Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 118: ** Gặp gỡ các lão quái vật ẩn thế

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:37:23 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 118: GẶP GỠ CÁC LÃO QUÁI VẬT ẨN THẾ**

Ánh bình minh nhuốm màu vàng nhạt trải dài trên đỉnh thung lũng mới, nơi Diệp Phi vừa “cắm rễ” cả Dược viên của mình xuống. Sau khi dịch chuyển cả một vùng núi bằng phương pháp “trồng hoa di dời”, việc đầu tiên hắn làm khi thức dậy không phải là cảm thụ linh khí, mà là rút quẻ.

Trong căn nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi cầm lấy ống quẻ bằng tre già đã nhẵn bóng, vẻ mặt nghiêm trọng như sắp đối đầu với sinh tử đại kiếp.

*Lạch cạch! Lạch cạch!*

Một thẻ tre rơi ra. Diệp Phi vội vàng nhặt lên, đọc hàng chữ khắc trên đó: “Tiểu hung – Ra cửa gặp khách, thận trọng ngôn hành, có họa từ miệng mà ra.”

“Tiểu hung?”

Mí mắt Diệp Phi giật liên hồi. Hắn hít một hơi thật sâu, chân phải vừa mới bước định ra khỏi cửa liền rụt phắt lại. Đối với người khác, “tiểu hung” có lẽ chỉ là vấp ngã hoặc mất vài miếng linh thạch, nhưng với Diệp Phi – một kẻ lấy tôn chỉ “Cẩu đạo” làm gốc, tiểu hung đồng nghĩa với việc ông trời đang nhắc nhở hắn: Hôm nay ra đường khả năng cao sẽ bị tán tận thiên lương, hài cốt không còn!

“Nhị Cẩu! Đóng cửa, thả trận! Hôm nay chúng ta bế quan tỏa cảng, ai gọi cũng không thưa, ai gõ cũng không mở!”

Diệp Phi hét lên một tiếng. Con chó vàng gầy gò đang nằm khểnh dưới gốc cây “Dưa Hấu Vạn Năm” chỉ hé một con mắt nhìn chủ nhân, sau đó ngáp dài một cái, khinh bỉ vẩy vẩy cái đuôi. Nó biết tỏng lão chủ nhân này lại lên cơn hội chứng sợ bị hại.

Tuy nhiên, dù Diệp Phi có muốn tránh, thì phiền phức đôi khi lại từ dưới đất chui lên. Theo đúng nghĩa đen.

Dưới lòng thung lũng này, sâu chừng mấy vạn trượng, là một phần của “Vạn Cổ Mộ” – nơi chôn cất của những kẻ từng xưng hùng xưng bá ở kỷ nguyên trước. Việc Diệp Phi đột ngột đem cả một ngọn núi có mật độ linh khí cực cao ném xuống đây, kèm theo đó là hàng loạt trận pháp ẩn giấu, đã vô tình làm rúng động những bộ xương già đang ngủ say.

Cách Dược viên không xa, trong một khe nứt âm u vừa xuất hiện sau vụ địa chấn di dời, ba bóng người cổ quái đang chậm rãi bò ra.

Kẻ đi đầu mặc một bộ trường bào rách nát đến mức không nhìn rõ màu sắc ban đầu, làn da khô héo như vỏ cây già, đôi mắt trũng sâu tỏa ra u quang xanh thẳm. Lão là Huyết U Ma Tôn, một đại ma đầu từng khiến Trung Châu máu chảy thành sông từ ba mươi vạn năm trước.

“Khặc khặc… Linh khí thật nồng đậm. Là kẻ nào dám ở phía trên đầu bản tôn mà động thổ?” Huyết U Ma Tôn khàn giọng nói, âm thanh như tiếng kim loại rỉ sét chà xát vào nhau.

