Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 47: ** Hỏa Vân Các bao vây núi

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:40:07 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 47: HỎA VÂN CÁC BAO VÂY NÚI**

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thanh Vân Tông còn chưa kịp tan hết, một hồi chuông trầm mặc và dồn dập bỗng dưng vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch vốn có của núi rừng.

“Boong… Boong… Boong…”

Chín tiếng chuông liên tiếp.

Đây là “Cửu Diệt Linh Chung”, thanh âm chỉ vang lên khi tông môn đối mặt với họa diệt môn. Đệ tử khắp các đỉnh núi bừng tỉnh sau cơn mộng mị, ai nấy mặt cắt không còn giọt máu, hoang mang nhìn về phía cổng sơn môn.

Ở một góc hẻo lánh nhất của ngoại môn, tại thung lũng Dược Viên vốn bị coi là nơi “linh khí chó ăn cũng chê”, Diệp Phi đang lom khom tưới nốt mấy luống cải thảo. Nghe tiếng chuông, cái tay cầm bình tưới của hắn khẽ khựng lại một nhịp, đôi mắt vốn đang lờ đờ vì thiếu ngủ lập tức bắn ra một tia tinh quang đầy cảnh giác.

“Chín tiếng? Cái quái gì thế này? Lão tông chủ lại gây thù chuốc oán với ai nữa à?”

Diệp Phi lầm bầm, trong đầu lập tức lật mở “Sổ tay tẩu thoát cấp tốc” mà hắn tự biên soạn suốt mười năm qua.

“Phương án 102: Giả chết bôi phân lên người. Không ổn, mùi quá. Phương án 115: Độn thổ sang tận biên giới phía Nam. Cái này tốn sức lắm, đống bắp cải này sắp thu hoạch rồi, bỏ thì phí của trời…”

Trong khi Diệp Phi còn đang phân vân giữa việc bỏ chạy hay thu hoạch rau, Nhị Cẩu vốn đang nằm dài dưới gốc cây cổ thụ bỗng ngẩng đầu lên. Đôi tai gầy guộc của nó vểnh lên, trong đồng tử màu vàng nhạt hiện lên bóng hình của hàng trăm luồng hỏa quang đang rạch nát bầu trời từ phía chân trời xa xôi. Nó khịt mũi một cái, tỏ vẻ khinh thường, sau đó lại nằm vật ra, tiếp tục công việc “giả chết” đại tài của mình.

Bên ngoài cổng Thanh Vân Tông, bầu trời vốn xanh trong giờ đây đã bị nhuộm đỏ bởi một đám mây lửa khổng lồ. Đó không phải mây thật, mà là hơn ba trăm vị tu sĩ cưỡi hỏa điểu, khí thế bức người. Dẫn đầu là một lão giả vận hồng bào, râu tóc dựng ngược như ngọn lửa đang bùng cháy, đôi mắt tràn ngập sát khí.

“Thanh Vân Tông nghe đây! Giao ra dị bảo tỏa sáng đêm qua, nếu không, lão phu sẽ khiến Thanh Vân ngọn núi này thành một vùng đất chết!”

Tiếng quát như sấm nổ, chấn động đến mức những đệ tử tu vi thấp của Thanh Vân Tông trực tiếp ngã quỵ, thất khiếu chảy máu.

Thanh Vân Tông chủ — Vân Trung Tử, cùng các trưởng lão sắc mặt tái mét bay vọt lên không trung. Nhìn thấy huy hiệu hình đám mây lửa rực cháy trên ngực áo đối phương, Vân Trung Tử run rẩy:

“Hỏa Vân Các… Xích Diễm chân nhân? Không biết tệ phái đã đắc tội gì với quý các mà ngài lại đích thân dẫn đại quân áp sát?”

