Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 85: ** Ma tướng đụng độ Nhị Cẩu

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:11:35 | Lượt xem: 2

Tiếng sấm rền vang trên bầu trời Thanh Vân Tông không phải là lôi kiếp của vị cao nhân nào đột phá, mà là điềm báo của một cuộc tàn sát. Khói đen cuồn cuộn từ chân trời phía Bắc tràn tới, như một tấm lụa tẩm độc che khuất ánh thái dương, khiến vạn vật chìm trong bóng tối âm u.

"Ma quân đến rồi! Ma quân đến rồi!"

Tiếng kêu cứu thảm thiết vang lên khắp các đỉnh núi của Thanh Vân Tông. Những luồng kiếm quang tán loạn bay vút lên trời, cố gắng chống chọi với đám mây đen đang nghịt trời kia. Thế nhưng, trước sự áp đảo tuyệt đối của hàng vạn Ma binh, những nỗ lực ấy chẳng khác nào đom đóm so với trăng rằm.

Dưới chân một ngọn đồi hẻo lánh, nằm khuất sau Dược Viên Ngoại Môn, có một mảnh vườn rau nhỏ xanh mướt, hoàn toàn tách biệt với cảnh tượng địa ngục ngoài kia.

Hắc Sát Ma Tướng – thống lĩnh tiên phong của quân đoàn Ma tộc lần này – đang đứng trên một đóa mây đen khổng lồ. Hắn mặc giáp đen toàn thân, đôi mắt rực lửa ma trắc trở, tay cầm một thanh đại đao nhuốm đầy huyết khí. Hắn quét mắt nhìn xuống, lạnh lùng hạ lệnh:

“Tìm ra linh mạch của Thanh Vân Tông, san phẳng tất cả! Những kẻ phản kháng, giết không tha!”

Tuy nhiên, khi ánh mắt của Hắc Sát Ma Tướng lướt qua góc vườn hẻo lánh nơi Diệp Phi đang sinh sống, hắn bỗng "ồ" lên một tiếng kinh ngạc. Giữa một vùng sơn hà đang rệu rã vì linh khí cạn kiệt, tại sao mảnh vườn kia lại tỏa ra một loại sức sống tinh thuần đến mức khó tin? Thậm chí, lớp ma sương nồng nặc của hắn khi bay ngang qua ranh giới hàng rào tre của khu vườn kia, liền tan biến sạch sành sanh như tuyết gặp nắng gắt.

"Hửm? Chỗ đó có bảo vật!" Đôi mắt Hắc Sát Ma Tướng lóe lên vẻ tham lam. Hắn bẻ lái đóa mây đen, dẫn theo một tiểu đội tinh nhuệ gồm hàng nghìn ma binh lao thẳng xuống khu vườn.

Lúc này, ở trước hiên nhà gỗ, Nhị Cẩu đang nằm bò trên mặt đất. Cái đuôi gầy gò của nó thi thoảng lại ngoáy nhẹ, đánh đuổi mấy con ruồi vo ve xung quanh. Đôi mắt vàng đục của nó trông có vẻ lờ đờ, giống như một con chó hoang sắp chết đói.

Nhị Cẩu vừa mới dùng bữa sáng bằng… một vỏ củ khoai tây mà Diệp Phi gọt bỏ. Đừng xem thường cái vỏ ấy, đó là loại "Hóa Đạo Khoai Tây" chứa đựng quy luật mộc hệ vạn năm, một miếng ăn vào cũng đủ khiến một gã Nguyên Anh tu sĩ nổ xác vì linh khí quá tải. Nhưng đối với Nhị Cẩu, đó chỉ là món tráng miệng tầm thường.

Cảm nhận được hơi thở tanh tao của Ma tộc đang áp sát, Nhị Cẩu khẽ hé một mí mắt. Nó nhìn đám mây đen đang ùn ùn kéo đến, trong lòng đầy vẻ khinh bỉ.

*“Lại thêm một đám rác rưởi đến phá rối giấc ngủ của ta. Chủ nhân đang bận hầm canh cải bên trong, nếu để hắn biết có ruồi bọ lởn vởn, hắn lại bắt mình đi… gánh nước tưới cây thì khổ.”*

Nhị Cẩu lẩm bẩm trong đầu, rồi lại nhắm mắt lại, giả vờ như không thấy gì. Nó lười đến mức không buồn đứng dậy.

“Đứng lại! Đồ súc sinh!”

Một tiếng quát vang trời. Hắc Sát Ma Tướng đáp xuống ngay trước cổng rào tre. Thanh đại đao của hắn cắm phập xuống đất, làm nứt toác một mảng rêu xanh mà Diệp Phi đã dày công chăm sóc.

Hắn nhìn con chó vàng gầy gò nằm đó, rồi lại nhìn vào khu vườn với những cây cải bắp to bằng cái chậu rửa mặt, những củ cà rốt đỏ au phát ra ánh quang dịu nhẹ. Hắn cười rộ lên:

“Khặc khặc! Không ngờ ở một nơi rách nát này lại có loại Linh thực thượng phẩm thế này. Toàn bộ là của ta! Tên nô lệ bên trong, cút ra đây nộp mạng!”

