Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 92: ** Ma Thánh bị bù nhìn dọa sợ chạy mất dép

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:16:46 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 92: MỘT CÁI NHÌN CỦA BÙ NHÌN, MA THÁNH VỠ MẬT**

Trăng treo đầu núi, sương mù dày đặc bao phủ thung lũng hẻo lánh phía sau Thanh Vân Tông.

Trong bóng tối tịch mịch, không gian bỗng dưng vặn xoắn lại như một mặt hồ bị ném đá. Một luồng hắc khí đặc quánh từ trong hư không tràn ra, hóa thành một lão giả gầy gò, khoác trên mình bộ bào phục đen thêu hoa văn đầu lâu đỏ rực. Đây chính là U Ma Thánh, một trong ba vị Thánh giả lừng lẫy của Ma giới, kẻ đứng đầu hàng ngũ Ma Thánh với tu vi đạt tới mức Luyện Hư cảnh đỉnh phong, chỉ thiếu nửa bước là chạm tới Hợp Thể.

Hắn vừa đáp xuống đất, chân khí trên người liền bùng phát, quét sạch đám sương mù xung quanh. Đôi mắt già nua độc địa của hắn đảo qua đảo lại, lầm bầm:

“Tử Dạ cùng mười hai Ma Vệ đều biến mất ở chỗ này. Một vùng đất cằn cỗi linh khí mỏng manh thế này, làm sao có thể khiến đám thuộc hạ tinh anh của ta tan biến không một dấu vết? Chẳng lẽ nơi này ẩn giấu một tòa tuyệt thế sát trận?”

U Ma Thánh cực kỳ thận trọng. Hắn không lao thẳng vào mà tung ra thần thức cường đại như mạng nhện, định bao phủ lấy toàn bộ khu vườn rau phía trước. Nhưng ngay khi thần thức của hắn vừa chạm vào hàng rào tre của thung lũng, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương bất chợt chạy dọc sống lưng, khiến hắn rùng mình, vội vàng thu hồi thần thức.

“Kỳ lạ… Tại sao thần thức của ta lại bị ngăn cách bởi một hàng rào tre mục nát?”

Hắn nhíu mày, nhìn vào bên trong. Qua làn sương nhạt, hắn thấy một túp lều tranh đơn sơ, bên cạnh là một mảnh ruộng nhỏ xanh mướt. Ở ngay lối vào vườn rau, có một hình bóng đứng sừng sững, bất động.

Đó là một cái bù nhìn rơm.

Nó đội một chiếc nón lá rách nát, thân mình làm bằng những cọng rơm vàng óng, khoác một tấm áo vải thô đã sờn rách. Gương mặt của nó được vẽ bằng than đen, với hai con mắt to tròn không cân đối và một nụ cười nghếch ngác đến mức dị hợm.

Dưới góc nhìn của một người phàm, đây chỉ là một sản phẩm thủ công vụng về của một nông phu thiếu khéo tay. Nhưng dưới đôi mắt đã tu luyện đến tầng thứ cao nhất của Ma đạo như U Ma Thánh, cái bù nhìn rơm kia… hoàn toàn khác.

“Đây là… cái gì?” U Ma Thánh nheo mắt, lồng ngực đập thình thịch.

Hắn thử tiến lên một bước.

*Xào xạc…*

Một cơn gió đêm thoảng qua, làm tấm áo vải trên người cái bù nhìn rơm bay lất phất. Trong khoảnh khắc đó, U Ma Thánh cảm thấy không gian xung quanh mình bỗng dưng đông cứng lại. Ánh trăng đang bạc bẽo bỗng trở nên đỏ quạch như máu.

Trong linh hồn hắn, một hình ảnh kinh hãi hiện lên. Cái bù nhìn rơm kia dường như không còn là rơm rạ nữa. Nó bỗng chốc cao lớn vạn trượng, chân đạp cửu tuyền, đầu chạm thiên đình. Những cọng rơm trên người nó hóa thành những sợi xiềng xích nhân quả lấp lánh, mỗi một sợi đều mang theo sức mạnh của một thế giới bị diệt vong. Cái nón lá trên đầu nó, thực chất là một chiếc chuông trấn hồn cổ xưa, chỉ cần một tiếng vang nhẹ cũng đủ làm tan biến vạn dặm sơn hà.

Đặc biệt nhất chính là đôi mắt vẽ bằng than kia.

Dưới cái nhìn của U Ma Thánh, đôi mắt ấy bỗng nhiên chuyển động. Nó không còn là vết than lem luốc, mà là hai hố đen sâu thẳm ẩn chứa sự hủy diệt vĩnh hằng. Khi cái nhìn của cái bù nhìn chạm vào hắn, U Ma Thánh cảm thấy tu vi Luyện Hư cảnh của mình giống như một giọt nước nhỏ nhoi giữa đại dương mênh mông, sắp sửa bị bốc hơi trong nháy mắt.

