Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 115: ** Đại Kiếp Luân Hồi chính thức bắt đầu
Thanh Vân Tông, thung lũng ngoại môn.
Trời vừa rạng sáng, nhưng hôm nay không có những tia nắng vàng ấm áp len lỏi qua kẽ lá. Thay vào đó, một màn sương mù màu chì dày đặc bao phủ lấy toàn bộ dãy núi. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng côn trùng rỉ rả vốn có của vùng dược viên cũng biến mất không sảy một dấu vết.
Diệp Phi ngồi trong gian nhà tranh, trước mặt hắn là một chiếc bàn gỗ đơn sơ, trên bàn bày sẵn một bát cháo trắng bốc khói nghi ngút và một đĩa dưa muối giòn tan – thành phẩm từ những củ cải "Ngưng Khí Thần Thủ" hắn vừa thu hoạch tối qua. Tuy nhiên, đũa của hắn đã dừng giữa không trung rất lâu.
Trong tâm thức của hắn, âm thanh điện tử khô khốc của hệ thống vang lên dồn dập, phá vỡ sự im lặng tuyệt đối:
【 Cảnh báo! Cảnh báo! Linh khí trong thiên địa đang suy giảm với tốc độ 0,001% mỗi giây! 】
【 "Đại Kiếp Luân Hồi: Thiên Địa Huyết Tế" đã được kích hoạt. Tiến độ: 1%. 】
【 Lời khuyên cho ký chủ: Đóng cửa, thả chó, trồng thêm rau bắp cải để tăng phòng ngự. Cố gắng không thở mạnh để tránh bị Thiên đạo chú ý. 】
Diệp Phi thở dài một hơi, chậm rãi đặt đũa xuống. Hắn liếc mắt nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đang dần chuyển từ màu xám chì sang một sắc đỏ thẫm rợn người, giống như có ai đó vừa đổ cả một chậu máu tươi lên tấm lụa xanh đại ngàn.
"Cuối cùng cũng tới rồi sao?" Hắn lẩm bẩm, tay trái nhanh chóng bấm quyết, tính toán một quẻ Thiên Cơ.
Một giây sau, trên trán Diệp Phi rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Quẻ tượng chỉ hiện ra đúng một chữ: "Hung". Hắn không tin, tiếp tục bấm quẻ thứ hai, thứ ba… cho đến quẻ thứ bốn mươi chín theo quy luật "Đại Diễn Chi Số", kết quả vẫn là "Hung", nhưng phía sau đã bắt đầu thấp thoáng một chữ "Phát".
"Cát trong hung, hay là phát tài trong hoạn nạn? Không, đạo lý của mình là sống thọ, không phải là làm giàu."
Hắn đứng dậy, bước ra ngoài sân. Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò thường ngày chỉ biết nằm phơi nắng – lúc này đang đứng thẳng người, hai chân sau đạp đất, đôi tai dựng đứng, đôi mắt xanh biếc của nó nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định giữa những đám mây máu. Trong cổ họng nó phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục, thứ khí tức thuộc về một loài Thần thú viễn cổ bắt đầu rục rịch trỗi dậy dưới lớp da sần sùi.
"Nhị Cẩu, nằm xuống. Ngươi muốn mời lôi kiếp tới đánh tan vườn cải của ta à?" Diệp Phi gõ nhẹ cái cán cuốc lên đầu con chó.
Nhị Cẩu ngay lập tức "ẳng" một tiếng, thu lại toàn bộ uy áp, trở về dáng vẻ con chó cỏ tội nghiệp, cụp đuôi đi theo sau lưng Diệp Phi. Nhưng trong lòng nó đang mắng thầm: *Ông chủ, Thiên đạo sắp sập tới nơi rồi, ngài vẫn lo mấy cây cải đó à? Cái bầu trời kia là nó muốn ăn thịt cả thế giới đấy!*
Diệp Phi không để ý đến suy nghĩ của nó, hắn bắt đầu triển khai kế hoạch bảo vệ 108 lớp của mình.
