Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 126: ** Diệp Phi thức dậy và bực mình vì tiếng ồn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:43:09 | Lượt xem: 2

Chương 126: Quả bí ngô rơi xuống, thiên hạ thái bình

Trong căn nhà gỗ nhỏ nằm lọt thỏm giữa thung lũng mịt mù sương trắng của ngoại môn Thanh Vân Tông, Diệp Phi đang cuộn tròn trong chiếc chăn bông cũ kỹ, miệng còn lẩm bẩm mấy câu mê sảng về doanh số và deadline của kiếp trước.

Dưới chân giường, chiếc chiếu rách là nơi cư ngụ của Nhị Cẩu. Con chó vàng gầy gò này đang nằm tư thế "chó treo cổ", bốn chân chổng lên trời, tiếng ngáy khò khò của nó nhịp nhàng hòa quyện với hơi thở của chủ nhân. Nếu có vị đại năng nào nhìn thấu được luồng khí tức quanh đây, họ sẽ kinh hãi phát hiện ra rằng, mỗi hơi thở của một người một chó kia đều đang dẫn động linh khí thiên địa, hình thành nên những vòng xoáy linh lực tinh khiết đến mức nghẹt thở.

Thế nhưng, trong mắt Diệp Phi, đây chỉ là một buổi sáng ngủ nướng bình thường sau một ngày dài vất vả… cuốc đất trồng rau.

"Ầm!"

Một tiếng nổ rền vang đột ngột xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm mai. Dư chấn nhẹ nhàng truyền qua mặt đất, làm chiếc giường gỗ "Vạn Niên Trầm Hương" (mà Diệp Phi nhặt được ở bãi rác và tưởng là gỗ mục) rung lên bần bật.

Diệp Phi nhíu mày, mái tóc bù xù cựa quậy trên gối, nhưng hắn vẫn cố lờ đi, kéo chăn trùm kín đầu. Hắn tự nhủ: *“Chắc là tên tiểu tử Diệp Thần lại lén luyện công làm nổ lò đan thôi. Mặc kệ hắn, ngủ thêm năm phút nữa… Năm phút thôi.”*

"Uỳnh! Đoàng!"

Lần này không còn là chấn động nhỏ nữa. Một luồng sóng âm kèm theo uy áp mạnh mẽ của cấp độ Nguyên Anh đột nhiên đánh thẳng vào trận pháp che chắn của vườn rau. Hàng rào tre của Diệp Phi – vốn là "Thập Bát Tuyệt Diệt Trận" giả dạng – khẽ rung lên, phát ra những tiếng kêu "két… két…" chói tai.

Nhị Cẩu giật mình tỉnh giấc, đôi tai dài dựng đứng lên. Nó khẽ liếc mắt nhìn chủ nhân, thấy gân xanh trên trán Diệp Phi đã bắt đầu giật giật. Nhị Cẩu thầm than một tiếng: *“Xong đời đám oanh yến bên ngoài rồi. Ai bảo các ngươi trêu vào lúc ‘ma ngủ’ đang trị vì cơ chứ?”*

Diệp Phi bật dậy như một lò xo. Khuôn mặt hắn tối sầm lại, đôi mắt híp đầy sát khí – loại sát khí của một nhân viên văn phòng bị đánh thức vào sáng Chủ Nhật sau một tuần tăng ca liên tục.

"Cái đám khốn kiếp này… Không để cho ai sống nữa sao?!"

Hắn lạch bạch bước xuống giường, đôi dép lê làm bằng da thú (thực chất là da của một con Ma Hổ cấp Hóa Thần xông vào vườn và bị hắn đập chết vì tưởng là mèo hoang) loẹt quẹt trên sàn gỗ.

Trước khi ra khỏi cửa, theo thói quen thâm căn cố đế của một kẻ "cực độ sợ chết", Diệp Phi vẫn với tay lấy ống xăm tre trên bàn gỗ. Hắn lắc mạnh, một thẻ xăm rơi xuống.

"Thượng thượng quẻ. Hành hỏa phương Nam, vứt rác giải xui."

Diệp Phi nhìn thẻ xăm, cơn giận bớt đi một chút, nhưng sự bực bội vì mất ngủ vẫn dâng trào. Hắn mở cửa bước ra ngoài hiên.

Bên ngoài thung lũng, mây đen cuồn cuộn kéo đến. Ở phía xa, trên bầu trời Thanh Vân Tông, hai nhóm tu sĩ đang đánh nhau kịch liệt. Ánh sáng của linh khí, pháp bảo va chạm tạo nên những tiếng nổ chói tai. Một bên là các trưởng lão của Thanh Vân Tông, trong đó có cả Lý trưởng lão đang râu tóc dựng ngược, trông khá chật vật. Bên kia là một đám người mặc hắc y, ma khí cuồn cuộn, dẫn đầu là một gã đại hán lực lưỡng đang cầm một cây đại phủ, mỗi phát chém xuống đều làm không gian rung chuyển.

