Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 91: ** Diệp Phi chế tạo bù nhìn đuổi quạ
CHƯƠNG 91: DIỆP PHI CHẾ TẠO BÙ NHÌN ĐUỔI QUẠ
Tiếng sấm rền vang giữa tầng không, nhưng kỳ lạ thay, bầu trời phía trên Thanh Vân Tông vẫn xanh ngắt không một gợn mây. Những tu sĩ ở ngoại môn chỉ ngước lên nhìn một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc tạp dịch, thầm nghĩ chắc hẳn là vị trưởng lão nào đó lại thất bại trong lúc luyện đan nên gây ra nổ lò.
Chỉ duy nhất tại một góc thung lũng hẻo lánh, Diệp Phi đang ngồi bệt dưới đất, trán rịn mồ hôi hột, tay run bần bật cầm ba đồng xu bằng đồng gỉ sét.
"Đại hung… Vẫn là đại hung! Mười vạn tám nghìn lần bói, không có lấy một quẻ đại cát!"
Diệp Phi nuốt nước bọt một cái ực, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn là người xuyên không, mang theo cái Hệ Thống Thần Nông Bất Tử này đã mười năm. Trong mười năm qua, hắn không làm gì khác ngoài việc cày cấy, tưới nước và sợ chết. Hắn biết rõ cái thế giới này tàn khốc đến mức nào. Một lần ra khỏi cửa thôi cũng có thể gặp phải thiên tài đấu đá, dư chấn từ một chiêu kiếm của ai đó có thể quét sạch cả dặm. Thế nên, "Cẩu" mới là chân lý tuyệt đối.
"Chẳng lẽ là vì đám tỏi Cửu Dương này?"
Hắn nhìn chằm chằm vào vạt đất nhỏ vừa nhú lên những mầm xanh mướt, hơi nóng tỏa ra nhàn nhạt khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Đây là giống tỏi quý hiếm mà hệ thống vừa tặng khi hắn đạt mốc trồng đủ một vạn gốc bắp cải. Tỏi Cửu Dương – thứ linh dược mà chỉ cần một tép cũng đủ để một tu sĩ Trúc Cơ điên cuồng, giúp dương khí bùng nổ, phá vỡ bình cảnh.
Nhưng đối với Diệp Phi, đây là cái "họa sát thân". Theo kinh nghiệm của hắn, linh vật xuất thế tất có dị tượng, dị tượng xuất hiện tất có kẻ cướp, kẻ cướp đến tất có đánh nhau, và đánh nhau thì hắn… rất dễ bay màu.
"Không được, mình phải gia cố phòng ngự. Cái hầm trú ẩn sâu một nghìn mét vẫn chưa đủ an toàn, lỡ như đại năng Hóa Thần dùng thần thức quét qua thì sao?"
Diệp Phi vừa lẩm bẩm vừa nhìn quanh vườn rau. Ngoài kia, Nhị Cẩu đang nằm phơi bụng dưới gốc cây cổ thụ, một chân gãi gãi lỗ tai, đôi mắt lim dim ra vẻ lười biếng. Thực chất, con chó vàng gầy gò này đang khẽ liếc nhìn lên đỉnh đầu Diệp Phi, nơi có một đoàn tử khí nồng nặc đang áp sát.
Nhị Cẩu hắt hơi một cái, một luồng sóng âm vô hình lan tỏa, khiến cho áp lực từ trên cao bị tiêu tán đi vài phần. Nó thầm nghĩ trong đầu: *"Cái tên chủ nhân này, bói toán cái gì mà bói? Bói mười năm toàn ra quẻ chết, mà có thấy ai giết được ngươi đâu? Thậm chí, con kiến chui vào vườn rau này cũng bị khí tức của ngươi ép cho thành thánh rồi."*
Cùng lúc đó, trên không trung, Huyết Ma Nữ Tử Dạ cùng mười hai Ma Vệ đang đứng trên một phiến huyết vân. Tử Dạ nhìn xuống Dược Viên, đôi mày thanh tú nhíu lại.
"Kỳ quái, vì sao càng xuống thấp, pháp lực của ta lại càng bị đè nén?"
