Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 120: ** Diệp Phi trở thành \”Chủ nợ\” của cả giới tu tiên
CHƯƠNG 120: DIỆP PHI TRỞ THÀNH "CHỦ NỢ" CỦA CẢ GIỚI TU TIÊN
Ánh bình minh của Thương Lam Giới chưa bao giờ mang theo màu sắc quỷ dị như ngày hôm nay. Giữa bầu trời xanh ngắt, thỉnh thoảng lại có những vệt hồng quang lướt qua, đó không phải là điềm lành, mà là dư chấn của Đại Kiếp Luân Hồi đang dần siết chặt cổ họng của vạn vật linh sinh.
Thế nhưng, tại một thung lũng hẻo lánh phía sau Thanh Vân Tông, khung cảnh lại hoàn toàn trái ngược.
“Vèo! Vèo! Vèo!”
Diệp Phi tay cầm một xấp cờ trận mỏng như cánh ve, thân hình linh hoạt như khỉ, không ngừng nhảy tới nhảy lui quanh hàng rào tre. Mỗi lần hắn hạ tay, một luồng dao động vô hình lại chìm vào lòng đất. Hắn lầm bầm, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán:
“Chưa đủ, vẫn chưa đủ! Sáng nay bói một quẻ, kết quả là ‘Thiên địa vô quang, huyết quang tai ương’. Kiểu này chắc chắn là có kẻ muốn ám hại mình rồi. Thêm ba tầng trận pháp ‘Vạn Tiễn Xuyên Tâm’ ngụy trang dưới dạng dàn mướp đắng nữa cho chắc ăn.”
Bên cạnh hắn, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò với bộ lông xơ xác – đang nằm dài dưới gốc cây cổ thụ, cái đuôi uể oải ngoáy một cái. Nó liếc mắt nhìn ông chủ của mình với vẻ khinh bỉ sâu sắc. Trong mắt nó, những tầng trận pháp mà Diệp Phi gọi là “phòng thủ cơ bản” kia, nếu đem ra ngoài, chỉ một góc thôi cũng đủ để nghiền nát một vị Hóa Thần cường giả thành thịt vụn. Vậy mà chủ nhân của nó vẫn cứ hì hục như thể ngày mai là tận thế không bằng.
Diệp Phi dừng tay, lau mồ hôi, nhìn vườn rau xanh mướt của mình với ánh mắt đầy lo âu:
“Haiz, Nhị Cẩu à, ngươi xem thế giới bây giờ loạn lạc thế nào. Ta nghe Lý Trưởng lão nói, các đại tông môn ở Trung Châu đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán chỉ để tranh một miếng ‘Linh mỏ’. Đúng là điên rồ mà, có miếng đất thì cứ trồng rau như ta có phải khỏe không? Đánh đấm chỉ làm hư hại đất đai mà thôi.”
Vừa dứt lời, một luồng hào quang rực rỡ từ trên trời hạ xuống, đáp ngay trước cổng vườn rau.
Diệp Phi giật nảy mình, theo thói quen cũ, hắn liền thực hiện một bộ “Tẩu Vi Thượng Sách” – xoay người nấp sau bồn chứa phân bón, tay lăm lăm chiếc cuốc gỉ, mắt đảo như rang lạc.
“Diệp đạo hữu! Là ta, Tô Thanh Tuyết đây!”
Tiếng gọi thanh thót như chim sơn ca vang lên khiến trái tim đang nhảy loạn nhịp của Diệp Phi bình tĩnh lại đôi chút. Hắn ló đầu ra, thấy Tô Thanh Tuyết trong bộ y phục trắng tinh khôi, khí chất thoát tục, nhưng trên gương mặt nàng lại mang theo vẻ mệt mỏi và kính sợ sâu sắc. Đi cùng nàng là Lý Trưởng lão – lão già chuyên gia “não bổ” đang cười hì hì, trên tay cầm một vò rượu lâu năm.
