Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 59: ** Diệp Phi thu hoạch Tiên Khí lót chuồng gà

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:49:42 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 59: THU GOM RÁC THẢI, LÓT CHUỒNG GÀ CŨNG CẦN TIÊN KHÍ

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thanh Vân Sơn vẫn còn lãng đãng như những dải lụa bạc quấn quýt lấy sườn núi. Tại một góc hẻo lánh của dược viên ngoại môn, tiếng gà gáy vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Tuy nhiên, tiếng gà này không hề giống những con gà bình thường; nó mang theo một loại âm ba xuyên thấu linh hồn, khiến đám chim chóc trong bán kính mười dặm đều đồng loạt cúi đầu, không con nào dám vỗ cánh.

Diệp Phi lười biếng vươn vai, đẩy cánh cửa liếp rách nát của túp lều tranh. Hắn dụi mắt, nhìn về phía góc sân – nơi có một con gà mái lông đỏ rực như lửa đang nghênh ngang đi lại.

“Cái con gà này, đã bảo là gáy khẽ thôi! Ngươi gáy to như thế, ngộ nhỡ thu hút đám cao nhân rảnh rỗi đến đây tra xét thì ta biết trốn đi đâu?”

Diệp Phi làu bàu, tiện tay ném một nắm hạt ngô xuống đất. Nếu một tu sĩ Kim Đan kỳ nào nhìn thấy nắm ngô này, chắc chắn sẽ trợn mắt lồi tròng mà ngất xỉu ngay lập tức. Đó đâu phải là ngô thường, mỗi hạt đều vàng óng, ẩn chứa mộc hệ linh khí tinh thuần đến cực điểm, mỗi một hạt đều đủ để làm thuốc dẫn cho một lò linh đan tứ phẩm!

Con gà mái – thực chất là hậu duệ của Thái Cổ Chu Tước đã bị Diệp Phi nuôi thành “gà lấy trứng” – liếc nhìn chủ nhân với vẻ khinh bỉ, nhưng đôi chân thì vẫn nhanh thoăn thoắt, mổ lấy mổ để đám hạt ngô “tệ hại” đó.

Bên cạnh đống rơm, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò với bộ lông xơ xác – cũng lừ đừ mở mắt. Nó ngáp dài một cái, để lộ hàm răng trắng ở sâu bên trong, nơi có thể dễ dàng cắn nát một kiện Linh khí cực phẩm như cắn mía. Nhị Cẩu liếc mắt nhìn ra phía hàng rào tre ở rìa thung lũng, sau đó lại nhắm mắt ngủ tiếp, trong lòng thầm nghĩ: “Lại một đám rác rưởi tự tìm đường chết.”

Diệp Phi lúc này mới sực nhớ ra chuyện đêm qua. Sau cơn linh vũ do hắn vô tình tạo ra, không biết có bao nhiêu “con thiêu thân” đã lao vào trận pháp phòng ngự của hắn.

Hắn thở dài, cầm chiếc cuốc gỉ lên vai: “Ra xem sao, hy vọng đám người kia không làm hỏng mấy luống cải bắp mới nhú của mình. Chết thì chết, đừng có để lại mùi hôi làm ô nhiễm môi trường xanh sạch đẹp chứ.”

Vừa bước ra đến rìa hàng rào, Diệp Phi đã thấy một khung cảnh hỗn độn.

Dưới chân hàng rào tre (mà thực chất là Thập Bát Đại Trận do hệ thống cung cấp), có ba bốn cái hố sâu hoắm. Nằm rải rác xung quanh là mấy thanh kiếm gãy, một vài mảnh gương đồng vỡ nát, và cả một dải lụa dài đã rách rưới thành từng sợi. Đám tu sĩ xông vào đêm qua, yếu nhất cũng là Trúc Cơ đỉnh phong, mạnh nhất thậm chí có một tên Nguyên Anh sơ kỳ định lẻn vào thám thính.

Kết quả? Trận pháp “Đuổi thỏ bụi trần” của Diệp Phi chỉ khẽ rung lên một cái, cả đám đã bị đánh bay ra ngoài, người thì tan thành mây khói, người thì trọng thương chạy thục mạng, chỉ để lại một đống “phế liệu” này.

Diệp Phi cúi xuống, nhặt một thanh trường kiếm lên. Thanh kiếm này thân màu tím sẫm, trên đó có khắc hai chữ “Tử Tiêu”. Đây chính là Tử Tiêu Kiếm, trấn tông bảo khí của Tử Tiêu Phái, một kiện Chuẩn Tiên khí lừng danh. Lúc này, thanh kiếm bị mẻ một miếng lớn, khí tức uể oải.

