Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 35: ** Một củ khoai tây bay vào mồm
**CHƯƠNG 35: MỘT CỦ KHOAI TÂY BAY VÀO MỒM**
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc của dãy núi Thanh Vân, khẽ chạm vào thung lũng hẻo lánh phía sau dược viên ngoại môn. Ở đây, linh khí tuy mỏng manh nhưng không hiểu sao cây cỏ lại xanh tươi đến lạ thường, khác hẳn với vẻ héo úa của giới tu tiên đang bước vào thời kỳ mạt pháp ngoài kia.
Diệp Phi khoác chiếc áo vải thô, ống quần xắn cao, tay cầm một chiếc cuốc gỉ sét, dáng vẻ không khác gì một lão nông phu thực thụ. Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu lên răng rắc đầy sảng khoái. Nếu ai đó có thể nhìn xuyên thấu qua lớp ngụy trang "Luyện Khí tầng 3" mỏng manh của hắn, họ sẽ kinh hãi nhận ra bên trong huyết quản của nam nhân này là dòng linh lực cuồn cuộn như đại dương, mỗi hơi thở đều ẩn chứa quy luật của thiên đạo.
"Hệ thống, hôm nay thu hoạch 'Thạch Thủ Khoai Tây' sẽ được bao nhiêu tuổi thọ?" Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu.
*【 Đinh! Ký chủ thu hoạch một đợt Thạch Thủ Khoai Tây phẩm chất Thần cấp, dự kiến tăng thêm 50 năm thọ nguyên, 100 điểm Thổ thuộc tính. Lưu ý: Loại khoai này có tính chất hóa thạch cực mạnh, khuyến cáo không nên ăn sống. 】*
Diệp Phi gật đầu hài lòng. Sống ở cái thế giới tu tiên hở một chút là diệt môn, hở một chút là đoạt bảo này, cái gì cũng không quan trọng bằng mạng sống. Hắn đã "cẩu" ở đây 10 năm, mỗi ngày chỉ quanh quẩn trồng rau, nuôi chó, vậy mà tu vi cứ thế thăng cấp vù vù.
Cách đó không xa, Nhị Cẩu — một con chó vàng gầy gò với đôi mắt lúc nào cũng lờ đờ — đang nằm gãi tai dưới gốc cây dưa hấu vạn năm. Nó nhìn Diệp Phi một cái rồi lại ngáp dài, trong bụng thầm nghĩ: *“Lão gia lại bắt đầu diễn kịch khổ hạnh rồi. Rõ ràng một ngón tay có thể nghiền nát cả tông môn, vậy mà mỗi lần đào khoai lại phải vờ đổ mồ hôi. Thật là mệt thay cho người!”*
Diệp Phi cúi người, đưa cuốc xuống đất. Hắn làm việc cực kỳ cẩn thận, động tác nhẹ nhàng như thể đang thực hiện một ca phẫu thuật tinh vi. Đối với hắn, mỗi củ khoai đều là một sinh mạng, và quan trọng hơn, chúng là tiền đề để hắn có thể sống đến lúc thiên địa hủy diệt.
Vừa mới đào được củ thứ ba, Diệp Phi bỗng dừng khựng lại. Hắn nhắm mắt, lỗ tai khẽ động. Từ hướng con đường mòn dẫn vào thung lũng, có tiếng bước chân dồn dập, đi kèm với đó là khí tức kiêu ngạo, thô bạo.
"Lại đến?" Diệp Phi thở dài, rút trong túi áo ra một đồng tiền xu gỉ, tung nhẹ lên không trung rồi bắt lấy.
Quẻ Hạ.
Ý chỉ: Có ruồi nhặng quấy phá, không nên đổ máu, nên dùng vật ngoại thân hóa giải.
Diệp Phi lập tức vận chuyển "Thần Nông Công Pháp", đem khí tức bản thân áp chế xuống mức thấp nhất, da mặt cũng trở nên tái nhợt đi một chút, ra vẻ một đệ tử tạp dịch suy dinh dưỡng vì làm việc quá sức.
"Diệp Phi! Cái tên phế vật kia, cút ra đây cho ta!"
