Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 58: ** Trên đỉnh cây đậu có gì?
**Chương 58: Trên đỉnh cây đậu có gì?**
Ánh nắng sớm mai của Thương Lam Giới chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc bao phủ quanh Thanh Vân Tông, thì tại dược viên ngoại môn, một bóng người đã bận rộn từ sớm.
Diệp Phi đứng dưới gốc cây "Cửu Thiên Huyền Đậu", ngửa cổ nhìn lên. Cây đậu này sau khi hấp thụ một lượng lớn nước Cam Lộ và được kích thích bởi "Thần Nông Công Pháp", đã phát triển tới một mức độ kinh nhân. Thân cây to lớn như một tòa tháp cao vút, lớp vỏ xanh mướt phủ đầy những đường vân hoàng kim ẩn hiện, uốn lượn xuyên qua tầng mây thứ chín, dường như muốn đâm thủng cả bầu trời.
"Nhị Cẩu, ngươi nói xem… phía trên đó thực sự có bảo vật, hay chỉ là chiêu trò của cái hệ thống này?"
Diệp Phi lẩm bẩm, tay trái cầm một lá bùa "Ẩn Tặc Phù" loại cực phẩm, tay phải nắm chặt cán chiếc cuốc gỉ. Chiếc cuốc này trông thì thảm hại, nhưng nếu có đại năng nào ở đây, hẳn sẽ phải kinh hãi nhận ra khí tức nồng đậm của quy luật khai thiên tích địa phát ra từ nó.
Nhị Cẩu đang nằm phơi bụng dưới gốc cây, lười biếng hé mắt ra nhìn chủ nhân một cái, sau đó lại hừ mũi một tiếng, quay đầu sang hướng khác. Ý tứ rõ ràng là: "Có lên hay không tùy ngươi, hỏi một con chó làm gì?"
Diệp Phi tặc lưỡi. Tính hắn cẩn thận đã thành thói quen. Trước khi quyết định leo lên, hắn đã lén lút lấy quẻ bói ra gieo ba lần. Lần thứ nhất là "Cát", lần thứ hai là "Đại Cát", lần thứ ba là "Phi Cát". Tuy kết quả khá ổn, nhưng hắn vẫn không yên tâm, lại chạy vào phòng lôi ra thêm ba lớp giáp mềm làm từ tơ nhện băng ngàn năm, mặc lồng vào nhau, rồi mới hạ quyết tâm.
"Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn. Nhưng nếu không lên, e rằng lương tâm nông dân của mình sẽ cắn rứt vì để lãng phí không gian."
Diệp Phi thu thần sắc lại, hai chân khẽ nhún, bắt đầu dọc theo những gân lá khổng lồ mà leo lên.
Hành trình này dài hơn hắn tưởng. Càng lên cao, áp lực linh khí càng nặng nề, những luồng gió lốc trên tầng không rít gào như muốn xé xác bất cứ kẻ xâm nhập nào. Tuy nhiên, mỗi khi gió lốc chạm vào lớp áo vải sờn cũ của Diệp Phi, chúng bỗng dưng trở nên dịu dàng, tựa như nhìn thấy "người nhà". Đây chính là tác dụng của mệnh cách "Người Qua Đường" – thiên địa coi hắn như một phần của cỏ cây hoa lá, chẳng buồn chấp nhặt.
Sau gần hai canh giờ leo trèo, khi đôi chân Diệp Phi bắt đầu có chút mỏi nhủn, hắn bỗng xuyên qua một lớp màn chắn vô hình nhưng vô cùng mềm mại.
*Vù…*
Không gian đột ngột tĩnh lặng lại. Gió ngừng thổi, áp lực biến mất. Thay vào đó là một mùi hương thanh khiết, cổ xưa, thứ mùi của đất ẩm sau cơn mưa đầu mùa ở một cõi vĩnh hằng nào đó.
Diệp Phi dụi mắt, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mặt.
