Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 121: ** Tô Thanh Tuyết thổ lộ tình cảm
Ánh hoàng hôn tại thung lũng phía sau Thanh Vân Tông luôn có một màu vàng mật ngọt lịm, khác hẳn với sự u ám, xám xịt đang bao trùm lên khắp Thương Lam Giới ngoài kia.
Tại dược viên ngoại môn này, không khí dường như đông cứng lại ở một chiều không gian khác. Tiếng cuốc đất "cạch, cạch" đều đặn của Diệp Phi vang lên giữa màn sương mỏng, nghe vừa bình thản lại vừa có chút nhịp điệu của đạo vận tự nhiên. Diệp Phi dừng tay, đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, nhìn xuống luống hành lá vừa mới được hắn dùng nước Cam Lộ tưới qua.
Những cọng hành xanh mướt, đứng thẳng tắp như những thanh tuyệt thế thần kiếm đang ẩn mình trong vỏ. Nếu một vị kiếm tu đại năng nào đi ngang qua đây, có lẽ sẽ bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, bởi vì mỗi cọng hành kia đều đang tự sinh ra kiếm ý xé rách không gian. Nhưng trong mắt Diệp Phi, đó chỉ đơn giản là hành lá dùng để xào với trứng vào bữa tối.
"Nhị Cẩu, đừng có mà liếm cái lá bắp cải đó. Đó là loại Kim Cương Cải bắp ta mới lai tạo, lưỡi ngươi không chịu nổi đâu."
Cách đó không xa, một con chó vàng gầy gò đang thò cái lưỡi dài ra định nếm thử sương sớm trên lá cải bắp, nghe tiếng chủ nhân thì rụt cổ lại, sủa "gâu" một tiếng đầy khinh bỉ rồi lại nằm bẹp xuống gốc cây đại thụ vạn năm, giả bộ ngủ ngày.
Đúng lúc này, trận pháp "Đuổi Chim Tránh Nắng" của Diệp Phi khẽ gợn lên một tầng sóng nhỏ.
Một bóng người trắng muốt như tuyết, đạp trên gió nhẹ mà hạ xuống đầu hàng rào tre. Tô Thanh Tuyết xuất hiện, nhưng lần này trên người nàng không có vẻ cao lãnh, bất khả xâm phạm thường ngày của một "Băng sơn nữ thần". Chiếc váy lụa trắng của nàng có vài vết rách nhỏ, hơi thở hơi dồn dập, đôi mắt thanh lãnh ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu sắc mà nàng vốn chẳng bao giờ để lộ trước mặt đệ tử tông môn.
Diệp Phi thở dài trong lòng. *Lại tới. Lại một rắc rối xinh đẹp nữa tới.*
Hắn lén đưa tay vào túi áo, bóp nhẹ một miếng ngọc phù để kiểm tra quẻ tượng "Bình An". Sau khi thấy ngọc phù vẫn tỏa ánh sáng xanh dịu (nghĩa là không có đại hung), hắn mới gượng gạo nặn ra một nụ cười:
"Tô sư tỷ, sao hôm nay lại rảnh rỗi đến cái vườn rau hẻo lánh này? Chẳng lẽ lại hết cà rốt rồi sao?"
Tô Thanh Tuyết không đáp lời ngay. Nàng bước xuống khỏi hàng rào, đôi hài thêu tinh xảo giẫm lên lớp đất mềm mại của vườn rau. Nàng hít một hơi thật sâu, mùi hương thanh khiết của linh thực, mùi ngai ngái của đất bùn và hương vị nồng ấm của con người hòa quyện vào nhau, khiến tâm thần vốn đang căng như dây đàn của nàng đột ngột trùng xuống.
"Thế giới bên ngoài… loạn rồi, Diệp sư đệ." Nàng khẽ nói, giọng nói lạnh lùng như tiếng ngọc va chạm nhưng nay lại mang chút run rẩy. "Vết nứt trên bầu trời Trung Châu đã lan rộng ra tới vạn dặm. Thiên Địa Huyết Tế đang thực sự bắt đầu. Các vị Thái thượng trưởng lão của ba đại tông môn… hôm qua vừa mới ngã xuống khi cố gắng vá lại kẽ hở không gian."
