Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 60: ** Lý Trưởng Lão đột phá Hóa Thần
**CHƯƠNG 60: CHÉN CANH CẢI RỬA TỦY, LÝ TRƯỞNG LÃO HÓA THẦN**
Ánh hoàng hôn buông xuống thung lũng phía sau Thanh Vân Tông, dát một lớp vàng ròng mỏng manh lên những luống rau xanh mướt. Gió thổi qua, lá cải bắp khẽ rung rinh, phát ra tiếng sột soạt như tiếng kim loại va chạm.
Nếu là một đại năng tinh thông trận pháp đi ngang qua đây, chắc chắn sẽ bị dọa cho hồn phi phách tán. Bởi lẽ, mỗi phiến lá bắp cải kia đều ẩn chứa khí tức của “Kim Cang Bất Hoại Trận”, còn những ngọn hành lá trông có vẻ yếu ớt lại sắc lẹm như tuyệt thế thần kiếm, sẵn sàng chém đứt cả hư không nếu có kẻ nào dám bước sai một bước vào phạm vi của “Thập Bát Đại Trận”.
Nhưng trong mắt Diệp Phi, đây chỉ là một vườn rau bình thường, xanh tốt nhờ công sức bón phân gánh nước suốt mười năm qua của hắn.
“Nào, canh đến rồi đây! Cẩn thận nóng.”
Diệp Phi bưng chiếc nồi đất to tướng đặt lên chiếc bàn gỗ sứt sẹo ở giữa sân. Khói nghi ngút bốc lên, mang theo một mùi thơm thanh khiết đến kỳ lạ. Mùi thơm ấy không nồng nặc như linh đan diệu dược, mà nó dịu nhẹ, thấm sâu vào từng lỗ chân lông, khiến người ta có cảm giác như vừa được ngâm mình trong dòng suối mát lạnh giữa mùa hạ nóng bức.
Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão ngồi đối diện, đôi mắt dán chặt vào nồi đất, cổ họng đồng loạt chuyển động.
Lý Trưởng Lão, một cường giả Nguyên Anh đỉnh phong đã kẹt ở cảnh giới này hơn ba trăm năm, lúc này đôi tay lão đang run rẩy. Lão không run vì sợ, mà run vì hưng phấn. Trong mắt lão, nồi canh kia không phải là canh rau trứng, mà là một vũng “Linh Dịch Hóa Đạo” đậm đặc đến mức kinh người!
Mỗi miếng cải xanh dập dờn trong nước dùng đều lấp lánh những sợi tơ vàng li ti — đó chính là Thiên Đạo văn lý mà biết bao tu sĩ khổ cầu cả đời không thấy.
“Diệp đạo hữu… cái này… thực sự cho chúng ta ăn sao?” Lý Trưởng Lão giọng khản đặc, không nhịn được hỏi lại một lần nữa để xác nhận.
Diệp Phi vừa múc canh vào bát cho từng người, vừa càm ràm: “Lão Lý à, ngài nói gì lạ thế? Chút rau cỏ tự trồng thôi mà. Ngài sang giúp ta trông coi thung lũng bấy lâu, một bát canh có là gì? Ăn đi, ăn đi, nguội là mất ngon.”
Diệp Phi thầm nghĩ: *Lão già này chắc lại bắt đầu lên cơn nghiện rượu rồi, mắt cứ lờ đờ thế kia. Phải bồi bổ chút chất xơ cho lão mới được, chứ để lão đột tử trong vườn của mình thì phiền phức lắm. Chính quyền tông môn mà xuống điều tra thì kiểu gì tu vi thật của mình cũng bị lộ.*
“Đa tạ Diệp đạo hữu!”
Tô Thanh Tuyết nhỏ nhẹ lên tiếng, nàng cung kính đón lấy bát canh bằng cả hai tay. Là thiên kiêu của tông môn, nàng vốn dĩ đã có thể tích cốc từ lâu, không cần ăn uống thực phẩm phàm trần. Nhưng kể từ khi gặp Diệp Phi, nàng phát hiện ra mọi thứ mình từng học về tu tiên đều bị đảo lộn. Một củ cà rốt của hắn bằng mười năm khổ tu, một bát canh cải của hắn… có thể sánh ngang với Thần Đan lục phẩm.
Nàng nhấp một ngụm nhỏ.
*Oanh!*
Một dòng nhiệt lưu tinh khiết như sấm sét bùng nổ trong khoang miệng, lan tỏa xuống đan điền. Tô Thanh Tuyết cảm thấy các kinh mạch vốn đã rộng mở của mình giờ đây lại được gột rửa thêm một lần nữa, tạp chất li ti bị đẩy ra ngoài qua lỗ chân lông dưới dạng sương mù mờ nhạt.