Một Ma Vệ bên cạnh cúi đầu báo cáo: "Thưa tiểu thư, thung lũng này có vẻ là một trận pháp tự nhiên. Nhưng đừng lo, đối phương chỉ là một tên phế vật Luyện Khí tầng ba, ta chỉ cần một ngón tay cũng đủ nghiền nát hắn."
Tử Dạ hừ lạnh một tiếng: "Đừng khinh địch. Kẻ có thể trồng ra loại tỏi chứa khí tức chí dương cường liệt đến thế này không thể là hạng thường. Cẩn thận tiếp cận."
Đoàn Ma tộc thu liễm hơi thở, hóa thành những cái bóng mờ nhạt lao xuống.
Trong khi đó, ở một lùm cây cách vườn rau không xa, Trưởng lão chấp pháp Lâm Hải đang nín thở. Lão cũng nhìn thấy đám Ma tộc kia, tim đập thình thịch như đánh trống: *"Hỏng bét! Sao Ma tộc lại xuất hiện ở đây? Lẽ nào chúng cũng nhắm vào bảo vật của Diệp Phi? Nếu vậy thì mình càng phải ra tay trước!"*
Lâm Hải sờ vào chiếc túi trữ vật, trong lòng tràn đầy toan tính. Lão không nhìn ra tu vi thực sự của Diệp Phi, nên chỉ nghĩ Diệp Phi gặp may nhặt được bảo vật tiền nhân để lại. Lão đã quan sát mười năm, mỗi ngày Diệp Phi đều gánh phân, tưới nước, vẻ mặt nhát gan đó tuyệt đối không phải là giả.
Quay lại với Diệp Phi. Sau một hồi hoảng loạn, hắn dường như đã hạ quyết tâm.
"Đúng rồi! Phải làm một cái bù nhìn! Không phải chỉ là để đuổi quạ, mà là để đuổi… tất cả những thứ không sạch sẽ!"
Diệp Phi chạy vào kho củi. Hắn lôi ra hai thanh gỗ xám xịt, xù xì. Nếu có một đại năng Luyện Hư ở đây, chắc chắn sẽ trợn mắt đến mức lòi ra ngoài. Đó chẳng phải là gỗ của Cây Ngộ Đạo Vạn Năm sao? Một mảnh nhỏ cũng đủ làm pháp bảo bản mạng cho cường giả Kim Đan, thế mà Diệp Phi lại dùng nó để làm khung cho bù nhìn.
Hắn dùng một chiếc cuốc gỉ sắt – cái cuốc mà thực tế đã từng xới tung cả linh mạch Thái Cổ – để đẽo gọt khung gỗ. Từng nhát cuốc hạ xuống mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, dường như hòa quyện cùng mạch đập của mặt đất. Mỗi lần lưỡi cuốc va chạm với gỗ Ngộ Đạo, không gian xung quanh lại khẽ gợn sóng, phát ra những tiếng "boong boong" âm vang như tiếng chuông chùa thanh lọc tâm hồn.
Mười hai Ma Vệ vừa đặt chân xuống rìa thung lũng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng vang này.
"Hự!"
Đồng loạt cả mười hai kẻ, ngực như bị búa tạ đập vào, thần hồn rung chuyển dữ dội. Ma lực trong người chúng bỗng dưng hỗn loạn, có hai kẻ không chịu nổi liền quỳ sụp xuống, nôn ra máu đen.
Tử Dạ cũng lảo đảo, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn về hướng gian nhà lá. "Âm thanh gì thế này? Chỉ là tiếng gõ gỗ mà lại chứa đựng thiên đạo luật lệnh?"
Lâm Hải ở trong lùm cây càng thảm hơn, lão bị tiếng vang làm cho hôn mê bất tỉnh tại chỗ, bọt mép chảy ra không ngừng, may mà vị trí lão đứng không phải là trọng tâm của dư chấn, nếu không thì mạng già này đã đi tong.
Diệp Phi hoàn toàn không hay biết mình vừa thực hiện một màn "diệt địch tầm xa". Hắn đang cực kỳ tập trung.
