Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 61: ** Hội nghị vạn tông

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:51:52 | Lượt xem: 2

**Chương 61: Hội nghị vạn tông**

Ánh ban mai của ngày hôm sau lười biếng xuyên qua những tán lá tiên mộc, đậu trên mái hiên của căn chòi nhỏ trong thung lũng.

Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, tiếng xương cốt kêu lên răng rắc đầy sảng khoái. Hắn liếc nhìn ra ngoài sân, Nhị Cẩu vẫn như mọi khi, đang nằm xoài ra sưởi nắng, cái đuôi gầy nhom thỉnh thoảng vẫy một cái để đuổi mấy con ruồi linh lung đang vo ve chung quanh.

“Trời hôm nay đẹp, thích hợp để gieo hạt.”

Diệp Phi lẩm bẩm, bàn tay vân vê túi hạt giống Thất Tinh Thảo biến dị vừa nhận được đêm qua. Đối với hắn, thiên lôi chấn động hay đại năng xuất thế gì đó đều là chuyện của thiên hạ, chuyện quan trọng nhất lúc này là hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống để nhận thêm 1000 năm tuổi thọ.

“Nhị Cẩu, trông cửa cho kỹ. Hôm nay ta sẽ bế quan… trồng rau.”

Nhị Cẩu hé một bên mắt, khịt mũi một cái đầy khinh thường, sau đó lại nhắm mắt ngủ tiếp. Diệp Phi đã quen với thái độ của con chó này, hắn cầm chiếc cuốc gỉ, lững thững tiến về phía khu đất màu mỡ nhất nằm ở phía sau nhà, nơi được lót bằng một lớp “phân bón” từ phân chim phượng hoàng và tro cốt của mấy bộ hài cốt đại năng mà hắn vô tình đào được khi khai hoang.

Hắn không biết rằng, lúc này, bên ngoài ranh giới thung lũng hẻo lánh của mình, cả Thanh Vân Tông đang rơi vào một trạng thái hỗn loạn chưa từng có.

***

Tại Quảng trường chính điện của Thanh Vân Tông, mây mù bao phủ, khí thế trang nghiêm nhưng bầu không khí lại căng như dây đàn.

Hàng trăm chiếc phi chu lộng lẫy, từ loại khảm ngọc rồng đến loại bằng gỗ đen sâm ngàn năm, đang lơ lửng trên không trung. Trên mặt đất, các vị tông chủ, trưởng lão của các thế lực lớn nhỏ tại Đông Hoang đều đã hội tụ. Đây chính là "Hội nghị vạn tông", một cuộc gặp gỡ vốn chỉ diễn ra vài trăm năm một lần để phân chia tài nguyên, nhưng hôm nay lại đột ngột được tổ chức vì một lý do duy nhất:

Ánh hào quang cực tím đêm qua xuất phát từ Thanh Vân Tông đã làm rung chuyển toàn bộ trận pháp bảo vệ của Đông Hoang.

“Thanh Vân đạo hữu, ngài đừng giấu giếm nữa!”

Một vị lão giả tóc đỏ, trên người tỏa ra hỏa diễm nhàn nhạt – chính là Xích Hỏa Tông Chủ, một vị Hóa Thần sơ kỳ – lên tiếng bằng giọng nói như sấm rền: “Đêm qua dị tượng kinh thiên, mây tím vạn dặm, thiên lôi chín tầng cũng không đánh tan được đạo vận đó. Thanh Vân Tông chắc chắn là có tiền bối ẩn thế vừa đột phá, hoặc là chí bảo thượng cổ hiện thế. Ngài nỡ để chúng ta chờ đợi mãi sao?”

Tông chủ Thanh Vân Tông – Thanh Vân Tử, lúc này mồ hôi đang lấm tấm trên trán. Lão vốn chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, đứng trước hàng chục vị cường giả Hóa Thần và hàng trăm đại năng Nguyên Anh khác, áp lực lớn đến mức chân lão muốn nhũn ra.

Lão khổ tâm không chịu nổi! Lão cũng muốn biết người đó là ai lắm chứ! Đêm qua lão đã cho người lục soát khắp tông môn nhưng chẳng tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của một “cao nhân”. Manh mối duy nhất lão có chính là từ Lý Trưởng Lão, người đã kể lại một câu chuyện hoang đường về bát canh cải thảo giúp người ta ngộ đạo.

