Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 90: ** Danh tiếng của \”Lão nông\” truyền tới Ma Giới
CHƯƠNG 90: DANH TIẾNG CỦA “LÃO NÔNG” TRUYỀN TỚI MA GIỚI
Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau xuyên qua lớp sương mù dày đặc của dãy núi Thanh Vân, khẽ chiếu rọi xuống thung lũng dược viên ngoại môn. Sau trận tuyết đêm qua, không khí mang theo cái lạnh thấu xương, nhưng kỳ lạ thay, ngay khi bước chân vào ranh giới của vườn rau, hơi lạnh ấy dường như bị một bức tường vô hình ngăn lại, chỉ còn lại sự ấm áp như mùa xuân vĩnh cửu.
Diệp Phi thức dậy vào đúng giờ mão. Hắn không vội vàng ra khỏi giường ngay mà nằm im nghe ngóng động tĩnh xung quanh trong mười lăm phút. Sau khi xác nhận không có bất kỳ hơi thở lạ nào trong phạm vi ba dặm, hắn mới ngồi dậy, thực hiện nghi thức hằng ngày.
Đầu tiên là thắp một nén hương cầu nguyện trời đất, sau đó rút ra ba quẻ bói từ ống tre làm bằng gỗ dâu vạn năm.
"Cạch… cạch… cạch…"
Ba thanh tre rơi xuống đất. Diệp Phi nhìn chằm chằm vào quẻ tượng, chân mày hơi nhướng lên: "Trung cát? Hừ, lần trước trung cát mà tên Lâm Hải kia suýt chút nữa xông vào vườn. Hệ thống này càng lúc càng không đáng tin, trung cát đối với ta nghĩa là đại hung rồi!"
Nghĩ đoạn, hắn thở dài một hơi, lại lấy thêm sáu thanh tre nữa ra gieo tiếp. Cho đến khi gieo đủ chín quẻ, tất cả đều hiện chữ "Cát", Diệp Phi mới miễn cưỡng bước ra khỏi nhà tranh. Hắn không biết rằng, bộ quẻ tre hắn đang cầm, mỗi thanh đều được khắc bằng tiên văn Thái Cổ, nếu rơi ra bên ngoài, đủ để làm cho các vị ẩn thế đại năng của Thiên Cơ Các phải đánh nhau sứt đầu mẻ trán.
"Nhị Cẩu, dậy đi làm việc. Suốt ngày ngủ như lợn thế này, sớm muộn gì ngươi cũng thành món cầy tơ luộc thôi."
Diệp Phi lấy chân đá đá vào cái bụng sệ của con chó vàng đang nằm bò dưới gốc cây vạn tuế. Nhị Cẩu hé một con mắt, nhìn chủ nhân bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Nó vểnh tai nghe ngóng, rồi lại uể oải ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ở bên trong ẩn chứa lực lượng có thể cắn nát cả pháp bảo cấp địa. Đối với nó, việc giả vờ làm một con chó gầy thực sự là một loại hành xác.
Hôm nay, Diệp Phi có một kế hoạch lớn. Hắn mở chiếc túi vải thô, bên trong là mười mấy hạt giống đen nhánh, xung quanh thỉnh thoảng lại có những tia chớp nhỏ li ti màu xanh tím nhấp nháy. Đây là "Tỏi Thiên Lôi" – món quà mà Tô Thanh Tuyết mang tới trong lần giao dịch trước.
"Nghe nói giống tỏi này vị cay nồng, ăn vào có thể khu phong trừ hàn." Diệp Phi lẩm bẩm, tay cầm chiếc cuốc gỉ lên. "Nhưng mà quan trọng nhất là lớp vỏ của nó sau khi khô có tính hỏa lôi rất mạnh. Nếu dùng làm hàng rào, hẳn là có thể ngăn được mấy con thỏ rừng hay lũ chim chóc phiền phức kia."
Hắn bắt đầu cuốc đất. Mỗi nhát cuốc của Diệp Phi thoạt nhìn rất bình thường, nhưng nếu một vị Hóa Thần đại năng ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức hồn bay phách lạc. Mỗi đường cuốc đều hoàn hảo trùng khớp với nhịp điệu của đại đạo, đất đá dưới chân hắn không phải bị phá vỡ bằng sức mạnh, mà là đang "tự nguyện" tơi xốp để đón nhận ý chí của hắn.
Chỉ mất nửa canh giờ, một mảnh đất vuông vức đã được hoàn thành. Diệp Phi cẩn thận đặt từng hạt Tỏi Thiên Lôi xuống, sau đó lấy từ bên hông ra một chiếc bình tưới bằng đồng sứt quai. Hắn nghiêng bình, một dòng nước trong vắt, lấp lánh như lôi cuốn ánh sáng tinh tú đổ xuống.