Một tiếng gầm thét vang dội chấn động cả thung lũng. Diệp Thần — thiên tài ngoại môn, người vừa trải qua 3 tháng tiêu chảy đến mức sụt mất 10 cân thịt — đang hùng hổ dẫn theo hai tên lâu la tiến vào.
Diệp Thần lúc này trông thật thê thảm. Dù mặc đạo bào gấm vóc đắt tiền, nhưng gương mặt hóp lại, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc. Ba tháng qua đối với hắn là một cơn ác mộng kinh hoàng. Cứ hễ hắn tọa thiền định tu luyện là bụng lại kêu "ùng ục", rồi sau đó là chuỗi ngày gắn liền với nhà xí. Hắn đã mời đủ loại dược sư, ai cũng nói hắn bị trúng một loại độc kỳ quái, có tính "xả lũ" cực mạnh.
Diệp Thần sau khi bình phục, việc đầu tiên hắn nghĩ tới chính là tên đệ tử trồng rau này. Hắn tin rằng vận đen của mình bắt đầu từ cái ngày hắn đến thung lũng này đòi linh thạch. Có lẽ tên phế vật Diệp Phi này đã dùng thứ bùa ngải bẩn thỉu nào đó của lũ nông dân để ám hại hắn.
"Diệp Thần sư huynh, sao ngài lại tới đây? Tiểu đệ đang bận thu hoạch khoai để kịp nộp cho nhà bếp…" Diệp Phi run rẩy (giả vờ), chiếc cuốc trong tay cũng khẽ rung lên.
"Câm mồm!" Diệp Thần rút thanh trường kiếm sáng loáng ra, chỉ thẳng vào mũi Diệp Phi. "Hôm đó sau khi rời khỏi đây, ta bị bạo bệnh suốt 3 tháng. Ngươi nói xem, có phải ngươi đã dở trò quỷ gì vào chén trà trà gừng ngươi đưa ta không?"
Diệp Phi kêu oan: "Sư huynh minh xét! Trà gừng đó là tiểu đệ tự trồng, vô cùng bổ dưỡng. Ngài xem, tiểu đệ uống mỗi ngày mà có sao đâu? Có lẽ… có lẽ do ngài tu luyện quá độ, hỏa khí công tâm, dẫn đến… đại tràng bất ổn?"
"Ngươi còn dám nói!" Diệp Thần giận quá hóa cười. Hắn cảm thấy mình bị sỉ nhục. Hắn là Luyện Khí tầng 8, thiên tài ngoại môn sắp bước vào nội môn, vậy mà lại bị một tên tạp dịch bàn luận về "đại tràng".
Hắn bước lên một bước, linh áp tỏa ra. Dù hắn đang yếu, nhưng đối với một Luyện Khí tầng 3 thông thường, linh áp này đủ để làm họ gãy xương.
"Hôm nay, ta không chỉ phá hủy cái vườn rách này của ngươi, mà còn phải cắt lưỡi ngươi để xem ngươi còn dám nói năng xằng bậy nữa không!"
Diệp Thần hét lớn, hắn hít một hơi thật sâu để tích tụ linh lực cho chiêu "Thanh Vân Tiễn". Đây là một tuyệt kỹ yêu cầu người sử dụng phải vận khí từ đan điền, sau đó gào to khẩu quyết để trợ thế.
"TRỜI — ĐẤT — CHÍ —"
Diệp Thần há miệng thật to, chuẩn bị hét nốt từ "TÔN".
Đúng lúc đó, Diệp Phi ở đối diện đang vô tình cúi xuống nhặt một củ khoai tây vừa đào lên. Củ khoai tây này có hình dáng hơi thuôn dài, vỏ ngoài xám xịt như đá, và quan trọng nhất là nó trơn tuồn tuột do lớp nhựa linh khí bên ngoài chưa khô.
"Ối! Trơn quá!"
Diệp Phi thốt lên một tiếng, tay hắn như bị "truợt", củ Thạch Thủ Khoai Tây nặng trĩu vốn đang cầm chắc bỗng dưng bay vút đi.
Nếu là một củ khoai tây bình thường, nó sẽ bay theo hình parabol rồi rơi xuống đất. Nhưng củ khoai này được tưới bằng nước Cam Lộ, mang theo sức nặng của thổ mạch. Dưới sự "vô ý" đầy tinh vi của Diệp Phi, nó bay đi với tốc độ của một ngôi sao băng, xé toạc không khí tạo nên một tiếng "vút" nhỏ.