Xích Diễm chân nhân cười lạnh, bàn tay gầy guộc chỉ về phía sau núi Thanh Vân, chính là hướng của khu Dược Viên ngoại môn:

“Đừng có giả ngốc! Đêm qua, lão phu quan sát tinh tượng, thấy một luồng linh khí cực phẩm xông thẳng lên trời, hóa thành rồng nước vờn mây tại chính chỗ này. Đó chắc chắn là do linh bảo tuyệt thế xuất thế, hoặc có linh thực vạn năm thành tinh! Thứ cấp bậc đó, tiểu tông môn như các ngươi không có tư cách sở hữu.”

Vân Trung Tử ngẩn ngơ. Dị tượng đêm qua? Đúng là có chuyện linh khí bỗng dưng bùng nổ, nhưng các lão kiểm tra khắp nơi cũng chẳng thấy bảo vật gì, chỉ thấy không khí trong lành hơn một chút, trồng rau xanh hơn một tẹo. Đâu ra linh bảo tuyệt thế?

Lúc này, tại vườn rau, Diệp Phi vừa nghe lỏm được cuộc đối thoại thông qua một cái “Hệ thống khuếch đại âm thanh” (thực chất là một đôi hành lá được hắn biến dị để dẫn truyền sóng âm) thì mặt mày xanh mét.

“Chết tiệt! Đều tại cái bình tưới nước hỏng tiệt kia!”

Hắn liếc nhìn cái bình tưới bằng gốm đen đang đặt cạnh luống rau. Đêm qua hắn chỉ lỡ tay pha hơi nhiều nước Cam Lộ một chút, ai ngờ nó tạo ra hiệu ứng “Rồng bay phượng múa”. Giới tu tiên này sao mà nhạy cảm quá vậy? Một chút độ ẩm tăng cao cũng kéo người tới đòi chém đòi giết!

Đang lúc Diệp Phi tính toán xem nên trốn dưới hầm 500 mét hay 1000 mét cho an toàn, thì một bóng người hớt hải chạy vào thung lũng.

“Diệp lão đệ! Chạy mau! Mau trốn đi!”

Lý trưởng lão, lão già hay sang “ăn chực” rau của hắn, lúc này quần áo xộc xệch, hơi thở dồn dập. Lão chạy đến nắm chặt tay Diệp Phi, giọng run run:

“Hỏa Vân Các đến rồi! Bọn chúng là tông môn hạng nhất, nghe nói có đại năng Nguyên Anh tọa trấn. Bọn chúng nhắm vào phía sau núi này. Ngươi là người của ngoại môn, tu vi chỉ có Luyện Khí tầng 3, ở đây chỉ có nước làm mồi cho lửa. Ngươi trốn vào mật đạo sau vách núi đi, nhanh lên!”

Diệp Phi nhìn lão già bình thường vẫn hay tị nạnh với mình vài xu linh thạch, giờ phút này lại liều mạng chạy tới báo tin, trong lòng có chút cảm động. Hắn khẽ thở dài:

“Lý lão, ngài cũng đi cùng đi. Chỗ này… chắc không sao đâu.”

“Không sao cái gì mà không sao!” Lý trưởng lão trợn mắt nhìn đám mây lửa đang hạ thấp xuống. “Nhìn kìa, đó là Xích Diễm hỏa điểu, một cái hắt hơi cũng đủ thiêu cháy cái thung lũng rách này của ngươi! Ngươi… ơ?”

Lý trưởng lão bỗng đứng khựng lại, mắt nhìn chằm chằm vào đống bắp cải sau lưng Diệp Phi. Dưới áp lực khủng khiếp của hỏa diễm từ trên cao, cỏ dại xung quanh đã héo úa, nhưng mấy cây bắp cải của Diệp Phi không những không héo, mà còn lờ mờ tỏa ra một lớp màng ánh sáng màu xanh dịu nhẹ, triệt tiêu hoàn toàn hơi nóng.

“Lão đệ… đám bắp cải này của ngươi…”

“À, đây là giống… bắp cải chịu nhiệt cường độ cao tôi mới nghiên cứu.” Diệp Phi nhanh miệng lấp liếm. “Lý lão đừng quan tâm bắp cải, chúng ta nên quan tâm mạng sống.”

