Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 103: ** Diệp Phi thiết lập chế độ \”Xếp hàng mua rau\”
**CHƯƠNG 103: DIỆP PHI THIẾT LẬP CHẾ ĐỘ "XẾP HÀNG MUA RAU"**
Trong thung lũng sương mù lãng đãng của ngoại môn Thanh Vân Tông, bầu không khí vốn dĩ thanh bình nay lại bao phủ bởi một sự căng thẳng tột độ. Nhưng sự căng thẳng này không đến từ phía chủ nhân khu vườn, mà đến từ hàng vạn tu sĩ đang lơ lửng trên không trung, cách ranh giới thung lũng đúng mười dặm, không một ai dám tiến thêm nửa bước.
Bên dưới, trong một góc sân nhỏ kề bên luống cải bắp xanh mướt, Diệp Phi đang ngồi trên chiếc ghế tre, tay cầm một chiếc bình tưới bằng đồng hoen gỉ, gương mặt đầy vẻ sầu muộn.
"Nhị Cẩu, ngươi nói xem, thế giới này có phải đã điên rồi không?"
Diệp Phi thở dài, nhìn con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây cổ thụ. Nhị Cẩu lim dim đôi mắt, cái đuôi khẽ ngoe nguẩy đập xuống đất theo một nhịp điệu kỳ quái. Nếu có một đại năng tu luyện lâu năm ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi phát hiện ra rằng, mỗi lần cái đuôi của Nhị Cẩu chạm đất, mặt đất thung lũng lại rung lên một nhịp cực khẽ, hóa giải toàn bộ áp lực của hàng vạn tu sĩ phía trên kia đổ xuống.
"Ta chỉ là một nông phu tu vi Luyện Khí tầng ba thấp hèn." Diệp Phi lẩm bẩm, tay run rẩy (thực ra là do hắn quá lo lắng) rót một chén nước từ bình trà. "Họ kéo tới đây đông như thế, khí thế hùng hổ như muốn san bằng cả thung lũng. Có phải họ muốn cướp đi số khoai tây mà ta vừa mới thu hoạch không?"
Nhị Cẩu liếc mắt nhìn ông chủ mình một cái, trong lòng không khỏi khinh bỉ: *“Chủ nhân à, người nhìn lại mình đi. Người vừa mới dùng một cái liếc mắt làm cho lão giả Hóa Thần kia suýt nữa vỡ vụn đạo tâm, giờ lại ngồi đây đóng giả làm nạn nhân. Đám người bên ngoài kia không phải đến cướp, mà là đến lạy lục xin ăn đấy!”*
Nhưng Nhị Cẩu không nói được tiếng người, nó chỉ gâu lên một tiếng, rồi tiếp tục ngủ. Đối với nó, miễn là có linh quả để gặm, thiên hạ này dù có nổ tung cũng không liên quan đến nó.
Diệp Phi càng nghĩ càng sợ. Với bản tính "Cẩu đạo" ăn sâu vào tủy, hắn tin chắc rằng danh tiếng chính là thuốc độc. Hắn vốn dĩ chỉ muốn âm thầm trồng rau, tích lũy điểm thuộc tính và tuổi thọ. Nhưng từ khi cái gã Hóa Thần kỳ kia xuất hiện và làm loạn, vườn rau của hắn đã bị đặt dưới kính hiển vi của toàn bộ giới tu tiên Đông Hoang.
"Không được, nếu cứ để bọn họ nhìn chằm chằm vào đây, sớm muộn gì mình cũng bị vạch trần tu vi. Nếu một ngày nào đó có kẻ phát hiện ra mình không phải là đại năng chuyển thế mà chỉ là một kẻ hèn nhát… chắc chắn mình sẽ bị nấu thành canh bón phân!"
Diệp Phi lau mồ hôi trên trán. Hắn đứng dậy, đi qua đi lại giữa những luống rau. Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy một phiến đá lớn xám xịt nằm lăn lóc ở bìa vườn. Phiến đá này thực chất là nắp một chiếc quan tài đá từ thời Thái Cổ mà hắn đào được khi xới đất, vì thấy nó phẳng phiu nên hắn giữ lại để kê chân cho đỡ bùn.
Một ý tưởng nảy ra trong đầu hắn.