"Bện rơm thôi, phải dùng rơm từ vụ bắp cải trước mới bền."
Hắn lôi ra một đống rơm vàng óng, lấp lánh như được dát vàng. Thực tế, đống rơm này đã được ngâm trong nước Cam Lộ hàng ngày khi hắn tưới rau, mỗi cọng rơm đều cứng hơn cả Huyền Thiết, chứa đựng mộc hệ linh lực tinh khiết nhất.
Tay Diệp Phi thoăn thoắt, hắn bện từng vòng rơm vào khung gỗ. Động tác của hắn nhìn thì giản đơn, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy các ngón tay di chuyển theo những quỹ đạo phức tạp đến mức không tưởng. Đó là pháp tắc "Dệt Trời Trói Đất" mà hắn học được từ một quyển sách dạy đan lát cũ kỹ mà hệ thống tặng cách đây 5 năm. Hắn cứ ngỡ đó chỉ là nghề phụ để kiếm thêm, ai ngờ mỗi sợi rơm hắn luồn qua đều giống như đang thắt một nút thắt lên vận mệnh của cả thung lũng.
"Nào, mặc thêm chiếc áo rách này cho giống."
Hắn nhặt lên một miếng vải màu xám trắng đang phủ trên đống phân bón. Đây là chiếc áo cũ mà hắn từng mặc khi còn ở phàm thế, nhưng mười năm qua, hắn thường xuyên dùng nó để lau mồ hôi và phủ lên các gốc linh quả. Miếng vải tầm thường này giờ đây đã thấm đẫm hơi thở của một vị "Nông dân sắp thành tiên", bất chấp bụi bẩn, nó sở hữu khả năng miễn dịch với tất cả hỏa hệ pháp thuật và ma khí.
Chế tạo xong phần thân, Diệp Phi lấy một miếng gỗ tròn, dùng than đen vẽ lên đó hai cái mắt tròn vo và một cái miệng cười ngoác tận mang tai.
"Xong! Trông cũng hơi sợ rồi đấy. Thêm cái nón lá này nữa cho ngầu."
Diệp Phi đội lên đầu bù nhìn một chiếc nón lá cũ. Khi chiếc nón vừa được đặt lên, một luồng hào quang mờ ảo lóe lên rồi biến mất. Bù nhìn rơm đứng sừng sững giữa vườn tỏi Cửu Dương, nhìn qua thì có vẻ ngớ ngẩn, nhưng trong mắt Nhị Cẩu, đó là một Chiến Thần cổ đại đang trấn thủ thiên môn.
"Đại Tiên Giữ Ruộng, hy vọng ngươi có thể đuổi được đám quạ và đám người xấu," Diệp Phi vỗ tay lầm bầm khấn vái.
Lúc này, Tử Dạ không thể nhẫn nhịn được nữa. Nàng ta ra lệnh: "Lên! Dùng Huyết Ma Diệt Thế Trận phá hủy thung lũng này! Ta không tin một tên phàm nhân lại có thể giở trò ma mãnh gì lâu hơn!"
Mười hai Ma Vệ nén đau đớn, cùng nhau thi triển cấm thuật. Những cột khói màu máu bốc lên, biến không gian xung quanh thung lũng thành một biển máu đậm đặc. Áp lực của một trận pháp cấp bậc Kim Đan đỉnh phong nghiền nát cỏ cây xung quanh.
"Giết!"
Mười hai bóng ma lao vút vào trong vườn rau như mười hai tia chớp đen.
Diệp Phi vừa mới hoàn thành bù nhìn, quay lưng lại định đi lấy gầu nước thì chợt thấy lạnh sống lưng. "Gió sao lạnh thế này? Chẳng lẽ lại có bão?"
Hắn không dám quay đầu lại, vì hắn nhớ lời đại ca hàng xóm Lý Trưởng Lão từng nói: *"Đi đêm mà thấy lạnh gáy thì chớ có quay đầu, nếu không hồn phách sẽ bị ma quỷ dắt đi."*
Hắn vội vàng cúi thấp người, chui tọt vào cái hầm ngầm mà hắn vừa đào xong. "Trốn thôi! Trốn là thượng sách!"
