Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 104: ** Tiền tệ mới: Hạt giống cổ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:26:03 | Lượt xem: 2

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thanh Vân còn chưa kịp tan, bên ngoài thung lũng dược viên vốn hẻo lánh của Diệp Phi đã kẹt cứng người.

Tình cảnh này nếu để các trưởng lão nội môn thấy được, chắc chắn sẽ phải rớt cằm kinh hãi. Hàng dài những tu sĩ đạo mạo trang nghiêm, có kẻ là chân truyền đệ tử, có kẻ thậm chí là trưởng lão của các tông môn lân cận, ai nấy đều mang theo vẻ mặt thành kính, đứng xếp hàng ngay ngắn như những tiểu hài tử chờ nhận kẹo.

Mọi chuyện bắt đầu từ "Quy tắc mười lá cải" của chương trước. Giới tu tiên đang truyền tai nhau một sự thật kinh hoàng: Rau của Diệp tiền bối không phải là rau, đó là tiên đan dạng lỏng, là cơ duyên nghịch thiên!

Trong thung lũng, Diệp Phi đang ngồi xổm cạnh gốc cây đại thụ vạn năm, tay cầm một củ khoai lang nướng, vừa ăn vừa than ngắn thở dài.

– Nhị Cẩu, ngươi bảo chúng ta có nên dời nhà đi không? Ta cảm giác linh áp bên ngoài thung lũng đang nén đến mức hàng rào tre của ta sắp nát rồi. Cứ cái đà này, chẳng mấy chốc sẽ có cao thủ Hóa Thần cảm nhận được sự bất thường mà tìm tới… Lúc đó ta chỉ còn nước tự đào huyệt chôn mình cho nhanh.

Nhị Cẩu nằm bò trên thảm cỏ tiên, ngáp một cái thật dài, đôi mắt chó vàng đầy vẻ khinh bỉ. Nó hất hàm về phía một chiếc hòm gỗ lớn chứa đầy Linh thạch cực phẩm đang tỏa ra hào quang chói mắt — vốn là món quà "biếu" của một đại tông môn đêm qua ném vào.

*“Chủ nhân, người đừng có giả vờ nữa. Người sợ người ta tìm tới, hay là sợ chỗ Linh thạch kia làm người lộ tẩy tu vi hả?”*

Diệp Phi lườm nó một cái, tiện tay ném mẩu vỏ khoai lang vào đầu con chó:

– Ngươi thì biết cái gì! Linh thạch là thứ bẩn thỉu nhất giới tu tiên. Cầm nó trong tay khác nào cầm một quả bom hẹn giờ. Kẻ tham lam sẽ nhìn trúng, kẻ thù sẽ lần theo hơi hám. Với ta, đống Linh thạch này không bằng một xẻng phân bón.

Hắn nhìn đống Linh thạch chất cao như núi nhỏ kia mà thấy nhức đầu. Trong mắt người khác, đây là tài phú vô tận. Trong mắt kẻ mắc chứng "sợ bị hại" như Diệp Phi, đây chính là "dấu vết tử vong".

Bỗng nhiên, bên ngoài truyền vào tiếng hét vang dội, phá tan bầu không khí yên tĩnh:

– Vạn Kiếm Tông đại trưởng lão — Cổ Huyết thực lòng cầu kiến Diệp đại năng! Ta mang theo mười vạn linh thạch thượng phẩm cùng một viên Nguyên Anh Đan, chỉ cầu xin đổi lấy một rổ hành lá của tiền bối!

Diệp Phi nghe xong suýt chút nữa sặc khoai. Mười vạn linh thạch? Lại còn Nguyên Anh Đan?

