Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 94: ** Cây Ý Thức kết quả: Quả Trí Tuệ
**CHƯƠNG 94: CÂY Ý THỨC KẾT QUẢ: QUẢ TRÍ TUỆ**
Hoàng hôn buông xuống thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông, nhuộm đỏ những tán lá rậm rạp và phủ một lớp lụa mỏng màu vàng kim lên những luống rau xanh mướt. Trong cái tĩnh lặng tưởng như tuyệt đối ấy, một hơi thở cổ xưa và thâm trầm đang nhẹ nhàng dao động.
Giữa vườn rau, nơi vốn dĩ chỉ có những loại nông sản bình thường, nay xuất hiện một sự tồn tại thoát tục. Cây Ý Thức – sản vật của Hệ Thống Thần Nông phiên bản 2.0 – đang không ngừng rung rinh các tán lá. Những chiếc lá không phải màu xanh lục thông thường, mà là một màu trong suốt như pha lê, bên trong chạy dọc những huyết mạch lấp lánh như dòng chảy của những vì tinh tú.
Mười năm trước, Diệp Phi xuyên không đến đây, mang theo một nỗi ám ảnh về sự an toàn. Mười năm sau, sự cẩn trọng ấy đã ngấm vào tận xương tủy.
Lúc này, Diệp Phi đang ngồi xổm bên cạnh gốc cây, tay cầm chiếc cuốc gỉ, mắt nheo lại quan sát món đồ "dị vật" đang treo lơ lửng trên cành cao nhất. Đó là một quả cầu ánh sáng có kích thước bằng nắm tay, không có vỏ, chỉ là một khối dịch thể đặc quánh xoay tròn, tỏa ra hào quang dịu nhẹ của sự thông tuệ.
"Trí Tuệ Linh Quả… Tên nghe thì kêu đấy, nhưng ăn vào liệu có bị nổ não không?" Diệp Phi lầm bầm, tay kia lục lọi trong túi lấy ra một chiếc lá bùa thử độc đã cũ mèm.
Hắn không vội vàng. Với một kẻ theo đuổi "Cẩu đạo" đến cực đoan, bất kỳ thứ gì không rõ nguồn gốc đều là mối nguy hiểm tiềm tàng. Kể cả đó là phần thưởng của Hệ Thống. Hắn đã bỏ ra ba canh giờ để kiểm tra: đầu tiên là bói ba quẻ (toàn là quẻ đại cát, nhưng hắn vẫn nghi ngờ quẻ sai), sau đó dùng 108 loại linh thảo khác nhau để thử phản ứng, cuối cùng còn lén nhìn sang Nhị Cẩu.
Con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây, một bên mắt lim dim, một bên lại len lén liếc nhìn quả linh quả với vẻ thèm thuồng không giấu giếm.
"Mày cũng muốn ăn hả Nhị Cẩu?" Diệp Phi hừ một tiếng.
Nhị Cẩu ngay lập tức ngáp dài một cái, xoay người lại, vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn một cách vô hại. Trong đầu nó lại hiện lên một dòng suy nghĩ mà Diệp Phi (nhờ mạng lưới ý thức) có thể bắt được: *"Chủ nhân lại bắt đầu bệnh đa nghi rồi. Cái thứ đó tràn trề thần tính như vậy, ăn vào không thành thần thì cũng thành thánh, vậy mà ông ấy cứ làm như nó là bom không bằng. Thật là uổng phí thiên vật, nếu cho ta một miếng, ta đã có thể nuốt chửng cả cái Thanh Vân Tông này rồi."*
Diệp Phi trợn mắt: "Bớt nghĩ quẩn đi. Nuốt Thanh Vân Tông rồi chúng ta ra đường ở à? Cẩu thì phải cẩu cho trót."
