Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 114: ** Vạn Kiếm Quy Tông phiên bản… thu hoạch vụ mùa

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:34:21 | Lượt xem: 2

Sương sớm còn vương trên những kẽ lá, bao phủ thung lũng xanh mướt của ngoại môn Thanh Vân Tông trong một màn lụa trắng mờ ảo. Không khí thanh tân mang theo mùi đất ẩm và hương thơm thanh khiết của linh dược dịu nhẹ lan tỏa.

Trong căn chòi gỗ nhỏ, Diệp Phi vươn vai một cái, xương cốt kêu lên những tiếng "răng rắc" giòn tan. Hắn đẩy cửa bước ra, nhìn về phía mảnh ruộng phía Đông, nơi có hàng vạn cây hành lá xanh mướt đang vươn cao, đầu lá nhọn hoắt như những mũi kiếm chỉ thẳng lên trời.

"Hệ thống, hôm nay là ngày thu hoạch Thiên Kiếm Hành đúng không?" Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu.

Một bảng điều khiển ảo hiện lên trước mắt hắn:
【Nhiệm vụ: Thu hoạch Thiên Kiếm Hành (Cấp độ: Thần cấp sơ giai).】
【Tiến độ: 10,000/10,000 cây đã chín muồi.】
【Ghi chú: Loại hành này chứa đựng Kiếm Ý Thuần Nhất, khi thu hoạch cần cẩn trọng kẻo bị thương. Thân là một nông dân chuyên nghiệp, xin hãy dùng phương thức thanh nhã nhất để thu hoạch.】

Diệp Phi nhếch mép. Thanh nhã? Đối với một kẻ luôn lấy tôn chỉ "Cẩu đạo" làm đầu như hắn, thanh nhã đồng nghĩa với việc nhanh, gọn, lẹ và không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Suốt ba năm qua, hắn đã đổ không biết bao nhiêu nước Cam Lộ và phân bón tinh chế từ lân phiến rồng đất để nuôi nấng đám hành này. Đám Thiên Kiếm Hành này không chỉ đơn thuần là rau, mà dưới sự ảnh hưởng từ hơi thở "Trình độ Tiên Đế" của hắn lúc ngủ, chúng đã sớm sinh ra linh tính, mỗi nhành hành đều sắc lẹm chẳng kém gì pháp bảo hạ phẩm.

Cách đó không xa, dưới gốc cây cổ thụ "già nua" (thực chất là Linh thụ Vạn Năm được Diệp Phi dùng để treo võng), Nhị Cẩu đang nằm bò, một con mắt nhắm một con mắt mở. Nó nhìn đám hành đang rung rinh phát ra những tiếng "vút vút" xé gió mà khinh bỉ hừ mũi một cái.

*Chỉ là mấy cọng hành thôi mà, có cần làm quá lên thế không? Chủ nhân đúng là rảnh rỗi quá mức.* Nhị Cẩu thầm nghĩ, rồi lại vùi đầu vào hai chân trước, tiếp tục giấc mộng nhai xương đùi Chân Long của mình.

Tuy nhiên, Diệp Phi không hề hay biết rằng, lúc này, bên ngoài trận pháp "Bù Nhìn Đuổi Quạ" của thung lũng, đang có hai vị khách không mời mà đến.

Đó là Tô Thanh Tuyết và một lão già vận trường bào xám, khí độ phi phàm. Lão già này không ai khác chính là Kiếm Trưởng Lão của Thiên Kiếm Tông – người vừa đến Thanh Vân Tông để bàn việc liên minh.

"Thanh Tuyết, ngươi nói trong thung lũng này có vị ẩn thế cao nhân có thể chỉ điểm kiếm đạo?" Kiếm Trưởng Lão nheo mắt nhìn vào màn sương mù, giọng điệu đầy vẻ nghi hoặc. "Ta thấy nơi này linh khí loãng vô cùng, rõ ràng là một nơi đất cằn sỏi đá cho đệ tử tạp dịch, làm sao có thể…"

Tô Thanh Tuyết sắc mặt nghiêm nghị, nhỏ giọng nhắc nhở: "Tiền bối, xin hãy cẩn trọng lời nói. Vị Diệp đạo hữu này thích tĩnh lặng, ngài ấy tự xưng là người trồng rau, nhưng mỗi hành động đều chứa đựng chí lý thiên địa."

Kiếm Trưởng Lão cười nhạt, định lên tiếng phản bác thì đột nhiên, sắc mặt lão đại biến.

"Vút! Vút! Vút!"