– Điên rồi, đám người này điên thật rồi! – Diệp Phi vò đầu bứt tai. – Hành lá của ta chỉ là hành lá bình thường… ừ thì, có hơi sắc bén một chút, tưới nước Cam Lộ một chút, nhưng làm sao quý bằng Nguyên Anh Đan? Lão già này định dùng tiền đè chết ta, rồi sau đó âm thầm cho người tới ám toán ta đúng không? Đúng rồi, chắc chắn là âm mưu!

Càng nghĩ càng thấy nguy hiểm, Diệp Phi bật dậy. Hắn không thể để tiền tệ này lưu hành trong vườn rau của mình được. Linh thạch là vật phổ thông, quá dễ bị nhắm tới. Hắn cần một loại "tiền tệ" khác, thứ mà chỉ hắn mới dùng được, còn kẻ khác thấy thì chỉ coi như rác rưởi.

– Nhị Cẩu, mở cửa. Hôm nay ta sẽ thiết lập "trật tự tài chính" mới cho cái thế giới tu tiên này!

Cổng thung lũng từ từ hé mở. Đám đông bên ngoài lập tức nín thở.

Diệp Phi không bước ra. Hắn vẫn giữ đúng phong cách "cẩu đạo", đứng khuất sau một gốc linh dược lớn, chỉ để lộ cái bóng mờ mờ. Giọng nói của hắn qua hệ thống khuếch đại (thực chất là một trận pháp âm thanh hắn tự chế) trở nên trầm đục, mang theo vẻ thoát tục xa xăm:

– Linh thạch… đối với ta chỉ là sỏi đá dưới chân. Đan dược… đối với ta chẳng khác nào thuốc độc đầy tạp chất. Các ngươi mang những thứ trần tục này đến đây, là muốn vũ nhục vườn rau của ta sao?

Toàn trường tĩnh lặng như tờ. Cổ Huyết đại trưởng lão mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy quỳ sụp xuống:

– Tiền bối bớt giận! Là vãn bối ngu muội, lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử! Xin tiền bối chỉ điểm, chúng ta phải dùng thứ gì mới xứng đáng được nhận ban ơn của ngài?

Lúc này, Lý Trưởng Lão — "chuyên gia não bổ" số một của Thanh Vân Tông — đang đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt đột nhiên sáng rực lên. Lão vuốt râu, nói nhỏ với những người xung quanh:

– Các vị không hiểu ý thâm sâu của Diệp đạo hữu rồi. Ngài ấy là người đang đi trên con đường "Phản phác quy chân". Ngài ấy ghét Linh thạch, vì Linh thạch tượng trưng cho sự tranh giành máu tanh. Thứ ngài ấy cần, chắc chắn phải là thứ chứa đựng nguồn cội của sự sống!

Đúng lúc đó, giọng Diệp Phi lại vang lên, lần này mang theo một yêu cầu kỳ quái:

– Kể từ hôm nay, muốn lấy rau quả từ chỗ ta, không cần vàng bạc, không cần linh thạch. Ta chỉ thu thập hạt giống. Phải là những hạt giống cổ xưa, kỳ dị, thậm chí là những hạt giống khô héo tưởng chừng không thể nảy mầm. Hạt giống càng lạ, càng hiếm thấy, các ngươi nhận được linh thực càng cao cấp.

Lời này vừa thốt ra, giới tu tiên nổ tung.

– Hạt giống? Tiền bối chỉ nhận hạt giống sao?
– Đúng là phong thái của thần nông vĩ đại! Ngài ấy không muốn lấy của chúng ta, ngài ấy muốn gieo mầm cho cả tương lai của giới tu tiên! – Một tu sĩ trẻ tuổi thốt lên đầy cảm động.