Hắn hít một hơi thật sâu, kích hoạt kỹ năng "Thanh Tâm Thuật" để giữ cho thần hồn ổn định, rồi mới đưa tay chạm vào quả linh quả. Vừa chạm vào, khối dịch thể ấy liền tan chảy, tự động bao phủ lấy bàn tay hắn rồi thấm qua lỗ chân lông, chạy thẳng về phía thần thức hải.
Oanh!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong tâm trí Diệp Phi. Hắn cảm thấy mặt đất dưới chân mình như biến mất, cả cơ thể bỗng chốc nhẹ bẫng, bay vút lên chín tầng mây, vượt qua cả tầng khí quyển của Thương Lam Giới, tiến thẳng vào cõi hư vô của đại đạo.
Thời gian như ngừng trôi. Không gian như đảo lộn.
Trước mắt Diệp Phi, những bí ẩn của vũ trụ bắt đầu hiển lộ dưới dạng những sợi chỉ lấp lánh. Hắn thấy được quy luật vận hành của linh khí – nó không phải là một dạng năng lượng tự do, mà là hơi thở của đại địa. Hắn thấy được cái gọi là "Thiên Địa Huyết Tế" – hóa ra chỉ là một chu kỳ trao đổi chất của Thiên Đạo để thanh lọc những "ký sinh trùng" quá mạnh mẽ trên bề mặt thế giới.
Hắn thấy được đỉnh cao của tu tiên – nơi những vị Tiên Đế ngồi trên ngai vàng của quy tắc, nhưng đôi mắt họ đầy rẫy sự trống rỗng và mệt mỏi. Họ quyền năng vô biên, nhưng lại bị trói buộc bởi chính quy tắc mà họ tạo ra. Họ không còn là con người, không còn là sinh linh, mà chỉ là một bộ phận của máy móc Thiên Đạo.
Hắn nhìn thấy Tô Thanh Tuyết, trong một tương lai xa xôi, đang đứng một mình giữa biển lửa, kiếm trong tay gãy vụn, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Hắn nhìn thấy Lý Trưởng Lão, sau khi uống quá nhiều rượu linh của hắn, đã vô tình chạm tới cảnh giới Hóa Thần, nhưng lại cười ha hả rồi chọn cách hóa đạo thành một hạt cát vì nhận ra "Tiên đạo là phù du".
Tất cả kiến thức, tất cả chân lý của vạn cổ như một cơn lũ thần sầu đổ ập vào đầu Diệp Phi. Cảm giác này giống như một người vừa từ phòng tối bước ra dưới ánh mặt trời rực rỡ, vừa đau đớn, vừa sảng khoái đến mức khiến người ta muốn nổ tung.
"Đây là… Trí Tuệ sao?" Diệp Phi lẩm bẩm trong cõi thức.
Hắn thấy mình có thể điều khiển gió, có thể khiến mây tan, có thể chỉ cần một ý niệm là khiến vạn vật trong vòng ngàn dặm héo tàn hoặc sinh sôi. Nếu hắn muốn, ngay lúc này, hắn có thể trực tiếp đột phá Đại Thừa, trở thành vị thần thực sự của giới này.
Nhưng, giữa hàng triệu dòng suy nghĩ thâm sâu ấy, có một hình ảnh bỗng chốc vụt sáng. Đó là hình ảnh Diệp Phi của mười năm trước, dưới cái nắng gắt, lau mồ hôi trên trán và mỉm cười khi nhìn thấy mầm cây cải bắp đầu tiên nảy mầm từ lớp đất bùn khô cằn.
Trong khoảnh khắc đó, trái tim của Diệp Phi đập mạnh một nhịp.
Vô số chân lý cao siêu kia bắt đầu rút lui như thủy triều. Những hình ảnh về Tiên Đế, về Kiếp nạn, về Quyền năng tối thượng dần mờ nhạt đi.
Tại sao phải làm Tiên Đế để rồi bị giam cầm trong quy tắc?
Tại sao phải tranh đoạt vinh quang để rồi bị Thiên Đạo tế tự?
Tu tiên để sống thọ? Hắn đã có thọ nguyên vạn năm nhờ trồng rau rồi.
