Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 63: ** Sứ giả từ Trung Châu
Ánh bình minh nhuốm màu vàng mật rót xuống thung lũng phía sau Thanh Vân Tông, xua tan lớp sương mờ ảo vốn bao phủ quanh năm. Trong vườn rau nhỏ đếch ai thèm ngó ngàng tới này, Diệp Phi đang lom khom đào một cái hố nhỏ.
Hôm nay là một ngày trọng đại đối với hắn.
Trên tay hắn là một hạt giống lấp lánh như lưu ly, tỏa ra hơi thở mát lạnh dịu nhẹ. Đây là "Bát Bảo Lưu Ly Thái" – loại rau quý hiếm nhất mà hắn vừa rút thưởng được từ Hệ Thống sau khi đạt mốc 10 năm trồng trọt bền bỉ.
【 Leng keng! Ký chủ bắt đầu gieo trồng Bát Bảo Lưu Ly Thái (Phẩm cấp: Tiên Phẩm sơ cấp). 】
【 Yêu cầu: Tưới bằng Cam Lộ Linh Dịch, bón bằng tro tàn Tiên thạch. 】
【 Phần thưởng dự kiến: 500 năm thọ nguyên, 1000 điểm thuộc tính tự do, xác suất nhận được "Tiên Linh Chi Thể". 】
Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, gương mặt lộ ra vẻ thỏa mãn nhưng không kém phần thận trọng. Hắn nhìn quanh quất, chắc chắn rằng ngoài con chó vàng gầy gò đang nằm ngủ ngáy o o dưới gốc cây ra thì không có ai khác.
"Năm trăm năm thọ nguyên nha… Kiểu này mình chắc chắn sống lâu hơn lão tông chủ rồi." – Diệp Phi lẩm bẩm, đôi tay điêu luyện phủ đất lên hạt giống, sau đó lấy từ trong ngực áo ra một chiếc bình gốm nhỏ.
Bên trong bình không phải nước thường, mà là Cam Lộ Linh Dịch đậm đặc đến mức nếu một tu sĩ Kim Đan nhìn thấy, chắc chắn sẽ hộc máu vì ghen tị. Hắn nhẹ nhàng tưới xuống. Một luồng hào quang ngũ sắc thoáng hiện lên từ mặt đất rồi nhanh chóng lặn mất tăm dưới sự khống chế của trận pháp ẩn giấu mà Diệp Phi đã dầy công bố trí.
"Nhị Cẩu, trông nhà cho kỹ. Hôm nay có điềm báo không lành, ta vừa bói được một quẻ 'Thượng hung'. Lát nữa có ai đến thì ngươi cứ giả ngu cho ta."
Nhị Cẩu đang nằm nghếch mõm, tai khẽ giật một cái, đôi mắt hé mở lộ ra tia khinh thường kín đáo. Nó lầu bầu trong bụng: *"Lão tử là Thôn Phệ Thần Thú, thế mà ngày nào cũng bắt giả ngu. Hơn nữa, quẻ bói của ngươi lúc nào chẳng là Thượng hung? Ra khỏi giường cũng hung, ăn cơm cũng hung, ngay cả đi vệ sinh ngươi cũng sợ bị sét đánh…"*
Nhưng Nhị Cẩu vẫn vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, phát ra tiếng "Gâu" yếu ớt như một con chó sắp chết đói để chiều lòng vị chủ nhân "nhát gan nhất vạn cổ" này.
Vừa dặn dò xong, Diệp Phi đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía chân trời phía Đông.
Ầm!
Một tiếng nổ trầm đục xé toạc bầu không khí yên tĩnh. Từ trong tầng mây, một phi thuyền khổng lồ màu vàng ròng, to lớn như một ngọn núi di động, chậm rãi hiện ra. Trên cánh buồm thêu hình mặt trời rực cháy cùng hai chữ "VẠN ĐẠO" oai nghiêm, lấp lánh linh quang.
"Ái chà, hàng khủng tới rồi." – Diệp Phi nheo mắt, nhanh tay cất cái bình tưới nước vào không gian hệ thống, sau đó lập tức thu liễm khí tức. Trong chớp mắt, hắn từ một người trông có vẻ thanh tú bỗng trở nên tầm thường vô vị, tu vi dừng lại ở mức Luyện Khí tầng 3 – không cao một li, không thấp một phân, đúng chuẩn tư chất "phế vật" mười năm không đổi.
