Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 116: ** Phương án tẩu thoát số 99: Biến vườn rau thành hòn đảo bay
Bầu trời phía trên Thanh Vân Tông không còn là màu xanh biếc thường lệ. Những đám mây đen kịt, mang theo sắc tím sậm lởm chởm như những vết thương rỉ máu của không gian, đang cuồn cuộn đổ dồn về phía thung lũng ngoại môn. Tiếng sấm rền vang không phải là âm thanh thiên nhiên, mà là tiếng nghiến răng của quy tắc thiên địa đang muốn nghiền nát những kẻ dám "ăn gian" thọ nguyên.
Diệp Phi đứng giữa vườn rau, tay cầm chiếc cuốc gỉ, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn không phải đổ mồ hôi vì mệt, mà là vì… sợ.
"Hệ thống, ngươi nói thật đi, gấp mười lần? Ngươi có tính nhầm không?" Diệp Phi run rẩy hỏi thầm trong đầu.
【 Ký chủ đừng nghi ngờ tính toán của hệ thống. Đợt Thiên Địa Huyết Tế thứ hai sẽ tập trung vào việc tiêu diệt các dị số. Vườn rau của ngươi chứa quá nhiều linh thực cấp Thần, nồng độ linh khí đã vượt ngưỡng chịu đựng của giới diện này. Ba ngày nữa, lôi kiếp sẽ biến nơi này thành bình địa. 】
"Bình địa…" Diệp Phi lẩm bẩm, mặt tái mét. "Mấy vạt rau muống ta mới gieo hạt, còn có cả giàn mướp đang độ ra hoa. Nếu bị sét đánh, chẳng phải là mất trắng sao?"
Đối với Diệp Phi, tu vi Đại Thừa hay gì đó chỉ là phù du, nhưng một cây cải bắp bị héo là cả một bi kịch nhân sinh. Hắn nhìn quanh thung lũng nhỏ bé của mình. Sau mười năm canh tác, nơi này đã trở thành linh hồn của hắn. Có Nhị Cẩu đang nằm gặm xương dưới gốc cây đào, có chiếc ghế mây mòn vẹt nơi hắn hay nằm ngủ trưa, và quan trọng nhất là hàng rào tre chắc chắn – thứ mà hắn đã gia cố bằng 3.600 loại cấm chế phòng ngự ẩn giấu dưới lớp vỏ mục nát.
"Ở lại là chết. Phải đi, phải chạy thật xa!" Diệp Phi nghiến răng, ánh mắt lộ vẻ quyết tuyệt của một kẻ sợ chết đến cực hạn.
Hắn vứt chiếc cuốc xuống, lật đật chạy vào trong gian nhà tranh. Từ dưới gầm giường, hắn lôi ra một cuốn sổ tay dày cộp, bìa ngoài viết nắn nót: "Cẩm nang sinh tồn của Diệp Phi – 1008 phương án thoát hiểm khi gặp họa diệt môn".
Hắn lật nhanh, bỏ qua phương án số 1 "Giả chết" (vì thiên đạo không quan tâm ngươi chết hay chưa, nó cứ đánh cho nát thây), bỏ qua phương án số 45 "Độn thổ" (đất sắp nứt toác, chui xuống chỉ có nước bị kẹp thành thịt băm). Cuối cùng, ngón tay hắn dừng lại ở trang thứ 99.
**"Phương án số 99: Chuyển nhà quy mô lớn – Thăng Thiên Nhổ Rễ."**
"Đúng rồi, chính là nó!" Diệp Phi đập tay xuống bàn. "Nếu đất không an toàn, ta sẽ bay lên trời. Nếu bầu trời nơi này bị khóa, ta sẽ bay sang vị diện khác!"
Ngay lúc đó, Tô Thanh Tuyết bước vào, tay nàng vẫn còn cầm một quả cà chua đỏ mọng ăn dở. Trông thấy bộ dạng hớt hải của Diệp Phi, nàng ngẩn ngơ: "Diệp đạo hữu, huynh đang làm gì mà nhìn như sắp đi đánh trận vậy?"
Diệp Phi không ngẩng đầu lên, vừa lôi ra một xấp phù văn vàng rực vừa nói: "Thanh Tuyết, thu dọn đồ đạc đi. Trong vòng mười hơi thở, thu thập hết quần áo, bát đĩa và… và mấy củ cà rốt hôm qua ta mới thu hoạch. Chúng ta phải đi rồi."