Đúng lúc này, trên bầu trời, cuộc đàm phán đã đổ vỡ hoàn toàn. Xích Diễm chân nhân không kiên nhẫn nổi nữa, phất tay một cái, một con đại hỏa điểu sải cánh dài mười trượng lao thẳng xuống thung lũng ngoại môn, nơi được chỉ định là “nơi có dị bảo”.

“Nếu không giao ra, ta sẽ san bằng cái thung lũng này để tự mình tìm!”

Cả Thanh Vân Tông gào thét tuyệt vọng. Vân Trung Tử muốn ngăn cản nhưng bị Xích Diễm chân nhân dùng khí thế khóa chặt.

Trong vườn rau, Diệp Phi nhìn con chim lửa đang lao xuống, trong lòng mắng chửi không thôi: *“Ta chỉ muốn trồng rau yên ổn! Các ngươi vì sao cứ phải bức ta!”*

Hắn quay sang Nhị Cẩu, nháy mắt một cái.

Nhị Cẩu hừ một tiếng lười biếng, khẽ dịch chuyển cái đuôi.

Thực chất, Diệp Phi không cần Nhị Cẩu ra tay ngay. Hắn lặng lẽ bước tới bên cạnh luống hành, tay phải vờ như vô tình chạm vào chiếc bình tưới nước.

“Ầm!”

Con hỏa điểu khổng lồ chưa kịp chạm đất đã như va phải một bức tường không hình xước. Không, không phải bức tường, mà là một vùng không gian lạnh lẽo đến thấu xương. Hỏa diễm trên người nó bị một loại lực lượng vô hình bóp nghẹt, tắt ngấm trong tích tắc.

“Cái gì?” Xích Diễm chân nhân trên trời giật mình kinh hãi.

Con linh thú bậc bốn tương đương Kim Đan kỳ của lão, cư nhiên bị thứ gì đó “thổi tắt”?

Ở dưới mặt đất, Diệp Phi làm bộ dạng hoảng sợ, ôm đầu hét lớn: “Trời ơi! Chim rơi! Chim rớt trúng đầu rồi!”

Lý trưởng lão đứng bên cạnh thì trợn mắt há mồm. Lão nhìn thấy rõ ràng, khi con chim kia chuẩn bị thiêu cháy vườn rau, mấy cây hành lá cạnh chân Diệp Phi khẽ đung đưa, một luồng kiếm khí tinh khiết đến mức mắt thường không thể thấy đã chém thẳng vào khí quản của con chim lửa, khiến nó tắt điện hoàn toàn.

“Diệp… Diệp lão đệ… ngươi…”

“Lý lão! Ngài nhìn xem, chắc chắn là tổ tiên hiển linh, bảo vệ vườn rau gia truyền rồi!” Diệp Phi vừa nói vừa lén lút rút một hạt mầm màu đen ra khỏi túi, búng nhẹ một cái xuống đất.

Lập tức, một cây dây leo màu xanh sẫm từ dưới đất mọc lên với tốc độ kinh hồn. Nó không đi lên trời, mà bò ngoằn ngoèo dưới đất, sau đó bắn thẳng về phía đám tu sĩ Hỏa Vân Các đang chuẩn bị hạ cánh.

Đây là “Ma Quỷ Thủ Cầm Vận” – một loại thực vật biến dị do Diệp Phi dùng điểm hệ thống nâng cấp. Nó có tác dụng gì? Chẳng có gì to tát, chỉ là cực kỳ thích “ôm chân” người khác và hút cạn linh lực trong thoáng chốc thôi.

Hơn mười vị tu sĩ dẫn đầu của Hỏa Vân Các vừa mới đặt chân xuống đất thung lũng, còn chưa kịp nổ súng ra oai đã nghe tiếng “vút vút”.

“Á! Cái gì trói chân ta thế này?”
“Linh lực của ta! Linh lực của ta bị hút sạch rồi!”
“Cứu… cứu mạng!”