Thanh Vân Tử nhìn sang Lý Trưởng Lão đang đứng góc điện. Lý Trưởng Lão lúc này trông cực kỳ cao đạo, hai tay chắp sau lưng, mắt lim dim, dường như chẳng hề sợ hãi khí thế của các cường giả xung quanh. Thực tế là… chân lão cũng đang run, nhưng lão tự nhủ: *“Ta là người từng được uống canh tiên của Diệp tiền bối, ta phải giữ thể diện cho huynh ấy!”*

Thanh Vân Tử tằng hắng một cái, cung tay nói: “Chư vị đồng đạo, không giấu gì các vị, Thanh Vân Tông quả thật có một vị… đại năng cư ngụ. Nhưng vị tiền bối này tính tình thanh cao, thích hòa mình vào điền viên, không muốn bị người đời làm phiền. Hội nghị vạn tông hôm nay, e rằng tiền bối sẽ không lộ diện.”

Dưới sảnh xôn xao hẳn lên.

“Quả nhiên có đại năng ẩn thế!”
“Có thể làm tan lôi kiếp trong nháy mắt, chí ít cũng là Hợp Thể kỳ, thậm chí là… Đại Thừa!”

Một thiếu niên mặc y phục thêu rồng vàng của Linh Nhất Tông, vốn nổi danh là thiên kiêu đứng đầu Đông Hoang – Mặc Trần, khinh khỉnh lên tiếng: “Tiên nhân thì cũng phải tuân theo quy tắc của tu chân giới. Thanh Vân Tông chỉ là tông môn hạng ba, bằng vào cái gì mà sở hữu đại năng? Nếu không cho chúng ta diện kiến, e là có người đang muốn độc chiếm cơ duyên chăng?”

Áp lực lập tức dồn về phía Thanh Vân Tử. Mặc Trần nói không sai, thế giới này cá lớn nuốt cá bé, bảo vật hay cao nhân đều là tài nguyên bị tranh giành.

Lý Trưởng Lão đột ngột bước lên một bước, giọng lão vang lên đầy vẻ bí ẩn: “Mặc Trần hiền điệt, đừng nói lời lỗ mãng. Tiền bối nhà chúng ta bình thường thích nhất là trồng rau muống và cà rốt. Nếu ngươi làm hỏng tâm trạng của huynh ấy, chỉ sợ dù là tông chủ của ngươi đến đây cũng không gánh nổi đâu.”

“Hahaha! Trồng rau muống? Ngươi đang đùa giỡn chúng ta sao?” Mặc Trần cười lớn, bàn tay phất lên, một luồng kiếm khí xé gió bay thẳng về phía núi sau của Thanh Vân Tông: “Để ta xem, vị đại năng trồng rau đó có tài cán gì!”

Thanh Vân Tử và Lý Trưởng Lão đại kinh thất sắc: “Dừng tay!”

Nhưng đã quá muộn, luồng kiếm khí của Mặc Trần tuy chỉ là một cú ra tay ngẫu hứng nhưng cũng đủ để san phẳng một ngọn đồi. Nó lao thẳng về phía thung lũng của Diệp Phi.

***

Lúc này, Diệp Phi đang cầm chiếc bình tưới nước, tỉ mỉ tưới từng giọt nước Cam Lộ xuống hạt giống Thất Tinh Thảo mới gieo.

Bỗng nhiên, hắn rùng mình một cái.

Bản năng “Cẩu đạo” sau 10 năm tôi luyện lập tức vang lên hồi chuông báo động đỏ rực trong não. Trước đó, hắn đã bấm một quẻ bói, thấy hiện ra chữ: “Nghênh đón khách quý (đắng)”. Chữ “đắng” đó làm hắn lo lắng nãy giờ.

Hắn ngước mắt lên, thấy từ đằng xa có một vệt sáng xanh lè đang lao tới với tốc độ kinh người.

“Mẹ nó, đã nói là ở nhà cho an toàn rồi mà!” Diệp Phi tái mặt. Hắn không nhìn ra đó là kiếm khí, hắn chỉ nghĩ đó là một thiên thạch hay thứ quỷ quái gì đó muốn phá hoại vườn rau của mình.

Trong giây phút nghìn cân treo sợi tóc đó, Diệp Phi không hề nghĩ đến việc phản công. Suy nghĩ duy nhất trong đầu hắn là: *“Rau muống của ta! Cải bắp của ta!”*

Hắn vội vàng cầm cái cuốc gỉ, tiện tay quăng một cái về phía vệt sáng xanh kia, miệng hét lớn: “Tránh xa rau của ta ra!”

Chiếc cuốc gỉ bay ra với một quỹ đạo cực kỳ quái dị, trông có vẻ chậm chạp, thậm chí là xiêu vẹo.

Thế nhưng, khi vệt kiếm khí kia vừa chạm vào chiếc cuốc gỉ, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Kiếm khí mạnh mẽ của thiên tài Kim Đan đỉnh phong bỗng chốc vỡ tan như bọt xà phòng. Chiếc cuốc không dừng lại, nó cuốn theo một luồng kình lực không màu không hình, dội ngược lại về phía đại điện Thanh Vân Tông với tốc độ gấp mười lần.

