Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 71: ** Bí mật dưới lòng đất vườn rau
Đêm tối như mực, trên đỉnh núi nhỏ hẻo lánh của Thanh Vân Tông, Dược viên ngoại môn chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran và thi thoảng là tiếng ngáy o o của Nhị Cẩu đang nằm sấp bên gốc cây dưa hấu.
Thế nhưng, sâu dưới lòng đất chừng mười mét, trong một căn hầm mới được gia cố bằng gỗ linh mộc, Diệp Phi đang cầm chiếc cuốc gỉ, mồ hôi nhễ nhại, gương mặt tràn đầy vẻ lo âu và cẩn trọng.
“Không được, mười mét vẫn còn quá nông. Một đòn đánh của tu sĩ Kim Đan cũng có thể khiến mặt đất sụt lún, mà nghe nói cường giả Nguyên Anh có thể dời non lấp bể. Nếu bọn họ đánh nhau trên đầu mình, chẳng phải mình sẽ thành con rùa trong hũ sao?”
Diệp Phi vừa lẩm bẩm vừa vung cuốc. Chiếc cuốc này nhìn qua thì rỉ sét loang lổ, cán gỗ thì lung lay như sắp gãy, nhưng mỗi khi nó chạm vào lớp đá cứng rắn như kim cương dưới lòng đất, lớp đá đó lại vỡ vụn ra như đậu phụ, nhẹ nhàng đến lạ thường. Diệp Phi không hề cảm thấy lạ, hắn chỉ cho rằng vì mình trồng rau mười năm, tay chân khỏe mạnh hơn người thường một chút mà thôi.
“Hệ thống, ngươi nói xem, đào sâu bao nhiêu thì mới coi là an toàn tuyệt đối?”
Trong đầu hắn, một giao diện mờ nhạt hiện lên, đi kèm là âm thanh cơ giới vô cảm:
【 Nhắc nhở ký chủ: Càng sâu càng tốt. Tuy nhiên, dưới lòng đất ba ngàn mét có dao động linh khí bất thường, kiến nghị ký chủ không nên tiếp xúc trực tiếp. 】
Diệp Phi khựng lại, đôi mắt híp lại đầy nghi hoặc: “Dao động linh khí bất thường? Có khi nào là một mỏ linh thạch không? Hay là… một con quái vật cổ đại đang ngủ say?”
Nghĩ đến khả năng thứ hai, sống lưng Diệp Phi lạnh toát. Hắn càng hạ quyết tâm: “Nếu có quái vật, mình càng phải đào sâu xuống để… gia cố phong ấn cho nó. Đúng, mình không phải là đào trộm mộ, mình là đang làm việc thiện, xây thêm một lớp bảo vệ cho tông môn!”
Hắn lấy ra chiếc bình tưới nước màu xanh cũ kỹ, uống một ngụm nước Cam Lộ để hồi phục thể lực. Nếu để các vị đại năng ngoài kia thấy hắn dùng nước Cam Lộ cấp Thần – thứ có thể khiến một tu sĩ thọ nguyên sắp cạn đột phá ngay lập tức – chỉ để giải khát khi đào đất, có lẽ họ sẽ tức đến mức hộc máu mà chết.
“Nhị Cẩu! Xuống đây làm việc!” Diệp Phi gọi vọng lên phía trên.
Một bóng vàng gầy gò nhanh như chớp lao xuống hầm. Nhị Cẩu lười biếng ngáp một cái, ánh mắt nó khinh bỉ nhìn chủ nhân của mình. Trong lòng nó thầm nghĩ: *“Tên chủ nhân nhát gan này, người ta đào hầm để giấu vàng giấu ngọc, hắn đào hầm để giấu cái mạng già. Thật là làm mất mặt giới thần thú chúng ta.”*
Tuy nhiên, khi mũi Nhị Cẩu khẽ động, nó đột nhiên sững lại. Một mùi hương cổ xưa, thối rữa nhưng lại chứa đựng tinh hoa vô tận từ dưới lòng đất xộc thẳng vào mũi nó.
Nhị Cẩu đột nhiên nghiêm túc hẳn lên. Nó nhìn chằm chằm vào lớp đất đen kịt phía dưới, cái đuôi gầy guộc bắt đầu vẫy nhanh.
“Đào! Nhị Cẩu, ngươi đào góc kia, ta đào góc này. Đêm nay chúng ta phải đào xuống thêm năm trăm mét!”