Nhưng ngay giây phút mười hai Ma Vệ chạm vào ranh giới vườn rau, bù nhìn rơm của Diệp Phi bỗng dưng… động đậy.
Không, không hẳn là nó động đậy, mà là khí trường của nó đột nhiên bộc phát. Chiếc nón lá hơi rung rinh theo làn gió, đôi mắt than đen bỗng nhiên trở nên thâm thúy như hố đen vũ trụ.
*Ầm!*
Một luồng khí thế của một Chiến Thần cổ đại, mang theo hơi thở của vạn năm hồng hoang, bùng nổ từ trung tâm vườn rau. Luồng khí thế này cứng cỏi như núi cao, bao dung như đại địa, nhưng lại vô tình đến cực điểm.
Mười hai Ma Vệ đang bay trên không trung bỗng cảm thấy không gian xung quanh đông cứng lại. Chúng không thể cử động, dù chỉ là một đầu ngón tay.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Từng âm thanh gãy vỡ vang lên trong hư không. Ma binh cực phẩm trong tay chúng đồng loạt vỡ vụn. Pháp thể Ma tộc nổi tiếng là bền bỉ, vậy mà trước mặt cái bù nhìn rơm kia, chúng mỏng manh chẳng khác nào trang giấy.
"Không… không thể nào…" Tử Dạ đứng phía xa, chứng kiến thuộc hạ của mình bị một áp lực vô hình nghiền thành bụi mịn ngay giữa không trung, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sợ hãi. "Nơi này… nơi này không phải là vườn rau! Đây là mộ địa của các vị thần!"
Một tiếng "Cạch" nhẹ vang lên. Đó là âm thanh của chiếc cuốc gỉ Diệp Phi đánh rơi khi nhảy xuống hầm. Âm thanh này vang vào tai Tử Dạ như một đòn kết liễu. Nàng ta không chút do dự, phun ra một ngụm tinh huyết, dùng bí thuật đào mệnh mạnh nhất của Ma tộc để bỏ chạy, biến thành một tia huyết quang biến mất nơi chân trời.
Mười hai Ma Vệ còn lại, ngay cả tiếng thét cũng không kịp phát ra, đã hóa thành những đốm linh khí nhàn nhạt, bị đám tỏi Cửu Dương dưới đất hấp thụ hết sạch.
Vườn rau trở lại vẻ tĩnh lặng. Chỉ có chiếc nón lá của bù nhìn rơm vẫn khẽ đung đưa trong gió, vẻ mặt cười ngoác miệng trông như đang nhạo báng sự yếu ớt của chúng sinh.
Dưới hầm ngầm, Diệp Phi bịt tai, thu người thành một cục tròn xoe. Hắn đợi mãi, mười hơi thở, một trăm hơi thở…
"Ơ? Sao không nghe thấy tiếng nổ? Cũng không thấy sập hầm?"
Diệp Phi hé một con mắt ra, lén lút đẩy nắp hầm nhìn lên.
Trời vẫn xanh, nắng vẫn vàng. Nhị Cẩu vẫn đang ngủ (thực tế là Nhị Cẩu vừa mới bí mật nuốt nốt chút linh hồn còn sót lại của đám Ma Vệ để lót dạ). Vườn rau của hắn vẫn nguyên vẹn, đám tỏi Cửu Dương trông còn xanh tốt hơn lúc trước một chút.
"Chẳng lẽ quẻ bói sai thật?" Diệp Phi gãi đầu, bò ra khỏi hầm. Hắn nhìn cái bù nhìn rơm đang đứng đó, bèn vỗ vỗ vào cái vai bằng rơm của nó. "Khá lắm Đại Tiên, ngươi giữ vườn tốt đấy. Vừa rồi chắc có luồng gió độc đi qua, nhờ có ngươi chắn gió cho nên tỏi của ta mới không sao."