Cùng lúc đó, tại Đại điện của Thanh Vân Tông.
Tông chủ Thanh Vân Tông cùng các vị trưởng lão đều tái mặt, vội vã bay ra đón tiếp. Kẻ ngồi trên phi thuyền kia không phải ai khác, chính là Sứ giả đến từ Vạn Đạo Tiên Cung của Trung Châu – siêu cấp tông môn nắm giữ vận mệnh của cả đại lục.
Trên mũi thuyền, một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào trắng tinh khôi, trên đai lưng đeo ngọc bội rồng phượng, thần thái kiêu ngạo đến cực điểm. Hắn tên Tào Thiên Hữu, thiên tài của Vạn Đạo Tiên Cung, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh trung kỳ khi chưa đầy ba mươi tuổi.
Tào Thiên Hữu nhìn xuống đám người Thanh Vân Tông đang quỳ lạy bên dưới, ánh mắt đầy vẻ chán ghét: "Chỗ hẻo lánh này linh khí thật đục ngầu, đúng là nơi khỉ ho cò gáy. Nếu không vì dò xét thấy một tia 'Tiên khí' chợt lóe lên ở vùng này, bổn sứ giả thèm vào cái nơi rách nát này của các ngươi."
Tông chủ Thanh Vân Tông run rẩy: "Dạ dạ, thượng sứ nói phải. Chẳng hay ngài vừa nhắc đến 'Tiên khí' là có ý gì? Tông môn chúng tiểu nhân làm sao có thể có thứ thần vật đó?"
Tào Thiên Hữu không thèm trả lời, hắn lấy ra một chiếc bàn xoay bằng đồng (La bàn tầm bảo). Kim đồng hồ trên bàn xoay quay cuồng dữ dội, cuối cùng chỉ thẳng về phía ngọn núi phía sau tông môn – thung lũng nơi Diệp Phi đang ở.
"Ở phía đó!" – Ánh mắt Tào Thiên Hữu sáng rực lên. "Vừa rồi rõ ràng có dao động của Tiên Phẩm linh thực. Không lẽ ở cái xó xỉnh này lại có di tích thượng cổ khai mở?"
Không đợi ai kịp phản ứng, Tào Thiên Hữu đạp không mà đi, biến thành một luồng sáng dài lao vút về phía sau núi. Tông chủ và các trưởng lão kinh hoàng, cũng vội vã đạp kiếm đuổi theo.
Lúc này, tại vườn rau, Diệp Phi đang ngồi xổm bên rào tre, cầm một củ cà rốt vừa nhổ lên, chà chà vào áo rồi đưa cho Nhị Cẩu.
"Này, ăn đi cho bổ não, bớt lườm ta lại."
Nhị Cẩu đang định ngoạm lấy củ cà rốt (vốn chứa linh lực tương đương một viên đại hoàn đan cực phẩm), thì cả hai cùng khựng lại.
"Đến nhanh vậy sao? Còn chưa kịp chuẩn bị phương án tẩu thoát thứ 13 nữa." – Diệp Phi thở dài, lầm bầm tự trách mình quá chủ quan.
Một luồng uy áp cực mạnh từ trên trời giáng xuống, khiến hàng rào tre của vườn rau kêu lên răng rắc. Tào Thiên Hữu đáp xuống giữa vườn, tà áo bay phất phơ, tư thế anh dũng vô song. Hắn nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại ở Diệp Phi – một tên tạp dịch trông nghèo nàn, dơ hôi, đang cầm củ cà rốt nửa vời.
Tiếp sau đó, đám người Tông chủ Thanh Vân Tông cũng đáp xuống, ai nấy mặt cắt không còn giọt máu.
"Diệp Phi! Ngươi còn ngồi đó làm gì? Thấy Sứ giả đại nhân sao không quỳ xuống?" – Tông chủ gầm lên, lòng thầm cầu nguyện tên đệ tử tạp dịch này đừng có gây họa.
Diệp Phi lúng túng đứng dậy, tay vẫn cầm củ cà rốt, lắp bắp: "Dạ… dạ… đệ tử kiến quá… kiến quá Thượng sứ đại nhân. Tại cái cà rốt này to quá, đệ tử đang định rửa sạch mang dâng cho ngài."