Diệp Thần đang trong trạng thái hít khí vào đỉnh điểm, miệng mở to như cái hố lộ thiên.
*Bụp!*
Một tiếng động khô khốc vang lên, âm thanh nghe giống như một quả tạ rơi vào một túi vải.
Mọi thứ xung quanh dường như ngưng đọng lại. Hai tên lâu la đi theo Diệp Thần há hốc mồm. Nhị Cẩu ở dưới gốc cây cũng phải nhướn một bên lông mày lên để quan sát.
Củ khoai tây to bằng nắm tay, trơn nhẵn như bôi mỡ, đã hoàn toàn biến mất trong miệng của Diệp Thần. Không chỉ có thế, do xung lực quá mạnh và sự trơn trượt vô lý, nó đã chui tọt qua vòm họng, đi thẳng xuống thực quản.
"Khụ… ọe… ưm…!!!"
Diệp Thần trợn ngược mắt, hai tay buông kiếm, bấu chặt lấy cổ mình. Mặt hắn từ đỏ chuyển sang tím, từ tím chuyển sang xanh mét. Thanh "Thanh Vân Tiễn" định thi triển bị bóp nghẹt ngay từ trong nôi. Củ khoai tây cứng như kim cương kia chặn đứng mọi đường thở và đường vận khí của hắn.
"Sư huynh! Ngài làm sao vậy? Ngài đói bụng quá sao?" Diệp Phi hốt hoảng chạy tới, gương mặt đầy vẻ lo lắng cực độ nhưng thực chất bên trong lại đang thở phào: *“Quẻ đúng là linh, vật ngoại thân quả nhiên hóa giải được.”*
"Ngươi… ngươi… khụ… khụ…" Diệp Thần không nói được một lời hoàn chỉnh. Hắn cố gắng dùng linh lực để nổ tung vật thể trong cổ họng, nhưng hắn kinh hoàng nhận ra, cái thứ kia không phải là thực phẩm!
Linh lực của hắn chạm vào củ khoai liền bị hấp thụ hoàn toàn. Ngay sau đó, một luồng khí tức Thổ hệ nặng nề lan tỏa ra khắp kinh mạch.
*【 Thông báo hệ thống: Thạch Thủ Khoai Tây bắt đầu phát huy tác dụng phụ: Hóa Đá. 】*
Răng rắc!
Từ miệng Diệp Thần, một lớp biểu bì xám xịt bắt đầu lan rộng ra mặt, rồi xuống cổ, xuống vai. Chỉ trong vài nhịp thở, Diệp Thần — thiên tài ngoại môn — đã biến thành một bức tượng đứng im bất động giữa vườn rau, miệng vẫn còn phồng lên một khối kỳ dị, hai tay vẫn giữ tư thế bóp cổ đầy đau đớn.
Hai tên lâu la đứng cạnh thấy vậy thì sợ đến mất vía. Một tên lắp bắp:
"Yêu… yêu thuật! Ngươi đã làm gì Diệp sư huynh?"
Diệp Phi mặt đầy vẻ thật thà, giơ đôi tay còn dính đầy bùn đất ra: "Ta… ta chỉ vô tình làm rơi khoai thôi mà. Là sư huynh đột nhiên há miệng đón lấy… Ta còn tưởng ngài ấy muốn ăn thử sản vật của ngoại môn…"
"Ngươi nói láo! Đón cái gì mà đón trúng phóc như vậy?"
Nói rồi, hai tên lâu la cũng không dám ra tay. Nhìn thấy thiên tài Luyện Khí tầng 8 bị một củ khoai "khống chế", bọn chúng biết hôm nay mình đụng phải thứ không sạch sẽ rồi. Không nói hai lời, hai tên khiêng "bức tượng" Diệp Thần lên vai, cắm đầu chạy thục mạng khỏi thung lũng, để lại một đám bụi mù mịt.
Nhị Cẩu lững thững đi tới bên cạnh Diệp Phi, khịt khịt mũi nhìn về phía đám người chạy trốn, sau đó phát ra một tiếng gâu khinh bỉ.
