Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 117: ** Thanh Vân Tông dời nhà lên trời
**CHƯƠNG 117: THANH VÂN TÔNG DỜI NHÀ LÊN TRỜI**
Trời xanh vỡ vụn.
Đó không phải là một cách nói ẩn dụ, mà là sự thật đang phơi bày trước mắt hàng vạn sinh linh tại Đông Hoang. Những vết nứt đen ngòm như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên vòm trời Thương Lam Giới, nuốt chửng từng mảng linh khí cuối cùng. Đại Kiếp Luân Hồi đã thực sự giáng lâm, vạn vật héo úa, các đỉnh núi linh thiêng của các đại tông môn bắt đầu sụp đổ vì căn cơ linh mạch bị rút cạn.
Thế nhưng, tại một góc nhỏ hẻo lánh của Thanh Vân Tông, trong một thung lũng quanh năm sương mù bao phủ vốn là Dược Viên ngoại môn, không khí lại… kỳ lạ một cách bình yên.
“Nhị Cẩu, bảo mày xới đất chứ không phải bảo mày đào hố chôn xương! Nhìn xem, rễ cây hành này mà đứt thì tối nay mày nhịn cơm!”
Diệp Phi mặc bộ đồ vải thô đã sờn rách, tay cầm chiếc cuốc gỉ, miệng càm ràm con chó vàng gầy gò đang thò đuôi ra khỏi một cái hố sâu hoắm.
Nhị Cẩu nghe vậy thì hắt hơi một cái đầy khinh bỉ, đôi mắt lim dim nhìn chủ nhân như muốn nói: *“Cái thế giới này sắp tành rồi, ông chủ còn lo mấy cọng hành của ông à?”*
Nhưng nhìn thấy chiếc cuốc gỉ trên tay Diệp Phi khẽ rung lên một nhịp, tỏa ra một tia khí tức lạnh lẽo khiến hư không run rẩy, Nhị Cẩu lập tức thu liễm, ngoan ngoãn dùng móng vuốt cào đất lấp rễ hành lại. Nó biết rõ, ông chủ của nó nhát gan thì thật, nhưng độ "cuồng trồng trọt" thì đã đạt đến mức thần thánh không thể trêu chọc.
“Rầm!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ hướng chính điện Thanh Vân Tông. Ngọn núi chính bắt đầu nghiêng ngả, hàng ngàn đệ tử gào khóc chạy loạn như kiến cỏ.
Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn vòm trời đang sụp xuống, lẩm bẩm: “Sư phụ bói quẻ nói hôm nay có mưa lớn, nhưng thế này thì rõ ràng là sập tiệm rồi chứ mưa gió gì nữa. Ở đây không an toàn, tuyệt đối không an toàn. Nhị Cẩu, chuẩn bị đồ đạc, chúng ta… dời nhà!”
Dời nhà?
Nếu là người bình thường, dời nhà là gói ghém quần áo. Nhưng với một kẻ mắc chứng "sợ bị hại" giai đoạn cuối như Diệp Phi, dời nhà có nghĩa là mang theo cả cơ nghiệp để phòng thân.
Hắn thở dài, lấy ra một chiếc bình tưới nước cũ kỹ. Bên trong không phải nước thường, mà là "Vạn vật sinh linh dịch" được chưng cất từ mồ hôi của hàng ngàn loại linh quả thượng cổ. Diệp Phi lẩm nhẩm khẩu quyết:
“Trời xanh có mắt, đất có linh quy. Ta chỉ muốn trồng rau, không muốn chết phí. Thần Nông hộ thể, vạn dặm dời đi! Dậy!”
Chiếc cuốc gỉ trong tay Diệp Phi đột ngột cắm mạnh xuống đất.
Ngay lập tức, một vòng tròn hào quang màu xanh ngọc bích từ vườn rau lan tỏa ra, bao trùm toàn bộ thung lũng, rồi tiếp tục lan rộng, lan rộng mãi cho đến khi ôm trọn cả mười tám ngọn núi của Thanh Vân Tông vào trong một quả cầu ánh sáng khổng lồ.
Hệ thống trong đầu Diệp Phi vang lên máy móc:
【 Kích hoạt phương án tẩu thoát số 108: Di sơn chuyển giới. 】
【 Tiêu tốn 10.000 năm tuổi thọ để cưỡng ép thăng không. 】
【 Chú ý: Vì trình độ "Cẩu" của ký chủ quá cao, hệ thống sẽ tự động bọc thêm 99 lớp trận pháp ngụy trang thiên cơ. 】
“Vù…!”
Tại Thanh Vân Tông, hàng vạn đệ tử và trưởng lão đang tuyệt vọng chờ chết bỗng cảm thấy dưới chân mình nhẹ bẫng. Một lực lượng nhu hòa nhưng không thể kháng cự nâng bổng cả tông môn lên.
