Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 106: ** Diệp Phi dùng tiền hối lộ để bị xóa tên
**CHƯƠNG 106: "TA MUỐN ĐỨNG HẠNG BÉT, XIN CẢM ƠN!"**
Gió chiều thổi qua thung lũng, mang theo mùi đất ẩm và hương thơm thanh khiết của đám cải bắp đang độ vào cuốn. Diệp Phi đứng nhìn theo bóng lưng vội vã của Lục Nhĩ và Ảnh Tử dần khuất sau rặng núi, lòng hắn chẳng những không nhẹ nhõm mà ngược lại càng thêm trĩu nặng.
Hắn có một linh cảm rất xấu. Thường thì mỗi khi hắn bói quẻ, quẻ tượng hiện lên chữ "Hung" thì hắn sẽ trốn trong hầm ba ngày, nhưng lần này linh cảm còn đáng sợ hơn cả quẻ tượng. Đó là cảm giác của một người đi làm luôn muốn tàng hình nhưng lại vô tình được sếp tuyên dương trước toàn công ty.
"Không ổn, tuyệt đối không ổn." Diệp Phi vò đầu bứt tai, đi qua đi lại trên luống đất. "Cái lão Lục Nhĩ kia, ánh mắt trước khi đi rõ ràng là chứa đựng sự sùng bái. Hắn nhất định là đã 'não bổ' ra cái gì đó rồi! Nếu để hắn quay về Thiên Cơ Các viết bậy viết bạ, tên của ta mà lên cái bảng rách việc kia thì coi như xong đời!"
Nghĩ đến cảnh hàng hà sa số tu sĩ, nào là Thiên kiêu đứng đầu các tông môn, nào là lão quái vật ngủ say vạn năm, rồi thì ma đầu giết người không chớp mắt… tất cả đều kéo đến vườn rau của mình để "thỉnh giáo" hoặc "khiêu chiến", Diệp Phi không nhịn được mà rùng mình một cái.
Hắn nhìn xuống Nhị Cẩu đang nằm ngửa bụng phơi nắng, gõ gõ vào đầu nó: "Nhị Cẩu, mau dậy! Chúng ta phải đuổi theo bọn họ. Phải dứt khoát giải quyết cái mầm mống tai họa này từ trong trứng nước!"
Nhị Cẩu lười biếng hé một con mắt, sủa một tiếng khinh bỉ. Ý là: *Ngài sợ cái gì? Có kẻ nào tới thì cứ việc dùng cuốc gõ cho một cái là xong, phiền phức làm gì?*
"Ngươi thì biết cái gì!" Diệp Phi lườm nó một cái. "Bạo lực không giải quyết được vấn đề, nó chỉ làm vấn đề to thêm thôi. Ta muốn một cuộc sống bình yên, không phải một đống xác chết dưới gốc cây làm phân bón. Mau lên, chúng ta dùng phương án 'Hối lộ truyền thống'."
Diệp Phi lật đật chạy vào căn chòi nát, lục tìm trong cái sọt rác ở góc tường. Sau một hồi bới móc, hắn lôi ra mấy củ cà rốt bị nứt vỏ, một nải chuối vỏ đã chuyển sang màu thâm đen vì chín quá, và một vài cọng hành héo rũ.
Đối với Diệp Phi, đây là "rác thải nông nghiệp" cần vứt đi. Nhưng trong mắt cái hệ thống "Thần Nông Bất Tử" của hắn, đây là những vật phẩm chứa đựng linh khí nồng đậm tới mức có thể làm một tu sĩ Nguyên Anh bạo thể mà chết nếu không cẩn thận.
"Thế này chắc là đủ rồi." Diệp Phi lẩm bẩm, rồi hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lại quay vào hầm lấy ra một vò rượu gạo tự ủ bằng nước Cam Lộ. "Thêm vò rượu này nữa cho chắc chắn. Người xưa nói rồi, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, món quà đi trước là món quà… giữ mạng."
…
Lại nói về Lục Nhĩ và Ảnh Tử. Hai người họ lúc này đang bay như bị ma đuổi.