Cạnh lão là một lão già lưng gù, tay chống gậy đầu lâu, hơi thở đứt quãng nhưng mỗi bước đi đều khiến không gian run rẩy. Đây là Hủ Cốt Lão Nhân. Kẻ cuối cùng là một nữ tử nhìn chừng ba mươi tuổi, xinh đẹp nhưng lạnh lẽo, trên trán có một vệt hoa văn đóa sen đen, danh xưng Hắc Liên Thánh Nữ.

Cả ba đều là những “lão quái vật” dùng bí pháp phong ấn hơi thở, trốn tránh Thiên Địa Huyết Tế bằng cách ngủ vùi trong địa mạch. Cảm nhận được “món mồi ngon” phía trên, bản năng thèm khát linh chất của họ trỗi dậy.

“Bên trên hình như có linh quả cấp bậc cao thượng.” Hắc Liên Thánh Nữ hít một hơi, ánh mắt lộ vẻ tham lam kinh người. “Ta ngửi thấy mùi vị của Trường Sinh quả… không, còn cao cấp hơn thế nữa!”

“Đi! Bất luận là thế lực nào, dám làm phiền giấc ngủ của chúng ta, đều phải trả giá bằng huyết nhục!”

Ba bóng ma lướt đi, tốc độ nhanh tới mức xé toạc không khí, hướng thẳng về phía vườn rau của Diệp Phi.

Lúc này, Diệp Phi đang ngồi trong sân, bận rộn… mài cuốc.

Chiếc cuốc gỉ sắt này thực chất là Thần khí Thái Cổ mà hắn nhận được từ hệ thống khi thu hoạch một vạn tấn cải bắp năm ngoái. Hắn không dùng nó để trảm tiên, chỉ dùng để xới đất cho tơi.

“Lạ thật, hôm nay tim đập nhanh quá.” Diệp Phi lầm bầm, tay run run cầm bình tưới nước hắt bừa bãi ra sân để giải tỏa căng thẳng.

Hắn không biết rằng, nước trong bình chính là Thái Cổ Cam Lộ – thứ mà một giọt thôi cũng đủ khiến Hóa Thần đại năng điên cuồng. Hắn tưới như tưới nước rửa bát.

Ngay khi Diệp Phi vừa đặt bình tưới xuống, một luồng âm phong lạnh lẽo thấu xương tràn vào sân. Sương mù xung quanh Dược viên đột ngột bị xé toạc ra một lỗ hổng lớn.

Ba luồng uy áp khủng khiếp, mang theo hơi thở của tử vong và sự mục nát, bao trùm lấy toàn bộ căn nhà tranh.

“Kẻ nào dám cư ngụ nơi đây? Bước ra nhận cái chết!” Tiếng gào thét của Huyết U Ma Tôn vang dội, khiến mười tám ngọn núi của Thanh Vân Tông phía xa đều chao đảo.

Diệp Phi giật bắn mình, cái cuốc trên tay suýt chút nữa rơi vào chân. Hắn tái mét mặt mày, tim đập thình thịch: *“Xong rồi! Quẻ tiểu hung đúng là không lừa người mà! Ba cái thứ quái vật này từ đâu chui ra vậy? Hơi thở này… còn mạnh hơn cả Tông chủ mười lần! Trúc Cơ? Kim Đan? Không, chắc chắn là cao hơn nữa!”*

Theo thói quen, Diệp Phi lập tức vận chuyển “Mệnh Cách Người Qua Đường” xuống mức tối đa. Trong mắt người ngoài, lúc này hắn chỉ là một tên tiểu tử Luyện Khí tầng 3, đang sợ hãi đến mức chân tay lóng ngóng.

Ba lão quái vật hạ cánh xuống sân. Họ nhìn quanh, và rồi… khựng lại.

Huyết U Ma Tôn tròn mắt nhìn vào giàn mướp bên cạnh: “Đó… đó là Thốn Thiên Đằng trong truyền thuyết sao? Một sợi gân mướp lại chứa quy luật không gian?”

Hủ Cốt Lão Nhân nhìn vào đống cải bắp: “Cái gì? Cải bắp này… vì sao lại tỏa ra hào quang của Kim Cương Bất Hoại Thể?”