***

Tại Quảng trường đại điện.

Mặc Trần vẫn đang nở nụ cười ngạo nghễ, chờ đợi xem kết quả của cú thử lòng.

Đột nhiên, nụ cười của hắn đông cứng lại.

*Xoẹt!*

Một tia sáng màu đen từ đằng xa bay về, tốc độ nhanh đến mức các vị Hóa Thần cũng chỉ kịp nhìn thấy một vệt mờ.

“Cẩn thận!” Xích Hỏa Tông Chủ hét lên, một bức tường hỏa diễm vạn độ lập tức được dựng lên trước mặt Mặc Trần.

Nhưng tia sáng đen đó hoàn toàn lờ đi bức tường lửa, nó xuyên qua hỏa diễm như thể đó là không khí. Mặc Trần chỉ kịp cảm thấy một cơn gió lạnh lùa qua tóc, sau đó nghe thấy tiếng *Bộp* khô khốc.

Chiếc cuốc gỉ cắm ngập vào chân cột của đại điện, cán gỗ vẫn còn rung lên bần bật.

Yên lặng. Toàn bộ quảng trường yên lặng như chết.

Một nhúm tóc trên đỉnh đầu của Mặc Trần – thiên tài vạn năm có một của Đông Hoang – đã bị chiếc cuốc “gọt” sạch sành sanh, lộ ra một mảng da đầu bóng loáng.

Xích Hỏa Tông Chủ nhìn chằm chằm vào chiếc cuốc gỉ kia, sắc mặt lão từ đỏ chuyển sang trắng, rồi sang tái nhợt. Lão run rẩy bước lại gần, không dám chạm tay vào chiếc cuốc mà chỉ cảm nhận đạo vận bên trên.

“Đây… đây là… quy tắc lực lượng?” Lão lẩm bẩm, giọng nói lạc hẳn đi: “Không dùng linh lực, chỉ dùng sức mạnh thuần túy để nghiền nát thiên đạo kiếm ý… Đây không phải là tu sĩ, đây là… Phản Phác Quy Chân!”

Tất cả các vị tông chủ đồng loạt đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía chiếc cuốc gỉ chứa đầy sự kính sợ và kinh hoàng. Chiếc cuốc trông thô kệch, rỉ sét đầy mình, nhưng ở trong mắt bọn họ, nó lại giống như một thanh thần binh Thái Cổ đang tỏa ra khí tức nuốt chửng đất trời.

Thanh Vân Tử và Lý Trưởng Lão nhìn nhau, tim đập thình thịch. Bọn họ biết Diệp Phi mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này. Chỉ một cái cuốc ném ra từ thung lũng xa xôi mà suýt nữa lấy mạng thiên kiêu Linh Nhất Tông.

Đúng lúc này, từ trong chiếc cuốc gỉ phát ra một âm thanh vang dội, truyền khắp toàn bộ núi rừng Thanh Vân Tông, đó là tiếng nói của Diệp Phi thông qua sự cộng hưởng của khí cụ:

“Ai đó? Đừng có nghịch dại nữa, còn phá rau của ta, ta sẽ… ta sẽ đóng cửa không cho vào tham quan đâu!”

(Thực tế Diệp Phi định nói là "ta sẽ đào hầm nhốt ngươi", nhưng hắn nghĩ nói thế nghe ác quá, sợ bị người ta kéo quân đến đánh hội đồng, nên đành nói tránh đi theo kiểu đuổi khách).

Nhưng qua tai của các vị đại năng ở đại điện, câu nói này lại trở thành:

*“Kẻ nào dám quấy nhiễu thanh tu của ta? Nếu còn dám ra tay một lần nữa, đừng trách ta nghịch chuyển luân hồi, xóa sổ tông môn của các ngươi!”*

Mặc Trần quỳ sụp xuống đất, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm, mảng đầu trọc trên đỉnh đầu bóng lộn dưới nắng trông vô cùng thảm hại. Hắn không còn một chút kiêu ngạo nào, chỉ có sự sợ hãi tột độ thấm đẫm vào từng lỗ chân lông.

“Tiền bối… xin tha mạng!” Hắn dập đầu lia lịa về phía thung lũng xa xăm.

Xích Hỏa Tông Chủ hít một hơi thật sâu, cung kính hướng về phía thung lũng mà cúi người sát đất: “Tiền bối bớt giận! Đàn hậu bối thiếu hiểu biết, mạo phạm sự thanh tịnh của ngài. Hội nghị vạn tông hôm nay xin giải tán tại chỗ. Chúng con… chúng con xin được dâng tặng tất cả hạt giống linh thực cổ xưa trong kho tàng để tạ tội với tiền bối!”

