Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 37: ** Cảnh báo từ Hệ thống: Linh khí suy kiệt

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:31:43 | Lượt xem: 2

Chương 37: Cảnh báo từ Hệ thống: Linh khí suy kiệt

Trời tờ mờ sáng, sương mù trên đỉnh Thanh Vân Tông vốn dĩ nên mang theo linh khí nồng đậm để tưới nhuần kinh mạch của chúng đệ tử, thì nay lại mang theo một cảm giác khô khốc, xơ xác kỳ lạ.

Diệp Phi thức dậy theo thói quen của một nông dân gương mẫu. Việc đầu tiên hắn làm không phải là vận công chuyển hành đại chu thiên như những tu sĩ khác, mà là… bói quẻ. Hắn lấy từ dưới gối ra một chiếc mai rùa cũ kỹ, bên trong đựng ba đồng tiền sứt mẻ.

“Cạch, cạch, cạch!”

Diệp Phi nín thở nhìn vào quẻ tượng đổ trên nền đất cứng.

“Đại hung? Lại là Đại hung?”

Hắn biến sắc, trán lấm tấm mồ hôi hột. Mười năm nay, dù thế sự xoay vần, kẻ địch rình rập, quẻ bói của hắn cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở mức “Hung”. Chưa bao giờ ba đồng tiền này lại nằm theo một thế kỳ quái, mang theo khí tức tử vong nồng đậm như thế này.

Không tin vào mắt mình, Diệp Phi bốc thêm chín quẻ liên tiếp. Kết quả vẫn không đổi. Thậm chí ở quẻ cuối cùng, chiếc mai rùa mà hắn vẫn tự hào là cực kỳ bền bỉ bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt kéo dài, phát ra tiếng “tách” khô khốc.

“Hỏng rồi, hỏng thật rồi! Có phải do mình đào hầm chưa đủ sâu, hay là cái cuốc gỉ mình giấu dưới gậm giường bị gỉ thêm một chút nữa?”

Diệp Phi lo lắng đến mức chân tay lúng túng. Theo châm ngôn “Ra gió dễ trúng tuyển” của hắn, mỗi khi thấy dấu hiệu bất thường, việc đầu tiên là phải kiểm tra lại 108 đường rút lui và chuẩn bị thêm vài loại hạt giống có thuộc tính phòng ngự.

Hắn vội vàng đẩy cửa bước ra vườn. Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò vốn đang nằm ngủ dưới gốc cây khế – hôm nay cũng có biểu hiện lạ. Nó không thèm vẫy đuôi đón chủ nhân như mọi khi, mà ngồi xổm dậy, ánh mắt nhìn trân trân lên bầu trời phía xa, cái mũi đen nhạy bén hếch lên, gầm gừ một cách trầm thấp trong cổ họng.

“Nhị Cẩu, mày cũng thấy điều gì đó không ổn đúng không?” Diệp Phi vuốt ve cái đầu của nó.

Nhị Cẩu không trả lời, nó chỉ nhìn Diệp Phi một cái với ánh mắt đầy vẻ… khinh bỉ. Dường như nó muốn nói: “Đến giờ ông mới biết à? Ta đã ngửi thấy mùi hôi thối của sự kết thúc từ nửa đêm qua rồi.”

Đúng lúc này, trong đầu Diệp Phi bỗng vang lên âm thanh lạnh lùng của Hệ Thống Thần Nông Bất Tử:

[Đinh! Cảnh báo cấp độ SSS: Phát hiện dị thường trong vận hành Thiên Đạo!]
[Thông tin chi tiết: Thương Lam Giới đang bước vào giai đoạn “Pháp mạt” sớm hơn dự tính. Linh mạch của Ngũ Đại Vực bắt đầu suy kiệt, nồng độ linh khí trong không khí giảm 0.001% mỗi giây và tốc độ này đang tăng dần theo cấp số nhân.]
[Lời nhắc nhở của Hệ thống: “Khi linh khí cạn kiệt, vạn vật khô héo, chỉ có kẻ tích cốc phòng thân mới sống sót qua mùa đông vĩnh cửu. Đề nghị chủ nhân đẩy nhanh tiến độ canh tác, tích lũy ‘Tiên khí thực vật’ để chống lại sự thanh lọc của Thiên Địa.”]