"Đúng rồi! Phải lập ra quy tắc. Phải khiến bọn họ thấy rằng việc tiếp cận thung lũng này cực kỳ khó khăn. Càng khó khăn, bọn họ càng sinh lòng kính sợ, và quan trọng nhất là… họ sẽ phải đứng ở xa!"
Diệp Phi cầm lấy chiếc cuốc gỉ – món vũ khí mà hắn thường dùng để xới đất nhưng thực chất có thể bổ đôi một mảnh thiên thạch. Hắn hít một hơi thật sâu, vận dụng chút "linh lực hèn mọn" (trong mắt hắn là vậy, nhưng thực chất là kiếm ý thuần túy đủ để trảm thiên) bắt đầu khắc lên phiến đá.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Mỗi nét cuốc hạ xuống, không gian xung quanh thung lũng lại vang lên tiếng sấm nổ. Các tu sĩ đứng bên ngoài kinh hãi thấy những đạo tử khí từ trên trời giáng xuống, hội tụ vào đầu chiếc cuốc của thanh niên áo vải kia.
Lúc này, ở bên cạnh, Tô Thanh Tuyết vừa đáp xuống từ trên cao. Cô vốn là thiên kiêu của Thanh Vân Tông, nhưng từ khi trót "nghiện" cà rốt của Diệp Phi, cô đã tình nguyện trở thành kẻ chân sai vặt (tự xưng là đệ tử bán thời gian) của thung lũng.
Nhìn thấy Diệp Phi đang khắc đá, cô khẽ nghiêng đầu, đôi mắt trong trẻo hiện lên sự sùng bái: "Diệp đạo hữu, người đang lập pháp chỉ sao?"
Diệp Phi giật mình suýt rơi cuốc. Hắn quay lại, thấy là Tô Thanh Tuyết thì thở phào, nhưng vẫn giữ bộ mặt "cao nhân sầu khổ": "Tô cô nương, đám người ngoài kia ồn ào quá. Ta chỉ muốn chút yên tĩnh để trồng vài cây hành lá cho bữa tối. Ta định viết vài quy định, nhờ cô truyền đạt ra ngoài."
Tô Thanh Tuyết nhìn xuống phiến đá. Trên đó, những nét chữ rồng bay phượng múa, ẩn chứa một loại thiên đạo cực kỳ sâu sắc mà ngay cả một người đã chạm đến ngưỡng Kim Đan như cô cũng cảm thấy nhức mắt nếu nhìn quá lâu.
Nội dung ghi:
1. **Thung lũng thanh tu, người lạ chớ phiền.**
2. **Ai cầu linh thực, phải biết xếp hàng.**
3. **Mỗi ngày chỉ bán mười lá rau, mỗi người chỉ được nhận một lá.**
4. **Không hỏi danh tính, không bàn thế gian.**
5. **Kẻ nào vượt rào, làm phân cho đất.**
Tô Thanh Tuyết hít một hơi khí lạnh. "Mười lá rau? Diệp đạo hữu, chẳng phải… chẳng phải là quá ít sao? Bên ngoài có hàng nghìn người từ các tông môn lớn…"
Diệp Phi nghiêm mặt nói: "Ít sao? Trồng một cây cải mất bao nhiêu công sức tưới tắm bằng nước… à, nước giếng. Mỗi lá rau đều là kết tinh của đất trời (hệ thống tặng điểm). Mười lá là ta đã quá phóng khoáng rồi."
Thực tế trong lòng Diệp Phi nghĩ: *“Mười lá rau thì chỉ cần nhổ một cây cải là xong. Bán càng ít, thời gian tiếp khách càng ngắn, thời gian mình trốn trong nhà càng nhiều. An toàn trên hết!”*
Tô Thanh Tuyết gật đầu lia lịa: "Vâng, lời của đạo hữu chính là chân lý. Để em đi thông báo."
Cô bay lên không trung, mang theo phiến đá đã được khắc chữ. Khi phiến đá xuất hiện trước mặt hàng vạn tu sĩ, một luồng áp lực vô hình từ những nét chữ tỏa ra, khiến những kẻ có tu vi thấp hơn Nguyên Anh đều cảm thấy lồng ngực thắt lại, vô thức quỳ thụp xuống mây.