Đây không phải là nước bình thường, mà là Cam Lộ Tinh Hoa tích tụ từ linh khí tinh khiết nhất của hệ thống Thần Nông. Ngay khi nước chạm đất, mười mấy hạt giống kia lập tức rung chuyển, một tiếng sấm rền nhỏ vang lên từ dưới lòng đất, những mầm xanh nhỏ bé như những mũi kiếm sét bắt đầu nhú lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Ừ, mọc nhanh thế này thì tốt. Thêm vài tầng trận pháp bao quanh nữa là ổn."
Diệp Phi lại bắt đầu bận rộn cắm những cành liễu khô xung quanh luống tỏi. Mỗi cành liễu hắn cắm xuống đều dựa trên "Phương án bảo an thứ 109" – Thiên Lôi Tuyệt Sát Trận trá hình. Trong mắt hắn, đây chỉ là hàng rào giữ thỏ, nhưng thực tế, chỉ cần một bước chân sai lầm của kẻ địch vào đây, lôi đình vạn trượng sẽ từ dưới đất nổ tung, ngay cả thần hồn cũng đừng hòng trốn thoát.
***
Trong lúc Diệp Phi đang vui vẻ với công việc làm nông, thì cách xa đó hàng vạn dặm, tại một không gian hoàn toàn khác biệt – Ma Giới.
Khác với vẻ tươi tắn của Thương Lam Giới, Ma Giới là một nơi tràn ngập sương mù tím đậm, đất đai đen kịt, nứt nẻ, và không khí đậm đặc mùi lưu huỳnh. Đây là nơi ngự trị của sự hỗn loạn và sức mạnh thuần túy.
Tại đỉnh núi Vạn Ma, bên trong một cung điện làm bằng xương của chân long cổ đại, một luồng áp lực khủng khiếp đang đè nặng khiến cho hàng ngàn ma binh quỳ rạp dưới đất, không một ai dám thở mạnh.
Trên ngai vàng bốc hỏa, một bóng người cao lớn, khoác trường bào màu máu đang chống tay lên cằm, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống đống ma thảo héo úa ở dưới sàn điện. Đó chính là Hắc Sát Ma Thánh, một trong tứ đại thống lãnh của Ma Giới, cường giả tương đương với tu vi Luyện Hư đỉnh phong của nhân tộc.
"Các ngươi giải thích thế nào về chuyện này?" Giọng nói của Hắc Sát Ma Thánh trầm đục như tiếng đá mài vào nhau. "Linh Điền của Ma tộc chúng ta liên tục khô héo. Nếu không có 'U Minh Ma Cỏ', quân đoàn Ma Kỵ của ta lấy gì để duy trì sức chiến đấu? Lấy máu của các ngươi sao?"
Một vị Ma tướng già nua, run rẩy bước ra phía trước, cúi đầu sát đất: "Thưa Ma Thánh đại nhân, Thiên Địa Huyết Tế đang đến gần, linh khí của toàn bộ vương quốc này đang bị rút cạn. Không chỉ có Ma Giới, mà ngay cả giới tu tiên cũng đang lâm vào tình trạng khô kiệt. Cỏ cây không thể sống nổi trên vùng đất chết này…"
"Rầm!"
Một luồng ma khí đánh bay vị Ma tướng nọ vào bức tường xương cốt. Hắc Sát Ma Thánh đứng dậy, đôi mắt đỏ rực bùng lên ngọn lửa giận dữ: "Ta không nghe lý do! Ta chỉ muốn kết quả! Chẳng lẽ đường đường là Ma Giới rộng lớn, lại không tìm được một người biết trồng cỏ sao?"
Lúc này, một đạo bóng đen lướt vào điện, quỳ một gối xuống: "Báo! Thưa đại nhân, thuộc hạ vừa nhận được tin tức cực kỳ quan trọng từ các thám tử thâm nhập vào Thương Lam Giới."
"Nói!"
"Tại Đông Hoang, một tông môn hạng ba tên là Thanh Vân Tông gần đây xuất hiện những biến tượng kỳ lạ. Có nguồn tin cho rằng, trong dược viên ngoại môn của tông này có một 'thần nhân' ẩn cư. Người này chỉ cần hớp một ngụm trà liền có thể làm cho một trưởng lão Kim Đan vốn đã hết thọ nguyên đột phá ngay tại chỗ. Đặc biệt hơn, người ta đồn rằng rau quả do hắn trồng không hề chứa tạp chất, tràn đầy tiên khí tinh thuần, ngay cả mảnh đất hẻo lánh nhất cũng biến thành tiên cảnh chỉ sau một đêm."
