Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 83: ** Các tông môn đóng cửa tránh kiếp
Đông Hoang, tháng Chạp.
Trận tuyết xám thứ nhất của Đại Kiếp Luân Hồi rốt cuộc đã bao trùm toàn bộ bờ cõi phía Đông. Đây không phải là những bông tuyết trắng tinh khôi của nhân gian, mà là "Tuyết Tịch Diệt" – những hạt tinh thể mang theo khí tức mục nát, lạnh lẽo thấu xương, có khả năng đóng băng cả linh lực của tu sĩ.
Giới tu tiên vốn dĩ luôn ồn ào náo nhiệt, tranh giành thiên tài địa bảo, nay bỗng chốc im lìm một cách đáng sợ.
Vạn Kiếm Môn – một đại tông môn hùng cứ một phương với vạn thanh kiếm tiên treo trên đỉnh núi, giờ đây đã đóng chặt sơn môn. Thanh âm leng keng của kiếm khí không còn nữa, thay vào đó là tầng tầng lớp lớp trận pháp hộ tông được kích hoạt ở mức cao nhất, bao bọc toàn bộ dãy núi trong một cái kén ánh sáng nhàn nhạt. Những vị trưởng lão ngày thường cao ngạo, lúc này đều phải chui vào mật thất bế quan, dùng linh thạch để duy trì hơi tàn, ngăn cản cái lạnh của Tuyết Kiếp xâm nhập vào phế phủ.
Phù Dao Cung, Thái Dương Các… tất cả các thế lực lớn nhỏ đều có chung một lựa chọn: Đóng cửa, cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, hy vọng sống sót qua mùa đông vĩnh hằng này. Linh khí trong trời đất trở nên hỗn loạn và đầy tạp chất, tu sĩ nào dám tùy tiện hấp thu lúc này, nhẹ thì kinh mạch đóng băng, nặng thì tan thành mây khói.
Trong khi cả Đông Hoang đang run rẩy dưới màn tuyết xám, thì tại một góc hẻo lánh của Thanh Vân Tông – thung lũng Dược Viên ngoại môn, khung cảnh lại giống như một thế giới hoàn toàn khác biệt.
"Hắt xì!"
Diệp Phi xoa xoa mũi, tay cầm cái cuốc gỉ, đứng giữa vườn bắp cải xanh mướt mà lẩm bẩm: "Trời hôm nay hơi lạnh thật đấy. Nhị Cẩu, bảo mày mang đống rơm khô ra lót cho mấy cây cà chua mà sao mày lại nằm đấy lười chảy thây ra thế?"
Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây "Linh thụ vạn năm" (thực chất chỉ là hạt dưa hấu Diệp Phi ném ra sau khi ăn xong mười năm trước) – chỉ khẽ hé mắt ra nhìn chủ nhân một cái đầy khinh bỉ. Nó duỗi cái chân trước, vỗ vỗ vào không trung.
Một đạo gợn sóng vô hình quét qua.
Kỳ quặc thay, những hạt tuyết xám chết chóc khi bay đến ranh giới của vườn rau đều đột ngột tan chảy, biến thành những giọt nước tinh khiết nhất, nhẹ nhàng thấm vào lòng đất. Trong vườn, nhiệt độ luôn duy trì ở mức ấm áp như tiết trời tháng Ba. Những cây bắp cải được Diệp Phi gọi là "Cải Bắp Sưởi Ấm" đang tỏa ra một tầng hào quang đỏ nhàn nhạt, liên tục xua tan cái lạnh lẽo của đại kiếp.
"Cái đồ chó lười này, chỉ được cái ăn là giỏi." Diệp Phi không thấy được cái hắt hơi vừa rồi của Nhị Cẩu đã xóa sổ một đoàn "Huyết Ma Ảnh" – những thực thể sinh ra từ Tuyết Kiếp đang định xâm nhập thung lũng. Hắn chỉ thấy con chó này càng ngày càng béo, xua nó cũng không đi.
Diệp Phi thu lại chiếc cuốc gỉ, cúi xuống nhổ lấy ba cây Cải Bắp Sưởi Ấm to nhất.
