Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 93: ** Hệ thống nâng cấp lên phiên bản 2.0
Sau khi hì hục cắm thêm mấy cọng hành lá quanh hàng rào để "gia cố" trận pháp mà theo hắn là để chống trộm rau, Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, hài lòng nhìn thành quả của mình. Hắn vừa định ngồi xuống chiếc ghế dựa làm từ gỗ linh sam nghìn năm — thứ mà hắn vẫn đinh ninh là gỗ mục lượm ngoài bìa rừng — thì một âm thanh máy móc thanh thúy vang lên ngay trong thức hải.
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ tích lũy đủ 1.000.000 điểm thuộc tính và đẩy lùi thành công ba đợt 'tai họa' (thực chất là ba vị đại năng vô tình đi ngang qua bị dọa chạy). 】
【 Hệ thống Thần Nông Bất Tử bắt đầu quá trình cập nhật phiên bản 2.0… 】
【 Tiến độ: 1%… 5%… 50%… 】
Diệp Phi đứng hình, miếng cà rốt trong tay rơi bộp xuống đất. Hắn hoảng hốt lùi lại mấy bước, nhìn dáo dác xung quanh như thể có ai đó sắp lao ra ám sát mình.
"Nâng cấp? Lúc này ư? Cái đồ hệ thống chết tiệt này, ngươi không biết 'ra đường phải coi ngày, làm việc phải có dự phòng' sao?" Diệp Phi lẩm bẩm với khuôn mặt tái mét.
Đối với một kẻ theo chủ nghĩa "Cẩu đạo" cực đoan như hắn, hệ thống không chỉ là bàn tay vàng, mà còn là rada cảnh báo sớm. Mất đi hệ thống trong vài giây đối với hắn chẳng khác nào khỏa thân chạy giữa quảng trường đông đúc. Hắn lập tức đá nhẹ vào cái chân gầy gò của Nhị Cẩu đang nằm giả chết dưới gốc cây dưa hấu.
"Nhị Cẩu! Dậy! Vào chế độ cảnh giới cấp một! Nếu có con ruồi nào bay vào vườn, ngươi phải cắn chết nó ngay lập tức cho ta!"
Nhị Cẩu lim dim đôi mắt vàng đục, liếc nhìn ông chủ của mình với vẻ khinh bỉ sâu sắc. Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát cả tiên kim, rồi lười biếng xoay người, tiếp tục ngủ. Trong thâm tâm, Nhị Cẩu đang thầm mắng: *Chủ nhân nhà ta lại lên cơn động kinh rồi. Một cái vườn rau mà trận pháp dày đặc đến mức một con kiến bò vào cũng bị xé thành nghìn mảnh, lại còn đòi cảnh giới?*
Nhưng Diệp Phi không nghe thấy tiếng lòng của nó. Hắn vội vàng chạy vào gian nhà tranh, chốt cửa mười mấy lớp, sau đó chui xuống cái hầm ngầm sâu ba trăm mét mà hắn đã bí mật đào trong suốt hai năm qua. Tại đây, hắn nín thở, đếm từng giây đồng hồ trôi qua trong đầu.
【 Tinh! Hệ thống Thần Nông Bất Tử phiên bản 2.0 đã cập nhật thành công! 】
Một bảng thuộc tính mới tinh, lấp lánh ánh vàng kim hiện ra trước mắt Diệp Phi, đẹp đẽ và huyền ảo hơn phiên bản cũ gấp nhiều lần.
【 Phiên bản 2.0: Linh Vực Ý Thức. 】
【 Cập nhật chức năng mới: Gieo Trồng Ý Thức (Cho phép trồng loại thực vật đặc biệt không cần đất, mọc lên từ hư vô và suy nghĩ). 】
【 Mở khóa hạt giống cấp Thần: Cây Ý Thức. 】
Diệp Phi sững sờ nhìn vào dòng mô tả. Cây Ý Thức? Không cần đất? Không cần nước? Chỉ cần "ý niệm"?
"Cái này… có vẻ như không được an toàn cho lắm." Diệp Phi nhíu mày suy tư. Hắn là một người thực tế, trồng rau thì phải có cuốc, có phân, có nước. Bây giờ hệ thống bảo hắn trồng một thứ hư vô phiêu m渺 (phiêu diểu), chẳng phải là muốn hắn tiếp xúc với cái gọi là "Đạo" sao? Mà phàm là những thứ dính dáng đến "Đạo", thường đi kèm với nhân quả cực kỳ phức tạp.
