Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 70: ** Trứng gà rán tăng tuổi thọ
Thanh Vân Tông, thung lũng ngoại môn.
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ dược viên, Diệp Phi đã thức dậy. Hắn vươn vai một cái thật dài, lắng nghe tiếng xương cốt kêu lên răng rắc đầy sảng khoái. Trong đầu hắn, âm thanh cơ khí của hệ thống vang lên một cách đều đặn, thông báo về những chỉ số thuộc tính vừa tăng nhẹ sau một đêm ngủ ngon giấc.
Hắn đẩy cửa bước ra sân, thói quen đầu tiên là nhìn sang chuồng gà.
Ở đó, một con gà mái có bộ lông đỏ sẫm như ráng chiều đang nằm co rúm lại trong góc. Ánh mắt nó nhìn Diệp Phi tràn đầy vẻ ủy khuất và sợ hãi. Diệp Phi lẩm bẩm:
“Mày sao thế? Lại lười biếng không chịu đẻ trứng à? Nuôi mày tốn bao nhiêu hạt linh kê, nếu không ra được cái trứng nào thì tối nay tao hầm sả đấy.”
Con gà nghe thấy hai chữ “hầm sả”, bộ lông vốn đã rực rỡ đột nhiên dựng đứng lên, nó vội vàng đứng dậy, để lộ ra dưới bụng một quả trứng to bất thường. Quả trứng này không có màu trắng hay vàng nhạt như thông thường, mà lại phủ một lớp vân đỏ rực rỡ, nhìn kỹ còn thấy có những luồng hỏa khí lờ mờ luân chuyển bên trong vỏ trứng.
“Kìa? Quả trứng này bị ung à? Sao màu sắc lại kinh dị thế kia?”
Diệp Phi nhíu mày, tiến lại gần nhặt quả trứng lên. Vừa chạm tay vào, một luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng vô cùng tinh khiết tràn vào lòng bàn tay hắn.
*[Chúc mừng ký chủ đã thu hoạch được: Trứng Gà Niết Bàn (Cấp độ: Thần Vật).]*
*[Hiệu quả: Chứa đựng một tia bản nguyên của Chu Tước, có tác dụng cải lão hoàn đồng, tịnh hóa tạp chất, tăng mạnh thọ nguyên.]*
*[Phát hiện ký chủ thu hoạch loại trứng mới, thưởng: 100 năm tuổi thọ, thuộc tính Hỏa hệ tinh thông +200.]*
Diệp Phi bĩu môi, trong lòng không mấy mặn mà: “Lại là tuổi thọ. Ta sống lâu đến mức phát ngán rồi. Hệ thống này sao không thưởng cái gì thực tế hơn, như một bộ trận pháp phòng thủ cấp mười chẳng hạn?”
Đối với hắn, sống càng lâu mà không có bảo vệ thì chỉ là làm mục tiêu cho kẻ thù sống lâu hơn mà thôi.
Hắn cầm quả trứng đi về phía gian bếp nhỏ của mình. Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò thường ngày vẫn giả chết dưới gốc cây dưa hấu – đột ngột bật dậy. Nó nhìn quả trứng trong tay Diệp Phi bằng ánh mắt thèm thuồng đến mức nước dãi chảy ròng ròng. Với bản năng của một con Thôn Phệ Thần Thú (dù nó đang giả làm chó cỏ), quả trứng kia chẳng khác nào một khối tinh hoa tu vi của một vị chân tiên.
“Gâu!” – Nhị Cẩu sáp lại gần, đuôi vẫy tít mù.
“Tránh ra, Nhị Cẩu! Cái này màu sắc quái lạ, không chắc là ăn được đâu. Để tao rán thử lên, nếu thấy bốc mùi thì mới cho mày.”
