Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 62: ** Diệp Phi giả bệnh để không đi dự

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:53:22 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 62: KẾ KHỔ NHỤC KẾ, NƯỚC ÉP MƯỚP ĐẮNG THẦN SẦU**

Ánh ban mai nhuộm một tầng vàng óng lên những tán lá linh dược trong Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những hạt sương sớm trượt khỏi phiến lá bắp cải, rơi “tõm” xuống mặt đất xốp mịn.

Tại thâm xứ của vườn rau, nơi mà linh khí đậm đặc tới mức hóa thành sương mù mỏng, một thanh niên mặc bộ đồ đay thô sơ, chân đi dép rơm đang hì hục cuốc đất. Hắn là Diệp Phi. Sau mười năm xuyên không, dù tu vi thực tế đã sớm đạt đến cảnh giới mà đám lão quái vật trong truyền thuyết cũng phải ngước nhìn, nhưng gương mặt hắn lúc nào cũng giữ vẻ cần cù, chất phác của một nông phu thực thụ.

Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với Thanh Vân Tông – Đại lễ Trăm Năm Thành Lập. Toàn bộ đệ tử ngoại môn lẫn nội môn đều phải có mặt tại quảng trường chính để nghênh đón các đoàn khách quý từ tứ phương. Tông chủ đã hạ mật lệnh, muốn “vời” Diệp lão đệ tham dự với tư cách khách mời danh dự, dù bề ngoài hắn chỉ là một tên trồng rau Luyện Khí tầng ba.

Diệp Phi dừng cuốc, vệt mồ hôi trên trán chưa kịp chảy xuống đã bị chân nguyên tự động bốc hơi. Hắn bói một quẻ Thiên Cơ trong đầu.

"Hung! Đại hung!"

Diệp Phi hít một hơi lạnh. Trán hắn lấm tấm mồ hôi thật sự lần này. Trong lòng hắn gào thét: *“Tham gia đại lễ cái gì chứ? Các tông môn tụ tập, rồng rắn hỗn tạp. Nhỡ đâu có tên cường giả nào đó nhìn ra tu vi thực sự của ta? Hoặc giả như có kẻ địch đến gây hấn rồi đánh nhau, dư chấn sập mất cái lán của ta thì sao? Không đi! Tuyệt đối không thể đi!”*

Châm ngôn của Diệp Phi luôn là: *“Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn”*. Mọi sự xuất hiện trước đám đông đều mang lại rủi ro tỉ lệ thuận với số người tham dự.

Nhưng làm sao để từ chối ý định của Tông chủ một cách hợp tình hợp lý đây? Nếu nói thẳng là “Sợ chết nên không đi”, chắc chắn Lý Trưởng Lão sẽ lại chạy sang đây quỳ lạy, khóc lóc bảo hắn đừng giả bộ nữa.

“Phải bệnh. Đúng, phải bệnh một trận thật nặng!” Diệp Phi lầm bầm, mắt quét qua vườn rau “Trường Sinh” của mình.

Nhị Cẩu đang nằm dài dưới gốc cây cổ thụ, đôi tai dỏng lên khi nghe thấy tiếng chủ nhân. Nó liếc nhìn Diệp Phi với vẻ khinh bỉ bằng đôi mắt vàng hoe, như muốn nói: *“Lại bày trò gì đây cái đồ gan thỏ đế?”*

Diệp Phi không chấp con chó này. Hắn lướt nhanh đến góc phía Nam, nơi có những dàn mướp leo xanh ngắt. Nhưng đây không phải mướp thường, mà là **“Cửu U Linh Khổ Qua”** – một loại mướp đắng được hắn lai tạo từ hạt giống thượng cổ và tưới bằng nước suối cực hàn. Loại rau này có tác dụng thanh nhiệt giải độc cực mạnh, nhưng tác dụng phụ của nó là khiến sắc diện người dùng trở nên xanh xao, khí huyết trông như suy kiệt đến tận cùng.