Trên đỉnh cây đậu thần, không phải là bầu trời trống rỗng, cũng không phải cung điện tiên cung hoa lệ như hắn tưởng tượng. Đó là một hòn đảo lơ lửng giữa biển mây bạt ngàn. Hòn đảo rộng khoảng vài dặm, được bao quanh bởi một dải lụa sáng trắng nhạt.
Và quan trọng nhất, chiếm trọn tầm mắt của Diệp Phi là một mảnh ruộng lớn.
Nói đúng hơn, đó là một "Thần Điền" đã bị bỏ hoang từ vạn cổ. Đất ở đây không phải màu đen hay màu nâu thông thường, mà lấp lánh năm sắc thái: đỏ, vàng, xanh, trắng, đen. Chúng quyện vào nhau tạo nên một khí tức sinh linh nồng đậm tới mức đóng thành từng giọt sương linh dịch đọng trên những ngọn cỏ dại.
"Trời ạ… Ngũ Sắc Thần Thổ!"
Đôi mắt Diệp Phi rực sáng như hai ngọn đèn pha. Đối với kẻ khác, đây có thể là nơi tìm kiếm thần binh, nhưng với một "nông phu" chuyên nghiệp như hắn, đống đất này quý hơn cả nghìn vạn khối linh thạch cực phẩm.
Hắn vội vàng chạy tới rìa mảnh ruộng, cúi xuống bốc một nắm đất lên ngửi. Một cảm giác sảng khoái chạy dọc sống lưng, tu vi Luyện Khí tầng 3 (giả tạo) của hắn khẽ rung động, suýt chút nữa thì đột phá thẳng lên Hóa Thần nếu hắn không kịp vận dụng tâm pháp "Cẩu Đạo" để đè ép lại.
"Lãng phí! Quá mức lãng phí!" Diệp Phi xót xa thốt lên khi nhìn thấy những đám cỏ dại cao lút đầu người mọc um tùm trên mảnh ruộng thần.
Kỳ thực, nếu có bất kỳ một vị dược sư nào của Thương Lam Giới ở đây, họ sẽ phát điên mà đập đầu vào tường. Những thứ mà Diệp Phi gọi là "cỏ dại" kia, thực chất là Long Tu Thảo, Phượng Hoàng Vĩ hay Địa Tâm Liên… toàn là những thánh dược vạn năm mà thế giới bên ngoài đã tuyệt diệt từ lâu. Mỗi một ngọn cỏ đều có thể khiến cho một tu sĩ Độ Kiếp phải liều mạng tranh đoạt.
Nhưng trong mắt Diệp Phi, cỏ là cỏ. Chúng đang hút hết chất dinh dưỡng của Ngũ Sắc Thần Thổ, đó là một tội ác không thể tha thứ!
Hắn xắn tay áo, cầm chiếc cuốc gỉ lên, chuẩn bị tiến hành một cuộc "thanh trừng" quy mô lớn. Nhưng vừa mới vung cuốc định bổ xuống, âm thanh khô khốc của hệ thống bỗng vang lên trong đầu:
*【 Đinh! Phát hiện Túc chủ bước vào 'Vườn Thượng Uyển Thái Cổ – Di tích Tiên Nông'. 】*
*【 Kích hoạt nhiệm vụ ẩn: Phục hồi lại mảnh ruộng thần bị bỏ hoang. 】*
*【 Phần thưởng: Mở khóa hạt giống 'Trường Sinh Thái Độc', 1000 điểm tuổi thọ, và mảnh vỡ quy luật 'Vạn Vật Cộng Sinh'. 】*
Diệp Phi khựng lại, khóe miệng giật giật: "Trường Sinh Thái Độc? Cái tên nghe thôi đã thấy không ổn rồi. Hệ thống, ngươi muốn ta trồng rau hay muốn ta đầu độc cả tiên giới?"
Hệ thống không trả lời, chỉ hiển thị một mũi tên chỉ đường dẫn tới giữa mảnh ruộng. Diệp Phi tò mò bước theo. Ở đó, có một tảng đá dựng đứng, trên mặt đá khắc những văn tự cổ quái, ngoằn ngoèo như những con giun đang bò. Lạ lùng thay, Diệp Phi dù không học qua loại chữ này vẫn có thể hiểu được ý nghĩa của chúng.
