Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 107: ** Thượng giới chú ý
CHƯƠNG 107: THƯỢNG GIỚI CHÚ Ý
Thương Lam Giới, Đông Hoang biên thùy.
Trong thung lũng nhỏ vốn dĩ không có tên, bao phủ bởi một màn sương mù mờ ảo, không gian yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng cuốc đất đều đặn truyền ra.
Diệp Phi thở phào một hơi, vắt chiếc khăn lau mồ hôi trên vai, nhìn chằm chằm vào cái mầm non nhỏ bé vừa nhú lên từ đống đất đen sẫm. Cái mầm này không giống bất kỳ loại thực vật nào hắn từng thấy. Nó có màu tím thẫm như hổ phách, trên phiến lá mảnh khảnh ẩn hiện những đường gân vàng ròng như mạch máu của một loài sinh vật thượng cổ. Đặc biệt, nếu lắng tai nghe kỹ, từ trong lòng đất dường như phát ra những tiếng gầm thét trầm đục, uy nghiêm như tiếng rồng ngâm từ vạn dặm sâu.
"Cái hạt giống Cổ Long Tử này… hình như có hơi khoa trương quá rồi."
Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt không chút vui mừng mà ngược lại còn đầy lo lắng. Hắn vội vàng vung cuốc, lấp thêm một tầng đất dày, sau đó cầm bình nước Cam Lộ lên, vừa tưới vừa khấn vái:
"Lạy trời lạy đất, tổ tông rồng hay tổ tông hổ gì đó ơi, các ngài mọc cho nó khiêm tốn một chút. Đừng có phát quang, đừng có gầm thét, cũng đừng có tỏa mùi hương bát ngát. Cứ âm thầm mà lớn, biến thành củ cải hay bắp cải gì đó là tốt nhất. Ta chỉ muốn tích chút thọ nguyên, không muốn làm kinh động đến mấy lão quái vật đâu."
Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gốc cây hòe vạn năm, đôi tai dài hơi động đậy, khinh bỉ liếc nhìn chủ nhân của mình một cái. Nó thừa biết, thứ mà Diệp Phi vừa "ấn" xuống đất kia chính là linh căn cấp Thần thực thụ, nếu đặt ở bên ngoài, chỉ cần một phiến lá thôi cũng đủ để các vị lão tổ Hóa Thần đánh nhau đến mức trời sụp đất nứt. Vậy mà chủ nhân nhà nó lại muốn biến rồng thành… củ cải.
Diệp Phi không để ý đến cái nhìn của con chó, hắn vội vàng xoay người, kiểm tra lại 108 lớp đại trận quanh vườn. Nào là "Thập Phương Tuyệt Sát Trận", "Thiên Cơ Hỗn Loạn Trận", "Ngũ Hành Ẩn Tàng Trận"… tất cả đều được hắn duy trì ở trạng thái vận hành 100% công suất. Với hắn, một khi cảm thấy không an toàn, thà tiêu tốn linh thạch như nước còn hơn để lộ một chút khí tức.
Lúc này, từ trong gian nhà tranh, một bóng hình thướt tha chậm rãi bước ra. Tô Thanh Tuyết trong bộ váy trắng tinh khôi, khí chất băng thanh ngọc khiết, nhưng ánh mắt nhìn về phía Diệp Phi lại chứa chan một niềm thành kính không thể giấu giếm.
Sau vài ngày được Diệp Phi dùng "rau củ" nuôi dưỡng, vết thương trí mạng mà nàng gánh chịu từ những sát thủ cấp cao nhất đã hoàn toàn bình phục. Không chỉ vậy, nàng kinh hoàng nhận ra cơ sở tu vi vốn đã đạt đến cảnh giới Kim Đan hậu kỳ của mình giờ đây đang rung chuyển, linh lực tinh thuần đến mức không một chút tạp chất, như thể toàn bộ kinh mạch đã được tẩy rửa bằng Tiên dịch của Thượng giới.
"Diệp… Diệp đại nhân." Nàng khẽ khàng lên tiếng, không dám gọi là "đạo hữu" nữa. Trong mắt nàng, người thanh niên đang cầm cái cuốc gỉ này chính là một vị đại năng chuyển thế, hay thậm chí là một vị chân tiên đang ẩn dật trải nghiệm nhân sinh.