Lục Nhĩ vừa bay vừa thỉnh thoảng nhìn lại phía sau, mồ hôi lạnh vẫn không ngừng chảy xuống. "Ảnh Tử, ngươi nhớ kỹ, sau khi về Các phải lập tức thỉnh thị Các chủ phong tỏa toàn bộ tin tức về Thanh Vân Tông. Vị tiền bối kia đã muốn đóng giả phàm nhân, nếu chúng ta làm hỏng thú vui của hắn, đừng nói là hai ta, ngay cả Thiên Cơ Các cũng sẽ bị hắn nhổ rễ như nhổ cỏ thôi."
Ảnh Tử gật đầu lia lịa, tay vẫn run run ôm túi khoai tây mà Diệp Phi đưa cho lúc nãy. Hắn cảm nhận được sức mạnh luân hồi cuồn cuộn bên trong những củ khoai kia, dường như chỉ cần gọt vỏ một củ thôi cũng đủ để hắn tái tạo nhục thân, đột phá cảnh giới.
Đột nhiên, một luồng kình phong từ phía sau lao tới với tốc độ kinh hồn.
Lục Nhĩ giật thót mình, chưa kịp phản ứng thì một bóng người đã chắn ngay trước mặt họ.
"Hai vị đạo hữu, xin dừng bước!" giọng nói quen thuộc vang lên.
Lục Nhĩ và Ảnh Tử suýt chút nữa là đâm sầm vào nhau để dừng lại. Nhìn thấy người trước mặt, hai kẻ nắm giữ mọi tin tức thiên hạ này suýt chút nữa là quỳ sụp xuống không trung.
Người tới chính là Diệp Phi. Hắn lúc này tóc tai hơi rối, tay xách một cái giỏ mây, gương mặt lộ rõ sự… khẩn cầu. Nhưng trong mắt Lục Nhĩ, đây chính là "thần long thấy đầu không thấy đuôi", không gian dường như tự co giãn dưới bước chân của vị đại năng này.
"Tiền… Diệp lão đệ! Có việc gì mà ngài phải đích thân đuổi theo thế này?" Lục Nhĩ lắp bắp, tim đập như đánh trống trận. Lão nghĩ thầm: *Xong rồi, chẳng lẽ vị này đổi ý, muốn diệt khẩu?*
Diệp Phi thấy đối phương hoảng sợ, tưởng là do mình chặn đường quá đường đột, liền nặn ra một nụ cười trông có vẻ "hiền lành nhất có thể" (mà trong mắt Lục Nhĩ là nụ cười của tử thần đang xem xét lưỡi hái).
"Ấy, Lục đạo hữu, đừng hiểu lầm." Diệp Phi gãi đầu, hạ thấp giọng nói: "Vừa nãy có người ngoài là Lý Trưởng lão nên ta không tiện nói thẳng. Thực ra, ta có một thỉnh cầu nhỏ, mong các vị nể tình xóm giềng… à không, nể tình quen biết mà giúp cho."
Lục Nhĩ nuốt nước bọt: "Xin ngài cứ sai bảo, chúng tiểu nhân nhất định vạn chết không từ."
Diệp Phi xua tay: "Không đến mức chết chóc gì đâu. Chuyện là cái Thương Lam Bảng gì đó ấy… Ta thực sự, thực sự không muốn có tên trên đó. Dù là hạng chót hay hạng nhất gì cũng đừng để tên ta vào. Các vị xem, ta chỉ là một người trồng rau, tay trói gà không chặt, nếu để thiên hạ biết đến, kẻ xấu tới cướp rau của ta thì ta biết sống thế nào?"
Nói đoạn, hắn chìa cái giỏ mây ra, bên trong là đám rau củ héo rũ và vò rượu gạo.
"Chút quà mọn này, mong hai vị nhận cho và giúp ta xóa sạch dấu vết trong sổ sách của Thiên Cơ Các. Ta muốn đứng hạng bét, hoặc tốt nhất là không có hạng nào cả. Xin cảm ơn và hậu tạ!"