Bên trong gian bếp nhỏ, tiếng băm rau "cộc cộc" của Diệp Phi vẫn đều đặn vang lên. Hắn dường như không nghe thấy tiếng thét của Ma tướng, hoặc đúng hơn là chiếc trận pháp "Cách Âm Tuyệt Đối" (ngụy trang dưới dạng mấy tấm mành tre) đã làm rất tốt nhiệm vụ của nó.

Diệp Phi lẩm bẩm: “Quái lạ, sao hôm nay trời nhanh tối thế nhỉ? Chắc là sắp mưa to rồi, phải nhanh tay nấu bát canh này rồi đi che chắn cho mấy cây mầm hành lá mới được.”

Ngoài sân, Hắc Sát Ma Tướng thấy không có ai trả lời, cảm thấy bị sỉ nhục. Hắn bước tới, định dùng chân đá văng con chó vàng đang chắn đường.

“Cái giống súc sinh này, chết đi!”

Nhưng chân của hắn còn chưa chạm tới bộ lông của Nhị Cẩu, thì một luồng uy áp khủng khiếp từ đâu ập đến.

Nhị Cẩu cảm thấy lỗ mũi hơi ngứa. Có lẽ là do khí tức ma tộc đầy mùi lưu huỳnh kia xộc vào khiến nó không chịu nổi. Khối ma khí dày đặc mà vạn quân mang tới, đối với một "Thôn Phệ Thần Thú" như nó, giống như khói bụi độc hại làm dị ứng niêm mạc mũi.

Nó hít một hơi thật sâu.

Lồng ngực gầy trơ xương của Nhị Cẩu bỗng phình đại ra một cách bất thường. Không gian xung quanh dường như bị bóp méo, toàn bộ linh khí trong bán kính mười dặm bị hút sạch vào khoang mũi nhỏ bé kia.

Hắc Sát Ma Tướng bỗng cảm thấy rùng mình. Một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn trỗi dậy, hắn run rẩy lùi lại: “Ngươi… ngươi là cái gì?”

Nhị Cẩu không trả lời. Nó chỉ cảm thấy ngứa mũi quá rồi.

“Hắt… hắt… hắt…”

Nó cố kìm nén, nhưng không được.

“HẮT… XÌ!!!”

*UỲNH!!!*

Một tiếng nổ chấn động đất trời, nhưng lại không phát ra từ miệng mà là từ mũi của một con chó.

Một luồng kình phong hữu hình, mang theo quy tắc "Thôn Phệ" và "Diệt Thế", bắn vọt ra từ lỗ mũi Nhị Cẩu. Nó không phải là một luồng gió bình thường, mà là một cơn bão quy tắc cuồng bạo.

Trong chớp mắt, Hắc Sát Ma Tướng – một cường giả cấp bậc Hóa Thần đỉnh phong, kẻ có thể hô mưa gọi gió ở giới tu tiên – thậm chí còn chưa kịp thét lên một tiếng nào đã tan thành mây khói. Hóa thân ma thể cứng như kim cương của hắn vỡ vụn thành những hạt bụi li ti.

Và không chỉ có thế.

Luồng khí ấy quét qua hàng vạn ma binh đang đứng trên không trung. Đám mây đen nghịt trời ban nãy giống như gặp phải một cái quạt ba tiêu khổng lồ, bị thổi bay biến trong tích tắc. Tiếng gào thét của vạn quân Ma tộc biến mất, thay vào đó là một bầu trời xanh ngắt, quang đãng, sạch sẽ đến mức không còn một sợi khói đen nào còn sót lại.

Toàn bộ quân tiên phong của Ma giới, chỉ bằng một cái hắt hơi, đã biến mất khỏi bản đồ nhân gian.

Dư chấn của luồng khí kia vẫn tiếp tục bay xa, chấn sập hàng loạt ngọn núi ở biên giới Ma tộc, khiến Ma Chủ đang ngồi trong Ma cung cách đó vạn dặm cũng phải giật mình ngã khỏi ngai vàng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng vì cảm nhận được một vị thần linh vừa nổi giận.

Tại mảnh vườn rau, sau khi "xả" được cái ngứa trong mũi, Nhị Cẩu thấy thoải mái hẳn. Nó dụi dụi mũi vào chân trước, rồi quay lại nhìn cái đống đổ nát mà thanh đại đao của Ma tướng để lại.

Nó nhướng mày, lẩm bẩm: *“Hỏng rồi, làm vỡ đất của chủ nhân rồi. Phải lấp lại thôi, không là tối nay không có xương gặm.”*

Nó dùng chân cào cào một lúc, san phẳng mặt đất, lấp đi vết nứt, rồi lại nằm xuống vị trí cũ, tiếp tục làm một con chó già lười biếng.

Bên trong, Diệp Phi lau tay vào tạp dề, bưng một bát canh rau nghi ngút khói bước ra sân.

“Nhị Cẩu, nãy có tiếng nổ gì à? Ta nghe cứ như tiếng sấm ấy.”