Diệp Phi vung cuốc khí thế bừng bừng. Chiếc cuốc gỉ mỗi lần vung lên đều mang theo một loại quy luật huyền ảo, vô tình phá vỡ những cấm chế tự nhiên của lòng đất. Hắn không biết rằng, phía dưới dược viên của hắn không phải là lòng đất bình thường, mà là rìa của “Vạn Cổ Mộ” – nơi chôn cất của hàng loạt chiến thần thời Thái Cổ.
Sự hiện diện của Diệp Phi mười năm qua, cùng với lượng nước Cam Lộ tưới xuống mỗi ngày, đã vô tình nuôi dưỡng những linh hồn cổ đại này. Nhưng đồng thời, hơi thở của hắn – một kẻ sở hữu “Mệnh cách người qua đường” của Hệ thống Thần Nông – lại giống như một loại trấn áp tuyệt đối, khiến những tàn hồn hung dữ nhất cũng phải im hơi lặng tiếng.
“Keng!”
Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên. Chiếc cuốc gỉ của Diệp Phi đập trúng một vật gì đó cực kỳ cứng.
Diệp Phi giật nảy mình, nhảy lùi lại ba bước, trên tay thủ sẵn một củ cà chua chín đỏ (thực chất là Hỏa Linh Quả cấp cao có sức nổ tương đương một đạo phù lục ngũ giai).
“Kẻ nào? Ai ở dưới đó?” Hắn nín thở, tim đập thình thịch.
Chờ mãi không thấy phản ứng, Diệp Phi mới rón rén tiến lại gần. Dưới ánh sáng từ viên dạ minh châu treo trên vách hầm, hắn thấy hiện ra một phiến đá màu xanh sẫm, bên trên khắc những ký tự ngoằn ngoèo, đỏ thẫm như máu khô.
“Gì đây? Bia mộ à? Xui xẻo thật, mình đào trúng mả tổ nhà ai rồi?” Diệp Phi lẩm bẩm, mồ hôi hột chảy ròng ròng. “Bình tĩnh, bình tĩnh. Phải bói một quẻ đã.”
Hắn lấy ra ba đồng tiền xu làm từ gỗ đào ngàn năm, gieo xuống đất.
“Cạch, cạch, cạch.”
“Quẻ… Đại Cát?” Diệp Phi tròn mắt. “Lạ thật, đào trúng bia mộ mà lại là đại cát? Hệ thống, có phải đồng xu của ta hỏng rồi không?”
【 Nhắc nhở ký chủ: Đây không phải bia mộ, đây là một phần của Cấm chế Vạn Cổ. Bên dưới phiến đá này là nơi tập trung âm khí nặng nề, nhưng lại là loại phân bón tốt nhất cho ‘U Minh Linh Chi’ mà ký chủ mới nhận được hạt giống. 】
Diệp Phi nghe đến chữ “phân bón” thì mắt sáng rực lên, nỗi sợ hãi giảm đi phân nửa. Với một kẻ yêu nghề trồng rau hơn tính mạng như hắn, gặp được phân bón tốt cũng giống như kiếm khách gặp danh kiếm.
“Phân bón tốt sao? Vậy thì không thể bỏ qua được.”
Diệp Phi cẩn thận dùng cuốc gạt lớp đất xung quanh phiến đá ra. Khi phiến đá dần lộ rõ, một luồng khí tức đen kịt, lạnh thấu xương đột nhiên phun trào ra từ những vết nứt. Luồng khí đó hóa thành hình thù một con quỷ mặt xanh nanh dài, rít lên một tiếng đau đớn rồi lao thẳng về phía Diệp Phi.
“Mẹ ơi! Ma kìa!” Diệp Phi hét lớn, theo bản năng giơ chiếc bình tưới nước ra chắn trước mặt.
“Xèo!”
Nước Cam Lộ trong bình bắn ra một giọt duy nhất. Giọt nước chạm vào luồng khí đen, ngay lập tức bùng phát ra một quầng sáng hoàng kim chói lòa. Con ác quỷ chưa kịp chạm vào chéo áo của Diệp Phi đã tan biến như tuyết gặp mặt trời, chỉ để lại một tiếng kêu thảm thiết vọng lại trong hư không.
Diệp Phi run rẩy thở hắt ra: “May mà mình luôn mang theo bình tưới nước. Nước này đúng là diệt khuẩn tốt thật, ngay cả loại khí độc mốc meo này cũng xử lý được.”