Diệp Phi chết đứng tại chỗ. Hắn biết về khái niệm “Pháp mạt” – thời kỳ linh khí tiêu tán, giới tu tiên sụp đổ – nhưng hắn cứ nghĩ đó là chuyện của mấy vạn năm sau. Ai ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Hắn nhìn ra phía sau hàng rào tre của vườn rau. Bên ngoài thung lũng, những cây cổ thụ trăm năm vốn quanh năm xanh tốt nay bỗng dưng xuất hiện những chiếc lá vàng vọt, rụng lác đác. Trong khi đó, ngay tại chân hắn, củ cải trắng và bắp cải tím vẫn mơn mởn, tỏa ra một lớp sương mờ ảo màu xanh ngọc.

Cái vườn rau này của hắn là nơi duy nhất trong phạm vi hàng trăm dặm có hệ thống tuần hoàn linh lực tự chủ nhờ các loại trận pháp mà hắn ngụy trang thành mương nước.

“Hệ thống, nếu linh khí toàn thế giới biến mất, ta trồng rau bằng cái gì?” Diệp Phi lo lắng hỏi.

[Trả lời: Chủ nhân đừng lo lắng. Quy trình canh tác của Thần Nông Công Pháp dựa trên việc lọc bỏ tạp chất để tạo ra sự cộng sinh. Thế giới càng điên cuồng giành giật linh khí, thì các loại rau do chủ nhân trồng ra sẽ càng trở nên quý báu, thậm chí có thể coi là ‘linh mạch di động’. Lời khuyên: Hãy trồng ngay ‘Trường Sinh Thông’ (Hành lá trường sinh) để gia tăng kháng tính cho bản thân.]

Diệp Phi lập tức hành động. Hắn cầm chiếc cuốc gỉ lên, điên cuồng cuốc đất. Hắn không cuốc một cách bình thường, mà mỗi nhát cuốc xuống đất đều ẩn chứa quy luật của Đạo. Những người tu tiên bình thường nếu thấy cảnh này sẽ lập tức kinh sợ, bởi vì mỗi cử động của hắn đang xới tung không gian, dẫn dắt những sợi tơ linh khí ít ỏi còn lại hội tụ về phía những hạt mầm.

Vừa làm, hắn vừa lẩm bẩm: “Thôi xong rồi, kỳ này thế giới loạn thật rồi. Cứ cái đà này, những lão quái vật bế quan mấy nghìn năm sẽ phải thức giấc vì thiếu linh khí. Lúc đó bọn họ sẽ đi tìm đồ ăn, và mình… cái vườn rau của mình chẳng khác nào miếng mỡ treo trước miệng mèo!”

Sự sợ hãi bị hại bắt đầu bùng phát. Diệp Phi ngay lập tức gọi Hệ thống: “Ta muốn đổi điểm tuổi thọ lấy mười tòa ‘Cấm Không Đại Trận’ và ba mươi tòa ‘Mê Tung Huyễn Trận’. Ta phải biến thung lũng này thành nơi dù có là Tiên Đế xuống cũng chỉ nhìn thấy một bãi phân chó!”

[Yêu cầu đã được thực thi. Điểm thuộc tính của chủ nhân đang giảm sút, đổi lại phòng ngự thung lũng đã đạt mức có thể ngăn chặn sự thăm dò của Hóa Thần kỳ cường giả.]

Khi Diệp Phi đang bận rộn thiết lập thêm “bẫy khoai tây nổ” dưới các rãnh đất, một dải lụa trắng từ trên trời giáng xuống, nhẹ nhàng đáp trước cổng gỗ.

Tô Thanh Tuyết – băng sơn nữ thần của Thanh Vân Tông – xuất hiện với một vẻ mặt đầy lo âu. Sắc mặt cô tái nhợt, chiếc kiếm sau lưng vốn tỏa ánh hào quang nay trông cũng u ám hơn hẳn.

“Diệp sư đệ!” Giọng nói của cô không còn sự lãnh đạm thường ngày mà run rẩy thấy rõ.

Diệp Phi lập tức vùi chiếc bình tưới nước chứa nước Cam Lộ xuống đất, khoác lên mình lớp ngụy trang tu vi Luyện Khí tầng 3, lau mồ hôi trên trán rồi ngẩng lên, lộ ra vẻ mặt khờ khạo của một nông dân chân chất:

“Tô sư tỷ? Sao hôm nay tỷ rảnh rỗi mà hạ cố tới thăm vườn rau của đệ vậy? Chẳng lẽ củ cà rốt hôm trước tỷ lấy về… có sâu à?”

