Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 86: ** Diệp Phi tưởng là gió mùa đông bắc
**Chương 86: Diệp Phi tưởng là gió mùa đông bắc**
Đêm đông ở phía sau núi Thanh Vân Tông luôn mang một vẻ tịch mịch lạ lùng. Hơi sương lạnh lẽo từ những khe núi tràn về, bao phủ lấy dược viên ngoại môn – nơi mà trong mắt người ngoài là một góc hoang vu hẻo lánh, linh khí mỏng manh đến mức chó cũng không buồn tè, nhưng thực tế lại là một "thánh địa" đáng sợ nhất nhì cái Thương Lam Giới này.
Trong căn nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi đang ngồi bên bếp lò nhỏ, chăm chú dùng một chiếc kẹp tre để lật mấy miếng khoai tây trên mặt vỉ nướng. Mùi khoai chín thơm bùi lan tỏa, thỉnh thoảng có vài giọt mật chảy ra, rơi vào than hồng kêu "xèo xèo".
Nếu có đại năng tu vi Hóa Thần nào ở đây, chắc chắn sẽ phải thổ huyết mà chết vì uất ức. Những củ khoai tây ấy, lớp vỏ bọc bên ngoài ẩn chứa lôi văn thiên nhiên, bên trong tích tụ nồng đậm thổ hệ linh lực tinh khiết đến mức khó tin. Đây nào phải là khoai tây? Đây rõ ràng là "Thổ Linh Đan" cấp độ nghịch thiên, một miếng đủ để cho một tu sĩ Luyện Khí tầng 1 nhảy vọt lên Trúc Cơ mà không để lại bất kỳ di chứng nào.
Thế nhưng, trong mắt Diệp Phi, đây chỉ là món ăn đêm để "lót dạ" cho một người có tư chất bình thường, tu vi (giả) Luyện Khí tầng 3 như hắn.
"Nhị Cẩu, lại đây. Miếng này chín rồi."
Diệp Phi thổi phù phù vào miếng khoai, sau đó thản nhiên ném xuống sàn nhà.
Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò vốn đang nằm khoanh tròn giả chết dưới gầm giường – bỗng nhiên bật dậy nhanh như điện. Nó dùng mồm đón lấy miếng khoai cực phẩm một cách điệu nghệ, sau đó lùi vào góc tối, nhai nhóp nhép một cách thỏa mãn. Đôi mắt nó híp lại, đuôi ngoáy tít. Trong tâm trí của con Thôn Phệ Thần Thú đang ẩn mình dưới lốt chó vàng này, không có gì hạnh phúc hơn việc được ông chủ "nuôi bằng phế phẩm". Những vị tiên nhân ngoài kia thèm khát vỡ đầu vì một củ khoai này, nhưng với Nhị Cẩu, đây chỉ là bữa phụ trước khi đi ngủ.
Diệp Phi xoa xoa đôi bàn tay vì lạnh, hắn ngước nhìn ra phía cửa sổ đang đóng chặt, lầm bầm:
"Kỳ lạ thật, hôm nay mới là đầu tháng Chạp mà sao không khí lại lạnh lẽo thế này? Chẳng lẽ gió mùa đông bắc năm nay về sớm hơn dự kiến?"
Hắn đứng dậy, bước đến cạnh cửa sổ, cẩn thận kiểm tra các khe hở. Tính "Cẩu" đã ăn sâu vào máu, Diệp Phi không chỉ sợ người mà còn sợ cả thời tiết. Đối với hắn, bị cảm lạnh cũng là một loại rủi ro có thể dẫn đến giảm tuổi thọ. Vì vậy, trong thung lũng này, hắn không chỉ bố trí 108 tầng trận pháp chống kẻ địch, mà còn bố trí thêm 36 tầng trận pháp điều hòa nhiệt độ.
Nhưng hôm nay, gió bên ngoài có vẻ "mạnh" bất thường.
