Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 113: ** Trồng \”Cây Kiếm\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:33:32 | Lượt xem: 2

Sương sớm trên đỉnh núi phía sau Dược Viên của Thanh Vân Tông vẫn còn dày đặc như một lớp lụa trắng, bao phủ lấy căn lều tranh ọp ẹp của Diệp Phi.

Ở cái thung lũng hẻo lánh này, linh khí vốn mỏng manh đến mức những thiên tài tông môn chỉ nhìn một cái đã thấy khinh thường, thế nhưng đối với Diệp Phi, đây lại là thiên đường thực sự. Hắn là một kẻ tin thờ chủ nghĩa "Cẩu đến cùng trời cuối đất", với hắn, một chỗ càng ít linh khí thì càng an toàn, vì đại năng sẽ chẳng thèm để ý, ma đầu cũng chẳng buồn ghé thăm.

"Gâu!"

Một tiếng sủa lười biếng vang lên từ gầm giường. Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò với cái đuôi cụt ngủn – lết thân mình ra khỏi đống rơm khô, uể oải vươn vai một cái. Nó liếc nhìn chủ nhân đang hì hục pha một loại nước lỏng màu xanh nhạt trong cái bình tưới gỉ sét, khẽ hếch mũi khinh bỉ.

"Lại là nước Cam Lộ ngàn năm pha chế từ suối tiên linh mạch sao? Chủ nhân đúng là phí phạm của trời, thứ nước này đem ra ngoài kia, mấy lão già sắp chết ở trung tâm đại lục chắc chắn sẽ đem cả tông môn ra đổi một giọt. Thế mà hắn lại dùng để… tưới cho mấy cái mầm xanh kia." Nhị Cẩu nghĩ thầm, rồi lại nằm vật xuống, nhắm mắt chờ cơm.

Diệp Phi không biết sủng vật của mình đang nghĩ gì. Lúc này, tâm trí hắn đang tập trung hoàn toàn vào giao diện mờ ảo hiện lên trước mắt:

**[Hệ Thống Thần Nông Bất Tử]**
**[Cây trồng: Kiếm Thiên Tầm (Biến chủng từ Hành Lá)]**
**[Trạng thái: Đã chín – Có thể thu hoạch]**
**[Thuộc tính: Mang theo Kiếm ý tuyệt đối, sắc bén vạn cổ, ăn vào tăng 500 năm thọ nguyên, 100 điểm Kiếm Đạo]**

Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, gương mặt lộ vẻ lo lắng thay vì vui mừng: "Chậc, lại là Kiếm Đạo? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ta chỉ muốn trồng chút rau để ăn qua ngày và kéo dài tuổi thọ thôi mà. Hệ thống này cứ bắt ta làm kiếm khách là sao? Ra đường đeo kiếm dễ bị người ta thách đấu lắm, quá nguy hiểm, quá không ổn định!"

Hắn thở dài, cầm chiếc cuốc gỉ sắt đi về phía góc vườn phía Đông – nơi vốn dĩ ba tháng trước hắn đã gieo xuống một nắm hạt giống mà hắn tưởng là "Hành hương thượng hạng".

Nói là vườn, nhưng thực chất mảnh đất này đã được Diệp Phi bố trí không dưới ba trăm sáu mươi loại trận pháp ẩn nấp. Nhìn bề ngoài chỉ là một khoảnh đất cằn cỗi, nhưng nếu một vị Hóa Thần đại năng vô tình bước vào mà không có sự cho phép, chắc chắn sẽ bị hàng ngàn luồng khí tức nghiền nát ngay tức khắc. Tất nhiên, Diệp Phi luôn nghĩ rằng những trận pháp này chỉ dùng để ngăn… thỏ rừng vào ăn vụng.

Khi bước đến gần khu vực gieo hạt, không khí bỗng nhiên thay đổi. Không còn là mùi bùn đất ngai ngái thông thường, mà là một loại cảm giác lành lạnh, sắc lẹm đến mức khiến lỗ chân lông người ta thắt lại.

Dưới lớp đất nâu xám, mười mấy "ngọn hành" đã vươn lên cao chừng một thước. Chúng không có màu xanh lá cây bình thường, mà lại có màu xanh đen sâu thẳm của sắt thép ngàn năm, tỏa ra ánh sáng kim loại u uẩn dưới nắng sớm. Mỗi phiến lá không hề rũ xuống mà thẳng đứng như những thanh đoản kiếm, cạnh lá mỏng đến mức dường như không gian xung quanh cũng bị nó cứa rách thành từng vệt li ti.