“Hù chết ta rồi, Tô cô nương, Lý lão đầu, hai người đến mà không gõ cửa (dù vườn rau vốn không có cửa), làm ta cứ tưởng là cường đạo đến cướp khoai tây chứ.” Diệp Phi phủi bụi trên người, bước ra với vẻ mặt bất đắc dĩ.
Lý Trưởng lão nghe thấy hai chữ “cướp khoai tây”, mặt lão giật giật, thầm nghĩ: *“Tiền bối à, ngài đừng nói giỡn. Khoai tây của ngài một củ ném ra có thể nổ bay một tòa thành, ai gan tày trời mà dám đến cướp?”*
Nhưng bên ngoài, lão vẫn cung kính chắp tay: “Diệp tiểu hữu nói đùa rồi. Hôm nay chúng ta đến đây, kỳ thực là có việc hệ trọng muốn cầu kiến. Nói đúng hơn… là mang theo tâm ý của cả Thương Lam Giới tới cảm tạ ngài.”
Diệp Phi ngẩn ra, gãi đầu: “Cảm tạ ta? Ta có làm gì đâu? À, hay là do mấy cân rau cải ta tặng tông môn tuần trước? Thôi mà, rau đó hơi nhạt, các vị không cần khách khí thế đâu.”
Tô Thanh Tuyết bước tới, ánh mắt phức tạp nhìn Diệp Phi: “Huynh thực sự không biết sao? Ba ngày trước, trận chiến tại cổng tông môn… Khi các đại cường giả của Cửu Tiêu Cung và Huyết Sát Môn vây hãm Thanh Vân Tông, chính huynh đã… đã ra tay cứu mạng tất cả chúng ta.”
Diệp Phi mặt đầy dấu hỏi: “Ta ra tay hồi nào? Ba ngày trước ta bận tưới nước cho đám cà chua mà. À… ta nhớ rồi, lúc đó bụi mù mịt quá, ta sợ ảnh hưởng đến hô hấp của đám cây mầm nên có cầm bình tưới hắt một ít nước ra phía ngoài hàng rào để dập bụi. Sao? Chẳng lẽ nước văng vào người bọn họ à?”
“Phụt!” Lý Trưởng lão đang uống rượu suýt nữa sặc chết.
*Hắt nước để dập bụi?*
Đó là Cam Lộ Thần Tuyền tinh khiết nhất thế gian! Cơn mưa đó rơi xuống, không chỉ dập tắt sát chiêu hủy diệt của ba vị Độ Kiếp kỳ cường giả, mà còn khiến hàng vạn tu sĩ đang đứng trên bờ vực tẩu hỏa nhập ma do linh khí khô kiệt bỗng nhiên được thanh tẩy, đột phá tại chỗ!
Cả chiến trường từ chém giết đỏ mắt bỗng chốc trở thành một buổi… tọa thiền tập thể. Ba vị đại lão của phe địch sau khi tắm mưa xong, bỗng nhiên “giác ngộ”, quỳ sụp xuống hướng về thung lũng của Diệp Phi mà dập đầu lạy như tế sao, rồi lẳng lặng thu quân trở về, thề rằng vĩnh viễn không đặt chân đến Đông Hoang nữa.
Lý Trưởng lão hít một hơi sâu, giọng run run: “Diệp đạo hữu… Ngài có biết củ cà rốt mà ngài tặng Cửu Tiêu Lão Tổ tuần trước không? Lão ấy vốn dĩ thọ nguyên đã tận, chỉ còn chờ chết. Sau khi ăn xong củ cà rốt của ngài, lão ấy… lão ấy không những không chết, mà còn mọc lại tóc đen, thăng liền hai cấp, bây giờ đang ở nhà đóng cửa tu luyện, ngày ngày thắp nhang cho cái cuốc của ngài đấy!”
Diệp Phi nghe xong, mặt mày tái mét, chân tay bủn rủn.