Trong khi đó, Nhị Cẩu ở bên cạnh lại nhìn chằm chằm vào vũng khí đen còn sót lại. Nó thò lưỡi liếm một cái, ánh mắt lộ vẻ hưng phấn. Đó không phải khí độc, đó là tàn niệm của một vị Ma Vương thời cổ đại! Với Nhị Cẩu, đây chính là món điểm tâm tuyệt vời nhất.
Nhưng sự rục rịch dưới lòng đất không dừng lại ở đó. Phiến đá đột ngột rung chuyển dữ dội. Từ bên dưới sâu thẳm, tiếng rên rỉ trầm đục như tiếng sấm rền vọng lên, khiến cả khu dược viên phía trên rung chuyển nhẹ.
“Gào… Kẻ nào dám làm loạn giấc ngủ của trẫm…” Một giọng nói già nua, đầy uy quyền và oán hận vang lên từ dưới phiến đá.
Diệp Phi sợ đến mức suýt đánh rơi cả cuốc. Hắn lập tức nghĩ đến “Phương án tẩu thoát thứ 71: Khi gặp phải ma quỷ cổ đại hồi sinh”.
Hắn nhanh chóng móc từ trong túi ra một nắm hạt giống cải bắp màu xám bạc. Đây là “Cải Bắp Trấn Hồn” – loại rau hắn trồng suốt ba năm mới thu hoạch được, có tác dụng ổn định linh hồn và trấn áp tà khí.
“Tiền bối! Xin lỗi, tôi chỉ là một nông dân đi ngang qua muốn tìm ít phân bón!” Diệp Phi vừa nói vừa nhanh tay trồng những hạt giống cải bắp xuống bốn góc xung quanh phiến đá, sau đó đổ thêm nửa bình nước Cam Lộ.
“Này thì làm phiền này! Này thì gào thét này! Ăn rau cho bình tĩnh đi!”
Dưới sự kích thích của nước Cam Lộ, hạt giống cải bắp nảy mầm với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong vài nhịp thở, bốn cây cải bắp to bằng cái chậu rửa mặt, tỏa ra hào quang màu bạc tinh khiết, rễ của chúng cắm sâu xuống đất, trực tiếp quấn chặt lấy phiến đá và đâm sâu vào bên dưới.
Tiếng rên rỉ dưới lòng đất đột nhiên biến mất, thay vào đó là một tiếng “Hự” đầy nghẹn ngào.
Vị đại năng cổ đại vừa mới tỉnh giấc, đang định tung ra một chiêu tất sát để nghiền nát kẻ xâm nhập, thì đột nhiên cảm thấy một loại lực lượng sinh mệnh vô biên nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn vạn ngọn núi đè sụp xuống. Tệ hơn nữa, những cái rễ cây kia đang điên cuồng hút lấy thần lực của ông ta để làm… dưỡng chất.
“Ngươi… ngươi dùng Thần thụ để trồng rau? Ngươi lấy rễ cây trấn áp thiên địa để làm hàng rào? Súc sinh! Ngươi là tên súc sinh nào!”
Tiếng nói nhỏ dần, nhỏ dần rồi im bặt hẳn. Vị đại năng tội nghiệp lại bị “phân bón hóa” một lần nữa, chìm sâu vào giấc ngủ ngàn thu dưới sự bảo bọc của mớ cải bắp của Diệp Phi.
Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn bốn cây cải bắp tỏa sáng lấp lánh, thở phào nhẹ nhõm: “Phù… đúng là người xưa có câu ‘miếng ăn là miếng tồi tàn’, ngay cả ma quỷ thấy rau xanh cũng phải nể mặt vài phần. Có vẻ như dưới này âm khí hơi nặng, mình phải trồng thêm nhiều loại rau ưa bóng râm mới được.”
Nhị Cẩu đứng bên cạnh nhìn chủ nhân với ánh mắt đầy phức tạp. Nó biết vị Ma Vương bên dưới đã bị chủ nhân của nó vô tình dẫm nát toàn bộ kiêu ngạo. Trồng rau trên đầu đại năng Thái Cổ, lại còn dùng người ta làm bình chứa phân bón, trên đời này chắc chỉ có mỗi Diệp Phi làm được.
【 Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành hành vi ‘Cải tạo môi trường Vạn Cổ Mộ’. Thưởng: 500 điểm tuổi thọ, 200 điểm thuộc tính Thể Chất, Hạt giống ‘U Minh Linh Chi’ đã thức tỉnh cấp độ Thần. 】
Diệp Phi nhìn thông báo, gương mặt giãn ra: “Tuổi thọ lại tăng? Tốt, tốt lắm. Càng sống lâu càng có cơ hội trồng được nhiều loại rau quý.”