*"Hậu thế vạn đại, ai hay đất thần. Kẻ hái quả là phàm, kẻ gieo hạt là thánh. Ta lưu lại chốn này một niệm, chờ đợi người có tâm với đất…"*
Dưới chân tảng đá là một bộ xương trắng muốt, bóng loáng như ngọc trai, ngồi xếp bằng trong tư thế viên tịch. Trên tay bộ xương ấy vẫn còn ôm khư khư một chiếc túi vải cũ kỹ, thêu hình một bông lúa vàng.
Diệp Phi lặng thinh một hồi. Hắn cảm nhận được một sự đồng cảm kỳ lạ. Kẻ nằm đây chắc hẳn cũng là một "đồng nghiệp" từ thời Thái Cổ. Giữa thời đại mà các vị thần tranh nhau ngôi vị chí cao, người này lại chọn cách ngồi đây, canh giữ mảnh ruộng hoang tàn này cho đến hơi thở cuối cùng.
"Vị tiền bối này, tuy tôi không biết ngài là ai, nhưng nếu ngài đã giao phó mảnh đất này lại cho kẻ đến sau… thì tôi xin nhận."
Diệp Phi khom lưng, cung kính xá bộ xương ba cái. Ngay khi hắn vừa đứng dậy, bộ xương hóa thành bụi sáng, tan biến vào hư không, chỉ để lại chiếc túi vải. Diệp Phi cầm lấy túi vải, mở ra xem.
Bên trong không có vàng bạc châu báu, chỉ có duy nhất một hạt giống. Hạt giống này có hình thù như một quả tim nhỏ, màu tím thẫm, đập thình thịch nhè nhẹ theo nhịp điệu của đất trời.
*【 Đinh! Chúc mừng Túc chủ nhận được 'Hạt Giống Thái Cổ – Tử Tâm Linh Chanh'. Loại linh quả này khi chín có tác dụng giúp người ăn nhìn thấu mọi ảo trận trên đời, thậm chí là nhìn thấu vận mệnh. 】*
Diệp Phi hít một hơi lạnh. Nhìn thấu vận mệnh? Thứ này nếu mang ra ngoài, chắc chắn sẽ gây ra một cuộc đại chiến diệt thế.
"Càng mạnh càng nguy hiểm. Phải cất kỹ, trồng ở chỗ nào khuất nhất mới được." – Diệp Phi thầm nhủ.
Nhưng trước khi trồng hạt giống mới, hắn cần phải dọn dẹp nơi này cái đã. Diệp Phi bắt đầu vung cuốc.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Mỗi nhát cuốc bổ xuống, mặt đất Ngũ Sắc lại rung chuyển nhẹ nhàng. Diệp Phi không hề hay biết rằng, mỗi động tác của hắn lúc này đều đang cộng hưởng với hơi thở của mảnh đất này. Những đám cỏ dại (thánh dược) bị hắn nhổ lên một cách không thương tiếc, vứt vào một đống như rác rưởi.
Nếu có trưởng lão nào của Thanh Vân Tông ở đây chứng kiến cảnh này, chắc chắn họ sẽ hộc máu mà chết ngay tại chỗ. Thiên hạ thái bình vì người ta không biết trên đỉnh cây đậu có một kẻ điên đang coi thánh dược như cỏ rác.
Làm việc được nửa buổi, Diệp Phi bỗng nghe thấy tiếng "Gâu gâu!" từ phía sau.
Hắn giật mình quay lại. Nhị Cẩu đã leo lên từ lúc nào không biết. Con chó vàng gầy gò này đứng ở rìa hòn đảo, mũi chun lại hít lấy hít để khí tức trên đây. Đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào đống "cỏ dại" mà Diệp Phi vừa nhổ lên, nước dãi chảy ra lòng thòng.
"Nhị Cẩu? Ngươi lên đây bằng cách nào?"