Các vị tông chủ khác cũng vội vàng làm theo:
“Đúng vậy, chúng con có Huyết Long Tham mười ngàn năm, xin dâng lên tiền bối trồng trọt chơi!”
“Vạn Kiếm Tông xin dâng tặng kiếm mầm hạt giống!”

Thanh Vân Tử đứng một bên mà trợn mắt hốc mồm. Đây là "Hội nghị vạn tông" đáng sợ nhất lịch sử ư? Sao trông nó lại giống như một buổi họp chợ bán hạt giống vậy?

***

Tại thung lũng, Diệp Phi thấy vệt sáng kia biến mất và có tiếng vang vang của ai đó xin lỗi, hắn thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.

“Hú vía, may mà chiếc cuốc của mình là đồ dỏm, ném phát là hết người nào dám trêu. Đúng là ông bà nói không sai, có ném đá mới biết có ao, ta chỉ ném nhẹ một cái mà bọn họ đã sợ rồi.”

Diệp Phi lẩm bẩm, rồi hắn gọi to: “Nhị Cẩu! Ra lấy lại cái cuốc cho ta, nãy ta ném hơi mạnh tay, hình như nó rơi hơi xa rồi.”

Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng lười biếng, đứng dậy lắc mình một cái rồi biến mất tại chỗ.

Lát sau, giữa Quảng trường đại điện, trước sự kinh ngạc của hàng ngàn tu sĩ, một con chó vàng gầy gò, trông đầy vẻ ghẻ lở, ung dung bước đến. Nó khinh khỉnh nhìn đám đại năng Hóa Thần đang quỳ rạp dưới đất một cái, rồi ngoạm lấy chiếc cuốc gỉ đang cắm sâu vào cột đá, rút ra một cách nhẹ nhàng như rút một cọng cỏ, rồi đủng đỉnh quay đầu bước đi.

Xích Hỏa Tông Chủ nhìn bóng lưng con chó vàng, đôi mắt lão co rút lại: “Súc sinh… à không, vị Linh Thú này… trên người không có linh khí, nhưng khí tức của nó giống như… Thôn Phệ Chi Vương trong truyền thuyết?”

Cả hội nghị vạn tông chết lặng. Con chó của tiền bối cũng là cấp bậc Yêu Đế sao?

Diệp Phi hoàn toàn không biết mình vừa vô tình dọa cho cả giới tu tiên Đông Hoang một trận hú vía. Hắn lúc này đang nhìn xuống những lỗ đất vừa đào, mỉm cười mãn nguyện:

“Sống bình dị thế này có phải tốt không? Danh tiếng là mây bay, tu vi là giả dối, chỉ có rau quả mình trồng ra mới là thực tế nhất.”

Hệ thống bỗng vang lên: 【Ting! Chấn nhiếp vạn tông, tăng 50 điểm “Khí Chất Ẩn Sĩ”. Thưởng thêm hạt giống: Khoai Tây Phân Tách Không Gian.】

Diệp Phi cười khổ: “Hệ thống ơi hệ thống, ta đã bảo muốn cẩu rồi, ngươi cho ta mấy thứ này làm gì? Nhưng mà thôi, có giống mới là có tuổi thọ, trồng luôn!”

Ở phía xa xa, Tô Thanh Tuyết đang đứng trên vách núi nhìn xuống thung lũng, đôi mắt xinh đẹp của cô tràn đầy sự sùng bái và một chút tình ý dịu dàng. Cô nắm chặt Thanh Vân Kiếm trong tay, thầm nhủ: *“Diệp sư huynh, mặc kệ huynh muốn làm nông phu hay tiên nhân, Thanh Tuyết nguyện suốt đời đứng bên ngoài hàng rào này, làm một đóa hoa nhỏ che chắn cho huynh.”*

Mà cô không biết rằng, cái "hàng rào" đó của Diệp Phi, đến cả Chân Tiên hạ phàm cũng chưa chắc đã phá nổi.

Hội nghị vạn tông kết thúc trong một kịch bản mà không ai ngờ tới. Thanh Vân Tông từ một tông môn hạng ba, trong một ngày đã nhảy vọt lên trở thành "Cấm địa" đứng đầu Đông Hoang.

Và ở trung tâm của cấm địa đó, một vị "đại năng" đang cặm cụi bón phân cho mấy củ khoai tây, miệng lẩm nhẩm bài hát dân gian, hoàn toàn hạnh phúc với thế giới nhỏ bé của mình.

Đại kiếp luân hồi sắp đến, gió bão đang nổi lên khắp nơi, nhưng ở trong thung lũng của Diệp Phi, mùa xuân dường như là vĩnh cửu. Bởi vì hắn không chỉ trồng rau, hắn đang trồng lấy cả sinh mệnh của mình trong sự yên bình cực đoan nhất của Tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8