Diệp Phi đứng bên trong, nghe thấy những lời này thì thầm thở phào: *“Hù, may quá. Bảo bọn họ mang hạt giống tới, vừa giúp mình làm nhiệm vụ của Hệ Thống để tăng tuổi thọ và điểm thuộc tính, vừa khiến thiên hạ nghĩ mình là một lão nông lập dị. Ai lại đi ám sát một gã nông dân thích sưu tầm hạt rác cơ chứ?”*

Thực chất, trong đầu Diệp Phi, âm thanh của Hệ Thống đang vang lên liên hồi:
【Đinh! Phát hiện yêu cầu hạt giống mới. Kích hoạt nhiệm vụ: "Bách Thảo Đại Toàn". Thu hoạch mỗi loại hạt giống cổ thành công, ký chủ nhận được 500 điểm thuộc tính tự do và 100 năm tuổi thọ!】

Ánh mắt Diệp Phi rực cháy. Tuổi thọ! Đó mới là thứ hắn cần nhất. Càng sống lâu, hắn càng có nhiều thời gian để "cẩu".

Cổ Huyết trưởng lão là người đầu tiên phản ứng. Lão lục tìm trong túi trữ vật của mình một hồi lâu, cuối cùng lấy ra một hòn đá nhỏ đen thui, nhăn nheo như một hạt mận bị nướng cháy:

– Tiền bối! Đây là… đây là "Vạn Kiếp Huyết Hạt" mà tông môn chúng ta đào được từ một tòa mộ cổ mười vạn năm trước. Các đời tông chủ đã dùng đủ mọi cách nhưng nó vẫn như cục đá, hoàn toàn không có sức sống. Không biết thứ này…

Hắn còn chưa nói hết câu, một đạo sức mạnh nhu hòa từ trong thung lũng cuốn tới, hạt giống lập tức biến mất khỏi tay hắn.

Diệp Phi cầm hạt giống trong tay, hệ thống lập tức thông báo:
【Phát hiện hạt giống "Hỗn Độn Ma Liên" (Đã chết lâm sàng). Độ khó nảy mầm: SSS. Khen thưởng: Một bộ trận pháp che giấu hơi thở cấp Tiên.】

Mẹ nó, bảo bối! Diệp Phi nín nhịn sự sung sướng, ra vẻ tùy ý vứt ra ngoài một bọc vải nhỏ:

– Thứ hạt giống khô héo này cũng tạm được. Cho ngươi một cân Củ Cải Trắng. Về ăn đi, có thể giúp ngươi làm sạch huyết mạch đã bị lão hóa mười phần.

Cổ Huyết đón lấy bọc vải, tay run bần bật. Một cân củ cải? Đổi một hạt giống rác rưởi lấy một cân linh thực của tiền bối? Lão lập tức mở bọc ra, một mùi hương thanh khiết tỏa ra khiến mây mù trên trời cũng phải giãn rộng. Lão cắn một miếng, đôi mắt lập tức trợn trừng, tu vi vốn đình trệ trăm năm của Hóa Thần kỳ thế mà có dấu hiệu lung lay!

– Đa tạ tiền bối! Đa tạ tiền bối ban ơn! – Cổ Huyết dập đầu lia lịa rồi bay vút đi như sợ Diệp Phi đổi ý.

Những người còn lại thấy cảnh đó thì phát cuồng.

– Tôi có hạt giống cỏ lạ nhặt được ở Bắc Hải!
– Tôi có hạt của một loại quả phát quang trong hang động quỷ!
– Tiền bối, nhìn tôi này! Tôi có hạt của hoa mọc trên xác Viễn Cổ Cự Thú!

Trong phút chốc, cổng dược viên biến thành một cái chợ đấu giá kỳ lạ nhất lịch sử. Những món bảo vật trước đây bị coi là rác rưởi vì không có linh khí, giờ đây được nâng niu hơn cả thần khí.

Giữa đám đông ồn ào, một bóng hình thanh tú lặng lẽ tiến lên. Tô Thanh Tuyết hôm nay mặc một bộ váy xanh nhạt, trông nàng càng giống một đóa liên hoa giữa tuyết lạnh. Nàng không chen lấn, chỉ đứng yên đó, nhìn vào màn sương mù bao phủ thung lũng với ánh mắt phức tạp.