Đúng lúc này, từ phía trên mặt đất truyền đến tiếng gọi quen thuộc, xen lẫn mùi rượu nồng nặc.
"Diệp lão đệ! Diệp đạo hữu! Mau ra đây, lão phu có tin tức kinh thiên động địa muốn chia sẻ với ngươi!"
Diệp Phi thở dài, thu lại giao diện hệ thống. Lại là Lý Trưởng lão. Cái lão hàng xóm "não bổ" này mỗi lần đến là mang theo một rổ rắc rối. Diệp Phi dùng tay phủi sạch bụi bẩn trên áo, hít thở sâu mười lần để lấy lại vẻ mặt "Luyện Khí tầng 3" tiêu chuẩn, sau đó mới chậm rãi leo lên mặt đất.
Bên cạnh hàng rào bằng tre, Lý Trưởng lão đang đứng đó, tay cầm bình rượu, khuôn mặt già nua đỏ bừng vì phấn khích. Vừa thấy Diệp Phi lộ diện, lão đã vồ tới, hạ thấp giọng đầy vẻ bí hiểm:
"Diệp đệ, ngươi có biết không? Đêm qua, Ma Thánh U Ma lừng lẫy thiên hạ, nghe nói đã bị một vị 'Vô Thượng Đại Năng' của tông môn ta dùng một luồng uy áp đáng sợ trấn áp đến mức tàn phế, hiện giờ đang phải chạy trốn về tận phương Bắc rồi!"
Diệp Phi ngơ ngác: "Hả? Ma Thánh? Thanh Vân Tông ta có người mạnh thế sao? Chắc là Tông chủ đột phá chăng?"
Lý Trưởng lão cười "hì hì", ánh mắt nhìn Diệp Phi đầy thâm ý, khiến Diệp Phi rùng mình. Lão vỗ vai hắn, nói thầm: "Tông chủ? Lão già đó làm gì có bản lĩnh đó. Ta nghe đồn luồng uy áp đó phát ra từ hướng này. Diệp đệ à, ngươi đừng giấu nữa, có phải cái bù nhìn ngươi mới dựng không?"
Diệp Phi suýt thì sặc nước bọt. Hắn nhìn cái bù nhìn rơm mặt đen thui đang đứng ngẩn ngơ giữa ruộng: "Lão Lý, ông uống nhiều quá rồi. Đó chỉ là mấy đống rơm khô thôi. Uy áp cái gì chứ?"
"Đúng đúng, là rơm khô, là rơm khô…" Lý Trưởng lão gật đầu lia lịa, nhưng trong đầu lại tự bổ sung thêm: *Tiền bối thật khiêm tốn. Rơm khô của người có thể dọa chết Ma Thánh, đó chính là 'Đại đạo giản đơn' trong truyền thuyết chứ còn gì nữa!*
Sau khi tiễn được Lý Trưởng lão đi bằng hai củ cải trắng (mà theo lời lão Lý là "Tiên dược cải mệnh"), Diệp Phi mới có thời gian quay lại với hệ thống. Hắn nhìn vào mục "Cây Ý Thức" đang sáng nhấp nháy.
"Dù sao cũng là bản nâng cấp, thử xem thế nào. Chỉ mong nó đừng nổ tung hay phát ra ánh sáng tím làm cả tông môn chú ý."
Diệp Phi bấm vào nút "Nhận hạt giống".
Trong lòng bàn tay hắn không xuất hiện một hạt mầm vật chất nào, mà là một đốm sáng nhỏ li ti, trong suốt như bong bóng xà phòng. Theo chỉ dẫn của hệ thống, hắn cần phải "nghĩ" về một điều gì đó thật mãnh liệt để cung cấp dưỡng chất đầu tiên cho nó.
Diệp Phi nhắm mắt lại, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất, bền bỉ và kiên định như đá ngầm: *Sống lâu. An toàn. Không ai thấy ta. Không ai tìm ta. Ta chỉ là một người qua đường không có tồn tại cảm.*
Đốm sáng bắt đầu xoay tròn. Đột nhiên, giữa không trung cách mặt đất khoảng mười phân, ngay cạnh chỗ Nhị Cẩu đang nằm, một mầm cây màu xanh nhạt, bán trong suốt từ từ trồi lên. Nó không chiếm không gian vật lý, bởi vì Nhị Cẩu có thể nằm xuyên qua nó mà không hề cảm thấy gì.