"Đầu tiên là 'Thập Phương Hóa Diệt Trận' phải đổi tên thành 'Trận Pháp Giữ Ẩm Vườn Rau'. Tiếp theo là 'Vạn Cổ Tuyệt Thiên Trận' phải ngụy trang thành 'Hàng Rào Chống Thỏ Trộm'. Cuối cùng…"
Diệp Phi lấy bình tưới nước ra, đổ vào đó một gáo nước được lấy từ đáy của chiếc giếng cũ sau vườn. Nước trong giếng bình thường không có gì lạ, nhưng khi đổ vào bình tưới, nó tỏa ra một mùi hương dịu mát làm dịu đi cái sắc đỏ rợn người trên bầu trời. Đây là nước "Vạn Vật Cam Lộ", mỗi giọt đều chứa đựng sức sống dồi dào, đủ để khiến một cây cổ thụ khô héo hóa thành tinh linh chỉ sau một đêm.
Hắn bắt đầu tưới nước cho đám hành lá. Kỳ lạ thay, khi làn nước chạm vào những cây hành dài mảnh, chúng không những không mềm đi mà lại rung rinh nhẹ, phát ra tiếng "vút vút" xé gió, hệt như hàng ngàn thanh tuyệt thế thần kiếm đang rút khỏi bao.
…
Cùng lúc đó, tại Đại điện của Thanh Vân Tông.
Tông chủ và các trưởng lão đứng trên đỉnh núi cao nhất, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch như tờ giấy. Bầu trời lúc này đã đỏ rực như lửa thiêu, một vầng trăng máu khổng lồ hiện rõ giữa ban ngày.
"Linh khí… linh khí đang khô cạn!" Một trưởng lão run rẩy kêu lên. Lão cảm thấy linh lực trong Kim Đan của mình đang có dấu hiệu tràn ra ngoài, bị hút vào khoảng không như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Lý Trưởng lão – người bạn già hay qua vườn Diệp Phi uống rượu – cũng đang đứng đó. Khác với vẻ hoảng loạn của mọi người, lão nhìn chằm chằm về hướng thung lũng của Diệp Phi. Lão nhớ lại lời Diệp Phi từng nói vài ngày trước khi đang nhổ cỏ: *"Lý lão, rau năm nay tốt quá mức, e là thiên địa sắp có một cơn 'thu hoạch' lớn. Chúng ta trồng rau cũng giống như trời xanh nuôi sinh linh, khi chín rồi, ai cũng muốn hái thôi."*
Lúc đó Lý Trưởng lão chỉ cười bảo Diệp Phi quá lo xa, nhưng bây giờ nghĩ lại, lão thấy lạnh cả sống lưng.
"Đại năng! Chắc chắn Diệp tiểu hữu là một vị đại năng đang ẩn cư!" Lý Trưởng lão thầm nghĩ, mắt lóe lên một tia hy vọng. "Hắn nói có cách thu hoạch, nghĩa là hắn có cách vượt qua kiếp nạn này!"
Ngay khi đó, Tô Thanh Tuyết – Thiên kiêu xinh đẹp nhất tông môn – đáp xuống đỉnh núi trên một thanh phi kiếm màu xanh nhạt. Sắc mặt nàng tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn giữ được vẻ kiên định.
"Tông chủ, bên ngoài đã loạn rồi! Các thế lực khác bắt đầu tranh đoạt linh thạch điên cuồng, có những tiểu tông môn đã bị tàn sát sạch sẽ chỉ trong một nỗ lực tìm kiếm bảo vật chống đỡ Thiên Kiếp. Huyết vân này đang hút lấy sinh mệnh lực của phàm nhân, ngay cả tu sĩ chúng ta cũng không trụ được lâu."