"Hành động hơi lộ liễu đúng không Nhị Cẩu?" Diệp Phi thu lại vẻ sợ hãi, phủi phủi tro bụi trên người. "Nhưng thôi, loại Thạch Thủ Khoai này sau ba ngày sẽ tự tan, hắn cũng không chết được, chỉ là tu vi sẽ bị sụt giảm do kinh mạch bị Thổ linh bế tắc thôi."
Hắn nhặt thanh trường kiếm mà Diệp Thần bỏ lại lên. Thanh kiếm này làm bằng chất liệu khá tốt, sắc bén vô cùng. Diệp Phi nhìn xung quanh, thấy giàn mướp đắng bên cạnh đang thiếu dây buộc, bèn tùy tay dùng kiếm chém mấy nhát vào một thanh tre, rồi cắm thanh kiếm xuống đất làm cọc leo.
"Phế vật tận dụng, thế này là hợp lý nhất."
Hắn vừa quay lưng định đi đào tiếp khoai, thì bỗng nhiên, một luồng khí tức thanh lãnh, nhẹ nhàng như gió tuyết từ trên không trung hạ xuống.
Một bóng người tuyệt mỹ, diện lụa trắng, trên lưng mang một thanh tiên kiếm tỏa hào quang xanh biếc đáp xuống ngay trước hàng rào của dược viên.
Tô Thanh Tuyết — đệ nhất mỹ nhân, đại đệ tử của Thanh Vân Tông — lúc này đang nhìn chăm chằm vào cảnh tượng trước mắt.
Cô đã đứng trên mây từ lâu, định bụng đến tìm Diệp Phi để hỏi về số hạt giống hôm trước cô mang tới. Và cô đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng "vô tình trượt tay" của Diệp Phi.
Trong mắt kẻ khác, đó là một tai nạn hy hữu. Nhưng trong đôi mắt có chứa "Phá Vọng Nhãn" của cô, cô thấy rõ quỹ đạo của củ khoai tây kia không hề đơn giản. Nó không hề chịu ảnh hưởng của gió, không hề có sự rung động dư thừa. Nó đi theo một đường thẳng tuyệt đối, một loại lực lượng thuần túy đến mức không thể cảm nhận được tu vi.
Hơn nữa… củ khoai đó… nếu cô không nhìn lầm, bên trong nó chứa đựng Thổ linh khí nồng đậm đến mức đáng sợ, tương đương với một viên địa tinh vạn năm!
Vậy mà người đàn ông trước mặt cô lại gọi nó là "khoai tây"?
"Diệp đạo hữu… thuật ném đồ của huynh, quả là… ngày càng tinh tiến." Tô Thanh Tuyết khẽ hạ giọng, trong đôi mắt băng giá hiện lên một tia hiếu kỳ xen lẫn kính trọng.
Diệp Phi đứng hình một giây. Hắn quên mất là hôm nay "Băng sơn nữ thần" này có hẹn đến lấy rau cải. Hắn lập tức trở lại trạng thái đệ tử tạp dịch thật thà, cười hì hì gãi đầu:
"Tô sư tỷ lại trêu chọc đệ rồi. Chỉ là vận khí, vận khí thôi. Sư huynh kia cũng thật là, tại sao lại há mồm to như thế chứ, làm hỏng mất một củ khoai tốt của đệ."
Tô Thanh Tuyết nhìn thanh kiếm tuyệt phẩm của Diệp Thần đang bị dùng để làm cọc mướp, lại nhìn con chó vàng đang nằm giả chết bên cạnh, khóe miệng vốn hiếm khi mỉm cười bỗng chốc co giật nhẹ.
"Diệp đạo hữu, huynh luôn nói mình chỉ là một người trồng rau… nhưng loại rau huynh trồng, chỉ sợ khắp cả Đông Hoang này cũng không ai dám nhận là người trồng rau lần thứ hai."