Diệp Phi giật bắn mình, suýt nữa đánh rơi bình nước. Hắn lúng túng ho một tiếng: "Tô姑娘, ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, cứ gọi ta là Diệp Phi được rồi. Ta chỉ là một người nông dân, không phải đại nhân gì cả."
Tô Thanh Tuyết mỉm cười khổ sở. Nông dân? Có người nông dân nào dùng nước Cam Lộ để tưới cây? Có người nông dân nào coi rẻ Cổ Long Tử như củ cải?
"Diệp… Phi đại ca, ta định hôm nay sẽ rời khỏi đây. Ta không thể ở lại quá lâu, e rằng những kẻ truy sát ta sẽ lần ra dấu vết mà làm phiền đến sự thanh tịnh của huynh."
Diệp Phi nghe thấy chữ "rời đi", đôi mắt vốn đang lo âu bỗng sáng bừng lên. Hắn vốn dĩ rất muốn tiễn "quả bom hẹn giờ" này đi thật xa, nhưng vì lễ nghĩa (và cả vì đống hạt giống nàng mang tới), hắn vẫn phải làm bộ khách sáo:
"Ồ, nhanh vậy sao? Cô vừa khỏe lại, có cần ở thêm vài tháng để bồi bổ không? Ta mới thu hoạch mấy trái cà chua chín, ăn vào rất tốt cho máu…"
Tô Thanh Tuyết lắc đầu, lòng cảm kích vô vàn. Nàng nghĩ thầm: *Diệp tiền bối quả nhiên đại từ đại bi, sợ mình đi ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm nên mới muốn giữ mình lại bảo vệ. Nhưng mình không thể ích kỷ như thế.*
"Đa tạ ý tốt của huynh. Chút lòng thành này, mong huynh nhận lấy."
Nàng đặt một mảnh ngọc giản lên bàn. "Đây là bản đồ của một bí cảnh cổ đại mà ta tìm thấy ở Trung Châu, nghe nói bên trong có cất giấu bí thuật về thực vật của thời Thái Cổ. Chỉ có huynh mới xứng đáng sở hữu nó."
Diệp Phi ngoài mặt thì từ chối, nhưng tay đã nhanh chóng cầm lấy ngọc giản nhét vào túi áo với tốc độ không tưởng. "Thôi được, nếu cô đã quyết, ta không ép. Để ta gói cho cô ít hành lá và khoai tây đem theo dọc đường mà ăn."
Tô Thanh Tuyết cúi đầu thật thấp, bái một cái rồi quay người hóa thành một luồng thanh quang biến mất nơi chân trời.
Nhìn theo bóng dáng nàng rời đi, Diệp Phi lau mồ hôi hột trên trán, tự nhủ: "Xong rồi! Đi một đại phiền phức! Giờ thì đóng cửa, bế quan, trồng nốt chỗ hạt giống rồng này rồi sống thọ mười vạn tuổi là ấm."
…
Tuy nhiên, Diệp Phi không hề biết rằng, chính cái mầm non Cổ Long Tử mà hắn vừa tưới Cam Lộ kia, vào khoảnh khắc nhú lên khỏi mặt đất, đã vô tình đâm thủng một lớp "vách ngăn" nhân quả giữa Thương Lam Giới và một tầng không gian cao hơn rất nhiều.
Cùng lúc đó, tại một thế giới trôi lơ lửng trên chín tầng mây, nơi được gọi là Linh Tiêu Thiên Giới.
Ở đây, linh khí đậm đặc hóa thành sương mù tụ dưới chân chân tiên. Những tòa cung điện làm bằng bạch ngọc và vàng ròng tỏa ánh hào quang chiếu rọi khắp nơi. Một vị trung niên nam tử mặc trường bào thêu hình tinh tú, đang ngồi tĩnh tọa trong điện phủ uy nghiêm nhất. Hắn là Linh Thứu Tiên Quân, một trong những vị quản lý các tiểu giới hạ đẳng của Thượng giới.