Trong khi đó, Lý Trưởng Lão không còn giữ được vẻ ung dung của một trưởng lão nữa. Lão húp một hơi hết sạch bát canh, cả người cứng đờ tại chỗ.
Trong ý thức của Lý Trưởng Lão, thế giới quanh lão bắt đầu sụp đổ. Lão không còn ngồi trong vườn rau nữa, mà đang đứng giữa một cánh đồng vô tận. Ở đó, một bóng người vĩ đại che cả bầu trời đang cầm một chiếc cuốc, mỗi lần cuốc xuống là một lần xới tung quy tắc của vũ trụ, mỗi lần gieo hạt là một lần kiến tạo ra một thế giới mới.
“Trồng rau chính là trồng Đạo… Thu hoạch rau chính là thu hoạch quả vị Trường Sinh…” Một giọng nói vang vọng bên tai lão, trầm hùng và cổ xưa.
Lý Trưởng Lão bừng tỉnh, lão nhìn về phía Diệp Phi đang thản nhiên gặm một mẩu cải thảo, lòng chấn động như sóng thần.
*“Tiền bối… Ngài ấy đang dùng bát canh này để diễn hóa cho ta thấy quá trình Hóa Thần!”*
Lão chợt hiểu ra. Tại sao lão kẹt ở Nguyên Anh đỉnh phong mãi không đột phá được? Bởi vì lão quá chú trọng vào “Pháp”, quá chấp nhất vào linh lực mạnh yếu, mà quên mất cái “Tự Nhiên” của trời đất.
Bát canh cải này chính là “Tự Nhiên”. Trứng gà từ con gà mái hay cục tác trong chuồng, rau cải từ mảnh đất nâu bùn. Tất cả đều là mộc mạc nhất, nhưng cũng là chân lý nhất.
“Hóa Thần… Hóa Thần không phải là biến linh hồn thành thần, mà là hòa tan thần hồn vào vạn vật, coi mình là đất, coi mình là nước…”
Khí tức trên người Lý Trưởng Lão bắt đầu biến đổi dữ dội. Một luồng linh lực màu vàng kim nhạt bắt đầu cuộn trào từ đỉnh đầu lão, thiên địa linh khí trong thung lũng điên cuồng kéo về, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ.
Diệp Phi đang ăn bỗng nhiên khựng lại, nhìn về phía lão hàng xóm. Hắn thấy mặt lão Lý lúc đỏ lúc xanh, xung quanh gió thổi vù vù làm mấy cái lá cây rơi vào bát canh của hắn.
*“Hỏng rồi!”* Diệp Phi giật mình kinh hãi, *“Chẳng lẽ canh mình nấu có độc? Hay là con gà kia ăn phải cỏ độc nên trứng nó có vấn đề? Lão Lý ơi là lão Lý, ngài đừng có lăn đùng ra đây chứ, ta còn chưa chuẩn bị quan tài đâu!”*
Diệp Phi hoảng hốt, định chạy lại đỡ nhưng chợt nhớ tới quy tắc an toàn số 42: *“Kẻ địch hoặc người lạ đang có dấu hiệu biến dị, tuyệt đối không được lại gần trong vòng bán kính 10 mét nếu không có trang bị bảo hộ.”*
Thế là hắn cầm chiếc bình tưới nước — thực chất là vật chứa Cam Lộ linh dịch có thể hồi sinh cả vạn vật — định bụng nếu lão Lý có mệnh hệ gì thì hắt một phát để cấp cứu.
Nhưng trong mắt Lý Trưởng Lão, hành động cầm bình tưới nước của Diệp Phi lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
*“Tiền bối muốn tưới nước cho mình! Ngài ấy thấy thần hồn của mình đang khô héo, đang thiếu sự tưới tắm của đại đạo!”*
Lý Trưởng Lão không chần chừ nữa, lão ngồi xếp bằng ngay trên mặt đất, nhắm mắt, toàn lực xung kích vào cửa ải Hóa Thần mà lão hằng mơ ước.
*Ầm!*
Bầu trời phía trên Thanh Vân Tông bỗng nhiên mây đen kéo đến nghịt trời. Sấm sét màu tím cuồn cuộn trong tầng mây, đây chính là “Hóa Thần Kiếp” nổi tiếng trong giới tu tiên, mười người đột phá thì có đến chín người vong mạng dưới lôi kiếp này.
Ở các đỉnh núi khác của Thanh Vân Tông, vô số cao thủ già nua mở bừng mắt, nhìn về phía thung lũng ngoại môn với vẻ kinh hoàng.