Hắc Sát Ma Thánh nheo mắt lại, sự giận dữ ban nãy biến thành một sự tò mò đầy tham lam: "Thần nhân ẩn cư? Trồng rau ra tiên khí? Ngươi chắc chứ?"
"Thưa đại nhân, thám tử của chúng ta đã tận mắt chứng kiến Lý Thanh Dương của Thanh Vân Tông ôm lấy một bình tro hỏa táng… à không, tro gỗ từ chỗ kẻ đó mà quý như mạng sống. Ngay sau đó, lão ta đã liên tục thăng cấp, từ Kim Đan tầng năm nhảy vọt lên Kim Đan đại viên mãn chỉ trong một đêm. Thứ tro đó chỉ là phế phẩm sau khi nấu ăn của vị thần nhân nọ!"
"Cái gì?!" Cả cung điện Ma tộc chấn động.
Tro bếp mà giúp một Kim Đan đột phá hai tầng trong một đêm? Nếu có được vị thần nhân này, chẳng phải Linh Điền của Ma Giới sẽ được cứu, thậm chí Ma tộc có thể sản sinh ra hàng ngạt đại năng mà không cần dùng đến thủ đoạn huyết tế?
Hắc Sát Ma Thánh cười lạnh, tiếng cười chói tai vang vọng khắp cung điện: "Tốt! Rất tốt! Một bảo vật như vậy sao có thể để cho lũ người tộc nhỏ bé và ngu ngốc kia chiếm giữ? Thiên hạ sắp loạn, người có tài năng bồi dưỡng linh thực chính là nguồn tài nguyên quý giá nhất."
Hắn quay sang một vị nữ nhân mặc y phục đen bó sát, người đứng cạnh ngai vàng nãy giờ chưa hề lên tiếng – Huyết Ma Nữ Tử Dạ, người nổi danh với thủ đoạn tàn độc và tốc độ nhanh nhất Ma Giới.
"Tử Dạ, ta lệnh cho ngươi dẫn theo mười hai Ma Vệ, lập tức vượt biên giới tìm đến Thanh Vân Tông. Không được đánh động đến các tông môn lớn của Trung Châu, mục tiêu duy nhất là bắt sống tên lão nông kia về đây cho ta. Nếu hắn không chịu đi… hãy bẻ gãy tay chân hắn, chỉ cần cái đầu hắn còn nhớ cách trồng rau là đủ!"
Huyết Ma Nữ Tử Dạ khẽ liếm môi, đôi mắt tràn ngập sát ý: "Tuân lệnh Ma Thánh đại nhân. Một tên phàm nhân trồng rau… để xem hắn có chịu nổi mười hai loại ma hình của thuộc hạ không."
Nói đoạn, bóng dáng nàng ta biến mất trong hư không, để lại một làn khói tím lạnh lẽo.
***
Trong khi đó, tại thung lũng yên bình của mình, Diệp Phi bỗng dưng hắt hơi một cái thật mạnh.
"Ách xì! Lạ thật, tu vi Luyện Khí tầng 3 của mình bền bỉ thế này, sao lại bị cảm được nhỉ?"
Hắn lo lắng dừng tay cuốc, sờ sờ trán, sau đó nhìn vào bát nước vừa rót. Mặt nước khẽ gợn sóng, một tia sương mù màu tím nhạt thoáng hiện lên rồi biến mất.
Diệp Phi sắc mặt lập tức đại biến. Hắn ngay lập tức quăng cái cuốc xuống đất, chạy thục mạng vào trong nhà, đóng chặt cửa nẻo lại.
"Nhị Cẩu! Nhị Cẩu! Mau vào đây!" Diệp Phi hét lớn.
Nhị Cẩu đang nằm dưới nắng, lười biếng liếc nhìn chủ nhân một cái, thầm nghĩ: *Tên nhát gan này lại phát bệnh gì nữa đây?* Tuy nhiên, nó cũng cảm thấy một luồng ma khí cực nhạt đang len lỏi trong không gian từ hướng biên giới Ma Giới thổi về. Ánh mắt nó chợt lạnh đi trong giây lát, nhưng rồi lại ngay lập tức trở về trạng thái "chó vàng ngây thơ".
Diệp Phi ngồi bệt dưới đất, bắt đầu lật mở một cuốn sổ dày cộm mang tên: "Cẩm nang sống sót trong Tiên giới – Quyển 4: Các biện pháp đối phó với kẻ thù không nhìn thấy".
