Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 76: ** Nhị Cẩu làm giám sát viên

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:05:11 | Lượt xem: 2

Ánh hoàng hôn vàng vọt như mật ong rót xuống thung lũng dược viên ngoại môn của Thanh Vân Tông. Gió chiều thổi qua, không còn mang theo hương cỏ nội đơn thuần, mà là một mùi vị… khó có thể diễn tả bằng lời. Đó là mùi của loại phân ủ "Siêu Cấp Thần Nông" do Diệp Phi đặc chế, thứ mà hắn khẳng định là "tinh hoa của đất trời, linh hồn của rau củ", nhưng đối với những tu sĩ quen hít thở linh khí thanh khiết, nó chẳng khác nào một đòn tấn công trực diện vào thần hồn.

Trong gian phòng nhỏ giản dị, Diệp Phi đã trùm chăn kín mít, trong lòng vẫn không ngừng lẩm bẩm tính toán xem nên đào thêm mấy cái đường hầm bí mật dưới giường. Đối với hắn, đám thiên tài và trưởng lão ngoài kia không phải là khách quý, mà là một lũ tai họa di động. Càng đông người biết đến hắn, xác suất hắn bị "Thiên Đạo Huyết Tế" quét trúng càng cao.

"Mười dặm quanh đây phải bố trí thêm ‘Cửu Thiên Thập Địa Hỗn Nguyên Che Giấu Trận’ mới được. Không, mười tầng chưa chắc đã an toàn, phải làm ba mươi tầng…" Diệp Phi lẩm bẩm rồi dần chìm vào giấc ngủ của một kẻ tự nhận là "phàm nhân yếu ớt".

Trong khi chủ nhân đang ngủ, "thế lực thực sự" của vườn rau bắt đầu ra tay.

Dưới gốc cây lê cổ thụ vốn đang xào xạc lá, Nhị Cẩu chậm rãi đứng dậy. Nó vươn vai một cái, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng "răng rắc" trầm đục như tiếng sấm rền từ sâu dưới lòng đất. Đôi mắt vàng đục ngầu thường ngày vốn lờ đờ, nay bỗng lóe lên một tia sáng tử kim đầy ngạo nghễ và sắc sảo.

Nó nhìn về phía đám người đang "đánh vật" với những bao phân ủ ở đằng xa, trong ánh mắt hiện rõ vẻ khinh thường. Nhị Cẩu tiến đến bên hàng rào, dùng mõm kéo ra một thanh tre dài khoảng ba thước.

Thanh tre này trông thì xanh mướt, bình thường không có gì lạ, nhưng nếu có đại năng tu vi Hóa Thần trở lên nhìn kỹ, sẽ thấy bên trong thân tre cuồn cuộn những đạo văn sấm sét, chính là "Bá Thiên Trúc" vạn năm – một loại vật liệu mà các tông môn trung tâm sẵn sàng khai chiến để giành giật làm cốt lõi cho Thần binh. Nhưng ở đây, nó chỉ là món đồ chơi để Nhị Cẩu dùng… lùa gà và hôm nay là "lùa thiên tài".

Nhị Cẩu ngậm thanh tre, bước đi thong dong nhưng mỗi bước chân lại như thu ngắn khoảng cách không gian (Súc Địa Thành Thốn).

Tại góc vườn phía Đông, Diệp Thần – vị thiên tài được xưng tụng là "Kiếm tâm thông minh" của ngoại môn – đang mồ hôi nhễ nhại. Hắn cầm một chiếc xẻng sắt, nhìn đống phân ủ bốc khói nghi ngút trước mặt mà sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

"Ta là đệ tử thiên tài, ta định sẵn sẽ là người đứng đầu Thanh Vân Tông… Tại sao ta lại phải đứng đây bón phân? Tại sao?!" Diệp Thần nghiến răng lầm bầm, tay run run không muốn hạ xuống.

"Chát!"

Một tiếng xé gió vang lên, theo sau đó là một cơn đau thấu xương truyền đến từ mông. Diệp Thần bắn người lên cao ba trượng như một con tôm bị luộc chín, miệng phát ra tiếng hét thất thanh:
– Ai? Đứa nào dám đánh lén ta?!