Nhị Cẩu mở một mắt, khinh bỉ nhìn chủ nhân: *"Gió độc? Đó là mười hai gã Ma tộc Kim Đan đấy! Ngươi đúng là cái tên phúc lớn mạng lớn nhất mà ta từng gặp."*
Lúc này, Lâm Hải ở đằng kia cũng đã tỉnh lại. Lão bò ra khỏi lùm cây, sắc mặt trắng bệch như giấy. Lão tận mắt nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi qua khe lá – mặc dù lão bị tiếng "boong boong" làm ngất đi giây lát, nhưng giây phút cuối cùng mười hai Ma Vệ bị xóa sổ lão vẫn kịp trông thấy.
"Quái vật… Hắn không phải người! Cái bù nhìn đó là Tiên khí! Không, là Thần khí!"
Lâm Hải lê lết cơ thể đang run rẩy của mình, không dám ở lại dù chỉ nửa giây. Lão bò lồm cồm theo hướng ngược lại, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý niệm: *"Tuyệt đối không được đắc tội Diệp Phi! Không, từ nay về sau hắn chính là ông nội của ta! Là tổ tông của cả gia tộc ta!"*
Lý Trưởng Lão – người hàng xóm thích "não bổ" nhất của Diệp Phi – lúc này mới đi lững thững tới cổng Dược Viên, tay cầm theo một bình rượu nhỏ.
"Diệp lão đệ, đang bận đấy à?"
Diệp Phi thấy Lý Trưởng Lão đến thì như thấy cứu tinh, vội vàng chạy ra nắm lấy tay lão: "Lý lão ca, huynh xem giúp đệ, cái bù nhìn này đệ mới làm, nhìn ổn không?"
Lý Trưởng Lão nhìn cái bù nhìn rơm, ban đầu chỉ là liếc mắt qua loa, nhưng sau đó, hai mắt lão trợn ngược, bình rượu trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành.
Trong mắt của một vị Trưởng lão ngoại môn dày dặn kinh nghiệm như lão, cái bù nhìn rơm kia không chỉ là bù nhìn. Lão thấy được các đạo vân uốn lượn, thấy được hơi thở của đại đạo bao trùm, thấy được một loại quy tắc tuyệt đối: "Bất khả xâm phạm".
*"Trời đất ơi! Diệp lão đệ lại thăng tiến rồi sao? Trước đây lão đệ chỉ trồng rau ngộ đạo, giờ đã đạt tới cảnh giới Luyện khí thành thần, bện rơm thành tướng!"* Lý Trưởng Lão hít một hơi thật sâu, giọng run run:
"Diệp… Diệp lão đệ, cái vị… cái vị đạo hữu rơm này… tên gọi là gì?"
Diệp Phi gãi gãi đầu, cười hì hì: "Đệ đặt là Đại Tiên Giữ Ruộng. Huynh thấy thế nào? Nghe cũng oai phết đúng không?"
Lý Trưởng Lão gật đầu như bổ củi: "Oai! Quá oai! Cái tên Đại Tiên này thật sự… rất sát với bản chất. Lão đệ quả là đại tài ẩn mình."
Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm: "Huynh khen thế đệ cũng yên tâm. Mà này lão ca, dạo này hình như có gió lạ, vừa nãy đệ thấy rợn hết cả tóc gáy. Huynh có biết là có chuyện gì xảy ra ở quanh đây không?"
Lý Trưởng Lão nghẹn họng. Gió lạ? Lão nghĩ đến những gì Diệp Phi vừa "vô tình" gây ra. Chắc chắn là có cao thủ Ma tộc vừa xâm nhập và đã bị "Đại Tiên Giữ Ruộng" dọn dẹp sạch sẽ, mà Diệp lão đệ thì vẫn đang đóng vai một kẻ vô tri.
"À… đúng là có chút gió độc từ phía Bắc thổi về, nhưng nhờ có đức độ của lão đệ, gió nó… nó thấy ngại nên lại thổi ngược về rồi," Lý Trưởng Lão vừa lau mồ hôi vừa trả lời một cách tài tình.
"Thế thì tốt, thế thì tốt." Diệp Phi cười hỉ hả, đoạn lấy từ trong túi ra một tép tỏi vừa bị nhổ nhầm lúc nãy đưa cho Lý Trưởng Lão. "Cái tỏi này vừa chín tới, huynh mang về mà xào rau. Nó hơi cay một chút, huynh nhớ uống nhiều nước."