Tông chủ thở dài, ánh mắt đầy bi thương: "Thương Lam Giới trăm vạn năm một lần Đại Kiếp, Thiên đạo muốn tước đi tất cả để tái sinh. Chúng ta… chỉ là những con sâu cái kiến trong tay trời đất mà thôi."
"Không!" Tô Thanh Tuyết bỗng lên tiếng, trong đầu nàng hiện ra hình bóng của người thanh niên lặng lẽ cuốc đất trong vườn rau. "Có lẽ vẫn còn một nơi…"
Nàng không kịp giải thích, quay đầu phi hành về hướng thung lũng ngoại môn. Lý Trưởng lão thấy vậy cũng vội vàng hô hoán: "Tô sư điệt, đợi ta với! Đi theo nàng, chỉ có chỗ đó là an toàn nhất!"
…
Trong thung lũng, Diệp Phi vừa hoàn thành lớp phòng ngự thứ mười hai. Hắn lau mồ hôi trên trán, nhìn đám bắp cải béo tròn xanh mướt của mình một cách hài lòng.
Đột nhiên, từ phía xa, hai luồng ánh sáng hạ xuống cổng thung lũng.
Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng lão đáp xuống đất với bộ dạng hớt hải. Khi họ bước vào phạm vi thung lũng, một cảm giác kỳ diệu lập tức bao trùm lấy họ. Cái cảm giác bị bóp nghẹt linh hồn biến mất, bầu trời đỏ như máu ở ngoài kia khi nhìn qua màn sương mù của thung lũng dường như trở nên nhạt nhòa, chỉ như một buổi hoàng hôn bình lặng.
"Diệp… Diệp đạo hữu!" Tô Thanh Tuyết hổn hển gọi, bộ ngực phập phồng dưới lớp y phục mỏng. Nàng nhìn thấy Diệp Phi vẫn đang bình thản cầm chiếc bình tưới nước, thái độ vô tư lự hệt như thế giới ngoài kia chưa hề xảy ra chuyện gì.
Diệp Phi nhướng mày, tỏ vẻ ngạc nhiên (thực ra hắn đã thấy họ từ lúc còn cách mười dặm): "Ơ, Tô đạo hữu, Lý lão, hai người sao lại rảnh rỗi sang đây vậy? Có chuyện gì xảy ra ở trên kia à?"
Lý Trưởng lão liếc nhìn xung quanh, đôi mắt già nua của lão co rụt lại khi thấy những cây hành lá đang rung động phát ra kiếm ý kinh thiên. Lão lại nhìn thấy Nhị Cẩu đang ngồi xổm cạnh gốc cây, ánh mắt của nó khi nhìn lão giống như nhìn một miếng thịt mọng nước (thực ra Nhị Cẩu chỉ đang thèm bát cháo của Diệp Phi).
"Tiểu hữu, ngươi thật sự không biết sao? Trời… trời sập đến nơi rồi!" Lý Trưởng lão giọng run run chỉ tay lên bầu trời đỏ rực. "Đại Kiếp Luân Hồi đã bắt đầu, Tiên giới sụp đổ, Thương Lam Giới sắp biến thành biển máu, mà ngươi vẫn ngồi đây… tưới hành?"
Diệp Phi gãi đầu, cười hì hì: "À, trời hơi nóng chút thôi mà lão. Rau nó héo, tôi phải tưới nước. Rau mà chết thì lấy gì mà ăn? Lý lão vào nhà làm bát canh cho mát, nóng giận hại gan đấy."
Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc khó tả. Nàng là người đã ăn qua rau của hắn, nàng biết từng cọng rau muống ở đây đều chứa đựng tinh hoa mà một viên Đan dược cực phẩm cũng không bằng. Nàng quan sát kỹ những "hàng rào tre" mà Diệp Phi vừa mới dựng lên. Mỗi đốt tre đều được khắc những ký hiệu kỳ quái mà nàng chỉ nhìn vào một giây thôi đã thấy linh hồn như bị cuốn vào một vòng xoáy thời gian bất tận.