"Đây là… Thiên Đạo Chi Chữ!" Một vị trưởng lão của Huyết Sát Môn kinh hãi hô lên. "Mỗi nét vẽ đều chứa đựng kiếm ý tối cao. Vị tiền bối này quả nhiên là muốn thử thách tâm tính chúng ta!"
Lý Trưởng Lão – người hàng xóm "não bổ" nhất của Diệp Phi, lúc này đang cưỡi một thanh kiếm gỗ sứt sẹo, râu tóc dựng ngược, cười lớn: "Ta đã nói mà! Trần tiểu hữu… không, Diệp đại năng đang muốn dạy chúng ta đạo lý 'Tích chữ như vàng'. Các ngươi thấy không? Mười lá rau! Đó không phải là rau, đó là mười cơ hội ngộ đạo mỗi ngày! Ai dám phá hàng, ta là người đầu tiên liều mạng với hắn!"
Đám đông ban đầu có chút bất mãn, nhưng khi nhìn thấy cái gương của vị lão giả Hóa Thần lúc trước vẫn còn đang ngồi ngẩn ngơ bên bìa rừng vì đạo tâm sụp đổ, tất cả lập tức im bặt.
Họ bắt đầu hạ xuống đất, tạo thành một hàng dài dằng dặc từ chân núi Thanh Vân kéo dài ra tới tận con sông phía ngoài đại môn. Những thiên tài thường ngày cao cao tại thượng, nay lại xách túi linh thạch, cung kính đứng chờ như những phàm nhân đi mua lương thực cứu trợ.
Bên trong vườn rau, Diệp Phi thấy cảnh tượng xếp hàng ngay ngắn từ xa qua khe cửa, bèn thở phào nhẹ nhõm: "Tốt lắm, cứ đứng xa thế kia thì làm sao biết mình chỉ là Luyện Khí tầng ba được? Nhị Cẩu, chúng ta thành công rồi!"
Nhị Cẩu nhìn đám mây đen kịt những người xếp hàng bên ngoài, rồi nhìn cây bắp cải mà Diệp Phi vừa nhổ lên để chuẩn bị "phát chẩn". Nó thấy ông chủ dùng một cái kéo rỉ sét, cẩn thận cắt lấy đúng mười cái lá ở vòng ngoài cùng – loại lá vốn dĩ để bọc rau cho khỏi dập khi vận chuyển.
*“Đúng là ác ma mà.”* Nhị Cẩu thầm nghĩ. *“Lá cải già đó thường để cho ta gặm chơi, vậy mà bọn họ lại coi như bảo vật hộ thân.”*
Cánh cổng gỗ thung lũng khẽ mở ra. Một luồng linh khí tinh khiết tràn ngập ra ngoài khiến không ít kẻ đứng gần đó cảm thấy tu vi của mình rung động, có dấu hiệu đột phá.
Người đứng đầu hàng là một vị công tử trẻ tuổi, mặt mũi khôi ngô nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, tên là Lâm Thần – thiên tài của Vạn Kiếm Tông. Hắn vốn dĩ không tin vào chuyện này, định đến để xem hư thực. Nhưng khi đối diện với thung lũng, cảm nhận được luồng khí tức huyền bí, hắn liền thu hồi vẻ ngạo mạn, cung kính dâng lên một túi linh thạch cực phẩm.
Tô Thanh Tuyết từ trong bước ra, tay cầm một mảnh lá cải xanh hơi héo. Cô lạnh lùng nói: "Linh thạch không cần quá nhiều, quan trọng là thành tâm. Diệp đạo hữu nói, đây là cơ duyên của ngươi."
Lâm Thần run rẩy đón lấy mảnh lá cải già. Ngay khi tay hắn chạm vào lá cải, một luồng mộc hệ tinh túy truyền thẳng vào đại mạch. Những vết thương cũ do luyện kiếm quá độ bấy lâu nay của hắn lập tức biến mất, thậm chí tâm cảnh còn hiện lên hình ảnh một thanh kiếm sắc lẹm xé toang hư không.
"Đây… đây là Tiên thực! Chỉ là một mảnh lá mà chứa đựng trật tự thế giới!" Lâm Thần bật khóc, quỳ xuống dập đầu ba cái rồi vội vàng chạy biến, sợ có kẻ cướp mất mảnh lá quý giá này.
Những người phía sau thấy vậy, ánh mắt đỏ rực như máu. Sự điên cuồng bắt đầu bùng phát.