“Không thể nào! Đây là sức mạnh gì?”

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Ma Thánh. Hắn muốn lùi lại, nhưng phát hiện đôi chân mình như đã bị đóng đinh xuống đất. Một áp lực nặng nề đến mức khó tin ép xuống, khiến xương cốt trong người hắn kêu lên những tiếng *răng rắc*.

Nội tâm hắn bắt đầu điên cuồng não bổ:

“Xong rồi! Đây chắc chắn là một vị Thượng Cổ Chân Tiên hạ giới! Không, có thể còn kinh khủng hơn! Vị đại năng này coi trời đất là vườn rau, lấy Ma giới làm phân bón. Cái bù nhìn này chính là linh hồn của một vị Tiên Vương bị giam cầm để giữ cổng! Chỉ một tia thần vận rò rỉ ra đã khiến linh hồn ta run rẩy, nếu nó thật sự ra tay…”

Đúng lúc này, bên trong túp lều tranh có tiếng động nhẹ.

“Gâu!”

Một tiếng chó sủa lười biếng vang lên. Ngay sau đó, cánh cửa gỗ nhỏ đẩy ra, một thanh niên mặc bộ đồ vải thô, tay cầm một cái bình tưới nước bước ra ngoài.

Diệp Phi vừa ra tới cửa liền hắt một cái rõ to: “Hắt xì! Quái lạ, hôm nay khí trời sao lại lạnh đột ngột thế này? Có khi nào là điềm báo của thiên tai không? Để xem nào…”

Hắn đặt bình nước xuống, đưa mắt nhìn về phía lối vào thung lũng.

Bởi vì đang là ban đêm, mắt của một “tu sĩ Luyện Khí tầng 3” như Diệp Phi không thể nhìn thấy U Ma Thánh đang đứng chết trân trong bóng tối của tán cây. Nhưng U Ma Thánh thì lại nhìn thấy Diệp Phi rất rõ.

Trong mắt U Ma Thánh, Diệp Phi không hề là một người bình thường. Khí tức trên người Diệp Phi hoàn toàn hư ảo, dường như hắn đang đứng đó nhưng lại không thuộc về thế giới này. Mỗi bước chân của hắn đi trên đất đều khiến các pháp lý tự nhiên xung quanh phải phục tùng, linh khí vốn mỏng manh của thung lũng bỗng nhiên nhảy múa như đang tung hô chủ nhân.

Diệp Phi bước tới gần cái bù nhìn rơm, lầm bầm một mình: “Gió thổi mạnh quá, làm nón của lão Bù lệch rồi. Phải chỉnh lại thôi, nếu không mai chim sẻ lại vào ăn vụng mấy củ cà rốt thì tiếc lắm.”

Diệp Phi đưa bàn tay thô ráp lên, nhẹ nhàng nắn lại cái nón lá trên đầu cái bù nhìn rơm.

Hành động này, trong mắt Diệp Phi là bình thường. Nhưng trong mắt U Ma Thánh, đó chính là một màn “thần tích” rợn tóc gáy. Hắn thấy bàn tay của Diệp Phi mỗi khi chạm vào cái bù nhìn, đều có hàng ngàn vạn đạo văn từ trên trời giáng xuống, trực tiếp găm vào cái bù nhìn kia để gia cố phong ấn hoặc gia tăng uy lực sát phạt.

“Vị này… vị này chính là chủ nhân của vùng đất này? Hắn dùng bàn tay không để khống chế luật lệ của trời đất? Chỉnh nón? Hắn là đang điều chỉnh lại sát trận vạn cổ! Trời ạ, nếu hắn chỉnh xong, có phải cả Thương Lam Giới này sẽ bị tiêu diệt không?”

Đột nhiên, Diệp Phi dường như cảm giác thấy cái gì đó ở phía bụi cây nơi U Ma Thánh đang đứng. Hắn hơi nghiêng đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng về hướng đó.

“Ai đó? Nhị Cẩu, có con thỏ rừng nào lẻn vào phải không?”

U Ma Thánh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cái nhìn của Diệp Phi xuyên qua bóng tối, xuyên qua tất cả pháp bảo che giấu hơi thở của hắn, đâm thẳng vào linh hồn. Hắn thấy một đôi mắt thần linh đầy vẻ thờ ơ với chúng sinh, dường như chỉ cần một ý niệm của vị này, hắn sẽ tan thành mây khói ngay lập tức.