"Thanh Vân Tông nghe đây! Giao ra món thần vật phát ra linh quang hôm trước, nếu không bọn ta sẽ san bằng cái thung lũng này!" Gã hắc y nhân hét lớn, tiếng vang như sấm dội, lan tận vào trong vườn rau của Diệp Phi.

Diệp Phi dụi mắt, lầm bầm: "Thần vật cái gì? Linh quang cái gì? Chẳng lẽ là cái bóng đèn bẫy muỗi mình mới chế bằng linh thạch rác sao?"

Hắn chẳng thèm nhìn trận chiến kinh thiên động địa trên bầu trời kia thêm cái nào nữa. Với hắn, bọn tu sĩ này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, suốt ngày chém chém giết giết làm ảnh hưởng đến môi trường xanh của thung lũng. Quan trọng nhất là: Họ làm hắn không ngủ được!

Diệp Phi nhìn quanh vườn rau. Củ cải, bắp cải, hành lá đều đang xanh mướt. Hắn bước đến một góc vườn, nơi có mấy dây bí ngô đang bò ngổn ngang.

Trong đám quả tròn ủng đó, có một quả bí ngô đã chín già, vỏ sần sùi, màu vàng sậm, to cỡ một cái vò rượu lớn. Đây là giống bí mà hệ thống Thần Nông vừa ban cho hắn tuần trước, tên là "Bí Ngô Lão Đại". Diệp Phi từng ăn thử một quả, thấy nó cứng quá, nấu mãi không nhừ, nên hắn quyết định bỏ xít mấy quả còn lại để làm… đồ chơi.

"Hừ, thẻ xăm nói vứt rác giải xui. Vậy thì chính là ngươi."

Diệp Phi cúi người, hai tay nhấc bổng quả bí ngô già lên. Đối với một người có tu vi thật sự đã vượt quá cả giới hạn của thế giới này như hắn, quả bí nặng cả tạ này nhẹ tựa lông hồng. Nhưng trong mắt Diệp Phi, hắn nghĩ mình đang phải "gồng hết sức bình sinh" để ném đống rác này đi cho khuất mắt.

"Đi đi! Bay xa một chút, đừng có ở đây làm bẩn vườn của ta nữa!"

Diệp Phi lấy đà, xoay người một vòng rưỡi như vận động viên ném đĩa chuyên nghiệp. Một luồng lực lượng kinh khủng, tinh thuần và tuyệt đối, truyền từ bàn chân lên thắt lưng, rồi tập trung vào cánh tay.

"Vút —!"

Quả bí ngô xé rách không khí, tạo ra một tiếng rít kinh người. Vì tốc độ quá nhanh, không khí xung quanh quả bí lập tức bị ma sát đến mức bốc cháy, bao bọc lấy nó thành một quả cầu lửa màu cam rực rỡ.

Bên ngoài thung lũng, trận chiến đang ở giai đoạn căng thẳng nhất.

Gã hắc y nhân cầm đại phủ đang cười đắc thắng: "Lý già kia, ngươi đã già yếu rồi, còn muốn chắn đường Thiên Ma Giáo chúng ta? Chết đi!"

Đại phủ giơ lên cao, ma khí hóa thành một con ác hổ khổng lồ, chuẩn bị vồ xuống đầu Lý trưởng lão. Lý trưởng lão nghiến răng, lòng đầy cay đắng. Lão nhìn về phía vườn rau của Diệp Phi, trong lòng thầm khẩn cầu: *"Tiền bối… nếu ngài thực sự là đại năng chuyển thế, xin hãy cứu lấy tông môn!"*

Đúng lúc đó, từ trong màn sương mù dày đặc của thung lũng, một vệt sáng màu cam đột nhiên lao vút ra.

Tốc độ của nó nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Ban đầu, mọi người chỉ tưởng đó là một đạo đạo pháp do cao nhân nào đó đánh ra. Nhưng khi vệt sáng ấy đến gần, cảm giác áp bách mà nó mang lại khiến cả những tu sĩ Nguyên Anh cũng phải run rẩy quỳ sụp xuống.

"Cái… cái gì vậy?!" Gã hắc y nhân trố mắt nhìn quả cầu lửa đang bay thẳng về phía mình.

Khi khoảng cách thu hẹp lại, hắn mới nhìn rõ bản thể của vật thể ấy.

Đó là… một quả bí ngô?