"Bói lại! Nhất định phải bói lại!"
Hắn lật đật tung ra một lúc 108 đồng tiền xu xuống sàn. Nhìn vào sơ đồ hỗn loạn của các đồng tiền, mặt Diệp Phi trắng bệch: "Đại hung! Tuyệt đối là đại hung! Ma khí phía bắc đang kéo tới. Chẳng lẽ mấy củ khoai nướng tối qua đã gây họa rồi?"
Hắn ôm đầu, vò tóc rối bù: "Đã bảo Lý Trưởng Lão là đừng có mang theo tro bếp đi lung tung mà lão không nghe. Giờ thì hay rồi, nhất định là danh tiếng của vườn rau đã bị bại lộ. Ôi trời ơi, mình chỉ muốn trồng rau thôi mà, sao thế giới này tàn nhẫn với mình thế!"
Diệp Phi đứng phắt dậy, bắt đầu chạy quanh phòng vơ vét đồ đạc: "Không được, phải kích hoạt Phương án tẩu thoát thứ 108. Nhị Cẩu, chúng ta phải chuyển nhà xuống lòng đất thêm 200 mét nữa. Không, 500 mét mới an toàn! Để ta xem, trận pháp 'Địa Long Quyển Thổ' này cần ba trăm miếng linh thạch cực phẩm…"
Hắn lẩm bẩm tính toán, tay chân run rẩy. Tuy nhiên, nếu bất kỳ ai nhìn thấy số linh thạch cực phẩm hắn đang vứt bừa bãi dưới sàn như đá sỏi, chắc chắn sẽ phải thổ huyết vì ghen tị.
Đúng lúc này, từ xa xa ngoài cổng hàng rào liễu xanh, một bóng người mặc bộ đồ chấp pháp màu xám đen đang rình rập. Đó chính là Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp.
Lâm Hải vốn đã theo dõi Dược Viên mấy ngày nay. Lão cảm thấy Lý Thanh Dương đột phá có gì đó mờ ám, và hôm nay lão thấy Diệp Phi hoảng hốt như vậy, lòng tin rằng có bảo bối trấn sơn trong căn nhà kia càng thêm mãnh liệt.
"Hừ, thằng ranh Diệp Phi, ngươi định giấu bảo vật đi đâu?" Lâm Hải thì thầm, tay lén lút rút ra một viên 'Hư Không Phá Trận Châu'. "Chờ đến tối, khi sương mù bao phủ, ta sẽ giết ngươi cướp bảo. Thanh Vân Tông này sẽ không ai biết là ta làm."
Lâm Hải không hề biết rằng, ngay trên đỉnh đầu lão, giữa những tầng mây xanh, không gian đang khẽ nứt ra. Huyết Ma Nữ Tử Dạ cùng mười hai Ma Vệ vừa xuất hiện. Nàng nhìn xuống thung lũng nhỏ bé bằng ánh mắt khinh miệt.
"Chỗ này sao? Thật rách nát. Đi thôi, bắt lấy tên lão nông kia, còn tất cả những sinh vật khác trong thung lũng này… giết không tha!"
Tử Dạ phất tay, mười hai bóng ma lao xuống như những ngôi sao chổi mang theo tử khí nồng nặc.
Dưới vườn rau, Diệp Phi vẫn đang cuống cuồng đào hố, Nhị Cẩu vẫn đang giả chết, nhưng cái đuôi của nó đã bắt đầu đập xuống đất một cách nhịp nhàng, mỗi lần đập đều khiến mặt đất ngầm truyền đi một loại dao động kinh người.
"Haiz," Nhị Cẩu thở dài trong lòng bằng tiếng người. "Cái tên chủ nhân này thật sự phiền phức quá đi. Chỉ có mấy con sâu ma nhỏ nhoi cũng làm lão sợ đến mức này. Thôi được rồi, xem như trả tiền cơm rau hôm qua vậy."
Nhị Cẩu hé miệng, một luồng ánh sáng vàng kim cực nhạt luân chuyển giữa các kẽ răng. Cuộc viếng thăm của Ma tộc lần này, e rằng sẽ không dễ dàng như chúng tưởng tượng.
Chương 90 kết thúc bằng việc một cơn bão kinh thiên động địa sắp sửa ập xuống cái thung lũng nhỏ bé, nơi có một gã "Cẩu nhân" đang vừa đào hầm vừa khóc lóc vì… tỏi chưa kịp chín.
[Hết Chương 90]