Tu tiên để tự do? Chẳng có tự do nào bằng việc sớm dậy tưới nước cho hành, tối về tự tay xào một đĩa rau cải thảo ngọt lịm, bên cạnh có con chó vàng ngốc nghếch chờ xương thừa.
Một luồng sáng thanh khiết phát ra từ sâu trong linh hồn Diệp Phi, đánh tan những tạp niệm và những cám dỗ về quyền lực đỉnh cao.
Hắn mở mắt.
Vẫn là vườn rau cũ. Vẫn là hoàng hôn nhạt màu. Nhị Cẩu vẫn đang nhìn hắn với vẻ mặt "Chủ nhân bị đần rồi à?".
Hệ thống vang lên âm báo liên hồi:
【 Tinh! Ký chủ đã tiêu hóa thành công Quả Trí Tuệ. 】
【 Cảnh giới thần hồn thăng cấp: Tiên Cấp sơ kỳ. 】
【 Độ tương thích với Thần Nông Công Pháp đạt 100%. 】
【 Ký chủ đã nhìn thấu bản chất thế giới, xin hỏi ký chủ có muốn lập tức dẫn động thiên kiếp, phi thăng thượng giới để nắm giữ quyền năng tối cao không? 】
Diệp Phi hít một hơi không khí mang theo mùi đất và phân bón hữu cơ (thứ mà hắn luôn tự hào vì độ tinh khiết), rồi thản nhiên đáp:
"Không. Không phi thăng. Không thành thần."
Hệ thống dường như có một thoáng im lặng, sau đó hiện lên một dòng chữ đầy dấu chấm hỏi:
【 ??? Lý do là gì? Với Trí Tuệ của người hiện tại, người nên biết rằng Thương Lam Giới chỉ là một vũng bùn nhỏ. 】
Diệp Phi nhếch môi cười, một nụ cười chưa bao giờ nhẹ nhõm hơn thế. Hắn cầm chiếc cuốc gỉ lên, thong thả bổ xuống một nhát vào luống đất bên cạnh cây cải bắp.
"Thế giới có lớn đến đâu, cũng không lớn bằng lòng dạ của một người nông dân. Các người muốn làm Tiên làm Phật, cứ việc đi mà làm. Còn ta…"
Hắn dừng lại, nhìn một con sâu bướm đang cố bò lên lá rau, rồi nhẹ nhàng gẩy nó ra.
"Ta chỉ muốn trồng rau."
【 Tinh! Tâm cảnh ký chủ đạt tới mức 'Đại Xảo Nhược Chuyết', 'Vạn Vật Quy Nhất'. Thọ nguyên cộng thêm: 100.000 năm. 】
Nhị Cẩu nhìn thấy chủ nhân tỉnh lại, bèn tiến tới gần, dụi dụi cái đầu lông xù vào chân hắn. Diệp Phi xoa đầu nó, cảm nhận được hơi ấm thực thụ, không phải là những sợi chỉ quy tắc lạnh lẽo kia.
"Hóa ra, trí tuệ thực sự không phải là biết hết mọi thứ trên đời, mà là biết mình thực sự muốn cái gì." Diệp Phi tự nhủ.
Hắn đứng dậy, bước về phía gian bếp nhỏ được lợp bằng cỏ tranh. Sự thăng tiến về thần hồn giúp hắn cảm nhận được mọi rung động của cỏ cây trong vườn. Những cây cải bắp dường như đang reo hò, những bụi hành lá đang vươn mình đón lấy chút ánh sáng cuối cùng. Chúng không còn là công cụ để hắn tăng tu vi hay điểm thuộc tính nữa. Chúng là những sinh mệnh, cùng hắn chia sẻ cái sự bình yên quý giá này.
Bữa tối hôm nay đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn: Một bát cháo trắng nấu từ linh gạo thượng hạng (mà nếu lộ ra ngoài sẽ khiến các tông môn đánh nhau sứt đầu mẻ trán), cùng với một đĩa rau cải bắp xào tỏi.
