Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 88: ** Diệp Phi tặng lại nàng một củ khoai lang nướng
Gió đông rít gào qua những rặng núi của Thanh Vân Tông, mang theo những bông tuyết li ti như bụi ngọc bích rắc xuống nhân gian. Trong khi các đệ tử ngoại môn khác đang co ro trong những căn phòng đá lạnh lẽo, cố gắng vận chuyển linh khí để chống chọi với cái rét thấu xương, thì tại một góc khuất của Dược Viên ngoại môn, không khí lại mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt.
Một làn khói trắng mỏng manh, nhạt nhòa lách qua những tán lá của rào dậu tre, mang theo một mùi thơm vừa ngậy, vừa ngọt, lại có chút gì đó nồng nàn của đất mẹ được sưởi ấm.
Diệp Phi ngồi trên một chiếc ghế tre nhỏ, trên cổ vẫn quấn chiếc khăn quàng xám nhạt mà Tô Thanh Tuyết tặng dạo trước. Hắn híp mắt lại, tay cầm một cái quạt nan rách nát, nhịp nhàng quạt vào đống tro tàn đỏ rực phía trước. Nhị Cẩu nằm dài bên cạnh chân hắn, hai chân trước duỗi thẳng, cái đầu gầy gò gối lên một khúc gỗ mục, thỉnh thoảng lại hếch mũi lên ngửi mùi thơm, rồi tặc lưỡi một cái rõ kêu như đang đánh giá phẩm chất của bữa xế chiều hôm nay.
"Nhìn cái gì mà nhìn?" Diệp Phi gõ nhẹ cán quạt lên đầu con chó vàng. "Mày sáng nay vừa mới xơi tái ba củ cà rốt đỏ mọng, bây giờ còn dám nhắm nhe đống khoai này à? Đây là hạt giống đặc biệt tao mới lai tạo, ăn vào mà không tiêu hóa được thì đừng có mà chạy khắp vườn đòi ta xoa bụng."
Nhị Cẩu lườm Diệp Phi một cái bằng nửa con mắt, khinh bỉ hừ một tiếng trong mũi. *Chủ nhân đúng là càng lúc càng hẹp hòi. Cái đống gọi là 'hạt giống đặc biệt' kia, rõ ràng là lấy từ hạt giống 'Địa Tâm Hỏa Chân Lang' trộn với phân bón từ 'Long Diên Hương' mà ra. Ăn một củ thôi cũng đủ để một tên tu sĩ Kim Đan nổ xác vì quá tải linh hỏa, thế mà hắn lại cứ thản nhiên như thể đang nướng mấy món rau dại ven đường.*
Diệp Phi không quan tâm đến sự phản kháng âm thầm của con chó, hắn dùng một thanh củi gạt lớp tro nóng ra. Ba củ khoai lang to tròn, vỏ ngoài đã sém đen nhưng bắt đầu rỉ ra những giọt mật màu vàng óng như hổ phách. Đó chính là sản phẩm của "Hệ Thống Thần Nông Bất Tử" sau khi hắn nâng cấp cấp độ đất trồng lên mức "Tức Nhưỡng". Những củ khoai này không chỉ đơn thuần là linh thực, mà bên trong chúng đang tích tụ một lượng "Hỏa Diễm Tinh Hoa" thuần khiết đến mức đáng sợ.
Đúng lúc này, cấm chế của vườn rau khẽ rung động.
Màn sương mù bao quanh hàng rào tre tự động dạt sang hai bên. Một bóng người trắng muốt như tuyết, thanh tao như đóa sen nở rộ giữa mùa đông hiện ra. Tô Thanh Tuyết bước tới, thanh kiếm tùy thân đeo bên hông vẫn còn vương chút khí lạnh của băng tuyết vùng đỉnh núi chính. Gương mặt nàng vốn dĩ luôn giữ vẻ lãnh đạm như băng sơn, nhưng khi ngửi thấy mùi thơm từ đống tro kia, đôi chân nàng bỗng dưng bước nhanh hơn một chút, ánh mắt cũng dịu đi đáng kể.