Hắc Liên Thánh Nữ thì nhìn chằm chằm vào cây ớt đỏ rực gần tay Diệp Phi, giọng run rẩy: “Hỏa hệ chí bảo… Niết Bàn Hỏa Tinh cũng không nóng rực bằng quả ớt này.”

Ba kẻ đứng đầu kỷ nguyên trước, vốn định đến đây đồ sát chiếm bảo, bỗng nhiên cảm thấy da đầu tê dại. Một nơi tầm thường như thế này, sao có thể mọc ra toàn những thứ nghịch thiên như vậy?

Cuối cùng, ánh mắt họ dồn về phía thanh niên mặc áo vải thô, đang cầm chiếc cuốc rỉ sét với vẻ mặt “ngu ngơ”.

“Ngươi là ai?” Huyết U Ma Tôn cảnh giác hỏi. Lão không nhìn thấu được tu vi của Diệp Phi, nhưng chính cái vẻ “Luyện Khí tầng 3” cực kỳ chân thật kia lại làm lão sợ hãi. Trong tu tiên giới, kẻ trông giống phàm nhân nhất thường chính là kẻ đáng sợ nhất.

Diệp Phi lắp bắp, đưa tay lên lau mồ hôi trán (thực ra là để che mắt, tìm đường chạy): “Dạ… vãn bối… vãn bối chỉ là người trồng rau tạp dịch thôi ạ. Các vị đại tiên hạ phàm có việc gì không? Nếu… nếu muốn ăn rau, vãn bối xin biếu không, xin đừng giết ta, thịt ta đắng lắm!”

Diệp Phi càng hèn nhát, ba lão quái vật càng hoảng.

Huyết U Ma Tôn liếc nhìn chiếc cuốc rỉ trên tay Diệp Phi. Bất chợt, đồng tử lão co rút lại. Trên cán cuốc có những hoa văn mờ nhạt, tỏa ra hơi thở của buổi bình minh vũ trụ.

*“Tiên… Tiên khí? Hắn cầm Tiên khí để đào đất?”*

Lúc này, Nhị Cẩu từ dưới gốc cây chậm rãi đứng dậy. Nó đi tới trước mặt ba lão quái vật, há miệng ra ngáp một cái thật to.

Một luồng kình phong vô hình từ miệng con chó thổi ra. Trong mắt Diệp Phi, đó chỉ là con chó đang ngáp. Nhưng trong mắt ba lão quái vật, đó là một cơn lốc xoáy hư không, mang theo sức mạnh thôn thiên diệt địa, trực tiếp nghiền nát toàn bộ uy áp của họ thành hư vô!

*Phốc! Phốc! Phốc!*

Cả ba đồng loạt lùi lại mười bước, mặt cắt không còn giọt máu.

“Thôn… Thôn Phệ Thần Thú!” Hủ Cốt Lão Nhân kinh hãi kêu lên. “Một con chó canh cổng lại là Thần Thú Thái Cổ?”

Huyết U Ma Tôn run bần bật. Lão nhìn vào bình tưới nước nằm dưới đất, nước tràn ra tạo thành một vũng nhỏ. Một con kiến bò ngang qua uống một ngụm nước đó, ngay lập tức thân thể nó nở rộ hào quang, hóa thành Kim Kiến cấp năm, trực tiếp phi thăng tại chỗ!

Lão cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn sụp đổ.

*“Đây không phải thung lũng, đây là hang ổ của một vị Tổ Thần hạ giới!”* – Cả ba cùng có chung một suy nghĩ.

Diệp Phi thấy ba lão quái vật bỗng nhiên im bặt, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, hắn tưởng họ đang bàn mưu tính kế để “hành” mình. Hắn vội vàng cúi xuống nhặt quả củ cải trắng lên, chìa ra phía trước, giọng run rẩy:

“Tiền bối, đây là củ cải tôi vừa nhổ, tuy trông hơi thô nhưng ăn rất mát, các vị cầm lấy dùng tạm rồi đi đường cho… cho mát mẻ được không?”