***
Trong lúc Diệp Phi đang lo lắng về cái gọi là "gió mùa đông bắc", thì cách vườn rau của hắn chừng ba dặm, một thảm cảnh kinh thiên động địa đang diễn ra mà hắn hoàn toàn không hay biết.
Dưới màn đêm đen kịt, sáu bóng người mặc hắc y đang lơ lửng giữa không trung. Kẻ cầm đầu là một lão giả gầy gò với đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, hơi thở tỏa ra âm u lạnh lẽo. Lão chính là Hắc Quy Trưởng lão của Minh Vương Điện, một cường giả tu vi Hóa Thần kỳ đỉnh phong, lừng lẫy với hung danh "Nhất trảo định càn khôn".
"Trưởng lão, chúng ta có thật sự phải cẩn thận đến thế không?" Một gã hắc y nhân trẻ tuổi lên tiếng, giọng đầy khinh thường. "Đây chỉ là Thanh Vân Tông, một tông môn hạng ba rách nát. Mà thung lũng này lại là nơi hẻo lánh nhất, nghe nói chỉ có một tên đệ tử tạp dịch phế vật trông coi. Cần gì phải dùng đến 'Minh Vương Huyết Sát Trận'?"
Hắc Quy Trưởng lão lạnh lùng trừng mắt nhìn gã, khiến gã rùng mình im bặt.
"Ngu xuẩn! Ngươi không nghe thấy tin đồn gần đây sao? Linh Hải trưởng lão của Chấp pháp đường bị người ta đánh đến mất trí nhớ, quân đoàn Ma tộc vừa tiến sát biên giới bỗng nhiên biến mất không dấu vết. Mọi manh mối đều chỉ về thung lũng này. Trong thung lũng này chắc chắn có đại trận tuyệt thế bảo vệ, hoặc là một vị đại năng ẩn thế đang tọa trấn. Chúng ta chỉ cần lấy được bí bảo trong đó, Minh Vương Điện sẽ thống nhất Đông Hoang!"
Lão giả hít sâu một hơi, vung tay lên:
"Minh Vương Huyết Sát – Hủy Thiên Diệt Địa! Công phá cho ta!"
Sáu cường giả Hóa Thần cùng lúc phát lực. Một cột sáng màu huyết hồng khổng lồ mang theo khí tức hủy diệt, từ trên bầu trời giáng thẳng xuống vị trí vườn rau của Diệp Phi. Sức mạnh này đủ để san phẳng một tòa thành trì lớn, khiến không gian xung quanh cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt vỡ li ti.
Thế nhưng, ngay khi cột sáng huyết hồng ấy chạm vào "hàng rào tre" trông có vẻ cũ nát của vườn rau…
"Vù…"
Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên, giống như tiếng gió thổi qua kẽ lá.
Toàn bộ năng lượng hủy thiên diệt địa của sáu vị cao thủ Hóa Thần bỗng nhiên bị cái hàng rào tre ấy hấp thụ một cách sạch trơn. Không một tiếng nổ, không một gợn sóng.
Hắc Quy Trưởng lão trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán: "Cái… cái gì? Cấm chế này có thể thôn phệ thần lực? Đây là cấp bậc gì? Tiên cấp… hay là Thần cấp?"
Lão chưa kịp bàng hoàng xong, thì một "vật thể lạ" bỗng nhiên chuyển động.
Đó là một con bù nhìn đuổi quạ mà Diệp Phi tự tay làm bằng rơm và vải vụn, đặt ngay cạnh hàng rào. Dưới áp lực của chiêu thức vừa rồi, con bù nhìn hơi nghiêng đầu. Cánh tay bằng tre của nó vung lên một cái vô thức do gió thổi.
Nhưng trong mắt của nhóm Hắc Quy, đó không phải là con bù nhìn!
