Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 122: ** Diệp Phi tặng nàng \”Hoa Bất Tử\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:40:23 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 122: DIỆP PHI TẶNG NÀNG "HOA BẤT TỬ"**

Sương mù buổi sớm tại ngoại môn Thanh Vân Tông luôn mang theo một chút vị thanh tân của cỏ dại và bùn đất. Thế nhưng, tại mảnh thung lũng hẻo lánh nơi Diệp Phi đang "cắm dùi", sương mù lại có màu trắng sữa đặc quánh, tinh khiết đến mức nếu một tu sĩ Luyện Khí kỳ lỡ bước vào đây, chỉ cần hít một hơi cũng đủ để linh lực trong người bạo tẩu vì quá tải.

Diệp Phi thức dậy lúc canh năm. Đây là thói quen suốt mười năm qua của hắn. Đối với một người theo chủ nghĩa "Cẩu đạo" đến cực đoan như hắn, ngủ nướng là một hành vi cực kỳ nguy hiểm. Ai biết được trong lúc mình đang say giấc nồng, có vị đại năng nào đó vô tình bay ngang qua rồi đánh rơi một kiện pháp bảo làm sập nhà mình không? Hay tệ hơn, có tên sát thủ nào đó tìm nhầm địa chỉ?

"Nhị Cẩu, dậy bón phân!"

Diệp Phi đá nhẹ vào cái mông gầy trơ xương của con chó vàng đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây cổ thụ. Nhị Cẩu lười biếng mở một con mắt, ngáp một cái dài đến tận mang tai, trong họng phát ra tiếng hừ hừ đầy khinh bỉ. Nếu là người ngoài, chắc chắn sẽ thấy con chó này chẳng có gì đặc biệt ngoài vẻ mặt "đánh ta đi nếu ngươi giỏi". Nhưng thực tế, cái hắt hơi vừa rồi của nó đã vô tình thổi bay một con sâu đục thân – vốn là một con yêu trùng cấp ba cực kỳ hiếm gặp – biến nó thành tro bụi ngay tức khắc.

Diệp Phi không để ý đến biểu cảm của con chó, hắn đang bận rộn với "quy trình an toàn" mỗi sáng.

Bói một quẻ: Đại cát.
Kiểm tra trận pháp: 360 tầng "Trận Pháp Ẩn Nấp" vẫn hoạt động tốt, 72 tầng "Thiên Lôi Hóa Giải" không có dấu hiệu hư hại, 1001 cái bẫy thỏ vẫn… sẵn sàng chờ thỏ (hoặc bất kỳ vị Tiên Đế nào xấu số lọt vào).
Cuối cùng, hắn nhìn xuống tu vi của mình hiện trên bảng thuộc tính hệ thống.

【 Ký chủ: Diệp Phi 】
【 Tu vi thực tế: Độ Kiếp Kỳ tầng 9 (Đang chờ lôi kiếp, đã che giấu) 】
【 Tu vi hiển thị: Luyện Khí tầng 3 】
【 Tuổi thọ: 99.999 năm 】
【 Thuộc tính nông nghiệp: Thần cấp 】

"Vẫn là Luyện Khí tầng 3 an toàn hơn." Diệp Phi hài lòng gật đầu. Ở cái thế giới mà Kim Đan chạy đầy đất, Nguyên Anh nhiều như chó này, giữ một cái vẻ ngoài phế vật chính là lớp bảo hộ hoàn hảo nhất. Hắn cầm chiếc cuốc gỉ sét lên, bước ra mảnh ruộng phía sau nhà.

Hôm nay, mục tiêu của hắn là chăm sóc đám "dưa hấu" mà hắn đã gieo hạt từ ba tháng trước.

Nói là dưa hấu, nhưng Diệp Phi luôn cảm thấy có gì đó sai sai. Đống hạt giống này là phần thưởng từ hệ thống sau khi hắn đạt thành tựu "Trồng một vạn củ cà rốt không sâu bệnh". Hệ thống nói đây là "Hạt giống đột biến của Thần Nông". Diệp Phi khi đó chỉ đơn giản muốn trồng chút dưa hấu để ăn giải khát mùa hè, nên đã chọn đại một mảnh đất gần cấm địa "Vạn Cổ Mộ" để gieo xuống.

Nhưng kết quả… thật là ba chấm.