"Thứ hành này… nhìn cứng quá, chắc là xào với thịt bò sẽ dai lắm đây." Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.

Hắn giơ chiếc cuốc gỉ lên, khẽ vung một cái.

*Keng!*

Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên trong thung lũng. Hỏa hoa bắn ra bốn phía. Nếu có người tu luyện kiếm đạo ở đây, chắc chắn sẽ thổ huyết vì kinh ngạc. Chiếc cuốc gỉ sắt của Diệp Phi – thực chất là "Thái Cổ Thần Nông Cuốc" – mỗi khi chạm đất đều mang theo đạo vận của trời đất, thế nhưng khi bổ vào gốc của "Cây Kiếm" kia, nó lại bị bật ngược trở lại một chút.

"Ồ, dai thật đấy." Diệp Phi lẩm bẩm, hắn vận một chút lực từ cổ tay.

Trong thâm tâm hắn, hắn chỉ đang dùng sức của một kẻ phàm phu tục tử. Nhưng trong mắt của Nhị Cẩu đang nheo lại quan sát, cái vung tay kia của Diệp Phi đã vô tình kéo theo toàn bộ quy tắc của thế giới, ép tới mức không gian quanh đó vặn vẹo.

*Rắc!*

Cây "hành" đầu tiên bị nhổ bật gốc. Ngay khoảnh khắc nó rời khỏi mặt đất, một tiếng kiếm minh (tiếng kiếm reo) thanh thoát và kiêu ngạo vang vọng khắp Thanh Vân Tông. Một luồng kiếm khí màu vàng ròng phóng thẳng lên trời, xé toạc lớp mây mù dày đặc, kéo dài hàng vạn dặm, lộ ra bầu trời xanh thẳm đến tận cùng hư không.

Diệp Phi giật mình, vội vàng lấy cái rổ mây cũ nát chụp lấy ngọn hành vừa nhổ, đồng thời tay kia cuống cuồng kích hoạt thêm mấy tầng trận pháp che giấu.

"Nguy rồi! Nguy rồi! Tiếng động lớn quá! Chắc chắn là đám lão già trên đỉnh núi lại tưởng có bảo vật xuất thế cho mà xem!" Diệp Phi run rẩy, mặt mũi trắng bệch vì sợ hãi. "Ta đã bảo rồi mà, trồng ba cái thứ lấp lánh này chỉ có rước họa vào thân thôi!"

Hắn nhìn chằm chằm vào "Cây Kiếm" trong tay. Phần rễ của nó không phải là rễ chùm mà là những sợi tơ kim loại mảnh khảnh, cuộn chặt lấy một khối quặng lấp lánh. Phần thân dài, phẳng, sắc bén hơn bất kỳ loại thiên giai thần kiếm nào trong truyền thuyết.

"Nhị Cẩu! Lại đây phụ ta một tay! Nhanh nhổ hết đống này lên rồi lấp đất lại, phải phi tang ngay lập tức!" Diệp Phi gọi với vào trong lều.

Nhị Cẩu ngáp dài một cái, chậm chạp đi ra. Nó nhìn mười mấy "thanh kiếm" đang rung lên bần bật dưới đất như muốn bay đi chinh phục thế giới, rồi lại nhìn bộ dạng hớt hải của Diệp Phi, khinh bỉ trong lòng: *Ngài sợ cái gì chứ? Cái luồng kiếm khí vừa nãy nếu ngài không ra tay nén lại, nó đã chém đứt luôn cả cái hành tinh này rồi.*

Tuy nhiên, nó vẫn ngoan ngoãn tiến lên, dùng răng ngoạm lấy một "cây hành".

*Răng rắc…*

Cây kiếm vừa định phát ra kiếm ý để phản kháng thì ngay lập tức bị khí tức Thôn Phệ Thần Thú của Nhị Cẩu ép cho tắt ngúm. Nó như một món đồ chơi phục tùng, để mặc cho con chó vàng lôi ra khỏi đất.

Đúng lúc này, từ con đường mòn dẫn vào thung lũng, một giọng cười sảng khoái và đậm mùi rượu vang lên:

"Diệp lão đệ! Ta đến thăm ngươi đây! Hôm qua ta mới chôm được một bình rượu ngon của Tông chủ, chúng ta phải…"

Lý Trưởng Lão – vị trưởng lão ngoại môn với mái tóc rối bù và gương mặt đỏ lựng vì say rượu – đột ngột dừng bước tại hàng rào tre. Đôi mắt già nua của lão đang lim dim vì men rượu bỗng nhiên mở to hết cỡ, đồng tử co rút lại như hạt đỗ.

Lão thấy gì đây?