Khi con bù nhìn ấy chuyển động, một đạo kiếm ý vô hình, cổ xưa và hùng vĩ như thể từ thời khai thiên lập địa trỗi dậy, bao trùm lấy cả một vùng không gian. Kiếm ý ấy biến hóa thành vạn nghìn thanh linh kiếm li ti, sắc bén đến mức cắt đứt cả nhân quả, khóa chặt toàn bộ sáu người bọn họ.
"Vạn Kiếm Quy Tông… không, đây là Thiên Đạo Trừng Phạt!" Hắc Quy thét lên thảm thiết. Lão muốn chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh vào không trung.
"Xoẹt!"
Chỉ một cái phất tay của con bù nhìn, một luồng sóng xung kích màu bạc lan tỏa ra. Sáu vị cường giả Hóa Thần, niềm kiêu ngạo của Minh Vương Điện, ngay lập tức bị chấn văng ra xa hàng chục dặm. Kinh mạch của bọn họ đứt đoạn hoàn toàn, tu vi rớt thảm hại, biến thành phế nhân chỉ trong một cái chớp mắt. Toàn bộ quần áo trên người bọn họ cũng bị xé rách thành tro bụi, bay lả tả trong không trung như giấy vụn.
Trận chiến kết thúc nhanh đến mức ngay cả những con dế mèn trong vườn cũng không thèm ngừng kêu.
***
Trong nhà tranh, Diệp Phi bỗng nghe thấy tiếng "ù ù" rít lên qua khe cửa.
"Kìa! Gió to chưa kìa!" Diệp Phi giật mình, vội vàng đứng dậy. "Nhị Cẩu, nhìn kìa, gió thổi bay hết cả bụi bẩn ngoài sân rồi. Gió mùa đông bắc năm nay quả nhiên là loại siêu cấp, lực thổi mạnh thế này cơ mà!"
Hắn nhìn thấy qua khung cửa sổ, những "mảnh vải vụn" màu đen (thực ra là quần áo của sáu cao thủ Minh Vương Điện sau khi bị bù nhìn chém nát) đang bay lơ lửng rồi rơi rụng đầy sân.
"Trời ơi, gió to đến mức thổi cả rác ở thung lũng khác sang tận đây cơ à? Ý thức vệ sinh của mấy người tu tiên thật là kém cỏi, cứ để rác thải bay lung tung." Diệp Phi càu nhàu, hắn lấy chiếc khăn tay che mũi, rồi thò tay ra khép chặt cánh cửa sổ lại, còn không quên chốt thêm hai tầng bằng gỗ chắc chắn.
Hắn quay vào giường, vùi mình sâu trong chăn, chỉ để hở mỗi cái đầu:
"Sợ thật, may mà mình ở trong nhà. Ra ngoài gió mùa này mà trúng gió độc một cái là hỏng đời ngay. Nhị Cẩu, ngủ đi mày, mai tao với mày ra dọn bãi rác đó sau. Đúng là một đêm đầy giông bão mà."
Nhị Cẩu nằm dưới gầm giường, nó ngước mắt nhìn lên cái chốt cửa "đơn sơ" nhưng thực chất là một thanh gỗ "Dưỡng Hồn Mộc" vạn năm, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Nó cảm nhận được sáu gã phế nhân kia đã bị hất bay sang tận… đỉnh núi của Chấp pháp đường.
Nó thầm nghĩ trong lòng: *Chủ nhân à, gió mùa đông bắc của người vừa rồi đã biến một lũ cường giả đứng đầu giới tu tiên thành một đám hành khất trần truồng rồi đấy.*
Nhưng nó cũng chẳng rảnh mà giải thích. Nó há miệng háp một cái, cuộn tròn lại và ngủ tiếp. Với nó, việc sáu gã Hóa Thần bị "quét" đi cũng chẳng quan trọng bằng việc mẩu khoai tây vừa nãy thực sự rất ngọt.
***
Trong khi Diệp Phi đang ngủ ngon lành trong tiếng gió hú "tự chế" của trận pháp, thì ở một mỏm đá không xa vườn rau, Lý Trưởng lão đang ngồi bất động, trên tay vẫn cầm một bầu rượu.