Diệp Phi trong lòng giật thót một cái. *Cái gì? Thái thượng trưởng lão đều tèo rồi sao? Hệ thống, mau chuẩn bị phương án tẩu thoát 109, chúng ta phải đào hầm xuyên lục địa thôi!*
Tuy nhiên, bên ngoài hắn vẫn trưng ra bộ mặt của một đệ tử Luyện Khí tầng 3 hiền lành, ngơ ngác: "À… ra là vậy. Thật đáng sợ. Vậy Tô sư tỷ nhớ chú ý an toàn nhé. Ở đây tôi còn mấy củ khoai tây có tác dụng bồi bổ khí huyết, lát nữa tỷ mang về mà dùng."
Tô Thanh Tuyết nhìn bộ dạng "vô lo vô nghĩ" của hắn, đột nhiên tiến lại gần. Nàng đứng cách hắn chỉ một sải tay, hương thơm thoang thoảng của hoa mai lạnh tràn vào cánh mũi Diệp Phi.
"Diệp Phi, ngươi thực sự không sợ sao?" Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, dường như muốn nhìn thấu qua lớp ngụy trang tầm thường này để tìm thấy bóng dáng của vị "Đại năng" mà nàng vẫn hằng nghi ngờ.
Diệp Phi gãi đầu, cười hì hì: "Sợ chứ, tôi sợ lắm chứ. Nhưng sư tỷ xem, tôi chỉ là một tu sĩ cấp thấp, trời có sập thì cũng có những người cao lớn như sư tỷ chống đỡ. Tôi chỉ biết trồng rau, nếu không trồng rau thì tôi chẳng biết làm gì cả."
Tô Thanh Tuyết đột nhiên bật cười, một nụ cười như hoa tuyết tan trong nắng sớm, rạng rỡ và thê lương. Nàng chậm rãi ngồi xuống một phiến đá cạnh hồ nước Cam Lộ, nhìn về phía những dải mây hồng đang dần chuyển sang tím sẫm.
"Có đôi khi, ta thật sự ghen tị với ngươi. Thế giới ngoài kia tranh giành quyền lực, tranh giành linh khí, ngay cả những người thân thiết nhất cũng sẵn sàng đâm sau lưng nhau để có thêm một cơ hội sống sót trước Đại Kiếp. Còn ở đây…" Nàng nhìn sang luống rau bắp cải đang tỏa ra ánh sáng ngọc bích. "Chỉ có sự bình yên đến mức đáng sợ."
"Ta vừa từ chiến trường biên giới trở về. Nhìn thấy vạn dân bị hóa thành huyết thủy, nhìn thấy đồng môn bị nuốt chửng bởi hư không ma vật. Khi đó, trong đầu ta không nghĩ về vị trí Tông chủ tương lai, không nghĩ về trường sinh bất tử… mà ta chỉ nghĩ về chén canh cải mà ngươi nấu."
Diệp Phi im lặng. Hắn buông cái cuốc xuống, đi vào gian nhà tranh nhỏ bé của mình. Một lát sau, hắn bưng ra một chiếc bát sành sứt mẻ, bên trong là một củ khoai tây đã được nướng chín vàng, vỏ nứt ra để lộ lớp ruột thơm lừng, tỏa khói nghi ngút.
"Sư tỷ, ăn chút gì đi. Bụng đói thì nghĩ chuyện gì cũng thấy bi quan."
Tô Thanh Tuyết đón lấy củ khoai tây nóng hổi. Một thiên kiêu như nàng, xưa nay chỉ dùng linh đan diệu dược, nay lại cầm một món thực phẩm tầm thường của phàm nhân một cách trân trọng. Nàng bẻ đôi củ khoai, hơi nóng làm sương mù bao phủ lấy khuôn mặt tuyệt mỹ. Nàng khẽ cắn một miếng, vị ngọt thanh của đất trời, sự tinh khiết của linh lực hòa tan vào đầu lưỡi, xoa dịu mọi vết thương trong kinh mạch và linh hồn.
Hơi ấm từ củ khoai tây dường như len lỏi vào tận trái tim băng giá của nàng.