Kỳ thực, đây là “Luyện Tủy Tuyết Sâm” đã sinh trưởng hơn mười vạn năm dưới sự chăm sóc của Diệp Phi. Mỗi một vân đỏ trên củ cải đều chứa đựng đạo韵 (đạo vận) của Thiên Địa.

Huyết U Ma Tôn nhìn củ cải được đưa tới trước mặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lão hiểu lầm ý của Diệp Phi. Lão nghĩ rằng đây là lời cảnh cáo: *“Uống chén rượu này (ăn củ cải này) rồi cút ngay, bằng không cái cuốc kia sẽ bổ vào đầu ngươi.”*

Huyết U Ma Tôn lập tức quỳ sụp xuống, đầu chạm đất: “Tiền bối bớt giận! Chúng vãn bối có mắt không tròng, bị linh khí làm mê muội nên mới vô tình mạo phạm thánh địa của người!”

Hủ Cốt Lão Nhân và Hắc Liên Thánh Nữ cũng hốt hoảng quỳ theo: “Xin tiền bối tha mạng! Chúng ta lập tức đi ngay, tuyệt đối không bao giờ bén mảng tới đây nữa!”

Diệp Phi ngơ ngác. Cái gì vậy? Hắn chỉ định tặng củ cải để hối lộ cho họ đừng giết mình, sao họ lại quỳ rồi?

*“Chẳng lẽ… củ cải này có độc mà mình không biết? Hay là họ tưởng mình đang sỉ nhục họ bằng cách đưa đồ rẻ tiền?”* – Diệp Phi càng nghĩ càng sợ. Hắn liền dùng hết can đảm, cầm thêm một nắm hành lá (thực chất là Kiếm Diệp Thảo, sắc lẹm như thần kiếm):

“Đừng… đừng khách sáo! Cầm thêm nắm hành này đi, về nấu canh rất thơm! Thật đấy!”

*Xoạt!*

Khi Diệp Phi đưa nắm hành lá ra, một luồng kiếm ý vô hình xé toạc tầng mây trên trời, trực tiếp chém đứt một đỉnh núi xa xa để minh họa cho sự “thơm” mà hắn nói.

Ba lão quái vật nhìn thấy đỉnh núi bị chém bằng một nắm hành lá thì hoàn toàn suy sụp tinh thần. Đây không phải là mời ăn hành, đây là đe dọa “chém đầu tận gốc”!

“Tiền bối! Chúng tôi sai rồi! Chúng tôi nguyện làm nô bộc cho người! Xin đừng chém!” Huyết U Ma Tôn khóc không ra nước mắt, dập đầu liên tiếp.

Ngay lúc không khí đang vô cùng căng thẳng và hài hước một cách quái dị, thì từ bên ngoài màn sương, một giọng nói oang oang vang lên:

“Diệp lão đệ! Ta sang thăm ngươi đây! Có hạt giống ngô cực phẩm từ Trung Châu gửi tới này!”

Lý Trưởng Lão khoác áo bào rách, tay xách một túi hạt giống, thong thả đi vào vườn.

Vừa bước qua sương mù, lão liền thấy cảnh tượng: Ba bóng người có khí tức khủng bố đến mức khiến lão không thở nổi, đang quỳ gối run rẩy trước mặt Diệp Phi. Còn Diệp Phi thì tay cầm củ cải, tay cầm nắm hành, mặt mày xám xịt.

Lý Trưởng Lão đứng hình mất ba giây. Lão nhìn vào ba cái đầu đang cúi sát đất. Với kinh nghiệm sống trăm năm, lão nhận ra hơi thở của một trong ba người.

*“Trời đất ơi! Kia chẳng phải là hình ảnh của Huyết U Ma Tôn trong bức chân dung cổ xưa ở Tàng Kinh Các sao? Hơn ba mươi vạn năm trước lão ấy chưa chết à?”*

Não bộ của Lý Trưởng Lão bắt đầu hoạt động hết công suất.