Xích Diễm chân nhân thấy cảnh tượng hỗn loạn dưới thung lũng thì tức đến nổ phổi. Lão không nhìn thấy Diệp Phi ra tay, lão chỉ thấy đám đệ tử của mình vừa hạ cánh đã bị một đám dây leo bình thường như dây mướp trói chặt như bó giò.

“Thanh Vân Tông! Quả nhiên các ngươi giấu đại năng!” Xích Diễm chân nhân rống giận. Lão vung tay, một khối linh thạch hỏa hệ khổng lồ hiện ra, hóa thành một đại thủ ấn rực lửa ép thẳng xuống vườn rau.

“Phần Thiên Chưởng!”

Chiêu này nếu đánh trúng, cả thung lũng sẽ hóa thành tro bụi.

Vân Trung Tử nhắm mắt không nỡ nhìn. Đệ tử ngoại môn và cái vườn rau rách kia chắc chắn xong đời rồi.

Thế nhưng, dưới thung lũng, Diệp Phi lại thở dài. Hắn cầm cái bình tưới gốm đen lên, miệng lẩm bẩm: “Sáng nay nắng to quá, rau cần nhiều nước hơn một chút.”

Hắn nghiêng bình, một dòng nước trong vắt chảy ra. Dòng nước trông có vẻ nhỏ bé, nhưng khi vừa rời khỏi miệng bình, nó bỗng hóa thành một màn hơi nước khổng lồ mờ ảo.

Màn hơi nước đó nhẹ nhàng bao trùm lấy vườn rau. Đại thủ ấn rực lửa của Xích Diễm chân nhân vừa chạm vào màn hơi nước này, phát ra một tiếng “Xèo…” nhẹ hẫng như bọt xà phòng chạm vào nước lạnh.

Không có vụ nổ nào cả. Không có sóng xung kích nào cả.

Toàn bộ hỏa diễm bá đạo của một vị giả bộ Nguyên Anh kỳ cứ thế bốc hơi, tan biến vào hư không, hóa thành một trận mưa nhỏ… rất có lợi cho việc tưới rau.

Cả hiện trường tĩnh lặng như tờ.

Xích Diễm chân nhân lơ lửng trên không, tay vẫn giữ nguyên tư thế xuất chiêu, nhưng gương mặt thì đờ đẫn như vừa bị ai đó tát một cái thật đau vào linh hồn.

“Linh… Linh thủy? Đó là nước Cam Lộ thượng giới?” Xích Diễm run giọng, đôi mắt lão nhìn vào cái bình tưới nước trên tay cái gã đệ tử ngoại môn trông có vẻ ngốc nghếch kia.

Diệp Phi cảm nhận được ánh mắt tham lam xen lẫn sợ hãi của lão, thầm mắng trong lòng: *Lộ rồi! Lộ thật rồi! Cái bình này rốt cuộc là thứ gì mà ai nhìn cũng nhận ra vậy? Ta đã cố sơn đen nó rồi cơ mà!*

Không được, phải cứu vãn tình hình.

Hắn lập tức buông cái bình ra, mặt mày cắt không còn giọt máu, chân tay lóng ngóng quỳ sụp xuống đất, run lẩy bẩy:

“Trời ơi! Thiên khiển! Thiên khiển giáng xuống rồi! Thần tiên đại nhân tha mạng, tôi chỉ là người trồng rau thôi, đừng đốt nhà tôi!”

Nhị Cẩu nằm bên cạnh khinh bỉ liếc chủ nhân một cái, thầm nghĩ: *Lại diễn. Diễn nữa đi. Cái bình tưới đó nếu không phải mày tự tay nặn ra bằng bùn lấy từ mộ tổ Tiên Đế thì tao làm gì có cơm mà ăn.*

Lý trưởng lão lúc này hoàn toàn không còn biết nói gì. Lão đứng ngay cạnh Diệp Phi, nhìn cái bình tưới đang đổ nghiêng dưới đất, dòng nước chảy ra mang theo linh khí tinh khiết đến mức chỉ cần hít một hơi, cảnh giới Trúc Cơ mười năm không nhúc nhích của lão cư nhiên… lung lay, có dấu hiệu đột phá.