"Diệp sư đệ, hôm nay có nhã hứng nướng đồ ăn sao?" Giọng nàng trong veo, giống như tiếng khánh ngọc va vào nhau.
Diệp Phi vội vàng đứng dậy, theo thói quen lộ ra nụ cười của một kẻ tu vi thấp kém nhưng vô cùng mến khách: "A, Tô sư tỷ. Gió tuyết lớn thế này, tỷ lại đến đây rồi. Mau ngồi xuống, chỗ này hơi ám khói một chút, mong tỷ đừng chê."
Hắn nhanh tay kéo một cái ghế gỗ khác đã được lót một tấm da thú mềm mại ra.
Tô Thanh Tuyết ngồi xuống, đôi lông mày liễu hơi nhíu lại khi nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ trên người Diệp Phi. Thấy hắn vẫn dùng nó, trong lòng nàng chợt dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả, xua đi cả cái lạnh của hàn khí đang cuộn trào trong kinh mạch mình.
"Tình hình tu luyện của tỷ dạo này có vẻ không được thuận lợi?" Diệp Phi bâng quơ hỏi, trong khi tay hắn vẫn đang cầm chiếc kẹp sắt lật củ khoai.
Thực tế, trong mắt Diệp Phi, hào quang xung quanh Tô Thanh Tuyết đang xuất hiện những tia sáng xanh tím xen kẽ, đó là biểu hiện của "Băng Kiếm Công" đang gặp phải nút thắt. Nàng là người cực âm chi thể, luyện công pháp hệ Băng vốn dĩ là thuận lợi, nhưng cực đoan quá mức tất sẽ tổn thương gốc rễ. Tuyết càng dày thì đất càng cứng, nếu không có một chút ấm áp len lỏi vào, căn cơ của nàng sẽ sớm bị đóng băng vĩnh viễn.
Tô Thanh Tuyết khẽ thở dài, nàng không giấu giếm: "Đúng như sư đệ thấy. 'Thanh Tuyết Kiếm Pháp' tầng thứ bảy yêu cầu 'Băng trung hữu hỏa', để kiếm chiêu từ chỗ tịch diệt sinh ra một tia sinh cơ. Nhưng ta dù cố gắng thế nào cũng không thể cảm thụ được chút 'Hỏa' đó giữa vạn trượng băng tâm này."
"Hỏa à…" Diệp Phi lẩm bẩm, rồi hắn cười rộ lên, dùng kẹp gắp ra củ khoai lang chín nhất, to nhất, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt nhất.
Hắn cẩn thận bẻ đôi củ khoai. Ngay khoảnh khắc lớp vỏ sém đen nứt ra, một luồng ánh sáng đỏ hồng dịu nhẹ phát ra từ bên trong phần ruột vàng rực. Khói trắng bốc lên mang theo một loại hỏa diễm tinh khiết, không hề nóng bỏng mà lại vô cùng ôn nhu.
"Ăn thử cái này đi, Tô sư tỷ." Diệp Phi đưa một nửa củ khoai cho nàng. "Đừng nghĩ nó là linh dược hay gì cao siêu, chỉ là khoai lang nướng bình thường của một kẻ trồng rau thôi. Trời lạnh thế này, ăn một chút đồ nóng, lòng người mới thoải mái được. Lòng thoải mái rồi, kiếm của tỷ mới biết phải đi về đâu."
Tô Thanh Tuyết đón lấy nửa củ khoai. Lớp vỏ nóng hổi khiến đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng hơi ửng hồng. Nàng nhìn phần ruột khoai mịn màng, lấp lánh như chứa đựng cả một mặt trời thu nhỏ bên trong, rồi nhẹ nhàng đưa lên môi cắn một miếng nhỏ.
Ngay lập tức, đồng tử của Tô Thanh Tuyết co rút lại.