“Một cân… không, phải hai cân mướp đắng mới đủ đô.”

Diệp Phi hái xuống ba quả mướp đắng to bằng bắp tay, vỏ sần sùi tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Hắn vào bếp, bỏ vào cối đá và bắt đầu giã. Cứ mỗi nhát giã, một thứ nước màu xanh lục sẫm, đắng tới mức không khí xung quanh cũng dường như quánh lại, chảy ra chén.

Mùi vị đắng nồng nặc bốc lên khiến Nhị Cẩu đang ngủ say cũng phải hắt hơi liên tục, cuống cuồng chạy ra khỏi bếp. Nó nhìn cái chén chứa thứ dung dịch sền sệt đó bằng ánh mắt kinh hoàng.

Diệp Phi bưng chén nước lên, tay hơi run: “VÌ SỰ AN TOÀN! VÌ ĐẠO CẨU VĨNH HẰNG!”

*Ực… ực… ực…*

Vị đắng vừa chạm vào đầu lưỡi đã khiến thần hồn Diệp Phi rung rinh. Nó không chỉ là đắng, mà là một sự giày vò nhân sinh, giống như bao nhiêu đau khổ của mười kiếp luân hồi dồn cả vào một ngụm nước này vậy.

Chỉ trong vài nhịp thở, làn da hồng hào của Diệp Phi biến mất, thay vào đó là một màu tái xanh nhợt nhạt. Đôi môi hắn thâm xì, mắt trũng sâu, hai chân bắt đầu run rẩy một cách tự nhiên. Hệ thống trong đầu liên tục cảnh báo:

【Ting! Ký chủ tiêu thụ quá lượng Cửu U Linh Khổ Qua. Trạng thái: “Suy nhược cực độ” (Ảo ảnh). Hiệu quả kéo dài: 12 giờ. Khuyên ký chủ nên đi nằm gấp.】

Diệp Phi nở một nụ cười khổ, sắc mặt lúc này nhìn còn đáng sợ hơn cả quỷ đói. Hắn lết thân xác “tàn tạ” ra chiếc ghế mây trước hiên, nằm vật xuống, phủ lên người một chiếc chăn bông cũ nát.

“Nhị Cẩu… lát nữa có ai đến… nhớ sủa thảm thiết vào…” Diệp Phi thều thào, giọng yếu ớt như ngọn đèn trước gió.

Nhị Cẩu thở dài, thầm nghĩ chủ nhân mình quả thực là thiên tài đóng kịch, nhưng nó cũng rất biết điều, nằm phục xuống cạnh ghế, rên rỉ ư ử như sắp mất đi người thân.

Chưa đầy nửa canh giờ sau, một đạo kiếm quang từ trên trời giáng xuống lối vào Dược Viên.

Tô Thanh Tuyết hôm nay diện một bộ váy lụa trắng thanh khiết, khí chất băng thanh ngọc khiết khiến cảnh vật xung quanh như sáng bừng lên. Đi bên cạnh cô là Lý Trưởng Lão, lão diện bộ lễ phục chỉnh tề nhất của mình, râu tóc chải chuốt gọn gàng.

“Diệp tiểu hữu! Giờ lành sắp đến rồi, Tông chủ sai lão phu đến đón ngươi một đoạn…” Lý Trưởng Lão vừa bước vào cổng rào tre vừa cười ha hả.

Nhưng nụ cười của lão chợt khựng lại.

Con chó vàng thường ngày nghênh ngang, hôm nay lại nằm phủ phục dưới đất, phát ra những tiếng rên rỉ xé lòng. Còn trên chiếc ghế mây, bóng dáng Diệp Phi co quắp dưới tấm chăn, gương mặt xanh lét, môi xám ngắt không còn một tia sinh khí.

“Diệp sư huynh!” Tô Thanh Tuyết thất thanh, khuôn mặt xinh đẹp biến sắc, nàng lao vút tới cạnh ghế mây.