【 Tinh! 'Cây Ý Thức' đã nảy mầm thành công. 】
【 Loại thuộc tính: Trường Sinh Vô Ngã. 】
【 Tác dụng giai đoạn mầm: Phản chiếu chân tướng nội tâm trong phạm vi 10 mét. 】
Diệp Phi nhìn chằm chằm vào cái cây mỏng manh đó, cảm thấy chẳng có gì đặc biệt. Nhưng đúng lúc này, trên đỉnh đầu Nhị Cẩu bỗng hiện ra một khung bóng bóng giống như trong truyện tranh thời hiện đại.
Trong khung đó là hình ảnh một con thần thú khổng lồ, cao vạn trượng, đang ngạo nghễ dẫm nát mười vạn đại quân tiên nhân, miệng rộng như hố đen nuốt chửng cả bầu trời. Nhưng ngay sau đó, hình ảnh chuyển sang cảnh con thần thú ấy đang… quỳ lạy một rổ xương đùi gà vàng ruộm, nước dãi chảy ròng ròng.
Bên dưới hình ảnh có dòng chữ ý nghĩ của Nhị Cẩu: *"Lão chủ nhân đúng là đồ ngốc. Nhưng mà củ cải lão vừa đưa cho lão già kia thơm quá, sao lão không để lại cho mình một miếng? Đợi lão đi ngủ, mình phải lẻn vào hầm trộm mấy củ cà rốt năm mươi năm mới được."*
Diệp Phi há hốc mồm. Hắn từ từ quay đầu nhìn con chó vàng đang nhắm mắt "hiền lành" kia.
"Nhị Cẩu… mày muốn trộm cà rốt của tao?"
Nhị Cẩu giật nảy mình, bật dậy như lò xo. Nó nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và hoang mang. Nó tự hỏi làm sao cái tên chủ nhân kém cỏi này lại biết được suy nghĩ thầm kín nhất của mình? Nó vội vàng vẫy đuôi, kêu "ẳng ẳng" đầy nịnh bọt, lưỡi liếm liếm ống quần Diệp Phi như để chứng minh mình là một con chó trung thành nhất thế gian.
Nhưng khung bong bóng trên đầu nó lại hiện ra: *"Bỏ mẹ rồi! Chẳng lẽ mình lỡ lời? Không thể nào, mình chỉ nghĩ trong đầu thôi mà. Phải giả ngu thôi, gâu gâu!"*
Diệp Phi cười lạnh một tiếng: "Giả ngu hả? Tối nay đừng hòng có cơm thừa linh quả nhé."
Hắn xoa cằm nhìn cái Cây Ý Thức, trong lòng vừa mừng vừa sợ. Mừng vì từ nay hắn có thể nhìn thấu tâm can kẻ khác, cực kỳ có lợi cho việc phòng thủ và tránh né nguy hiểm. Sợ vì cái cây này… nhìn thì có vẻ vô hại, nhưng khả năng can thiệp vào tầng thứ ý thức này rõ ràng đã vượt quá hiểu biết về tu tiên thông thường của hắn.
"Hệ thống 2.0 đúng là một bước ngoặt lớn." Diệp Phi lẩm bẩm. "Nhưng cái cây này mọc nhanh quá, nếu để nó phát triển rầm rộ, lỡ như đại năng nào đi ngang qua cảm nhận được chấn động linh hồn thì sao?"
Hắn lập tức tìm trong hệ thống chức năng ẩn giấu.
【 Chức năng: Ngụy trang linh thức. Ký chủ có thể biến Cây Ý Thức thành bất kỳ hình dạng nào trong mắt người ngoài. 】
"Tốt! Biến nó thành một bụi cỏ dại, loại bình thường nhất, không ai muốn nhổ, cũng không ai muốn dẫm vào ấy."
Lập tức, cái mầm cây lung linh kia biến thành một bụi cỏ chỉ nhạt, nằm khiêm tốn ở góc sân, lẫn lộn giữa hàng trăm bụi cỏ khác.
Đúng lúc này, ngoài cổng lại vang lên một giọng nói trong trẻo, lạnh lùng nhưng pha chút nôn nóng:
"Diệp sư đệ, có nhà không? Ta… ta lại đến đổi hạt giống."
Diệp Phi nghe thấy giọng nói này, sống lưng hơi cứng lại. Là Tô Thanh Tuyết, băng sơn nữ thần của Thanh Vân Tông. Từ khi cô nàng này tình cờ được hắn cứu và ăn rau ở đây, tần suất đến vườn rau của cô ấy ngày càng dày đặc. Điều này đối với một kẻ "Cẩu" như Diệp Phi chính là rủi ro cấp độ đỏ. Càng xinh đẹp, càng thiên tài thì càng kéo theo nhiều kẻ theo đuổi và rắc rối.