Khi hắn rơi xuống đất, định rút kiếm ra thì nhìn thấy trước mặt là một con chó vàng gầy gò, mắt lim dim, trong miệng ngậm một thanh tre đang khẽ nhịp nhịp xuống đất.

Nhị Cẩu không sủa, nó chỉ liếc nhìn chiếc xẻng đang trống rỗng của Diệp Thần, sau đó dùng thanh tre chỉ chỉ vào gốc cải bắp đang héo rũ vì thiếu "dinh dưỡng". Ánh mắt kia rất rõ ràng: *Mày mà còn đứng đó lảm nhảm, cú tiếp theo sẽ không chỉ là ở mông đâu.*

– Một… một con chó? – Diệp Thần trợn mắt, cảm giác bị sỉ nhục trào dâng. – Ngươi chỉ là một súc sinh nuôi trong vườn, dám đánh ta? Ta phải lột da ngươi!

Diệp Thần vận khởi linh lực Luyện Khí tầng 8, bàn tay hóa thành trảo định tóm lấy cổ Nhị Cẩu. Thế nhưng, trong mắt Nhị Cẩu, hành động này chẳng khác gì một con ốc sên đang tập bò. Nó khẽ nghiêng đầu, thanh tre trong miệng vụt một cái nhanh đến mức không để lại tàn ảnh.

"Chát! Chát! Chát!"

Liên tiếp ba tiếng nổ giòn giã. Diệp Thần cảm thấy linh lực trong người như bị một dòng điện cực mạnh đánh tan nát. Hắn lại một lần nữa bay thẳng vào đống phân ủ phía trước, mặt úp sấp xuống đúng chỗ "tinh hoa đất trời" vừa mới đổ ra.

– Hụ hụ… – Diệp Thần ngẩng đầu lên, gương mặt bết bát vị chua cay mặn đắng của phân linh dược, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. Hắn không nhìn ra tu vi của con chó này, nhưng cái cảm giác áp chế tuyệt đối về linh hồn khiến hắn run rẩy. Con chó này không phải là chó thường!

Cách đó không xa, Lý Trưởng lão đang hì hục gánh nước tưới cây, nhìn thấy cảnh này thì đôi mắt già nua chợt bừng sáng, rồi lão vỗ đùi đánh "đét" một cái, kinh hãi hô lên:
– Tuyệt vời! Quả nhiên không hổ là sủng vật của Tiền bối! Ngay cả con chó cũng thâm tàng bất lộ!

Đám đệ tử khác thấy Lý Trưởng lão lên tiếng, vội vàng xúm lại:
– Lý Trưởng lão, ngài nói vậy là có ý gì? Con chó đó… nó vừa đánh Diệp sư huynh mà!

Lý Trưởng lão vuốt râu, vẻ mặt thần bí như thể vừa giác ngộ chân lý:
– Các ngươi thật là ngu muội! Các ngươi không thấy sao? Thanh tre trong miệng ‘Linh Cẩu đại nhân’ vụt ra theo quỹ tích của ‘Vạn Vật Sinh Linh Kiếm Pháp’ đã thất truyền từ lâu! Nó không phải đang đánh Diệp Thần, mà là đang dùng roi da để đả thông kinh mạch bị bế tắc cho hắn! Nhìn xem, đống phân mà Diệp Thần vừa úp mặt vào, chính là ‘Lục Diệp Thanh Đan Phân’ cực phẩm, thấm qua lỗ chân lông sẽ giúp tẩy tủy phạt cốt!

Đám đệ tử nghe xong, sững sờ nhìn Diệp Thần đang lồm cồm bò dậy từ đống phân. Quả nhiên, sau cơn chấn động, Diệp Thần bỗng cảm thấy một luồng hơi ấm từ làn da thấm vào, khiến tu vi vốn đang đình trệ của hắn bỗng có dấu hiệu lung lay muốn đột phá.

– Thật… thật sao? – Một đệ tử trẻ tuổi nuốt nước bọt. – Vậy là… được con chó đó đánh cũng là phúc phận?