Ảnh Tử liếc nhìn vào giỏ, con ngươi co rụt lại đến mức nhỏ hơn cả lỗ kim.
*Thanh Long Hành! Bạch Hổ Tiêu! Còn có vò rượu kia… Trời ơi, linh khí xung quanh vò rượu đó đã cô đặc thành lôi vân rồi! Ngài gọi đây là quà mọn sao? Đây rõ ràng là bồi thường cho việc chúng ta phải thay đổi quy tắc thiên đạo!*
Lục Nhĩ rung rẩy nhận lấy cái giỏ, đôi bàn tay già nua không sao khép lại được. Lão run giọng hỏi: "Ý của ngài là… ngài muốn chúng tôi xóa sạch mọi thông tin, coi như ngài chưa từng tồn tại?"
Diệp Phi gật đầu như bổ củi, ánh mắt thiết tha: "Đúng, đúng! Càng mờ nhạt càng tốt. Nếu được, hãy cứ ghi ta là đệ tử tạp dịch Luyện Khí tầng 3, tư chất kém cỏi, suốt đời chỉ biết trồng rau cải. Các vị hiểu ý ta chứ?"
Lục Nhĩ trong lòng nổi lên sóng cuộn biển gầm. Lão tự "não bổ" ngay lập tức: *Ta hiểu rồi! Vị đại năng này đang tu luyện một loại bí pháp đỉnh cao, có lẽ là "Hóa Phàm Đại Đạo". Hắn muốn gánh vác nhân quả của một kẻ phàm nhân để đột phá cảnh giới cuối cùng. Nếu chúng ta phá hỏng quá trình "nhập thế" này của hắn, đó mới thực sự là thảm họa!*
"Hiểu! Tiểu nhân đã hiểu rõ!" Lục Nhĩ nghiêm túc lạ thường, ôm chặt giỏ quà như ôm mạng sống. "Diệp lão đệ yên tâm, từ hôm nay trở đi, trong toàn bộ dữ liệu của Thiên Cơ Các, cái tên Diệp Phi sẽ là một đệ tử tạp dịch tầm thường nhất, rác rưởi nhất. Không ai có thể tìm thấy một vết tích nhỏ nhất về thực lực của ngài."
Diệp Phi nghe vậy, lòng vui sướng vô cùng, nắm chặt tay Lục Nhĩ: "Tốt quá! Đạo hữu đúng là người hiểu chuyện. Sau này nếu có dịp đi ngang qua vườn rau, cứ ghé vào, ta sẽ mời các vị ăn bắp cải hầm!"
Nói xong, Diệp Phi cảm thấy đại sự đã thành, vui vẻ huýt sáo một tiếng, xoay người đi bộ về phía thung lũng. Hắn đi rất thong thả, nhưng chỉ sau ba bước, hình bóng đã hoàn toàn tan biến vào hư không.
Đợi cho Diệp Phi đi khuất hẳn, Lục Nhĩ mới thở hắt ra một hơi, ngồi bệt xuống một đám mây, cả người ướt đẫm mồ hôi.
Ảnh Tử lắp bắp: "Mộc thúc… đống 'quà mọn' này…"
Lục Nhĩ mở vò rượu gạo ra một kẽ hở nhỏ. Ngay lập tức, một cột sáng màu vàng kim lao thẳng lên chín tầng trời, linh khí nồng nặc đến mức khiến những ngọn núi xung quanh bắt đầu mọc ra những đóa hoa sen bằng đá.
Lục Nhĩ vội vàng đóng nắp lại, mặt cắt không còn giọt máu: "Tiên tửu! Đây là nước rỉ ra từ Tiên mạch vạn năm! Chỉ cần ngửi một hơi thôi, ta cảm thấy tuổi thọ của mình đã tăng thêm ít nhất năm trăm năm!"
Ảnh Tử nhìn nải chuối thâm đen: "Còn cái này…"
Lục Nhĩ run rẩy dùng ngón tay chạm vào lớp vỏ chuối: "Nếu ta không nhầm, đây chính là 'Niết Bàn Linh Quả'. Trông nó héo rũ là để che giấu linh tính, thực chất bên trong là tinh hoa của một kỷ nguyên."