Đột nhiên, trước mặt hắn, một chiếc gương đồng khổng lồ – được gọi là "Thanh Thiên Giám" – bắt đầu rung động dữ dội. Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên mặt gương, kèm theo đó là một đạo quang mang màu tím thẫm rực cháy.
Linh Thứu Tiên Quân mở bừng mắt, thần quang sắc bén như kiếm.
"Dị động? Từ Thương Lam Giới?"
Hắn hơi nhíu mày. Thương Lam Giới là một thế giới đang đi vào thời kỳ tàn phế, linh khí cạn kiệt đến mức các cường giả thượng giới từ lâu đã không còn để mắt tới. Tại sao hôm nay lại phát ra một luồng sinh mệnh khí tức mạnh mẽ đến mức làm chấn động cả Thanh Thiên Giám?
Linh Thứu Tiên Quân vung tay một cái, mặt gương lập tức hiện lên hình ảnh của Thương Lam Giới. Hình ảnh mờ ảo bắt đầu phóng to, từ năm châu bốn bể thu hẹp dần về phía Đông Hoang, rồi dừng lại ở một thung lũng sương mù dày đặc.
"Kỳ quái…" Tiên Quân trầm giọng. "Bản quân không thể nhìn xuyên qua màn sương đó? Ở một giới hạ đẳng rách nát, lại có trận pháp có thể che giấu được thiên nhãn của ta?"
Sự hiếu kỳ trong lòng hắn bỗng chốc bùng lên, kèm theo đó là một chút tham lam. Ở cấp độ như hắn, hắn biết rõ nhất: phàm là những nơi có dị tượng mạnh mà thiên cơ bị che khuất, ắt có chí bảo hoặc bí truyền của viễn cổ hiện thế.
"Người đâu!" Tiên Quân hô lớn.
Ngay lập tức, hai bóng người quỳ xuống bên ngoài đại điện. Khí tức của họ ổn định, thanh tao, nếu ở hạ giới, mỗi người bọn họ chính là những tồn tại vô địch, nhưng ở đây, họ chỉ là những "Chấp Pháp Giả" bậc thấp nhất.
"Chấp Pháp giả số 09 và 12 tham kiến Tiên Quân!"
"Hai ngươi hãy hạ phàm, tới Thương Lam Giới, khu vực Đông Hoang. Ta vừa phát hiện có tàn tích hoặc chí bảo xuất hiện ở đó. Nhiệm vụ của hai ngươi là thăm dò, nếu là bảo vật có thể thu hồi thì thu hồi, nếu có kẻ nào dám cản trở hoặc tự ý chiếm hữu… hãy lấy đầu mang về."
"Tuân mệnh!"
Hai vị Chấp pháp giả đứng dậy, thân hình hóa thành hai tia chớp lao thẳng về phía "Thông Thiên Giếng". Họ không hề coi nhiệm vụ này là khó khăn. Đối với họ, hạ giới chỉ là một bãi đất trống bụi bặm, người ở đó chỉ là kiến hôi. Một chuyến du sơn ngoạn thủy này chẳng qua là để lập chút công đức lấy thưởng mà thôi.
…
Trở lại thung lũng của Diệp Phi.
Hắn vừa mới tiễn khách xong, đang cảm thấy cực kỳ thư thái. Để ăn mừng việc trở lại cuộc sống yên bình, Diệp Phi quyết định đại khai sát giới… bằng cách cắt một bó rau muống để làm món rau muống xào tỏi.
Rau muống của Diệp Phi, từ lâu đã không còn là rau muống bình thường. Mỗi cọng rau đều mọng nước, lấp lánh như được điêu khắc từ phỉ thúy, bên trong chứa đựng linh dịch cô đọng đến mức chỉ cần nhai một miếng cũng có thể khiến một tu sĩ Luyện Khí tầng 1 đột phá lên tầng 3 ngay lập tức.
Nhưng trong mắt Diệp Phi, nó vẫn chỉ là món rau ăn kèm cơm trắng cho đỡ ngán.
