Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 36: ** Uy lực của khoai tây nổ
CHƯƠNG 36: UY LỰC CỦA KHOAI T Tây NỔ
Nắng chiều ở thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông luôn mang một vẻ hiu quạnh khó tả. Giữa không gian tĩnh lặng đó, một thung lũng hẻo lánh nằm kẹt giữa những vách đá vôi sừng sững lại hiện lên một mảng xanh mướt mát mắt, khác hẳn với vẻ tiêu điều do linh khí cạn kiệt của những vùng phụ cận.
Đó chính là Dược Viên Ngoại Môn, nơi cư ngụ của Diệp Phi.
Lúc này, Diệp Phi đang lom khom bên một luống đất vừa được xới tơi. Hắn mặc một bộ đạo bào xám xịt, bạc màu ở khuỷu tay và đầu gối, chân xỏ đôi giày vải đầy bùn đất. Trông hắn chẳng khác gì một lão nông phu phàm trần nếu không có luồng chân khí mỏng manh — thứ mà hắn cố tình duy trì ở mức Luyện Khí tầng 3 suốt mười năm nay.
"Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành việc chăm sóc 'Mầm Đậu Thần Lực', điểm thuộc tính thể chất +0.1, tuổi thọ +3 ngày."
Thanh âm cơ giới của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Phi nở một nụ cười thỏa mãn. Đối với người khác, mười năm khổ tu có lẽ đã đủ để đột phá Trúc Cơ, nhưng với một kẻ tuân thủ tuyệt đối "Cẩu đạo" như hắn, việc tích tiểu thành đại từ rau củ mới là chân lý.
Hắn liếc nhìn về phía gốc cây hòe già ở góc vườn. Ở đó, Nhị Cẩu — con chó vàng gầy gò — đang nằm chổng bốn cẳng lên trời, hơi thở khò khè như sắp chết đến nơi. Nhìn nó giống một con chó ghẻ rụng lông hơn là một yêu thú, nhưng chỉ có Diệp Phi mới biết, trong bụng con sủng vật này đang chứa một khối linh lực khủng khiếp từ những vụn linh quả mà hắn ném cho nó ăn mỗi sáng.
"Đừng có giả chết nữa, đi xem mấy bẫy thỏ ngoài rào xem có con nào sa hố không." Diệp Phi dùng mũi cuốc đẩy đẩy Nhị Cẩu.
Con chó rên rỉ một tiếng, hé một con mắt ra nhìn chủ nhân đầy khinh thường, sau đó quay người lại, tiếp tục ngáy o o.
Đang định mắng con chó lười biếng một trận, lỗ tai Diệp Phi bỗng khẽ động. Hắn nghe thấy tiếng xé gió từ xa, cùng với đó là những tràng cười ngạo mạn. Hắn thở dài, thầm nhủ: "Lại tới rồi, mùng một hàng tháng đúng là ngày khó sống nhất."
Chỉ vài nhịp thở sau, ba luồng kiếm quang hạ xuống ngay trước hàng rào tre mỏng manh của thung lũng.
Dẫn đầu là một thanh niên anh tuấn, khoác trên mình bộ tử bào dành riêng cho đệ tử thiên tài của ngoại môn. Hắn tên Diệp Thần, là người có triển vọng nhất đột phá vào nội môn trong năm nay. Đi sau là hai gã đệ tử nịnh hót, mặt mũi vênh váo như thể cả Thanh Vân Tông này là của chúng vậy.
"Diệp lão đệ, hôm nay nắng đẹp, có vẻ thu hoạch không tệ nhỉ?" Diệp Thần bước tới, gót giày dẫm lên thảm cỏ một cách tùy tiện.
Diệp Phi khẽ cúi đầu, lộ ra vẻ mặt nhút nhát và thấp kém điển hình của một tạp dịch: "Hóa ra là Diệp Thần sư huynh và các vị đạo hữu. Tiểu đệ đang bận tưới nước, không kịp nghênh đón từ xa, thật là thất lễ."