Suốt ba tháng, mảnh ruộng dưa hấu không hề kết trái. Thay vào đó, nó mọc lên một nụ hoa duy nhất. Nụ hoa có màu xanh biếc như ngọc thạch, to bằng nắm tay, xung quanh quấn quýt một lớp khí tức huyền ảo, lúc thì nóng như rực lửa, lúc thì lạnh thấu tâm can.

"Chết tiệt, mình muốn ăn dưa hấu chứ có muốn chơi hoa đâu?" Diệp Phi lẩm bẩm, cầm bình tưới nước lên hắt một cái.

Nước trong bình là nước Cam Lộ được chắt lọc từ suối nguồn của hệ thống, mỗi giọt đều chứa đựng tinh hoa của trời đất. Dưới sự tưới tắm của Diệp Phi, nụ hoa màu xanh kia đột nhiên rung động dữ dội.

*Rắc!*

Một tiếng động giòn tan vang lên, giống như tiếng xiềng xích của thời gian bị bẻ gãy. Từ trong nụ hoa xanh biếc, chín cánh hoa rực rỡ đột ngột xòe ra. Mỗi cánh hoa mang một màu sắc khác nhau, xoay tròn theo quỹ đạo của các vì sao, tỏa ra một mùi hương thanh tao lạ lùng. Hương thơm này không nồng nặc, nhưng lại khiến tâm thần người ta lập tức trở nên trống rỗng, mọi phiền não của hồng trần như tan biến hết.

Đúng lúc này, từ trên con đường mòn dẫn vào thung lũng, một bóng dáng thanh tú áo trắng như tuyết đang chầm chậm đi tới.

Tô Thanh Tuyết hôm nay không mặc trang phục tông môn cứng nhắc. Nàng diện một chiếc váy lụa trắng giản dị, mái tóc đen dài được cài bằng một cây trâm gỗ đơn sơ mà Diệp Phi tặng năm ngoái. Gương mặt nàng vốn mang vẻ đẹp băng sương khiến vạn người kinh hãi, nhưng khi nhìn thấy gã thanh niên đang cầm cuốc đứng ngơ ngác cạnh vườn rau, đôi mắt ấy bỗng chốc tan chảy như xuân thủy.

"Diệp sư đệ, sớm thế này đã làm việc sao?" Giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông khánh.

Diệp Phi giật mình, vội vàng giấu cái bình tưới nước ra sau lưng. Hắn nở một nụ cười ngây ngô đúng chất đệ tử ngoại môn: "À, Tô sư tỷ. Tỷ lại đến tìm đồ ăn sáng à? Khoai tây trong bếp còn nóng đấy, tỷ tự vào lấy nhé."

Tô Thanh Tuyết bước lại gần, nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt lập tức bị thu hút bởi đóa hoa rực rỡ dưới chân Diệp Phi. Cả người nàng cứng đờ lại, hơi thở dường như đình trệ.

Với thân phận là Thiên kiêu của Thanh Vân Tông, kiến thức của Tô Thanh Tuyết không hề tầm thường. Nàng cảm nhận được trong đóa hoa kia có một sức sống mãnh liệt đến mức điên rồ. Mỗi một cánh hoa dường như đều chứa đựng một đạo quy luật hoàn chỉnh. Khí tức này… nàng đã từng thấy trong cổ thư về thượng giới.

"Đây là… hoa gì?" Tô Thanh Tuyết run giọng hỏi.

Diệp Phi gãi đầu, vẻ mặt đầy hậm hực: "Tỷ đừng nhắc đến nữa. Tôi định trồng ít dưa hấu ăn cho mát, ai dè hệ thống… à không, cái cửa hàng giống cây trồng lừa đảo, đưa cho cái hạt giống bị đột biến. Nó mọc mãi chẳng ra quả, cứ trơ cái nụ ra đấy. Sáng nay nó vừa nở xong, nhìn thì đẹp đấy nhưng chẳng được nước non gì. Không ăn được, cũng không nấu canh được. Phí cả nước tưới!"

Tô Thanh Tuyết nghe mà khóe miệng giật giật.

*Không ăn được? Phí cả nước tưới?*

Nàng có thể cam đoan, nếu đóa hoa này xuất hiện ở Trung Châu, e là mấy vị lão quái vật đã bế quan ngàn năm cũng sẽ liều mạng xé rách không gian để bò ra giành giật. Trong cảm nhận của nàng, đây chính là "Hoa Bất Tử" trong truyền thuyết, vĩnh hằng bất diệt, người chết chỉ còn một hơi thở nếu ngửi được hương hoa cũng có thể cải tử hoàn sinh, cải tạo căn cốt.