Hắn vội vàng chạy ra mở cổng. Tô Thanh Tuyết đứng đó dưới ánh chiều tà, chiếc váy trắng bay nhẹ, vẻ đẹp lạnh lùng thanh khiết của cô đủ khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng phải loạn nhịp. Trên tay cô là một hộp gỗ nhỏ bằng ngọc.
"Tô sư tỷ, hôm nay lại có hạt giống mới sao?" Diệp Phi nở nụ cười xã giao "vô hại" nhất của mình.
Tô Thanh Tuyết gật đầu, đưa hộp gỗ ra: "Đây là hạt giống 'Thanh Tâm Thủy Liên' ta tìm được ở bí cảnh phía Nam. Nghe nói rất khó trồng, nhưng ta nghĩ… có lẽ ngươi sẽ thích."
Ánh mắt cô nhìn Diệp Phi có chút lấp lánh, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản như băng tuyết.
Diệp Phi vô tình nhìn lướt qua phía trên đầu cô.
Lập tức, cái bong bóng ý thức từ bụi cỏ chỉ nhạt (Cây Ý Thức ngụy trang) hiện ra.
Bên trong khung bóng của Tô Thanh Tuyết là một hình ảnh rất kỳ lạ: Một bàn ăn thịnh soạn đầy những món rau xào, canh cải, và… chính cô đang ngồi đối diện với Diệp Phi, cười nói vui vẻ, hoàn toàn không có dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.
Dòng chữ ý nghĩ chạy qua: *"Hạt giống này quý giá nhất định sẽ khiến hắn chú ý đến mình hơn. Hôm nay hắn có nấu món cải thảo xào tỏi không nhỉ? Mùi thơm từ vườn này cứ khiến mình không thể tập trung tu luyện được. Mà sao nhìn hắn hôm nay… có vẻ 'bình thường' một cách quá mức thế kia? Thật muốn đấm một cái xem hắn có định giả vờ đến bao giờ không."*
Diệp Phi suýt thì ngã ngửa. Cái gì mà đấm một cái? Cái gì mà không thể tu luyện? Nữ thần băng sơn hóa ra là một kẻ tham ăn ngầm sao?
"Sư… sư tỷ, cảm ơn tỷ. Nhưng hôm nay ta không nấu cơm, chỉ có khoai lang luộc thôi." Diệp Phi vội vàng từ chối, hắn cảm thấy nếu để cô nàng này vào nhà, cái bong bóng ý thức kia có lẽ sẽ hiện ra thêm nhiều thứ khiến hắn phát điên mất.
Tô Thanh Tuyết thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng lập tức thu lại. "Khoai lang… cũng được. Ta không kén chọn."
Lòng nàng thầm nghĩ: *"Nói dối! Rõ ràng ta ngửi thấy mùi linh khí tinh khiết đang dao động. Tên này chắc chắn đang giấu một loại thức ăn thần kỳ nào đó. Hừ, sớm muộn gì ta cũng sẽ bóc trần bộ mặt của ngươi!"*
Diệp Phi đổ mồ hôi hột. Hắn nhận ra rằng, hệ thống 2.0 này không chỉ giúp hắn phòng thủ, mà dường như đang kéo hắn vào một rắc rối còn lớn hơn: Đó là biết quá nhiều về bí mật của người khác.
Sau khi tiễn Tô Thanh Tuyết (người đã lấy đi hai củ khoai lang với vẻ mặt "ta ban ơn cho ngươi"), Diệp Phi mệt mỏi ngồi bệt xuống đất.
Hắn nhìn lại bụi cỏ ý thức. Bây giờ, ngoài Nhị Cẩu và Tô Thanh Tuyết, hắn chợt thấy những sợi rễ mờ ảo của Cây Ý Thức đang bắt đầu lan rộng ra ngoài ranh giới vườn rau. Chúng không bò trên mặt đất, mà bò xuyên qua không gian, hướng về phía ngọn núi chính của Thanh Vân Tông.
Mỗi khi rễ cây chạm vào một tu sĩ nào đó đang đi ngang qua, một đoạn ý thức ngắn lại truyền về tâm trí Diệp Phi.