“Lão đệ… ngươi rốt cuộc là ai?” Lý trưởng lão lắp bắp hỏi.

Diệp Phi khóc không ra nước mắt, nhìn Lý trưởng lão: “Tôi là Diệp Phi! Diệp lão đệ của ngài đây! Ngài đừng có mà não bổ, chắc chắn là thung lũng này có trận pháp bảo vệ tổ tiên để lại, đúng, chính là như thế!”

Ở trên không trung, Xích Diễm chân nhân sau phút ngỡ ngàng thì tham lam đã lấn át sợ hãi.

“Mọi đệ tử nghe lệnh! Trận pháp đó chỉ là hữu hiệu nhất thời! Tên tiểu tử kia chẳng qua là vận may nhặt được dị bảo! Bắt sống nó cho ta! Ai cướp được cái bình, trọng thưởng vạn linh thạch!”

Đám tu sĩ Hỏa Vân Các nghe đến “vạn linh thạch”, ai nấy đỏ mắt vì lợi. Bất chấp những đồng đội đang bị dây leo quấn chặt, hàng trăm tu sĩ cưỡi chim điểu điên cuồng lao xuống.

Tiếng kêu gào, tiếng chim hót xé trời, khung cảnh hỗn loạn cực độ.

Diệp Phi nhíu mày. Hắn không thích giết người, nhưng hắn ghét nhất là ai đó phá hoại công trình chăm bón suốt cả mùa vụ của hắn.

“Rắc rắc!”

Hắn dẫm chân lên một cái lẫy bằng gỗ ẩn dưới đất.

“Vạn vật cộng sinh – Kích hoạt hệ thống phòng thủ chim sẻ.” Diệp Phi thì thầm.

Trong giây lát, từ trong những luống bắp cải, hàng ngàn quả cà chua nhỏ màu đỏ mọng bay vút lên trời. Bọn chúng không bay linh tinh, mà tự động tìm đến mục tiêu là những con hỏa điểu đang lao tới.

“Bùm! Bùm! Bùm!”

Mỗi quả cà chua nổ tung ra một đám khói màu hồng tím đặc quánh. Đây không phải là chất nổ bình thường, mà là thuốc mê cực mạnh được Diệp Phi chiết xuất từ hoa hướng dương biến dị kết hợp với phấn của linh dược gây tê.

Chỉ thấy trên bầu trời, từng con hỏa điểu uy dũng bỗng dưng lộn nhào, đôi mắt trở nên lờ đờ, rồi “uỵch uỵch uỵch”, bọn chúng rơi xuống như sung rụng. Các tu sĩ trên lưng chim chưa kịp hiểu chuyện gì đã ngửi thấy mùi cà chua chín mọng ngọt lịm, sau đó… ngủ khò ngay giữa tầng không.

Ba trăm tu sĩ, trong chớp mắt chỉ còn lại một mình Xích Diễm chân nhân trơ trọi giữa trời cao.

Lão trố mắt nhìn quân đoàn của mình “ngủ nướng” trắng cả thung lũng, toàn thân run rẩy vì kinh sợ.

“Yêu… Yêu thuật! Đây chắc chắn là yêu thuật của Ma giáo!”

Vân Trung Tử và các trưởng lão Thanh Vân Tông ở phía xa cũng há hốc mồm. Bọn họ dụi mắt liên tục. Đây là trận chiến giữa hai tông môn sao? Tại sao trông giống như một buổi diễn xiếc cà chua ném người vậy?

Vân Trung Tử nhìn chằm chằm vào khu vườn ngoại môn, run giọng hỏi: “Trưởng lão nào… Trưởng lão nào đang quản lý khu Dược Viên đó?”