Một luồng khí ấm áp không thể diễn tả bằng lời tràn vào khoang miệng nàng. Nó không cháy bỏng như lửa của địa ngục, cũng không khô khốc như nắng nóng sa mạc. Đó là một loại nhiệt lượng mang đậm hương vị của đất trời, thanh khiết và bao dung.
Khi luồng hỏa khí này đi xuống thực đạo, tiến vào linh hải, nó bỗng chốc hóa thành vô số đốm lửa nhỏ li ti, giống như hàng vạn con đom đóm đậu lên những tảng băng vĩnh cửu trong cơ thể nàng. Những tảng băng đó bắt đầu tan chảy, nhưng không biến mất mà hóa thành những dòng nước linh động, quấn quýt lấy ngọn lửa.
Tô Thanh Tuyết sững sờ. Nàng nhắm mắt lại, miếng khoai trong miệng vẫn còn dư vị ngọt lịm, dẻo mềm.
Bên cạnh đó, Nhị Cẩu ngẩng đầu lên nhìn Tô Thanh Tuyết, rồi lại nhìn nửa củ khoai còn lại trong tay Diệp Phi, vẻ mặt nó như muốn nói: *Chủ nhân đúng là biết cách tán gái. Lấy 'Địa Tâm Hỏa Tinh' nén vào một củ khoai rồi bảo đó là đồ nướng bình thường. Nếu lão già Lâm Hải mà biết thứ này giúp ngộ đạo hỏa hệ, chắc lão sẽ tự tử vì hối hận vì trước kia không biết nịnh nọt ông đấy.*
Diệp Phi thì chẳng quan tâm đến "não bộ" của con chó, hắn chỉ thấy Tô Thanh Tuyết nhắm mắt im lặng quá lâu. Hắn hơi lo lắng, thầm nghĩ: *Chết tiệt, hay là mình bón phân 'Hỏa Vân Thạch' hơi nhiều nên nó bị nóng quá? Nữ thần mà sặc khoai thì danh tiếng vườn rau này hỏng bét.*
"Sư tỷ? Tỷ không sao chứ? Nếu nóng quá thì cứ nhả ra…"
"Đừng nói gì cả!" Tô Thanh Tuyết đột ngột lên tiếng, nhưng mắt nàng vẫn nhắm chặt.
Xung quanh nàng, linh khí bắt đầu có sự biến đổi dị thường. Tuyết đang rơi trong vườn rau khi chạm vào phạm vi ba thước quanh nàng bỗng chốc tan biến thành những cánh hoa nhỏ bằng hơi nước, rồi lại đông cứng lại thành những hạt băng lung linh sắc đỏ.
Đây là… Thần thông tượng cảnh!
Trong tâm thức của Tô Thanh Tuyết, một thế giới mới đang mở ra. Nàng thấy một mầm cây nhỏ nhoi mọc lên giữa tuyết trắng, rễ của nó bám sâu vào lòng đất nóng hổi. Sự đối lập giữa nóng và lạnh, giữa cứng nhắc và linh động, vốn dĩ là ranh giới không thể vượt qua, nay lại hòa hợp một cách kỳ diệu chỉ nhờ một miếng khoai lang nướng.
Cảm ngộ về "Băng trung sinh Hỏa" mà nàng hằng tìm kiếm bấy lâu nay bỗng chốc hiện rõ mồn một như khắc vào linh hồn.
Khí tức của nàng bắt đầu leo thang.
Trúc Cơ tầng bảy…
Trúc Cơ tầng tám…
Trúc Cơ tầng chín viên mãn!
Và chưa dừng lại ở đó. Một luồng uy áp mơ hồ bắt đầu lan tỏa từ người nàng, đó là dấu hiệu của việc chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan. Nhưng điều quan trọng nhất không phải tu vi, mà là phía sau lưng nàng, một hình bóng thanh kiếm ảo ảnh hiện ra, một nửa tỏa hàn sương trắng toát, một nửa đỏ rực hỏa quang rực rỡ.