Nhị Cẩu không thèm trả lời, nó lao thẳng vào đống Long Tu Thảo ngàn năm kia, nhồm nhoàm nhai như người ta ăn rau muống luộc.
"Ơ cái con chó này! Đừng có ăn bậy, nhỡ ngộ độc thì sao? Tao không có tiền đưa mày đi thú y đâu!" – Diệp Phi hốt hoảng chạy lại can ngăn.
Nhưng đã muộn. Nhị Cẩu vừa nuốt chửng một ôm thánh dược vào bụng, cơ thể nó bỗng chốc phát ra những tiếng nổ "lốp đốp". Lớp lông vàng thưa thớt của nó rụng sạch, lộ ra lớp da đỏ hừng hực như lửa. Một luồng uy áp khủng khiếp từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào Nhị Cẩu.
Trời đất đột ngột đổi màu. Mây đen từ đâu kéo tới, sấm sét nổ vang. Đây là "Thiên Phạt"! Bởi vì Nhị Cẩu vừa tiêu hóa quá nhiều linh chất vượt mức cho phép của thiên quy hiện tại.
Diệp Phi tái mặt: "Hỏng rồi! Thiên lôi sắp đánh xuống rồi! Nhị Cẩu, đồ ngu này, đã bảo là phải 'Cẩu' mà, sao lại ăn tham thế hả!"
Hắn nhìn lên bầu trời, rồi nhìn hòn đảo nhỏ bé này. Nếu thiên lôi đánh xuống, vườn rau mới phát hiện của hắn chắc chắn sẽ tan thành tro bụi.
"Không được! Ai dám động vào ruộng của ta, ta liều mạng với kẻ đó!"
Bản năng bảo vệ tài sản của một lão nông bộc phát vượt xa nỗi sợ hãi cái chết. Diệp Phi không kịp nghĩ nhiều, hắn giơ chiếc bình tưới nước (chứa nước Cam Lộ) lên cao, hướng về phía đám mây đen rống lớn:
"Biến đi cho ta! Tưới cây còn chưa đủ nước, đâu ra chỗ cho ngươi làm loạn!"
Nói rồi, hắn dốc ngược bình nước, hắt mạnh một vòng tròn về phía bầu trời.
Một màn sương mù tinh khiết bắn ra từ miệng bình. Khi sương mù chạm vào mây đen, một cảnh tượng không tưởng đã xảy ra. Những tia sét đỏ rực, dữ tợn bỗng chốc yếu đi, rồi biến đổi thành một cơn mưa rào dịu nhẹ. Áp lực thiên phạt bị nước Cam Lộ hóa giải hoàn toàn, không những không đánh xuống mà còn biến thành linh vũ bồi bổ cho mảnh ruộng.
Trên bầu trời, tựa như có một đôi mắt khổng lồ vừa chớp động, thoáng hiện vẻ nghi hoặc rồi biến mất. Có lẽ chính "Thiên Đạo" cũng không hiểu tại sao quy luật của mình lại bị một gã nông dân cầm bình nước hắt cho tan biến.
Sương khói tan đi, nắng lại vàng.
Nhị Cẩu lúc này đã biến hóa xong. Lớp lông mới mọc ra của nó vàng óng ánh, mượt mà hơn trước bội phần, khí tức cũng sâu thẳm hơn. Nó liếm liếm mép, ợ một cái rõ to, rồi thản nhiên nằm xuống ngủ tiếp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, mắng: "Mẹ kiếp, tý nữa thì mất cái vườn. Nhị Cẩu, sau này cấm ăn cỏ dại nghe chưa? Để dành đó làm phân bón."
Sau cơn chấn động nhẹ, Diệp Phi quay lại với công việc chính. Hắn dùng cuốc xới tơi mảnh ruộng Ngũ Sắc, sau đó cẩn thận đào một hố nhỏ ở chính giữa, đặt hạt giống "Tử Tâm Linh Chanh" xuống.