Diệp Thần nhếch môi, ánh mắt quét qua những luống cải xanh mướt và những dây mướp đắng trĩu quả. Hắn khẽ hừ một tiếng: "Đừng có giả ngây giả ngô. Quy định cũ, linh thạch nộp phí bảo hộ đâu? Ngươi chiếm cứ cái thung lũng này mười năm, mỗi tháng chỉ nộp ba viên hạ phẩm linh thạch, có phải là quá coi thường quy tắc của ta không?"
"Sư huynh, đệ chỉ là kẻ trồng rau, linh khí ở đây lại mỏng manh…" Diệp Phi cố nặn ra vẻ mặt đau khổ, "Ba viên linh thạch đã là cả vốn liếng của đệ rồi."
"Láo xược!" Một gã đệ tử phía sau tiến lên, chỉ tay vào mặt Diệp Phi: "Diệp Thần sư huynh chuẩn bị đột phá Trúc Cơ, cần số lượng lớn linh thạch để mua Trúc Cơ Đan. Ngươi giữ cái vườn rau này thì có ích gì? Khôn hồn thì giao thêm mười viên linh thạch, không thì hôm nay đừng trách tụi này phá nát chỗ này!"
Nói rồi, gã đó không đợi Diệp Phi trả lời, trực tiếp nhấc chân định đạp đổ hàng rào. Nhưng Diệp Thần dường như còn ác ý hơn. Hắn tiến một bước dài vào trong vườn, cố tình hạ gót chân xuống đúng vị trí cái "Mầm Đậu Thần Lực" mà Diệp Phi vừa tốn bao công sức để bón phân Cam Lộ.
*Rắc.*
Mầm non yếu ớt gãy gập, bị nghiền nát vào trong bùn đất.
Ánh mắt Diệp Phi thoáng qua một tia lạnh lẽo như băng. Đối với hắn, linh thạch chỉ là vật ngoài thân, nhưng mầm đậu này là thành quả của ba tháng lao động, là tuổi thọ quý giá của hắn. Hơn nữa, hành động này đã phá vỡ quẻ bói "Bình an vô sự" mà hắn gieo lúc sáng.
Trong quy tắc của Diệp Phi, hễ ai động đến tài sản của hắn, kẻ đó phải trả giá theo cách "ngẫu nhiên" nhất.
"Ôi… mầm đậu của đệ…" Diệp Phi run rẩy quỳ xuống, nhìn mầm cây bị nát với vẻ mặt vô cùng thê lương, "Sư huynh, huynh làm vậy… ông trời sẽ không tha thứ đâu."
Diệp Thần cười ha hả, gót giày vẫn di di trên đống nát vụn: "Ông trời? Ở ngoại môn này, ta chính là trời! Ngươi xem con chó vàng này đi, chủ bị bắt nạt mà nó còn không thèm sủa, đúng là một lũ phế vật nuôi nhau."
Nhị Cẩu lúc này vẫn đang nằm đó, nhưng nếu nhìn kỹ, lông đuôi của nó đã hơi dựng lên, và khóe miệng dường như đang co giật vì… nhịn cười. Nó biết chủ nhân của nó đang bắt đầu "diễn", và khi Diệp Phi diễn, thì có kẻ sắp xong đời.
Diệp Phi đứng dậy, run rẩy cầm lấy một chiếc rổ mây bên cạnh. Bên trong rổ là mấy củ khoai tây trông rất thô kệch, lớp vỏ bám đầy đất bùn, thậm chí còn có mấy chỗ bị mốc đen. Đây là "Khoai Tây Lôi Hỏa", một sản phẩm biến dị mà hệ thống tặng khi Diệp Phi lén dùng phân bón thu được từ Vạn Cổ Mộ. Theo thông số của hệ thống, loại khoai tây này có nồng độ hỏa linh khí cực kỳ không ổn định, chỉ cần một va chạm nhỏ là…
"Sư huynh, nếu huynh đã cần tiền… đệ thực sự không có linh thạch." Diệp Phi vừa khóc lóc vừa lấy ra một củ khoai tây, "Nhưng đây là củ linh quả quý nhất đệ tìm thấy ở phía sau vách núi. Nghe nói nó chứa năng lượng vô cùng đại bổ, sư huynh nhận lấy cái này coi như trừ nợ tháng này được không?"
Diệp Thần nhìn củ khoai tây xù xì, mặt đầy vẻ khinh bỉ: "Cái thứ bẩn thỉu này mà là linh quả? Ngươi định lừa con nít à?"
