Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 74: ** Diệp Phi mở dịch vụ \”Trải nghiệm nông dân\”
**CHƯƠNG 74: DIỆP PHI MỞ DỊCH VỤ "TRẢI NGHIỆM NÔNG DÂN"**
Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thanh Vân còn chưa kịp tan, Diệp Phi đã bị đánh thức bởi một trận tiếng động rì rào như tiếng ong vỡ tổ.
Hắn rón rén bò dậy khỏi chiếc giường gỗ ọp ẹp, không dám thắp đèn, cũng chẳng dám thở mạnh. Theo thói quen thâm căn cố đế suốt mười năm qua, việc đầu tiên Diệp Phi làm là thò tay dưới gầm giường, lấy ra một bộ bát quái bằng gỗ mun đã mòn nhẵn bóng.
"Cạch cạch cạch!"
Ba đồng xu cổ rơi xuống mặt đất. Diệp Phi trợn tròn mắt nhìn quẻ tượng, mồ hôi hột trên trán bắt đầu lấm tấm chảy xuống.
"Quẻ Hung! Lại là quẻ Hung! Hôm nay rốt cuộc là ngày gì mà toàn là hung triệu thế này? Không lẽ thiên kiêu các môn phái kéo đến đánh hội đồng vì mình lỡ tay ném vỏ dưa hấu vào đầu trưởng lão của họ hôm trước?"
Diệp Phi run rẩy. Hắn nhìn sang góc phòng, nơi Nhị Cẩu đang nằm dài, một chân gác lên đùi, cái đuôi gầy gò thỉnh thoảng vẫy vẫy đuổi ruồi. Con chó này ăn bao nhiêu linh quả cấp Thần mà vẫn cứ gầy trơ xương như thế, chỉ có đôi mắt thỉnh thoảng lé lên một tia khinh bỉ nhắm về phía chủ nhân là vẫn không đổi.
"Nhị Cẩu, đi xem thử bên ngoài có bao nhiêu người. Nếu đông quá… chúng ta liền theo lối hầm số 74 thoát ra sau núi ngay lập tức!"
Nhị Cẩu ngáp một cái dài đến tận mang tai, uể oải đứng dậy, thững thờ bước ra cổng. Chỉ ba giây sau, nó lững thững quay vào, dùng móng vuốt cào lên mặt đất một con số: 500.
"Cái gì? Năm trăm người?" Diệp Phi suýt chút nữa ngất xỉu. "Chỉ là một vườn rau thôi mà! Ta đã ngụy trang nó thành bãi đất hoang mọc toàn cỏ dại rồi, chẳng lẽ đám người này mũi thính hơn cả ngươi sao?"
Hắn run rẩy tiến về phía cửa sổ, hé một khe nhỏ nhìn ra ngoài. Phía sau hàng rào tre xiêu vẹo – thứ thực chất là một phần của Thập Bát Đại Trận đủ sức giam cầm một vị Hóa Thần đại năng – là một cảnh tượng kinh hoàng.
Đủ loại tiên hạc, phi kiếm, chiến thuyền lơ lửng trên không trung. Dưới đất, hàng dài những vị tu sĩ áo quần gấm vóc, khí thế bất phàm đang chen chúc nhau. Người thì là Thánh tử của một đại giáo, kẻ thì là công chúa của một đế quốc vương triều, tất cả đều đang đứng xếp hàng một cách… cực kỳ trật tự.
Ngay phía trước cổng là Lý Trưởng lão – lão hàng xóm "não bổ" chuyên nghiệp của Diệp Phi. Lão đang đứng chắp tay sau lưng, gương mặt tỏ vẻ huyền bí, thỉnh thoảng lại ho khụ khụ một cái khiến đám thiên kiêu phía sau đều đồng loạt rùng mình kính cẩn.
"Các vị đạo hữu, Diệp tiểu hữu vốn là người thanh tu, thích nhất là sự yên tĩnh." Lý Trưởng lão vuốt râu, giọng điệu như thể lão là người phát ngôn chính thức của Thần tiên. "Muốn nếm được linh thực do người trồng, không thể dùng linh thạch mà đổi, cũng không thể dùng pháp bảo mà cầu. Phải có Tâm, hiểu không? Phải có Tâm!"
