Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 105: ** Sự xuất hiện của \”Thiên Cơ Các\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:26:44 | Lượt xem: 2

Trong thung lũng hẻo lánh phía sau Thanh Vân Tông, sương mù buổi sớm còn chưa kịp tan, mang theo một mùi hương thanh khiết lạ lùng len lỏi qua từng kẽ lá. Đó không phải là mùi của sương sớm thông thường, mà là mùi vị của Linh khí tinh khiết đến cực điểm, nồng đậm tới mức gần như kết thành sương muối bao phủ lên những luống rau xanh mướt.

Diệp Phi khoác trên mình bộ quần áo thô kệch bằng vải gai, hai ống quần xắn cao, tay cầm một chiếc cuốc gỉ sắt đã mòn vẹt đầu, đang cẩn thận xới đất cho đám “Kiếm Ý Thảo”.

Gọi là “Kiếm Ý Thảo” cho oai phong theo kiểu tu tiên, chứ thực tế trong mắt Diệp Phi, đây chính là những khóm hành lá xanh mượt mà hắn định bụng chiều nay sẽ hái vào để nấu bát đậu phụ luộc. Nhưng lạ một điều, mỗi khi gió thổi qua, những lá hành ấy không hề nghiêng ngả mềm mại, mà lại phát ra tiếng “keng keng” va chạm của kim loại, thậm chí thỉnh thoảng còn có một đạo kiếm khí sắc lẹm vô tình bắn ra, gọt bay một mảng đá cứng bên cạnh như cắt đậu hũ.

“Nhị Cẩu, bảo ngươi đi gánh nước, sao lại nằm đó giả chết?”

Diệp Phi không ngẩng đầu lên, tùy tiện vung tay ném một củ cà rốt vừa mới nhổ lên về phía gốc cây hòe cổ thụ.

“Gâu!”

Một bóng vàng gầy gò phóng vọt lên như chớp giật, chuẩn xác ngoạm lấy củ cà rốt giữa không trung. Nhị Cẩu – con chó vàng thoạt nhìn chẳng có chút gì đặc biệt, trừ việc bộ lông của nó hơi bóng quá mức – nhai củ cà rốt giòn rụm với vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ. Củ cà rốt này nếu rơi vào tay các vị trưởng lão nội môn, có lẽ họ sẽ phải đóng cửa bế quan ba năm để tiêu hóa dược lực khổng lồ của nó. Nhưng với Nhị Cẩu, đây chỉ là món quà vặt giải buồn.

Nhị Cẩu nuốt chửng củ cà rốt, sau đó lười biếng liếc nhìn về phía lối vào thung lũng, trong đôi mắt đục ngầu đột ngột lóe lên một tia sắc lạnh của kẻ săn mồi vạn cổ, nhưng rất nhanh sau đó lại biến mất, trở lại bộ dạng con chó hoang đáng thương.

Nó lại nằm xuống, tiếp tục làm tròn nhiệm vụ của một sủng vật trung thành, đồng thời thầm nghĩ: “Lại có mấy kẻ ngu ngốc tìm đến nộp mạng rồi.”

Diệp Phi vẫn đang bận rộn với đám rau cải bắp của mình. Đối với hắn, tu vi Luyện Khí tầng ba (theo hiển thị bề ngoài) đã là quá đủ để sống sót ở nơi này. Mặc dù thực tế, chỉ cần một giọt mồ hôi của hắn rơi xuống đất cũng đủ khiến vùng đất này vạn năm không khô cạn linh khí, nhưng hắn vẫn giữ vững phương châm: Cẩu.

Càng ít người biết ta, ta càng sống lâu.

Dưới chân thung lũng, mười tám lớp trận pháp mà Diệp Phi gọi là “Hàng rào đuổi thỏ” đang lặng lẽ vận hành.

Cùng lúc đó, tại biên giới thung lũng, hai bóng người đang đứng lặng như tờ. Một người trung niên vận trường bào màu xám, ngực thêu hình một con mắt thần bí – biểu tượng của Thiên Cơ Các, tổ chức tình báo thần bí và quyền lực nhất thương lam giới. Người còn lại là một thiếu nữ trẻ tuổi, trong mắt đầy vẻ hoài nghi.

“Mộc thúc, ngài chắc chắn kẻ chúng ta cần tìm nằm trong thung lũng nghèo nàn này sao?” Thiếu nữ tên là Ảnh Tử, thiên tài trinh sát của Thiên Cơ Các, giọng nói mang theo chút không phục: “Thiên Cơ Kính của Các chủ đã chỉ thị ba lần, nhưng nhìn thế nào đi nữa, đây cũng chỉ là một vườn rau tạp dịch bình thường của Thanh Vân Tông.”