*“Hiểu rồi! Ta hoàn toàn hiểu rồi!”* – Lý Trưởng Lão tự vỗ đùi đánh đét một cái, khiến Diệp Phi giật nẩy mình.

*“Diệp đạo hữu đúng là thâm tàng bất lộ! Đại kiếp sắp tới, người khác thì thu thập vũ khí, còn người thì đi… đào mộ tổ của những lão quái vật này lên để tuyển người làm thuê! Nhìn xem, ngay cả đại ma đầu vạn cổ cũng phải quỳ gối xin đi trồng rau, quả nhiên cảnh giới của Diệp đệ đã vượt xa Tiên nhân bình thường!”*

Lý Trưởng Lão vội vàng bước tới, cúi chào Diệp Phi với vẻ mặt vô cùng sùng bái: “Diệp lão đệ, quả nhiên là cao tay! Tuyển được ba gã nô bộc này, vườn rau chắc chắn sẽ bội thu. Nhưng ta góp ý nhé, tên gù kia nhìn hơi yếu, cho lão đi gánh nước là hợp lý nhất.”

Diệp Phi nghe vậy thì suýt chút nữa ngất xỉu. Lão Lý ơi là lão Lý, lão muốn giết tôi hay sao mà dám bảo ma đầu đi gánh nước?

Thế nhưng, điều không ngờ nhất đã xảy ra.

Hủ Cốt Lão Nhân nghe thấy Lý Trưởng Lão nói mình được đi “gánh nước”, bèn lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng nhìn Diệp Phi: “Tiền bối! Vị đạo hữu này nói rất đúng! Vãn bối rất giỏi gánh nước! Chỉ cần được ở lại đây gánh nước tưới cây, vãn bối nguyện thề trung thành đến chết!”

Lão nghĩ rất đơn giản: Trong cái bình kia là Thái Cổ Cam Lộ. Nếu lão được đi gánh thứ nước đó mỗi ngày, dù chỉ hít hơi thôi cũng đủ để lão khôi phục tuổi thọ và thăng cấp. Đây không phải làm nô bộc, đây là phúc phần lớn nhất đời lão!

Huyết U Ma Tôn không chịu thua, vội vã hô lớn: “Tôi! Tôi giỏi bón phân! Tôi có thể luyện hóa vạn vật thành phân bón tốt nhất!”

Hắc Liên Thánh Nữ cũng gấp gáp: “Tôi… tôi biết bắt sâu! Tay chân tôi nhỏ nhắn, sẽ không làm hỏng rau của tiền bối!”

Diệp Phi cầm củ cải trên tay, đứng ngây người giữa sân. Hắn nhìn ba lão quái vật cấp độ “hủy thiên diệt địa” đang tranh nhau làm nông dân, rồi nhìn Nhị Cẩu đang nằm phơi nắng, rồi nhìn Lý Trưởng Lão đang cười đắc ý như thể chính lão vừa bày ra kế hoạch này.

“Ơ… thế… nếu các vị không chê, thì cứ… làm thử xem sao?” Diệp Phi ấp úng nói.

“Đa tạ chủ nhân thành toàn!” Ba tiếng hô vang lên như sấm rền, khiến đám đệ tử Thanh Vân Tông ở núi xa cứ tưởng có tiên nhân hạ phàm hộ giá.

Chiều hôm đó, một cảnh tượng kỳ quái diễn ra tại Dược viên.

Huyết U Ma Tôn – kẻ từng đồ sát cả một quốc gia – lúc này đang mướt mải mồ hôi cầm chiếc xẻng sắt (thực chất là mảnh vỡ của một tấm chắn thần linh) để xúc phân chuồng. Lão làm việc hăng say tới mức vừa làm vừa cười hì hì.

Hủ Cốt Lão Nhân gánh hai thùng nước từ cái giếng linh khí, mỗi lần đi qua giàn mướp đều hít lấy hít để như đang hít tiên khí.

