Ba tên sát thủ nhìn bắp ngô trong tay, rồi nhìn Diệp Phi đang đứng đó phủi tay với vẻ mặt "ta chỉ là một nông dân tốt bụng".
Bọn chúng không thấy đây là một tên tạp dịch. Bọn chúng thấy một vị Tiên đế đang ban phát thần dược!
Tên cầm đầu run rẩy, quỳ xuống dập đầu lia lịa: "Tạ ơn… tạ ơn Tiền bối không giết còn ban ơn! Chúng con biết tội rồi! Từ nay về sau, nếu có kẻ nào dám bén mảng đến thung lũng này, Hắc Ưng Tam Sát chúng con sẽ liều chết ngăn chặn!"
Nói xong, ba tên cầm bắp ngô, chạy biến đi như sợ Diệp Phi sẽ đổi ý mà đòi lại "Thần vật".
Diệp Phi ngẩn người đứng nhìn bóng lưng bọn chúng: "Ơ? Bọn này bị điên thật rồi sao? Cảm ơn cái gì mà nhanh thế? Thôi kệ, không quấy rầy mình trồng trọt là được."
—
Chưa được bao lâu, bóng dáng xinh đẹp của Tô Thanh Tuyết đã xuất hiện ở cửa vườn. Hôm nay cô mặc một bộ y phục màu trắng bạc, thanh lãnh như đóa tuyết liên giữa rừng sâu.
"Diệp sư đệ." Tiếng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên.
Diệp Phi vừa thấy cô thì mặt mũi rạng rỡ hẳn lên. Đây là "khách hàng VIP" của hắn, người duy nhất dùng linh kiếm quý giá để đổi lấy cà rốt mà không phàn nàn lời nào.
"Tô sư tỷ! Hôm nay gió nào thổi chị đến đây?"
Tô Thanh Tuyết nhìn rừng ngô tím sẫm cao ngất ngưởng xung quanh, đôi lông mày liễu hơi nhướn lên: "Sư đệ, chỗ của đệ càng ngày càng… khó tìm."
Cô bước lại gần Diệp Phi, khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi ngô nướng thơm lừng phát ra từ căn bếp nhỏ. Vị "Băng sơn nữ thần" vốn dĩ thanh tao thoát tục, vậy mà lúc này bụng lại khẽ sôi lên một cái "ùng ục".
Mặt cô hơi đỏ, cố giữ giọng bình tĩnh: "Nghe nói đệ vừa thu hoạch một loại lương thực mới? Ta… ta đến để xem thử, liệu có giúp ích gì cho tu vi không."
Diệp Phi cười hì hì, bóc ngay một bắp ngô vàng óng ánh, tỏa khói nghi ngút đưa cho cô: "Chưa nói đến tu vi, cái này ăn ngon lắm. Sư tỷ nếm thử đi, mới ra lò đấy."
Tô Thanh Tuyết nhận lấy bắp ngô, nhỏ nhẹ cắn một miếng.
Ngay lập tức, đôi mắt phượng của cô mở to. Một loại cảm giác thanh khiết chưa từng có lan tỏa trong miệng, linh lực bên trong bắp ngô này không những nhiều mà còn cực kỳ ôn hòa, giúp cô xua tan đi lớp đan độc tích tụ lâu ngày do dùng đan dược để đột phá.
Càng ăn, Tô Thanh Tuyết càng cảm thấy tinh thần sảng khoái, thần thức bỗng chốc trở nên nhạy bén hơn gấp bội.
"Cái này… không phải ngô thường." Cô thì thầm, ánh mắt nhìn Diệp Phi trở nên phức tạp hơn. "Diệp sư đệ, đệ có biết mỗi bắp ngô này nếu mang ra trung tâm Trung Châu, có thể đổi được một tòa thành trì không?"
Diệp Phi giật bắn mình, xém chút nữa thì rơi cái cuốc: "Sư tỷ, chị đừng dọa tôi! Tôi chỉ là trồng cho vui, với lại để… chống đói cho Nhị Cẩu thôi. Đổi thành trì gì chứ, chị cứ khéo đùa."
Tô Thanh Tuyết thở dài trong lòng. Tên Diệp Phi này, hoặc là hắn thật sự quá ngu ngơ về giá trị của những thứ mình làm ra, hoặc là tu vi của hắn đã cao thâm đến mức coi thiên hạ tài bảo như rác rưởi. Cô thầm thề, bằng mọi giá phải bảo vệ thung lũng này. Nếu bí mật này lọt ra ngoài, e rằng cả Đông Hoang sẽ chìm trong máu lửa để tranh giành từng bắp ngô của hắn.
"Diệp sư đệ, hãy nghe ta. Đừng đưa ngô này cho bất kỳ ai nữa. Từ giờ, mê cung này đệ phải giữ vững, tuyệt đối không được cho người lạ vào."
Diệp Phi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Sư tỷ yên tâm! Tôi 'cẩu' nhất tông môn mà, ai muốn vào tôi cũng không cho đâu! Trừ chị ra, dĩ nhiên rồi."
Câu nói cuối cùng của hắn khiến Tô Thanh Tuyết khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến trăm hoa trong thung lũng bỗng chốc lu mờ.
Cô lấy ra một chiếc túi chứa hạt giống cổ xưa đưa cho hắn: "Đây là hạt giống 'Thiên Niên Linh Vũ' mà ta tìm được ở một phế tích. Coi như tiền mua ngô hôm nay."
Diệp Phi nhận lấy túi hạt giống, mắt sáng như sao: "Hàng hiếm nha! Cảm ơn sư tỷ!"
—
Khi màn đêm buông xuống một lần nữa, Diệp Phi nằm trong hầm trú ẩn (tầng đã được sửa lại cho chắc chắn hơn), nhìn lên trần nhà bằng đá.
Mê cung ngô ngoài kia vẫn đang "xào xạc" trong gió, âm thanh ấy đối với kẻ khác là tiếng thần chết đang gọi tên, nhưng đối với hắn, đó là bài hát ru bình yên nhất thế giới.
Ở sâu bên dưới thung lũng, bên trong cái hầm bị cuốc thủng, ma khí tím đen sau khi tiếp xúc với rễ của những cây ngô "Ma Hồn", vậy mà lại bị chúng hút lấy làm dinh dưỡng, khí tức hung bạo dần dần dịu lại, bị thuần hóa bởi linh lực cam lộ.
Ma thần dưới đó nếu có tỉnh dậy, hẳn cũng sẽ ngỡ ngàng khi thấy nhà mình giờ đây bị một rừng rễ ngô bao phủ, tỏa ra mùi thơm ngọt lịm thay vì mùi máu tanh cổ đại.
"Haiz, sống bình thường sao mà khó thế không biết." Diệp Phi lẩm bẩm, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong bóng tối, Nhị Cẩu nhìn vào cái hầm bị lấp, lại nhìn về phía hướng tông môn nơi Lâm Hải đang sôi máu chờ tin từ sát thủ. Nó khẽ nhe răng, hiện ra một tia nanh trắng tinh.
Sáng mai, chắc chắn sẽ có thêm vài người nữa biết thế nào là "sức mạnh của người nông dân".
Chương 38 kết thúc khi gió đêm thổi qua thung lũng, những bắp ngô tím sẫm vẫn đứng sừng sững như những vệ binh bất diệt, lặng lẽ bảo vệ giấc ngủ của vị "Cẩu nhân" đang mơ về một mùa bội thu cà chua vào tháng tới.