“Cái gì? Thắp nhang cho cái cuốc của ta? Chẳng lẽ lão ta bị ngộ độc thực phẩm đến mức thần trí không tỉnh táo rồi sao? Xong đời rồi, lần này thù hận kết lớn rồi. Người ta là Lão tổ, ta lại đưa cà rốt vẹo cho người ta ăn, chắc chắn là lão đang nguyền rủa ta chết sớm đây!”
Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi đang lầm bầm sợ hãi, nàng chỉ biết cười khổ. Nàng hiểu rõ bản tính “cẩn trọng quá mức” của Diệp đạo hữu này. Ngài ấy luôn cho rằng mình là một phàm nhân may mắn, nhưng kỳ thực mỗi bước chân, mỗi hành động của ngài ấy đều đang thay đổi vận mệnh của cả thế giới.
“Huynh không hiểu sao, Diệp đạo hữu?” Tô Thanh Tuyết nhẹ nhàng nói, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một tập dày đặc những cuộn giấy da. “Đây là thư tay của mười tám siêu cấp tông môn ở Trung Châu, chín vị Ma tôn ở Nam Cương và cả Hải tộc phương Bắc. Họ đồng loạt tuyên bố… họ nợ huynh một mạng. Và vì để báo đáp, họ đã cùng nhau ký vào bản ‘Cam kết bảo vệ tuyệt đối’. Từ nay về sau, phàm là nơi nào có khí tức của huynh, tu sĩ khắp thiên hạ phải đi vòng mười dặm, kẻ nào dám mạo phạm sẽ bị toàn giới tu tiên truy sát.”
Diệp Phi run rẩy nhận lấy xấp giấy da. Hắn không thấy vinh quang, hắn chỉ thấy một tương lai đầy sóng gió.
“Mười tám tông môn? Chín vị Ma tôn? Trời ơi, thế này chẳng phải ta đã trở thành mục tiêu lộ thiên nhất thế giới rồi sao? Càng nhiều người biết ta cứu họ, thì kẻ thù của họ sẽ càng muốn giết ta trước!”
Hắn lập tức quay sang Nhị Cẩu: “Nhị Cẩu, mau! Đào hầm! Đào sâu thêm ba ngàn trượng nữa! Chúng ta phải chuyển vườn rau xuống lòng đất ngay lập tức!”
Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng, giả vờ ngủ say. Nó đã quá quen với cái kịch bản này rồi.
Lý Trưởng lão thấy Diệp Phi hoảng loạn như vậy, lại bắt đầu bài học “não bổ” của mình. Lão vuốt râu, mắt lóe lên tia sáng thông thái: *“Đúng là bậc đại năng! Ngài ấy giả vờ sợ hãi là để răn đe chúng ta đừng có kiêu ngạo. Ngài ấy muốn dạy chúng ta rằng: Dù có là vị cứu tinh của thế giới, cũng phải giữ vững tâm tính khiêm cung, không được tham luyến hư danh. Thật là chí lý!”*
“Diệp đạo hữu tâm chí kiên định, thật khiến lão hủ hổ thẹn!” Lý Trưởng lão trịnh trọng hành lễ. “Kỳ thực, ngoài việc báo ơn, lần này chúng ta tới còn có một thỉnh cầu nhỏ.”
Diệp Phi lau mồ hôi, giọng run rẩy: “Đừng nói là muốn ta cứu thế giới nhé? Ta chỉ là một người trồng rau, sức trói gà không chặt…”
Tô Thanh Tuyết ngập ngừng một chút rồi nói: “Hiện nay linh khí toàn thế giới đang cạn kiệt vì Đại Kiếp, các mỏ linh thạch đều khô héo. Tu sĩ không có cách nào duy trì tu vi, đạo tâm hỗn loạn. Bọn họ… bọn họ nghe nói rau quả huynh trồng có chứa linh khí tinh khiết không độc tố, nên muốn xin huynh… thương lượng về việc cung cấp lương thực.”
Diệp Phi nghe đến đây, tai bỗng vểnh lên.