“Chậc chậc, sắt vụn.” Diệp Phi tặc lưỡi, mặt đầy vẻ chê bai. “Mấy tay tu tiên này đúng là nghèo rớt mồng tơi, đi đánh trộm mà mang theo cái thứ kim loại rỉ sét thế này. Độ cứng không đủ, nhìn cái cạnh kiếm này xem, thái thịt chắc còn khó khăn chứ nói gì đến cắt cỏ.”

Nói rồi, hắn lại nhặt một cái gương đồng vỡ. Đó là “Hạo Thiên Kính”, một bảo vật có khả năng chiếu phá hư ảo, truy tìm dấu vết vạn vật. Diệp Phi nhìn vết nứt trên mặt gương, dùng vạt áo thô kệch lau qua một cái: “Cái này về gắn vào chuồng gà chắc cũng tạm ổn, để mấy con gà mỗi sáng nhìn vào đó mà tự soi lại dung nhan, bớt kiêu ngạo lại.”

Hắn lượm lặt hồi lâu, gom được khoảng mười mấy thanh kiếm gãy và mấy món đồ đồng nát khác, gói hết vào một cái túi bố to. Đối với giới tu tiên, cái túi bố này lúc này chính là “kho tàng vạn cổ”, đủ để gây ra một cuộc đại chiến thảm khốc giữa các siêu cấp tông môn. Nhưng với Diệp Phi, đây đơn giản là thu gom rác thải để bảo vệ cảnh quan nông thôn.

“Nhị Cẩu, đi theo ta! Chuồng gà sau nhà bị gió đêm qua thổi lung lay quá, chúng ta dùng đám sắt vụn này gia cố lại một chút.”

Nhị Cẩu nghe gọi, vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, miễn cưỡng đứng dậy. Nó nhìn túi bảo vật trên vai Diệp Phi mà trong lòng không khỏi cảm thán: “Đúng là chủ nào tớ nấy. Tiên khí cao cấp bị ông đem đi đóng cọc chuồng gà… Ngay cả lão tử là Thôn Phệ Thần Thú còn cảm thấy tên này quá xa xỉ.”

Đến sau chuồng gà, Diệp Phi bắt đầu bắt tay vào việc.

Hắn cầm chiếc cuốc gỉ – thứ thực chất là Thái Cổ Thần Khí “Hỗn Độn Chấn Thiên Quốc” – bổ xuống đất. Mỗi cú bổ của hắn trông có vẻ vụng về, nhưng thực chất đang xé rách không gian, tạo ra những cái hố nhỏ sâu hun hút.

“Thanh kiếm này… ừ, độ dài vừa phải, làm cọc trụ bên trái.”

Hắn cầm Tử Tiêu Kiếm, dùng viên gạch vỡ trên đất đập “cộp, cộp” vài phát, đóng thẳng thanh kiếm quý xuống bùn. Chuẩn Tiên khí phát ra tiếng rên rỉ u uất, ánh tím lóe lên định phản kháng lại sự sỉ nhục này, nhưng chỉ cần Diệp Phi vô tình trừng mắt một cái, khí tức của “Thần Nông Bất Tử” từ người hắn tỏa ra áp chế hoàn toàn. Thanh kiếm lập tức ngoan ngoãn như một đứa trẻ, không dám rung động dù chỉ một chút.

Tiếp theo, hắn lấy một thanh kiếm đỏ rực khác – Huyết Hải Ma Kiếm của một ma đầu lừng lẫy – bẻ đôi nó ra như bẻ một thanh gỗ mục.

“Cái này hơi dài, bẻ làm đôi làm chốt cửa thì tốt.”

Nếu ma chủ của Huyết Hải Môn nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết ngay tại chỗ. Ma kiếm đã trải qua vạn năm huyết tẩy, cứng rắn không gì phá nổi, vậy mà dưới tay Diệp Phi lại giống như một khúc mía giòn.

Trong khi Diệp Phi đang say sưa với công việc “cơ khí nông nghiệp”, từ phía xa, một bóng dáng thanh thoát đang đi tới.

Tô Thanh Tuyết hôm nay mặc một bộ đạo bào trắng đơn giản, nhưng vẫn không giấu được khí chất băng thanh ngọc khiết. Cô mang theo một giỏ nhỏ, bên trong đựng mấy hạt giống mà cô đã lặn lội kiếm được từ tàng kinh các tông môn. Cô định đến cảm ơn Diệp Phi về bát canh rau cải lần trước đã giúp mình đột phá Kim Đan.