Từ sâu trong thung lũng, một loại dao động kiếm khí mãnh liệt đến mức khiến linh kiếm đeo bên hông lão cũng phải rung lên bần bật như đang run sợ.

Trong vườn rau, Diệp Phi khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được gió mùa đang thổi tới, nếu không thu hoạch ngay, những tinh hoa của Thiên Kiếm Hành sẽ bị gió tán đi mất.

"Thật là phiền phức, dùng liềm cắt từng cây thì đến bao giờ mới xong?" Diệp Phi lầm bầm. Hắn lau mồ hôi trên trán, rồi bỗng nhiên đứng thẳng người dậy.

Khoảnh khắc đó, khí tức của hắn hoàn toàn thay đổi. Mặc dù bề ngoài vẫn là Luyện Khí tầng 3, nhưng trong mắt những cường giả thực sự, hắn lúc này giống như một hố đen có thể nuốt chửng cả bầu trời.

Diệp Phi đưa tay ra, năm ngón tay xòe rộng, rồi khẽ lật lòng bàn tay lên phía trên.

"Hành tới!"

Hắn hô nhẹ một tiếng. Trong thâm tâm Diệp Phi, hắn chỉ đang sử dụng một "Kỹ năng thu gom nông sản" mà hệ thống mới tặng – một kiểu máy hút bụi quy mô lớn dành cho nông dân.

Nhưng trong mắt của Kiếm Trưởng Lão và Tô Thanh Tuyết đứng ngoài ranh giới, họ lại thấy một cảnh tượng khiến cả đời này họ không thể nào quên.

"Oanh!"

Hàng vạn nhành Thiên Kiếm Hành xanh mướt đột ngột rít lên. Chúng không phải bị nhổ lên, mà là tự mình thoát thai hoán cốt, hóa thành hàng vạn luồng kiếm khí màu xanh lục rực rỡ, bay vọt lên không trung.

Mười vạn cây hành là mười vạn thanh kiếm!

Bầu trời thung lũng vốn đang xám xịt bởi sương mù, trong chớp mắt bị ánh sáng kiếm quang xanh biếc phủ kín. Kiếm khí tung hoành khắp tứ phương, nhưng kỳ lạ là nó không hề làm hư hại đến bất kỳ ngọn cỏ nào khác trong vườn, trái lại còn tạo thành một trận đồ kiếm pháp cổ xưa, huyền diệu tới mức khó tin.

"Vạn… Vạn Kiếm Quy Tông?!" Kiếm Trưởng Lão run rẩy quỳ sụp xuống đất, đôi mắt đục ngầu tràn đầy sự kinh hãi. "Không… đây không phải là Vạn Kiếm Quy Tông bình thường! Đây là Kiếm Đạo Khởi Nguyên! Mỗi một đạo kiếm quang kia đều ẩn chứa một loại quy luật riêng biệt! Trời đất ơi, ta đã thấy cái gì thế này?"

Tô Thanh Tuyết cũng ngây người. Cô thấy Diệp Phi đứng giữa "biển kiếm xanh", tay vẫy một cái nhẹ nhàng như đang dệt lụa.

Mười vạn nhành hành xoay vòng trên không trung, tạo thành một cơn lốc kiếm khí khổng lồ. Tiếng gió rít lên như tiếng rồng ngâm hổ gầm, vang vọng khắp vạn dặm Thanh Vân Tông. Tất cả đệ tử kiếm tu của tông môn lúc này đều cảm thấy kiếm trong tay mình như muốn thoát vỏ bay đi, hướng về phía thung lũng hẻo lánh mà bái lạy.

Diệp Phi ở trong "mắt bão", miệng vẫn lầm bầm trách móc: "Cái máy hút này ồn quá, lần sau phải bảo hệ thống giảm âm thanh xuống mới được. Thật là mất trật tự."

Hắn khẽ quát một tiếng: "Vào kho!"

Cánh tay Diệp Phi đưa ra, hướng về phía kho gỗ trống ở góc vườn.

Lập tức, mười vạn đạo kiếm quang xanh biếc kia như nghe thấy thánh chỉ, đồng loạt đổi hướng. Chúng xếp thành hàng dài tắp, nối đuôi nhau lao thẳng vào cửa kho gỗ với tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.

"Vèo! Vèo! Vèo!"

Chỉ trong nháy mắt, mười vạn cây Thiên Kiếm Hành đã nằm gọn trong kho, được bó thành từng bó mười cây một, ngay ngắn vô cùng. Bụi bặm trên đất thậm chí còn chưa kịp bay lên thì mọi chuyện đã kết thúc.