"Đi? Đi đâu?" Tô Thanh Tuyết sửng sốt. "Bên ngoài đang là Đại Kiếp, tu sĩ Kim Đan ra ngoài còn tan thây nát hồn, huynh định đi đâu bây giờ?"
"Chỗ này sắp nổ tung rồi! Ở lại mới là tan thây!" Diệp Phi hét lên một tiếng đầy kinh hãi, rồi cầm lấy cái bình tưới nước lao ra sân.
Bên ngoài, Lý Trưởng Lão cũng vừa chạy tới, hơi thở dồn dập, sắc mặt già nua lộ vẻ kinh hoàng: "Diệp tiểu hữu! Không xong rồi! Ta vừa bói một quẻ, Thanh Vân Tông mạch khí đã tận, vạn dặm quanh đây sắp thành đất chết! Chúng ta…"
Lão chưa kịp nói hết câu thì khựng lại, đôi mắt già nua lồi ra vì kinh ngạc.
Lão thấy Diệp Phi không phải đang chạy trốn, mà đang làm một việc cực kỳ quái dị. Hắn cầm bình tưới nước, nhưng bên trong không phải là nước bình thường, mà là từng giọt chất lỏng lấp lánh như tinh tú – nước Cam Lộ nguyên chất được chưng cất từ mười năm linh khí. Diệp Phi chạy quanh chu vi thung lũng rộng mười dặm, tưới nước vào từng góc hàng rào.
"Diệp tiểu hữu… ngươi… ngươi đang tưới hoa lúc này sao?" Lý Trưởng Lão lắp bắp.
"Tưới cái đầu lão! Ta đang bôi trơn!" Diệp Phi hét lớn.
Trong mắt Diệp Phi, đây là "bôi trơn". Nhưng trong nhãn quan của một cường giả như Lý Trưởng Lão, lão nhìn thấy một cảnh tượng khiến lão muốn quỳ xuống tại chỗ. Mỗi giọt nước Diệp Phi tưới xuống đang kích hoạt những đạo ngân thượng cổ ẩn sâu dưới đất. Một vòng tròn ánh sáng khổng lồ, bao trùm toàn bộ thung lũng, đang từ từ hiện rõ.
"Trời ạ… Thiên địa đại trận? Không, đây là… Quy tắc hóa hình!" Lý Trưởng Lão run rẩy, trong lòng lại bắt đầu "não bổ" kịch liệt: "Hóa ra Diệp đạo hữu từ mười năm trước đã tiên liệu được ngày hôm nay. Hắn trồng rau không phải để ăn, mà là dùng rễ của linh thực để dệt thành một mạng lưới pháp trận khổng lồ! Từng cây bắp cải kia chính là một mắt trận, từng giàn mướp kia chính là mạch truyền dẫn linh lực! Đại năng… đây mới thực sự là tuyệt thế đại năng!"
Diệp Phi lúc này chẳng quan tâm Lý Trưởng Lão đang nghĩ gì. Hắn nhảy phắt lên không trung (thực chất là dùng một loại phù chú bay cực nhanh), tay cầm chiếc cuốc gỉ – Thần khí Thái Cổ.
"Nhổ!"
Diệp Phi quát khẽ, dùng sức cuốc mạnh xuống khoảng không trước mặt.
*Ầm!!!*
Một tiếng động rung trời chuyển đất vang lên. Cả Thanh Vân Tông rúng động. Các trưởng lão và đệ tử đang liều mình chống chọi với mây đen trên đỉnh núi đồng loạt quay đầu lại. Họ trố mắt nhìn thấy một cảnh tượng không tưởng: Thung lũng dược viên ngoại mòn vốn nghèo nàn, hẻo lánh, lúc này đang phát ra ánh sáng xanh lục lóa mắt.
Một đường nứt khổng lồ hình vòng tròn hoàn hảo xuất hiện, ngăn cách thung lũng với phần còn lại của dãy núi.
"Lên cho ta!" Diệp Phi mặt đỏ tía tai, dùng hết bình sinh để… nhổ.
Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc đào, bỗng nhiên đứng dậy, gầm nhẹ một tiếng. Âm thanh ấy nhỏ như tiếng chó sủa thông thường, nhưng khi chạm vào không trung, nó lại hóa thành một làn sóng xung kích vô hình, cắt đứt hoàn toàn mối liên kết cuối cùng giữa thung lũng và địa mạch của Thương Lam Giới.