Nhị Cẩu đứng đó, nghe Lý Trưởng lão "não bổ" mà suýt chút nữa thì sặc thanh tre. Nó thầm nghĩ: *Lão già này trí tưởng tượng phong phú thật, ta chỉ là thấy ngứa mắt vì tên nhóc kia làm việc chậm chạp thôi mà.*

Nhưng thấy đám người này có vẻ đã "ngoan" hơn, Nhị Cẩu bắt đầu phát huy vai trò giám sát viên của mình. Nó đi thong dong quanh vườn, thanh tre vắt trên vai như một vị tướng tuần thú.

Nơi nào có đệ tử làm việc sơ sài, "Chát!" – một roi vào chân.
Nơi nào có người định hái trộm một lá rau, "Bốp!" – một phát vào tay.

Ngay cả Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp vừa mới tỉnh lại sau cơn hôn mê, vẫn còn đang bàng hoàng – cũng không thoát khỏi "sự quan tâm" của Nhị Cẩu. Lâm Hải vốn định nhân lúc Diệp Phi không có mặt mà lén lút điều tra cái hang thỏ ở góc tường xem có giấu bí tịch gì không. Hắn vừa mới cúi người xuống, đã cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương sau gáy.

Quay đầu lại, Lâm Hải thấy Nhị Cẩu đang nhe răng ra cười với mình. Đúng, là một nụ cười cực kỳ nhân tính hóa, nhưng trong kẽ răng của con chó lại ẩn hiện những tia lửa lôi điện tím ngắt.

– Ta… ta chỉ là xem cái lỗ này có ảnh hưởng đến nền đất không thôi… – Lâm Hải lắp bắp, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Lão là Trúc Cơ kỳ, nhưng đứng trước con chó này, lão thấy mình như một con kiến đứng trước một tòa núi lớn.

Nhị Cẩu không nói nhiều, dùng thanh tre vỗ vỗ vào vai Lâm Hải, sau đó chỉ về phía đống đá lổn nhổn cần được dọn dẹp để mở rộng diện tích trồng hành.

– Vâng vâng! Tôi đi làm ngay! – Lâm Hải – vị trưởng lão uy phong một thời – lập tức xắn tay áo, hì hục bê những tảng đá nặng hàng trăm cân chạy huỳnh huỵch như một phu phen thứ thiệt.

Khung cảnh bỗng trở nên vô cùng kỳ dị. Dưới sự "giám sát" nghiêm ngặt của một con chó vàng gầy, một đám cao thủ của Thanh Vân Tông đang làm việc với hiệu suất gấp mười lần bình thường.

Tô Thanh Tuyết vừa mới hồi phục một chút công lực, đứng ở hành lang nhìn ra, chứng kiến cảnh tượng này mà không nhịn được che miệng cười khẽ. Cô nhìn về phía phòng của Diệp Phi, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp: *Diệp Phi, ngươi rốt cuộc là hạng người gì? Đến con chó ngươi nuôi cũng có thể trấn áp cả một đám trưởng lão đệ tử. Ngươi nói ngươi là kẻ vô dụng, vậy thiên hạ này chắc toàn là phế thải.*

Cô nhìn Nhị Cẩu đang nghiêm túc kiểm tra độ sâu của từng cái hố bón phân, thầm nghĩ: *Thanh tre kia… dường như mỗi lần nó vụt xuống đều mang theo hơi thở của Thiên Đạo. Đây không phải là hành hạ, mà thực sự là một dạng rèn luyện thân thể đặc biệt.*

Nhị Cẩu bỗng dừng lại trước một luống "Ớt Hỏa Diệm". Những trái ớt đỏ rực như chứa đựng nham thạch bên trong, mỗi quả đều tỏa ra hỏa khí bức người. Một đệ tử đang phụ trách tưới nước cho luống này bắt đầu có dấu hiệu bị hỏa độc xâm nhập, mặt mày đỏ bừng, hơi thở gấp gáp.

Nhị Cẩu khẽ sủa một tiếng "Gâu!". Nó nhả thanh tre xuống, đi đến bên cạnh đệ tử kia, lấy đuôi quất nhẹ vào lưng hắn một cái.

"Oành!"

Một luồng linh lực băng hàn cực kỳ tinh khiết truyền vào, dập tắt hoàn toàn hỏa độc trong người tên đệ tử, đồng thời mở rộng đan điền của hắn thêm một vòng lớn. Tên đệ tử đó sững sờ, rồi ngay lập tức quỳ sụp xuống:
– Tạ ơn Cẩu thần đã cứu mạng! Tạ ơn Cẩu thần đã ban duyên!