Tô Thanh Tuyết không có tâm trạng nào để nói đùa. Cô tiến tới, nắm lấy tay áo Diệp Phi, giọng khẩn thiết: “Ngươi có cảm nhận được gì không? Linh khí trên chính điện… đang cạn sạch rồi. Chưởng môn cùng các vị trưởng lão đang họp khẩn cấp. Mấy trăm năm linh mạch của tông môn đột nhiên mất đi hơn phân nửa chỉ trong một đêm. Không chỉ có Thanh Vân Tông, nghe nói các môn phái lân cận cũng đều lâm vào cảnh này.”

Diệp Phi vờ như kinh hãi đến tột độ, hắn há hốc mồm: “Cái gì? Linh mạch cạn sạch á? Vậy… vậy đệ tử tạp dịch như đệ có bị cắt trợ cấp một viên linh thạch mỗi tháng không tỷ? Đệ đang tính dành tiền mua thêm cái xẻng mới…”

Tô Thanh Tuyết thở dài, buông tay áo hắn ra, đôi mắt đẹp đượm buồn nhìn về phía thung lũng xanh tốt của hắn. Cô bỗng khựng lại.

“Lạ thật… tại sao ở chỗ ngươi… linh khí dường như không bị ảnh hưởng? Thậm chí, ta còn cảm thấy ở đây thư thái hơn cả trên đỉnh mây của chưởng môn?”

Diệp Phi rùng mình một cái, trong đầu lập tức xoay chuyển một vạn kịch bản giải thích. Hắn cười gượng gạo, chỉ tay về phía Nhị Cẩu đang nằm ưỡn bụng ra nắng:

“Chắc là do phong thủy thôi tỷ ơi! Tỷ cũng biết đó, thung lũng này hẻo lánh, linh khí vốn dĩ đã ít đến mức không ai thèm để ý, nên chắc nó… không có gì để mà cạn. Với lại, đệ bón nhiều phân chó lắm, chắc mùi đó giữ linh khí lại không cho bay mất?”

Nhị Cẩu nghe thấy vậy, hé một con mắt ra liếc xéo Diệp Phi một cái rồi lại nhắm lại. Nó dường như rất không hài lòng với việc bị chủ nhân lôi ra làm lá chắn cho sự kém cỏi về mùi vị.

Tô Thanh Tuyết dù nghi hoặc, nhưng khi nhìn vào bộ dạng rách rưới và vẻ mặt thật thà của Diệp Phi, cô lại thôi không nghĩ nhiều. Cô biết Diệp Phi chỉ là một đệ tử có tư chất kém cỏi nhất tông môn, làm sao có thể tạo ra kỳ tích giữa đại kiếp này được.

“Diệp sư đệ, ta đến để báo cho ngươi một tiếng. Tông môn sắp bước vào trạng thái giới nghiêm hoàn toàn. Có lẽ từ ngày mai, đệ tử ngoại môn sẽ phải tự mình ra ngoài tìm kiếm sinh kế, hoặc tham gia quân đội của triều đại để tranh giành những mỏ linh thạch còn sót lại. Ngươi… ngươi nên thu dọn vườn rau này đi, tìm một chỗ phàm trần mà lẩn trốn. Tu sĩ giới tu tiên… sắp điên loạn rồi.”

Nói rồi, cô lấy từ trong ngực áo ra một chiếc túi gấm nhỏ, đặt vào tay Diệp Phi.

“Trong này có mười viên hạ phẩm linh thạch, là tất cả những gì ta còn lại sau khi mua đan dược chữa thương. Ngươi giữ lấy, sau này có chuyện gì… hãy nhớ lấy bảo trọng.”

Nhìn chiếc túi gấm còn vương hơi ấm và mùi hương nhàn nhạt của Tô Thanh Tuyết, Diệp Phi bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Ở cái thế giới tu tiên tàn khốc, mạnh được yếu thua này, lại còn chuẩn bị bước vào cảnh tận thế linh khí, một thiên kiêu như cô ấy vẫn còn nhớ tới một “tên tạp dịch” như hắn. Điều này khiến tâm hồn sắt đá của một “Cẩu nhân” có chút rung động.

“Tô sư tỷ…” Diệp Phi gọi khi cô định quay bước đi.

Hắn vội vàng chạy vào gian nhà lá nhỏ, lấy ra một bình sứ cũ, sau đó đổ vào đó một bát nước củ cải đục ngầu, thực chất là linh dịch cực phẩm được chiết xuất từ rau củ Thần cấp đã pha loãng.