Vừa bước vào sân sau, cảnh tượng đập vào mắt khiến bước chân của Tô Thanh Tuyết khựng lại. Cô đứng sững người, mắt mở to, miệng há hốc không thốt nên lời.

Cô nhìn thấy gì?

Diệp Phi – người bạn tu hành “phàm nhân” của cô – đang dùng một cái cuốc rỉ đóng Tử Tiêu Kiếm xuống đất để làm hàng rào cho… chuồng gà. Và kia nữa, kia chẳng phải là Long Lân Kiếm của sư thúc sao? Tại sao nó lại bị treo lên để móc cái mành tre che phân gà thế kia?

“Diệp… Diệp đạo hữu… huynh đang làm gì vậy?” Tô Thanh Tuyết lắp bắp hỏi, giọng nói run rẩy.

Diệp Phi ngẩng đầu lên, quẹt mồ hôi trên trán, cười hiền lành: “À, cô tới đúng lúc lắm Thanh Tuyết. Ta đang gia cố lại cái nhà cho mấy con gà. Đêm qua gió to quá, mấy tấm ván mục không chịu nổi. May mà sáng ra nhặt được mấy mảnh sắt vụn rỉ sét này, đóng vào thấy chắc chắn hẳn.”

“Sắt… sắt vụn?” Tô Thanh Tuyết bước tới gần, nhìn kỹ thanh kiếm đang bị cắm sâu vào lòng đất.

Toàn thân cô run lên. Đây chính xác là Tử Tiêu Kiếm! Linh khí trên kiếm dù bị che giấu nhưng sự uy nghiêm của nó không thể sai được. Trên chuồng gà, Hạo Thiên Kính đang phản chiếu ánh mặt trời, vô tình tạo ra một lớp màn hào quang bao phủ toàn bộ chuồng gà, khiến cho lũ gà bên trong trông chẳng khác gì thần điểu đang ngự trong cung điện.

“Diệp đạo hữu, huynh có biết thanh kiếm này… nó có lai lịch thế nào không?” Cô hỏi một cách dè dặt.

Diệp Phi thản nhiên đáp: “Lai lịch gì đâu? Chắc là của mấy tay thợ rèn tập sự nào đó bỏ quên. Cô xem này, chế tác thô sơ, màu sắc loè loẹt, dùng làm cọc rào là hợp nhất rồi. Có điều cái kim loại này cũng khá lì, ta phải gõ mấy phát nó mới chịu vào chỗ.”

Tô Thanh Tuyết câm nín. Cô nhìn sang phía Nhị Cẩu. Con chó vàng đang dùng một thanh dao găm cổ xưa để… gãi ngứa. Nhìn kỹ lại, đó chẳng phải là Thất Tinh Đao sao? Một trong những kiện linh bảo sát thương mạnh nhất ngoại môn!

Lúc này, Lý Trưởng Lão từ phía bên kia khu vườn cũng đang lảo đảo đi tới. Lão cầm bình rượu, mặt đỏ gay, vừa đi vừa lẩm bẩm về đạo pháp tự nhiên. Thế nhưng, khi lão nhìn thấy cái chuồng gà mới của Diệp Phi, lão lập tức tỉnh rượu hoàn toàn.

Lão đứng khựng lại, chiếc bình rượu quý giá rơi bộp xuống đất, vỡ tan tành.

“Trời… trời ơi…” Lý Trưởng Lão rú lên một tiếng nhỏ trong cổ họng. Lão lao tới, quỳ sụp xuống cạnh cái chuồng gà, mắt dán chặt vào những thanh kiếm đang cắm dưới đất.

Diệp Phi giật mình: “Lão Lý, lão làm cái gì mà như thấy ma thế? Say rượu quá rồi à?”

Lý Trưởng Lão không trả lời, lão run rẩy đưa tay chạm nhẹ vào một thanh trường kiếm: “Đây là… Tuyệt ảnh kiếm… của tổ sư khai sơn Thanh Vân Tông truyền lại cho chi nhánh phía Bắc đã thất truyền năm trăm năm… Tại sao nó lại ở đây?”

Diệp Phi gãi đầu, vẻ mặt vô tội: “Tôi nhặt ở bãi cỏ rìa hàng rào sáng nay mà. Chắc ai đó vứt đi vì nó bị mẻ rồi. Lão thích thì tôi nhổ lên đưa cho lão về làm dao bổ củi nhé?”

Lý Trưởng Lão nghe xong, suýt chút nữa là đứng tim mà chết.