Diệp Phi nghe đến đây thì tức đến đau ngực. Tâm cái đầu lão ấy! Hắn thầm rủa xả: "Lão già kia, lão lại đang thêu dệt cái gì cho ta thế? Ta cần linh thạch! Ta cần hạt giống! Ta không cần cái Tâm què quặt của đám người này!"
Nhưng nhìn thấy quân đoàn tu sĩ đông đảo bên ngoài, Diệp Phi biết rõ nếu mình không ra mặt, đám người này chắc chắn sẽ không bỏ đi. Mà nếu họ ở lại quá lâu, nguy cơ bại lộ tu vi hoặc bị "vô tình" ám hại của hắn sẽ tăng lên theo cấp số nhân.
"Được rồi, là các ngươi ép ta."
Diệp Phi hít một hơi thật sâu, lục tìm trong tủ lấy ra một bộ quần áo nông dân rách nát nhất, vá chằng vá đắp, rồi bôi thêm một ít bùn lên mặt. Hắn cầm chiếc cuốc gỉ – thứ vũ khí mà nếu bị các vị Tiên đế nhìn thấy chắc chắn sẽ hộc máu vì đó là Thần khí Thái Cổ – và bước ra với dáng vẻ của một nông phu tội nghiệp, khắc khổ nhất thế gian.
"Két…"
Cánh cổng tre mở ra. Ngay lập tức, năm trăm đạo nhãn quang đồng loạt bắn về phía Diệp Phi.
Diệp Phi run rẩy (lần này là run thật vì sợ bị đánh), lắp bắp nói: "Các… các vị đại tiên… các vị tìm đến chỗ thảo dân trồng rau nghèo nàn này có việc gì không?"
Hắn vừa dứt lời, không gian bỗng chốc im phăng phắc.
Các vị Thánh tử, Thánh nữ nhìn người thanh niên trước mắt: áo quần rách rưới, gương mặt dính bùn, tu vi chỉ có Luyện Khí tầng 3 yếu ớt đến mức một làn gió cũng có thể thổi bay. Thế nhưng, trong mắt họ, đây chính là "Đại đạo chí giản"! Một vị đại năng đã đạt tới cảnh giới phản phác quy chân, coi vạn vật như không, xem thường vinh hoa.
"Tiền bối quá lời rồi!" Một vị Thánh tử đến từ Thiên Kiếm Môn bước ra, chắp tay cúi người sâu đến chín mươi độ. "Chúng vãn bối ngưỡng mộ danh tiếng linh thực của tiền bối đã lâu, nay mong được nếm một chút phong vị của đại đạo."
Diệp Phi nhìn thanh trường kiếm trên lưng vị Thánh tử kia – khí tức sắc lẹm, ít nhất cũng là linh bảo cực phẩm. Hắn nuốt nước bọt, đầu óc quay cuồng nghĩ cách xua đuổi.
"Cái đó… rau của thảo dân vốn chỉ là rau dại, không đáng một xu." Diệp Phi nảy ra một ý định táo bạo. "Hơn nữa, năm nay hạn hán, rau quả ít ỏi. Nếu các vị muốn ăn… thì phải theo quy tắc của thảo dân."
"Quy tắc gì? Tiền bối cứ nói! Dù là lên núi đao xuống biển lửa, chúng vãn bối cũng không từ!" Một vị công chúa của Đại Hạ vương triều lên tiếng, ánh mắt đầy sự kiên định.
Diệp Phi nheo mắt, nở một nụ cười mà hắn cho là "ác độc" và "vô lý" nhất:
"Muốn ăn rau, trước hết phải làm người nông dân. Các vị ở đây, bất kể thân phận, nếu muốn nếm một cọng rau muống hay một quả cà chua, thì phải ở lại đây trải nghiệm cuộc sống nông dân tròn một tháng. Trong một tháng này, tuyệt đối không được sử dụng linh lực, không được dùng pháp bảo, không được ngự không. Tất cả phải tự tay cuốc đất, gánh nước, bón phân bằng sức người bình thường. Kẻ nào vi phạm, lập tức bị đuổi khỏi thung lũng, vĩnh viễn không được quay lại!"