“Đệ không có gì tặng tỷ. Đây là nước ép từ mấy củ cải cuối mùa của đệ, có tác dụng… à, nhuận tràng, giải nhiệt. Tỷ mang về uống đi, cho da dẻ thêm đẹp.”

Tô Thanh Tuyết nhìn bát nước đục ngầu, khóe miệng khẽ giật giật. Nhưng nhìn ánh mắt thành khẩn của Diệp Phi, cô vẫn mỉm cười nhận lấy.

“Cảm ơn sư đệ. Ta sẽ trân trọng nó.”

Ngay khi cô vừa rời đi, Diệp Phi lập tức thay đổi bộ mặt. Ánh mắt hắn trở nên sắc bén và lạnh lùng.

“Nhị Cẩu! Dậy cho tao! Mày có thấy chưa? Đến cả Thiên kiêu như cô ấy còn không có linh thạch để dùng. Thế giới này sắp loạn thật rồi. Chúng ta phải hành động ngay lập tức!”

Nhị Cẩu lười biếng vươn vai, sủa nhẹ một tiếng như hỏi: “Làm gì? Đánh lên thiên đình à?”

“Đánh cái đầu mày! Chúng ta phải xây hầm trú ẩn sâu thêm 3000 mét! Phải lắp đặt thêm 10 vạn đạo phù chú nổ xung quanh đồi. Từ giờ trở đi, ai vào thung lũng này mà không có mã xác nhận, tao sẽ cho bọn họ bay lên cung trăng bằng Ớt Nổ Hỏa Vân!”

Giữa lúc Diệp Phi đang chuẩn bị cho một cuộc đại tu sửa quy mô lớn, một tràng cười sảng khoái từ ngoài hàng rào truyền vào:

“Diệp lão đệ! Ta đến đá bát xôi… à không, đến đàm đạo với ngươi đây!”

Là Lý trưởng lão. Lão hàng xóm não bổ này hôm nay trông phong trần hơn hẳn, bộ râu bạc phơ của lão bị cháy xém một bên, áo bào rách vài chỗ.

Lý trưởng lão vừa vào vườn, liền hít lấy hít để không khí tươi mát. Lão bỗng đứng khựng lại, nhìn vào những cây bắp cải đang tỏa ánh sáng nhàn nhạt, rồi lại nhìn thấy vết nứt trên mai rùa dưới chân Diệp Phi.

Mắt lão đột nhiên trợn ngược lên, môi run rẩy: “Cái này… cái này không phải là mai rùa Huyền Vũ ngàn năm sao? Lão đệ, ngươi… ngươi dùng nó để bói toán Thiên Cơ? Còn cái mai rùa này lại bị nứt… Trời ạ, chẳng lẽ ngươi đang gánh chịu nhân quả thay cho cả Thanh Vân Tông chúng ta?”

Diệp Phi tái mặt: “Trưởng lão, lão bớt suy diễn hộ con cái. Cái mai rùa này con nhặt ở bãi rác mà…”

Lý trưởng lão không nghe thấy lời hắn nói, lão đang bận rơi vào trạng thái “ngộ đạo”. Lão nhìn thấy cách Diệp Phi sắp xếp các luống rau, trong đầu lão bỗng hiện lên một bức tranh thiên địa vạn tượng.

“Ta hiểu rồi! Linh khí suy kiệt không phải là tai họa, mà là một sự thanh lọc! Vạn vật về với đất mẹ, rau củ của Diệp lão đệ chính là tượng trưng cho sức sống trường tồn không phụ thuộc vào Thiên đạo. Ngươi… ngươi đang dạy ta cách sống sót qua Pháp mạt bằng cách… trở thành đất đúng không?”

Diệp Phi bó tay hoàn toàn. Hắn chỉ muốn nói là hãy chuẩn bị tích trữ lương thực, vậy mà lão già này lại nghĩ đến việc “trở thành đất”.

“Trưởng lão, lão nghe con nói này, sắp tới thế giới sẽ không còn linh khí nữa. Lão nên dùng số linh thạch còn lại để mua gạo và khoai tây đi.”