Diệp Phi, một đệ tử "Luyện Khí tầng 3" mà lão vẫn luôn coi là bằng hữu thân thiết, lúc này đang mồ hôi nhễ nhại, hai tay ôm một bó "cỏ" tỏa ra kiếm khí làm lão rùng mình, lạnh buốt thấu tận xương tủy. Còn con chó vàng lười biếng kia thì đang dùng răng nhổ lên một thanh kiếm mà lão thề rằng khí tức của nó còn khủng khiếp hơn cả Thanh Vân Kiếm – trấn phái chi bảo của tông môn.

Lý Trưởng Lão dụi mắt, rồi lại dụi mắt.

"Diệp… Diệp lão đệ… Ngươi… Ngươi đang làm cái gì thế?" Lão lắp bắp, bình rượu trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

Diệp Phi cứng đờ người. Hắn thầm chửi rủa trong lòng: *Chết tiệt! Quẻ bói sáng nay nói là hướng Đông gặp cát, sao lại lòi đâu ra lão già này đúng lúc này! Phải bình tĩnh, phải diễn… diễn như chưa từng được diễn!*

Diệp Phi lập tức nở một nụ cười khổ, giả bộ lau mồ hôi, giơ một "cây hành" lên: "Hóa ra là Lý huynh. Ngài xem, ta đang đau đầu đây. Không biết loại hành này là giống gì, ta trồng từ mấy hạt giống mua ở chợ đen, ai dè nó cứng quá. Cuốc thì mẻ, tay thì mỏi, nhổ mãi mới lên được vài cây để chuẩn bị xào bữa trưa. Có lẽ do đất ở đây nhiễm khoáng chất quá nặng nên hành nó hơi… có ánh kim một chút."

Lý Trưởng Lão đi từng bước run rẩy về phía hàng rào. Lão nhìn kỹ vào "cây hành" trên tay Diệp Phi. Kiếm ý cuồn cuộn bên trong bị một lớp năng lượng kỳ lạ bọc lại, khiến nó trông có vẻ hiền hòa, nhưng là một kiếm tu lâu năm, lão cảm nhận được một sự thật kinh hoàng.

Mỗi khi gió thổi qua phiến lá của cây hành đó, âm thanh phát ra không phải tiếng lá xào xạc, mà là tiếng gào thét của ngàn vạn vị thần kiếm đang quỳ lạy.

"Hành… hành hả?" Lý Trưởng Lão lẩm bẩm, mặt mũi tái mét. Lão nhìn xuống đống rễ cây còn dính đất. Đâu phải đất thường? Đó là Thái Sơ Linh Thổ, thứ chỉ tồn tại trong các thánh địa viễn cổ đã biến mất!

Lão đột nhiên nảy ra một ý nghĩ "não bổ" cực mạnh: *Phải rồi! Diệp lão đệ quả nhiên là cao nhân ẩn thế tuyệt đối! Ngài ấy nói là trồng hành, nhưng thực chất là đang luyện kiếm bằng cách gieo mầm trong đất trời. Nhìn xem, ngài ấy bình thản như thế, nhổ một thanh thần kiếm mà như nhổ cỏ. Đây là cảnh giới gì? Thiên nhân hợp nhất? Không, chắc chắn là Kiếm Thần hạ phàm đang trêu đùa nhân sinh!*

Lý Trưởng Lão nuốt nước miếng, giọng run run: "Diệp… Diệp tiên sinh… à không, Diệp lão đệ, thứ hành này… có thể cho lão phu xem một chút được không?"

Diệp Phi thở phào khi thấy lão già không hét lên hay chạy đi báo cáo ngay. Hắn đưa đại một cây cho Lý Trưởng Lão: "Cẩn thận một chút, nó sắc lắm, lát nữa ta gọt vỏ bỏ phần cứng đi thì chắc ăn cũng tạm được. Huynh cầm về mà ngâm rượu, nghe nói mấy loại cây mọc ở vùng quặng sắt này bổ thận lắm."

Lý Trưởng Lão run rẩy nhận lấy "cây hành". Ngay khi ngón tay lão chạm vào lớp vỏ đen nhánh của nó, một luồng kiến thức khổng lồ về kiếm đạo ồ ạt tràn vào não bộ lão. Những bế tắc trong tu luyện suốt trăm năm qua bỗng chốc tan biến. Lão thấy mình đứng giữa một không gian bao la, nơi hàng triệu thanh kiếm đang nhảy múa theo một nhịp điệu hoàn hảo.

"Ầm!"