"Trận pháp!" Nàng kinh hãi thốt lên. "Đây không phải là hàng rào tre… đây là Vạn Cổ Khốn Thiên Trận đã thất truyền!"
Diệp Phi giật thót, vội vàng phủ nhận: "Ấy chết, Tô cô nương chớ nói bừa. Đây là tre mọc dại, tôi gọt lại cho nó thẳng để ngăn thỏ rừng vào ăn vụng bắp cải thôi. Trận pháp gì ở đây, tôi chỉ là tu sĩ Luyện Khí tầng 3, làm sao biết mấy thứ đó."
Lý Trưởng lão cười khổ: "Tiểu hữu, đến lúc này rồi ngươi còn định lừa chúng ta sao? Ngoài kia thiên hạ thái bình, linh lực khô kiệt, tu sĩ Kim Đan như ta còn cảm thấy sinh mệnh đang trôi mất. Vậy mà thung lũng này của ngươi linh khí đậm đặc đến mức hóa sương, rau xanh tốt hơn cả linh dược vạn năm. Nếu đây là tu vi Luyện Khí tầng 3, thì lão già này thà đập đầu vào củ cải của ngươi mà chết cho rồi!"
Diệp Phi thở dài, đúng là không giấu nổi nữa mà. Hắn xua tay: "Thôi được rồi, hai vị nếu đã tới thì cứ ở lại đây trú một thời gian. Nhưng nhớ kỹ, không được đụng vào vườn rau phía đông, chỗ đó tôi mới bón… phân hơi mạnh, sơ sẩy là nổ tan xác đấy." (Thực tế là hắn đã gài "Khoai tây hạt nhân" ở đó).
Lúc này, bầu trời bên ngoài thung lũng bắt đầu có những biến đổi dữ dội hơn. Những tiếng sấm màu máu nổ vang rền trời đất, từng tia sét đỏ rực dài hàng vạn dặm chém ngang tầng không, trực tiếp xé toạc mây mù của Thanh Vân Tông.
Một giọng nói âm u, già cỗi, chứa đựng uy nghiêm của trời đất bỗng chốc vang lên, vọng vào tai từng sinh linh trong Thương Lam Giới:
*"Chu kỳ 100.000 năm đã điểm. Vạn vật là cỏ rác, trời đất dùng để luyện huyết. Khai mở – Thiên Địa Huyết Tế!"*
Theo tiếng nói đó, một luồng áp lực vô hình từ trên cao ép xuống. Các ngọn núi xung quanh Thanh Vân Tông bắt đầu sụp đổ, thảm thực vật héo úa chỉ trong chớp mắt. Những đệ tử ngoại môn của tông môn chưa kịp phản ứng đã bị hóa thành những làn sương máu, bị hút thẳng lên vầng trăng màu đỏ trên bầu trời.
Thanh Vân Đại Điện bắt đầu phát ra ánh sáng phòng ngự, nhưng chỉ trụ được vài giây liền nghe thấy những tiếng "răng rắc". Đại trận hộ tông nghìn năm của Thanh Vân Tông, trước mặt Đại Kiếp này, chẳng khác gì một tấm gương mỏng manh sắp vỡ.
Lý Trưởng lão và Tô Thanh Tuyết đứng trong vườn của Diệp Phi, mặt cắt không còn một giọt máu. Họ có thể thấy được màn chắn ánh sáng màu xanh lá nhạt đang bao phủ lấy thung lũng nhỏ này. Khi những tia sét đỏ đánh xuống màn chắn đó, chúng không hề nổ tung mà ngược lại, bị màn chắn hút lấy, chuyển hóa thành linh lực màu tím nhạt, nhẹ nhàng rơi xuống bón cho những cây cà chua gần đó.