Diệp Phi hé mở đôi mắt “lờ đờ”, nhìn thấy Tô Thanh Tuyết, hắn cố sức rặn ra vài tiếng ho sù sụ, mỗi tiếng ho đều khiến lồng ngực rung lên bần bật, trông cực kỳ chân thật.

“Thanh Tuyết… Lý lão… Khụ… khụ… xin lỗi hai vị… Ta e là… không tham gia đại lễ được rồi…”

Lý Trưởng Lão sáp lại gần, nắm lấy cổ tay Diệp Phi để kiểm tra mạch tượng. Ngay lập tức, một luồng hơi lạnh thấu xương lan tỏa khiến lão giật nảy mình. Lão thấy kinh mạch của Diệp Phi “hỗn loạn” (thực chất là do Diệp Phi dùng chân nguyên giả lập), linh khí suy vi tới mức gần như biến mất.

Lý Trưởng Lão kinh hãi, lắp bắp: “Sao… sao lại thành ra thế này? Hôm qua tiểu hữu còn rất khỏe mạnh cơ mà?”

Diệp Phi thều thào, gương mặt lộ ra vẻ cam chịu vĩ đại: “Có lẽ… do mấy ngày nay ta mải mê nghiên cứu cách lai tạo một giống bắp cải mới có thể giúp đệ tử ngoại môn tăng cường thể chất… nên bị linh khí của chúng phản phệ. Khụ… khụ… không sao, chút thương tật nhỏ thôi, ta nghỉ vài tháng là khỏi…”

Tô Thanh Tuyết nghe đến đây, viền mắt đỏ hoe. Nàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Diệp Phi, nghẹn ngào: “Huynh tại sao phải khổ như vậy? Vì lợi ích của tông môn mà huynh quên mất cả bản thân mình… Huynh chỉ là đệ tử ngoại môn, việc trồng rau là nhiệm vụ của huynh, nhưng huynh lại đem cả tâm huyết, cả sinh mệnh ra để làm.”

Trong lòng Diệp Phi thầm đắc ý: *“Tốt rồi, tốt rồi, xúc động là đúng bài rồi. Cứ đà này thì ai còn nỡ bắt ta đi dự tiệc nữa?”*

Thế nhưng, Lý Trưởng Lão với thói quen “não bổ” đỉnh cấp, bắt đầu nhíu mày suy nghĩ. Lão nhìn sắc mặt xanh xao của Diệp Phi, nhìn bát nước xanh lục còn sót lại trong góc bếp xa xa (lão ngửi thấy mùi đắng kinh thiên động địa), rồi đột ngột đứng bật dậy, đôi mắt lóe lên tia sáng thông thái.

Lý Trưởng Lão chắp tay, cúi đầu thật sâu trước Diệp Phi, giọng run rẩy: “Trần tiểu hữu… à không, tiền bối! Ngươi đừng lừa lão phu nữa! Lão phu cuối cùng đã hiểu rồi!”

Diệp Phi sững người, tim hụt một nhịp: *“Hiểu cái gì? Lão già này lại suy diễn ra cái gì nữa đây?”*

Lý Trưởng Lão quay sang nhìn Tô Thanh Tuyết, giọng hùng hồn như đang tuyên đọc chân lý: “Thanh Tuyết, ngươi có thấy không? Tiền bối không phải bệnh, mà là người đang lấy thân mình thử thuốc! Thứ nước đắng cay xộc mũi kia, chính là tinh hoa của Cửu U linh quả đã được tôi luyện. Tiền bối dự báo được hôm nay đại lễ vạn tông sẽ có biến số, hoặc giả là khí vận của Thanh Vân Tông chúng ta đang suy kiệt, nên người đã dùng bí pháp ‘Vạn Khổ Quy Thân’, tự gánh lấy toàn bộ tai ương và điềm hung của tông môn vào người mình!”

Diệp Phi: “???”