Người đàn ông trung niên – Lục Nhĩ – vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có. Ông ta cầm trên tay một chiếc la bàn vàng ròng, nhưng kim la bàn lúc này không quay tròn mà lại rung lên bần bật như đang gặp phải nỗi sợ hãi tột cùng.

“Đừng dùng mắt để nhìn, hãy dùng tâm để cảm nhận.” Lục Nhĩ trầm giọng nói: “Ngươi có thấy mười tám lớp rào tre kia không? Thoạt nhìn chỉ là hàng rào mục nát, nhưng mỗi một cây tre đều được cắm vào điểm yếu nhất của quy luật không gian. Nếu ta không lầm, đó là ‘Vạn Cổ Tuyệt Diệt Trận’ đã thất truyền từ thời Thượng Cổ.”

Ảnh Tử hít vào một hơi khí lạnh, nàng không tin nổi mà nhìn lại cái hàng rào siêu vẹo kia. Vạn Cổ Tuyệt Diệt Trận? Thứ có thể nhốt chết cả Hóa Thần đại năng trong truyền thuyết ư? Để bảo vệ mấy luống rau?

“Đi thôi, nhớ kỹ, thái độ phải cực kỳ cung kính. Chúng ta hôm nay tới đây để đưa ra lời mời ghi danh vào ‘Thiên Cơ Đại Đế Bảng’. Vị tiền bối này tuyệt đối là một cao nhân lánh đời, tính tình có lẽ rất quái đản.”

Hai người thận trọng tiến vào. Vừa bước chân qua ranh giới hàng rào, một áp lực kinh thiên động địa đột ngột giáng xuống. Trong mắt Ảnh Tử, thung lũng vốn bình thường bỗng biến thành một phiến địa ngục mênh mông, mỗi một ngọn cỏ đều là một lưỡi kiếm sắc lẹm chỉ chực chờ cắt cổ họ.

“Tiền bối xin dừng bước! Chúng ta là sứ giả của Thiên Cơ Các, không có ý mạo phạm!” Lục Nhĩ hét lớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Áp lực kia chỉ xuất hiện trong một sát na rồi biến mất.

Diệp Phi đang nhổ cỏ, nghe thấy tiếng gọi thì khựng lại. Hắn thở dài, vẻ mặt lộ ra sự phiền muộn không hề che giấu. Hắn đã tính toán kĩ lưỡng hôm nay là ngày hoàng đạo, không nên có khách lạ cơ mà? Chẳng lẽ quẻ bói sáng nay sai? Không, chắc chắn là do quẻ bói quá chính xác nên mới có phiền phức tìm đến.

“Nhị Cẩu, nhìn kìa, lại là người của mấy cái tổ chức rắc rối đó.” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi đứng dậy phủi tay, khoác lên mình bộ dạng một đệ tử tạp dịch thành thật, yếu ớt.

Hắn đi về phía lối vào, nặn ra một nụ cười khổ: “Hai vị tiên nhân, các ngài tìm nhầm người rồi phải không? Tiểu nhân chỉ là kẻ trồng rau của Thanh Vân Tông, tu vi Luyện Khí tầng ba, còn chưa đủ tư cách làm đệ tử ngoại môn chính thức nữa là…”

Lục Nhĩ và Ảnh Tử nhìn chằm chằm vào thanh niên trước mặt. Bình thường, đúng thật là bình thường đến mức đáng sợ. Nếu không có chiếc la bàn đang suýt vỡ tan trong tay, Lục Nhĩ có lẽ đã tin lời hắn. Nhưng nhìn sâu vào mắt Diệp Phi, Lục Nhĩ chỉ cảm thấy như đang nhìn vào một vực thẳm vô tận, nơi cả thiên hà cũng bị nuốt chửng.

Lục Nhĩ lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu: “Tiền bối khiêm tốn rồi! Vãn bối là sứ giả Thiên Cơ Các, phụ trách biên soạn bảng xếp hạng thực lực toàn Thương Lam Giới. Các chủ của chúng ta qua Thiên Cơ Kính đã quan sát thấy một luồng tiên khí phóng thẳng lên chín tầng mây phát ra từ tọa độ này. Hôm nay tìm đến, chỉ mong tiền bối cho phép chúng vãn bối được đưa danh hiệu của ngài lên vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng ‘Thương Lam Đệ Nhất Cao Thủ’.”