Diệp Phi nói xong, thầm nghĩ trong lòng: "Hừ, đám tiểu tử các ngươi vốn quen cao cao tại thượng, sống trong nhung lụa, bảo các ngươi đi xách phân cuốc đất mà không dùng linh lực? Chắc chắn các ngươi sẽ bỏ cuộc ngay lập tức!"
Quả nhiên, sau khi nghe xong, cả đám tu sĩ đều sững sờ. Gánh nước? Cuốc đất? Bón phân? Bằng sức người? Đây chẳng phải là sự nhục nhã đối với một tu sĩ sao?
Thế nhưng, đúng lúc này, Lý Trưởng lão bỗng nhiên vỗ đùi một cái thật mạnh, cười vang trời:
"Hóa ra là vậy! Diệp đạo hữu quả nhiên là bậc đại trí tuệ! Ta đã hiểu rồi!"
Đám đông đồng loạt quay sang nhìn lão. Lý Trưởng lão vuốt râu, mắt sáng quắc như đuốc: "Các ngươi thật là ngu muội! Các ngươi tưởng tiền bối đang hành hạ các ngươi sao? Không! Đây là 'Phàm Trần Tâm Pháp'! Các ngươi tu luyện bao năm qua, vốn dĩ đã bị linh lực làm mê muội tâm trí, coi mình là thần tiên mà quên đi gốc rễ là con người. Tiền bối muốn các ngươi quay về với thuở ban đầu, dùng sức người để cảm nhận hơi thở của đại địa, dùng mồ hôi để gột rửa tạp niệm trong linh hồn! Đây chính là thử thách ngộ đạo cao thâm nhất mà ta từng nghe thấy!"
"Ầm!"
Lời nói của Lý Trưởng lão như một quả bom sấm sét nổ tung trong tâm thức của năm trăm tu sĩ.
"Hóa ra là luyện tâm!"
"Trời ạ, ta suýt chút nữa đã bỏ lỡ cơ duyên vạn năm có một!"
"Tiền bối thật sự quá nhân từ, đã mở lối chỉ đường cho chúng ta mà còn sợ chúng ta bị đòn nặng tâm lý nên mới đưa ra lý do trải nghiệm nông dân!"
Vị Thánh tử Thiên Kiếm Môn không nói hai lời, lập tức tháo bảo kiếm trên lưng, cởi bỏ áo bào hoa lệ, chỉ mặc một chiếc áo lót trắng, tiến tới trước mặt Diệp Phi, quỳ một chân xuống: "Vãn bối Kiếm Thần Nhất, nguyện ý xách nước phân bón cho tiền bối!"
Diệp Phi: "…"
"Vãn bối là Ngọc Linh công chúa, nguyện ý đi hốt phân chuồng gà!"
Diệp Phi: "… Hả?"
"Ta nguyện ý cuốc đất!"
"Ta nguyện ý bắt sâu!"
Cả thung lũng ồn ào như một cái chợ vỡ. Năm trăm tu sĩ, bao gồm cả những đại lão ẩn mình trong bóng tối, đều điên cuồng lao vào tranh giành… dụng cụ lao động.
Diệp Phi đứng ngây người như phỗng, tay vẫn cầm chiếc cuốc gỉ, mắt nhìn trân trân vào vị Thánh tử đang hì hục vác hai thùng nước từ dưới suối lên mà bước đi siêu vẹo vì không được dùng linh lực.
"Cái quái gì đang xảy ra thế này?" Diệp Phi gào thét trong lòng. "Ta đang cố gắng đuổi các ngươi đi cơ mà! Sao các ngươi lại tranh nhau làm việc cho ta thế? Còn cái tên Kiếm Thần Nhất kia nữa, ngươi gánh nước mà mắt nhìn vào đâu thế hả? Đừng có đi thẳng vào luống cải bắp vừa mới mọc của ta!"
Nhưng dường như định mệnh không buông tha cho hắn.