Tào Thiên Hữu hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm nhìn Diệp Phi lấy một cái. Ánh mắt hắn gắt gao quét qua vườn rau. Kỳ lạ, chiếc bàn xoay trong tay hắn lúc nãy còn rung động kịch liệt, giờ lại im lìm như chết.
Hắn nhìn đống rau cải bắp, rau muống, cà chua… quanh vườn. Chúng trông rất xanh tốt, linh khí có phần dồi dào hơn bình thường, nhưng tuyệt đối không phải là "Tiên thực" mà hắn tìm kiếm.
"Kẻ hèn mọn kia!" – Tào Thiên Hữu nhìn Diệp Phi, giọng đầy uy hiếp. "Ngươi sống ở đây bao lâu rồi? Có thấy ánh sáng lạ hay bảo vật gì hiện thế không?"
Diệp Phi giả vờ sợ hãi đến mức chân tay run rẩy: "Báo… báo cáo Thượng sứ, đệ tử chỉ là một kẻ trồng rau. Bảo vật gì cơ ạ? À, đêm qua có một con đom đóm to lắm bay qua đây, có phải nó không ạ?"
Tào Thiên Hữu nhíu mày, cảm giác mình bị đùa giỡn. Hắn bước một bước tới trước, tiến gần đến chỗ Diệp Phi vừa gieo hạt giống Bát Bảo Lưu Ly Thái.
Đúng lúc này, tim Diệp Phi thắt lại. *Mẹ kiếp, hắn mà dẫm lên hạt giống của mình là coi như đi đời nhà ma!*
Tuy nhiên, với tôn chỉ "Cẩu" đến cùng, Diệp Phi không hề ra tay. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước lùi một bước, tay trái "vô tình" vấp phải một cái xẻng dựa bên vách.
"Ôi!" – Diệp Phi kêu lên một tiếng, ngã nhào về phía Tào Thiên Hữu.
Tào Thiên Hữu thấy một tên bẩn thỉu lao về phía mình, lập tức lộ vẻ chán ghét, phất tay áo một cái để đánh bay Diệp Phi ra xa.
Chỉ là, ngay khi luồng kình lực của hắn chuẩn bị chạm vào Diệp Phi, Nhị Cẩu đang nằm góc sân đột nhiên hắt hơi một cái: "Hắt… xì!"
Một cái hắt hơi này rất nhẹ, nhẹ đến mức không ai chú ý. Nhưng trong không gian vô hình, một luồng sóng xung kích từ mõm Nhị Cẩu phát ra, chuẩn xác va chạm với linh lực của Tào Thiên Hữu, khiến đạo lực kia bị lệch đi đúng một tấc.
Kết quả là, Tào Thiên Hữu không những không đánh bay được Diệp Phi, mà bàn chân đang định dẫm xuống đất của hắn bỗng nhiên trượt đi trên một lớp rêu xanh.
"Rầm!"
Đại thiên tài của Vạn Đạo Tiên Cung, vị sứ giả oai phong lẫm liệt, cứ thế ngã sấp mặt xuống đống phân bón hữu cơ mà Diệp Phi vừa ủ cạnh luống rau.
Một sự im lặng đến chết chóc bao trùm thung lũng.
Tông chủ Thanh Vân Tông quỳ sụp xuống đất, đầu óc trống rỗng: *Xong rồi… Thanh Vân Tông tiêu rồi…*
Tào Thiên Hữu lồm cồm bò dậy, bùn đất bám đầy trên bộ trường bào trắng muốt. Khuôn mặt điển trai của hắn giờ đây xám ngoét, không phải vì đau, mà vì nhục nhã.
"Ngươi… cái đồ phế vật này!" – Tào Thiên Hữu rít lên, sát ý trong mắt bùng phát. Hắn cảm thấy mình bị làm nhục, dù hắn nghĩ đây chỉ là một tai nạn do hắn sơ ý, nhưng kẻ khiến hắn sơ ý chính là tên tạp dịch trước mắt.
Hắn giơ tay lên, một đạo lôi điện lấp lánh tụ hội trên đầu ngón tay. "Chết đi!"