Diệp Phi nhìn ra bầu trời, ngạc nhiên: “Ơ kìa, vừa nãy còn thấy mây đen nghịt, sao bây giờ lại nắng ráo thế này? Thời tiết Tiên giới đúng là thất thường thật, chẳng biết đường nào mà lần.”

Hắn cúi xuống nhìn Nhị Cẩu, thấy mũi nó hơi đỏ, liền cau mày trách móc: “Nhìn mày kìa, nằm ngoài hiên cho lắm vào rồi bị cảm chứ gì? Đã bảo là phải biết tự chăm sóc mình, mày chết rồi thì ai trông vườn cho tao? Thôi, lát tao lấy cho mẩu gừng bọc mật ong mà ăn.”

Nhị Cẩu: “…” (Nó chỉ biết cúi đầu, tỏ vẻ phục tùng vô điều kiện).

Lúc này, từ phía xa, một bóng trắng thướt tha đáp xuống. Tô Thanh Tuyết đáp xuống với bộ váy nhuốm máu, kiếm trên tay nàng vẫn còn run rẩy. Nàng vốn dĩ đã chuẩn bị tâm thế tử chiến để bảo vệ tông môn, thậm chí đã định tự bạo Kim Đan nếu Ma tướng chạm tới đây.

Nhưng nàng vừa tới nơi thì chứng kiến cảnh tượng gì?

Ma quân… đâu? Ma khí… đâu?

Cả một đoàn quân hàng vạn kẻ hung hãn vừa rồi còn lấp kín bầu trời, sao chớp mắt một cái lại biến thành mây trôi nước chảy? Không gian xung quanh vườn rau này yên bình đến mức kỳ lạ, mùi thơm của canh rau cải át cả mùi máu tanh ban nãy.

Nàng nhìn Diệp Phi đang cầm bát canh, nhìn con chó vàng đang nằm giả chết, rồi nhìn lại mảnh đất phẳng lỳ trước cổng. Nàng biết, ngay tại đây, vừa mới xảy ra một chuyện kinh thiên động địa.

"Diệp… Diệp sư đệ, quân Ma tộc vừa rồi… huynh có thấy không?" Tô Thanh Tuyết run giọng hỏi.

Diệp Phi ngây ngô đáp: "Ma tộc nào cơ? À, vừa nãy tôi thấy trời âm u lắm, chắc là sắp bão nhưng lại tan rồi. Sư tỷ đến thật đúng lúc, canh vừa chín tới, tỷ ăn một bát cho ấm bụng đi. Trông tỷ xanh xao quá, chắc là do tu luyện quá độ đấy, tôi đã bảo rồi, tu hành cũng phải chú ý ăn uống, đừng có hở chút là bế quan.”

Tô Thanh Tuyết nhìn bát canh rau cải mộc mạc trong tay hắn. Bên trong bát canh đó, những lá cải xanh rờn đang tỏa ra một loại năng lượng thuần khiết hơn cả thượng phẩm linh thạch, thậm chí nàng còn thấy thấp thoáng bóng dáng của các vị tiên nhân đang múa lượn bên trong hơi nước.

Nàng run rẩy đón lấy bát canh, thầm nghĩ trong lòng: *Quân Ma tộc hàng vạn kẻ kia… có lẽ nào chính là bị mùi thơm của bát canh này "cảm hóa" mà rút lui không? Hay là…*

Nàng liếc nhìn Nhị Cẩu. Nhị Cẩu khẽ hé mắt nhìn nàng, trong ánh mắt vàng đục kia dường như có một lời cảnh cáo thầm lặng: *"Ăn canh của ngươi đi, đừng có mà hỏi nhiều rắc rối."*

Tô Thanh Tuyết rùng mình một cái, lập tức cúi đầu húp canh. Một ngụm canh đi xuống, toàn bộ vết thương nội tạng của nàng do dư chấn trận chiến đều lành lại với tốc độ thần kỳ, tu vi vốn đang kẹt ở Kim Đan trung kỳ bỗng nhiên "rắc" một tiếng, đột phá thẳng lên hậu kỳ.

Nàng trợn tròn mắt. Củ cải này… thực chất là vạn năm nhân sâm biến dị sao?

Trong khi đó, Diệp Phi vẫn đang bận rộn lẩm bẩm về việc ngày mai phải trồng thêm một hàng tỏi để trừ tà, vì hắn cảm giác dạo này không khí có vẻ hơi "ô nhiễm" hơn thường lệ.

Bầu trời Thanh Vân Tông trở lại vẻ yên bình vốn có. Những trưởng lão và đệ tử khác đang ngơ ngác không hiểu tại sao quân Ma tộc bỗng dưng biến mất, họ bắt đầu tôn thờ trời xanh, cho rằng tông môn có tổ tiên hiển linh.

Không ai biết rằng, vị "tổ tiên" ấy lúc này đang cầm cái chổi tre, quét mấy cái lá rụng ở sân sau và miệng thì lầm bầm: "Khổ quá, sống ở cái nơi nguy hiểm này, không có rau quả bồi bổ thì sống sao thọ được đây…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8