*“Tinh! Chúc mừng ký chủ kích hoạt dịch vụ 'Trải nghiệm nông dân'. Thu hoạch lao động của 500 nông dân tạm thời sẽ chuyển hóa thành điểm kinh nghiệm hệ thống. Tốc độ sinh trưởng của vườn rau tăng 500%. Tuổi thọ của ký chủ tăng thêm 500 năm. Bạn nhận được danh hiệu: 'Chủ Trang Trại Địa Chủ Đại Ác'.”*
Diệp Phi nghe tiếng báo của hệ thống trong đầu mà nước mắt chảy ròng ròng. Hắn không muốn tăng tuổi thọ theo kiểu này! Càng sống lâu, hắn càng cảm thấy cái thế giới này điên rồi, mà hắn chính là kẻ bị kẹt trong trại tâm thần lớn nhất Tiên giới.
Chiều hôm đó, vườn rau của Diệp Phi biến thành một công trường lao động kỳ dị nhất lịch sử tu tiên.
Hãy tưởng tượng một vị cường giả Nguyên Anh tầng 9, ngày thường chỉ cần phất tay là núi lở đất nứt, nay lại đang hì hục cầm một cái dằm bằng tre để bắt từng con sâu xanh trên lá cải. Mỗi lần bắt được một con, vị này lại run rẩy vì cảm động, lẩm bẩm: "Đây không phải là con sâu, đây là nghiệp lực! Ta đang tiêu trừ nghiệp lực!"
Cách đó không xa, một vị nữ tu xinh đẹp tuyệt trần, da trắng như tuyết, vốn là thánh nữ của Thủy Nguyệt cung, đang dùng hai bàn tay ngọc ngà của mình để… nhồi bùn vào các khe hở của hàng rào. Bùn đất văng tung tóe lên mặt, lên quần áo, nhưng ánh mắt cô ta lại chứa đựng một sự giác ngộ kỳ lạ.
"Thì ra, bùn đất cũng là đạo. Đạo không ở đâu xa, đạo ở dưới móng tay ta!" Cô ta khẽ reo lên, tu vi bỗng nhiên lay động, linh khí xung quanh bắt đầu xoáy mạnh.
"Phanh!"
Cô ta vậy mà… đột phá. Ngay tại chỗ. Trong khi đang nhồi bùn.
Những người xung quanh chứng kiến cảnh đó thì càng điên cuồng hơn.
"Thấy chưa! Nhìn Thánh nữ Thủy Nguyệt mà xem! Cô ấy vừa ngộ ra Đạo của Bùn Đất đã lập tức đột phá Nguyên Anh trung kỳ!"
"Mau, mang cho ta thêm hai gánh phân nữa! Ta thấy linh cảm của ta sắp tới rồi!"
Diệp Phi nằm trên chiếc võng dưới gốc cây Linh thụ, bên cạnh là Nhị Cẩu đang nhâm nhi một quả đào tiên (thứ mà thiên hạ có thể đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu để có được). Hắn nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, thở dài một tiếng đầy tuyệt vọng.
"Nhị Cẩu, chúng ta xong đời rồi."
Nhị Cẩu nhìn chủ nhân, khẽ hếch mũi chỉ về phía cổng vườn. Diệp Phi nhìn theo và suýt chút nữa ngã khỏi võng.
Dưới chân thung lũng, thêm ít nhất là ba nghìn tu sĩ khác đang rầm rộ kéo đến, trên tay mỗi người đều mang theo một chiếc… xẻng hoặc một chiếc cuốc mới tinh. Dẫn đầu là một lão già râu tóc bạc phơ, khí thế uy nghiêm, rõ ràng là một vị Hóa Thần đại năng ẩn thế.
Lão già ném một thanh thần kiếm giá trị liên thành xuống đất, dõng dạc hô lớn: "Lão phu là Trấn Hải Tôn Giả, nay tình nguyện gia nhập dịch vụ 'Trải nghiệm nông dân' của Diệp tiền bối! Kẻ nào dám tranh việc quét dọn chuồng lợn với lão phu, lão phu thề sẽ không đội trời chung với kẻ đó!"
Diệp Phi lấy tay che mặt, khóc không thành tiếng: "Ta chỉ muốn trồng rau… ta thật sự chỉ muốn trồng rau bình thường thôi mà! Tại sao các ngươi lại ép ta thành đại chủ trang trại thế này?"
Tô Thanh Tuyết lúc này cũng vừa đáp xuống vườn rau. Nàng hôm nay diện một bộ đồ gọn gàng, tay cầm theo một thỏi đường phèn định đưa cho Diệp Phi. Thấy cảnh tượng hàng ngàn người đang cuốc đất hăng say, nàng cũng sững sờ.