Diệp Phi trong lòng than thở: *Ta đã cố gắng không muốn sát sinh rồi, sao ngươi cứ thích tìm cái chết thế hả? Phương án tẩu thoát thứ 56: Biến cả khu rừng thành ảo cảnh… thôi dẹp đi, trực tiếp dùng Nhị Cẩu vậy.*
Nhưng trước khi lôi điện kịp phóng ra, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau: "Tào sứ giả, tại sao lại muốn làm khó một đệ tử ngoại môn của tông môn ta?"
Một nữ tử mặc thanh y, đeo mạng che mặt, khí chất lạnh lùng như băng tuyết bước tới. Đó chính là Tô Thanh Tuyết – Thiên kiêu của Thanh Vân Tông, cũng là người thường xuyên sang "ăn chực" ở vườn rau của Diệp Phi.
Tào Thiên Hữu khựng lại. Hắn nhận ra Tô Thanh Tuyết. Không phải vì nàng đẹp, mà vì tu vi của nàng.
"Tô Thanh Tuyết? Ngươi… tu vi của ngươi từ bao giờ lại đạt đến Nguyên Anh rồi?" – Tào Thiên Hữu kinh ngạc. Hắn nhớ không nhầm thì ba năm trước gặp nàng ở đại hội trung châu, nàng mới chỉ là Kim Đan sơ kỳ.
Tô Thanh Tuyết không trả lời, nàng đi đến đứng chắn trước mặt Diệp Phi, liếc nhìn vườn rau rồi nhíu mày: "Sứ giả đại nhân đường xa tới đây, nếu muốn tìm bảo vật thì cứ đi tìm khắp nơi, đừng quấy rầy sự thanh tĩnh của nơi này."
Diệp Phi đứng phía sau, ra vẻ sợ hãi nép vào bóng lưng của Tô Thanh Tuyết, nhưng trong lòng thầm cảm kích: *Tuyết nhi, cảm ơn nha. Nợ nàng một củ cà rốt, à không, lần sau sẽ cho nàng thêm một quả cà chua nổ.*
Tào Thiên Hữu nghiến răng, nhìn quanh vườn rau một lần cuối. Hắn vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Bát quái tầm bảo không bao giờ sai. Nhưng trước sự can thiệp của Tô Thanh Tuyết, và quan trọng nhất là hắn cảm thấy cái thung lũng này có gì đó rất "tà môn". Vừa rồi cú ngã kia thật sự quá vô lý đối với một tu sĩ Nguyên Anh như hắn.
"Hừ! Được lắm Thanh Vân Tông." – Tào Thiên Hữu phủi bụi trên áo, nhưng càng phủi thì mùi phân ủ càng nồng nặc. Hắn chịu không nổi, phất tay một cái. "Tạm thời bỏ qua cho ngươi. Chúng ta đi!"
Hắn bay ngược lại phi thuyền, không dám ở lại thêm một giây nào vì cái mùi hương kinh dị kia. Phi thuyền khổng lồ chao đảo rồi nhanh chóng rời khỏi Thanh Vân Tông.
Đợi khi đoàn người đi khuất, Tông chủ và các trưởng lão mới thở phào, ai nấy đều ướt sũng mồ hôi.
Tông chủ quay sang Diệp Phi, quát mắng lấy lệ: "Ngươi đó! May mà có Thanh Tuyết cứu mạng. Sau này lo mà trồng rau cho tốt, đừng có hậu đậu như thế nữa."
Diệp Phi cúi đầu vâng vâng dạ dạ, vẻ mặt chân chất của một nông dân lương thiện: "Dạ, đệ tử biết lỗi rồi ạ. Đệ tử sẽ đi rửa cái cuốc ngay."
Khi mọi người đã giải tán, Tô Thanh Tuyết vẫn đứng lại. Nàng quay đầu nhìn Diệp Phi, đôi mắt phượng hiện lên một tia nghi hoặc: "Huynh… vừa rồi thật sự là vô tình?"
Diệp Phi gãi đầu, cười hì hì: "Tiểu Tuyết sư tỷ nói gì vậy? Đệ mới Luyện Khí tầng 3, gặp sứ giả đại nhân sợ đến nhũn chân ra ấy chứ."
Tô Thanh Tuyết nhìn con chó vàng đang nằm cạnh Diệp Phi, thấy nó đang ngáp dài, trong mõm vẫn còn vương lại chút… hơi ấm linh lực cực mạnh. Nàng cũng chẳng muốn vạch trần. Mỗi lần nàng ăn rau do Diệp Phi trồng, tu vi đều thăng tiến vùn vụt, nàng thừa biết tên "Cẩu nhân" này không hề đơn giản.
