Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 119: ** \”Lão nông, cho xin một củ cà rốt để kéo dài mạng chó\”
Chương 119: "Lão nông, cho xin một củ cà rốt để kéo dài mạng chó"
Tiết trời Đông Hoang hôm nay có chút kỳ lạ. Sương mù không tan, mây tím giăng đầy trên đỉnh ngọn núi phía xa, che khuất cả ánh nắng ban mai rực rỡ. Tại Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông, không gian vẫn tĩnh mịch như tờ, chỉ có tiếng "soèn soẹt" của chiếc cuốc gỉ chạm vào đất tơi xốp vang lên đều đặn.
Diệp Phi đứng giữa luống cà rốt, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn dừng tay, nhìn bầu trời tím ngắt kia mà lòng thầm dâng lên một nỗi bất an tột độ. Hắn nhanh chóng thọc tay vào túi áo, lấy ra ba đồng tiền xu cổ, lầm bầm khấn vái rồi gieo xuống nền đất.
"Cạch, cạch, cạch."
Nhìn mặt quẻ hiện lên, đồng tử Diệp Phi co rút lại, chân run lên lẩy bẩy: "Quẻ tượng màu đỏ thẫm… Cát trung đới Hung? Không đúng, đây rõ ràng là điềm báo của việc bị 'vây xem'! Chẳng lẽ mớ rau muống mình trồng tháng trước phát quang quá mức, thu hút sự chú ý của lũ chim lợn ở nội môn rồi sao?"
Hắn vội vàng nhìn quanh. Trong sân, ba bóng người đang lom khom làm việc một cách cần mẫn đến mức đáng sợ. Đó chính là ba vị "đệ tử tạp dịch" mới thu nhận cách đây vài hôm: Hắc Liên Thánh Nữ – người từng hô phong hoán vũ mười vạn năm trước, nay đang cầm cái nhíp nhỏ xíu gắp từng con sâu lá trên bắp cải; Kiếm Tôn đại năng danh chấn một thời thì đang cầm chiếc kéo gỉ tỉa tót mấy nhánh hành lá như đang nâng niu tuyệt thế linh kiếm; còn vị Trưởng lão mập mạp của một đại tông môn nào đó thì đang vác hai thùng nước "tưới rau" (thực chất là nước Cam Lộ) đi phăm phăm với vẻ mặt hớn hở như nhặt được vàng.
Diệp Phi thở dài, chửi thầm trong lòng: "Mấy gã này diễn cũng sâu quá rồi. Chắc chắn là định ở lại đây để ăn bám rau của mình lâu dài. Phải cẩn thận, không được để lộ tu vi thật, ngộ nhầm tụi nó thấy mình mạnh quá rồi kéo quân đến bái sư thì đời mình coi như xong!"
Cạnh gốc cổ thụ vạn năm – nơi vốn chỉ được Diệp Phi coi là cây tre che bóng mát, Nhị Cẩu đang nằm dài, một bên tai khẽ vểnh lên. Đôi mắt vàng đục ngầu của nó lướt qua rặng mây tím phía chân trời, một tia khinh thường lóe lên rồi lại vụt tắt. Nó ngáp một cái dài, lười biếng liếm cái chân gầy guộc, thầm nghĩ: *Lại thêm một cái thây ma già nua đến tìm cái chết. Đúng là phiền phức làm ảnh hưởng giấc ngủ của bản đại gia.*
***
Tại biên giới thung lũng, sương mù vốn là một trận pháp che mắt mang tên "Vạn Cổ Đại Trận" mà Diệp Phi gọi giản đơn là "Hàng rào đuổi thỏ", một bóng hình già nua đang lảo đảo bước tới.
Cửu Tiêu Chân Nhân, vị lão tổ cuối cùng của Cửu Tiêu Các, một cường giả Đại Thừa kỳ danh chấn trung tâm Thương Lam Giới, lúc này trông chẳng khác gì một bộ xương khô khoác áo bào rách. Thọ nguyên của lão đã cạn kiệt đến mức tóc tai rụng sạch, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây già, từng hơi thở đều mang theo mùi tử khí nồng nặc.