Diệp Phi đá nhẹ Nhị Cẩu ra một bên, rồi đi vào bếp. Hắn lấy chiếc chảo sắt đen kịt ra. Đây là món đồ mà hắn nhặt được ở bãi rác tông môn vài năm trước, nhưng dưới tác động của linh khí từ các món linh quả hắn nấu nướng hằng ngày, chiếc chảo này từ lâu đã tôi luyện thành một kiện “vạn vật bất phá” thần binh.
Hắn rưới vào chảo một chút mỡ heo (thực chất là mỡ của một con Yêu Trư vạn năm vô tình chạy lạc vào vườn rau và bị Nhị Cẩu hù chết khiếp đến đột tử). Khi mỡ vừa nóng, Diệp Phi đập vỏ quả trứng.
“Xèo!!!”
Một tiếng vang thanh thúy cùng với một đạo hồng quang bắn thẳng lên trời, xuyên qua cả mái nhà tranh của hắn. Một mùi thơm thanh khiết, ngào ngạt đến mức khó tin bắt đầu lan tỏa ra khắp dược viên. Mùi hương này không nồng nặc mà vô cùng tao nhã, khiến ai ngửi thấy cũng cảm thấy tinh thần rúng động, lỗ chân lông đồng loạt giãn nở.
Trong khi Diệp Phi đang lầm bầm: “Chết tiệt, khói bếp to thế này dễ bị người ta chú ý quá, lần sau phải xây ống khói cao hơn nữa,” thì bên ngoài hàng rào tre, một bóng dáng già nua đang lảo đảo đi tới.
Đó là Lý Trưởng Lão.
Hôm nay lão Lý trông già hơn mọi khi. Râu tóc lão bạc phếch, da mặt nhăn nheo như vỏ cây già, ánh mắt đục ngầu sự mệt mỏi. Lão vừa trải qua một đợt bế quan thất bại. Thọ nguyên của lão đã sắp tận, nếu không thể đột phá trong vòng ba tháng tới, lão sẽ phải đối mặt với hóa đạo – cát bụi lại trở về với cát bụi.
Lão đi đến vườn rau của Diệp Phi với mục đích chỉ là muốn xin chút rượu linh quả để giải sầu trước khi lâm chung. Nhưng ngay khi vừa bước vào phạm vi của hàng rào, một mùi thơm thần thánh từ trong gian bếp bay ra đã khiến lão đứng khựng lại.
“Cái… cái mùi này… là cái gì?”
Lý Trưởng Lão hít một hơi thật sâu. Ngay lập tức, lão cảm thấy khối khí kẹt lại trong kinh mạch suốt mười năm qua đột ngột chuyển động. Lão chấn động, run rẩy đẩy cổng bước vào: “Diệp lão đệ… ngươi đang nấu món gì mà chấn động thiên địa thế này?”
Diệp Phi giật mình, vội vàng lấy nắp vung đậy chảo lại. Hắn thầm mắng mình sơ suất, sao lại để lão hàng xóm này lẻn vào đúng lúc này.
“À, Lý lão ca, ngài tới đúng lúc lắm. Chẳng là con gà nhà tôi nó mới đẻ quả trứng hơi quá lửa, tôi thấy tiếc nên rán lên ăn sáng thôi. Mời lão vào ngồi.”
Lý Trưởng Lão ngồi xuống chiếc ghế gỗ lim (mà Diệp Phi dùng làm củi đốt), mũi lão cứ hít lấy hít để. Lão nhìn Diệp Phi đang lúi cúi múc cái thứ màu vàng đỏ rực rỡ kia ra đĩa, tim lão đập liên hồi.
“Trứng gà rán? Ngươi nói… cái thứ có khí tức niết bàn mãnh liệt thế kia là trứng gà rán?” – Lý Trưởng Lão trong lòng gào thét. Lão là ai chứ? Lão là một trưởng lão dù hết thời nhưng nhãn lực vẫn còn. Cái thứ màu sắc kia, cái hương vị kia, chính là thánh vật chỉ có trong truyền thuyết!