"Đệ nói thật! Huynh xem, bên trong nó có lôi quang ẩn hiện!" Diệp Phi giả vờ vụng về ném củ khoai tây về phía Diệp Thần.
Thực tế, Diệp Phi đã dùng một kỹ thuật "Trình diễn ném đá" tinh diệu đến mức không ai nhận ra. Củ khoai tây không bay theo đường thẳng mà hơi lảo đảo, như thể một người không biết võ công đang ném một hòn đá bình thường.
Diệp Thần thấy củ khoai bay tới, trong lòng đầy vẻ chán ghét. Với tu vi Luyện Khí tầng 9 của mình, hắn chỉ cần đưa tay ra gạt nhẹ một cái là củ khoai sẽ nát tan.
"Cút đi đồ rác rưởi!" Diệp Thần hét lớn, tụ linh lực vào lòng bàn tay, tát mạnh một cái vào củ khoai tây đang bay tới.
Tuy nhiên, ngay giây phút bàn tay hắn tiếp xúc với vỏ củ khoai, Diệp Phi đã lùi lại đúng 57 bước, đứng nép sau cái bình tưới nước bằng đồng cực dày của mình, đồng thời che tai lại.
Nhị Cẩu cũng cực kỳ chuyên nghiệp, nó lập tức chui tọt vào cái lỗ chó sâu hai mét dưới gốc cây hòe.
*Bùm!!!*
Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên. Một quầng sáng màu đỏ cam kèm theo những tia chớp tím lịm bùng phát ngay giữa thung lũng. Sóng xung kích mạnh đến mức khiến không gian xung quanh dường như biến dạng trong tích tắc.
Khói bụi cuồn cuộn bốc lên cao hàng chục mét, che khuất cả một vùng trời. Hai gã đệ tử đi theo Diệp Thần thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị thổi bay ra xa, va sầm vào vách đá phía sau như những con búp bê rách.
Riêng Diệp Thần, mục tiêu trực diện của "củ khoai tây nổ", là thảm hại nhất.
Khi bụi trần hơi lắng xuống, một bóng người từ trong tâm vụ nổ bay ra theo hình vòng cung cực đẹp. Hắn không bay bằng kiếm, mà bay bằng… phản lực của vụ nổ. Tiếng la hét của Diệp Thần bị bóp nghẹt bởi áp suất không khí, nhưng tiếng "rắc rắc" của xương cốt gãy gập thì nghe rõ mồn một.
"Áaaaa… Răng… răng của ta!"
Diệp Thần đập mạnh người vào một ngọn núi nhỏ đối diện thung lũng Dược Viên, treo lơ lửng trên một cành cây cổ thụ. Mặt mũi hắn đen thui như đít nồi, bộ tử bào sang trọng giờ chỉ còn lại những mảnh dẻ rách quấn quanh thân thể. Đau đớn nhất là hai chiếc răng cửa trắng tinh mà hắn vốn rất tự hào đã rụng mất tích, khiến nụ cười của thiên tài ngoại môn bây giờ trông cực kỳ hài hước và dị hợm.
"Khụ khụ…" Diệp Thần phun ra một ngụm khói đen, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng. Hắn không hiểu tại sao một củ khoai tây héo úa lại có sức mạnh tương đương với một đạo bùa chú cấp bốn của Trúc Cơ tu sĩ.
Dưới vườn rau, Diệp Phi từ sau cái bình tưới nước thò đầu ra, vẻ mặt đầy sự hốt hoảng và ăn năn. Hắn chạy hồng hộc ra cổng thung lũng, nhìn theo bóng dáng Diệp Thần đang run rẩy trên cành cây xa xa, gào lên thảm thiết:
"Sư huynh! Sư huynh có sao không? Trời ơi, đệ đã nói là cái củ đó năng lượng lớn lắm mà, chắc là do nó để lâu quá nên… bị hư hỏng linh lực rồi! Đệ xin lỗi! Để đệ ném thêm củ nữa qua để huynh lấy sức mà trèo xuống nhé?"