Vừa mới lấp đất xong, hệ thống lại thông báo:
*【 Nhiệm vụ hoàn thành 50%. Túc chủ cần tưới nước cho hạt giống Thái Cổ bằng 'Dịch Linh Tuyền' mới có thể kích hoạt sinh trưởng. 】*
"Dịch Linh Tuyền? Thứ đó đào đâu ra bây giờ?" – Diệp Phi nhíu mày.
Hắn nhìn quanh hòn đảo. Ở góc phía đông, lấp ló sau những phiến đá cuội, dường như có một dòng suối nhỏ đang chảy xiết. Diệp Phi bước tới, phát hiện một mạch nước nhỏ đang tuôn ra từ lòng hòn đảo. Nước suối ở đây trong vắt tới mức nhìn thấy cả những hạt cát ngũ sắc ở dưới đáy.
Nhưng khi Diệp Phi chạm tay vào nước, hắn rùng mình một cái. Nước lạnh thấu xương, không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của sự tàn lụi, của thời gian trôi qua.
"Đây là… Trường Sinh Tuyền? Người ta nói uống một ngụm trẻ mãi không già, uống hai ngụm là đắc đạo thành tiên?"
Diệp Phi không dám uống. Hắn luôn nghi ngờ những thứ có vẻ quá tốt đẹp. Hắn múc một gáo nước, mang về tưới lên chỗ vừa gieo hạt.
*Xèo xèo…*
Mặt đất bốc lên một làn khói tím nhạt. Hạt giống vừa chạm nước bỗng lớn nhanh với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Một mầm xanh đâm chồi lên, rồi vươn dài, phân nhánh. Chỉ trong chốc lát, nó đã trở thành một cây bụi nhỏ, trên cành mang theo những lá cây màu tím than và những nụ hoa chớm nở tỏa hương thơm nồng nàn.
"Tốt, tốt quá." – Diệp Phi mỉm cười hài lòng.
Hắn đứng trên đỉnh cây đậu thần nhìn xuống. Từ đây, Thanh Vân Tông chỉ nhỏ như một hộp diêm, những ngọn núi hùng vĩ xung quanh trông giống như những ụ đất nhỏ. Cả thế giới bên dưới đang hỗn loạn tranh giành từng mỏ linh thạch, từng mảnh bí tịch, còn hắn thì đang sở hữu cả một vườn thượng uyển của thần tiên giữa chín tầng mây.
Cảm giác này… thật sự là quá sướng!
"Diệp lão đệ! Diệp sư huynh! Ngươi đâu rồi?"
Từ bên dưới mây xanh, vọng lên tiếng gọi lo lắng của Lý Trưởng Lão và Tô Thanh Tuyết. Có vẻ như trận "Thiên Phạt" vừa rồi và cơn mưa linh khí đã kinh động tới họ.
Diệp Phi sực tỉnh. Hắn không thể ở đây quá lâu, kẻo bị nghi ngờ.
"Phải đặt một cái trận pháp che giấu nơi này mới được." – Hắn lẩm bẩm.
Hắn lấy từ trong túi ra một đống hạt giống bắp cải và hành lá bình thường, gieo xung quanh rìa hòn đảo.
"Các ngươi, hãy làm hàng rào cho ta."
Dưới sự điều khiển của "Thần Nông Công Pháp", những cây bắp cải nảy mầm và biến dị, trở thành những quả cầu xanh khổng lồ có gai sắc nhọn, tỏa ra một làn sương mù mê hồn. Còn hành lá thì dài ra hàng trượng, sắc bén như những thanh kiếm, đan chéo vào nhau tạo thành một mạng lưới bất khả xâm phạm.
Ai vô tình rơi vào đây, không bị gai bắp cải đâm cho lòi ruột thì cũng bị hành lá chém cho thành tám mảnh.
"Xong rồi. Tên là… 'Trận Pháp Rau Củ Vô Hình' đi."
Diệp Phi hài lòng với óc sáng tạo của mình. Hắn túm cổ Nhị Cẩu (đang ngủ say) vác lên vai, bắt đầu tụt xuống cây đậu thần.