Nhưng rồi hắn lại nhìn phiến đá, lẩm bẩm: “Cái lỗ này vẫn chưa đủ sâu. Nhưng thôi, hôm nay gặp chuyện ma quái thế này, bói quẻ thấy đại cát chắc là ám chỉ việc kiếm được phân bón tốt. Thôi thì đêm nay dừng lại ở đây, mai lên kế hoạch gia cố cái nắp hầm này bằng sắt tinh là được.”
Diệp Phi lấp đất lại, che đi phiến đá và đám cải bắp đang tỏa sáng. Trước khi đi lên, hắn còn cẩn thận rắc thêm một lớp tro bếp (thực chất là tro từ củi linh mộc vạn năm) để khử mùi.
Khi Diệp Phi và Nhị Cẩu đã khuất dạng sau lối ra của căn hầm, sâu bên dưới lòng đất, một tiếng thở dài thườn thượt vang lên khắp không gian tối tăm của Vạn Cổ Mộ.
“Các huynh đệ… chúng ta lại bị gã nông dân kia đè lên đầu rồi…”
“Thôi, bớt nói đi, có rau mà ăn là may rồi. Các ngươi không thấy linh khí trong đám cải bắp kia còn tinh khiết hơn cả thượng giới sao?”
“Đúng vậy, ta cảm thấy chỉ cần hít thở thêm vài vạn năm nữa, ta có thể dựa vào việc làm phân bón cho hắn mà trùng sinh mất thôi.”
“Im lặng! Hắn lại tưới nước rồi! Mau… mau hấp thụ!”
Phía trên mặt đất, Diệp Phi nào có biết những “linh hồn tội nghiệp” đang tranh giành từng giọt nước thừa của mình. Hắn leo ra khỏi hố, nhìn bầu trời đêm rực rỡ sao, cảm thấy cuộc sống trồng rau thật sự là thanh bình và đầy ý nghĩa.
“Nhị Cẩu, ngày mai chúng ta sẽ trồng thử củ cải trắng. Ta nghe nói củ cải có tác dụng thông khí, chắc chắn sẽ giúp đám ma quỷ dưới kia dễ thở hơn.”
Nhị Cẩu nhìn bầu trời, lại nhìn đống phân bón “đại năng” dưới chân mình, khẽ rên một tiếng trong cổ họng. Nó bắt đầu cảm thấy lo lắng cho toàn bộ tu tiên giới. Nếu một ngày Diệp Phi quyết định mở rộng trang trại của mình, liệu toàn bộ thần linh và tiên đế có bị biến thành nông phu của hắn hết hay không?
Diệp Phi đi vào túp lều tranh, đặt chiếc cuốc gỉ vào góc nhà, phủi bụi trên tay áo rồi đi ngủ. Hắn không hề hay biết rằng, ngay tại lúc này, ở đại điện của Thanh Vân Tông, Tông chủ và các trưởng lão đang nhốn nháo vì cảm nhận được một luồng thần uy kinh khủng từ phía sau núi vừa lóe lên rồi biến mất.
“Có đại năng hạ phàm? Hay là cấm địa có biến?” Tông chủ Thanh Vân Tông kinh hãi hỏi.
Lý Trưởng Lão, người vừa mới trẻ lại và đang hưng phấn tột độ, vuốt râu cười bí hiểm: “Các ngươi đừng hoảng. Đó chỉ là Diệp lão đệ đang… xới đất thôi mà.”
Tất cả các trưởng lão nhìn Lý Trưởng Lão như nhìn kẻ điên. Xới đất mà gây ra dư chấn mạnh đến mức làm lung lay cả đại trận tông môn sao?
Chỉ có Lý Trưởng Lão là tin chắc vào suy luận của mình. Lão thầm nghĩ: *“Diệp lão đệ nhất định đang luyện một loại công pháp cuốc đất kinh thế hãi tục nào đó. Ngày mai ta phải sang học lỏm mới được.”*
Đêm dài trôi qua, trong tiếng thở đều đặn của người nông dân trẻ tuổi, một tương lai đầy biến động của Thương Lam Giới đang âm thầm bắt đầu từ một mầm cải bắp màu bạc dưới lòng hầm sâu thẳm.