Diệp Phi nghe xong, suýt nữa thì ngất xỉu vì hoảng sợ.

“Thương… Thương Lam Đệ Nhất Cao Thủ?”

Trong đầu hắn gào thét: *Mấy cái tên điên này muốn giết ta sao? Đưa ta lên cái bảng xếp hạng rách nát đó chẳng khác nào treo một tấm bia ngắm trên đầu ta! Đến lúc đó toàn bộ các vị tông chủ, ma đầu, rồi những lão quái vật ngàn năm đều tìm đến ta thách đấu, vườn rau của ta làm sao sống sót? Tuổi thọ của ta sẽ vì phiền phức mà ngắn lại mất thôi!*

“Không được! Tuyệt đối không được!” Diệp Phi khoát tay loạn xạ, mặt cắt không còn giọt máu: “Các ngươi chắc chắn nhầm với ai rồi. Có lẽ là Lý Trưởng Lão ở đỉnh núi bên kia, lão ấy thỉnh thoảng hay qua đây… ừm… ‘xin’ trộm ít hành lá của ta để nấu canh, có lẽ khí tức từ lão ấy tỏa ra đó!”

Đúng lúc này, một giọng nói khàn khàn từ xa vọng lại:

“Diệp lão đệ! Ta ngửi thấy mùi cà rốt chín rồi! Cho ta một củ nấu canh coi nào!”

Lý Trưởng Lão, vị trưởng lão ngoại môn hết thời, cầm một vò rượu, loạng choạng bước tới. Khi thấy người của Thiên Cơ Các đang quỳ lạy Diệp Phi, lão đứng khựng lại, trong não bắt đầu nảy sinh vô số liên tưởng kinh hồn bạt vía.

*“Trời ạ!”* Lý Trưởng Lão thầm nghĩ: *“Diệp lão đệ quả nhiên đang diễn kịch nhân gian. Nhìn xem, người của Thiên Cơ Các nổi danh là ‘mắt mọc trên đỉnh đầu’ mà giờ quỳ như con cháu gặp tổ tiên kia kìa. Mình nhất định phải phối hợp với lão đệ, nếu làm lộ thân phận đại năng của hắn, hắn mà cáu lên san bằng cả Thanh Vân Tông thì chết dở.”*

Lý Trưởng Lão lập tức đổi vẻ mặt nghiêm nghị, vuốt râu nói với hai người Thiên Cơ Các: “Hai vị tiểu hữu, Diệp tiểu hữu của chúng ta chỉ thích sống ẩn dật, vui thú điền viên. Các ngươi đem danh lợi thế tục đến quấy rầy hắn, không sợ xúc phạm thiên uy sao?”

Lục Nhĩ run rẩy: “Nhưng… nhưng mệnh lệnh của Các chủ…”

Diệp Phi thấy Lý Trưởng Lão ra mặt thì mừng như bắt được vàng: “Đúng đúng! Hai vị cứ đưa tên Lý Trưởng Lão lên bảng ấy. Lão ấy mạnh lắm, một tay chấp mười tên Kim Đan cũng không thành vấn đề!”

Lý Trưởng Lão giật thót mình, mồ hôi đổ như mưa: *“Lão đệ ơi là lão đệ, ngươi hại chết ta rồi! Ngươi bảo ta là Đệ Nhất Cao Thủ? Khác gì bảo con kiến là rồng thiêng? Đây là đang thử thách lòng thành của ta sao? Đúng rồi, cao nhân luôn thích đùa giỡn, mình phải thể hiện cho thật tốt!”*

Lão hắng giọng, cố tỏ ra cao ngạo: “Thiên Cơ Các sao? Ta thấy cái bảng xếp hạng đó chẳng qua chỉ là trò trẻ con. Diệp tiểu hữu đây là sư đệ của ta, tu vi… ừm… ‘gần bằng’ ta thôi. Các ngươi đi đi, đừng quấy nhiễu sự bình yên này.”

Ảnh Tử lúc này mới chú ý tới vườn rau sau lưng Diệp Phi. Nàng vô tình nhìn thấy một khóm bắp cải đang tỏa ra ánh vàng óng ánh. Đó không phải bắp cải, đó là… Thổ Linh Tinh Tuyển hóa hình sao? Còn những cây hành lá kia… kiếm ý toát ra từ chúng khiến linh hồn nàng run rẩy.

Nàng run giọng hỏi: “Tiền bối… những loại rau này…”

Diệp Phi lo lắng giải thích: “Rau cải thôi mà, vì đất ở đây hơi nhiều phân bón nên nó tốt quá đà chút. Hai vị đừng bận tâm, nếu không chê, cầm lấy mấy củ khoai tây này mang về mà ăn cho nóng.”