"Mười năm rồi… Xuyên không đến đây mười năm, ta cứ tưởng mình sắp thành tiên, ai ngờ tu vi vẫn chỉ lẹt đẹt ở Luyện Khí tầng 3. Haiz, cũng may hệ thống tặng cái bảng thuộc tính thọ nguyên này nhìn cũng yên tâm."
Hắn liếc nhìn vào hư không, nơi có một bảng thông tin mà chỉ hắn mới thấy:
**[Ký chủ: Diệp Phi]**
**[Tu vi: Luyện Khí tầng 3 (Che giấu thực lực: ???)]**
**[Tuổi thọ: 95.820 năm]**
**[Kỹ năng: Trồng trọt cấp Thần, Nấu ăn cấp Tiên, Bói toán rùa đen…]**
"Gần mười vạn năm thọ nguyên, chắc cũng đủ sống qua cái mùa đông này nhỉ?" Diệp Phi lẩm bẩm, rồi hì hục ôm mấy củ cải bắp đi vào gian nhà tranh.
Bên trong nhà, không khí còn ấm áp hơn gấp bội nhờ bếp lửa hồng. Lý Trưởng lão – người ngày thường ở ngoại môn hay tỏ ra uy nghiêm, lúc này đang ngồi thu lu cạnh bếp lửa, hai tay hơ hơ trên ngọn lửa, miệng không ngừng xuýt xoa.
"Diệp lão đệ… ta nói thật, ở cái Thanh Vân Tông này, à không, ở cả cái Đông Hoang này, có lẽ chỉ có chỗ của đệ là đáng sống nhất thôi." Lý Trưởng lão nhìn ra cửa sổ, nơi tuyết xám đang tàn phá mọi sự sống, rồi lại nhìn vào nồi nước đang bắt đầu sôi sùng sục trên bếp, trong mắt hiện lên vẻ sùng bái tột độ.
Lý Trưởng lão không hề "não bổ" quá mức. Lão vốn là một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong, nhưng khi vừa đặt chân vào vườn rau của Diệp Phi, lão cảm nhận được một luồng linh khí tinh khiết đến mức run rẩy. Trận pháp hộ tông của Thanh Vân Tông ở ngoài kia đang lung lay sắp đổ, nhưng hàng rào tre cũ kỹ của Diệp Phi lại đứng vững như bàn thạch. Lão từng tận mắt thấy một con thỏ tuyết biến dị mang sức mạnh ngang ngửa tu sĩ Kim Đan lao vào hàng rào, kết quả là… bị một chiếc nan tre gẩy nhẹ một cái, hóa thành một đống xương cốt trắng hếu làm phân bón.
"Lý lão lại nói quá rồi." Diệp Phi cười hì hì, tay dùng con dao rựa đen ngòm – thứ mà Lý Trưởng lão nghi ngờ là Tiên kiếm tuyệt thế được rèn từ hắc thiết vạn năm – để thái cải bắp. "Tôi chỉ là một đệ tử tạp dịch trồng rau, chẳng qua cái thung lũng này địa thế khuất gió, nên tuyết nó không vào được nhiều thôi."
Lý Trưởng lão nghe vậy thì khóe miệng giật giật. *Khuất gió? Đệ có biết là ngay cả Thiên Quân Hóa Thần cũng đang phải run cầm cập ngoài kia không? Đệ nói đây là khuất gió?*
Đúng lúc này, cửa gỗ "kẹt" một tiếng mở ra. Một bóng dáng thanh mảnh, mặc bộ y phục trắng muốt nhưng đã nhuốm chút phong trần bước vào. Tuyết xám bám trên vai cô nhanh chóng tan biến khi gặp hơi ấm trong phòng.
Tô Thanh Tuyết – "Băng sơn nữ thần" của Thanh Vân Tông, lúc này trông chẳng có vẻ gì là băng sơn cả. Đôi mắt xinh đẹp của cô dán chặt vào nồi canh trên bếp, đôi môi hơi mấp máy.
"Diệp sư đệ… canh đã xong chưa?"
Diệp Phi cười, đưa tay lấy một chiếc bát gỗ: "Vừa vặn lắm, Tuyết tỷ. Tỷ tới thật đúng lúc. Nào, mỗi người một bát canh Cửu Dương Noãn Tâm, bảo đảm uống vào là sảng khoái cả người."