*Cung cấp lương thực? Bán rau sao?*
Cái này hắn thạo! Trong đầu Diệp Phi lập tức hiện ra các con số. Từ lúc xuyên không tới nay, rau quả hắn thu hoạch nhiều đến mức nhét đầy cả mười cái kho không gian của hệ thống. Ăn không hết, để đó thì phí, mà ném đi thì tiếc.
“Họ muốn mua sao?” Diệp Phi thận trọng hỏi. “Ta nói trước, giá không rẻ đâu nhé. Mỗi củ cải… ít nhất cũng phải đổi lấy mười loại hạt giống cổ xưa không trùng lặp, hoặc là một đống ‘đá phế thải’ (linh thạch cực phẩm) để ta về lát đường đi cho đỡ bẩn.”
Lý Trưởng lão và Tô Thanh Tuyết đứng hình.
*Đá phế thải?*
Đó là cực phẩm linh thạch mà các tông môn tranh nhau vỡ đầu chảy máu, ngài ấy đem đi… lát đường?
“Chỉ… chỉ đơn giản như vậy sao?” Lý Trưởng lão lắp bắp.
“Đơn giản? Lão già này nói gì thế?” Diệp Phi nhướn mày, tỏ vẻ đanh đá của một tay nông dân thứ thiệt. “Lão có biết trồng ra được một củ cải này ta phải tốn bao nhiêu nước (Cam Lộ), bao nhiêu phân bón (Thi cốt thần ma) không? Lấy linh thạch lát đường cho ta đã là ta chịu thiệt rồi đó!”
Tô Thanh Tuyết hít một hơi sâu, nàng nhận ra một sự thật kinh khủng: Từ giây phút này, giới tu tiên sẽ không còn nhìn vào linh dược, đan dược hay bí tịch nữa. Họ sẽ nhìn vào cái thớt và nồi canh của Diệp Phi.
Diệp Phi chính thức trở thành “Chủ nợ” lớn nhất lịch sử. Cả giới tu tiên nợ mạng hắn, bây giờ còn chuẩn bị nợ… tiền rau của hắn.
“Được, lời của huynh, ta sẽ truyền đạt lại.” Tô Thanh Tuyết gật đầu chắc nịch. “Tin chắc rằng các vị tông chủ sẽ khóc lóc thảm thiết vì cảm động trước ‘giá rẻ như cho’ này của huynh.”
Tiễn được hai người đi, Diệp Phi ngồi bệt xuống đất, vỗ ngực đánh thót.
“Nhị Cẩu, thấy chưa? Ta đã nói rồi, làm người phải có ích. Bây giờ bọn họ đều nợ ta, chắc là họ sẽ không giết ta ngay đâu nhỉ? Nhưng mà để an toàn, ngày mai ta phải nghiên cứu cách trồng ‘Ớt nổ tung’ làm hàng rào bao quanh vườn mới được. Ai dám quỵt tiền rau, ta sẽ cho họ biết thế nào là vị cay của địa ngục.”
Nhị Cẩu ngáp một cái, mắt lim dim nhìn chủ nhân đang hăng máu lên kế hoạch “thu nợ”. Nó biết, cái thế giới này xong đời rồi. Một khi chủ nhân của nó bắt đầu kinh doanh, thì cả giới tu tiên sớm muộn gì cũng sẽ trở thành “tá điền” cho cái vườn rau này mà thôi.
Chiều hôm đó, tại đỉnh núi cao nhất của Thương Lam Giới, mười tám vị Tông chủ đang tụ tập. Không khí vô cùng căng thẳng.
“Lão tổ Cửu Tiêu, ngài nói xem, vị ẩn sĩ đại năng kia yêu cầu gì để cung cấp linh thực cứu mạng chúng ta?” Một vị Ma tôn âm trầm hỏi.
Lão tổ Cửu Tiêu nhìn tờ giấy nhắn mà Tô Thanh Tuyết vừa gửi tới, tay run bần bật, râu tóc dựng đứng.
“Lão tổ, rốt cuộc là yêu cầu gì? Là muốn hiến tế thánh nữ, hay là muốn lấy đi nửa giang sơn của chúng ta?” Những người khác sốt ruột.