Diệp Phi bưng đĩa trứng ra, thản nhiên đặt trước mặt lão Lý. Trên đĩa, miếng trứng rán xốp mềm, có màu vàng óng ánh xen lẫn những sợi vân đỏ ruby tuyệt đẹp. Hắn còn rắc lên một chút hành lá (Hành kiếm khí do hắn trồng).
“Lão ca, nhìn mặt ngài hôm nay kém quá, có vẻ là khí huyết không thông. Ngài ăn thử miếng trứng này xem, có khi bổ sung chút dinh dưỡng lại thấy khỏe ra đấy.”
Lý Trưởng Lão run rẩy cầm đôi đũa tre. Lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy cảm động. Trong mắt lão, đây không phải là trứng rán, đây là ơn cứu mạng! Diệp đạo hữu hẳn là đã nhìn ra lão sắp hết thọ nguyên, nên mới đặc biệt dùng thần vật hóa hình thành món ăn bình dân để không làm lão thấy áp lực.
“Huyền nhân hạ phàm… quả nhiên là huyền nhân hạ phàm mà!” – Lý Trưởng Lão nghĩ thầm, rồi cẩn trọng gắp một miếng nhỏ đưa vào miệng.
“Ầm!!!”
Ngay khi miếng trứng vừa chạm vào đầu lưỡi, Lý Trưởng Lão cảm thấy như mình vừa nuốt một vầng thái dương nhỏ vào bụng. Một luồng dược lực nóng bỏng, thanh khiết như nước biển tràn ra, càn quét khắp các kinh mạch đã khô héo của lão.
Kinh mạch vốn rệu rã nay bỗng chốc được mở rộng ra gấp đôi, gấp ba. Lớp bùn đất tạp chất bám sâu trong xương cốt của lão bắt đầu bị đẩy ra ngoài thông qua lỗ chân lông.
“Rắc… rắc…”
Tiếng xương cốt của lão kêu lên như những mầm non đang đâm chồi nảy lộc. Lý Trưởng Lão trợn tròn mắt, lão thấy mái tóc bạc phếch của mình đang rụng xuống theo từng mảng, và thay vào đó là những sợi tóc đen nhánh, khỏe mạnh đang mọc ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Những nếp nhăn sâu hoắm trên trán lão dần phẳng lại. Làn da xám xịt của người già chuyển sang hồng hào, căng mịn.
Diệp Phi ngồi đối diện, thấy Lý Trưởng Lão đang ăn bỗng nhiên trợn mắt, người run lên cầm cập, tóc lại rụng đầy nhà thì hoảng hồn:
“Chết tiệt! Quả trứng có độc thật rồi sao?”
Diệp Phi vội vàng đứng bật dậy, chuẩn bị chạy đi lấy cái xô nước (Nước Cam Lộ) để dội lên đầu lão cho hạ nhiệt. Hắn lo lắng nghĩ thầm: *Xong đời mình rồi, lỡ làm chết một vị trưởng lão, dù là hết thời, thì kiểu gì tông môn cũng sẽ truy cứu đến cùng. Đào hầm thôi! Tối nay nhất định phải đào hầm xuyên qua ngọn núi này để bỏ trốn!*
“Lý lão ca! Ngài đừng sợ, để tôi cứu ngài!” – Diệp Phi hét lên, cầm bát nước đổ thẳng vào mặt Lý Trưởng Lão.
Lý Trưởng Lão bị bát nước dội lên thì sực tỉnh khỏi trạng thái ngộ đạo. Lão thở ra một hơi dài, luồng khí tức đó bắn ra xa mười trượng, trực tiếp chấn vỡ một tảng đá lớn phía sau sân.
Lão đứng dậy, cơ thể nhẹ bẫng như mây. Lão đưa tay sờ lên mặt mình, rồi nhìn xuống đôi bàn tay rắn chắc như thanh niên.
“Trẻ lại rồi… ta thực sự trẻ lại rồi!”
Lý Trưởng Lão kích động đến mức nước mắt giàn giụa. Lão cảm thấy thọ nguyên của mình không chỉ được phục hồi mà còn tăng thêm ít nhất hai trăm năm! Cảm giác này giống như việc từ cõi chết trở về, nhìn thấy thiên địa bao la rộng lớn hơn bao giờ hết.