*“Ta chỉ uống nước ép mướp đắng cho xanh mặt thôi mà lão! Lấy đâu ra Vạn Khổ Quy Thân ở đây?”*

Tô Thanh Tuyết ngẩn ngơ, sau đó nàng như sực tỉnh, ánh mắt nhìn Diệp Phi càng thêm phần sùng bái và đau lòng tột độ: “Thì ra là vậy… Thảo nào hôm nay em bói quẻ thấy một mảnh mờ mịt, nhưng càng đi về phía Dược Viên thì lại cảm thấy tâm hồn thanh thản. Hóa ra, mọi đau khổ của cả tông môn đều được sư huynh lặng lẽ gánh vác trong căn nhà tranh hẻo lánh này.”

Diệp Phi cố gắng gượng dậy, vẫy tay yếu ớt: “Không… không phải đâu, ta chỉ bị tào tháo đuổi… ý ta là trúng gió thôi…”

“Tiền bối! Ngươi còn muốn giấu đến bao giờ?” Lý Trưởng Lão xúc động đến mức râu cũng run rẩy. “Ngươi nhìn sắc diện của mình đi, đây là đại biểu cho sự hi sinh vô ngần! Ngươi cố tình giả bệnh để không đi đại lễ, thực chất là muốn dùng toàn bộ chân nguyên để áp chế vận rủi đang giáng xuống đầu chúng ta. Nếu hôm nay ngươi xuất hiện ở quảng trường, vận rủi đó sẽ bộc phát, cả vạn người sẽ tan nát! Ngươi thà chịu để thiên hạ coi khinh là kẻ yếu đuối, cũng không muốn thấy tông môn gặp họa.”

Lý Trưởng Lão lau nước mắt: “Sự cẩn trọng này, lòng từ bi này… giới tu tiên mấy ai có được? Lão phu thề, nếu ai còn dám nói Diệp tiểu hữu là phế vật ngoại môn, lão phu sẽ liều mạng với kẻ đó!”

Diệp Phi lúc này thực sự muốn nôn ra hết số nước mướp đắng trong bụng. Hắn khổ sở gằn giọng: “Lý lão… thật sự… không nghiêm trọng như ông nghĩ đâu. Các vị cứ đi dự lễ đi, đừng để ý đến ta…”

“Chúng ta đi làm sao nổi khi sư huynh đang đau đớn thế này?” Tô Thanh Tuyết dứt khoát ngồi xuống cạnh giường, lấy khăn tay ra thấm mồ hôi cho hắn. “Lý sư thúc, ông hãy về bẩm báo với Tông chủ, nói rằng Diệp sư huynh… người đã hi sinh quá nhiều, hôm nay phải bế quan điều dưỡng cực độ, không thể quấy rầy.”

Lý Trưởng Lão gật đầu lia lịa: “Đúng! Lão phu sẽ về nói rõ sự tình. Phải bảo Tông chủ đưa thêm linh dược cực phẩm đến đây… mặc dù chắc tiền bối cũng chẳng thèm dùng tới, nhưng đó là lòng thành của chúng ta.”

Diệp Phi vừa nghe thấy “đưa thêm linh dược cực phẩm” và “đừng quấy rầy” thì trong lòng mừng rỡ như mở hội. Đây đúng là cái hắn cần! Vừa không phải đi, vừa có thêm nguyên liệu để trồng rau, lại vừa được yên tĩnh.

“Vậy… vậy phiền Lý lão rồi.” Diệp Phi nhắm mắt lại, giả vờ kiệt sức hoàn toàn.

Lý Trưởng Lão bước ra cửa, mỗi bước đi đều lộ rõ vẻ thành kính. Lão tự nhủ trong lòng: *“Diệp tiền bối quả nhiên là đại năng chuyển thế. Ngay cả việc uống mướp đắng cũng có thể vận hóa thành thần công che đậy thiên cơ. Ta nhất định phải học theo sự cẩn trọng của người, từ nay về sau đi đâu cũng phải chuẩn bị thêm vài bình nước mướp đắng thủ thân mới được.”*

Khi bóng dáng Lý Trưởng Lão đã biến mất trên mây trời, không gian trong vườn rau trở lại vẻ tĩnh lặng.