Toàn thân lão run rẩy, bầu rượu rơi xuống đất, rượu đổ lênh láng nhưng lão không hề hay biết. Lão vừa chứng kiến toàn bộ sự việc.
Lão thấy Hắc Quy Trưởng lão dẫn theo quân đoàn tinh nhuệ tấn công. Lão vốn định lao ra liều mạng, nhưng khi thấy con bù nhìn kia "nhúc nhích", Lý Trưởng lão đã đứng hình hoàn toàn.
Trong mắt lão, cái "nhúc nhích" ấy không phải là vô tình. Đó là Đạo!
Đó là sự dung hợp tuyệt đỉnh giữa sức mạnh của tự nhiên và ý chí của con người. Con bù nhìn ấy không chỉ đánh bại sáu vị Hóa Thần, mà nó đang dạy cho cả thế giới biết thế nào là "Vô chiêu thắng hữu chiêu".
"Diệp tiểu hữu… ngươi… ngươi thật sự là muốn dùng gió để gột rửa bụi trần sao?" Lý Trưởng lão lẩm bẩm, đôi mắt đờ đẫn đầy sự tôn sùng.
"Lúc nãy, khi Hắc Quy tấn công, Diệp tiểu hữu chắc chắn đang ngồi bên bếp lửa. Ngài ấy cảm nhận được sát khí, nhưng lại coi đó chỉ là gió mùa lạnh lẽo. Ngài ấy dùng kiếm ý hóa thành gió, quét sạch những kẻ rác rưởi của thế giới này mà không cần đứng dậy. Thậm chí ngài ấy còn không thèm mở cửa để nhìn kẻ thù một cái…"
Lý Trưởng lão hít một hơi thật sâu, gió lạnh tràn vào phổi khiến lão tỉnh táo hơn đôi chút. Lão bỗng thấy mình thật nhỏ bé. Những tu sĩ chúng lão luôn miệng nói về nghịch thiên, nói về tranh đoạt, nhưng trước mặt Diệp Phi, tất cả chỉ là những hạt bụi trong gió mùa đông bắc.
"Đỉnh cao của tu hành… chính là bình thản. Diệp tiểu hữu không phải là đang trồng rau, ngài ấy đang gieo mầm cho Thiên Đạo!"
Lão run rẩy quỳ sụp xuống hướng về phía căn nhà tranh của Diệp Phi, lạy ba lạy:
"Đa tạ tiền bối đã chỉ điểm! Đa tạ tiền bối cho lão già này thấy thế nào là phong thái của một bậc Chân Tiên!"
Sau đó, Lý Trưởng lão giống như kẻ điên, vừa chạy vừa cười lớn về phía nội môn: "Gió rồi! Gió về rồi! Một cơn gió sạch của Thanh Vân Tông!"
***
Ngày hôm sau.
Ánh nắng sớm mai yếu ớt xuyên qua làn sương mù, chiếu vào thung lũng. Diệp Phi ngáp dài một cái, vươn vai đứng dậy. Hắn mặc thêm một lớp áo bông dầy cộm, quấn khăn quàng cổ thật kín, chân đi ủng da thú. Sau khi soi gương thấy mình đã được bảo hộ đến mức tối đa, hắn mới rón rén mở cửa bước ra sân.
"Này thì gió mùa này…" Diệp Phi cầm lấy cây chổi tre truyền thống (thực chất là được bện từ rễ của Vạn Tuế Tiên Thảo, cứng đến mức có thể quét thủng lá chắn của một tu sĩ Kim Đan).
Hắn nhìn thấy trên sân rụng đầy những mảnh vụn đen sì sì, cùng với một ít "bột trắng" (xương cốt của linh khí tan rã sau trận chiến).