Hắc Liên Thánh Nữ thì vô cùng nghiêm túc, dùng ngón tay thon thả bới từng phiến lá cải bắp để tìm sâu. Khi lão tìm thấy một con sâu xanh, lão định giết nó, nhưng Nhị Cẩu chợt gừ nhẹ một tiếng. Lão lập tức nhớ lời Diệp Phi: *“Đừng giết, con sâu này để cho Nhị Cẩu tráng miệng.”*

Diệp Phi ngồi trên bậc cửa căn nhà tranh, nhìn ba bóng người đang bận rộn trong vườn, lòng vẫn chưa hết bàng hoàng. Hắn quay sang hỏi Nhị Cẩu:

“Này, có phải hôm nay quẻ ‘tiểu hung’ là vì bọn họ đến sẽ ăn mất phần rau của chúng ta không?”

Nhị Cẩu nhìn chủ nhân, sau đó nhìn ba “nô bộc” mới đang cung kính làm việc, thầm nghĩ trong lòng: *“Chủ nhân đúng là cao thủ cẩu đạo đỉnh cao nhất. Nhận ba cái gã héo úa này về, vừa có người làm việc không cần trả lương, vừa khiến cả cái thế giới này tưởng nơi đây là địa ngục của những kẻ mạnh nhất. Quả thực… gừng càng già càng cay.”*

Trong khi đó, ở phía xa, Tô Thanh Tuyết vừa đáp xuống trước cửa vườn. Cô nhìn thấy Hắc Liên Thánh Nữ đang lom khom bắt sâu, đôi mắt xinh đẹp của cô trợn tròn.

“Đó… đó chẳng phải là tổ sư phái Hắc Liên mười vạn năm trước sao? Sao bà ấy lại đang đi… bắt sâu cho Diệp Phi?”

Tô Thanh Tuyết đứng ngây người, cầm trong tay củ cà rốt vừa mới mua ở phố chợ định mang tặng Diệp Phi. Cô bỗng cảm thấy, thế giới này có vẻ càng ngày càng không đúng theo những gì cô biết trong kinh thư tu tiên.

Bên trong vườn, Diệp Phi vẫn đang lầm bầm: “Haiz, thêm ba miệng ăn, mùa sau phải trồng thêm nhiều khoai tây hơn thôi. Tu tiên giới đúng là quá nguy hiểm, đi làm tạp dịch mà cũng gặp phải những kẻ xin việc đáng sợ như thế này!”

Nói đoạn, hắn cầm bình nước ra, hét lớn: “Ba người các anh! Làm nhanh lên, tối nay tôi cho mỗi người một bát canh rau cải cải thiện sức khỏe!”

Ba lão quái vật vừa nghe thấy “canh rau cải” (thứ có thể chữa bách bệnh và tăng nghìn năm tu vi), đồng loạt rú lên một tiếng sướng vui, làm việc càng thêm bán mạng.

Đúng lúc ấy, trời đổ cơn mưa bóng mây. Dưới làn sương mù mờ ảo, hình bóng Diệp Phi nhỏ bé cầm cuốc đi lại, thấp thoáng như một vị Thần Nông ẩn thế. Danh tiếng của “Thánh địa trồng rau” kể từ hôm nay, bắt đầu len lỏi qua lời kể của ba lão ma đầu, trở thành một cấm địa tuyệt đối của toàn bộ Thương Lam Giới.

Chỉ riêng Diệp Phi vẫn tin rằng, mình là kẻ yếu nhất ở đây. Hắn quay vào phòng, bắt đầu bói thêm một quẻ cho ngày mai.

*“Ngày mai mong là quẻ Đại Cát, chứ cứ tiểu hung thế này, tim tôi chịu không nổi mất!”*

Tiếng bói quẻ lách cách vang lên giữa thung lũng, hòa vào tiếng cuốc đất và tiếng thở phào nhẹ nhõm của những lão quái vật vừa tìm thấy “con đường sống” mới – đó là con đường của người nông dân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8