"Ngươi… ngươi định làm gì với nó?" Nàng nín thở hỏi.

Diệp Phi nhún vai: "Nhổ bỏ chứ làm gì. Trồng hoa chỉ tổ thu hút ong bướm, mà tôi thì ghét nhất là bọn ong vò vẽ, châm một phát thì đau chết đi được. Tôi đang định nhổ nó lên để lấy chỗ trồng thêm ít hành lá. Hành lá ăn với mì tôm mới là chân ái."

Tô Thanh Tuyết cảm thấy tim mình đau nhói. Một đóa Tiên hoa vô giá lại sắp bị đem đi làm phân bón cho… hành lá?

"Đừng nhổ!" Nàng thốt lên, sau đó chợt nhận ra mình hơi thất thố, đỏ mặt cúi đầu: "Ý ta là… nó đẹp như vậy, nhổ đi thì thật tiếc. Nếu ngươi không thích, có thể… có thể tặng cho ta không?"

Diệp Phi sững lại một chút. Hắn nhìn Tô Thanh Tuyết, thấy nàng đang bối rối nhìn đóa hoa, lại thấy nàng dạo này gầy đi vì bận rộn chuyện tông môn. Dù sao thì Tô Thanh Tuyết cũng đã che chắn cho hắn bao nhiêu rắc rối từ phía bọn chấp pháp ngoại môn, tặng nàng một đóa hoa "phế phẩm" xem ra cũng là một cách trả ơn hợp lý.

"Tỷ thích thứ này sao? Sư tỷ sớm nói chứ." Diệp Phi cười hì hì, dùng cuốc xới một vòng xung quanh gốc hoa, động tác thô lỗ đến mức làm bắn cả đất lên váy áo Tô Thanh Tuyết.

Tô Thanh Tuyết không hề để ý đến vệt đất bẩn, nàng đang đứng hình. Vì nàng thấy Diệp Phi không dùng linh lực, cũng chẳng dùng bí thuật bảo quản nào, cứ thế cầm tay vào cuống hoa mà nhổ lên.

Thanh âm "rắc" vang lên một lần nữa. Đóa hoa vĩ đại kia, thứ vốn dĩ phải được đặt trong lồng kính làm bằng vạn năm huyền băng, giờ đây đang bị Diệp Phi cầm ngược như cầm một mớ rau muống.

"Này, tặng tỷ. Chẳng biết nó sống được bao lâu, tỷ cứ đem về cắm vào cái bình sứ nào đó, khi nào nó héo thì vứt đi nhé." Diệp Phi đưa đóa hoa về phía nàng, vẻ mặt đầy sự "hào phóng" của một kẻ vừa tống khứ được rác thải.

Tô Thanh Tuyết run rẩy đón lấy đóa hoa. Ngay khi tay nàng chạm vào cuống hoa, một dòng linh khí ấm áp, thuần khiết chưa từng thấy lập tức tràn vào kinh mạch nàng. Những vết thương ngầm do tu luyện quá độ, những tạp chất bướng bỉnh trong linh hồn nàng chỉ trong nháy mắt đã bị quét sạch sành sanh.

Nàng thấy mình như đang đứng giữa một đại dương sinh mệnh, thọ nguyên vốn dĩ có hạn của một tu sĩ Kim Đan dường như đang không ngừng tăng vọt.

Nàng ngẩng đầu nhìn Diệp Phi. Hắn vẫn đang bận rộn lấy cuốc san bằng mảnh đất vừa nhổ hoa để chuẩn bị gieo hành. Ánh mặt trời bắt đầu chiếu xuống, bao phủ lên người hắn một lớp hào quang vàng nhạt.

Tô Thanh Tuyết đột nhiên thấy sống mũi cay cay. Người đàn ông này, rốt cuộc là hắn vô tư đến mức nào, hay là hắn quan tâm nàng đến mức sẵn sàng tặng cho nàng cả một cơ duyên trường sinh mà không một chút đắn đo?

"Diệp sư đệ… món quà này, quá quý giá. Ta…"

"Quý giá gì chứ?" Diệp Phi cắt ngang lời nàng, vẻ mặt đầy sự sợ hãi bị "bóc phốt": "Tỷ đừng nói là định bắt tôi bồi thường cái hạt giống khác nhé? Tôi nói trước, chỗ tôi chỉ còn hạt mướp thôi đấy! Với lại, đây là do tỷ tự nguyện lấy, tôi không ép à nha!"