"Diệp Phi." Nàng đột ngột gọi tên hắn, không còn là "sư đệ" hay "tiểu hữu".
"Hả?"
"Nếu như… ta nói là nếu như… vào ngày cuối cùng của thế giới, khi mọi thứ đều sụp đổ, khi ngay cả Thanh Vân Tông này cũng không còn là nơi trú ẩn an toàn, ngươi sẽ đi đâu?"
Diệp Phi chớp mắt, bộ não bắt đầu chạy hết công suất. *Nàng ta đang thử mình sao? Hay là định lôi kéo mình tham gia vào cuộc chiến cứu thế? Không được, mình phải kiên trì cẩu đạo đến cùng!*
Hắn trầm ngâm một lát rồi thật thà đáp: "Chắc là tôi sẽ ôm lấy con chó vàng này, tìm một cái hang thật sâu, đem theo vài bao hạt giống rau, rồi cứ thế mà sống tiếp. Ở đâu có đất, ở đó có rau. Ở đâu có rau, ở đó có tôi."
Tô Thanh Tuyết nhìn hắn hồi lâu, rồi đột nhiên đứng dậy. Nàng tiến tới trước mặt hắn, khoảng cách gần đến mức Diệp Phi có thể nhìn thấy những tia sáng nhỏ xíu trong đồng tử của nàng.
"Ngươi quả thực rất ích kỷ, Diệp Phi." Nàng khẽ nói, nhưng giọng nói lại mang theo một sự dịu dàng chưa từng có.
"Nhưng cái ích kỷ của ngươi lại là thứ khiến ta khao khát nhất. Ngoài kia, ai cũng muốn cứu thế giới, ai cũng muốn làm anh hùng, nhưng chẳng ai muốn bảo vệ một vườn rau nhỏ bé cả."
Nàng hít một hơi sâu, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy. Dường như nàng đã lấy hết can đảm tích lũy từ mười mấy năm tu hành lãnh đạm để thốt ra những lời này:
"Diệp Phi, thế đạo này đã mục nát rồi. Ta mệt mỏi với việc gánh vác sứ mệnh trên vai. Nếu như trời có sập xuống, nếu như vạn vật thực sự đi vào luân hồi huyết tế…"
Nàng dừng lại một chút, bàn tay nhỏ bé lạnh giá khẽ chạm vào tay Diệp Phi, khẽ đến mức như gió thổi qua, nhưng lại làm trái tim "lão đại ẩn mình" này run rẩy.
"Nếu thế giới diệt vong, em muốn chết bên vườn rau của anh. Không phải tư cách là một Thiên kiêu của Thanh Vân Tông, cũng không phải vị đại sư tỷ của giới tu tiên… mà chỉ đơn giản là một kẻ đi lạc, muốn được anh chia cho nửa củ khoai nướng, được không?"
Không gian quanh thung lũng đột nhiên im bặt. Ngay cả Nhị Cẩu đang nằm vờ ngủ cũng ngóc đầu lên, cái tai cụp xuống vẻ kinh ngạc. Nó không ngờ cái gã chủ nhân nhát chết của mình lại có thể câu dẫn được đóa hoa hồng băng giá nhất của cả Đông Hoang vực này.
Diệp Phi đứng hình.
Trong đầu hắn lúc này là một mớ hỗn độn.
*Kinh báo! Kinh báo! Cảnh báo đỏ! Nữ chính vừa tỏ tình! Tỉ lệ gặp rắc rối tăng thêm 1000%! Nếu đồng ý, chắc chắn đám thánh tử, thiên tài ngoài kia sẽ tìm mình quyết đấu. Nhưng nếu từ chối… nhìn đôi mắt kia kìa, nàng ấy sẽ khóc mất. Phụ nữ khóc là điềm báo không lành, dễ sinh ra tâm ma, tâm ma dẫn đến lôi kiếp, lôi kiếp sẽ đánh hỏng rau cải của mình!*
Cuối cùng, sau khi loại trừ hàng vạn khả năng nguy hiểm, Diệp Phi chỉ khẽ thở ra một hơi. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mu bàn tay nàng. Bàn tay của hắn thô ráp do cầm cuốc, nhưng lại mang theo một nhiệt lượng ấm áp lạ lùng.