Tô Thanh Tuyết vẫn ngồi đó, dịu dàng sắc thuốc cho Diệp Phi. Nàng dùng những thảo dược quý giá nhất mà nàng mang theo, sắc thành một chén canh tỏa hương thơm ngát.

“Huynh uống đi, đây là Băng Tâm Đan tan trong nước, sẽ giúp huynh giảm bớt sự hành hạ của ‘bí pháp’.”

Diệp Phi nhìn chén thuốc, thầm thở dài. Nhị Cẩu lúc này đã đứng dậy, đi tới bên cạnh, dùng cái đầu lông xù hếch hếch vào chân Diệp Phi, đôi mắt vàng lộ vẻ trêu chọc: *“Đấy thấy chưa? Giả vờ cho lắm vào, giờ phải uống thuốc thật rồi nhé.”*

Diệp Phi gượng cười, bưng chén thuốc uống cạn. Vị ngọt mát của Băng Tâm Đan nhanh chóng trung hòa vị đắng còn sót lại. Hắn cảm thấy mình khỏe hơn một chút, sắc mặt cũng dần trở lại bình thường.

Tô Thanh Tuyết thấy vậy thì vui mừng: “Huynh thấy sao rồi? Có vẻ như chân nguyên đã ổn định hơn?”

Diệp Phi gật đầu, thều thào: “Đã khá hơn nhiều rồi. Cảm ơn Thanh Tuyết muội muội.”

“Sư huynh… muội có một thắc mắc.” Tô Thanh Tuyết bỗng cúi đầu, hai má hơi ửng hồng. “Huynh có thực sự… ghét những nơi đông người như vậy không? Hay huynh thực sự đang lo lắng cho chúng em?”

Diệp Phi nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của nàng. Hắn muốn nói rằng mình chỉ là sợ chết, sợ phiền phức, nhưng nhìn vẻ mặt tràn đầy kỳ vọng của nàng, hắn lại không nỡ phá vỡ cái hình tượng “đại năng cao thượng” mà mọi người đã tự thêu dệt nên.

Hắn thở dài, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên thấu vạn cổ: “Thanh Tuyết, thế giới ngoài kia hỗn loạn hơn muội tưởng rất nhiều. Mỗi một bước đi, mỗi một lần lộ diện, đều là một nhân quả. Nhân quả càng nhiều, xiềng xích càng nặng. Ta chỉ muốn giữ lấy mảnh vườn nhỏ này, giữ lấy một chút thanh tịnh cho bản thân, cũng là giữ cho những người xung quanh ta một đường lui an toàn nhất. Muội hiểu không?”

Tô Thanh Tuyết nghe xong, trong lòng như có sóng lớn cuộn trào. Câu nói này nghe thì có vẻ tiêu cực, nhưng dưới sự “phiên dịch” của một tâm hồn đang ngưỡng mộ, nàng lại thấy nó mang tính triết lý sâu sắc của một vị ẩn sĩ lánh đời, thấu hiểu quy luật vận hành của vũ trụ.

“Muội hiểu rồi… sư huynh muốn nói, sự tĩnh lặng chính là sức mạnh lớn nhất. Càng ít người biết đến huynh, sức mạnh đó càng tinh khiết.”

Diệp Phi gật đầu, thầm nghĩ: *“Muội hiểu theo hướng nào cũng được, miễn là muội đừng bắt ta đi dự tiệc.”*

Trong lúc đó, tại Quảng trường chính của Thanh Vân Tông.

Hàng vạn đệ tử và khách mời đang chờ đợi sự xuất hiện của “vị kỳ nhân ngoại môn” mà lời đồn bấy lâu nay vẫn xôn xao. Tông chủ Lâm Vũ ngồi trên ghế cao, sắc mặt mong đợi nhìn về phía lối vào.