Nghe thấy câu "ném thêm củ nữa", Diệp Thần đang treo trên cây bỗng rùng mình một cái, nỗi sợ hãi lấn át cả cơn đau. Hắn bất chấp thương tích, gồng hết chút chân khí còn sót lại, nhảy khỏi cành cây và chạy thục mạng về hướng chính điện tông môn, miệng lắp bắp không thành tiếng vì mất răng cửa:
"Th… thút… quái vật! Đừng lại gần ta! Ngươi là đồ quái vật trồng rau!"
Hai gã đệ tử nịnh hót cũng ôm đầu máu bò dậy, nhìn Diệp Phi như nhìn thấy một con ma, rồi cắm đầu chạy theo đại ca của mình, giày cũng chẳng kịp nhặt.
Không gian trở lại yên tĩnh.
Diệp Phi thu hồi vẻ mặt hốt hoảng, phủi phủi bùn đất trên quần áo, rồi điềm tĩnh đi đến nhặt những mảnh vỏ khoai tây còn sót lại để tiêu hủy chứng cứ.
"Đúng là phí phạm. Một củ Khoai Tây Lôi Hỏa đó tính ra trị giá cũng phải nửa tháng tuổi thọ." Hắn lầm bầm, giọng điệu không hề có chút gì là của một đệ tử tạp dịch nhút nhát.
Nhị Cẩu từ trong hang chui ra, lắc lắc bộ lông vàng đầy bụi, sủa một tiếng "Gâu!" nghe đầy vẻ mỉa mai.
"Mày còn cười? Tại mày lười không canh cửa để tụi nó vào phá mầm đậu của tao đấy." Diệp Phi lườm nó một cái, rồi thở dài: "Phen này chắc chắn sẽ gây ra náo động. Chậc, đúng là rắc rối. Hy vọng lão chấp pháp Lâm Hải đó không rảnh rỗi mà lần mò tới đây."
Hắn ngồi xổm xuống chỗ mầm đậu bị dẫm nát, thành tâm cầu nguyện: "Hệ thống, nếu tôi dùng xác của Diệp Thần làm phân bón thì điểm thuộc tính có tăng lên không?"
Hệ thống im lặng một hồi, sau đó máy móc trả lời: "Chất lượng chất hữu cơ của đệ tử Luyện Khí tầng 9 quá kém, không khuyến khích làm ô nhiễm đất canh tác của thần nông."
Diệp Phi gật đầu: "Cũng đúng. Loại rác rưởi đó làm phân bón chắc chỉ mọc ra sâu bọ."
Cùng lúc đó, tại vách núi phía trên thung lũng, một bóng dáng già nua nấp sau một tảng đá lớn đang há hốc mồm, toàn thân run rẩy không ngừng. Đó là Lý Trưởng lão, một lão già sắp hết thọ nguyên, thích uống rượu và thường hay đi dạo quanh các khu vực hẻo lánh của ngoại môn.
Lão vừa chứng kiến toàn bộ sự việc.
Trong mắt Lý Trưởng lão, cái "củ khoai tây" ném ra không phải là vũ khí ngẫu nhiên, mà là một đạo "Vạn Vật Quy Nhất" ẩn chứa sấm sét từ cửu thiên. Lão không nhìn thấy sự vụng về của Diệp Phi, mà lão thấy một loại thái độ bình thản, khinh thường cường địch, lấy nhu thắng cương của một vị cao nhân thực thụ.
"Trời ơi…" Lý Trưởng lão run giọng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Diệp Phi… cái tên này chẳng lẽ chính là vị Đại Năng chuyển thế mà tông môn tìm kiếm bấy lâu nay? Hắn dùng khoai tây để dạy cho Diệp Thần một bài học về nhân quả… Quá thâm sâu! Quá bá đạo! Mỗi một động tác ném khoai đều trùng khớp với quỹ đạo của đại đạo thiên địa!"
Lão nuốt nước miếng một cái, trong đầu lập tức nảy ra hàng loạt suy luận: "Chắc chắn là hắn đang cố ý ẩn cư ở đây để tinh lọc linh khí cho vùng đất chết này. Bình tưới nước kia… lẽ nào chính là Bình Cam Lộ trong truyền thuyết? Con chó kia… lẽ nào chính là một con Thần thú đang giả vờ hèn nhát?"