Hắn vừa đặt chảo lên bếp, chuẩn bị nhóm lửa thì bất chợt Nhị Cẩu vốn đang nằm ngủ bỗng nhỏm dậy. Nó đứng phắt lên, bốn chân bấm chặt xuống đất, lông trên lưng dựng đứng, ánh mắt vốn lười biếng giờ bùng lên hung quang màu vàng kim.
"Gì vậy Nhị Cẩu? Thấy người quen cũ đến đòi nợ à?" Diệp Phi vừa châm lửa vừa nói đùa.
Nhị Cẩu không sủa, nó nhìn thẳng lên bầu trời xanh ngắt phía trên màng sương mù che phủ thung lũng. Từ trong sâu thẳm linh hồn của một vị "Thôn Phệ Thần Thú", nó cảm nhận được hai đạo khí tức xa lạ, mang theo sự ngạo mạn và sát khí đang lao nhanh về phía này.
Hai đạo khí tức đó vượt xa khỏi phạm vi của thế giới này.
"Hừ, đúng là ruồi nhặng Thượng giới. Mới nhú có một mầm cây rồng mà bọn chúng đã đánh hơi tới nhanh như vậy?" Nhị Cẩu truyền âm trong đầu, giọng nói khàn khàn đầy uy quyền, hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng chó ghẻ thường ngày. Nó định bụng sẽ lao ra cắn nuốt hai kẻ đó ngay khi chúng dám bước chân vào thung lũng.
Nhưng nó nhìn sang Diệp Phi. Chủ nhân của nó vẫn đang hì hục thái tỏi, miệng lẩm nhẩm: "Tỏi phải đập dập thì mới thơm được… Haiz, rau năm nay mọc tốt quá, ăn không xuể."
Nhị Cẩu lại nằm xuống. Nó nghĩ thầm: *Quên mất, có tên quái vật này ở đây, cần gì mình phải ra tay? Cứ chờ xem bọn ngu ngốc kia chịu chết như thế nào vậy.*
Bầu trời bỗng dưng tối sầm lại. Mây đen cuồn cuộn kéo đến từ phương xa, sấm sét nổ đùng đoàng. Tại Đông Hoang, hàng ngàn tu sĩ ngước lên trời với vẻ mặt kinh hoàng. Áp lực khổng lồ từ trên cao ép xuống khiến ngay cả những đại trưởng lão phái Thanh Vân cũng phải quỳ sụp xuống đất, mồ hôi chảy ròng ròng.
"Tiên nhân! Có tiên nhân hạ phàm!"
"Trời ạ, Thương Lam Giới chúng ta đã mấy vạn năm chưa có tiên nhân đặt chân tới. Có chuyện lớn gì xảy ra sao?"
Giữa tầng không, hai vị Chấp pháp giả mặc giáp bạc hiện ra. Một kẻ cầm thương dài, kẻ còn lại cầm một sợi xích vàng phát sáng. Họ đứng trên mây, ánh mắt coi rẻ chúng sinh lướt qua cả một vùng rộng lớn.
"09, cảm ứng được chưa?"
"Ở phía dưới, thung lũng có màn sương kỳ lạ kia. Quả nhiên có trận pháp cao cấp che đậy. Ở một giới hoang tàn thế này mà lại có trận pháp cấp bậc 'Địa' thượng giới, thật là kỳ lạ."
Kẻ cầm thương cười nhạt: "Chắc là tàn dư của một đại năng nào đó thuở xưa để lại thôi. Để ta dùng một thương phá nát nó, xem kẻ bên trong là thần thánh phương nào."
Hắn nhấc thương, linh lực Thượng giới bắt đầu tích tụ trên mũi thương. Một đòn này nếu tung ra, đừng nói là thung lũng, cả dãy núi phía dưới có thể sẽ bị xóa sổ khỏi bản đồ.
Đúng lúc đó, bên trong thung lũng, Diệp Phi cũng cảm thấy thời tiết có vẻ không ổn. Hắn nhìn lên trời, lẩm bẩm:
"Trời ạ, đang xào rau mà lại sắp mưa sao? Sấm to thế này chắc chắn là sẽ có sét đánh rồi. Cái mầm Cổ Long Tử của mình mới nhú, vạn nhất bị sét đánh chết thì uổng phí bao nhiêu nước Cam Lộ."