“Khí tức này… có người đang Hóa Thần? Ai có thể ở cái thung lũng nghèo nàn đó mà đột phá?”
“Lôi kiếp đáng sợ quá! Mau, kích hoạt hộ tông đại trận!”
Quay lại vườn rau, Diệp Phi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm vốn dĩ đang yên lành bỗng dưng nổi sấm sét ầm đùng, lòng thầm chửi rủa: *“Cái thời tiết quái quỷ gì vậy? Mới nãy còn nắng đẹp mà giờ đã đòi mưa? Rau mình mới bón phân xong, mưa to là trôi sạch công lao!”*
Hắn nhìn sang Lý Trưởng Lão đang run rẩy, lại nhìn lôi kiếp trên trời, đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Hắn bước lại gần cái bù nhìn rơm ở góc vườn — thứ mà hắn đã dùng hàng trăm đạo bùa hộ mệnh thượng cổ để khâu lại chỉ để… đuổi chim.
Diệp Phi vỗ vỗ vai con bù nhìn, lẩm bẩm: “Thôi thì dùng cái ‘Bình Lôi Trâm’ này che cho lão Lý một chút, coi như tích đức.”
Hắn xoay nhẹ cái đầu của bù nhìn hướng lên trời.
Ngay khoảnh khắc đó, thiên địa im bặt. Đạo lôi điện đầu tiên to như bắp đùi người lớn giáng xuống, nhắm thẳng vào đầu Lý Trưởng Lão. Nhưng khi nó vừa chạm vào phạm vi hàng rào tre của vườn rau, nó đột nhiên co rúm lại, như một con rắn nhìn thấy rồng thiêng, rồi vô thanh vô thức bị hút sạch vào trong… cái cuốc gỉ đang dựng cạnh chuồng gà.
Cái cuốc khẽ rung nhẹ một cái, rồi im lìm trở lại.
Sấm sét trên trời như bị chọc giận, liên tục giáng xuống thêm tám đạo nữa, tạo thành “Cửu Thiên Thần Lôi”. Nhưng lạ thay, không một tia sét nào lọt được vào sân nhà Diệp Phi. Tất cả đều bị biến mất như ném đá xuống đại dương mênh mông.
Bên trong nhà, Lý Trưởng Lão đang ở thời khắc mấu chốt. Lão cảm thấy một nguồn sức mạnh ấm áp, bao dung bọc lấy lão, ngăn cách toàn bộ uy áp của thiên kiếp. Lão giống như một đứa trẻ nằm trong nôi, mặc kệ bên ngoài có phong ba bão táp thế nào, trong này vẫn là thiên đường.
“Tiền bối… Ngài lại ra tay giúp ta sao? Ngài vì ta mà che đậy cả thiên cơ?” Lão rưng rưng nước mắt. Lão biết, việc can thiệp vào thiên kiếp của người khác là điều tối kỵ, sẽ bị thiên đạo trừng phạt nặng nề. Vậy mà vị đại năng họ Diệp này, vì một lão già sắp hết thời như lão, lại thản nhiên gánh vác tất cả.
Thực chất, Diệp Phi lúc này đang lom khom… thu dọn mấy chậu cây cảnh vào mái hiên cho khỏi ướt.
“Mưa gió gì mà lạ, chả thấy giọt nước nào, chỉ thấy tiếng nổ.” Diệp Phi cằn nhằn.
*Rắc!*
Một tiếng động giòn giã vang lên từ sâu trong linh hồn Lý Trưởng Lão. Nguyên Anh màu vàng trong đan điền lão đột nhiên vươn vai, biến hóa thành một hư ảnh cao lớn, khí tức thần thánh tràn ngập.
Hóa Thần Cảnh!
Lý Trưởng Lão mở mắt ra, trong đôi đồng tử của lão có ánh hào quang rực rỡ nhưng ngay lập tức thu liễm lại. Lão cảm thấy mình có thể nắm bắt được từng luồng hơi thở của gió, nghe thấy tiếng hoa nở, thấy cả những quy tắc mỏng manh của không gian xung quanh.
Vừa mới đạt tới Hóa Thần, lão đã cảm nhận được một sự thật đáng sợ: Cái thung lũng này không hề mỏng manh linh khí như vẻ bề ngoài. Ngược lại, mỗi tấc đất dưới chân lão đều nặng nề như chứa đựng một tòa linh mạch cực phẩm, mỗi sợi tre trên hàng rào kia đều chứa đựng khí tức có thể giết chết một vị Hóa Thần cấp cao nếu kẻ đó dám nảy sinh ác ý.