Càng nghĩ, Lý Trưởng lão càng cảm thấy sởn gai ốc. Lão quyết định không được làm lộ bí mật này, ít nhất là lúc này. Lão phải tìm cách kết giao với vị "Diệp đại năng" này, chỉ cần xin được một củ khoai tây về ngâm rượu, có lẽ lão sẽ đột phá được rào cản Hóa Thần cũng nên!
Ở dưới thung lũng, Diệp Phi bỗng thấy sống lưng hơi lạnh. Hắn bói ngay một quẻ nhanh tại chỗ.
"Quẻ tượng… có kẻ đang âm thầm quan sát? Hơn nữa còn mang tâm lý tôn sùng cực độ?"
Diệp Phi nhíu mày: "Lại nữa rồi. Chắc chắn là có tên nào đó lại bắt đầu tự suy diễn bậy bạ. Đã bảo rồi mà, làm người phải khiêm tốn, nãy mình nên ném củ khoai tây nhỏ hơn một chút mới đúng. Củ vừa rồi… uy lực hơi quá tay, chắc chắn là do đống phân bón lấy từ mộ của vị Thần tộc cổ đại kia quá chất lượng."
Hắn quay sang nhìn Nhị Cẩu: "Nhị Cẩu, từ mai tăng cường thêm ba lớp trận pháp ảo giác xung quanh vườn cho tao. Ai vào đây cũng phải cho tụi nó thấy một mảnh đất hoang tàn, đầy phân chó và cỏ dại. Hiểu không?"
Nhị Cẩu nằm bẹp xuống đất, ra vẻ "Tao là chó, tao không hiểu tiếng người", nhưng trong mắt nó thoáng hiện một tia sáng tím huyền bí. Nó hiểu rằng, chủ nhân của nó lại bắt đầu chuẩn bị một kế hoạch "Cẩu" mới.
Trong khi Diệp Phi đang bận rộn dọn dẹp hiện trường vụ nổ, tại sảnh chấp pháp của Thanh Vân Tông, Lâm Hải trưởng lão đang trợn tròn mắt nhìn Diệp Thần bị thương nặng được đưa về.
"Ngươi nói… ngươi bị một củ khoai tây nổ bay?" Lâm Hải đập bàn đứng dậy, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Dạ… khụ khụ… nó không phải… khoai tây bình thường… thưa trưởng lão… nó có điện… lôi hỏa cực mạnh…" Diệp Thần mếu máo, hơi thở đứt quãng, trông thảm hại đến mức không ai nhận ra thiên tài ngoại môn từng phong quang vô lượng.
Lâm Hải nheo mắt nhìn về phía thung lũng ngoại môn. Lão vốn là một kẻ thâm độc và tham lam. Nghe đến "vật có lôi hỏa cực mạnh", trong đầu lão không nghĩ đến sự nguy hiểm, mà nghĩ ngay đến một món pháp bảo thất lạc.
"Thú vị lắm. Diệp Phi đúng không? Một tên tạp dịch trồng rau mười năm không thăng tiến nổi một tầng tu vi, lại có thể khiến ngươi ra nông nỗi này? Để ta xem, thung lũng đó rốt cuộc chứa đựng bí mật gì."
Một âm mưu mới đang dần hình thành trong bóng tối. Mà lúc này, tại thung lũng hẻo lánh kia, Diệp Phi vừa hoàn thành việc trồng lại mầm đậu mới. Hắn mỉm cười nhìn mặt trời lặn hẳn sau núi, trong lòng lại bắt đầu tính toán:
"Tối nay ăn món gì nhỉ? Củ cải ngâm linh dịch có vẻ hợp lý. Ăn xong còn phải gia cố hầm trú ẩn thêm mười mét nữa, lỡ như Lâm Hải kia tìm đến thật thì mình còn có chỗ mà trốn…"
Cuộc đời của một người trồng rau, hóa ra cũng chẳng yên bình như hắn tưởng. Nhưng đối với một "Cẩu thánh" như Diệp Phi, rắc rối chỉ là gia vị để hắn làm cho lớp vỏ bọc của mình thêm phần chắc chắn mà thôi.
Uy lực của củ khoai tây nổ, thực tế chỉ mới là sự bắt đầu.