Những cây cà chua sau khi hấp thụ năng lượng lôi điện Đại Kiếp, trái bỗng trở nên lấp lánh như những viên hồng ngọc quý giá nhất thế gian.
Diệp Phi nhìn mấy tia sét, lẩm bẩm mắng mỏ: "Mẹ kiếp, đánh đâu không đánh lại đánh vào đúng góc trồng cà chua. Làm trái nó chín sớm quá, ăn không kịp thì hỏng hết!"
Hắn bực mình cầm cái cuốc gỉ lên, chỉ thẳng lên trời: "Này cái ông trên kia! Thu hoạch của ông thì ông cứ thu, nhưng làm ơn giữ khoảng cách với nhà tôi ra! Nếu làm hỏng một gốc rau của tôi, tôi sẽ lấy cái cuốc này đào mả tổ nhà ông lên đấy!"
Lý Trưởng lão suýt chút nữa ngã ngửa. Ông ấy đang mắng ai? Ông ấy đang mắng Thiên Đạo à?
Nhưng kỳ lạ thay, sau tiếng mắng của Diệp Phi, những tia sét màu máu đang điên cuồng oanh tạc xung quanh thung lũng đột nhiên dừng lại như bị khựng lại. Một đám mây đỏ khổng lồ ngưng tụ ngay phía trên đầu họ, dường như Thiên Đạo đang sững sờ vì có kẻ dám khiêu khích mình.
Một khuôn mặt khổng lồ, do sương máu cấu thành, hiện ra trên tầng mây, đôi mắt to như cái ao nhìn chằm chằm xuống Diệp Phi. Một luồng uy áp đủ để bóp chết một vị Hóa Thần đại năng ập xuống.
Tô Thanh Tuyết không chịu nổi áp lực này, nàng khuỵu xuống, cảm thấy kinh mạch trong người sắp nổ tung.
"Oẳng!"
Một tiếng chó sủa lười biếng vang lên. Nhị Cẩu chậm rãi bước ra khỏi bóng cây, nó ngước đầu lên nhìn khuôn mặt sương máu kia, trong đôi mắt xanh biếc bỗng hiện lên một ký hiệu hình xoáy nước cực kỳ cổ quái.
*Cút!* – Đó là thông điệp mà Nhị Cẩu phát ra bằng ý thức.
Sóng xung kích từ tiếng sủa đó đập thẳng vào khuôn mặt khổng lồ kia. Trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, khuôn mặt sương máu kia giống như bị một bàn tay tát cực mạnh, vỡ tan thành từng mảng linh khí. Đám mây đỏ phía trên thung lũng của Diệp Phi ngay lập tức rút đi sạch sẽ, bầu trời nơi đây trở lại vẻ bình lặng như thường, dù ngoài kia vẫn là địa ngục trần gian.
Thiên Đạo, hình như… vừa mới né tránh chỗ này?
Diệp Phi phủi phủi bụi trên áo, không thèm nhìn lên trời nữa: "Đúng là đồ không có văn hóa, cứ phải để Nhị Cẩu quát mới chịu đi. Nào, Tô đạo hữu, Lý lão, hai người đừng đứng đó nữa. Cà chua chín rồi, vào rửa sạch rồi mỗi người một quả, coi như ăn cho đỡ sợ."
Lý Trưởng lão cầm quả cà chua trên tay, thấy nó vẫn còn vương chút tia lôi điện tím nhạt nhảy nhót. Lão nuốt nước miếng ực một cái, nhìn Diệp Phi như nhìn một con quái vật.
"Diệp… Diệp đại năng… à không, Diệp đạo hữu. Quả này là linh quả cấp mấy?"
Diệp Phi đang rửa tay, thản nhiên đáp: "Quả này à? Tôi gọi là cà chua 'Độ Kiếp Thăng Thiên'. Ăn vào thì tu vi có tăng hay không tôi không biết, nhưng chắc chắn là vị nó hơi chua chua ngọt ngọt, làm nước sốt đậu phụ thì tuyệt hảo."