"Đến lượt tôi! Tôi có một vạn linh thạch cực phẩm!"
"Cút ra! Ta có bản đồ cổ đại!"
"Vô lý! Ta xếp hàng trước mà!"
Tiếng ồn ào lại một lần nữa vang lên. Diệp Phi ngồi trong nhà đang uống trà, nghe tiếng hét thì giật nảy mình làm rơi cả chén. Hắn lẩm bẩm: "Lại chuyện gì nữa đây? Chẳng lẽ mười lá là vẫn còn quá nhiều? Hay là bọn họ chê rau của mình già?"
Hắn run cầm cập, vội vàng đi ra cửa, định bảo Tô Thanh Tuyết thôi đừng bán nữa. Nhưng khi hắn vừa xuất hiện ở đầu rào, chỉ kịp ló cái đầu ra với gương mặt đầy lo lắng, cả hàng dài vạn người bỗng nhiên im bặt.
Áp lực từ sự sợ hãi của Diệp Phi – vốn dĩ đang tỏa ra do hắn quá hoảng loạn – qua mắt các tu sĩ lại trở thành "sự uy nghiêm trầm mặc của bậc chí tôn".
Diệp Phi chỉ định nói một câu "Mọi người bình tĩnh chút", nhưng vì quá run, hắn chỉ có thể rặn ra một chữ duy nhất, giọng nói trầm thấp nhưng vang dội khắp thung lũng:
"Cút!"
Một chữ duy nhất mang theo toàn bộ sự bực bội của một kẻ "Cẩu đạo" muốn yên ổn. Nhưng trong tai đám đông, nó như một tiếng sấm thần trảm thẳng vào tâm linh. Những kẻ đang xô đẩy lập tức bị một lực lượng vô hình đẩy lùi hàng trăm trượng, máu huyết nhào lộn.
Hàng vạn người im phăng phắc. Họ không dám ho một tiếng, chỉ biết cúi đầu xếp hàng nghiêm chỉnh hơn cả những học trò tiểu học.
Lý Trưởng Lão đứng xa xa, nước mắt chảy dài: "Thấy chưa? Đại năng đã tức giận! Một chữ 'Cút' mang theo ý nghĩa trừu tượng, muốn chúng ta 'cút' đi những tạp niệm trong lòng! Thật là lời vàng ý ngọc!"
Diệp Phi thấy mọi người tự dưng im lặng và lùi lại, tưởng là lời đe dọa của mình (với tu vi Luyện Khí mà hắn tưởng là yếu ớt) có tác dụng, liền vội vã rụt đầu vào trong, đóng chặt cửa thung lũng lại.
"Hù chết ta rồi…" Diệp Phi ngồi bệt xuống đất, vuốt ngực. "May mà mình nhanh trí mắng một câu, nếu không bọn họ mà xông vào thật thì mình chỉ còn nước chui vào quan tài đá mà trốn."
Nhị Cẩu nằm bên cạnh, khinh bỉ thở dài một tiếng: *“Ông chủ ơi, người cứ thế này thì giới tu tiên chắc sớm muộn gì cũng thành tâm thần phân liệt hết mất thôi.”*
Ngày hôm đó, câu chuyện về "Chí tôn trồng rau" và quy tắc mười lá cải đã trở thành một giai thoại chấn động toàn bộ Đông Hoang. Người ta nói rằng, muốn đắc đạo thành tiên, không cần luyện công nghìn năm, chỉ cần xếp hàng mua được một mảnh lá cải của "Diệp Tiền Bối".
Mà Diệp Phi, lúc này đang hì hục đào một cái hầm bí mật sâu thêm ba mươi trượng dưới gốc cây, đề phòng đám "khách hàng điên cuồng" kia quay lại đòi tiền thừa.
Hắn không biết rằng, phía sau hàng rào tre mà hắn dựng lên để đuổi thỏ, một tên sát thủ Hóa Thần từ tổ chức ngầm lừng lẫy nhất giới tu tiên đang bò lê bò lết, bị một chiếc bù nhìn rơm của hắn đuổi đánh suốt ba ngày đêm không thoát ra được…
Cuộc sống "bình yên" của Diệp Phi, có vẻ như chỉ mới bắt đầu theo cách đầy bão tố nhất.