"Khụ khụ…" Lão ho ra một ngụm máu đen, đôi mắt mờ đục nhìn vào la bàn thiên cơ trên tay. Kim la bàn xoay tít rồi dừng lại, chỉ thẳng vào thung lũng nhỏ bé trước mặt.
"Thiên cơ chỉ dẫn… hướng này… nguồn sinh mệnh duy nhất còn sót lại của Thương Lam Giới nằm ở đây sao?" Cửu Tiêu Chân Nhân run rẩy bước qua màn sương.
Vừa bước qua ranh giới hàng rào tre, một áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống khiến gối của vị lão tổ này suýt chút nữa thì khuỵu xuống đất. Lão kinh hoàng ngẩng đầu. Trong mắt lão, đây đâu phải là một vườn rau bình thường?
Linh khí nồng nặc đến mức kết thành sương muối dưới chân! Mỗi cây cải bắp ở kia đều tỏa ra hào quang năm màu, mộc hệ tinh hoa tinh thuần đến mức chỉ cần hít một hơi, lá phổi mục nát của lão cũng khẽ run lên vì sung sướng. Kia là cái gì? Một luống hành lá… không, đó là một rừng kiếm ý thiên bẩm! Mỗi lá hành khẽ đung đưa trong gió đều chém rách hư không, sắc lẹm đến mức khiến linh hồn lão tê dại.
"Đây… đây là Tiên Giới hạ phàm sao?" Cửu Tiêu Chân Nhân lầm bầm, nước mắt trào ra.
Đúng lúc đó, lão nhìn thấy một thanh niên đang cầm cuốc đứng cạnh luống cà rốt. Người đó mặc áo vải thô, chân đi giày cỏ, khí tức toàn thân mờ nhạt đến mức gần như bằng không – Luyện Khí tầng 3? Không, trong mắt một lão tổ Đại Thừa, loại ngụy trang này chính là cảnh giới "Phản phác quy chân", thiên nhân hợp nhất!
Diệp Phi cũng nhìn thấy lão lão già tóc trắng da bọc xương kia. Tim hắn đập thình thịch: "Vãi thật! Nhìn kìa, già đến mức sắp tan ra thành tro bụi rồi còn tìm đến đây. Chắc chắn là kẻ lừa đảo muốn giả vờ chết trước cửa nhà mình để ăn vạ linh thạch đây mà! Giới tu tiên bây giờ đạo đức xuống cấp quá, mấy lão già cũng bắt đầu làm nghề 'ăn vạ' rồi!"
Càng sợ hãi, Diệp Phi càng tỏ ra bình tĩnh. Hắn hắng giọng, cố bắt chước giọng của mấy tay nông dân cộc cằn trong ký ức kiếp trước: "Lão già kia! Đi đâu đấy? Chỗ này không có chỗ cho ăn xin đâu, biến đi chỗ khác mà chết, đừng có nằm vật ra đây làm bẩn luống cà rốt của ta!"
Cửu Tiêu Chân Nhân nghe thấy tiếng "quát", linh hồn suýt chút nữa bay ra khỏi xác. Lão thấy rõ, xung quanh thanh niên kia có vô số pháp tắc luân hồi đang nhảy múa. Chỉ một câu nói của hắn cũng khiến thiên đạo phụ cận chấn động.
"Tiền… Tiền bối…" Cửu Tiêu Chân Nhân quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất liên hồi: "Tiểu nhân Cửu Tiêu, thọ nguyên đã tận, thiên kiếp sắp giáng… Van cầu tiền bối khai ân, ban cho tiểu nhân một chút 'linh căn' để kéo dài mạng chó này thêm vài ngày. Tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa cho tiền bối suốt đời!"
Diệp Phi trợn mắt, lòng thầm mắng: *Đấy! Biết ngay mà! Mở mồm ra là xin 'linh căn'. Thứ đó quý giá lắm à? Chắc lão ta tưởng mấy củ cà rốt của mình là nhân sâm vạn năm chắc? Mà đợi đã, lão vừa nói lão tên gì? Cửu Tiêu? Tên này nghe kêu thế, chắc là một lão bang chủ của băng nhóm xã hội đen nào đó đang bị kẻ thù truy sát rồi.*
Diệp Phi càng nghĩ càng sợ rắc rối. Nếu hắn chứa chấp lão già này, ngộ nhầm kẻ thù của lão kéo tới đây thì vườn rau mồ hôi nước mắt của hắn đi tong sao?