Ảnh Tử nuốt một ngụm nước bọt: "Vậy chúng ta thực sự sẽ… ghi hắn là phế vật?"
"Phải ghi!" Lục Nhĩ nghiến răng nói. "Phải ghi hắn là phế vật nhất trong các phế vật! Hắn muốn gì chúng ta phải đáp ứng cái đó. Hơn nữa, việc hối lộ này của hắn thực chất là một lời cảnh cáo. Ngươi không thấy sao? Hắn đem toàn bảo vật ra hối lộ để mua một cái 'vị trí hạng bét'. Nếu chúng ta không làm cho hắn vừa ý, những bảo vật này sẽ trở thành quả bom nổ tung Thiên Cơ Các."
"Nhưng… lỡ như sau này có kẻ nào mắt không tròng đến tìm hắn gây sự vì tưởng hắn là phế vật thì sao?"
Lục Nhĩ cười khổ: "Đó là số phận của kẻ đó thôi. Chúng ta chỉ cần nghe lời, mạng mình mình giữ. Về thôi!"
…
Trong lúc đó, tại một quán rượu nhỏ ở ngoại thành Thanh Vân Tông, Lý Trưởng lão đang ngồi nhâm nhi vài chén rượu nhạt, mặt mày hớn hở. Lão vừa thấy bóng Diệp Phi quay về liền vẫy tay gọi lớn:
"Diệp lão đệ! Đi đâu mà vội vã thế? Lại đây làm vài chén với lão ca!"
Diệp Phi tâm trạng đang tốt, bước tới ngồi xuống, lau mồ hôi: "Haiz, vừa đi giải quyết một chút chuyện tương lai. Lý lão ca, sao hôm nay ngài rảnh rỗi thế?"
Lý Trưởng lão vuốt râu, mắt nheo lại: "Lão đệ, ngươi đừng giấu ta nữa. Vừa rồi có phải ngươi đi 'nhắc nhở' hai vị khách lúc nãy không?"
Diệp Phi giật mình: "Nhắc nhở cái gì cơ?"
Lý Trưởng lão cười khà khà, tỏ vẻ "ta đã thấu hiểu sự đời": "Ta biết mà! Ngài là đại năng muốn ẩn cư, bọn người Thiên Cơ Các kia rõ ràng là nhận ra chân thân của ngài. Ngài vừa đi chắc chắn là dùng đại thần thông để xóa sạch ký ức hoặc ép bọn họ không được tiết lộ thiên cơ đúng không?"
Diệp Phi dở khóc dở cười: "Lão ca, ngài đọc truyện thần thoại nhiều quá rồi. Tôi chỉ là đi đưa cho họ ít hoa quả bị hỏng, mong họ đừng liệt tên tôi vào danh sách Thiên kiêu gì đó để tránh bị làm phiền thôi. Tôi đã nói rõ với họ rồi, tôi chỉ muốn đứng hạng bét."
Lý Trưởng lão nghe đến đây, tay cầm chén rượu bỗng khựng lại. Ánh mắt lão từ sững sờ chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là sùng bái đến mức muốn rớt cả tròng mắt.
*Hạng bét?*
*Một vị tiên nhân có thể dùng nước Cam Lộ tưới rau, nuôi chó bằng linh quả, mà lại chủ động xin đứng hạng bét?*
*Đây chính là… Đỉnh cao của sự Cẩu sao? Không, đây là sự khinh miệt! Đối với vị lão đệ này, cái danh vọng hào nhoáng của giới tu tiên chẳng qua cũng chỉ như đám bụi trần. Ngài muốn đứng hạng bét để cười nhạo những kẻ đang tranh giành hạng nhất ngoài kia sao? Quả thực là đại cảnh giới! Đại trí tuệ!*
"Hiểu rồi… Lão ca đã hoàn toàn hiểu rồi!" Lý Trưởng lão đặt chén rượu xuống, đứng dậy chắp tay cúi người thật sâu trước Diệp Phi. "Cảnh giới của lão đệ, lão phu vạn năm sau cũng không đuổi kịp. Sau này, dù thiên hạ có biến động ra sao, lão phu nhất định sẽ bảo vệ sự 'vô danh' này cho ngài!"