Lão tổ Cửu Tiêu nuốt một ngụm nước bọt, giọng khàn đặc: “Ngài ấy nói… muốn đá vụn để lát đường, và một ít hạt giống dại mà chúng ta coi là cỏ rác.”
Toàn trường im lặng như tờ.
Một lúc sau, một vị Tông chủ bật khóc hu hu: “Tiền bối… ngài ấy thật sự là Thánh nhân! Ngài ấy thấy chúng ta khốn khó nên cố ý dùng danh nghĩa ‘trao đổi’ để bố thí cho chúng ta một con đường sống. Lòng dạ bao la như vậy, tiểu nhân ta thẹn không bằng một sợi lông chân của ngài ấy!”
“Từ nay về sau, phàm là đồ của Diệp đại nhân yêu cầu, dù là đá vụn, chúng ta cũng phải mài cho thật bóng, thật đẹp rồi mới được gửi tới!” Ma tôn hét lớn, mắt đỏ hoe vì cảm động.
Và thế là, trong khi Diệp Phi đang bận rộn thiết kế cái hầm trú ẩn chống được bom nguyên tử, thì cả giới tu tiên đã bắt đầu cuộc vận động: “Mài đá lát đường cho Diệp tiên sinh”.
…
Sáng hôm sau, Diệp Phi vừa thức dậy đã thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Hơn một trăm vị cường giả Độ Kiếp kỳ, đứng xếp hàng ngay ngắn bên ngoài hàng rào mướp đắng (trận pháp vạn tiễn). Mỗi người trên tay xách một bao tải chứa đầy cực phẩm linh thạch được mài nhẵn thín như gương, lấp lánh ánh hào quang.
Họ thấy Diệp Phi bước ra, liền đồng thanh hét lớn, tiếng vang rung chuyển trời xanh:
“CHÚNG CON MANG ĐÁ VỤN ĐẾN LÁT ĐƯỜNG CHO ĐẠI NHÂN ĐÂY!!!”
“Rầm!”
Diệp Phi đánh rơi chiếc cuốc, suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
“Cái gì vậy nè? Sao nhiều cường đạo thế này? Nhị Cẩu! Nhị Cẩu đâu! Mau kích hoạt trận pháp ‘Ớt địa ngục’ cho ta!!!”
Nhị Cẩu lười biếng nhìn đống linh thạch có thể mua được cả một đế quốc kia, rồi lại nhìn cái mặt cắt không còn giọt máu của Diệp Phi, khẽ thở dài: *“Chủ nhân à, ngài thật sự là chủ nợ bá đạo nhất mà ta từng thấy… nợ đến mức người ta phải quỳ xuống xin ngài nhận tiền, vậy mà ngài còn tưởng người ta đến đòi mạng.”*
Câu chuyện về gã nông dân “chủ nợ” bá đạo nhất Tiên giới, vừa mới thực sự bắt đầu.
Trong những ngày tiếp theo, Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông không còn là một nơi hẻo lánh nữa. Tuy nhiên, nó vẫn giữ được vẻ tĩnh lặng lạ kỳ, bởi vì không ai dám bước vào phạm vi mười dặm quanh vườn rau nếu không có sự cho phép. Các vị Tông chủ lừng lẫy, những kẻ từng hô phong hoán vũ, nay đều đứng cung kính ngoài ranh giới, tay bưng khay quà, miệng thì không ngừng lầm rầm:
"Diệp tiên sinh chắc chắn đang thực hiện một nghi lễ thần bí nào đó nên mới trồng rau nhiều như vậy."
Thực tế, Diệp Phi đang… ngồi bệt trong bếp, gọt một củ khoai tây khổng lồ với gương mặt đầy sầu não.
"Haiz, rau xanh thì nhiều, mà thịt thì thiếu quá. Ước gì có con thú rừng nào đó đi lạc vào bẫy thì tốt biết mấy."