*"Trưởng lão Chấp pháp Lâm Hải dạo này sao không thấy ra khỏi cửa nhỉ? Nghe nói lão bị ma ám."*
*"Kiếm pháp này khó tập quá, muốn đi hái hoa đào với tiểu sư muội quá đi…"*
*"Pháp mạt thời đại, linh khí cạn kiệt, ta phải làm sao để đột phá đây?"*
Diệp Phi nhận ra một điều đáng sợ: Cây Ý Thức này đang tự mình dệt nên một mạng lưới thông báo vĩ đại. Hắn, một kẻ chỉ muốn ẩn cư trồng rau, bỗng nhiên trở thành kẻ nắm giữ "Big Data" của cả vùng này.
"Hệ thống, cái cây này… bao giờ thì nó ngừng lớn?" Diệp Phi lo lắng hỏi.
【 Tinh! Khi ý chí của ký chủ đạt đến cảnh giới 'Vạn Vật Quy Nhất', Cây Ý Thức sẽ trở thành 'Thế Giới Thụ', kết nối linh hồn của toàn bộ sinh linh trong Thương Lam Giới. 】
Diệp Phi ôm đầu: "Không! Ta không muốn làm Thế Giới Thụ! Ta chỉ muốn làm người trồng bắp cải!"
Hắn nhìn Nhị Cẩu. Con chó vàng đang nhìn hắn với ánh mắt đầy đồng cảm, bong bóng trên đầu nó hiện ra: *"Lão chủ, bỏ đi. Người càng muốn trốn, trời lại càng thích kéo người ra. Chi bằng tối nay cho ta thêm một miếng thịt nướng, ta sẽ bảo vệ người khỏi mấy cái 'ý thức' rác rưởi này."*
Diệp Phi nghiến răng: "Nhị Cẩu, từ hôm nay, mày và tao phải cùng nhau giám sát cái cây này. Không được để nó làm gì quá lố, biết chưa?"
Hắn hậm hực đứng dậy, cầm lấy cái cuốc gỉ. Thay vì bón phân như mọi khi, hắn bắt đầu xới đất xung quanh bụi cỏ ý thức một cách cẩn trọng, như đang chăm sóc một quả bom nổ chậm.
Đúng lúc đó, hệ thống lại vang lên âm báo mới, lần này là âm thanh cảnh báo màu đỏ đầy áp lực.
【 Cảnh báo! Phát hiện một ý thức mang tính hủy diệt đang tiếp cận khu vực Thanh Vân Tông từ khoảng cách 10.000 dặm. 】
【 Đối tượng: Sứ giả từ Thượng Giới. 】
【 Mục tiêu: Tìm kiếm 'Linh mạch tinh khiết nhất' để tế hiến. 】
Cây Ý Thức bỗng rung rinh dữ dội. Một chiếc lá mờ ảo từ trên cây rơi xuống, chạm vào trán Diệp Phi. Hắn chợt thấy một hình ảnh rợn người: Một gã nam tử mặc giáp bạc, đứng trên mây xanh, đang cầm một chiếc la bàn bằng ngọc. Kim la bàn đang xoay tít, và cuối cùng dừng lại, chỉ thẳng về phía thung lũng của hắn.
Diệp Phi toát mồ hôi lạnh, đôi chân run cầm cập.
"Gì chứ? Vừa mới nâng cấp xong đã có 'Boss' tìm đến nhà? Cái la bàn kia chắc chắn là loại tìm kiếm linh khí cực phẩm. Trận pháp của mình… che giấu được linh thực vật chất, nhưng làm sao che giấu được cái 'Linh Vực Ý Thức' đang tỏa ra như đèn pha giữa đêm tối này đây?"
Hắn nhìn bụi cỏ ý thức vừa nãy còn thấy thú vị, giờ nhìn chẳng khác gì một cái biển hiệu quảng cáo ghi: "Lại đây mà cướp tôi này!"
"Nhị Cẩu! Dọn đồ! Chúng ta chuyển nhà… à không, chúng ta phải độn thổ xuống một nghìn mét ngay lập tức!"
Nhị Cẩu cũng dựng đứng cả lông gáy. Nó cảm nhận được áp lực kinh khủng từ Thượng Giới. Bong bóng ý thức trên đầu nó giờ chỉ có một chữ to đùng: *"Chạy!"*
Nhưng Diệp Phi dừng lại. Hắn nhìn vườn rau mà hắn đã dày công chăm sóc suốt 10 năm qua. Những cây cải bắp giúp tăng phòng ngự, những hành lá sắc bén như kiếm, và cả cái Cây Ý Thức mới nảy mầm. Nếu hắn bỏ đi, tất cả sẽ bị hủy hoại.