Lý trưởng lão cười một cách thần bí, vỗ mạnh vào vai Diệp Phi: “Lão đệ không cần phải thử thách ta nữa. Ta biết ý của ngươi. ‘Gạo và khoai tây’ chính là ẩn dụ cho việc giữ vững bản tâm, không bị ngoại cảnh chi phối. Ngươi nhìn xem, ngoài kia ai nấy đều hốt hoảng, chỉ có ngươi là vẫn thản nhiên cuốc đất. Đây mới chính là tu vi cao nhất! Ta quyết định rồi, từ nay ta sẽ dọn sang ở cạnh vườn rau của ngươi, hàng ngày nhìn ngươi cuốc đất để thấu hiểu nhân sinh!”

Diệp Phi suýt chút nữa ngã ngửa. Thêm một lão già lẩm cẩm ở cạnh, khác nào đặt một quả bom nổ chậm trong vườn? Hắn đang định lên tiếng đuổi khách, thì Hệ thống lại vang lên thông báo:

[Đinh! Nhiệm vụ mới: Thu nhận ‘Nông dân thực tập’ đầu tiên. Lý trưởng lão đã đạt đến trình độ não bổ sơ cấp, rất thích hợp để trông coi hàng rào bên ngoài. Phần thưởng: Hạt giống ‘Mướp Đắng Tẩy Tủy’.]

Diệp Phi nuốt lại lời định nói vào trong. Hắn tặc lưỡi: “Thôi được rồi, lão muốn ở thì ở. Nhưng nói trước, lão phải giúp con bón phân và gánh nước từ hồ lên đấy nhé.”

Lý trưởng lão vui mừng khôn xiết: “Được! Được! Được làm việc dưới sự chỉ dẫn của Tiên nhân, đây là phúc phần mười kiếp của ta!”

Và thế là, giữa lúc toàn bộ giới tu tiên của Thương Lam Giới đang lâm vào cơn hoảng loạn chưa từng có, trên một thung lũng nhỏ của Thanh Vân Tông, có một cảnh tượng kỳ quái diễn ra.

Một thanh niên trông cực kỳ bình thường đang chỉ tay năm ngón, trong khi một vị Nguyên Anh kỳ trưởng lão (vốn lừng lẫy một thời) đang hùng hục gánh hai thùng phân chó, miệng cười toe toét như vừa nhặt được bí tịch tối cao.

Diệp Phi đứng trên sườn đồi, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một luồng hắc khí đang dần bao phủ lấy mặt trời. Pháp mạt đã đến, nhưng hắn thầm thề rằng: Dù cả thế giới có chết đói, hắn cũng phải trở thành người nông dân sống lâu nhất lịch sử.

Hắn lại cầm cuốc lên, bổ xuống một nhát.

“Đoàng!”

Một âm thanh chấn động vang lên từ sâu dưới lòng đất. Cái hầm trú ẩn tầng thứ 37 của hắn vừa đào trúng một khối đá kỳ lạ phát ra ánh sáng tím đen.

Diệp Phi nhướng mày: “Ơ, cái gì đây? Vàng à?”

Hệ thống lập tức cảnh báo đỏ lòm:

[Đinh! Phát hiện dấu vết của ‘Ma vực thái cổ’. Do linh khí suy kiệt, lớp phong ấn cổ đại đã bị lung lay. Chủ nhân vừa vô tình… cuốc thủng mái nhà của một Ma thần đang ngủ say.]

Diệp Phi: “…”

Hắn nhìn chiếc cuốc gỉ trong tay, rồi nhìn cái hố đen ngóm đang tỏa ra ma khí ngút trời, rồi lại nhìn Nhị Cẩu.

“Nhị Cẩu, chúng ta lấp hố đi được không?”

Nhị Cẩu lẳng lặng quay đầu đi chỗ khác, vẻ mặt đầy sự tuyệt vọng đối với cái số phận “đi đâu cũng gặp chuyện” của chủ nhân mình.

Thời kỳ Pháp mạt vừa bắt đầu, chưa kịp thấy linh khí cạn kiệt thì Diệp Phi đã kịp rước về một đống phiền phức mới. Nhưng đối với một “Cẩu thánh” chuyên nghiệp, điều này chỉ có nghĩa là: Hầm trú ẩn cần phải đào lệch sang hướng khác thêm mười dặm nữa!

Diệp Phi vứt cuốc, xách xẻng, chạy như bay về phía sau vườn.

“Gánh nước nhanh lên lão Lý! Ma thần sắp thức dậy đòi ăn sáng kìa!”

Tiếng la thất thanh của Diệp Phi vang vọng khắp thung lũng, át cả tiếng gió mùa đông đang dần tràn về trên khắp lục địa. Một kỷ nguyên mới, điên rồ và đầy rau xanh, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8