Dùng Tuyệt ảnh kiếm làm dao bổ củi?

Lão nhìn Diệp Phi, rồi nhìn sang Tô Thanh Tuyết cũng đang hóa đá bên cạnh. Trong não bộ của Lý Trưởng Lão bắt đầu quá trình “não bổ” điên cuồng.

“Đúng rồi… nhất định là vậy! Diệp tiểu hữu không phải đang trồng rau, hắn đang dùng thiên hạ bảo vật để trấn giữ long mạch của dược viên này. Các thanh kiếm này không phải rác, mà là vật hiến tế cho một trận pháp kinh thiên động địa hơn. Cái chuồng gà kia… trời ơi, con gà mái đó chẳng phải giống phượng hoàng sao? Lẽ nào đây là ‘Bách Điểu Triều Phượng Trận’ trong truyền thuyết?”

Lý Trưởng Lão run lên vì sướng rên: “Cao nhân! Quả thực là cao nhân tuyệt đỉnh! Dùng Chuẩn Tiên khí làm cọc chuồng gà để che mắt thiên cơ, dùng linh bảo làm móc treo rèm để thu hút khí vận… Diệp đạo hữu, ngươi đây là đang diễn giải cho ta thấy cái gì gọi là ‘Đại ẩn ư triều, đại đạo chí giản’ (Đại ẩn trong đời, đạo lớn vốn giản đơn) đúng không?”

Diệp Phi nhìn lão già đang tự lẩm bẩm một mình với ánh mắt kỳ quái: “Lão Lý, tôi thấy lão nên nghỉ ngơi đi. Có mấy thanh sắt rỉ mà lão nói như thể báu vật trời cho không bằng. Cô xem, Tô cô nương, lão ấy già rồi nên thần trí không ổn định lắm.”

Tô Thanh Tuyết lúc này cũng dần định thần lại. Cô bắt đầu hiểu ra (theo cách suy diễn của riêng mình). Có lẽ với một người có tu vi khủng khiếp như Diệp Phi, những thứ mà thế giới này coi là bảo vật thực sự chỉ là sắt vụn trong mắt huynh ấy.

Nhìn cái cách Diệp Phi dùng tay trần bẻ cong một thanh ma kiếm là đủ hiểu sức mạnh của huynh ấy đã vượt xa khỏi sự hiểu biết của nhân loại.

“Diệp đạo hữu…” Cô nhẹ giọng, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và sùng bái. “Cái chuồng gà này… đúng là vô giá.”

Diệp Phi xua tay: “Vô giá cái gì. Tốn công sức của ta cả buổi sáng đấy. Được rồi, làm xong cái này là yên tâm rồi. Lũ gà này từ giờ khỏi lo mưa gió, đẻ trứng cũng sẽ đều hơn.”

Vừa dứt lời, con gà mái đỏ rực kia bỗng nhiên kêu lên một tiếng “Cục tác!” đầy sảng khoái, sau đó nó bước vào cái ổ lót bằng rơm vàng (thực chất là tơ lụa của Tiên nhân để lại), và lập tức đẻ rơi ra một quả trứng.

Quả trứng này to hơn trứng thường, vỏ trứng có những hoa văn mây tía uốn lượn, phát ra một mùi thơm dịu nhẹ khiến bất cứ ai ngửi vào cũng thấy đầu óc tỉnh táo, tu vi rung động.

Diệp Phi cười hì hì, nhặt quả trứng lên: “Thấy chưa, cái chuồng mới có hiệu quả ngay. Này, lão Lý, Tô cô nương, hai người có lộc đấy. Quả trứng đầu tiên của chuồng mới, để ta mang vào bếp nấu canh cho mỗi người một bát nhé.”

Lý Trưởng Lão nhìn quả trứng có chứa Tiên linh khí, nước mắt chảy dài trên má: “Canh… canh trứng của Chu Tước… Lão già này sống mấy nghìn năm, cuối cùng cũng được hưởng phúc phần này rồi.”

Tô Thanh Tuyết cũng xúc động không kém. Cô cảm thấy mỗi lần đến đây là một lần được gột rửa tâm hồn, được mở rộng tầm mắt về một chân trời tu luyện hoàn toàn mới, nơi mà danh lợi, bảo khí đều chỉ là mây khói, quan trọng nhất vẫn là… được ăn đồ Diệp Phi nấu.