Lý Trưởng Lão vội vã bay tới, ghé tai Tông chủ nói nhỏ vài câu.

Sắc mặt Tông chủ thay đổi liên tục: Từ kinh ngạc, xúc động đến nghiêm trang và cuối cùng là kính phục sâu sắc.

Lão đứng dậy, giọng nói uy nghiêm lan tỏa khắp quảng trường:

“Hỡi các đồng môn và quan khách! Hôm nay, Thanh Vân Tông chúng ta vắng bóng một vị hiền nhân quan trọng nhất. Vì sự an nguy của tông môn, vì sự thái bình của vạn dặm sơn hà này, vị đạo hữu ấy đã chọn cách âm thầm chịu đựng sự phản phệ của thiên đạo, dùng bí pháp ‘Vạn Khổ Quy Thân’ để bảo vệ chúng ta. Người hiện đang trong tình trạng cực kỳ suy yếu, không thể hiện diện. Chúng ta nợ người một tấm chân tình, nợ người một vầng hào quang!”

Toàn trường xôn xao.

“Vị tiền bối đó là ai vậy? Thật đáng kính!”
“Ta nghe nói đó là một cao nhân trồng rau ở ngoại môn. Trời ơi, trồng rau mà cũng có thể bảo vệ được cả tông môn sao?”
“Người ấy đúng là thánh nhân thực thụ, không màng danh lợi, chỉ lặng lẽ hi sinh!”

Danh tiếng của “Ẩn sĩ trồng rau” Diệp Phi, sau sự cố “mướp đắng” này, không những không hề bị mai một mà trái lại, nó đã được nâng tầm lên một cấp độ thần thánh mới. Người ta bắt đầu truyền tai nhau rằng, vị tiền bối ấy đã đạt đến cảnh giới “Thiên địa đồng nhất”, hơi thở của người gắn liền với vận mạch của Thanh Vân Tông.

Tại Dược Viên.

Hệ thống của Diệp Phi bỗng liên tục nhảy số:
【Ting! Danh tiếng tăng vọt một cách khó hiểu. Tông môn sùng bái +10,000 điểm.】
【Thưởng thành tựu: “Thánh Nhân Khổ Hạnh”. Tăng vĩnh viễn 500 năm thọ nguyên.】
【Được tặng kèm danh hiệu: “Vẻ Mặt Xanh Xao – Khí Chất Bất Diệt”. (Khi mang danh hiệu này, kẻ địch sẽ tự động cảm thấy hối lỗi khi nhìn vào mặt ký chủ).】

Diệp Phi đang nhấp một ngụm canh ngọt mát của Tô Thanh Tuyết, nghe thấy tiếng hệ thống báo thì suýt nữa sặc.

“Thánh nhân cái gì? Khổ hạnh cái gì cơ?”

Hắn bỗng thấy hối hận. Lẽ ra ban đầu hắn nên uống nước ép cà chua, có khi người ta lại bảo hắn đang “Tự luyện tâm huyết” không chừng. Cái thứ nước mướp đắng này đúng là mang lại tác dụng phụ quá lớn đối với trí tưởng tượng của đám người giới tu tiên này.

“Nhị Cẩu… lại đây.” Diệp Phi vẫy vẫy.

Con chó vàng uể oải đi tới. Diệp Phi lén lút đẩy bát canh thảo dược về phía nó khi Tô Thanh Tuyết vừa quay đi lấy củi.

“Uống đi, chia cho ngươi bớt ít vận may đấy.”

Nhị Cẩu liếc xéo chủ nhân, nhưng cũng thè lưỡi liếm sạch chén canh. Trong khoảnh khắc đó, linh lực từ canh thảo dược (và cả tàn dư từ nước mướp đắng trên miệng Diệp Phi) thẩm thấu vào người nó. Nhị Cẩu rùng mình một cái, lông trên người dường như vàng óng hơn một chút, nhưng nó lập tức rũ bỏ, quay lại vẻ ngoài lười biếng vốn có.