"Khiếp, gió to quá, thổi cả củi than ở thung lũng nào sang đây nữa. Lại còn mấy miếng vải rách này nữa, chắc là của mấy người đệ tử nào giặt đồ không trông coi bị gió cuốn đây mà."
Diệp Phi vừa quét vừa lẩm bẩm. Hắn gom đống "phế liệu" gồm trang bị của cường giả Hóa Thần vào một góc vườn, sau đó đào một cái hố sâu.
"Để làm phân bón vậy. Dù sao thì vải và tro cũng chứa ít nhiều khoáng chất."
Hắn đâu có ngờ rằng, đống "vải rách" đó thực chất là Minh Vương Bào – thánh vật của Minh Vương Điện, và đống tro bụi đó là những mảnh vỡ của cực phẩm linh khí cấp bậc không dưới tứ phẩm. Nếu người tu tiên bên ngoài biết hắn lấy những thứ này làm phân bón để trồng… cải cúc, có lẽ họ sẽ đâm đầu xuống sông tự tử tập thể.
Đang lúc Diệp Phi hì hục cuốc đất, thì một bóng dáng quen thuộc hiện ra ở cổng vườn.
Tô Thanh Tuyết diện một bộ cung trang màu tuyết trắng, trông nàng như một tiên tử lạc bước giữa trần gian. Thế nhưng, nét mặt của nàng hôm nay đầy vẻ lo lắng và hốc hác.
"Diệp lão đệ! Đệ có sao không?" Nàng lao tới, không kìm lòng được mà nắm lấy vai Diệp Phi kiểm tra.
Diệp Phi giật mình, vội vàng lùi lại ba bước (theo phương án tẩu thoát dự phòng). Thấy là Tô Thanh Tuyết, hắn mới thở phào nhưng vẫn không bỏ tay khỏi tư thế sẵn sàng bỏ chạy.
"Sư tỷ, có chuyện gì mà tỷ hớt hải thế? Tôi thì có chuyện gì được chứ? Sáng nay trời hơi lạnh thôi."
Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi đang được bọc kín như một củ hành tây lớn, rồi lại nhìn ra bãi đất trống ở trước thung lũng. Đêm qua, cả Thanh Vân Tông đều chấn động bởi luồng hơi thở hủy diệt kia. Các trưởng lão cao tầng đều cảm nhận được có cao thủ Hóa Thần đến tập kích, nhưng sau đó hơi thở ấy biến mất tăm, thay vào đó là một cơn gió lạ quét qua cả tông môn.
"Đêm qua… đệ không thấy điều gì bất thường sao?" Nàng hạ thấp giọng, đôi mắt sắc lẹm quan sát từng góc nhỏ của vườn rau.
Diệp Phi chớp mắt, thành thật đáp: "Có chứ! Bất thường lắm sư tỷ ạ!"
Tâm trí Tô Thanh Tuyết thắt lại: "Nói đi! Là chuyện gì?"
Diệp Phi chỉ tay ra phía cái bù nhìn đuổi quạ đang đứng hiên ngang giữa gió sớm: "Con bù nhìn của tôi bị gió thổi nghiêng mất 15 độ! Tỷ xem, gió mùa đông bắc đêm qua đúng là khủng khiếp thật. Tôi đã bảo tỷ rồi, mùa này đừng có mà ra ngoài luyện kiếm ban đêm, gió lạnh nó thổi bay người đấy!"
Tô Thanh Tuyết nhìn theo hướng tay hắn chỉ. Nàng thấy con bù nhìn. Trong đôi mắt nàng, con bù nhìn kia dường như đang toát ra một thứ uy áp vô hình khiến linh kiếm đeo bên hông nàng run rẩy không thôi. Đó không phải là nghiêng 15 độ vì gió, đó là vị trí đứng để chặn đứng một cuộc tấn công từ hướng Minh Vương Điện!
Nàng nhìn xuống đống phân bón mới mà Diệp Phi vừa lấp lại. Cảm nhận được một chút tàn dư linh lực của Minh Vương Điện dưới lòng đất, nàng hoàn toàn hiểu ra.