Tô Thanh Tuyết không hề khách sáo, nhận lấy bát canh. Cô là thiên kiêu của tông môn, lẽ ra lúc này phải đang cùng các trưởng lão duy trì trận pháp, nhưng kể từ khi phát hiện ra rau của Diệp Phi có khả năng trị thương và nâng cao tu vi nhanh hơn cả đan dược, cô đã "chai mặt" mà thường xuyên ghé tới đây.
Uống một ngụm canh, Tô Thanh Tuyết cảm thấy một luồng hỏa năng thuần khiết bùng nổ trong bụng, rồi lan tỏa ra từng lỗ chân lông. Những tạp chất âm hàn tích tụ trong kinh mạch cô suốt mấy ngày qua khi đi tuần tra bên ngoài bị cuốn sạch không còn dấu vết. Thậm chí, bình cảnh của Kim Đan tầng thứ 4 cũng bắt đầu có dấu hiệu lung lay.
"Cái này…" Tô Thanh Tuyết trợn tròn mắt nhìn Diệp Phi: "Sư đệ, bát canh này… ngươi cho những gì vào?"
"Thì bắp cải, thêm vài lát hành lá, một chút gừng già thôi." Diệp Phi thật thà đáp. "À, nước này tôi lấy từ cái giếng ở phía sau thung lũng đấy. Nước giếng này ngọt lắm, chắc là do ngấm tinh hoa của đất mẹ."
Lý Trưởng lão nghe đến đoạn "tinh hoa đất mẹ" thì suýt nữa sặc canh. Lão biết rõ cái giếng đó. Mỗi lần Diệp Phi múc nước, lão lại thấy thấp thoáng dưới đáy giếng có bóng dáng của một con Thanh Long đang cuộn mình tỏa ra hơi thở của tiên dịch. Vậy mà Diệp Phi lại nói đó là nước ngọt tinh hoa đất mẹ!
*Trần đạo hữu… người rốt cuộc còn muốn đóng kịch đến bao giờ nữa?* Lý Trưởng lão thở dài trong lòng, rồi lại húp thêm một ngụm lớn. *Kệ đi, đại năng thích trải nghiệm hồng trần, ta cứ việc hưởng phúc là được.*
Ngoài kia, tiếng gió hú mỗi lúc một lớn. Một tiếng nổ vang vọng từ phía xa truyền lại.
"Hỏng rồi!" Lý Trưởng lão biến sắc, đặt bát canh xuống. "Đó là hướng của Hộ Tông Đại Trận. Lẽ nào… Tuyết Kiếp đã phá vỡ được tầng phòng ngự đầu tiên?"
Sắc mặt Tô Thanh Tuyết cũng trở nên nghiêm trọng. Cô đứng bật dậy, cầm lấy thanh kiếm đặt cạnh bàn: "Tôi phải về chính điện giúp đỡ các sư huynh đệ."
Diệp Phi gãi gãi đầu, trông thấy vẻ lo lắng trên mặt hai người, hắn liền vội vã chạy ra góc nhà, lôi từ trong thúng ra một nắm củ tỏi tím.
"Hai người cầm lấy cái này. Đây là Tỏi Hỏa Long, à nhầm, chỉ là tỏi rừng tôi tự trồng thôi. Khi nào thấy lạnh quá thì cứ bẻ một tép ra nhai. Nó… nó có tác dụng giải cảm rất tốt."
Lý Trưởng lão nhận lấy mấy củ tỏi, tay run run. Lão cảm nhận được bên trong mỗi củ tỏi này chứa đựng sức mạnh của hỏa diễm cực kỳ cô đặc, chỉ cần ném ra một tép thôi, e là cũng đủ để thiêu cháy cả một ngọn núi đóng băng.
"Diệp… Diệp lão đệ… thứ này quý giá quá, đệ thực sự cho chúng ta sao?"
Diệp Phi xua tay: "Quý giá gì mấy củ tỏi đó. Ở vườn sau tôi còn cả đống, bón phân gà vào là nó mọc như cỏ ấy mà. Hai người đi đường cẩn thận, nhớ quàng khăn kín vào."
Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Giữa lúc cả giới tu tiên đang điên cuồng vì một viên Linh thạch hạ phẩm, người thanh niên này lại coi những món chí bảo này như cỏ rác. Cô khẽ gật đầu, cất kỹ mấy củ tỏi vào túi trữ vật: "Đa tạ Diệp sư đệ. Ngươi… ngươi cũng hãy ở lại đây, đừng đi đâu cả. Ở đây là an toàn nhất."
Nói rồi, hai người lao vào màn tuyết xám.
Diệp Phi đứng trước cửa nhà tranh, nhìn theo bóng lưng họ cho đến khi biến mất. Hắn thở phào một cái, đóng chặt cửa gỗ lại, cài then thật kỹ.
"Nguy hiểm quá, giới tu tiên thật sự quá nguy hiểm. Tuyết rơi một cái mà nhà cửa tan hoang, trưởng lão cũng phải chạy đôn chạy đáo."
Hắn quay lại bàn, nhìn con chó vàng đang nằm cạnh chân mình: "Nhị Cẩu, mày thấy chưa? Không có bản lĩnh thì đừng có ra gió. Cứ như tao với mày, ở đây trồng rau qua ngày đoạn tháng là sống thọ nhất. Để tao xem nào, bảng nhiệm vụ còn cái gì không."
Hắn chạm tay vào không trung.
**[Nhiệm vụ hàng ngày: Tưới nước cho vườn "Thảo Dược Trường Sinh".]**
**[Phần thưởng: 10 điểm thuộc tính Sức mạnh, 20 năm tuổi thọ.]**
"Tưới nước… ờ đúng rồi, nước đóng băng thì khó tưới lắm." Diệp Phi cầm lấy cái bình tưới nước cũ kỹ.
Thực chất, cái bình đó là "Tịnh Thế Thủy Bình", mỗi giọt nước phun ra đều chứa đựng sức mạnh tái sinh vạn vật. Diệp Phi lững thững đi ra vườn rau. Lúc này, bên ngoài hàng rào tre, tuyết xám đã tích tụ cao tới thắt lưng.
Đúng lúc đó, một sinh vật kỳ dị – "Tuyết Quỷ" cấp bậc Hóa Thần đang nấp trong màn tuyết, mắt đỏ sọc nhìn chằm chằm vào thung lũng ấm áp này. Nó cảm nhận được đây là một món mồi ngon lành nhất Đông Hoang. Với sức mạnh của nó, nó đã tàn sát hàng ngàn tu sĩ của các tiểu môn phái dọc đường đến đây.
Nó nhe răng nanh, lao vút vào thung lũng như một luồng ánh sáng xám xịt.
"Ui chà, con chim nào to thế này?"
Diệp Phi vừa mới bước ra vườn, thấy một bóng đen lao tới, theo bản năng, hắn nhấc cái bình tưới nước lên, hắt một phát về phía đó để… xua đuổi.
*Ào!*
Một dòng nước mát lành bắn ra. Đối với Diệp Phi, đó chỉ là hắt nước bình thường. Nhưng đối với con Tuyết Quỷ kia, đó giống như một dải ngân hà mang sức mạnh tịnh hóa tuyệt đối đổ ập xuống đầu. Nó còn chưa kịp rống lên một tiếng đã tan chảy thành một bãi nước trong vắt, rồi thấm xuống đất, biến thành chất dinh dưỡng cho mấy cây củ cải gần đó.
"Chim chóc thời nay bướng thật, đuổi mãi không đi." Diệp Phi làu bàu, rồi cặm cụi tưới nước cho từng gốc rau. "Phải tưới kỹ một chút, trời lạnh thế này mà thiếu nước là rau héo hết."
Hắn hoàn toàn không biết rằng, đống nước vừa hắt ra đã vô tình cứu thoát cả Thanh Vân Tông khỏi một kiếp nạn Hóa Thần yêu quái.
Cùng lúc đó, tại chính điện của Thanh Vân Tông.
Tông chủ Thanh Vân Tông cùng các vị đại trưởng lão đang kiệt sức. Trận pháp hộ tông đã bị tuyết xám bào mòn gần hết.
"Trời muốn diệt Thanh Vân ta sao?" Tông chủ than thở đầy tuyệt vọng.