Diệp Phi ngẩn người ra: "Hả? Bảo vệ vô danh? Lão ca nói gì tôi không hiểu…"
"Không cần giải thích, không cần giải thích!" Lý Trưởng lão cười đầy ẩn ý, rồi xoay người bỏ đi, miệng lẩm bẩm: "Hạng bét… Hạng bét mới là đạo! Đại đạo đơn giản nhất, thường nằm ở vị trí thấp kém nhất. Cảm ơn lão đệ đã chỉ điểm, lão phu cảm thấy tâm cảnh mình đã đột phá rồi!"
Diệp Phi ngồi một mình giữa quán rượu, nhìn cái bát trống rỗng trước mặt, lẩm bẩm: "Hôm nay làm sao ấy nhỉ? Ai cũng bảo mình chỉ điểm… Thôi kệ, miễn là không phải lên cái bảng kia là được."
Hắn đứng dậy đi về phía vườn rau. Nhưng Diệp Phi không hề biết rằng, chỉ một hành động "hối lộ để bị xóa tên" của hắn đã vô tình tạo ra một truyền thuyết mới tại tổng bộ Thiên Cơ Các.
Ba ngày sau, tại một mật thất sâu thẳm dưới lòng đất của Thiên Cơ Các trung tâm.
Một lão già tóc trắng xóa, hơi thở thâm trầm như đại dương, nhìn vào túi hoa quả và vò rượu trên bàn, giọng nói run rẩy:
"Lục Nhĩ, ngươi nói người này tự nhận mình là đệ tử tạp dịch trồng rau?"
Lục Nhĩ cúi đầu: "Thưa Các chủ, đúng là như vậy. Hắn còn ép tiểu nhân phải ghi hắn đứng hạng bét trong sổ sách."
Lão Các chủ cầm một cọng hành héo lên, đột nhiên cảm nhận được một đạo kiếm khí sắc bén tới mức có thể chém đứt cả quy tắc thời gian đang ẩn chứa bên trong. Lão hít một hơi lạnh, tay run bắn.
"Kiếm ý ẩn trong hành lá… Đây là vị đại năng nào mà lại rảnh rỗi đến mức này? Hắn không muốn danh, không muốn lợi, chỉ muốn làm một 'phế vật'. Được! Đáp ứng hắn!"
Lão Các chủ cầm bút, lật đến trang cuối cùng của cuốn "Vạn Cổ Bí Điển" – cuốn sổ mà ngay cả những vị cường giả mạnh nhất cũng không đủ tư cách ghi tên vào. Lão không ghi vào Thương Lam Bảng, mà lại lật qua trang trắng cuối cùng, nắn nót viết ba chữ:
**"Kẻ Trồng Rau."**
Bên dưới, lão ghi thêm một dòng ghi chú nhỏ: *Mức độ nguy hiểm: Không thể ước tính. Tuyệt đối không được tiếp cận, tuyệt đối không được tiết lộ, tuyệt đối không được ghi vào bất cứ bảng xếp hạng công khai nào. Nếu có kẻ nào hỏi về hắn, hãy cứ nói hắn là đệ tử tạp dịch rác rưởi của Thanh Vân Tông.*
Đúng lúc đó, Ảnh Tử vội vã chạy vào: "Báo! Các chủ! Có chuyện lớn!"
Lão Các chủ nhướn mày: "Chuyện gì?"
"Có tin từ Thanh Vân Tông, trưởng lão Chấp pháp Lâm Hải đột nhiên nổi điên, tuyên bố vườn rau ở ngoại môn có quỷ, hắn sợ hãi tới mức xin từ chức trưởng lão, tình nguyện xin xuống làm phu quét rác để tránh xa thung lũng đó!"
Lục Nhĩ và lão Các chủ nhìn nhau. Họ đều thấy rõ trong mắt nhau một sự sợ hãi tột cùng.