Lý Trưởng Lão vội vàng đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên người, sau đó trước mặt Tô Thanh Tuyết đang sửng sốt và Diệp Phi đang ngơ ngác, lão quỳ sụp xuống, dập đầu một cái thật kêu.
“Đa tạ tiền bối thành toàn! Ơn tái sinh của tiền bối, Lý mỗ nguyện đời này làm trâu làm ngựa để báo đáp!” Giọng lão run rẩy, mang theo sự tôn sùng tuyệt đối.
Diệp Phi bị hành động này làm cho sợ đến mức suýt đánh rơi cái bình tưới nước.
*“Cái gì vậy nè? Lão Lý, ngài ăn canh xong là bị hỏng não luôn rồi sao? Đột nhiên quỳ lạy ta làm gì?”*
Hắn vội vàng nhảy sang một bên để né cái lễ này, mặt đầy vẻ lo lắng: “Lão Lý! Ngài đứng lên ngay cho tôi! Chút canh rau thôi mà, ngài không cần phải trả lễ lớn như vậy chứ? Làm tôi tổn thọ mất!”
Lý Trưởng Lão vẫn quỳ đó, nghẹn ngào: “Với tiền bối đó là canh rau, nhưng với vãn bối, đó là thuốc tiên cứu mạng, là cơ duyên ngàn năm có một! Tiền bối không muốn công khai thân phận, vãn bối hiểu. Nhưng lòng biết ơn của vãn bối, xin tiền bối đừng từ chối.”
Diệp Phi thở dài, tay xoa trán. Hắn tự nhủ: *Lão này chắc chắn bị tẩu hỏa nhập ma nhẹ rồi. Phải rồi, tu luyện lâu năm mà không tiến bộ, tâm lý dễ sinh ra ảo tưởng. Chắc lão tưởng mình là vị tiên nào đó hạ phàm cứu giúp lão đây. Thôi thì cứ thuận theo lão cho xong chuyện, chứ cãi nhau với người điên (hoặc người đang say canh) thì mệt lắm.*
“Được rồi, được rồi, lão cứ đứng lên đi. Ăn xong rồi thì nghỉ ngơi chút đi cho tỉnh táo.” Diệp Phi tặc lưỡi, rồi quay sang Tô Thanh Tuyết: “Cô Tô, cô xem lão Lý thế nào, có cần gọi bác sĩ của tông môn không?”
Tô Thanh Tuyết lúc này vẫn chưa thoát khỏi kinh ngạc. Nàng tận mắt chứng kiến lôi kiếp biến mất một cách kỳ lạ khi chạm vào thung lũng, rồi tận mắt thấy Lý Trưởng Lão phá vỡ gông xiềng ba trăm năm chỉ nhờ một bát canh.
Nàng nhìn Diệp Phi — người đàn ông mặc bộ quần áo thô sơ, chân đi đôi giày vải sờn cũ, gương mặt có chút nhát gan và luôn lo lắng về những chuyện cỏn con.
Nàng chợt nhận ra: Diệp Phi chính là một người chơi cờ với thiên hạ, coi vạn vật là quân cờ, nhưng ngài ấy lại chọn cách sống như một hạt bụi giữa trần gian. Sự khiêm tốn này, sự “cẩu” này, chẳng phải là cảnh giới cao nhất của đạo pháp sao? “Đại ẩn vu lâm, đại thành nhược khuyết” chính là đây!
“Diệp đạo hữu… không, Diệp sư huynh.” Tô Thanh Tuyết đứng dậy, cúi người hành lễ: “Hôm nay được huynh đãi bữa canh này, Thanh Tuyết cũng cảm thấy bình cảnh có dấu hiệu buông lỏng. Ân đức này, Thanh Tuyết sẽ khắc ghi trong lòng.”
Diệp Phi: “…”
Hắn nhìn trời, nhìn đất, nhìn con Nhị Cẩu đang nằm giả chết bên dưới gốc cây cổ thụ. Nhị Cẩu hé một con mắt ra nhìn chủ nhân mình với vẻ khinh bỉ, như muốn nói: *“Tự mình làm mình lộ hàng còn đổ tại ai?”*
“Nhị Cẩu, tối nay không có cơm thừa cho mày đâu!” Diệp Phi tức giận mắng con chó.
Quay sang hai người khách, hắn gượng cười: “Ha hả, chắc là do rau năm nay ta bón nhiều phân tốt thôi. Hai vị quá lời rồi. Trời cũng tối rồi, lôi kiếp… à không, tiếng sấm lúc nãy to quá, chắc chắn là sắp có mưa lớn, hai vị nên về sớm kẻo ướt.”