*Vù vù vù!*
Mười dặm đất đá, bao gồm toàn bộ vườn rau, gian nhà tranh, chuồng gà, và cả một hồ nước nhỏ, bắt đầu rùng mình rời khỏi mặt đất. Nó từ từ bay lên, ban đầu chậm chạp, sau đó gia tốc như một mũi tên lao thẳng về hướng bầu trời tím ngắt.
Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão ngã ngồi xuống thảm cỏ. Họ cảm thấy trọng lực biến mất trong chốc lát, rồi thay vào đó là một cảm giác ổn định lạ kỳ. Dù thung lũng đang bay đi với tốc độ xé rách không gian, nhưng bên trong hàng rào tre, thậm chí một ngọn cỏ cũng không hề rung chuyển. Một lớp màng mỏng màu vàng nhạt bao phủ toàn bộ "hòn đảo bay", ngăn cách nó hoàn toàn với áp suất kinh khủng bên ngoài.
"Chúng ta… chúng ta đang bay?" Tô Thanh Tuyết nhìn xuống qua hàng rào. Nàng thấy dãy núi Thanh Vân Phái vĩ đại giờ chỉ còn nhỏ như một hộp diêm, thấy mây đen và những tia sét của Đại Kiếp đang gầm rú bên dưới, nhưng không cách nào chạm tới gấu áo của nàng.
Diệp Phi đáp xuống đất, thở hổn hển, vội vàng cất cái cuốc vào không gian lưu trữ: "Hộc… hộc… Phương án 99 tốn sức thật. Suýt chút nữa là gãy lưng."
Hắn quay lại, thấy hai vị "khách" đang nhìn mình như nhìn quái vật, vội vàng gãi đầu cười giả lả: "Ha ha, trò vặt thôi. Một loại cơ quan kỹ thuật của phàm nhân ấy mà. Trồng rau nhiều nên ta biết cách bứng cây mà không làm hỏng rễ, bứng luôn cả miếng đất này lên cũng cùng nguyên lý thôi, đúng không Lý lão?"
Lý Trưởng Lão cười khổ, mặt già nhăn nhúm: "Đúng… đúng cái gì mà đúng… Bứng cả mười dặm linh địa mà ngươi bảo là cơ quan phàm nhân? Ngươi có thấy thiên đạo bên ngoài đang tức đến nổ tung rồi không?"
Lão chỉ tay ra ngoài lớp màng bảo vệ.
Lúc này, Thiên Đạo của Thương Lam Giới dường như cảm nhận được "con mồi" đang chạy thoát. Một con mắt khổng lồ được tạo thành từ mây và lôi điện đột nhiên mở ra giữa hư không. Một cột sét đen nhánh, chứa đựng lực lượng hủy diệt vạn vật, giáng xuống hòn đảo bay.
"A! Sét đánh tới kìa!" Diệp Phi hét lên, vội vàng vơ lấy cái bình tưới nước, bóp mạnh vòi xịt: "Xê ra cho ta!"
Hắn xịt một hơi nước linh dịch ra ngoài cửa sổ bảo vệ.
Trong mắt Diệp Phi, đó chỉ là hành động phun nước dập bụi khi chạy trốn cho đỡ… xúi quẩy.
Nhưng dưới tác động của quán tính vận tốc và tu vi ẩn giấu của hắn, hơi nước kia phun ra ngoài, gặp phải linh khí bạo liệt của Đại Kiếp, lập tức hóa thành một đạo "Băng Hà Kiếm Khí" dài hàng ngàn trượng. Đạo kiếm khí màu trắng tuyết ấy chém đôi cột sét đen, thậm chí còn sượt qua "con mắt" của Thiên Đạo, khiến mây đen bị xé rách một mảng lớn.
*Oanh!!!*
Thiên địa yên tĩnh lại trong nháy mắt.
Thiên Đạo hình như… bị vả mặt đến ngây người. Nó không hiểu tại sao một tên nông phu lại có thể tùy tiện xịt nước một cái mà làm bị thương ý chí của cả một giới diện.
Nhân cơ hội đó, hòn đảo thung lũng của Diệp Phi chớp động một cái, lao thẳng vào hư không hỗn loạn, biến mất khỏi tầm mắt của tất cả tu sĩ Thương Lam Giới.