Nàng lấy ra một chiếc hộp ngọc tinh xảo, bên trong là một hạt mầm đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt của sấm sét.

– Diệp sư đệ… à không, tiền bối. Đây là hạt giống của "Lôi Âm Trúc", vốn đã tuyệt tích từ thời thượng cổ. Ta đi lịch luyện ở Lôi Vực, suýt chút nữa mất mạng mới hái được nó. Ta không muốn đổi rau, ta chỉ muốn… – Nàng hơi ngập ngừng, má đỏ hồng – Muốn vào trong giúp huynh tưới nước một chút, có được không?

Đám đông im bặt. Thiên kiêu số một Thanh Vân Tông, Băng Sơn Nữ Thần mà lại muốn đi… tưới nước thuê?

Nhị Cẩu trong vườn hếch mũi lên: *“Ông chủ, bà chủ tới kìa. Có cho vào không? Hay để ta sủa đuổi đi nhé?”*

Diệp Phi đứng trong góc, nhìn Tô Thanh Tuyết mà đau lòng thấu xương. Hạt giống Lôi Âm Trúc! Đó là thứ trồng ra sẽ có tác dụng rèn luyện thân thể, giúp hắn chịu được thiên lôi khi độ kiếp sau này! Nhưng nàng lại muốn vào tưới nước?

*“Nàng mà vào thì sớm muộn gì bí mật mình trồng bắp cải chống sét cũng bị lộ mất thôi!”* — Diệp Phi lo lắng.

Nhưng nhìn thấy ánh mắt kỳ vọng và có chút mệt mỏi vì bị thương nhẹ của nàng, Diệp Phi thở dài. Hắn búng tay một cái, hàng rào tre tự động mở ra một khe hở nhỏ chỉ đủ một người qua.

– Hạt giống rất tốt. Vào đi. Nhưng chỉ được tưới ở mảnh đất bên trái, tuyệt đối không được bước vào vườn rau bắp cải ở phía sau.

Tô Thanh Tuyết mừng rỡ, vội vàng bước vào. Những người bên ngoài nhìn theo với vẻ mặt ganh tị đến nhỏ dãi.

Lý Trưởng Lão lại bắt đầu bài thuyết giảng:
– Các vị thấy không? Đây gọi là "Nhân duyên quả báo". Tô nữ oa tử tâm tính thuần khiết, lấy hạt giống hy sinh cả tính mạng để đổi lấy sự phục vụ tiền bối. Đó mới là cảnh giới cao nhất của tu luyện!

Diệp Phi ở bên trong nghe thấy thế, suýt ngã ngửa: *“Lão Lý ơi là lão Lý, lão đừng có thêu dệt nữa! Ta cho nàng vào vì cái hạt hạt giống kia hiếm quá thôi!”*

Trong thung lũng, Tô Thanh Tuyết bước vào, cảm nhận được luồng linh khí tinh khiết đến mức hóa lỏng thấm vào lỗ chân lông, vết thương trên người nàng hồi phục với tốc độ kinh người. Nàng nhìn thấy Diệp Phi đang lóng ngóng cầm cái cuốc, mái tóc hơi bù xù, hoàn toàn không có dáng vẻ gì của một cao nhân.

Nhưng nàng biết, cái cuốc gỉ sét kia, vừa rồi lúc nàng bước ngang qua đã cảm nhận được một luồng ý chí khai thiên lập địa khiến kiếm ý của nàng run rẩy.

– Diệp sư đệ, huynh… huynh dạo này vẫn khỏe chứ? – Nàng nhỏ giọng hỏi.

– Khỏe. Ngoại trừ việc mỗi ngày đều có hàng nghìn người muốn phá nhà của ta thì ta rất khỏe. – Diệp Phi dở khóc dở cười nói, rồi chỉ tay vào xô nước – Nước đó, cam lộ thượng hạng, chỉ được dùng nửa gáo cho mỗi gốc Lôi Âm Trúc. Đừng tưới thừa, nếu không nó nổ tung thung lũng này mất.