Một quả bí ngô già khú, vỏ ngoài sần sùi, thậm chí còn dính một chút bùn đất và phân bón. Nhưng trên quả bí ngô ấy lại khắc sâu những đường vân thiên đạo huyền bí mà ngay cả bậc Tiên đế cũng không thể hiểu hết. Nó không đơn thuần là một quả bí, nó là một "vẫn thạch" chứa đựng quy luật của toàn bộ thiên địa trọng lực!

"Không thể nào—!"

Gã hắc y nhân chỉ kịp hét lên một tiếng. Cây đại phủ bằng tinh kim hắc hải của hắn khi vừa chạm vào quả bí ngô thì nát tan thành bột mịn như giấy vụn. Quả bí không hề giảm tốc, nó trực tiếp va chạm vào ngực gã.

"BÙM!"

Một tiếng nổ như trời long đất lở. Không gian quanh đó bị ép đến vỡ vụn như gương. Luồng ma khí cuồn cuộn của nhóm Thiên Ma Giáo giống như bị một cơn bão khổng lồ quét qua, tan biến sạch sẽ trong nháy mắt.

Quả bí ngô mang theo gã đại hán bay xa thêm mười dặm nữa, đâm sầm vào một ngọn núi đá ở phía Tây. Ngọn núi cao vạn trượng cứ thế sụp đổ, bị quả bí ngô nén chặt lại thành một cái hố sâu hoắm hình tròn.

Sương khói tản đi.

Toàn bộ tu sĩ của Thanh Vân Tông lẫn tàn quân của Thiên Ma Giáo đều đứng chôn chân tại chỗ. Họ ngơ ngác nhìn ngọn núi đã biến mất, rồi lại nhìn về phía thung lũng mịt mù sương.

Im lặng. Một sự im lặng đáng sợ.

Lý trưởng lão là người đầu tiên tỉnh táo lại. Lão run rẩy vuốt chùm râu bị cháy sém, đôi mắt trợn ngược vì kinh hãi nhưng sâu bên trong là sự tôn sùng điên cuồng.

"Đó… đó là thần tích của tiền bối Diệp!" Lý trưởng lão thốt lên, giọng nói khản đặc. "Chỉ một quả bí ngô bỏ đi mà có thể tiêu diệt Hóa Thần sơ kỳ của Thiên Ma Giáo… Thiên địa làm chứng, tiền bối đang răn đe chúng ta vì đã làm ồn đến ngài ấy!"

Đám đệ tử Thanh Vân Tông lập tức quỳ xuống, đồng thanh hô lớn: "Tiền bối bớt giận! Chúng con biết tội!"

Ngay cả tàn quân Thiên Ma Giáo cũng không dám quay đầu lại nhìn thi thể chủ tướng, chúng dùng hết sức bình sinh, thi triển huyết độn đại pháp để chạy trốn, trong lòng thầm thề rằng sẽ không bao giờ bén mảng đến vùng biên viễn Đông Hoang này nữa. Ở đó không có thần vật, ở đó chỉ có một con quái vật trồng bí ngô!

Bên trong vườn rau.

Diệp Phi sau khi ném quả bí ngô đi thì phủi tay, bực bội thở ra một hơi: "Hừ, quả nhiên là rác rưởi, ném ra ngoài cái là im lặng ngay. Chắc bọn họ thấy mình ném đồ linh tinh nên sợ bị bẩn mà giải tán rồi."

Hắn hoàn toàn không biết rằng, cái "đồ linh tinh" của hắn vừa mới định đoạt vận mệnh của một tông môn và san phẳng một ngọn núi.

Cơn buồn ngủ một lần nữa kéo đến. Diệp Phi ngáp một cái thật dài, liếc nhìn Nhị Cẩu vẫn đang nằm canh cửa (thực ra là nó đang nằm ngủ tiếp).

"Nhị Cẩu, trông nhà cho tốt. Ai vào mà làm ồn nữa thì ngươi cứ việc gâu lên cho ta. Để ta ngủ thêm lát nữa, hôm nay bói được quẻ thượng thượng, chắc chắn sẽ là một ngày yên bình."

Hắn quay vào phòng, trèo lên giường, kéo chăn qua đầu.

Ánh nắng ban mai bắt đầu len lỏi vào vườn rau, chiếu lên những lá cây mộc mạc nhưng ẩn chứa linh khí nghịch thiên. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng ngáy nhẹ của Diệp Phi. Hắn mơ thấy mình trở thành một đại gia địa chủ ở làng quê, quanh năm không cần làm gì, chỉ cần trồng rau, ăn thịt và ngủ đến lúc mặt trời lặn mới dậy.