Linh lực trong cơ thể Lý Trưởng Lão bùng nổ. Lão vốn đang kẹt ở Trúc Cơ viên mãn mấy chục năm, vậy mà chỉ trong hơi thở này, bình chướng Kim Đan nứt vỡ. Một viên Kim Đan tròn trịa, tỏa ánh sáng màu bạc sáng chói hình thành trong đan điền lão.

Diệp Phi đứng bên cạnh hốt hoảng: "Ấy ấy! Lý huynh! Sao mặt huynh lại đỏ lên thế? Có phải do rượu hôm qua vẫn chưa tan không? Hay là tại cái hành này… nó gây dị ứng?"

Lý Trưởng Lão từ từ mở mắt, hai luồng kiếm quang sắc lẹm xẹt qua hư không, chém nứt một tảng đá đằng xa mà không cần cử động. Lão quỳ sụp xuống, hai tay dâng cây hành lên đầu, nước mắt giàn giụa:

"Cảm tạ Diệp tiên sinh ban ơn! Lão phu cuối cùng cũng hiểu rồi! Vạn vật đều là kiếm, hành cũng là kiếm, cỏ cây cũng là kiếm! Trồng hành chính là trồng kiếm ý, nhổ hành chính là thu hoạch đại đạo! Ngài đúng là chân nhân của thời đại này!"

Diệp Phi sững sờ, cuốc gỉ trên tay suýt rơi xuống chân. Hắn nhìn lão già đang quỳ dưới đất, rồi nhìn con chó đang nhìn mình khinh bỉ, thầm kêu khổ trong lòng: *Lão già này bị khùng rồi sao? Ta chỉ nhổ hành thôi mà? Lão lại tự ý đột phá Kim Đan ở đây, chẳng phải là kéo tai mắt đến vườn của ta hay sao?*

Hắn vội vàng kéo Lý Trưởng Lão đứng dậy, thấp giọng nói: "Lý huynh! Huynh điên rồi sao? Suỵt! Bé cái nhầm thôi! Ngài mà hét lên thế là đám đệ tử tuần tra đến bây giờ! Mau cầm cái hành này… biến, à không, về phòng bế quan đi! Đừng có nhắc tên ta với ai, nếu không lần sau ta không cho huynh vào vườn nữa đâu!"

Lý Trưởng Lão run bần bật vì xúc động, gật đầu lia lịa: "Vâng, vâng! Lão phu hiểu! Cao nhân làm việc không muốn để lại danh tính, tu đạo trong thầm lặng. Lão phu chắc chắn sẽ giữ kín như bưng! Thanh hành kiếm này… lão phu sẽ dùng để thờ phụng trong mật thất, không dám ăn, tuyệt đối không dám ăn!"

Dứt lời, Lý Trưởng Lão ôm "thanh hành" như ôm con đỏ, thi triển thân pháp nhanh nhất đời mình biến mất khỏi thung lũng.

Diệp Phi nhìn theo bóng lưng lão, thở dài thườn thượt. "Dạo này người già dễ bị kích động thật đấy. Hy vọng lão không đi rêu rao bậy bạ. Mà cái cây đó mình cũng định vứt đi, lão muốn thờ thì kệ lão."

Hắn quay lại, nhanh chóng nhổ sạch số cây còn lại dưới đất. Tổng cộng có mười tám cây. Hắn gom chúng lại, cột thành một bó như bó củi, định bụng ném vào xó bếp để nhóm lửa dần. Nhưng vừa định đi, hệ thống lại vang lên thông báo:

**[Ký chủ hoàn thành thu hoạch Kiếm Thiên Tầm hạng S]**
**[Phần thưởng: 1000 năm tu vi (Đã được nén lại để che giấu khí tức)]**
**[Kỹ năng thụ động: 'Kiếm Ảnh Nông Phu' – Mỗi khi cầm dụng cụ làm nông, kiếm khí sẽ tự động cường hóa nhưng kẻ địch không thể nhìn thấy]**
**[Tặng thêm: Hạt giống Cải Bắp Lôi Đình]**

Diệp Phi cảm thấy cơ thể nóng bừng lên một chút, tu vi thực tế của hắn vốn đã ở mức Hợp Thể kỳ nhưng bên ngoài vẫn chỉ hiện ra Luyện Khí tầng 3. Nay lại thêm 1000 năm tu vi, nếu hắn không kiềm chế tốt, chỉ sợ một cái hắt hơi cũng đủ làm bay màu cả tông môn này.