Tô Thanh Tuyết bật cười, nước mắt còn chưa kịp rơi đã bị sự hài hước của hắn làm tan biến. Nàng ôm đóa hoa vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ nó, và cả hơi ấm từ sự che chở âm thầm của hắn.

"Được, ta nhận. Ta sẽ chăm sóc nó thật tốt." Nàng khẽ nói.

"Ờ, tùy tỷ." Diệp Phi lẩm bẩm, rồi quay sang Nhị Cẩu: "Nhị Cẩu, nhìn cái gì? Đi lấy cái xô nước ra đây cho ta!"

Nhị Cẩu hứ một cái rõ to, quay mông bỏ đi, nhưng trong lòng nó đang thầm chửi rủa cái lão chủ nhân nhà mình: *Đồ ngốc! Đem Thiên Địa Linh Căn đi tặng cho phụ nữ để đổi lấy hành lá. Nếu không phải ta theo ngươi có cơm ăn, ta đã sớm đổi chủ rồi!*

Phía xa trên đỉnh núi, Lý Trưởng lão đang nấp sau một tảng đá, dùng kính viễn vọng (cũng là một kiện pháp bảo rởm của Diệp Phi tặng) quan sát cảnh tượng này. Lão vuốt râu, mắt trợn trừng, hơi thở dồn dập.

"Trời ạ… Diệp tiểu hữu quả nhiên là đại năng! Lão phu nhìn không lầm! Đó là Hoa Bất Tử… đó là thứ có thể dẫn dắt đến Đạo Cảnh! Cậu ta cứ thế mà nhổ lên tặng như tặng rau dại sao? Đỉnh cao! Đây chính là đỉnh cao của sự vô vi! Coi bảo vật như bụi đất, coi vạn vật như con kiến. Diệp tiểu hữu, ngươi không cần giả vờ nữa, ta đã nhìn thấu cảnh giới của ngươi rồi!"

Lý Trưởng lão vội vàng lấy một cuốn sổ tay nhỏ ra, ghi chép cẩn thận: *"Ngày… tháng… năm… Cao nhân dùng một nhành hoa vô danh giáo huấn Thiên kiêu rằng: Vẻ đẹp bề ngoài chỉ là hư ảo, hành lá mới thực sự là chân lý của sự sống."*

Dưới thung lũng, Diệp Phi đột nhiên hắt hơi một cái thật mạnh. Hắn lẩm bẩm: "Lạ thật, ai lại đang nói xấu mình rồi? Chắc chắn là lão Lâm Hải chấp pháp đó lại tính kế gì mình. Phải chuẩn bị thêm mấy cái bẫy nổ ở cổng thôi, mạng sống là trên hết!"

Hắn nhìn bóng lưng Tô Thanh Tuyết đang dần khuất xa, nàng thỉnh thoảng lại nhìn đóa hoa trong tay rồi mỉm cười. Diệp Phi chép miệng: "Con gái thật là lạ. Một đóa hoa dưa hấu đột biến cũng quý như vàng. May mà mình không trồng ra cái bắp cải đột biến, không khéo nàng lại đòi lấy cả ruộng thì chết dở."

Hắn cầm cuốc lên, bắt đầu cuộc hành trình trồng hành đầy vinh quang của mình. Ánh nắng ban mai rực rỡ trên vai, thung lũng lại trở nên yên bình. Chỉ có chín cánh hoa màu sắc rực rỡ kia đang thầm lặng thay đổi vận mệnh của cả một thế giới, mà kẻ chủ mưu – một nông dân nhát gan – thì chỉ đang lo lắng xem hôm nay mình nên bói quẻ gì để tránh bị sét đánh.

Dưới đất sâu, nơi "Vạn Cổ Mộ" tọa lạc, các vị thần thời cổ đại hình như cũng vừa thở dài một tiếng. Họ bị Diệp Phi dùng làm "phân bón" mấy ngàn năm qua, chứng kiến đóa hoa quý giá nhất thiên cổ bị hắn coi là mớ rau rác, tâm hồn của các vị thần cũng thấy mệt mỏi thay.

"Hoa Bất Tử" sao? Không, trong từ điển của Diệp Phi, đó chỉ là "Món nợ tình hạt dưa hấu" mà thôi.

Chương truyện khép lại với hình ảnh Diệp Phi đang hì hục cuốc đất, Nhị Cẩu nằm ngủ bù, và một đóa hoa thần thánh đang rung rinh trong vòng tay một giai nhân, mở ra một trang sử mới cho Thanh Vân Tông mà chẳng ai hay biết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8