Hắn đâu có biết, ở thế giới bên ngoài kia, cái tên "Lão Tổ Bí Ngô" đang bắt đầu lan truyền khắp Đông Hoang với tốc độ ánh sáng, khiến những lão quái vật ẩn cư hàng nghìn năm cũng phải rùng mình, truyền lệnh cho đệ tử:

"Tuyệt đối, tuyệt đối không được quấy rầy một thanh niên trồng rau ở ngoại môn Thanh Vân Tông. Nếu không, một quả bí ngô rơi xuống là cả tông môn chúng ta sẽ biến thành bãi đất trống đấy!"

Ngày hôm đó, Thanh Vân Tông được đón nhận một sự bình yên chưa từng có trong lịch sử trăm năm qua. Lý trưởng lão đã hạ lệnh phong tỏa thung lũng, lập nó thành "Cấm địa tuyệt đối", ai dám gây ra tiếng động quá 10 decibel trong phạm vi mười dặm quanh vườn rau đều sẽ bị trục xuất khỏi tông môn ngay lập tức.

Dưới bầu trời trong xanh, thung lũng vẫn chìm trong sương trắng. Diệp Phi vẫn đang chìm sâu vào giấc nồng, bình yên vô sự, đúng chất một kẻ "Cẩu" đến tận cùng. Một quả bí ngô ném đi, không chỉ mang lại giấc ngủ cho hắn, mà còn mang lại sự "thái bình" gượng ép cho cả một vùng lãnh thổ.

Sau khi tỉnh dậy lần nữa vào buổi chiều muộn, Diệp Phi vươn vai một cái rõ dài. Hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi dường như lại tự động tăng thêm một chút — điều mà hắn cho là "ảo giác vì ngủ quá nhiều".

Hắn đi ra vườn, cầm chiếc bình tưới nước "Cam Lộ" (mà hắn vẫn tưởng là nước giếng pha đường cho mát), bắt đầu lững thững tưới cho mấy gốc cải.

"Hầy, trồng trọt cũng cực thật đấy." Diệp Phi lầm bầm, mồ hôi trên trán chưa kịp rỉ ra đã bị linh khí xung quanh tự động hấp thụ. "Nhưng được cái là bình yên. Cái thế giới tiên hiệp này ấy mà, cứ trốn một góc thế này là sống thọ nhất."

Vừa lúc đó, Tô Thanh Tuyết mang theo một túi hạt giống nhỏ, rón rén bước vào cổng thung lũng. Cô nhìn thấy bóng dáng Diệp Phi dưới nắng chiều, thấy hắn đang thản nhiên tưới rau giữa cái không khí vẫn còn đọng lại dư chấn của vụ nổ ban sáng. Cô hít sâu một hơi, trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và kính sợ.

"Diệp… Diệp sư huynh, huynh tỉnh rồi sao?" Cô nhẹ nhàng hỏi, giọng nói êm ái như gió thoảng vì sợ làm hắn phật ý.

Diệp Phi quay đầu lại, mỉm cười: "À, Thanh Tuyết đó hả? Vừa hay, ta mới thu hoạch ít đậu hà lan, để tối nay làm món xào cho cô nếm thử. Mà lạ thật, chiều nay sao tông môn yên tĩnh thế không biết, bình thường tiếng chuông kêu nhức cả đầu cơ mà?"

Tô Thanh Tuyết nhìn quả bí ngô còn sót lại trong góc vườn, cơ thể cô khẽ run lên vì nhận ra khí tức tương đồng với "vẫn thạch" đã nghiền nát Ma Quân ban sáng. Cô cúi đầu, không dám nói thật, chỉ lí nhí:

"Dạ… có lẽ mọi người biết huynh cần nghỉ ngơi, nên… không ai dám làm phiền ạ."

Diệp Phi gật gù đắc ý: "Vậy thì tốt. Đám người Thanh Vân Tông này cuối cùng cũng học được cách lịch sự rồi."

Dưới chân hắn, Nhị Cẩu liếc nhìn quả bí ngô già còn lại, rồi lại nhìn cô nàng "Băng sơn nữ thần" đang đứng khúm núm. Nó gâu lên một tiếng khinh bỉ.

*Hừ, lịch sự cái nỗi gì? Là sợ bị ông chủ ném bí ngô vào đầu thì có!*

Gió chiều thổi qua thung lũng, mang theo mùi hương thanh khiết của đất và lá cây. Ở nơi biên viễn Đông Hoang hỗn loạn, có một góc vườn rau nhỏ nhoi nhưng lại là nơi an toàn nhất thiên hạ. Chỉ cần Diệp Phi còn muốn ngủ yên, thì trời có sập xuống, hắn cũng sẽ dùng một củ khoai tây hay một quả bí ngô để chống đỡ cho bằng được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8