Tô Thanh Tuyết cắn một miếng nhỏ. Ngay lập tức, nàng cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ và tinh khiết tràn ngập tứ chi bách hài. Những tổn thương do áp lực Thiên Đạo vừa gây ra không những biến mất, mà bình chướng của Kim Đan tầng 5 của nàng rung động mạnh mẽ, "Răng rắc" một tiếng, phá vỡ ngay lập tức, tiến vào tầng 6, rồi tầng 7… tốc độ thăng cấp nhanh đến mức chính nàng cũng phải hoảng sợ.
Nàng nhìn Diệp Phi đang thong thả nhặt những lá hành bị rơi, nước mắt không kìm được chảy xuống. Ngoài kia, cả thế giới đang gào thét trong tuyệt vọng, bao nhiêu cường giả đang nỗ lực hết mình chỉ để giữ lại một hơi tàn, vậy mà ở đây, một củ hành, một quả cà chua lại có thể làm đảo lộn mọi quy luật tu luyện.
"Cẩu… Ngài thật sự cẩu quá mà." Nàng thì thầm trong lòng.
Diệp Phi đột nhiên quay lại nhìn nàng, ánh mắt chân thành: "Cô nói gì cơ?"
"Dạ không… em nói cà chua ngon quá ạ." Nàng vội vàng cúi đầu, mặt đỏ rực như quả cà chua nàng đang cầm.
Trong lúc đó, Nhị Cẩu đã nằm lại chỗ cũ, mắt nhắm hờ. Nó cảm nhận được ngoài kia, cuộc thanh trừng lớn nhất trong vòng mười vạn năm đang bắt đầu cao trào. Mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa khắp không gian, nhưng trong thung lũng nhỏ này, mùi hương thơm dịu của hoa cải và vị nồng của đất vừa tưới nước đã ngăn chặn tất cả những ô uế ngoài kia.
Hệ thống trong đầu Diệp Phi lại nhảy số liên tục:
【 Chúc mừng ký chủ bảo vệ thành công vườn rau qua đợt tấn công đầu tiên của Thiên Đạo. 】
【 Phần thưởng: Hạt giống 'Khoai Lang Tẩy Tủy'. Tác dụng: Ăn vào có thể khiến người thường lập tức đạt được Tiên cốt, tu sĩ ăn vào sẽ loại bỏ hoàn toàn đan độc tích tụ lâu năm. 】
【 Tuổi thọ cộng thêm: 10.000 năm. 】
【 Cảnh báo: Thiên Đạo sẽ quay lại sau 3 ngày nữa với cường độ mạnh gấp 10 lần. Đề nghị ký chủ trồng thêm nhiều tỏi để xua đuổi tà khí. 】
Diệp Phi bĩu môi. Tăng 10.000 năm tuổi thọ đối với hắn giờ cũng chỉ là những con số. Hắn nhìn hạt giống khoai lang trong tay, lại nhìn hai người khách đang ngồi run rẩy trong nhà.
"Phải trồng tỏi thôi." Hắn quyết định. "Thiên địa huyết tế gì chứ, đừng có để mùi máu làm ảnh hưởng tới vị bắp cải cuộn của ta là được."
Bên ngoài thung lũng, toàn bộ dãy núi Thanh Vân Phái đã bắt đầu đổ sập, nhưng chỉ riêng một góc nhỏ bé của vườn rau là vẫn vững chãi giữa sóng dữ Đại Kiếp, tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu mát, trở thành điểm tựa sinh tồn cuối cùng của một thế giới đang trên bờ vực diệt vong.
Cuộc chơi trốn tìm với Thiên Đạo của vị nông dân nhát gan nhất lịch sử tu tiên, giờ mới chính thức bắt đầu bước vào giai đoạn gay cấn nhất.