Nhị Cẩu nằm ngoài sân, nhìn thấy một con Phượng Hoàng lửa và một con Kỳ Lân đang lảng vảng quanh rào, chúng đang tranh nhau xem đứa nào sẽ "được" vào làm thức ăn cho Diệp Phi để cứu vãn huyết mạch của gia tộc. Nhị Cẩu hừ lạnh một tiếng, truyền âm bằng thần niệm:
*"Cút hết đi, chủ nhân ta dạo này ăn chay, lũ lông lá các ngươi vào chỉ tổ làm hỏng vị cà rốt của ngài ấy!"*
Hai đại thần thú nghe xong liền thất thểu bỏ đi, lòng đầy hối tiếc vì không đủ tư cách để… lên bàn ăn của Diệp Phi.
Bên trong túp lều tranh, Diệp Phi bỗng dưng hắt hơi một cái: "Chà, chắc lại có kẻ nào đang nguyền rủa mình đây mà. Nhị Cẩu, ngày mai xây thêm một lớp tường đá nữa xung quanh chuồng gà đi, ta thấy bất an lắm!"
Lúc này, ở Trung Châu xa xôi, tin tức "Diệp tiên sinh cần đá lát đường" đã lan truyền đến tai những kẻ đứng đầu các ẩn thế gia tộc. Họ không coi đó là một cuộc giao dịch, mà coi đó là một cuộc thi xem ai mới là "đầy tớ" trung thành nhất của vị đại năng trồng rau.
Một vị trưởng lão già nua của Thiên Cơ Các khẽ vuốt chòm râu, thở dài:
"Thiên hạ này, linh khí có thể cạn, mỏ linh thạch có thể khô, nhưng chỉ cần Diệp tiên sinh còn trồng rau, thì giới tu tiên vẫn còn hy vọng. Ngài ấy không chỉ là chủ nợ về mạng sống, mà còn là người nắm giữ sinh mệnh mạch của cả đại địa này."
Đêm xuống, Diệp Phi sau khi kiểm tra lại 108 phương án tẩu thoát lần thứ n, rốt cuộc cũng yên tâm đi ngủ. Hắn không hề hay biết rằng, những hòn "đá vụn" mà hắn dùng để lát đường cho đỡ bẩn kia, mỗi đêm đều đang âm thầm phát ra linh khí nồng đậm, từ từ chữa lành những vết rạn nứt của thế giới tu tiên.
Cứ như vậy, kẻ sợ chết nhất thế giới lại đang thầm lặng cứu rỗi thế giới theo cách… nhát gan nhất có thể.
Ở một góc nào đó của vũ trụ, ý chí của "Thiên Đạo" dường như cũng đang rùng mình khi nhìn xuống vườn rau nhỏ bé đó. Thiên Đạo vốn định thực hiện cuộc thanh trừng huyết tế, nhưng mỗi khi định hạ xuống Thiên tai, nhìn thấy gã thanh niên đang cầm cuốc đứng cạnh con chó vàng gầy, Thiên Đạo lại bỗng dưng… rụt tay về.
Vì nó cảm nhận được, nếu dám làm nát dù chỉ một cọng rau của kẻ kia, có lẽ chính nó mới là thứ bị "xới tung" lên để làm phân bón.
Sáng hôm sau, Diệp Phi lại dậy sớm, hăng hái vác bình tưới nước ra sân.
"Trời đẹp thế này, hôm nay phải gieo thêm vài hạt giống mới thôi. Hy vọng là đừng có vị đại năng nào rảnh rỗi đến tìm mình nữa. Ta chỉ muốn làm một nông dân bình thường thôi mà, khó thế sao?"
Nhị Cẩu liếc mắt, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Nó biết, hành trình làm "Chủ nợ toàn cầu" của Diệp Phi mới chỉ đang ở giai đoạn khởi động mà thôi.
Từ đây về sau, giới tu tiên sẽ lưu truyền một quy luật ngầm:
"Thiên có thể sập, đất có thể tan, nhưng nếu làm nát một lá mầm của Diệp lão đệ, cả thế giới sẽ tìm ngươi tính nợ!"