"Không có linh căn gì hết! Đi ngay!" Diệp Phi cầm chiếc cuốc gỉ quơ quơ dọa nạt.
Thế nhưng, Cửu Tiêu Chân Nhân nào có dám đi. Lão nhìn thấy ba gã đang làm việc gần đó. Khoan đã… lão già đang bắt sâu kia, chẳng lẽ là… Hắc Liên Thánh Nữ – kẻ đã biến mất sau trận đại chiến diệt thế mười vạn năm trước? Còn người đang tưới nước kia, khí tức rồng lộn, không lẽ là Nam Hải Long Quân đang cải trang?
Mồ hôi lạnh của lão tổ chảy ròng ròng. Những đại năng huyền thoại kia còn đang phải ở đây làm tạp dịch, gánh nước bắt sâu, vậy người thanh niên cầm cuốc này… cấp bậc phải đến mức nào? Là Tiên Nhân thực sự hạ phàm sao?
"Tiền bối… cầu xin ngài…" Cửu Tiêu Chân Nhân khóc không thành tiếng, đầu gối bò lê bò càng tiến về phía Diệp Phi: "Chỉ cần một cọng cỏ, hay một củ cà rốt hư hỏng thôi cũng được. Tiểu nhân thật sự không muốn tan biến vào hư không!"
Diệp Phi nhìn lão già run rẩy dưới chân mình, thấy cũng tội nghiệp. Lòng trắc ẩn của một nhân viên văn phòng thời hiện đại trỗi dậy. Hắn tặc lưỡi: "Thôi được rồi, coi như ta bố thí. Ăn xong thì đi ngay cho khuất mắt ta, đừng có quay lại đây kéo thêm rắc rối tới!"
Hắn cúi xuống luống cà rốt, lựa củ cà rốt nào "xấu nhất", "nhỏ nhất", lại còn bị sứt một miếng do Nhị Cẩu hôm qua vô tình gặm trúng, nhổ toẹt lên.
"Cầm lấy! Ăn xong củ 'cà rốt vẹo' này rồi cút nhanh cho ta!" Diệp Phi ném củ cà rốt dính đầy đất cát về phía lão tổ.
Trong mắt Diệp Phi, đó là rác thải thực phẩm. Nhưng trong mắt Cửu Tiêu Chân Nhân, đó là một tia sét đánh thẳng vào đại não!
Củ cà rốt kia khi rơi xuống không trung bỗng nhiên biến đổi. Những vết đất cát bao quanh hóa thành những tinh vân lấp lánh, vết cắn sứt sẹo kia tỏa ra mùi thơm của đạo pháp nguyên thủy. Lão tổ run rẩy nhận lấy, đôi bàn tay gầy guộc chạm vào vỏ cà rốt mà thấy mình như chạm vào mạch đập của cả vũ trụ.
"Trường Sinh… đây là Trường Sinh Tiên Quả?"
Lão tổ không dám chần chừ, lập tức cắn một miếng.
"Rắc!"
Một âm thanh giòn tan vang lên, và ngay sau đó, một vụ nổ linh khí khủng khiếp xảy ra bên trong cơ thể lão. Tử khí đang gặm nhấm kinh mạch lão lập tức bị quét sạch như rác rưởi gặp lũ lớn. Những tế bào già nua héo úa bỗng nhiên căng mọng trở lại, thọ nguyên vốn đã cạn sạch, bỗng dưng "vọt" lên như điên!
Một trăm năm… năm trăm năm… một ngàn năm!
Xương cốt Cửu Tiêu Chân Nhân kêu răng rắc, mái tóc trắng héo rụng đi, thay vào đó là lớp tóc đen nhánh bóng mượt. Da dẻ nhăn nheo biến mất, để lộ một gương mặt trung niên uy nghi và tràn đầy sức sống. Khí tức Đại Thừa kỳ của lão không những phục hồi mà còn có dấu hiệu đột phá lên một tầng thứ hoàn toàn mới mà lão chưa từng dám mơ tới.