Sợ phiền phức như bản tính, Diệp Phi ngay lập tức chạy ra vườn rau. Hắn nhìn quanh, rồi nhặt lấy cái bình tưới nước vẫn còn sót lại một chút nước Cam Lộ bên trong.
"Phải dùng bình này chặn bớt nước mưa và sấm sét lại thôi. Thật là bực mình cái thời tiết này mà."
Diệp Phi tiện tay ném cái bình tưới nước lên một cọc hàng rào cao nhất, sau đó hắn vung tay kích hoạt một lớp trận pháp phụ gọi là "Tỵ Lôi Trận" (Trận tránh sét) mà hắn thường dùng để bảo vệ… gà trong chuồng.
Đối với Diệp Phi, đây là một thao tác phòng thủ thông thường của một nông dân cẩn thận. Nhưng đối với thế giới bên ngoài, nó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Trên bầu trời, Chấp pháp giả số 09 đang định hạ thương xuống, thì đột ngột, hắn thấy một luồng ánh sáng vàng nhạt từ trong thung lũng bắn ra. Luồng ánh sáng đó ban đầu trông như một cái bóng mờ, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó hóa thành một vòi rồng khổng lồ xoáy thẳng lên chín tầng mây.
Toàn bộ mây đen vừa mới tụ tập, chưa kịp trút một giọt mưa nào, đã bị luồng ánh sáng này "quét" sạch bách như giẻ lau bảng quét bụi. Sấm sét vừa mới nổ ra, nháy mắt liền im bặt, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt tại chỗ.
"Cái… cái gì?"
Hai vị Chấp pháp giả đứng hình giữa không trung.
Họ kinh hãi nhận thấy, từ trong thung lũng tỏa ra một loại khí tức vô cùng tinh thuần, vượt xa linh khí ở Thượng giới. Áp lực từ luồng ánh sáng kia không chỉ đánh tan mây mù, mà còn khiến cho hồn phách của họ run rẩy dữ dội.
Sợi xích vàng trong tay Chấp pháp giả số 12 bỗng nhiên vỡ vụn từng mảnh. Thương dài của Chấp pháp giả số 09 bỗng chốc rỉ sét, mục nát rồi biến thành tro bụi ngay trước mắt hắn.
"Không thể nào! Đây là Tiên Thiên Chí Bảo? Hay là… quy tắc của một đạo vạn pháp?"
Họ chưa kịp có phản ứng gì tiếp theo, thì một tiếng "hắt hơi" trầm đục từ thung lũng truyền lên.
Đó là tiếng hắt hơi của Nhị Cẩu. Nó cảm thấy mấy tên này lề mề quá, làm phiền đến bữa tối của nó, nên tiện thể thổi ra một búng khí tức nhẹ nhàng nhất.
Nhưng đối với hai vị Kim Tiên (hạng thấp) kia, tiếng hắt hơi đó không khác gì tiếng nổ của một vụ va chạm giữa hai tinh cầu. Một cơn gió lốc vô hình mang theo sức mạnh hủy diệt xuyên qua không gian, trực tiếp đánh trúng ngực họ.
*Răng rắc!*
Giáp bạc vỡ nát. Xương cốt toàn thân vụn vỡ. Hai vị Chấp pháp giả phun ra một búng máu dài, thân hình như những ngôi sao băng bị ném ngược trở lại lỗ hổng không gian, bay thẳng về hướng Thượng giới.
"Quái vật… hạ giới có quái vật… chạy… mau chạy!"
Màn mây đen nhanh chóng tiêu tán, trời xanh lại hiện ra, ánh nắng buổi chiều lại rực rỡ chiếu xuống thung lũng nhỏ.
Diệp Phi đứng ở vườn rau, ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời: "Ơ? Hết rồi à? Sấm sét đâu? Sao trời lại tạnh nhanh thế nhỉ? Cái bình tưới nước này hiệu quả thật đấy, mới đặt lên đã thấy trời quang mây tạnh rồi."