Tiếng tỏi phi thơm nồng nàn trong gian bếp nhỏ. Diệp Phi vừa nhóm lửa vừa lẩm bẩm hát một bài hát từ kiếp trước.
"Lão Diệp, ngươi thật là điên rồi." Hắn tự cười mình. "Vừa nhìn thấy chân lý cả vũ trụ, quay lại liền nghĩ xem nên bón phân gì cho hành lá vào ngày mai."
Nhưng hắn biết, nhát cuốc vừa rồi đã gieo xuống một hạt giống khác trong tim mình. Một hạt giống bền bỉ hơn, mạnh mẽ hơn bất kỳ loại linh quả nào của hệ thống. Hạt giống của sự bình thản.
Sáng sớm hôm sau, sương mù vẫn còn lãng đãng bao phủ thung lũng ngoại môn.
Lý Trưởng Lão, với dáng vẻ sệch sạc thường ngày, xách theo một hũ rượu trống rỗng đi về phía vườn rau. Lão vừa đi vừa ngáp, đôi mắt đục ngầu do say rượu bỗng nhiên trừng lớn khi nhìn thấy Diệp Phi.
Lão khựng lại, dụi mắt mấy lần. Trong mắt lão, Diệp Phi vẫn là cái tên đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 3 yếu ớt đó. Thế nhưng, chẳng hiểu sao hôm nay, bóng lưng của Diệp Phi khi cúi xuống nhổ cỏ lại toát ra một loại khí thế lạ kỳ.
Mỗi động tác của hắn dường như đều hòa quyện hoàn hảo với nhịp thở của núi rừng. Dường như mặt đất đang tự dịch chuyển để đón lấy bàn tay hắn, dường như những giọt sương trên lá cỏ đang nhảy múa theo ý muốn của hắn.
Lý Trưởng Lão run rẩy, chiếc hũ rượu rơi xuống đất "choang" một tiếng vỡ tan.
"Diệp… Diệp tiểu hữu?" Lão thốt lên, giọng lạc đi vì kinh ngạc. "Ngươi… ngươi vừa đột phá sao?"
Diệp Phi quay đầu lại, nụ cười vẫn chân chất như cũ: "Đột phá cái gì cơ lão Lý? À, sáng nay tôi vừa nhổ được một đống cỏ dại to lắm. Chắc tại tinh thần sảng khoái nên nhìn hơi khác chút thôi."
Lý Trưởng Lão bước tới gần, nhìn vào luống rau muống mà Diệp Phi vừa tưới nước. Lão cảm thấy có gì đó không đúng. Cỏ dại mà Diệp Phi vừa nhổ… trông giống như 'Thiên Sát Ma Cỏ' – loại cỏ hiếm có thể khiến tu sĩ tẩu hỏa nhập ma nếu chạm vào, vậy mà giờ đây chúng nằm rũ rượi trong giỏ như đám cỏ rác bình thường.
"Không đúng! Trần đời làm gì có ai nhổ Thiên Sát Ma Cỏ mà mặt không đổi sắc như vậy?" Lý Trưởng Lão thầm nghĩ, cái bộ não thích suy diễn của lão lại bắt đầu hoạt động hết công suất.
Lão nhìn đống cỏ, rồi nhìn vào chiếc cuốc gỉ của Diệp Phi, bỗng nhiên lão quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Diệp Phi mà khóc lóc thảm thiết:
"Tiền bối! Ta biết rồi! Ta biết rồi mà! Ngươi nhất định là đang diễn tập 'Nông Phu Diệt Ma Đạo' đúng không? Mỗi nhát cuốc của ngươi đều mang theo ý chí trừ ma vệ đạo, mỗi ngọn cỏ ngươi nhổ đều là một vị Ma đầu trong tương lai! Ôi trời đất ơi, Thanh Vân Tông ta có phúc lớn rồi, hóa ra đại năng bấy lâu nay vẫn luôn âm thầm bảo hộ chúng ta!"