Diệp Phi thở dài, chắp tay phía sau lưng, nhìn ra xa xăm đầy vẻ triết lý: "Trồng rau cũng là tu hành, sư tỷ à. Giữa vạn trượng hồng trần này, kẻ thì muốn thành tiên, kẻ thì muốn làm bá chủ, chỉ có đệ là chỉ muốn một mảnh đất bình yên. Ngài xem, ăn một miếng rau xanh, còn khỏe hơn uống mười viên đan dược có độc tố, đúng không?"
Tô Thanh Tuyết gật đầu. Cô không phủ nhận lời này. Nhờ ăn đồ của Diệp Phi mà vết thương do ma tộc gây ra cho cô đã hoàn toàn biến mất, thậm chí căn cơ còn vững chắc hơn trước.
"Hôm nay tôi mang tới hạt giống 'Tử Diễm Linh Ngô' từ Trung Châu, huynh xem có thể trồng được không?" Cô đưa ra một cái túi gấm nhỏ.
Mắt Diệp Phi sáng lên khi nghe tới loại ngô này. Hệ thống chắc chắn sẽ thưởng lớn! Hắn vội vàng đón lấy, nhưng miệng vẫn không quên "cẩu": "Trồng thì được, nhưng sư tỷ à, xin chị hãy giữ kín chuyện này cho đệ. Nếu để người khác biết đệ có thể trồng được Linh Ngô, chỉ sợ đệ không yên ổn mà cuốc đất đâu."
"Tôi hiểu. Ở Thanh Vân Tông này, trừ tôi ra, không ai được phép làm phiền huynh." Tô Thanh Tuyết tuyên bố một cách bá đạo, rồi đột nhiên nhìn củ khoai tây Diệp Phi đang cầm trên tay. "Cái kia… có thể chia cho tôi một củ không?"
Diệp Phi hào phóng ném một củ khoai khác qua: "Tặng chị. Nhưng nhớ kỹ, phải dùng chân hỏa nướng kỹ trong ba ngày ba đêm mới được ăn, nếu không sẽ biến thành đá giống Diệp Thần sư huynh đấy."
Tô Thanh Tuyết đón lấy củ khoai, cảm nhận được sức nặng nghìn cân của nó trên tay, trong lòng càng thêm chấn kinh. Cô nhìn Diệp Phi lần cuối, sau đó quay người bay đi, trong đầu thầm nghĩ: *“Kẻ được gọi là đại năng ẩn cư, chắc hẳn chính là như thế này đi?”*
Sau khi Tô Thanh Tuyết rời đi, không khí trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn Nhị Cẩu:
"Nhị Cẩu, mướp đắng lớn rồi, tối nay làm món mướp đắng xào trứng gà linh nhé?"
Nhị Cẩu hưng phấn sủa một tiếng "Gâu!". Nó biết trứng gà linh mà chủ nhân nói là lấy từ con "Gà trụi lông" ở sau vườn — thứ mà nếu ở thượng giới, người ta gọi nó là Phượng Hoàng thủ hộ.
Giữa bóng chiều tà, một bóng dáng nhỏ bé vẫn bền bỉ cuốc đất. Chẳng ai biết được, củ khoai tây bay vào miệng Diệp Thần ngày hôm đó đã mở đầu cho một chuỗi sự kiện sẽ đảo lộn cả Tiên giới về sau. Người ta sẽ nhớ về một "Thần Nông Tiên Đế" vô cùng khiêm tốn, nhưng bất cứ ai dám làm hỏng rau muống của hắn, kẻ đó sẽ phải trả giá bằng những hình phạt quái dị nhất thế gian.
Còn bây giờ, Diệp Phi chỉ đang lo lắng: "Lần sau phải ném chính xác hơn một chút, không được để lộ quỹ đạo thẳng tắp như vậy, phải để nó bay theo kiểu… rung lắc một chút mới giống sự cố."
Tiếng lầm bầm của hắn tan vào trong gió, bình yên và tĩnh lặng, khác hẳn với sự náo loạn đang diễn ra tại phòng chấp pháp của Thanh Vân Tông khi Lâm Hải trưởng lão đang nhìn "bức tượng" Diệp Thần bằng ánh mắt chết lặng.
Thế giới bên ngoài rắc rối quá, cứ ở nhà trồng rau cho lành. Diệp Phi mỉm cười, đào nốt củ khoai cuối cùng rồi đi vào bếp nấu cơm. Hết chương.