Một vị trưởng lão run rẩy trả lời: “Dạ… không có trưởng lão nào cả. Chỉ có một tên đệ tử tạp dịch tên Diệp Phi đã ở đó mười năm rồi…”

“Tạp dịch? Mười năm?” Vân Trung Tử suýt chút nữa ngã khỏi kiếm quang. “Ngươi nói với ta, một tên tạp dịch có thể ném cà chua hạ gục cả đội quân Kim Đan kỳ của Hỏa Vân Các?”

Lúc này, Xích Diễm chân nhân đã hóa điên vì sợ hãi xen lẫn tức giận. Lão gầm lên, đốt cháy toàn bộ tinh huyết, toàn thân hóa thành một thanh hỏa kiếm khổng lồ, quyết định dốc toàn lực một đòn cuối cùng.

“Chết đi!”

Hỏa kiếm mang theo sức mạnh có thể chẻ đôi núi rừng lao xuống.

Diệp Phi chép miệng, biểu cảm trên mặt dần trở nên bình thản lạ kỳ. Hắn không diễn nữa. Ánh mắt hắn nhìn về phía thanh hỏa kiếm, nhàn nhạt thốt ra một câu:

“Quả nhiên, rắc rối chỉ chấm dứt khi ta dọn rác.”

Hắn cúi người, cầm chiếc cuốc gỉ sắt nằm bên cạnh lên. Động tác rất chậm, rất tự nhiên, như một người nông dân chuẩn bị cuốc đất sau cơn mưa.

“Bình địa.”

Diệp Phi chỉ khẽ vung cuốc một cái xuống mặt đất vườn rau.

Một đạo gợn sóng màu vàng đất cực kỳ mờ nhạt từ lưỡi cuốc lan tỏa ra. Không có tiếng động lớn, không có hào quang rực rỡ, nhưng thanh hỏa kiếm khổng lồ kia vừa chạm vào gợn sóng này đã như bị một bàn tay vô hình của thần linh bóp vụn.

Xích Diễm chân nhân hét thảm một tiếng, toàn bộ trang bị phòng hộ trên người vỡ vụn, lão bị lực chấn động đánh bay ngược trở lại bầu trời, hộc máu không ngừng, rồi biến mất thành một điểm đen ở tít tận chân trời xa tít tắp.

“Vèo… bùm!”

Tiếng nổ vang lên rất xa, báo hiệu kẻ xâm lược đã được tiễn về nơi sản xuất một cách “nhẹ nhàng” nhất có thể.

Khung cảnh Thanh Vân Tông lúc này trở nên yên tĩnh lạ thường. Gió thổi qua những tán lá bắp cải, tạo nên những tiếng xào xạc đều đặn.

Hàng trăm đệ tử Hỏa Vân Các vẫn đang nằm ngủ ngon lành trên khắp mặt đất thung lũng, mặt ai nấy đều hồng hào như được tẩm bổ. Những sợi dây leo xanh mướt đã bắt đầu rút lại dưới đất, luống cà chua cũng trở nên im lìm như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Diệp Phi ngay lập tức thu lại chiếc cuốc, vẻ mặt “bình thản đại năng” biến mất trong 0,01 giây, thay vào đó là bộ mặt hốt hoảng quen thuộc. Hắn ôm đầu chạy lại phía Lý trưởng lão đang đứng hóa đá:

“Lý lão! Ngài thấy không? Trận pháp tổ tiên quá mạnh! Cú sấm sét vừa rồi thật đáng sợ, nó đánh bay cả tên hỏa bào kia đi luôn kìa!”

Lý trưởng lão nhìn hắn, rồi nhìn cái hố nhỏ mà Diệp Phi vừa dùng cuốc “gõ” nhẹ, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.

“Diệp lão đệ… sấm sét vừa rồi… hình như từ tay ngươi… à không, từ cái cuốc kia phát ra mà?”

“Lão nhìn nhầm rồi! Đó là ảo giác do khói cà chua thôi!” Diệp Phi vừa nói vừa hì hục lấy đất lấp cái hố nhỏ lại. “Kìa kìa, Tông chủ và mọi người tới rồi! Ngài nhớ phải làm chứng cho tôi, tôi chỉ là nạn nhân thôi đấy nhé!”