—
Bên trong thung lũng đang trôi dạt trong hư không.
Diệp Phi sau khi thấy không còn tiếng sét nào nữa, liền ngồi bệt xuống đất, lau mồ hôi: "May quá, chạy kịp rồi. Nước xịt khuẩn của ta vẫn còn nhạy chán."
Nhị Cẩu đi tới, dùng cái đầu lông lá dụi vào tay hắn, ánh mắt chứa đựng sự khinh thường sâu sắc: *Lão tử lần đầu tiên thấy có kẻ mang theo cả chuồng gà đi trốn kiếp, đúng là nhục nhã giới thần thú mà. Nhưng mà thôi, món canh bắp cải hầm nãy vẫn chưa ăn hết, ta tha thứ cho ngươi.*
Lý Trưởng Lão run rẩy bò dậy, lão nhìn ra bên ngoài cửa sổ bảo vệ. Thay vì bóng tối của hư không, lão thấy vô số tinh cầu xa xôi đang vụt qua. Nơi đây là thái không, là nơi mà chỉ có cấp độ Độ Kiếp đỉnh phong mới dám đặt chân tới để tìm kiếm tiên lộ.
Vậy mà bây giờ, lão đang ngồi trong một cái sân nhỏ, hít thở mùi hương của hoa cải, nhìn những con gà đang thong dong mổ thóc, và đi du lịch xuyên vũ trụ.
"Diệp đạo hữu… chúng ta giờ đi đâu?" Tô Thanh Tuyết nhẹ nhàng hỏi, giọng nàng vẫn chưa hết run.
Diệp Phi ngẫm nghĩ một chút, rồi chỉ về phía một vì sao xanh dịu dàng xa tít tắp: "Chỗ đó có vẻ bình yên. Hệ thống nói nơi ấy linh khí mỏng manh, không có tu sĩ mạnh, rất thích hợp để… khai hoang."
Lý Trưởng Lão suýt nữa ngã ngửa: "Khai hoang? Ngài bứng cả một mảnh thánh địa, chém rách thiên đạo, vượt qua hư không, chỉ để tìm một nơi vắng người… trồng rau tiếp sao?"
"Chứ không thì làm gì?" Diệp Phi ngạc nhiên nhìn lão. "Tu tiên thì có gì hay? Đánh đánh giết giết, mệt người lắm. Ta chỉ muốn sống thọ thêm mấy vạn năm, trồng thêm mấy giống cà chua mới, nhìn chúng lớn lên mỗi ngày. Đó mới là chân lý."
Hệ thống trong đầu Diệp Phi lại vang lên tiếng chuông chúc mừng:
【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành kỳ tích 'Chuyển nhà xuyên giới'. 】
【 Nhận được danh hiệu: Nông Dân Không Gian. 】
【 Phần thưởng: Một túi hạt giống 'Bí Ngô Trấn Giới'. Tác dụng: Trồng xuống đâu, nơi đó sẽ trở thành vùng đất không thể bị xâm phạm bởi các thế lực tà ác. 】
【 Tuổi thọ cộng thêm: 50.000 năm. 】
Diệp Phi cười híp mắt: "Lý lão, đừng đứng thẫn thờ nữa. Đến giúp ta một tay, rễ của mấy cây cải bắp này hơi bị lệch sau khi bay, phải bón thêm chút phân mới được!"
Dưới bầu trời rực rỡ của các vì sao, một hòn đảo xanh mướt chở theo một nông dân nhát gan, một con chó ranh ma, một nàng tiên xinh đẹp và một vị trưởng lão "não bổ" quá đà, cứ thế bình thản tiến về phía trước, để lại đằng sau một Tiên giới đang điên cuồng vì đại nạn.
Đối với Diệp Phi, dù thế giới có sụp đổ, miễn là đất vẫn còn màu mỡ và hạt giống vẫn trong tay, thì mọi chuyện vẫn cứ là… "tình ổn".
Hắn lấy từ trong túi áo ra một hạt hạt giống dưa hấu, xoa xoa nhẹ: "Đợi đến nơi mới, ta sẽ trồng một quả dưa hấu to bằng căn nhà này, lúc đó mời hai người ăn thỏa thích!"
Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão nhìn nhau, đồng thanh thở dài. Người đàn ông này, quả thực là cái gai kỳ quặc nhất, cẩu nhất, nhưng cũng an toàn nhất trong cả vạn giới tiên môn.