Tiếng hô vang lên khiến cả đám người đang làm việc đều dừng lại. Họ nhìn nhau, rồi chẳng biết ai khơi mào, tất cả đều đồng loạt cúi đầu mỗi khi Nhị Cẩu đi ngang qua:
– Kính chào Linh Cẩu đại nhân!
– Cầu Linh Cẩu đại nhân chỉ điểm!

Nhị Cẩu ngẩng cao đầu, bước chân càng thêm phần oai phong. Nó bắt đầu cảm thấy làm giám sát viên cũng không tệ. Cảm giác này giống như lúc chủ nhân cho nó ăn thịt nướng vậy, cực kỳ sảng khoái.

Tuy nhiên, nó vẫn rất cẩn thận. Mỗi khi có ai đó nhìn về phía căn phòng của Diệp Phi, Nhị Cẩu sẽ lập tức trừng mắt, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp trong cổ họng. Ý của nó rất rõ ràng: *Tất cả các ngươi nghe cho kỹ, ở đây ta là đại ca, nhưng nếu ai dám làm phiền giấc ngủ của Chủ nhân, ta thề sẽ cho các ngươi thành phân bón thật sự.*

Trăng đã lên cao, bạc trắng cả thung lũng.

Dưới ánh trăng, "đội quân nông dân" đặc biệt vẫn đang miệt mài làm việc. Mùi phân ủ nồng nặc ban nãy, dưới tác động của trận pháp và sự vận chuyển linh khí của đám cao thủ, bỗng biến hóa thành một làn sương mù linh dược mờ ảo. Những cây cải bắp bắt đầu hấp thụ mạnh mẽ, lá của chúng tỏa ra ánh xanh lục bảo lấp lánh. Những củ khoai tây ẩn mình dưới đất dường như cũng đang rục rịch, phát ra những rung động như tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ.

Lý Trưởng lão lúc này đang ngồi nghỉ dưới gốc lê, lau mồ hôi trên trán, nhìn Nhị Cẩu đang đứng trên một tảng đá cao để quan sát toàn cục, lão thở dài cảm thán:
– Trần tiểu hữu thật là thâm sâu khó lường. Lấy thiên địa làm ruộng, lấy thiên tài làm phu, lấy Thần thú làm quản gia. Cuộc sống ẩn dật này, mới chính là đại đạo thực sự nha!

Lão cầm lấy một trái lê rụng trên mặt đất, định cắn một miếng thì bỗng thấy cái bóng của thanh tre đổ dài lên đùi mình.

Lão giật nảy mình, nhìn lên thấy Nhị Cẩu đang đứng đó, ánh mắt nghiêm nghị chỉ vào cái liềm rỉ sét nằm lăn lóc bên cạnh.

– Ấy… đại nhân bớt giận! Tôi chỉ nghỉ một chút thôi, tôi đi cắt cỏ ngay đây! Lão già này vẫn còn sức, vẫn còn sức mà! – Lý Trưởng lão vội vàng bật dậy như lò xo, cầm liềm chạy bay biến vào bãi cỏ dại.

Nhị Cẩu nhìn theo bóng lão, thầm nghĩ: *Lão già này lười biếng quá, định ăn vụng quả lê mà ta định dành cho chủ nhân ngày mai sao? Không có cửa đâu.*

Đêm đó, cả khu dược viên ngoại môn Thanh Vân Tông tràn ngập âm thanh của lao động hăng say. Có tiếng cuốc đất nhịp nhàng, tiếng tưới nước rào rào, và thỉnh thoảng là tiếng "Chát!" giòn giã của thanh tre kèm theo tiếng kêu thảm thiết nhưng lại mang theo chút… thỏa mãn của một vị thiên tài nào đó vừa được "đả thông kinh mạch".