Thì ra… toàn bộ Minh Vương Điện xâm lăng, trong mắt Diệp Phi, cũng chỉ xứng là một cơn "gió mùa đông bắc" khiến con bù nhìn của hắn hơi nghiêng đi một chút.
Nàng run run đưa tay lên vuốt tóc, cố gắng giữ bình tĩnh: "Phải… đệ nói đúng… gió mùa đông bắc quả nhiên là rất lớn. May mà đệ ở trong nhà…"
"Thôi, đừng nói chuyện thời tiết nữa." Diệp Phi cười xòa, quay vào lấy ra một rổ nhỏ chứa mấy củ cải trắng còn dính bùn đất. "Tỷ đến sớm thế này chắc chưa ăn sáng. Đây, lấy mấy củ cải này về mà hầm. Rau nhà trồng, sạch sẽ, không có thuốc trừ sâu, quan trọng nhất là ăn vào giữ ấm cơ thể, chống lại gió mùa hiệu quả lắm!"
Tô Thanh Tuyết đón lấy rổ củ cải. Tay nàng run bắn lên khi chạm vào lớp vỏ củ cải toát ra tinh hoa mộc hệ nồng đậm. Với số lượng này, nàng có thể trực tiếp đột phá lên Nguyên Anh chỉ trong vòng một tuần nếu bế quan.
"Đa… đa tạ Diệp lão đệ. Đệ… đệ cũng giữ gìn sức khỏe."
Nàng quay lưng đi, bóng lưng lung lay như sắp ngã. Trong lòng nàng lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Đông Hoang này, từ nay về sau có lẽ phải đổi tên thành 'Vườn rau của Diệp lão đệ' mất rồi.*
***
Tại cung điện chính của Minh Vương Điện.
Vị Điện chủ uy nghiêm đang ngồi trên ngai vàng, bỗng nhiên có một tên đệ tử hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn một giọt máu.
"Bẩm… bẩm Điện chủ! Hắc Quy trưởng lão cùng năm vị chấp pháp… bọn họ đã trở về!"
Điện chủ mừng rỡ đứng dậy: "Tốt! Có phải đã đem được bí bảo và vị đại năng kia về không?"
Tên đệ tử nuốt nước bọt cái "ực", run giọng: "Không… thưa Điện chủ. Bọn họ… bọn họ bị người ta 'thổi' về. Lúc này đang nằm ở cổng điện… không mặc gì, tu vi phế hết, chỉ liên tục lẩm bẩm một câu…"
"Câu gì?!"
"Bọn họ nói… gió… gió mùa đông bắc ở đó… thực sự rất lạnh…"
Vị Điện chủ khựng lại, ngai vàng dưới chân bỗng dưng "rắc" một tiếng vỡ làm đôi.
Trong khi đó, ở góc thung lũng nhỏ nhoi của mình, Diệp Phi vẫn đang vui vẻ cầm bình nước tưới rau. Hắn tưới từng giọt nước Cam Lộ lên mầm cải bắp kim cương, miệng huýt sáo một bản nhạc cổ điển:
"Gió mùa đông bắc à gió mùa đông bắc… ta chỉ muốn trồng rau, sao cứ làm khó ta… Cẩu thêm vạn năm nữa, tiên nhân cũng là rau…"
Nhị Cẩu nằm bên cạnh chân hắn, lim dim ngủ, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng xem liệu có "cơn gió mùa" nào tiếp theo mang theo khoai tây nướng đến không.
Mùa đông năm ấy, Thanh Vân Tông là nơi duy nhất ở Đông Hoang có một vườn rau vẫn xanh tốt lạ lùng, và cũng là nơi duy nhất mà những tiếng thét thảm thiết của quân thù bị biến thành tiếng gió rít qua khe cửa sổ của một tên nông dân lười biếng.