Chiều xuống.

Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi đã dần bình phục, cuối cùng cũng phải luyến tiếc đứng lên. Nàng cần về dự phần cuối của đại lễ.

“Sư huynh, muội đi đây. Ngày mai muội sẽ mang cho huynh ít mật ong thượng hạng từ núi tuyết phía Bắc, loại đó sẽ làm mất hẳn vị đắng còn lại trong người huynh.”

“Cảm ơn muội, đi cẩn thận nhé.” Diệp Phi vẫy tay tiễn biệt.

Khi bóng nàng đã khuất sau những rặng tre, Diệp Phi đứng bật dậy khỏi chiếc ghế mây. Cái dáng vẻ “suy nhược cực độ” biến mất tăm, thay vào đó là một cơ thể tràn đầy sinh lực thần bí.

Hắn duỗi vai, nghe xương cốt kêu răng rắc.

“Mệt chết ta rồi. Đóng vai người bệnh còn mệt hơn là đào mười mẫu đất.”

Hắn nhìn ra ngoài rào tre, nơi những đợt sóng linh khí từ quảng trường đại lễ vẫn thỉnh thoảng dội về.

“Nhìn xem, ta đã nói mà. Đi đến đó chỉ có phiền phức. Nằm nhà một chút mà được tặng thêm 500 năm thọ nguyên, tội gì mà phải đi?”

Diệp Phi lấy chiếc cuốc gỉ ra, bắt đầu băm nhuyễn những quả mướp đắng còn lại để bón xuống gốc cây táo.

“Dùng cái này làm phân bón, chắc sau này quả táo sẽ có tác dụng bồi bổ tinh thần cho những ai đang chịu quá nhiều stress… Ừ, cứ thế đi.”

Thế nhưng, điều mà Diệp Phi không ngờ nhất chính là, sự việc “Vạn Khổ Quy Thân” của hắn đã bắt đầu lan xa ra khỏi phạm vi Thanh Vân Tông.

Ở một tòa sơn lâu sang trọng cách đó nghìn dặm, một lão giả mặc hắc bào của “Thiên Cơ Các” đang ghi chép vào cuốn sổ da dê:

*“Thanh Vân Tông xuất hiện một vị ẩn thế cao nhân, có thể dùng mướp đắng chuyển hóa vận rủi, lấy thân mình gánh vác nhân quả một tông môn. Tu vi sâu không lường được, tính cách cẩn trọng tột cùng. Đánh giá: Tuyệt đối không được đắc tội.”*

Đêm hôm đó, trong thung lũng ngoại môn lặng gió, Diệp Phi nằm trên mái hiên lợp lá cọ, ngắm nhìn ánh sao xa xôi.

“Nhị Cẩu, ngươi bảo sau này ta có nên tiếp tục dùng cách này không?”

Nhị Cẩu ngáp dài một cái, xoay người cuộn tròn lại, tâm đắc nghĩ: *“Chủ nhân à, ngươi cứ uống nước mướp đắng đi, miễn là lần sau đừng có bắt ta sủa thảm thiết là được. Làm thú cưng của một kẻ diễn sâu thực sự là thử thách lớn nhất trong sự nghiệp Thần thú của ta.”*

Gió đêm nhẹ thổi qua vườn rau, những cây cải bắp khẽ rung rinh như đang mỉm cười trước kế hoạch “Cẩu” thành công của chủ nhân. Và ở sâu dưới lòng đất, những linh mạch rồng đang cuộn mình dưới chân Diệp Phi như cũng muốn thu liễm hơi thở, phối hợp với màn diễn của vị “Nông dân ẩn dực” này.

Giới tu tiên bão táp mưa sa, nhưng chỉ có ở nơi này, hòa bình vẫn là chân lý tuyệt đối – dù cái giá của nó thỉnh thoảng là một chén nước mướp đắng đắng tới mức cháy lòng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8