Hắn vội vàng chạy vào lều tranh, bưng ra một túi vải thô đựng mấy củ khoai tây còn dính đất.

Thực ra, đây là “Hỏa Vân Chấn Thiên Quả” – một loại quả chỉ mọc ở tâm hỏa núi lửa mười vạn năm, mỗi lần nổ tung có uy lực ngang với một đòn toàn lực của Nguyên Anh kỳ tu sĩ. Nhưng trong hệ thống của Diệp Phi, nó chỉ đơn giản là loại khoai tây dễ gây… nổ bụng (nếu không biết cách nấu).

Lục Nhĩ nhận lấy túi khoai tây với đôi tay run bần bật. Cảm giác ấm nóng lan tỏa từ túi vải khiến công pháp bị đình trệ mười năm của ông ta đột nhiên vận hành như cuồng phong bão táp.

*“Phá… phá rồi?”* Lục Nhĩ bàng hoàng nhận ra ranh giới Kim Đan hậu kỳ của mình đã bị nới lỏng chỉ nhờ cầm cái túi khoai tây này.

“Được rồi, quà cũng đã tặng, hai vị về cho. Nhớ là tên tôi không được xuất hiện trên bất cứ cái bảng nào cả!” Diệp Phi xua tay như đuổi tà: “Nếu có ai hỏi, cứ bảo thung lũng này chỉ có một đệ tử tạp dịch tâm thần đang trồng rau thôi!”

Sứ giả Thiên Cơ Các dập đầu lạy thêm ba lạy nữa rồi vội vã rút lui, sợ chậm trễ một giây thôi sẽ bị vị đại năng này hóa thành phân bón cho rau cải.

Khi ra đến cổng tông môn, Ảnh Tử vẫn chưa hoàn hồn: “Mộc thúc, chúng ta thật sự bỏ qua việc đưa hắn vào danh sách sao?”

Lục Nhĩ ôm chặt túi khoai tây, ánh mắt sâu thẳm: “Không đưa vào Thương Lam Bảng nữa. Người như hắn, Thương Lam Bảng không chứa nổi.”

“Vậy…”

“Ta sẽ báo cáo với Các chủ, lập riêng một hạng mục mới.” Lục Nhĩ nói một cách sùng bái: “Gọi là ‘Cấm kỵ bảng’. Trên bảng đó chỉ có một người, vị trí không ai có thể lay chuyển. Chúng ta không gọi tên hắn, chỉ gọi hắn là… Người trồng trọt.”

Trong thung lũng, Diệp Phi thấy hai người kia đã đi xa thì thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.

“May mà mình thông minh, đẩy sang cho Lý Trưởng Lão.” Hắn lẩm bẩm: “Thế giới này đáng sợ thật, ngồi không cũng có họa rớt xuống đầu. Nhị Cẩu, mai đi đào hầm sâu thêm năm mươi mét nữa, ta cảm thấy vẫn chưa đủ an toàn.”

Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng lười biếng, tiếp tục nhai củ cà rốt có giá trị tương đương một thành trì.

Lý Trưởng Lão đứng cạnh đó, nghe thấy Diệp Phi đòi đào hầm năm mươi mét thì trong đầu lại tự suy diễn: *“Đào hầm năm mươi mét? Đây chắc chắn là mật mã để bố trí một tòa ‘Thượng Cổ Thập Tuyệt Trận’ thủ hộ tông môn rồi! Lão đệ, ngươi quả nhiên vì Thanh Vân Tông chúng ta mà hao tâm tổn trí, ta nhất định sẽ bái phục ngươi suốt đời!”*

Diệp Phi nào biết, sự "Cẩu" của mình qua lăng kính của những người khác lại trở nên bá đạo và thần bí tới nhường ấy. Hắn cúi xuống, nhặt cái cuốc gỉ lên, tiếp tục xới đất.

Ánh mặt trời buổi sáng chiếu lên lưng hắn, tạo nên một khung cảnh thanh bình như một bức tranh thủy mặc. Một đệ tử tạp dịch Luyện Khí tầng ba, một con chó gầy, và một vườn rau thần bí… Tất cả lặng lẽ tồn tại giữa thế giới tu tiên đang dậy sóng, giống như một hố đen yên tĩnh, có thể nuốt chửng mọi bão tố nếu ai đó lỡ dại chạm vào hàng rào đuổi thỏ kia.

Hết chương 105.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8