Kỳ thực, Diệp Phi chỉ cảm thấy ở đó hơi tối, sợ có con chuột nào đó bò vào phá vườn nên hỏi bâng quơ cho đỡ sợ thôi. Trong lòng hắn đang run như cầy sấy: *“Mẹ kiếp, quẻ bói hôm nay nói trung cát, nhưng tối thui thế này nhỡ có con rắn nào bò ra cắn một cái thì xong đời!”*

Thấy bên kia không có động tĩnh, Diệp Phi lại nhanh chóng rút lui vào nhà, không quên dặn dò: “Lão Bù ơi, trông nhà cẩn thận nhé. Tôi vào ngủ tiếp đây, sợ lắm.”

Cánh cửa gỗ đóng lại: *Cộp.*

U Ma Thánh cảm thấy áp lực bỗng dưng nới lỏng. Nhưng hắn không hề thấy nhẹ nhõm, trái lại, hắn cảm thấy một sự sỉ nhục của cường giả: *“Ngài ấy… ngài ấy coi thường ta đến mức không thèm ra tay? Ngài ấy nói sợ ta? Không, ngài ấy là đang giễu cợt ta! Ý ngài ấy là: Một con sâu kiến như ngươi, đến tư cách làm ta bẩn tay cũng không có!”*

Cái bù nhìn rơm đột nhiên bị gió thổi, cái đầu nó hơi nghiêng đi, tạo thành một góc nhìn như đang nhìn thẳng vào U Ma Thánh và mỉm cười – nụ cười bằng than đen kia giờ đây trở nên tàn khốc vô cùng.

“Chạy! Chạy ngay lập tức!”

Dũng khí của một vị Ma Thánh trong khoảnh khắc này hoàn toàn sụp đổ. U Ma Thánh không thèm quan tâm đến mười hai Ma Vệ hay Tử Dạ nữa. Hắn thậm chí không dám bay bằng độn thuật thông thường vì sợ gây ra dao động linh khí làm phiền vị “đại năng” đang ngủ kia.

Hắn dùng đến bí pháp cấm kỵ nhất của Ma môn: **“Huyết Ma Thuật – Đại Luân Chuyển”**.

*Phốc!*

Một ngụm máu lớn phun ra, cả người hắn hóa thành một tia huyết quang nhỏ xíu, lấy tốc độ nhanh nhất trong đời, điên cuồng lao ra khỏi thung lũng, hướng thẳng về Ma vực mà chạy trối chết.

Nửa canh giờ sau, khi đã chạy xa khỏi Thanh Vân Tông hàng vạn dặm, U Ma Thánh mới dám dừng lại trên một đỉnh núi hoang. Mặt hắn trắng bệch như giấy, tu vi vì dùng bí pháp mà trực tiếp rớt xuống một đại cảnh giới, từ Luyện Hư đỉnh phong rơi xuống Nguyên Anh.

Hắn run rẩy quỳ rạp xuống đất, hướng về phía Thanh Vân Tông mà dập đầu lia lịa:

“Đa tạ tiền bối không giết! Đa tạ tiền bối đại lượng! Từ nay về sau, nơi nào có bóng dáng của ngài, tiểu nhân thề sẽ tránh xa vạn dặm! Ma vực sẽ vĩnh viễn không bước chân vào Thanh Vân Tông một bước!”

Hắn sợ quá mức rồi. Một cái nhìn của bù nhìn khiến hắn vỡ mật, một câu nói bâng quơ của thanh niên trồng rau khiến hắn tan vỡ đạo tâm.

***

Sáng hôm sau.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống thung lũng. Diệp Phi thức dậy, vươn vai một cái, sau đó bước ra vườn.

Hắn đi tới chỗ bụi cây mà tối qua hắn nghi ngờ có chuột. Nhìn xuống mặt đất, Diệp Phi ngạc nhiên:

“Ô kìa, ai làm rơi miếng thịt lợn ở đây thế này? Mà sao lại có vũng nước đỏ lòm thế này? Máu thỏ à?”

Nhị Cẩu lững thững đi tới, hít hít mũi vào bãi máu mà U Ma Thánh để lại, rồi lộ ra ánh mắt khinh bỉ. *“Luyện Hư cảnh mà cũng chỉ có thế. Vừa thấy chủ nhân của ta thò đầu ra đã sợ đến mức phun máu bỏ chạy, thật là làm mất mặt giới tu luyện quá đi.”*

Diệp Phi nhặt một thanh củi, gạt gạt vũng máu khô: “Chắc là thỏ đánh nhau thôi. Thật là hung dữ, thế giới này đến thỏ còn đáng sợ như vậy, mình quả nhiên phải cẩu thêm chút nữa mới được. 10 năm vẫn là quá ít, phải ở ẩn thêm 100 năm nữa mới chắc ăn.”