Hắn gãi đầu, tháo cái bình tưới xuống, huýt sáo một tiếng rồi quay trở lại bếp. "Tiếp tục xào rau thôi. Ăn xong còn phải xem mấy quẻ bói nữa. Hôm nay bói thấy có chút 'hung', chắc là do mình quên rửa bát hôm qua rồi."
Tại Linh Tiêu Điện trên Thượng giới.
Linh Thứu Tiên Quân đang ngồi chờ đợi tin tức tốt đẹp, bỗng nhiên, thông đạo không gian phía trước điện phủ nổ tung một tiếng. Hai thân ảnh đẫm máu, tàn tạ không ra hình người từ bên trong rơi ra, lăn mấy vòng trên nền ngọc rồi nằm bất động thoi thóp.
Tiên Quân bật dậy, mặt biến sắc: "09? 12? Chuyện gì thế này? Kẻ nào đã đánh hai ngươi ra nông nỗi này?"
Chấp pháp giả số 09 run rẩy, đưa cánh tay gãy nát lên chỉ về phía gương đồng, giọng nói đầy sự kinh hoàng:
"Tiền… tiền bối… không thể xuống đó… Ở đó… ở đó không phải là thung lũng… đó là một lò hỏa thiêu tiên nhân… Một cái hắt hơi… chỉ một cái hắt hơi của thứ gì đó bên trong… đã suýt nữa diệt sát chúng thần…"
Nói xong, hắn hoàn toàn hôn mê.
Linh Thứu Tiên Quân hít một ngụm khí lạnh. Hắn nhìn lại vào Thanh Thiên Giám, thung lũng nhỏ kia vẫn im lìm trong sương mù như cũ, nhưng giờ đây trong mắt hắn, nơi đó không còn là một chỗ để săn tìm bảo vật nữa, mà là một vực thẳm kinh hồn bạt vía.
"Thương Lam Giới… rốt cuộc đang ẩn giấu cái gì? Lẽ nào… có một vị Tiên Đế viễn cổ đang ngủ say ở đó?"
Cả Thượng giới rung động. Tin tức về hai vị Chấp pháp giả bị phế chỉ trong tích tắc sau khi đặt chân xuống hạ giới lan truyền đi khắp nơi với tốc độ chóng mặt. Những kẻ vốn đang nhăm nhe dòm ngó hạ giới bỗng chốc rút hết cổ lại, không một ai dám ho he.
Trong khi đó, ở hạ giới, Diệp Phi đã dọn xong đĩa rau muống xào tỏi nóng hổi.
Hắn ngồi xuống bàn, bới một bát cơm trắng đầy ắp, rồi gọi Nhị Cẩu: "Vào ăn cơm, hôm nay cho ngươi thêm hai miếng đậu phụ ta vừa ủ đấy."
Nhị Cẩu lững thững bước vào, vẫy đuôi nhiệt tình. Nó biết, cái đĩa đậu phụ kia thực chất là "Thiên Địa Tinh Thoa" – loại tinh hoa chỉ ngưng tụ sau hàng vạn năm trong lòng đất lạnh lẽo nhất.
Diệp Phi vừa ăn vừa gật gù tâm đắc: "Thật là tuyệt. Cuộc sống nông nhàn, không có rắc rối, không có ai để mắt tới. Đây mới đúng là cuộc sống trường sinh chân chính."
Hắn khẽ liếc qua mầm cây Cổ Long Tử ngoài sân, thầm nghĩ ngày mai phải tìm thêm ít phân gà bón cho nó, xem nó có ra trái cà pháo hay cái gì đó thực tế hơn chút không.
Tầm nhìn của hắn chỉ bao quát mảnh vườn mười mẫu này, nhưng danh tiếng của hắn đã sớm vượt qua bầu khí quyển, biến thành một truyền thuyết kinh hoàng nhất trong giới tu tiên từ hạ tầng lên đến thượng giới.
Chương này khép lại khi ánh hoàng hôn buông xuống thung lũng, Diệp Phi vẫn là gã nông dân chăm chỉ, còn thế giới tu tiên ngoài kia thì đang rúng động trong sợ hãi mà hắn chẳng hề hay biết.