Diệp Phi nhìn thấy lão già từ sắp chết bỗng chốc "biến hình" thành một đại hán lực lưỡng, mặt cắt không còn giọt máu: "Cái gì thế này? Thuật dịch dung? Hay là phản lão hoàn đồng? Chết tiệt, củ cà rốt hỏng của mình mạnh vậy sao? Lần sau phải kiểm tra lại đất, hình như mình bón quá nhiều phân bón 'Tiên khí' rồi!"
Cửu Tiêu Chân Nhân cảm nhận sức mạnh vô biên cuộn trào trong huyết quản, lập tức dập đầu vái lạy: "Ơn cứu mạng của Tổ sư, Cửu Tiêu đời này kiếp này không bao giờ quên! Cảm tạ Tổ sư ban cho tiên quả để kéo dài mạng chó!"
Diệp Phi hốt hoảng, vội lùi lại vài bước: "Tổ sư cái gì? Ai là tổ sư của ông? Tôi chỉ là một nông dân trồng rau bình thường thôi! Ăn xong rồi thì biến đi, đừng có làm loạn ở đây, ảnh hưởng đến hòa khí hàng xóm!"
Lão tổ Cửu Tiêu sững sờ, nhìn thấy ánh mắt "chán ghét" của Diệp Phi, lão chợt đại ngộ: *À, Tiền bối đang ẩn cư, ngài ấy không muốn bị thế gian làm phiền. Ngài ấy tự nhận là nông dân, mình tuyệt đối không được bóc trần thân phận của ngài ấy, nếu không sẽ rước họa vào thân.*
Lão lập tức sửa miệng: "Dạ, dạ! Lão nông tiền bối nói phải! Vãn bối tiểu nhân xin lỗi vì đã đường đột. Tiền bối là nông phu thực sự, trồng ra những loại rau 'bình thường' nhất thế gian này!"
Vừa nói, lão vừa liếc nhìn ba vị "đồng nghiệp" tạp dịch đang bắt sâu gần đó. Ba người kia đang lườm lão với ánh mắt lạnh lẽo, như muốn nói: "Biết điều thì cút nhanh đi, kẻo bọn ta thịt ngươi bây giờ".
Lúc này, Tô Thanh Tuyết từ phía xa bay tới. Cô hôm nay mặc một bộ váy xanh thanh nhã, gương mặt lạnh lùng vốn có bỗng tan chảy khi nhìn thấy Diệp Phi. Cô hạ xuống sân, trên tay cầm một chiếc bình trà cổ.
"Diệp đạo hữu, ta có ít trà tuyết trên đỉnh Thanh Vân mang đến cho huynh…"
Nói đến đây, cô chợt dừng lại, đôi mắt xinh đẹp mở to khi nhìn thấy trung niên nam tử đang quỳ dưới đất: "Đây… đây không phải là Cửu Tiêu lão tổ của Cửu Tiêu Các sao? Vị đại năng xưng bá Trung Châu mười vạn năm trước?"
Cửu Tiêu Chân Nhân vội vàng ra hiệu "im lặng" cho Tô Thanh Tuyết, mồ hôi hột lại chảy ra: "Tiểu cô nương, nhỏ tiếng thôi! Ta chỉ là một người đi ngang qua xin ăn, được vị lão nông cao nhân đây rủ lòng thương cho một củ cà rốt thừa thôi!"
Tô Thanh Tuyết nhìn củ cà rốt bị gặm dở trong tay Cửu Tiêu, rồi lại nhìn khí tức đang bùng nổ của lão, lập tức hiểu ra vấn đề. Cô thở dài, nhìn Diệp Phi đang gãi đầu cười gượng gạo, thầm nghĩ: *Huynh ấy lại bắt đầu diễn kịch 'người phàm' rồi. Một củ cà rốt kéo dài nghìn năm thọ nguyên mà gọi là 'đồ thừa'? Diệp Phi, huynh rốt cuộc là muốn trêu đùa cả giới tu tiên này đến mức nào mới thôi?*
Diệp Phi thấy Tô Thanh Tuyết tới, liền lấy làm cái cớ để đuổi người: "Được rồi, có khách quý tới, ông mau đi đi! Nhớ nhé, đừng có đi rêu rao là cà rốt nhà tôi ngon, không là ngày mai nhà tôi không còn cái mầm nào để ăn đâu đấy!"