…
Trên Quảng trường Thanh Vân, Lý Trưởng lão đang tay xách bầu rượu, tay ôm một gốc linh dược quý giá, định bụng nhảy xuống vực tự vẫn để giữ khí tiết trước khi đại kiếp nghiền nát mình. Thế nhưng, khi lão nhìn xuống dưới chân, lão không thấy vực sâu, mà thấy… mây.
Mây trắng đang bay lùi lại phía sau với tốc độ kinh hoàng. Phía xa hơn là đại địa Thương Lam Giới đang nhỏ dần, nhỏ dần, rồi cuối cùng biến thành một hạt bụi mờ mịt giữa hư không đen thẳm.
“Cái… cái gì thế này?” Lý Trưởng lão dụi mắt, bầu rượu rơi choảng xuống đất. “Thanh Vân Tông… bay lên rồi? Chúng ta đang phi thăng? Không đúng, phi thăng là một người bay, sao bây giờ cả chuồng gà nhà ta cũng bay theo thế này?”
Lâm Hải Trưởng lão – người luôn đối nghịch với Diệp Phi – lúc này đang bám chặt vào một cột đá, mặt cắt không còn giọt máu. Lão nhìn thấy một màng chắn mờ ảo bọc lấy tông môn, ngăn cách hoàn toàn với những cơn bão không gian kinh hoàng ngoài kia. Điều kỳ lạ là trên màng chắn đó… thấp thoáng có hình ảnh những cây bắp cải và cà rốt xoay vòng.
“Đại năng! Chắc chắn là có đại năng cứu mạng Thanh Vân Tông chúng ta!” Một tên đệ tử hét lên đầy phấn khích.
Tô Thanh Tuyết lúc này cũng vừa kịp chạy tới từ động phủ. Nàng vốn là thiên chi kiêu nữ, tu vi Kim Đan đỉnh phong, nhưng trước cảnh tượng "toàn tông dời nhà lên trời" này, nàng cũng hoàn toàn đứng hình. Ánh mắt nàng vô tình hướng về phía Dược Viên hẻo lánh ở chân núi ngoại môn.
Ở đó, sương mù dày đặc nhất. Và nàng dường như thấy bóng dáng một nam tử đang bình thản… tưới rau, cạnh bên là một con chó vàng đang nằm ngáp ngắn ngáp dài.
“Diệp Phi…” Tô Thanh Tuyết khẽ thốt lên. Nàng nhớ tới củ cà rốt mà hắn từng cho nàng ăn, thứ đã giúp nàng đột phá bình cảnh trong một đêm. Một suy nghĩ chấn động nảy ra trong đầu: Lẽ nào người đứng sau tất cả những chuyện này lại là tên "tạp dịch" suốt ngày chỉ biết lo cho vườn cải ấy?
Trở lại phía Diệp Phi, lúc này hắn đang đổ mồ hôi hột.
“Mẹ kiếp, hệ thống! Ta bảo là dời vườn rau thôi, sao ngươi bứng cả cái tông môn đi thế này?”
Hệ thống bình thản trả lời: 【 Rễ cây trong vườn của ký chủ đã ăn sâu vào linh mạch chủ của Thanh Vân Tông. Để đảm bảo rau củ không bị đứt rễ và mất chất dinh dưỡng, hệ thống bắt buộc phải mang theo vật ký chủ đi cùng. Hiện tại đang di chuyển trong hư không giữa các vì sao, tốc độ: Mười vạn dặm mỗi giây. 】
“Điên rồi, điên thật rồi!” Diệp Phi vừa mắng vừa lén nhìn ra bên ngoài lớp màng bảo vệ.
Một mảnh vỡ của thiên thạch vỡ vụn đang lao tới như một thanh kiếm khổng lồ đủ để chém đứt một vị Hóa Thần cường giả. Diệp Phi sợ đến mức run bắn người, hắn cầm lấy một củ khoai tây đã chín, lẩm bẩm: “Đừng tới đây, đừng tới đây, bảo vệ rau là ưu tiên số một!”
Hắn ném mạnh củ khoai tây về phía mảnh vỡ kia.
“Bùm!”
Một tiếng nổ âm trầm vang lên giữa không gian chân không. Củ khoai tây bình thường kia nổ ra một quầng sáng hoàng kim rực rỡ, trực tiếp nghiền nát mảnh thiên thạch thành tro bụi, dư chấn còn quét sạch một đám quái vật hư không đang rình rập xung quanh.
Bên phía các trưởng lão đang nhìn trộm qua kính viễn vọng trận pháp:
“Các ngươi có thấy không? Vừa rồi vị đại năng kia vừa dùng một pháp bảo hình tròn, tỏa ánh kim quang, trực tiếp đánh tan thiên thạch!” Lý Trưởng lão trợn tròn mắt não bổ. “Đó chắc chắn là ‘Vạn Cổ Trấn Thiên Ấn’ truyền thuyết! Một đòn diệt thế, đây chính là thực lực của vị chân nhân đang ẩn cư tại tông ta sao?”