"Kiếm ý… Băng Hỏa Lưỡng Nghi?" Diệp Phi lẩm bẩm, mặt hơi tái đi. "Xong rồi, lần này gây ra động tĩnh lớn quá. May mà mình đã bố trí 36 tầng cấm chế lọc hơi thở và ẩn giấu linh quang quanh cái lều này, nếu không chắc cả tông môn kéo đến đây xem diễn kịch mất."
Hắn nhanh tay cầm chiếc quạt nan, vỗ nhẹ một cái xuống mặt đất.
Một vòng gợn sóng vô hình lan ra, nuốt chửng toàn bộ uy áp và ánh sáng phát ra từ người Tô Thanh Tuyết, nhốt chúng trong một không gian chật hẹp chỉ bằng cái bàn tròn. Trong mắt người ngoài, thung lũng vẫn tĩnh lặng với màn tuyết rơi, không có bất kỳ điều gì bất thường xảy ra.
Một lúc lâu sau, Tô Thanh Tuyết mới mở mắt. Trong đôi mắt xinh đẹp của nàng, dường như có hai đóa sen, một xanh một đỏ, đang lặng lẽ xoay chuyển.
Nàng cúi xuống nhìn nửa củ khoai lang vẫn còn cầm trên tay, rồi nhìn Diệp Phi đang ngồi thản nhiên bóc vỏ nửa củ còn lại, vừa thổi phù phù vừa ăn một cách ngon lành.
"Diệp sư đệ…" Giọng nàng run rẩy. "Thứ này… thứ này thực sự là khoai lang nướng?"
Diệp Phi ngẩng đầu lên, khóe miệng còn dính một chút mật khoai, hắn ngây ngô hỏi lại: "Ơ, thì không phải khoai lang thì là củ gì? Sư tỷ, tỷ tu luyện mệt quá nên nhìn nhầm rồi à? Để tôi gọt vỏ phần còn lại cho, vỏ khoai này hơi đắng, ăn vào không tốt đâu."
Tô Thanh Tuyết nhìn dáng vẻ "vô tội" của Diệp Phi, trong lòng nàng dậy sóng. Nàng đâu phải kẻ ngốc! Một củ khoai bình thường có thể giúp nàng từ Trúc Cơ tầng bảy vọt một mạch lên đỉnh phong, lại còn luyện thành kiếm ý tuyệt thế sao?
*Vị sư đệ này… quả nhiên là một đại năng ẩn mình đến mức đáng sợ.*
Lý Trưởng Lão từng nói hắn là "Thần tiên hạ phàm trải nghiệm nhân sinh", lúc đó nàng còn bán tín bán nghi, nay thì nàng đã hoàn toàn tin phục. Cái cuốc gỉ, bình nước cũ, và bây giờ là củ khoai nướng giúp người ta ngộ đạo… Mọi thứ ở cái thung lũng này đều là thần tích!
Nàng đứng dậy, hít một hơi sâu, định cúi người hành lễ: "Đa tạ sư đệ ban tặng cơ duyên…"
Diệp Phi vừa thấy nàng đứng lên, tưởng nàng muốn đi về (hoặc định đòi thêm củ nữa mà ngại), hắn vội vàng ngăn lại: "Kìa tỷ, đứng lên làm gì, tuyết đang dày lắm. Ăn xong đã rồi hãy đi. Mà tôi nói thật đấy, tỷ đừng có áp lực chuyện tu luyện quá. Cái gì mà Băng hỏa với chả kiếm pháp, cứ coi nó như việc nướng khoai thôi. Lửa mạnh quá thì cháy vỏ, lửa yếu quá thì khoai sống. Cứ đều đều, từ từ, ủ trong tro nóng là nó tự khắc ngon."
Câu nói của Diệp Phi vốn dĩ là muốn xoa dịu không khí và nhắc nhở nàng đừng làm hỏng vườn rau của hắn vì tu luyện quá đà, nhưng vào tai Tô Thanh Tuyết, nó lại biến thành một loại đạo âm thâm thúy: *'Cứ đều đều, từ từ, ủ trong tro nóng'… Ngài ấy đang nhắc nhở mình không được kiêu ngạo vì bước đột phá này, phải biết trầm tĩnh tích lũy căn cơ, ẩn nhẫn như tro nóng thì mới có ngày tỏa sáng?*
"Thanh Tuyết ghi nhớ lời dạy bảo của sư đệ." Nàng chân thành nói, đôi mắt tràn đầy sự kính trọng.