"Diệp đạo hữu… huynh lại đang làm trò gì vậy?" Nàng kinh ngạc hỏi.
Diệp Phi ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng: "Thanh Tuyết à… nếu ta nói là ta đang mở dịch vụ du lịch sinh thái nông nghiệp, cô có tin không?"
Tô Thanh Tuyết nhìn quanh, thấy một vị Thánh tử đang bị một con gà của Diệp Phi mổ vào mông mà không dám đánh lại vì "sợ làm hỏng đạo vận của linh cầm", nàng gật đầu một cách nghiêm túc: "Tin chứ. Huynh nói cái gì ta cũng tin. Nhưng mà… Diệp đạo hữu, vị tiền bối đang quét chuồng heo kia… hình như là sư thúc tổ đã mất tích ba trăm năm của môn phái ta thì phải?"
Diệp Phi: "…"
Đêm đó, cả vùng ngoại môn Thanh Vân Tông bừng sáng một cách kỳ lạ. Ánh sáng ấy không phải là pháp thuật, mà là hào quang của sự "giác ngộ" phát ra từ hàng nghìn bộ óc đang nhiệt tình lao động chân tay.
Diệp Phi nằm trong phòng, trằn trọc không ngủ được. Tiếng thông báo của hệ thống vẫn vang lên liên tục như súng liên thanh:
*“Tinh! Điểm kinh nghiệm nông trại +1000.”*
*“Tinh! Ký chủ vô tình hướng dẫn một vị Hóa Thần đại năng quét chuồng heo, ngộ ra 'Trần cấu đạo tâm'. Điểm phòng ngự tâm linh tăng mạnh!”*
*“Tinh! Tuổi thọ hiện tại: 15.600 năm.”*
Hắn bật dậy, nhìn qua cửa sổ. Nhị Cẩu cũng đang nhìn hắn, đôi mắt chó vàng lấp lánh như muốn nói: "Chủ nhân, bỏ cuộc đi. Ngài có trốn xuống hầm 10.000 mét thì đám người này cũng sẽ tự nguyện mang xẻng xuống đó đào hầm hộ ngài thôi."
Diệp Phi gục đầu vào gối. Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy sức mạnh của sự hiểu lầm thật sự còn đáng sợ hơn cả Thiên kiếp. Hắn chỉ đưa ra một yêu cầu quá đáng để xua đuổi họ, ai ngờ họ lại tự bổ não thành một cơ duyên ngàn năm.
Ngày mai, hắn định sẽ ra thêm quy định mới: "Kẻ nào làm nông nông phải đóng phí gia nhập là một bao hạt giống quý."
Hắn nghĩ rằng lấy tiền thì họ sẽ xót ruột mà đi. Nhưng nhìn tình hình này, có khi ngày mai cổng thung lũng sẽ tràn ngập các loại thần hạt quý hiếm bậc nhất lục địa, kèm theo một đám người khóc lóc van xin được nộp phí để được… hốt phân lợn.
Thương Lam Giới, bắt đầu từ ngày hôm nay, đã chính thức bước vào kỷ nguyên "Tu tiên không bằng cuốc đất". Mà "Tổ nghề" nông dân ấy, chính là một kẻ đang sợ hãi đến mức muốn độn thổ nhưng không thành – Diệp Phi.
Trong bóng tối, Diệp Phi lẩm bẩm một câu cuối trước khi thiếp đi vì mệt mỏi: "Thôi thì… hạt giống cũng tốt. Miễn là các ngươi đừng phát hiện ra ta mạnh hơn các ngươi là được. Ta sẽ cứ làm một người địa chủ nghèo khó, đúng, một địa chủ nghèo khó nhất Tiên giới…"
Nhưng hắn đâu biết rằng, danh hiệu "Chủ Trang Trại Địa Chủ Đại Ác" của hệ thống đang lấp lánh một cách đầy ẩn ý trên đỉnh đầu hắn. Càng làm "ác", càng bóc lột, tu vi của hắn lại càng tăng nhanh đến mức không thể kiểm soát.
Kế hoạch "Cẩu" đến cùng, xem ra càng lúc càng chệch hướng xa tít mù tắp.