Trong khi ba người đang vui vẻ, Nhị Cẩu bỗng nhiên nhìn ra phía cửa thung lũng, lỗ tai nó khẽ động đậy. Một đám khí tức âm lãnh và tham lam đang tiến gần. Đó là thuộc hạ của Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp, và có vẻ như lần này, bọn chúng còn mang theo cả một món bảo vật có khả năng che giấu hơi thở mạnh hơn để tìm cách đột nhập vào vườn rau.

Nhị Cẩu hắt hơi một cái, rồi lười biếng liếc nhìn về phía cái “cọc chuồng gà” làm bằng Tử Tiêu Kiếm. Nó thầm nghĩ: “Bọn ngu ngốc, để xem đứa nào đen đủi va phải cái cọc này. Không chết cũng mất nửa cái mạng cho mà xem.”

Diệp Phi thì chẳng quan tâm đến điều đó. Hắn đang bận rộn nhóm lửa, miệng ngâm nga một bài hát không rõ tên từ thế giới cũ, lòng vui phơi phới vì cái chuồng gà đã hoàn thành một cách “tiết kiệm” nhất có thể.

Khoảng một canh giờ sau, khi nồi canh trứng tỏa hương thơm ngào ngạt lan khắp thung lũng, bên ngoài hàng rào tre bỗng vang lên một tiếng “Răng rắc!” khô khốc, kèm theo đó là một tiếng thét thảm khốc rồi đột ngột tắt lịm.

Diệp Phi dừng tay khuấy canh, ngẩng đầu hỏi: “Tiếng gì thế nhỉ? Chắc là thỏ rừng lại đâm đầu vào hàng rào rồi.”

Lý Trưởng Lão lúc này đã khôi phục lại phong thái “tiền bối”, tay vuốt râu, mắt sâu thăm thẳm nhìn về phía cửa thung lũng: “Không sao, Diệp tiểu hữu. Đó chỉ là chút tiếng động nhỏ của vận mệnh mà thôi. Chúng ta cứ tiếp tục hưởng dụng canh trứng của huynh đi.”

Lão thầm nghĩ trong bụng: “Con thỏ rừng này chắc phải có tu vi Nguyên Anh, nhưng va vào Tử Tiêu Kiếm được bối gia cố bằng Thần Nông linh lực, thì đến Thần tiên hạ phàm cũng phải quỳ.”

Bên ngoài thung lũng, một tên tu sĩ bị đánh văng đi mười mấy dặm, toàn thân vỡ vụn, mắt trợn trừng kinh hãi nhìn về hướng vườn rau của Diệp Phi. Hắn chỉ kịp nhìn thấy một tia kiếm khí tím lạnh lùng phóng ra từ cái hàng rào tre trông có vẻ mục nát kia, trực tiếp chém đứt bảo mạng linh phù của hắn.

“Nơi đó… nơi đó không phải là vườn rau… đó là bãi tha ma của các vị thần!”

Đó là ý nghĩ cuối cùng của hắn trước khi hoàn toàn hôn mê.

Trong khi đó, tại túp lều nhỏ, Diệp Phi bưng ba bát canh nóng hổi ra bàn, cười híp mắt: “Nào, nếm thử xem! Rau cải tươi ta mới hái sáng nay, nấu cùng trứng gà nuôi bằng ‘ngô hữu cơ’. Đảm bảo ăn một miếng là khỏe như vâm, tu tiên cái gì chứ, sức khỏe mới là vốn liếng nhất!”

Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão cung kính đón lấy bát canh, cảm nhận linh lực cuồn cuộn đang chờ đợi để bùng nổ trong người mình, không khỏi đồng thanh cảm thán:
“Đa tạ Diệp đạo hữu chỉ điểm!”

Diệp Phi sững sờ: “Hả? Chỉ điểm gì? Ta chỉ bảo các người ăn canh cho nóng mà?”

Nhị Cẩu ở góc sân lại ngáp dài một cái, khinh thường liếc nhìn chủ nhân của mình. Nó thừa biết, sự “cẩu” của tên Diệp Phi này đã đạt đến cảnh giới tối cao – ngay cả bản thân hắn cũng tự đánh lừa được chính mình là một người bình thường.

Bầu trời thương lam vẫn rộng lớn, sóng gió giới tu tiên vẫn gầm thét ngoài kia, nhưng bên trong vườn rau này, mọi thứ đều thật thanh bình. Một Chuẩn Tiên khí vẫn đang ngoan ngoãn làm nhiệm vụ giữ vững góc chuồng gà, còn một vị đại năng “tự nhận mình yếu đuối” thì đang húp sùm sụp bát canh của chính mình.

Mọi thứ, đều diễn ra thật “hợp lý” theo cách của nó.

— Hết chương 59 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8