Diệp Phi gãi gãi đầu: "Thôi được rồi, tỷ hiểu là tốt. À mà, củ khoai này… đừng kể với ai là tôi cho tỷ nhé. Người ta lại bảo đệ tử Thanh Vân Tông nghèo đến mức phải đi ăn khoai nướng, mất mặt tông môn lắm."
"Ta hiểu. Đây là 'bí mật' giữa hai chúng ta." Tô Thanh Tuyết khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy giống như trăm hoa đua nở, khiến cảnh sắc mùa đông xung quanh dường như cũng bừng sáng.
Nàng cẩn thận gói nửa củ khoai còn lại vào một tấm khăn tay lụa, trân trọng như thể đó là thần đan cấp chín, rồi mới quay người bước đi. Bóng lưng nàng nhẹ nhàng, linh động hơn hẳn lúc mới đến, mỗi bước đi dường như đều mang theo quy luật của thiên địa.
Đợi đến khi bóng nàng khuất hẳn sau màn sương, Diệp Phi mới thở phào một cái, ngồi phịch xuống ghế.
"Nguy hiểm thật, suýt nữa thì nổ cả cái lò gạch này của mình." Diệp Phi lườm Nhị Cẩu. "Mày thấy chưa? Con gái đúng là rắc rối. Ăn củ khoai thôi mà cũng làm ầm ĩ lên như sắp thăng thiên đến nơi. Từ mai cấm tiệt, không cho đứa nào vào đây ăn trực nữa."
Nhị Cẩu lười biếng ngáp một cái, vươn vai đứng dậy, cái đuôi gầy guộc ngoe nguẩy vài cái. Nó thầm nghĩ: *Lão tử còn lạ gì ông nữa. Miệng thì nói thế, nhưng hôm sau nàng ta mang hạt giống linh dược quý đến, ông lại chẳng hì hục nướng khoai cả rổ sao?*
Diệp Phi hậm hực dọn dẹp đống tro tàn. Hắn cúi xuống, nhặt một mẩu vỏ khoai còn sót lại, lẩm bẩm: "Dù sao thì… khoai lang năm nay đúng là ngọt thật. Hệ thống này không lừa mình, dùng tro của 'Phượng Hoàng Mộc' để nướng đúng là đỉnh cao."
Hắn đứng dậy, nhìn bầu trời bắt đầu tối dần, tuyết rơi càng lúc càng nặng hạt. Diệp Phi quấn lại chiếc khăn quàng cổ cho chặt hơn, cảm nhận hơi ấm vẫn còn vương lại từ miếng vải.
"Trời lạnh rồi, phải vào nhà đắp chăn ngủ thôi. Cầu trời ngày mai đừng có tên Trưởng lão nào đột ngột 'ngộ đạo' rồi chạy đến phá vườn của ta nữa."
Dưới lớp tuyết dày, thung lũng của Diệp Phi lại trở về vẻ im lìm thường nhật. Nhưng có một điều chắc chắn, sau đêm nay, Thanh Vân Tông sẽ đón chào một "Băng Hỏa Kiếm Thần" khiến toàn bộ giới tu tiên phải chấn động. Và tất cả những điều đó, chỉ khởi đầu từ một củ khoai lang nướng rỉ mật hổ phách mà người thợ vườn nọ gọi là "đồ ăn vặt bình thường".
Đêm đông dài đằng đẵng, tiếng Nhị Cẩu sủa văng vẳng trong gió tuyết, như thể đang cười nhạo cả thế giới đầy rẫy những âm mưu tranh đoạt, trong khi ở một căn lều nhỏ, có một kẻ chỉ quan tâm xem liệu rau muống của mình có bị sương muối làm héo hay không.