Sâu trong căn phòng gỗ, Diệp Phi lật người, đạp chăn ra một nửa, lầm bầm trong cơn mê:
– Nhị Cẩu… đừng có nghịch phá… mai phải… phải đi mua thêm… hạt giống rau muống…

Hắn không hề biết rằng, chỉ trong một đêm, sủng vật của hắn đã biến một đám "tiên nhân" cao ngạo trở thành những công nhân nông nghiệp ưu tú nhất thế giới tu tiên. Và cũng nhờ sự nghiêm khắc của "Giám sát viên Nhị Cẩu", vụ mùa năm nay hứa hẹn sẽ mang lại cho Diệp Phi không chỉ là rau củ chất lượng cao, mà còn là một lượng lớn "điểm tuổi thọ" và "thuộc tính" đến mức có lẽ hắn sẽ phải cẩu thêm vài ngàn năm nữa mới tiêu hết.

Trăng tàn, sao thưa.

Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ chạm vào đỉnh núi, Nhị Cẩu khẽ thu hồi thanh tre, thu lại toàn bộ uy áp. Nó lại trở thành con chó vàng gầy gò, lờ đờ, chầm chậm đi đến trước cửa phòng Diệp Phi, nằm phục xuống, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Đám đệ tử và trưởng lão lúc này đều nằm vật ra đất, ai nấy đều rệu rã nhưng ánh mắt lại sáng rực một cách lạ kỳ. Linh lực trong cơ thể họ vận hành trơn tru hơn bao giờ hết, tu vi của mọi người đều có sự tiến triển vượt bậc chỉ sau một đêm làm nông.

– Chúng ta… chúng ta sống sót rồi… – Diệp Thần nằm ngửa trên đất, nhìn bầu trời rạng rỡ, trong lòng bỗng thấy một sự bình yên chưa từng có.

– Không, không phải là sống sót. – Lý Trưởng lão chống lưng đứng dậy, nhìn về phía ngôi nhà gỗ đang chuẩn bị mở cửa với vẻ kính sợ tột cùng. – Mà chúng ta vừa trải qua một cuộc cải tử hoàn sinh. Các ngươi hãy nhớ kỹ, từ nay về sau, phàm là chuyện liên quan đến thung lũng này, dù là một ngọn cỏ cũng không được phạm vào.

"Cạch."

Cánh cửa gỗ mở ra. Diệp Phi vươn vai, ngáp dài một cái bước ra ngoài. Hắn nhìn thấy một đám người nằm la liệt, vườn rau thì sạch bóng cỏ dại, đất đai tơi xốp, phân bón đã được rải đều tăm tắp.

Hắn chớp chớp mắt, rồi nhìn Nhị Cẩu đang nằm ngoan ngoãn dưới chân, tự lẩm bẩm:
– Ồ, đám người này cũng biết việc đấy nhỉ? Nhìn kìa, rau xanh tốt hẳn lên. Chắc là do tối qua mình bói quẻ tốt đây mà. Đúng là có thờ có thiêng, có kiêng có lành.

Diệp Phi cúi xuống vỗ đầu Nhị Cẩu:
– Ngoan, đêm qua chắc ngươi thức canh nhà mệt lắm hả? Chút nữa ta thưởng cho nửa củ khoai nướng nhé.

Nhị Cẩu híp mắt lại, phát ra tiếng "gừ gừ" nịnh nọt như thể nó là sinh vật vô hại nhất thế gian. Đám người đang nằm trên mặt đất thấy cảnh này thì đồng loạt rùng mình một cái.

Họ hiểu rõ hơn ai hết: Trong thung lũng này, Chủ nhân là "Trời", còn con chó vàng này… chính là "Chấp Pháp Giả" tàn nhẫn nhất dưới gầm trời này.

Diệp Phi xách chiếc cuốc gỉ lên, hăng hái bước xuống ruộng hành, trong đầu lại bắt đầu mơ mộng: *Không biết bao giờ mới trồng xong mớ hạt giống cổ xưa kia đây? Cầu trời khấn phật đừng có thêm rắc rối nào nữa, ta chỉ muốn bình yên trồng rau thôi mà…*

Nhưng dường như, trời không chiều lòng người. Ở đằng xa, một đạo kiếm quang rực rỡ đang lao về phía Thanh Vân Tông, mang theo khí thế của một vị cường giả Hóa Thần kỳ… Và có lẽ, "Giám sát viên Nhị Cẩu" lại chuẩn bị có việc để làm rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8