Lão quay sang nhìn Diệp Phi. Lúc này Diệp Phi đang cầm chiếc xô không, mặt cắt không còn giọt máu, chân tay lóng ngóng:
“Lý… Lý lão ca… ngài vẫn ổn chứ? Tôi xin lỗi, tôi không ngờ cái trứng đó nó… nó mạnh đến thế. Ngài có thấy đau bụng hay chóng mặt không? Nếu cần thiết, tôi sẽ bồi thường cho ngài một rổ cà rốt.”
Lý Trưởng Lão “Phịch” một tiếng, quỳ sụp xuống đất trước mặt Diệp Phi, giọng run rẩy:
“Diệp đại ân nhân! Ngài đừng giấu diếm nữa! Ân tình này, lão Lý dù có thịt nát xương tan cũng không báo đáp hết được! Một miếng trứng này, quý hơn cả vạn viên linh đan cấp cao nhất của Thanh Vân Tông chúng ta!”
Diệp Phi đơ người. Cái gì vậy? Hắn nhìn lão Lý lúc này trông trẻ hơn lão Lý lúc nãy ít nhất là hai mươi tuổi. Tóc đen bóng, da dẻ khỏe mạnh, thần thái ngời ngời. Hắn chớp mắt, hệ thống lúc này lại vang lên:
*[Sử dụng linh thực Thần cấp để cứu nhân độ thế, tâm tính hòa hợp với Thần Nông Đại Đạo. Thưởng: 300 điểm căn cốt.]*
“Gì cơ? Căn cốt của ta lại tăng nữa à? Ta chỉ muốn sống yên ổn thôi mà!” – Diệp Phi gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt hắn vẫn phải cố tỏ ra bình thản, lau mồ hôi trên trán.
Hắn vội vàng đỡ Lý Trưởng Lão dậy: “Lão ca, ngài làm gì thế này? Chỉ là một bữa sáng bình thường thôi mà. Chắc là do khí công của ngài tích lũy lâu ngày, nay gặp chút lòng đỏ trứng nó… xúc tác thôi. Đúng, chắc chắn là xúc tác!”
Lý Trưởng Lão gật đầu lia lịa, tự mình “não bổ”: *Phải rồi, đại năng luôn thích giả vờ bình thường. Ngài ấy không muốn mình tiết lộ thân phận, cũng không muốn mình quá mang ơn. Đây gọi là ẩn sĩ, là chân chính đại cao nhân! Ngài ấy nói là xúc tác, chính là bảo mình đừng đi rêu rao bên ngoài về quả trứng thần thánh kia.*
“Đúng, đúng! Lão đệ nói rất phải! Là do khí công của lão già này gặp may!” – Lý Trưởng Lão vừa nói vừa vụng trộm lau nước mắt, lão hiểu rằng mình vừa nhận được một cơ duyên nghịch thiên nhất trong đời.
Hai người ngồi lại, Diệp Phi cố gắng ép Lý Trưởng Lão ăn hết miếng trứng còn lại vì sợ bỏ phí (và vì hắn không dám ăn thứ gì “biến dị” như thế). Lý Trưởng Lão vừa ăn vừa run, cảm thấy mỗi miếng trứng nuốt xuống là tu vi lại tinh tiến một phần.
Ăn xong, Lý Trưởng Lão cáo từ ra về với bộ dạng hăm hở như một thanh niên mười tám tuổi. Đi được vài bước, lão chợt nhớ ra điều gì đó, quay lại dặn dò:
“Diệp lão đệ, gần đây tông môn có nhiều khách lạ từ các tông môn lớn đến tham quan, đệ nhất định phải đóng cổng cẩn thận. Đừng để bọn họ thấy… con gà của đệ.”
Diệp Phi gật đầu lia lịa: “Tôi biết, tôi biết! Tôi sẽ nhốt nó kỹ vào.”