Lý Trưởng Lão cầm tép tỏi Cửu Dương lấp lánh như ngọc đỏ trên tay, cảm giác như mình đang cầm một mặt trời nhỏ. Lão xúc động đến mức nước mắt lưng tròng, quỳ sụp xuống trong lòng (nhưng bên ngoài vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh): *"Diệp lão đệ! Đệ đây là muốn tặng cho ta một cơ hội thăng cấp Nguyên Anh sao? Một tép tỏi này trị giá bằng cả sản nghiệp một trăm năm của ta cộng lại đó!"*
Lý Trưởng Lão cung kính nhận lấy: "Đa tạ lão đệ. Ân tình này… lão hủ ghi nhớ."
"Lão ca cứ khách sáo, mấy tép tỏi thôi mà, không tặng huynh thì cũng héo." Diệp Phi xua tay, sau đó quay lại nhặt cái cuốc lên. "Thôi đệ đi tưới nước đây. Đêm nay chắc phải ngủ sớm cho chắc ăn, quẻ bói vẫn chưa đổi sang cát, vẫn phải cẩn thận."
Nhìn bóng dáng Diệp Phi gánh nước lững thững đi về phía vại, Nhị Cẩu thở dài một cái, tiếp tục nhắm mắt ngủ.
Ở phương xa, Ma vực sâu thẳm.
Tử Dạ ngã quỵ trên nền đá lạnh, áo bào rách nát, sắc mặt tái nhợt. Trước mặt nàng là một bóng hình to lớn ẩn trong bóng tối – Huyết Ma Hoàng.
"Về rồi à? Chuyện thế nào? Mười hai Ma Vệ của ta đâu?" Giọng nói của Ma Hoàng lạnh lẽo như băng.
Tử Dạ run rẩy trả lời: "Chết… chết hết rồi. Chỉ một tiếng gõ gỗ… và một cái bù nhìn rơm… Chúng ta không thể động vào Thanh Vân Tông, tuyệt đối không được!"
Tiếng gầm thét kinh hoàng của Ma Hoàng vang lên chấn động cả Ma điện, nhưng Tử Dạ biết, nỗi sợ của cha nàng không là gì so với cái nụ cười bằng than đen của cái bù nhìn rơm kia.
Trở lại thung lũng của Diệp Phi.
Gió chiều thổi nhẹ, lay động những mầm tỏi Cửu Dương. Bù nhìn rơm đứng sừng sững đó, một tay dường như hơi nâng lên theo làn gió, nhìn về phía chân trời xa xăm như một vị bảo hộ thần lặng lẽ.
Diệp Phi sau khi tưới xong vườn rau, lại lấy thêm ba đồng xu ra bốc quẻ.
*Lạch cạch.*
Ba đồng xu rơi xuống. Diệp Phi nhìn trừng trừng vào mặt trên của chúng, rồi đột nhiên nhảy dựng lên, khuôn mặt rạng rỡ.
"Trung cát! Là Trung cát rồi! Haha, quả nhiên làm cái bù nhìn là đúng đắn nhất mà!"
Hắn hớn hở chạy vào nhà, vừa đi vừa hát nghêu ngao. "Ngày mai trời lại sáng, trồng rau lại thêm tươi…"
Ở dưới gốc cây, Nhị Cẩu ngáp dài một cái, lầm bầm: *"Trung cát là đúng rồi. Vì những kẻ mang điềm hung đến cho ngươi đều đã biến thành phân bón cả rồi, chủ nhân ngốc ạ."*
Đêm xuống, ánh trăng bạc bao phủ thung lũng. Trong cái vắng lặng của đại ngàn, thung lũng của Diệp Phi bỗng tỏa ra một loại hơi thở bình yên kỳ lạ, một sự bình yên được xây dựng trên xương trắng của vô số kẻ dám bén mảng tới. Một nơi mà tiên đế cũng không dám tự tiện bước vào, nay chỉ là một vườn rau nhỏ có một ông chủ thích sợ sệt và một con chó vàng gầy gò.
[HẾT CHƯƠNG 91]