Khi chân vừa chạm đất ở dược viên ngoại môn, hắn đã thấy Lý Trưởng Lão đang đứng xoay vòng vòng, gương mặt đầy sự thành kính xen lẫn hãi hùng. Còn Tô Thanh Tuyết thì cầm thanh trường kiếm, vẻ mặt đề phòng tột độ.
"Diệp lão đệ! Ngươi… ngươi vừa đi đâu vậy? Vừa rồi trên trời có thiên kiếp đánh xuống, linh vũ xối xả, chẳng lẽ có vị tiên nhân nào vừa độ kiếp ở Thanh Vân Tông chúng ta?" – Lý Trưởng Lão vừa thấy Diệp Phi đã lao lại vồ lấy vai hắn.
Diệp Phi giả bộ ngơ ngác, lấy tay gãi đầu, cười hì hì:
"Lão bảo gì cơ? Thiên kiếp nào? Tôi vừa thấy mấy quả đậu trên ngọn nó chín rồi nên leo lên hái. Nào ngờ gió to quá, suýt chút nữa ngã lộn cổ. May mà tôi bám chắc được."
Lý Trưởng Lão nhìn bộ dạng lấm lem bùn đất, áo quần xộc xệch của Diệp Phi, rồi nhìn lên đỉnh cây đậu đã bị sương mù che khuất, thở dài một tiếng:
"Ta biết ngay mà… Diệp lão đệ, ngươi đừng có giả vờ nữa. Trận linh vũ vừa rồi rơi xuống, khiến cho tất cả thảo dược trong dược viên tăng thêm mười năm dược lực. Ngươi nói là ngươi leo lên hái đậu? Có ai leo hái đậu mà khiến thiên địa biến sắc không?"
Diệp Phi mặt không đỏ, tim không đập nhanh, thản nhiên lôi trong túi ra một quả đậu thần vàng óng, đưa cho Lý Trưởng Lão:
"Lão uống chè đậu thần nhiều quá nên hoa mắt rồi. Nè, ăn quả này đi cho hạ hỏa. Tôi mệt quá, đi ngủ đây."
Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi đi vào túp lều rách, ánh mắt cô hiện lên vẻ phức tạp. Cô vừa thấy một bóng người bay xuống từ trên tầng mây, tuy rất nhanh nhưng dáng dấp đó không thể nhầm lẫn được.
"Huynh ấy… rốt cuộc là ai?" – Cô khẽ lẩm bẩm.
Bên trong túp lều, Diệp Phi nằm xuống chiếc giường tre cũ kỹ, hơi thở dần đều đặn.
Trong giấc ngủ, hắn mơ thấy mình đang ngồi trên đỉnh cây đậu thần, xung quanh là vô vàn các vị tiên nữ đang… cắm cúi cuốc đất thuê cho hắn. Còn hắn thì nằm trên võng, vừa ăn cam vừa thu tiền linh thạch.
Hệ thống bỗng hiện lên một dòng chữ cuối cùng trước khi khép lại chương hôm nay:
*【 Túc chủ đã trồng thành công hạt giống Thái Cổ đầu tiên. Thế giới quan đang dần mở rộng. Cảnh báo: Sẽ có kẻ thù mạnh hơn tìm đến do bị hấp dẫn bởi mùi hương của Tử Tâm Linh Chanh. Khuyến nghị Túc chủ: Tiếp tục 'Cẩu' và trồng thêm thật nhiều ớt bom để tự vệ. 】*
Diệp Phi trong cơn mê ngủ lẩm bẩm: "Ớt… ớt nổ… 100 quả… chết hết đi…"
Một ngày bình yên (đối với Diệp Phi) lại trôi qua như thế. Nhưng với giới tu tiên bên ngoài, cơn địa chấn linh khí vừa rồi đã đánh thức không ít "lão quái vật" đang bế quan hàng nghìn năm.
Thương Lam Giới, bắt đầu dậy sóng vì một mầm non trên đỉnh mây.
— Hết chương 58 —