"Tông chủ! Nhìn kìa!" Một đệ tử chỉ tay về phía bầu trời.
Từ hướng thung lũng của ngoại môn, một luồng ánh sáng ấm áp, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của thảo mộc bỗng nhiên bùng phát. Một cơn mưa nhỏ rơi xuống chính điện. Kỳ lạ thay, khi những giọt nước này chạm vào trận pháp, các vết nứt liền lành lại với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Những tu sĩ đang kiệt sức vì điều khiển trận pháp, vừa chạm vào nước mưa, linh lực liền căng tràn, thương thế lành lặn.
"Đây là… Tiên dịch? Là ai đang ra tay trợ giúp tông môn ta?" Tông chủ chấn động.
Đúng lúc đó, Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng lão vừa về tới.
"Tông chủ, không cần tìm nữa." Lý Trưởng lão mặt đầy sùng bái, tay cầm củ tỏi tím giơ lên cao như cầm thánh vật. "Đây là… là quà tặng của 'vị đại năng' ấy. Người nói đây chỉ là tỏi rừng để giải cảm, nhưng lão phu biết, đây chính là hy vọng duy nhất của Thanh Vân Tông chúng ta!"
Lý Trưởng lão bẻ một tép tỏi, ném mạnh về phía bầu trời đang mịt mù tuyết xám.
*Uỳnh!*
Một đóa sen lửa khổng lồ bung nở trên bầu trời Thanh Vân Tông. Ánh lửa đỏ rực không những xua tan bóng tối và tuyết xám mà còn khiến cả một vùng bán kính trăm dặm trở nên ấm áp như mùa xuân. Toàn bộ lũ Tuyết Quỷ và âm hồn đang bao vây tông môn bị thiêu thành tro bụi trong chớp mắt.
Cả tông môn ngẩn ngơ.
"Tỏi… tỏi mà mạnh thế này sao?" Tông chủ lẩm bẩm, rồi đột nhiên quỳ sụp xuống hướng về phía thung lũng ngoại môn: "Đa tạ tiền bối đã cứu khổ cứu nạn! Thanh Vân Tông nguyện đời đời khắc ghi ân tình này!"
Hàng ngàn đệ tử cũng đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang vọng trời xanh.
Trong khi đó, ở thung lũng Dược Viên, Diệp Phi vừa tưới rau xong, đi vào nhà nghe thấy tiếng hô hào đứt quãng từ phía xa vọng lại.
"Lũ trẻ thời nay thật nhiệt huyết, trời lạnh thế này còn hò hét cái gì không biết. Nhớ hồi ở hiện đại, tầm này chắc mình đang ngồi lướt điện thoại trong chăn rồi."
Diệp Phi ngồi xuống cạnh bếp lửa, múc nốt bát canh còn lại, vừa thổi vừa húp.
"Ngon… Canh này tuy là rau thôi nhưng ngọt thật đấy. Ăn xong đi ngủ sớm thôi Nhị Cẩu, mai còn phải dậy sớm xem mấy cây cà rốt có ra mầm không."
Hắn cuộn mình trong cái chăn cũ (thực ra là bện từ lông phượng hoàng hóa thạch mà hắn lượm được), chìm vào giấc ngủ yên bình.
Ngoài kia, cả giới tu tiên vẫn đang chìm trong thảm cảnh, các tông môn đóng cửa tránh kiếp, không ai dám bước ra ngoài nửa bước. Chỉ có thung lũng nhỏ bé này vẫn tỏa ra ánh sáng ấm áp, như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương đóng băng.
Một đệ tử tạp dịch, một con chó gầy, và một vườn rau xanh mướt. Đó chính là sự tồn tại kỳ quặc nhất, nhưng cũng bá đạo nhất trong lịch sử Đại Kiếp của Thương Lam Giới.
Chương 83 kết thúc với cảnh Tuyết Kiếp vẫn tiếp tục hoành hành dữ dội, nhưng bên trong vườn rau, một củ cải trắng vừa âm thầm đột phá giới hạn, biến thành một cây Nhân Sâm nghìn năm mà chủ nhân của nó chỉ tặc lưỡi: "Sao củ cải năm nay to thế, chắc là bón nhiều phân quá rồi."