Cửu Tiêu Chân Nhân vội vàng cúi chào lần cuối, sau đó hóa thành một đạo cầu vồng biến mất về hướng Trung Châu. Lão quyết định rồi, sau khi về sẽ lập tức giải tán Cửu Tiêu Các, dời toàn bộ trụ sở đến chân núi Thanh Vân Tông để làm… bảo vệ vòng ngoài cho vị tiền bối trồng rau này.
Trong vườn, Nhị Cẩu bỗng nhiên khẽ hắt hơi một cái. Luồng khí tức từ cái mũi nó phát ra vô tình đụng trúng một đám mây đen đang kéo đến trên bầu trời thung lũng (vốn là Thiên kiếp do Cửu Tiêu đột phá thu hút tới). Đám mây đen bị cái hắt hơi của con chó gầy đánh tan thành mây khói trong nháy mắt.
Trời quang mây tạnh, ánh nắng lại chan hòa.
Diệp Phi lau mồ hôi, nhìn Tô Thanh Tuyết cười: "Tô cô nương, cô xem cái lão già vừa rồi kìa, chắc bị đói lâu quá nên ăn một củ cà rốt mà sướng đến phát điên. Đúng là thời buổi này kiếm miếng ăn khó khăn thật."
Tô Thanh Tuyết mỉm cười gượng gạo, rót trà cho Diệp Phi: "Vâng, Diệp đạo hữu nói đúng. Thế giới ngoài kia tàn khốc lắm, không phải ai cũng được hưởng cuộc sống bình yên như huynh… và mấy vị tạp dịch 'mạnh mẽ' này đâu."
Diệp Phi uống một ngụm trà, cảm giác thư thái vô cùng, không hay biết rằng ở sâu dưới lòng đất vườn rau – nơi hắn vừa nhổ củ cà rốt – một vết nứt nhân quả vừa được hình thành. Củ cà rốt ấy, thực ra là kết tinh linh khí từ thi hài của một vị Ma Thần thời Cổ đại chôn sâu dưới tầng đất "vạn cổ mộ".
Lão tổ Cửu Tiêu cứu được mạng, nhưng thế giới tu tiên từ hôm nay sẽ nổi lên một cơn bão mới mang tên: "Cà rốt vẹo của Lão nông thần bí".
Đêm đó, Diệp Phi nằm trong lều cỏ, xem lại hệ thống Thần Nông:
*Chúc mừng ký chủ vừa thực hiện một hành động 'Bố thí nông sản'. Điểm thọ nguyên cộng thêm: 500 năm. Độ cảnh giác tăng cao: 10%.*
Diệp Phi bật dậy, mặt mày xanh mét: "Cái gì? Tặng một củ cà rốt hỏng mà tăng 500 năm thọ mạng? Thế này thì mình sắp trường sinh bất tử rồi à? Không được, phải tăng thêm 20 lớp trận pháp nữa mới an tâm đi ngủ được!"
Phía sau vườn, ba vị tạp dịch nhìn thấy chủ nhân lại lén lút đi đặt bẫy và dựng rào chắn, chỉ biết nhìn nhau thở dài:
"Chủ nhân đúng là cẩn thận quá mức rồi. Ngài ấy rõ là có thể dùng một ngón tay búng bay cả Tiên Giới, vậy mà còn sợ một cái Thiên kiếp cỏn con sao?"
Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây, híp mắt nhìn lên mặt trăng, thầm nghĩ: *Chủ nhân không phải sợ chết, mà là ngài ấy sợ mất đi cái thú vui trồng rau thanh tịnh này. Nhưng mà… cái tên vừa rồi ăn cà rốt, hình như quên trả tiền đất cát thì phải? Lần sau gặp lại, bản đại gia sẽ 'tè' một bãi vào giỏ linh thạch của hắn.*
Và thế là, một ngày bình yên nữa lại trôi qua tại Dược Viên của gã nông dân "sợ chết nhất Tiên giới".