"Lần sau cẩn thận một chút. Vạn Đạo Tiên Cung sẽ không bỏ qua đâu. Bọn chúng cực kỳ tham lam." – Nàng dặn dò một câu, rồi lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một thanh kiếm gãy. "Cái này… đổi lấy một rổ cà chua, được không?"
Mắt Diệp Phi sáng lên khi thấy chất liệu của thanh kiếm gãy. *Ồ, đồng đen vạn năm? Dùng làm lưỡi cuốc thì tuyệt phải biết!*
"Thỏa thuận!" – Diệp Phi nhanh nhẹn hái một rổ cà chua căng mọng đưa cho nàng.
Sau khi Tô Thanh Tuyết rời đi, vườn rau trở lại không gian yên bình vốn có. Diệp Phi nhìn về phía phi thuyền đã biến mất tăm ở chân trời, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng.
Hắn đi tới chỗ đống phân ủ mà Tào Thiên Hữu vừa ngã vào, cầm lấy cái xẻng, xúc một bãi bẩn quăng ra xa.
"Đồ ngu. Dám dọa giết ta? Ngươi tưởng bộ đồ của ngươi chỉ có phân sao?"
Ở phía xa, trên phi thuyền đang bay cách Thanh Vân Tông hàng trăm dặm, Tào Thiên Hữu bỗng nhiên cảm thấy mông mình ngứa ngáy lạ thường. Hắn đưa tay lên gãi, rồi giật mình thấy da thịt mình bắt đầu nổi lên những vết sưng đỏ, đau rát vô cùng.
Đó là "Hóa Linh Tán" – một loại độc dược được Diệp Phi chiết xuất từ rễ cây bách bệnh trộn với ớt hỏa hệ. Loại độc này không chết người ngay, nhưng nó sẽ khiến linh lực của nạn nhân bị phân tán mỗi khi cố gắng vận công, kéo dài trong vòng ba tháng. Đặc biệt, nó chỉ kích phát khi người đó nảy sinh ý niệm xấu về phía "nguồn gốc của độc".
"A! Đau quá! Tên tạp dịch đó… chẳng lẽ…" – Tào Thiên Hữu gầm lên, nhưng càng giận thì cơn đau càng dữ dội.
Tại thung lũng, Diệp Phi đã rửa tay sạch sẽ, lại quay về nằm trên chiếc ghế tựa quen thuộc.
【 Leng keng! Ký chủ thành công đẩy lùi phiền phức, bảo vệ vườn rau thành công. Thưởng thêm: Kỹ năng "Ẩn Niệm" (Có thể xóa bỏ sự chú ý của kẻ thù trong bán kính 10 dặm). 】
Diệp Phi mỉm cười: "Tốt lắm. Thêm được một chiêu giữ mạng."
Hắn quay sang Nhị Cẩu: "Nhị Cẩu, ngày mai nhớ đào thêm một cái hầm ở phía dưới gốc táo. Ta thấy cái thung lũng này bắt đầu không an toàn rồi. Có lẽ ta nên bố trí thêm một cái trận pháp 'Vạn Tiễn Xuyên Tâm' ngụy trang dưới dạng mấy cây hành."
Nhị Cẩu hừ hừ một tiếng, cuộn tròn lại đi ngủ. Trong lòng nó nghĩ: *Ngài cứ làm thế đi. Rồi sẽ có ngày cả Tiên giới đều bị ngài hù chết chỉ bằng một vườn hành lá.*
Trăng lên cao. Diệp Phi nhắm mắt lại, nhưng thần thức của hắn đã sớm bao trùm toàn bộ Thanh Vân Tông, canh chừng mọi biến động nhỏ nhất. Với hắn, tu tiên chẳng để làm gì cao siêu, chỉ để có thể yên ổn trồng rau qua ngày đoạn tháng. Kẻ nào phá vỡ sự yên bình đó, kẻ đó phải trả giá – tất nhiên, trả giá một cách rất "ngẫu nhiên" và "vô tình".
"Haiz, trồng rau thôi mà cũng vất vả thế này…" – Tiếng thở dài của vị "Đại năng" ẩn danh vang vọng trong màn đêm, chìm dần vào tiếng côn trùng kêu râm ran.