"Thọ mệnh lại tăng rồi, tốt, rất tốt. Nhưng mà cái 'Cải Bắp Lôi Đình' kia nghe tên đã thấy không an toàn." Diệp Phi lầm bầm, cất bó "kiếm củi" vào kho. "Thôi, chiều nay phải đi kiểm tra xem hàng rào có bị mọt không, mấy hôm trước hình như có con thỏ nào đó dẫm vào cái trận pháp giết thần mà vẫn chạy thoát được, chắc trận pháp bị hỏng rồi."

Sự thật là con "thỏ" mà Diệp Phi nói chính là một gã sát thủ của Huyết Sát Môn được thuê để dò thám bí mật Thanh Vân Tông. Gã đó mới chỉ chạm vào mép ngoài của hàng rào đã bị đánh cho linh hồn tiêu tán, chỉ còn lại cái xác biến thành cát bụi, nên Diệp Phi mới thấy "không có ai" mà trận pháp vẫn báo động.

Bóng chiều tà dần buông xuống. Thung lũng nhỏ lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.

Bên trong căn lều, Diệp Phi đang cầm một cây hành trường kiếm đã được "gọt vỏ" đen, thản nhiên băm nhỏ ra để nấu bát mỳ sợi. Nhị Cẩu nằm dưới chân, ngước mắt nhìn miếng hành sắc lẹm rơi xuống bát canh, nơi mà những sợi hành bình thường sẽ nổi lên, nhưng sợi hành này lại khiến nước canh… tự động xoay tròn tạo thành một kiếm trận bát quái nhỏ xíu ngay trong bát.

Diệp Phi húp một ngụm canh, thỏa mãn gật đầu: "Hơi hăng một chút, nhưng đúng là bổ thật. Nhị Cẩu, ăn không?"

Nhị Cẩu lắc đầu lia lịa, chui sâu vào đống rơm. Nó không muốn dạ dày mình biến thành một lò luyện kiếm sau khi ăn bát canh "đại đạo" đó của chủ nhân. Nó thầm thề: *Chờ lúc chủ nhân ngủ, mình phải đi kiểm tra xem mống cải bắp lôi đình kia có gì hay không. Nhìn ngài ấy trồng rau mà tôi còn đau tim hơn cả đi chinh phục cửu châu nữa.*

Đêm đó, một luồng ánh sáng vàng nhạt vẫn tỏa ra từ căn lều gỗ của Diệp Phi, hòa cùng tiếng cuốc đất đều đều của một kẻ mang danh "phế vật" nhưng thực chất là nỗi khiếp sợ thầm lặng nhất của toàn giới tu tiên.

***

Tại đỉnh núi Thanh Vân, trong phòng mật thất của Tông chủ.

Lý Trưởng Lão đang quỳ trước một thanh "hành khô" đen nhẻm đặt trên một chiếc bàn ngọc quý giá nhất của tông môn. Xung quanh thanh hành, kiếm khí không ngừng kết tinh thành những bông hoa nhỏ li ti rồi lại biến mất.

Tông chủ Thanh Vân Tông – một vị đại năng Nguyên Anh kỳ – run rẩy đứng bên cạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Lý sư đệ, ngươi nói… thứ này là một đệ tử ngoại môn trồng rau đưa cho ngươi?"

Lý Trưởng Lão mắt sáng quắc như sao, gật đầu đầy thành kính: "Đúng thế! Ngài ấy nói đây là 'Hành sắt'. Nhưng theo đệ thấy, đây chính là 'Thánh Vật Kiếm Đạo' mười vạn năm mới xuất hiện một lần. Tông chủ, Thanh Vân Tông chúng ta… sắp phát đạt rồi!"

Tông chủ nhìn thanh hành, rồi nhìn về phía thung lũng xa xôi nơi Diệp Phi đang ngủ say, thở dài một hơi đầy tôn kính: "Coi như ta mù mắt bấy lâu nay. Hóa ra kẻ mạnh nhất tông môn không phải là ta, mà là vị 'Nông dân' đó. Truyền lệnh xuống, từ nay về sau, thung lũng của Diệp Phi là cấm địa tuyệt đối. Kẻ nào dám bước vào làm phiền ngài ấy… giết không cần hỏi!"

Và thế là, trong khi Diệp Phi vẫn tưởng mình đang giấu mình thật kỹ, hắn đã vô tình trở thành "Thủy tổ tổ tiên" trong bóng tối của toàn bộ Thanh Vân Tông, tất cả chỉ bắt đầu từ mười mấy gốc hành mà hắn tưởng là… hành sắt dai nhách.

Một trang sử mới của "Nông đạo" trong thế giới tiên hiệp đã bắt đầu mở ra như thế, âm thầm, lặng lẽ và đầy rẫy những sự… hiểu lầm bá đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8