"Đến cả Trưởng lão Nguyên Anh mà cũng bị dọa thành như thế…" Lão Các chủ lau mồ hôi. "Xem ra 'lời hối lộ' của vị đại năng này thực sự rất nghiêm trọng. Hắn muốn yên tĩnh, ai làm phiền hắn, kẻ đó tiêu đời."
Lão Các chủ đóng sập cuốn sổ lại, ra lệnh: "Truyền lệnh xuống, toàn bộ phân đà của Thiên Cơ Các trên khắp đại lục, từ nay về sau, phàm là thông tin liên quan đến vườn rau ở Thanh Vân Tông, đều phải liệt vào diện 'Tử vong cấm địa'. Không một ai được phép bán thông tin này ra ngoài, trừ khi muốn Thiên Cơ Các biến mất!"
"Rõ!"
…
Quay lại với thung lũng của Diệp Phi.
Sau một ngày mệt mỏi với "ngoại giao", Diệp Phi đang nằm dài trên chiếc ghế tre do chính tay hắn đan từ những cây tre già (mỗi cây tre đều cứng ngang ngửa Huyền thiết vạn năm). Nhị Cẩu nằm dưới chân hắn, đang gặm một mẩu vỏ dưa hấu.
Diệp Phi mở giao diện hệ thống lên, lướt xem các thông số:
* **Ký chủ:** Diệp Phi.
* **Tu vi:** Đại Thừa tầng 9 (Đỉnh phong) – Ghi chú: Ký chủ luôn tự tưởng tượng mình là Luyện Khí tầng 3.
* **Điểm thuộc tính chưa dùng:** 999.999+
* **Tuổi thọ:** Gần như vĩnh hằng (Càng trồng rau càng sống lâu).
* **Danh tiếng:** Cấp độ "Vô danh tiểu tốt" (Hệ thống đánh giá dựa trên sự tác động lên thế giới thực).
"Tốt, tốt lắm!" Diệp Phi hài lòng vỗ đùi cái đét. "Hệ thống vẫn báo là 'Vô danh tiểu tốt', có nghĩa là kế hoạch hối lộ đã thành công tốt đẹp. Mình quả thực là một thiên tài của Cẩu Đạo!"
Hắn nhìn ra ngoài sân, nơi những cây cải bắp đang lấp lánh dưới ánh trăng. Đối với người khác, đó là linh dược ngàn năm, nhưng đối với hắn, đó chính là tấm bùa hộ mạng. Chừng nào hắn còn ở đây trồng rau, chừng đó hắn còn an toàn.
Nhưng bình yên không kéo dài được bao lâu.
Đột nhiên, từ phía xa có một tia sáng màu lam nhạt đang bay tới. Ánh sáng ấy yếu ớt, run rẩy, dường như người đang ngự kiếm đang bị thương rất nặng.
Diệp Phi nhíu mày, đứng phắt dậy, mặt đầy vẻ đề phòng: "Bói quẻ!"
Hắn rút từ trong tay áo ra ba đồng xu bằng đồng gỉ sét, ném xuống đất. Ba đồng xu xoay tròn rồi nằm sấp cả ba.
"Cát?" Diệp Phi ngẩn người. "Chưa bao giờ ra quẻ này khi có người lạ xâm nhập cả. Chẳng lẽ là…?"
"Vèo!"
Bóng người trên thanh kiếm không giữ vững được nữa, ngã nhào từ trên không xuống. Nhưng điều kỳ lạ là, thay vì đâm sầm xuống đất, một luồng linh khí vô hình từ hàng rào tre của Diệp Phi đột nhiên vươn ra như một tấm nệm lò xo, đỡ lấy bóng người đó một cách nhẹ nhàng.
Bóng người lăn mấy vòng trên thảm cỏ, tấm áo choàng màu trắng tuyết bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn. Một khuôn mặt thanh tú nhưng trắng bệch vì mất máu hiện ra dưới ánh trăng. Đó là một thiếu nữ, tay vẫn nắm chặt một thanh trường kiếm gãy, hơi thở thoi thóp.