Thực chất là Diệp Phi đang tìm cách đuổi khách. Hắn cảm thấy không khí lúc này quá kỳ quặc, và sự nguy hiểm (về việc bị phát hiện tu vi) đang tăng cao từng giây.
Lý Trưởng Lão vừa đứng dậy, liền cung kính nói: “Vâng, tiền bối dặn rất phải. Vãn bối vừa đột phá, cần tìm nơi yên tĩnh để củng cố tu vi, không dám làm phiền tiền bối nghỉ ngơi.”
Lão liếc nhìn con bù nhìn rơm ở góc vườn một cái với ánh mắt đầy sùng bái, sau đó bước giật lùi ra khỏi cổng thung lũng, tuyệt đối không dám quay lưng lại với Diệp Phi vì cho rằng đó là bất kính.
Tô Thanh Tuyết cũng theo sau, nàng đột nhiên dừng lại ở cổng, rút trong tay áo ra một chiếc túi lụa nhỏ: “Diệp sư huynh, đây là hạt giống thảo dược cổ mà ta tìm được trong một hang động cũ. Không biết loại này có hợp với vườn rau của huynh không?”
Diệp Phi vừa nghe thấy chữ “hạt giống cổ”, mắt liền sáng lên như đèn pha. Hắn quên sạch cả nỗi sợ bị hại, nhanh nhẹn đón lấy cái túi: “Hạt giống à? Tốt quá, tốt quá! Ta đang thiếu vài loại rau lạ để thí nghiệm. Đa tạ cô Tô nhé!”
Hệ thống trong đầu Diệp Phi lập tức vang lên tiếng chuông quen thuộc:
【Ting! Thu thập được hạt giống Thất Tinh Thảo biến dị. Độ quý hiếm: SSS. Nhiệm vụ mới: Trồng thành công Thất Tinh Thảo, phần thưởng: 1000 năm tuổi thọ và thuộc tính “Tử Vi Kiếm Ý”.】
Diệp Phi mừng rỡ như vớ được vàng. *“Hố hố, 1000 năm tuổi thọ! Chỉ cần sống lâu, mình sẽ cẩu đến lúc cả giới tu tiên chết sạch, lúc đó mình là kẻ mạnh nhất!”*
Sau khi hai người kia đã đi xa, Diệp Phi hí hửng cầm hạt giống định đi gieo ngay. Nhị Cẩu uể oải đứng dậy, khịt mũi một cái, ý nói: *“Chủ nhân, người bị hai đứa nó dắt mũi rồi.”*
Diệp Phi cốc đầu con chó: “Mày biết cái gì? Có hạt giống mới là có tuổi thọ. Mà mày thấy chưa, ta đã bảo rồi, làm người phải tốt bụng, đãi bọn họ bát canh mà giờ đổi được hạt giống cấp SSS, hời quá còn gì!”
Trong thung lũng lại vang lên tiếng cười ngây ngô của một tên “nông dân” tưởng mình đang lời to.
Mà ở bên ngoài thung lũng, Lý Trưởng Lão đang bay lơ lửng giữa không trung, nước mắt lão chảy dài trong gió đêm: “Vạn cổ kỳ tài! Đúng là vạn cổ kỳ tài! Tiền bối cho chúng ta ăn Tiên vật, lại giả vờ như là rau dại, để chúng ta không cảm thấy mang nợ nần quá lớn. Sự từ bi này, thiên hạ này tìm đâu ra người thứ hai?”
Tô Thanh Tuyết nhìn về phía ánh đèn leo lét trong thung lũng, khẽ mím môi: “Sư phụ, ngài nói đúng. Diệp sư huynh chính là tiên nhân chân chính đi dạo nhân gian. Từ nay về sau, nơi này sẽ là vùng cấm của Thanh Vân Tông chúng ta. Bất luận kẻ nào dám quấy rầy sự thanh tịnh của huynh ấy, Thanh Tuyết nhất định không tha!”
Một đêm lôi kiếp kinh thiên động địa nhưng lại kết thúc trong sự tĩnh lặng đến khó tin. Một vị Hóa Thần đại năng mới sinh ra, nhưng giới tu tiên bên ngoài vẫn chẳng hay biết đó là nhờ một bát canh cải thảo và một tên “Cẩu đạo” chỉ muốn trồng rau.
Và trong góc sân, cái cuốc gỉ lúc nãy vừa hút trọn cửu đạo thiên lôi vẫn đang lẳng lặng dựa vào vách gỗ, thỉnh thoảng lóe lên một tia điện tím rạch ngang màn đêm.— Hết chương 60 —