"Không… 'Cẩu' không có nghĩa là hèn nhát bỏ chạy khi không còn đường lui. 'Cẩu' là chuẩn bị cho mọi tình huống."
Ánh mắt Diệp Phi bỗng trở nên sắc lạnh, một khí tức chưa từng có từ Luyện Khí tầng 3 dâng trào. Hắn nhìn vào Cây Ý Thức, một kế hoạch điên rồ nảy ra trong đầu.
"Hệ thống, nếu ta dùng điểm thuộc tính để 'Ép chín' Cây Ý Thức lên giai đoạn hai, nó có thể tạo ra 'Ảo giác ý thức' trên quy mô lớn không?"
【 Tinh! Có thể. Nhưng sẽ tiêu hao 100.000 điểm thuộc tính và 50 năm tuổi thọ của ký chủ. 】
"Đổi! Mạng sống của ta giá trị hơn nhiều so với tuổi thọ suông này. Hãy biến toàn bộ Thanh Vân Tông trong mắt tên sứ giả kia thành một vùng đất chết, một cái hố rác của tiên giới!"
Lập tức, một luồng ánh sáng từ tay Diệp Phi rót vào bụi cỏ chỉ nhạt. Cây Ý Thức run rẩy, lớn nhanh như thổi nhưng vẫn giữ trạng thái hư vô. Một làn sóng vô hình tỏa ra, bao trùm cả vạn dặm quanh thung lũng.
Tại Thanh Vân Tông, hàng vạn đệ tử bỗng thấy đầu óc choáng váng trong giây lát rồi trở lại bình thường. Nhưng trong mắt những kẻ từ bên ngoài nhìn vào, vùng đất này bỗng trở nên xám xịt, hôi thối, linh khí cạn kiệt đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy buồn nôn.
Xa xôi ngoài kia, sứ giả giáp bạc đang lướt trên không trung bỗng dừng lại. Hắn nhìn chiếc la bàn ngọc đang điên cuồng báo hiệu, rồi nhìn xuống phía dưới.
"Hửm? Một bãi rác tiên giới sao? Chỗ này thối quá, sao linh khí lại có thể 'tinh khiết' được? Chắc chắn la bàn bị hỏng do dư chấn từ hạ giới rồi."
Hắn nhíu mày chán ghét, quay lưng bay đi hướng khác mà không thèm liếc lại cái nơi "thối nát" đó một lần nào.
Trong thung lũng, Diệp Phi ngồi bệt xuống ruộng rau muống, hơi thở hổn hển. Hệ thống hiện thông báo mới:
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ đã thành công lừa gạt sứ giả Thượng Giới. Kỹ năng 'Cẩu đạo tối thượng' thăng cấp. Điểm thuộc tính: +200.000. 】
Diệp Phi lau mồ hôi, cười khổ: "Hú hồn… Hệ thống 2.0 này, vừa giúp mình sống sót, vừa suýt giết mình vì đau tim."
Nhị Cẩu nằm bò ra đất, bong bóng ý thức của nó hiện lên: *"Chủ nhân, người vừa rồi… ngầu phết. Nhưng mà lần sau đừng chơi trò tốn tuổi thọ đó nữa, không có ai nấu cơm cho ta ăn đâu."*
Diệp Phi đá nhẹ nó một cái: "Biết rồi, đồ chó tham ăn."
Hắn đứng dậy, nhìn Cây Ý Thức đã cao thêm một đoạn, rễ của nó giờ đã cắm sâu vào tâm trí của chính hắn. Lần đầu tiên sau mười năm, Diệp Phi cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ với thế giới này. Không còn là một người dưng đi lạc, mà là một kẻ đang bí mật điều khiển sợi dây cảm xúc của cả vùng đất.
"Chậc, bản 2.0… xem ra những ngày tháng bình yên sắp hết thật rồi."
Diệp Phi cầm bình tưới nước Cam Lộ lên, tưới một chút cho bụi cỏ ý thức. Ánh nắng hoàng hôn buông xuống vườn rau, mọi thứ lại trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng xào xạc của lá cây và tiếng ngáy của con chó vàng.
Một cuộc hành trình mới của vị "thần nông cẩu đạo" đã chính thức bắt đầu, với sự hỗ trợ của mạng lưới ý thức vĩ đại nhất từ trước đến nay. Và dĩ nhiên, mục tiêu của hắn vẫn không thay đổi: Trồng rau, sống thọ, và tuyệt đối không nổi tiếng.