Trên bầu trời, Vân Trung Tử dẫn đầu các trưởng lão từ từ hạ xuống thung lũng Dược Viên. Bọn họ hạ cánh với một sự cẩn trọng chưa từng có, chân chạm đất mà cứ như sợ làm đau mặt đất vậy.

Vân Trung Tử nhìn xung quanh, thấy một mảnh đất xanh mướt, tươi tốt, linh khí nồng đậm nhưng rất mực ôn hòa. Lão nhìn thấy hàng trăm đối thủ cực mạnh đang nằm ngủ như heo, lại nhìn thấy một tên đệ tử ngoại môn tu vi Luyện Khí tầng 3 đang hốt hoảng bới đất.

Ánh mắt Vân Trung Tử dừng lại trên người Diệp Phi, sau đó khẽ quét qua Nhị Cẩu. Nhị Cẩu lúc này lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn nhưng chỉ trong nháy mắt đã thu lại, tiếp tục giả làm con chó gầy.

Vân Trung Tử rùng mình. Trực giác của một vị Tông chủ mách bảo lão rằng, cái nơi này… là một hầm chông rẫy đầy tử thần núp dưới lớp vỏ bọc bình yên.

“Vị… vị tiểu đạo hữu này.” Vân Trung Tử hạ thấp giọng, thái độ cực kỳ lễ phép. “Bần đạo là Tông chủ Thanh Vân Tông, vừa rồi… có phải là do trận pháp của vị tiền bối nào bảo vệ không?”

Diệp Phi như bắt được vàng, lập tức gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự ngưỡng mộ:

“Dạ dạ! Đúng là như thế ạ! Các tiền bối tổ tông của tông môn ta thực sự quá hiển linh! Đêm qua tôi nằm mơ thấy một vị lão râu dài nói là sẽ bảo vệ vườn bắp cải của tôi, không ngờ là thật! Tông chủ, ngài nhìn xem, đống cà chua này cũng là do tổ tiên ban cho phép thuật đấy!”

Các trưởng lão đi theo sau Vân Trung Tử đưa mắt nhìn nhau, rồi nhìn những quả cà chua “thần kỳ” vẫn còn treo lủng lẳng. Có người không kiềm lòng được, nhặt một quả dưới đất lên ngửi thử.

“Linh lực… tinh khiết không có một chút tạp chất nào… Trời ơi, đây là Đạo Linh Quả!” Một vị trưởng lão thốt lên kinh ngạc.

Lý trưởng lão đứng một bên, nhìn Diệp Phi đang huyên thuyên diễn kịch, rồi nhìn biểu cảm “không biết nên tin hay không” của Tông chủ, lão đột nhiên cảm thấy mình là người tỉnh táo duy nhất trên thế giới này.

Lão biết Diệp Phi đang giả vờ. Lão biết tên này chắc chắn là đại năng chuyển thế, hoặc là một cao nhân tu “Nông Đạo” đến mức đỉnh phong rồi. Nhưng lão nhìn ánh mắt van nài của Diệp Phi, khẽ thở dài một tiếng.

*Thôi thì, nếu vị đại năng này thích đóng kịch, ta cũng đành phối hợp vậy.*

“Khụ khụ! Tông chủ!” Lý trưởng lão bước ra, vuốt râu làm bộ trang trọng. “Đúng là như thế. Lão phu và Diệp lão đệ vừa rồi chứng kiến một luồng thần quang từ dưới đất bốc lên, sau đó có tiếng quát: ‘Kẻ nào dám động vào rau của ta!’. Hẳn là anh linh của vị tiền bối khai môn tổ sư nào đó đã trú ngụ tại đây bấy lâu nay.”

Vân Trung Tử nghe vậy, mặt mày trở nên nghiêm trang hẳn lên. Lão hướng về phía vườn rau, cúi người hành lễ thật sâu:

“Thanh Vân Tông đời thứ 42 — Vân Trung Tử, xin đa tạ tổ sư hiển linh cứu mạng tông môn!”