"Cà rốt ở góc vườn kia sắp chín rồi." Hắn nhìn về hướng khác, giọng nói vẫn bình thản như thường, nhưng mang theo một lời hứa hẹn thầm lặng. "Đợi đến lúc thế giới sắp diệt vong, có lẽ chúng ta sẽ có món canh cà rốt ngon nhất. Lúc đó, sư tỷ cứ tự nhiên mà đến, không cần đổi bằng Thanh Vân Kiếm nữa, chỉ cần giúp tôi nhổ vài cọng cỏ là được."
Tô Thanh Tuyết sửng sốt, rồi nàng bật cười, những giọt nước mắt chực trào trên khóe mắt rốt cuộc cũng lăn dài xuống gò má. Nàng hiểu ý hắn. Hắn không hứa sẽ cứu nàng, không hứa sẽ bảo vệ cả thế giới, nhưng hắn hứa cho nàng một chốn bình yên cuối cùng.
Nàng gật đầu mạnh một cái, lau đi giọt nước mắt: "Được. Ta sẽ giúp anh nhổ cỏ. Ta sẽ học cách gieo hạt."
Dưới bóng đêm đang dần buông xuống, bóng dáng của gã thanh niên vác cuốc và cô gái áo trắng đứng bên cạnh vườn rau trông thật kỳ lạ nhưng cũng thật hài hòa. Ở trên cao kia, những vết nứt hư không vẫn đang rạn ra như mạng nhện, báo hiệu một thảm họa chưa từng có.
Thế nhưng, bên trong lớp hàng rào tre cũ kỹ kia, mầm xanh của những cây hành, cây cải vẫn đang vươn lên mạnh mẽ trong lòng đất. Chúng chẳng quan tâm thế giới diệt vong hay không, chúng chỉ biết rằng chúng có một người chủ luôn chăm chỉ tưới nước mỗi ngày.
Nhị Cẩu hắt hơi một cái, rồi chầm chậm đứng dậy, bước lại gần chân của Tô Thanh Tuyết, dụi dụi cái đầu lông xù của mình vào tà áo trắng của nàng. Nó dường như đang nhắc nhở: *Cứu thế cái gì chứ, nhanh nấu cơm đi, ta đói rồi!*
Diệp Phi nhìn con chó phản chủ, rồi lại nhìn nụ cười của Tô Thanh Tuyết dưới ánh trăng vừa lên, đột nhiên cảm thấy… thôi thì, nếu phải bảo vệ một người để đổi lấy sự bình yên cho vườn rau này, có lẽ cũng không đến mức quá nguy hiểm như mình tưởng.
"Đi thôi, tối nay chúng ta ăn khoai tây xào cay." Diệp Phi vẫy tay.
"Anh không có món nào khác sao?" Tô Thanh Tuyết đi sau lưng hắn, giọng nói đã lấy lại chút tinh nghịch của tuổi trẻ mà nàng đã đánh mất từ lâu.
"Có chứ, còn có bắp cải muối. Sư tỷ đừng chê, bắp cải này nếu ném ra ngoài, khối kẻ đòi dùng tiên bảo để đổi đấy!"
Hai bóng người khuất dần vào gian nhà tranh, ánh đèn dầu leo lét thắp lên giữa thung lũng vắng. Ngoài kia, cả thế giới đang gào thét vì đại nạn, còn ở đây, nhân sinh chỉ gói gọn trong một bát cơm nóng và một lời hứa bên vườn rau.
Trong bóng tối, đôi quẻ bói mà Diệp Phi giấu sau lưng đột ngột biến đổi.
Vốn dĩ là quẻ "Tùy Duyên", nay lại hiện lên bốn chữ vàng rực: "Nhân Quả Định Tình".
Diệp Phi lén nhìn quẻ tượng, mặt hơi đỏ lên, lẩm bẩm: "Hệ thống, quẻ này sai rồi. Ta là người muốn độc thân vạn năm để sống thọ mà. Cái đồ hệ thống không đáng tin…"
Nhưng bước chân của hắn, lại nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.