Tô Thanh Tuyết gật đầu lia lịa, bắt đầu xắn tay áo làm việc. Một thiên kiêu vạn người mê, giờ đây cúi lưng tưới cây cho một gã "tạp dịch". Cảnh tượng này nếu truyền ra ngoài, e là toàn bộ tu sĩ trẻ tuổi Đông Hoang sẽ thổ huyết mà chết vì ghen tức.

Diệp Phi quay lưng đi, trong lòng tính toán: *“Nhiệm vụ Hệ Thống yêu cầu 100 loại hạt giống mới. Hôm nay thu được hơn 30 loại rồi. Cứ đà này, chỉ cần thêm vài tháng nữa, tuổi thọ của mình sẽ lên tới vạn năm. Đến lúc đó, mình sẽ đào một cái hang sâu mười vạn mét, mang theo Nhị Cẩu và vườn rau này trốn vào đó. Mặc kệ các ngươi tranh quyền đoạt vị, ta cứ trồng rau tới khi nào phi thăng thì thôi!”*

Bỗng nhiên, Hệ Thống trong đầu hắn lại "tinh" một tiếng, mang theo cảnh báo màu đỏ rực:
【Cảnh báo! Có luồng khí tức cường đại của "Lâm Hải" đang tiếp cận. Hắn không mang theo hạt giống, hắn mang theo "Cấm Thuật Cảm Ứng". Hắn nghi ngờ vườn rau của ký chủ là nơi ẩn chứa mảnh vỡ của Thần Khí thời cổ đại!】

Diệp Phi nheo mắt, nụ cười hiền lành mất đi, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạnh người.

– Nhị Cẩu, có kẻ chán sống muốn làm phân bón cho cây rồi. Lần này không cần tè vào đan dược của hắn nữa…

Hắn nhìn xuống đống hạt giống kỳ lạ dưới chân, chọn ra một hạt màu xám xịt, tỏa ra mùi tử vong:
– Để ta thử nghiệm hạt giống "U Minh Ma Quả" mới thu được tối qua xem sao. Lâm Hải à Lâm Hải, ngươi muốn bảo vật? Ta cho ngươi bảo vật!

Diệp Phi khẽ búng tay, hạt giống xám xịt đó rơi thẳng xuống một cái bẫy ẩn bên dưới lớp bùn ngay lối vào thung lũng.

Bên ngoài, Lâm Hải đang dẫn theo một đội Chấp pháp vệ tiến tới với sát khí đằng đằng, trong tay hắn cầm một chiếc la bàn bằng đồng đang xoay tít. Hắn cười gằn:
– Diệp Phi, cái trò mèo dùng rau quả mua chuộc lòng người của ngươi sắp kết thúc rồi. Bí mật của thung lũng này, lão phu nhất định phải đoạt được!

Lâm Hải không biết rằng, thứ đang chờ hắn không phải là mảnh vỡ thần khí, mà là một "món quà" khiến hắn hối hận vì đã được sinh ra trên đời.

Bầu trời thung lũng đột nhiên tối sầm lại, một trận pháp kỳ lạ bắt đầu chuyển động, biến những bông hoa dại ven đường thành những cái miệng đỏ lòm, trực chờ nuốt chửng những kẻ không mang "vé vào cửa" là hạt giống cổ.

Thời đại "Tiền tệ hạt giống" của Diệp Phi, mới chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi những sự kiện sẽ làm đảo lộn cả Tiên giới tàn khốc này.

Và Diệp Phi, người vừa mới tuyên bố chỉ muốn trồng rau, thực tế đã trở thành người cầm lái cho cả vận mệnh của Thương Lam Giới, chỉ bằng cách xới đất và gieo mầm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8