Cả đám trưởng lão phía sau cũng vội vã cúi đầu vái lạy.

Diệp Phi thấy cảnh này thì trong lòng sướng phát điên: *Tốt rồi, tốt rồi! Đổ lỗi được cho tổ tông là an toàn rồi! Từ nay về sau ta cứ bảo là tổ sư hiển linh, ai dám đến làm phiền ta trồng rau nữa?*

Hắn giả vờ lau nước mắt, nói: “Tông chủ, tổ sư nói là người thích sự yên tĩnh. Người dặn tôi là sau này đừng để ai lạ mặt vào thung lũng này quấy rầy, kẻo người lại nổi giận… ném cà chua đấy ạ.”

Vân Trung Tử run lên, vội vã gật đầu:

“Đã rõ! Đã rõ! Từ nay về sau, Dược Viên ngoại môn chính là cấm địa của tông môn! Không có lệnh của ta, ai cũng không được bước vào nửa bước! Còn Diệp Phi… ngươi có công trông coi vườn rau của tổ sư, ta phong ngươi làm ‘Trấn Thủ Trưởng Lão’ của khu vực này, đãi ngộ ngang hàng với nội môn trưởng lão, ngươi thấy sao?”

Diệp Phi gãi gãi đầu: “Dạ… chức trưởng lão thì oai quá, tôi chỉ thích trồng rau thôi. Hay là ngài cứ để tôi làm đệ tử tạp dịch như cũ, chỉ cần cung cấp thêm ít hạt giống kỳ lạ là được rồi ạ.”

Vân Trung Tử nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thâm ý, lão tự nghĩ: *Cao nhân quả nhiên là cao nhân, thích ẩn mình trong phàm trần. Được, ta sẽ phối hợp với người.*

“Được! Vậy ngươi cứ tiếp tục quản lý nơi này. Cần bất cứ thứ gì, Thanh Vân Tông sẽ cung cấp đủ!”

Sau khi đám người Tông chủ rời đi và bắt đầu công việc thu dọn chiến trường (hốt đống đệ tử Hỏa Vân Các đang ngủ đem đi làm nô lệ khai thác mỏ linh thạch), thung lũng lại trở về vẻ yên tĩnh của nó.

Diệp Phi ngồi bệt xuống luống rau, thở phào nhẹ nhõm. Hắn cầm củ cà rốt vừa nhổ lên, lau lau vào áo rồi cắn một miếng thật giòn.

“Nhị Cẩu, mệt quá phải không mày?”

Nhị Cẩu lừ mắt nhìn hắn, tâm đắc nghĩ: *Tao chả làm gì, mệt cái nỗi gì? Có mày mệt vì diễn kịch thì có.*

Diệp Phi nhìn về hướng Xích Diễm chân nhân bị đánh bay, lẩm bẩm:

“Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn. May mà mình chuẩn bị phương án ném cà chua, nếu không thì phải dùng đến ‘Dưa hấu nguyên tử’ rồi. Mà dùng cái đó thì Thanh Vân Tông này chắc cũng bay màu theo mất.”

Hắn nhìn lại vườn rau xanh tốt, cảm thấy tuổi thọ trong đầu hệ thống lại nhảy thêm vài trăm năm nhờ vừa thu hoạch một đợt bắp cải lúc nãy.

Ở phương xa, tin tức về việc “Hỏa Vân Các bị đánh bại bởi trận pháp tổ tiên và cà chua thần kỳ của Thanh Vân Tông” bắt đầu lan rộng khắp Đông Hoang, gây nên một làn sóng chấn động không nhỏ.

Nhưng trong vườn rau nhỏ bé ấy, Diệp Phi chỉ quan tâm đến một việc: Ngày mai nên trồng thêm hành lá hay là thử trồng loại giống mướp đắng có thể trừ tà mới mua được trong hệ thống?

Thế sự có xoay vần ra sao, đối với hắn, chỉ cần vườn rau còn xanh, thì trời sập xuống cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8