Diệp Phi phủi phủi tay, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn của một người nông dân vừa làm xong việc nặng. "Xong rồi! May mà mình nhanh tay, không thì đám hành này mà bị héo là mất giá ngay."

Bên ngoài, Kiếm Trưởng Lão mặt cắt không còn một giọt máu. Lão nhìn về phía kho gỗ – nơi mà lão tin chắc rằng nếu ai dám đột nhập vào đó, mười vạn đạo kiếm khí kia sẽ băm vằn kẻ đó ra trong vòng một nốt nhạc.

"Đại năng… đây đích thực là Tiên Nhân!" Kiếm Trưởng Lão lắp bắp, giọng nói run rẩy không thành tiếng. "Hắn chỉ dùng mấy nhành hành… đã có thể diễn luyện ra đỉnh cao kiếm đạo của toàn bộ đại lục này. Thanh Tuyết, chúng ta không thể vào, tuyệt đối không thể vào! Chúng ta không đủ tư cách để bái kiến ngài ấy!"

Tô Thanh Tuyết hít một hơi thật sâu, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào bóng dáng áo vải đang thản nhiên cầm bình tưới nước đi tưới những gốc cà chua gần đó. Cô thầm nghĩ: *Diệp đạo hữu, ngài luôn nói mình chỉ muốn trồng rau, nhưng mỗi lần ngài "trồng rau" là một lần ngài đảo lộn nhận thức của thế giới này.*

Lúc này, Diệp Phi bỗng dừng lại, hắn khẽ quay đầu nhìn về hướng cổng vào thung lũng.

*Hử? Hình như có ai đó đang nhòm ngó mình?* Diệp Phi bắt đầu cảm thấy lo lắng. *Không lẽ mình làm rơi một nhành hành ra ngoài khiến người ta phát hiện? Không được, phải cẩn thận hơn nữa.*

Hắn ngay lập tức bói một quẻ. Kết quả hiện lên: "Hung nhẹ – Có ruồi muỗi quấy rầy".

Diệp Phi sắc mặt trầm xuống, hắn nhặt lấy một củ khoai tây to bằng nắm tay, lầm bầm: "Để cho chắc ăn, mình phải tăng cường trận pháp phòng thủ thôi. Nếu có kẻ nào định vào trộm rau, mình sẽ cho hắn biết thế nào là khoai tây nổ!"

Nói rồi, hắn ném củ khoai tây vào một góc khuất. "Ầm!" Một tiếng động nhỏ vang lên, nhưng trong linh giác của những kẻ đứng ngoài, đó giống như một quả bom nguyên tử vừa được đặt xuống, sẵn sàng san phẳng cả vùng trời nếu có ai chạm vào.

Kiếm Trưởng Lão thấy cảnh đó, mồ hôi hột chảy như tắm: "Nhanh! Đi mau! Tiền bối đang hạ lệnh đuổi khách rồi! Nếu còn ở lại, chúng ta sẽ biến thành phân bón cho vườn rau của ngài ấy mất!"

Hai người nhanh chóng rút lui, bước chân loạn xạ như chạy trốn khỏi tử thần.

Trong khi đó, Diệp Phi đã quay trở lại bếp, nhóm lửa chuẩn bị làm món "Canh Hành Kiếm Ý" để bồi bổ sau buổi thu hoạch vất vả. Hắn vừa thổi lửa vừa vuốt ve cái bình tưới nước "Thái Cổ" của mình, mỉm cười hiền hậu:

"Làm nông vất vả thật, nhưng bù lại, không khí yên bình thế này thì tu hành mười vạn năm cũng chẳng đổi được. Nhị Cẩu, vào ăn cơm!"

Nhị Cẩu lười biếng bò dậy, cái đuôi vẫy vẫy vài cái. Nó nhìn cái kho chứa đầy "kiếm khí" kia, lại nhìn chủ nhân đang hì hục thái hành, trong lòng thầm than: *Cái thung lũng này, đúng là nơi nguy hiểm nhất và cũng là nơi bình yên nhất cái thế giới tu tiên này rồi.*

Dưới ánh nắng nhạt của buổi sớm, khói bếp từ thung lũng ngoại môn lững lờ bay lên, hòa quyện vào mây trời Thanh Vân Tông, che giấu đi một sự thật rằng: Một vị thần vừa thu hoạch xong "đại đạo" của mình chỉ bằng vài động tác đơn giản.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8