Hắn quay sang vỗ vai cái bù nhìn rơm: “Lão Bù à, ông thật giỏi. Tối qua chắc là ông dọa cho con thỏ kia chạy mất đúng không? Để thưởng cho ông, lát nữa tôi thay cho ông cái nón mới.”

Cái bù nhìn rơm vẫn im lặng, nụ cười bằng than đen dưới ánh mặt trời rực rỡ trông vẫn thật nghếch ngác. Nhưng ở một nơi sâu trong thớ gỗ của cái cuốc gỉ đang dựng cạnh đó, một luồng ý chí nhẹ nhàng vang lên, như thể đang tán thưởng chủ nhân của mình.

Phía sau, Lý Trưởng Lão vừa lúc đang đi tới để “xin” ít hành lá về nấu mì. Lão chứng kiến cảnh Diệp Phi nói chuyện với cái bù nhìn, trong lòng bỗng chốc rúng động.

“Diệp tiểu hữu quả là cao nhân. Ngay cả một cái bù nhìn rơm, qua tay hắn cũng trở thành linh vật có linh tính. Hắn khen cái bù nhìn dọa thỏ… nhưng nhìn bãi máu kia, rõ ràng khí tức tàn lưu là của cường giả Ma giới! Chẳng lẽ tối qua có đại ma đầu đột nhập và bị cái bù nhìn này xử lý?”

Lý Trưởng Lão nuốt nước bọt, bước tới gần, nhìn vào cái bù nhìn rơm. Chỉ trong tích tắc, lão cảm thấy đầu óc choáng váng, một ý cảnh tu hành vĩ đại tràn ngập tâm trí.

“Đúng rồi! Đây chính là ‘Dĩ tĩnh chế động’! Là cảnh giới ‘Phản phác quy chân’! Diệp đạo hữu đang mượn cái bù nhìn để dạy mình rằng, đỉnh cao của tu luyện chính là hòa mình vào vạn vật, nhìn thấu hư ảo!”

Lão liền cúi người, chắp tay thành kính với Diệp Phi: “Diệp lão đệ, giáo huấn hôm nay của ngươi thật khiến lão phu tỉnh ngộ! Bù nhìn dọa thỏ… đúng vậy, cường giả trong mắt cao nhân, chẳng qua cũng chỉ như thỏ rừng mà thôi!”

Diệp Phi cầm củ cà rốt vừa nhổ lên, ngẩn người nhìn Lý Trưởng Lão: “Hả? Lão Lý, ông lại uống rượu sáng sớm đấy à? Tôi chỉ đang bảo cái bù nhìn này tốt thôi mà? Thôi, lại đây ăn cà rốt đi, nói nhiều mệt quá.”

Diệp Phi lắc đầu thở dài. Hắn nghĩ thầm trong bụng: *“Khổ quá, cái lão này càng ngày càng có vấn đề về não. Ở gần người điên cũng dễ bị lây, mình phải chuẩn bị thêm mấy quẻ bói xem có nên đổi chỗ ở không mới được.”*

Nhưng khi Diệp Phi vừa có ý định rời đi, hệ thống trong đầu hắn bỗng vang lên tiếng thông báo lạnh lùng:

【 Tinh! Chúc mừng ký chủ đã thành công dùng ‘Uy áp bù nhìn’ đẩy lui Ma Thánh. Điểm thuộc tính: +500. Tuổi thọ: +100 năm. 】
【 Kỹ năng ẩn ‘Nhãn thần nông gia’ đã thăng cấp. 】

Diệp Phi suýt nữa đánh rơi củ cà rốt: “Cái gì? Đẩy lui Ma Thánh? Ma Thánh ở đâu? Tối qua à?”

Hắn nhìn quanh quất một hồi, ngoài vườn rau mướp và mấy con sâu đang bò, chẳng thấy bóng dáng Ma Thánh nào cả.

“Hệ thống này chắc lại lỗi rồi. Mình là một đệ tử Luyện Khí tầng 3, lấy đâu ra uy áp? Thôi kệ, cộng điểm vào ‘Tốc độ chạy trốn’ và ‘Khả năng phòng thủ’ đi cho chắc.”

Thế là, trong khi giới tu tiên đang chấn động vì tin Ma Thánh U Ma đột ngột tàn phế, rút quân về Ma vực và tuyên bố đóng cửa không ra ngoài, thì tại một góc nhỏ của Thanh Vân Tông, Diệp Phi vẫn đang hì hục bón phân cho ruộng rau của mình, miệng không ngừng lẩm bẩm về việc làm sao để ngăn thỏ rừng vào ăn vụng.

Gió lại thổi qua thung lũng, cái bù nhìn rơm khẽ lung lay, nụ cười bằng than đen ấy dường như sâu sắc hơn một chút.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8