Diệp Phi sững người, trán nổi đầy gạch đen. Hắn chỉ muốn yên ổn trồng rau, vậy mà lão già này lại bắt đầu "não bổ" (tự suy diễn) ra cái gì thế kia?
"Lão Lý, lão uống say quá rồi. Đây chỉ là rau muống, không phải đạo pháp gì cả. Lão nhìn kỹ đi, đây là phân gà tôi bón tối qua, làm gì có ý chí diệt ma nào ở đây?" Diệp Phi vừa nói vừa cố gỡ chân mình ra khỏi tay lão già.
"Không! Tiền bối không cần giải thích! Ta hiểu mà, đại ẩn tại triều, đại năng tại viên! Ngài sợ chúng ta bị cuốn vào nhân quả quá sâu nên mới giả vờ làm nông dân. Ta sẽ giữ kín bí mật này! Tuyệt đối không để ai biết ngài là người đã tiêu diệt ý chí của Ma giới qua luống rau này đâu!" Lý Trưởng Lão dập đầu bôm bốp xuống đất.
Diệp Phi thở dài thườn thượt. Đúng là Trí Tuệ Linh Quả chỉ giúp hắn thông minh hơn, chứ không giúp hắn ngăn được sự ngu ngốc và trí tưởng tượng bay xa của người khác.
Nhị Cẩu nằm ở góc tường, nhe răng ra cười (theo cách của một con chó), ánh mắt hiện rõ sự khinh bỉ đối với lão già họ Lý kia. Nhưng trong lòng nó cũng thầm cảm phục: * "Chủ nhân đúng là cao tay, chỉ một nhát cuốc nhổ cỏ bình thường mà khiến cho một tu sĩ Trúc Cơ điên đảo thần hồn. Chiêu 'giả ngu' này của người chắc chắn đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh rồi."*
Diệp Phi bỏ mặc lão Lý đang quỳ lạy, lẳng lặng xách xô nước đi về phía cuối vườn.
Sáng hôm đó, một tin đồn khác lại bắt đầu râm ran trong nhóm các tạp dịch và đệ tử ngoại môn: "Có người thấy Lý Trưởng Lão vừa khóc vừa cười đi ra từ vườn rau của Diệp Phi, còn nói rằng mình vừa chứng kiến cảnh 'Thánh Nhân Diệt Ma'. Vườn rau đó nhất định có đại bí mật!"
Giữa những ồn ào và những cặp mắt bắt đầu dòm ngó, Diệp Phi vẫn thản nhiên ngồi dưới bóng cây cổ thụ, bắt đầu công việc tỉa lá cho cây cà chua.
Dù cho có Trí Tuệ Tiên Cấp, dù cho có thọ nguyên vạn năm, hay dù cho có cả một mạng lưới ý thức bao trùm thế giới, thì đối với Diệp Phi, không gì quan trọng bằng việc đảm bảo mùa vụ năm nay bội thu.
Thế giới có loạn, Thiên Đạo có sụp đổ, Tiên Đế có rụng rơi, thì rau vẫn phải lớn, và hắn vẫn phải… Cẩu.
Vì chỉ có Cẩu, mới sống dai. Mà chỉ có sống dai, mới có thể tiếp tục trồng rau. Một cái vòng lặp vô cùng logic mà chỉ có "vị trí tuệ đại năng" như Diệp Phi mới thực sự thấu triệt.
"Nhị Cẩu, mai đi tìm thêm ít phân lợn đi. Cây cà chua này hình như hơi thiếu đạm."
Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng chán chường, nhưng vẫn ngoan ngoãn vẫy đuôi. Trong hoàng hôn rực rỡ, bóng một người một chó in dài trên mặt đất, trông thật yên bình, nhưng cũng chứa đầy một sức mạnh khiến cả thế giới này phải nín thở nếu thực sự biết đến sự tồn tại của họ.