Diệp Phi định chạy tới, nhưng rồi hắn khựng lại, trong đầu lập tức hiện lên 108 kịch bản giết người đoạt bảo, mỹ nhân kế, giả chết lừa đảo…
"Nhị Cẩu, kiểm tra xem có phải giả vờ không!"
Nhị Cẩu lững thững đi tới, hít hít mũi vào chân cô gái, rồi lười biếng nhìn Diệp Phi sủa một tiếng. Ý là: *Hàng thật giá thật, sắp chết rồi.*
Diệp Phi thở dài, xoa thái dương: "Rắc rối lại đến rồi. Ta đã bảo là đừng có ra gió mà lị…"
Hắn tiến lại gần, nhìn kỹ cô gái. Dù khuôn mặt đầy vết bẩn và máu, nhưng vẫn không giấu được vẻ đẹp lạnh lùng thoát tục, giống như một bông hoa sen giữa bão tuyết.
"Hả? Thanh Vân Kiếm?" Diệp Phi nhìn vào hoa văn trên cán kiếm gãy, thốt lên. "Đây không phải là vật bất ly thân của vị Tô Thanh Tuyết, Thiên kiêu số một của tông môn chúng ta sao?"
Diệp Phi vội vàng lùi lại mấy bước, mặt biến sắc: "Đại phiền phức! Đây chính là loại nhân vật luôn mang theo cả nghìn tấn rắc rối! Kẻ có thể đánh nàng bị thương thế này chắc chắn là lão quái vật nào đó. Nếu mình cứu nàng, kẻ đó sẽ tìm tới đây…"
Hắn nhìn ra phía cổng, định bụng sẽ ném cô gái này ra ngoài rồi đóng cửa lại cho chắc. Nhưng đúng lúc đó, cô gái khẽ rên rỉ, bàn tay run rẩy đưa lên, vô tình nắm lấy vạt áo của Diệp Phi.
"Cứu… cứu ta… hạt giống… ta mang về… cho huynh…" cô nói đứt quãng rồi hoàn toàn hôn mê.
Diệp Phi sững lại. Hắn nhìn thấy trong tay kia của cô có một túi vải nhỏ bị máu thấm đẫm. Hắn tò mò mở ra xem. Bên trong là một nắm hạt giống màu tím đen, phát ra mùi hương cổ xưa và bí ẩn.
"Hệ Thống Thần Nông: Phát hiện hạt giống 'Cổ Long Tử', độ quý hiếm: Thần cấp. Thu hoạch thành công sẽ tăng tuổi thọ 10.000 năm và nhận kỹ năng 'Long Hồn Thủ Hộ'."
Mắt Diệp Phi sáng rực lên như bóng đèn cao áp.
"Cổ Long Tử? Loại hạt giống chỉ có trong truyền thuyết này mà nàng cũng tìm được?"
Hắn nhìn lại Tô Thanh Tuyết đang nằm thoi thóp, rồi lại nhìn túi hạt giống quý giá. Cuộc chiến giữa tâm lý "Cẩu" và tâm lý "Muốn có hạt giống mới" diễn ra quyết liệt trong ba giây.
Cuối cùng, Diệp Phi nghiến răng, bế xốc cô gái lên.
"Được rồi, vì lợi ích của sự nghiệp trồng rau! Nhưng sau khi tỉnh lại, cô nhất định phải giả vờ không biết tôi là ai đấy nhé!"
Nhị Cẩu đứng sau nhìn chủ nhân bế người đẹp vào chòi, khẽ khịt mũi một cái như muốn nói: *Chủ nhân à, ngài hối lộ Thiên Cơ Các để vô danh, giờ lại cứu thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, cái sự Cẩu này của ngài… xem ra cũng sắp đến ngày phá sản rồi.*
Đêm đó, trong thung lũng yên tĩnh, mùi thơm của thảo dược hòa quyện với hương đất, mở đầu cho một chuỗi rắc rối mà Diệp Phi dù có đào hầm sâu thêm 100 mét cũng không thể trốn thoát.