Tô Thanh Tuyết nhìn hướng phát ra "pháp bảo", nơi đó chẳng phải là vườn rau của Diệp Phi sao? Nàng lờ mờ thấy hắn vừa phủi tay, sau đó cúi xuống nhặt một củ khoai tây khác bỏ vào giỏ.
…
Trải qua ba ngày ba đêm bay lượn trong bóng tối vô tận, cuối cùng, quả cầu ánh sáng bao bọc Thanh Vân Tông cũng bắt đầu hạ tốc độ. Trước mặt họ là một tinh cầu màu xanh lam nhạt, nhỏ hơn Thương Lam Giới rất nhiều, nhưng toát ra một vẻ bình yên, cổ phác.
“Hệ thống, đây là đâu?” Diệp Phi hỏi, tay vẫn không rời chiếc bình tưới nước để duy trì màng bảo vệ.
【 Báo cáo ký chủ: Đây là Lam Hải Tinh, một tiểu thế giới cấp thấp nhất. Tu sĩ mạnh nhất ở đây chỉ tương đương Trúc Cơ tầng 1. Linh khí mỏng mẻo, không có tài nguyên quý hiếm, tuyệt đối không có đại năng ghé thăm. Phù hợp 100% với tiêu chí 'Cẩu' của ký chủ. 】
Diệp Phi nghe đến đây thì hai mắt sáng rực như đèn pha: “Tốt! Quá tốt! Không có tài nguyên đồng nghĩa với không có tranh giành. Trúc Cơ là mạnh nhất? Vậy ta đây 'Qi Refining tầng 3' (giả vờ) cũng đủ tự vệ rồi. Đáp xuống đó cho ta!”
Thế là, vào một buổi sáng sớm thanh bình tại Lam Hải Tinh, cư dân ở một quốc gia phàm nhân bỗng nhiên thấy trên trời có một "hòn đảo" khổng lồ hạ xuống, chậm rãi đậu lên trên một dãy núi hoang sơ nhất ở biên giới phía Tây.
Hạ cánh an toàn.
Diệp Phi bước ra khỏi thung lũng, Nhị Cẩu lon ton chạy theo sau. Hắn nhìn không gian mới, không khí tuy linh khí mỏng đến mức đáng thương nhưng lại cực kỳ trong lành.
“Từ hôm nay, ta sẽ là nông dân ở đây.” Diệp Phi hài lòng nói, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, hắn nhìn về phía mười bảy ngọn núi còn lại của Thanh Vân Tông đang nhốn nháo như vỡ tổ.
Hắn phất tay một cái, một tầng sương mù dày đặc lại che phủ Dược Viên.
“Nhị Cẩu, treo biển lên: 'Dược Viên cấm địa, ai vào sẽ bị chó cắn'. À không, thế thì lộ quá… Ghi là: 'Vùng đất có độc, mời đi đường vòng'.”
Lý Trưởng lão lúc này dẫn đầu đoàn người đáp xuống lối vào Dược Viên, quỳ sụp xuống đất, run rẩy hô lớn: “Tiền bối cứu mạng chi ân, Thanh Vân Tông nguyện đời đời kiếp kiếp cung phụng!”
Bên trong sương mù truyền ra tiếng nói già nua (đã qua xử lý âm thanh của Diệp Phi): “Các ngươi tự đi mà lập nghiệp. Ta chỉ là một kẻ trồng rau già nua, không thích ồn ào. Sau này trừ khi tông môn diệt vong, đừng tìm ta. Nếu muốn ăn rau thì mang hạt giống đến đổi ở cửa, tuyệt đối không được bước vào một bước.”
Lý Trưởng lão gật đầu lia lịa, lòng tràn đầy kính sợ: *“Đại năng quả nhiên tính tình cổ quái, ẩn cư trồng rau để trải nghiệm nhân sinh, quả là cảnh giới cao thâm!”*
Tô Thanh Tuyết đứng phía sau, nhìn chằm chằm vào màn sương mù, trong lòng khẽ cười thầm: *“Đồ ngốc Diệp Phi, ta biết là huynh mà. Nhưng nếu huynh thích đóng kịch, ta sẽ chơi cùng huynh.”*
Đêm đó, dưới ánh trăng của thế giới mới, Diệp Phi lén lút lấy hạt giống "Bí Ngô Trấn Giới" vừa được thưởng ra gieo xuống bốn góc vườn.
“Ngủ ngon thôi Nhị Cẩu. Thế giới mới, cuộc đời mới… mong là không có đứa nào dẫm nát cải bắp của mình nữa.”
Dưới chân dãy núi hoang vu, cuộc sống tu tiên kiểu "nông dân" của Diệp Phi lại bắt đầu một chương mới, giữa những ánh mắt "não bổ" cực hạn của cả một tông môn vừa mới sống sót sau đại kiếp.