Khi bóng dáng Lý Trưởng Lão biến mất sau rặng tre, Diệp Phi lập tức quay sang nhìn con gà mái đang giả chết. Hắn híp mắt lại, sát khí tỏa ra:
“Mày… mày vừa làm cái gì thế? Mày đẻ ra cái loại trứng gì mà khiến một ông già biến thành thanh niên hả? Tao đã dặn là phải sống thấp điệu, mày muốn tao bị bọn cường giả bắt đi giải phẫu để tìm cách trường sinh đúng không?”
Con gà mái kêu lên một tiếng “Cục tác!” đầy oan ức, chui tọt vào gầm chuồng không dám thò đầu ra.
Nhị Cẩu nãy giờ ngồi xem, thấy chủ nhân đang nóng giận thì lập tức sủa vang để biểu thị sự đồng tình với chủ nhân, đồng thời thừa cơ liếm sạch cái đĩa trứng mà Lý Trưởng Lão vừa để lại. Ngay lập tức, trên người Nhị Cẩu tỏa ra một lớp sương mù đỏ rực, thân hình nó dài thêm vài phân, răng nanh sắc nhọn hơn một chút, rồi nó lại nằm vật xuống giả chết như chưa có chuyện gì xảy ra.
Diệp Phi thở dài, nhìn vườn rau của mình.
“Nguy hiểm quá. Quả trứng gà thôi mà cũng có uy lực này. Vạn nhất cái bắp cải kia chín, có khi nó làm cả Thanh Vân Tông nổ tung mất.”
Hắn ngay lập tức lấy ra cái cuốc gỉ, đi ra góc vườn.
“Hôm nay không ngủ trưa nữa. Phải đào hầm trú ẩn sâu thêm ba ngàn mét nữa cho chắc ăn. Ở thế giới này, ngay cả trứng gà cũng muốn hãm hại mình!”
Và thế là, trong khi Lý Trưởng Lão đang khiến cả Thanh Vân Tông chấn động vì đột ngột trẻ lại hai mươi tuổi và thăng cấp vùn vụt, thì kẻ chủ mưu lại đang hì hục cuốc đất đào hầm trong nỗi sợ hãi tột cùng về một “tương lai bị săn đuổi”.
Đêm hôm đó, dưới lòng đất sâu thẳm, tiếng cuốc của Diệp Phi vang lên đều đặn. Mỗi nhát cuốc đâm xuống đều khiến mạch linh khí dưới lòng đất rung chuyển, nhưng hắn nào có biết, hắn chỉ đang loay hoay thiết lập thêm bảy bảy bốn mươi chín cái bẫy “đuổi quạ” quanh lối vào hầm mà thôi.
“Sống an toàn mới là sống lâu,” Diệp Phi lẩm bẩm, quệt mồ hôi trên mặt. “Ngày mai, nhất định phải bảo Nhị Cẩu canh chừng con gà kỹ hơn, không cho nó đẻ loại trứng rực rỡ như thế nữa. Cứ đẻ trứng trắng bình thường thôi, làm ơn!”
Từ phía xa, trong màn đêm u tối, một vài bóng đen đang nhìn về phía dược viên của hắn, bị thu hút bởi dư vị còn sót lại của mùi hương Trứng Niết Bàn. Nhưng chúng chưa kịp tiến lại gần hàng rào tre thì đã bị một luồng kiếm khí từ sợi hành lá gãy rụng dưới đất bắn ra, trực tiếp xẻ đôi hư không.
“A!!!” – Tiếng thét đau đớn vang lên trong đêm, nhưng Diệp Phi ở dưới hầm sâu hoàn toàn không nghe thấy.
Hắn vẫn đang bận rộn tính toán xem đào thêm bao nhiêu mét nữa thì mới thoát khỏi tầm mắt của các “đại năng” thích soi mói.
Số phận của một “cẩu đạo” tu sĩ, thật sự là gian nan hơn cả tu tiên bình thường rất nhiều lần.