Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 127: ** Bí ngô biến thành núi đè bẹp Ma Quân
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc của dãy núi Thanh Vân, khẽ chạm vào mái tranh đơn sơ của thung lũng phía sau tông môn. Ở nơi này, tiếng chim hót ríu rít hòa quyện cùng mùi đất ẩm nồng nàn, tạo nên một bầu không khí thanh bình đến lạ kỳ.
Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, khớp xương toàn thân phát ra những tiếng kêu "rắc rắc" giòn tan. Hắn cầm lấy chiếc cuốc gỉ dựng ở góc tường, theo thói quen lấy ra ba đồng xu đồng, miệng lầm bầm:
"Trời cao che chở, đất dày độ trì. Hôm nay ra vườn tưới nước, hướng Đông có cát không? Hướng Tây có hợi không?"
*Cạch… cạch… cạch…*
Ba đồng xu rơi xuống đất, hiện ra quẻ tượng: Đại cát.
Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi hột trên trán. Tuy đã tu luyện đến mức ngay cả bản thân hắn cũng không biết mình mạnh cỡ nào, nhưng cái thói quen "cẩn thận quá mức" này đã ngấm vào máu thịt suốt mười năm qua. Đối với hắn, giới tu tiên bên ngoài là một nơi cực kỳ hung hiểm, ra khỏi cửa mà không xem ngày thì chẳng khác nào tự nộp mạng cho Diệp Diêm Vương.
"Nhị Cẩu, dậy đi làm việc! Đừng có nằm đó mà giả chết." Diệp Phi đá nhẹ vào cái mông gầy trơ xương của con chó vàng đang nằm bò dưới gốc cây cổ thụ.
Nhị Cẩu lười biếng mở một con mắt, khinh bỉ nhìn chủ nhân của mình một cái, sau đó lại gâu một tiếng lấy lệ rồi tiếp tục đánh giấc. Trong lòng nó thầm mắng: *Lão già nhà ngươi, đêm qua vừa mới dùng kiếm khí quét sạch đám sương mù độc hại cách đây ba trăm dặm để rau muống khỏi bị héo, sáng sớm ra lại diễn kịch cái gì?*
Diệp Phi không chấp nhất con chó lười, hắn đi tới góc vườn, nơi có những quả bí ngô khổng lồ đang nằm lặng lẽ. Những quả bí này vàng óng như đúc từ kim loại, trên lớp vỏ ẩn hiện những đường vân phức tạp mà nếu một vị đại năng trận pháp nào nhìn thấy, chắc chắn sẽ thổ huyết vì nhận ra đó là "Thiên Địa Trận Văn" cực phẩm.
"Hệ thống, hôm nay thu hoạch bí ngô có được cộng điểm tuổi thọ không?" Diệp Phi thầm hỏi.
*【Tinh! Chúc mừng ký chủ thu hoạch "Bí Ngô Trấn Thủ" đạt chất lượng Thần cấp, phần thưởng: 500 năm tuổi thọ, 100 điểm thuộc tính 'Bền Bỉ'.】*
Diệp Phi gật đầu hài lòng. Tuổi thọ của hắn hiện tại có lẽ đã đủ để sống đến lúc thiên địa sụp đổ, nhưng đối với một kẻ "Cẩu đạo" chân chính, bao nhiêu năm cũng là không đủ.
Đúng lúc này, từ phía cổng thung lũng truyền đến những tiếng bước chân hỗn loạn và giọng nói ngạo mạn quen thuộc:
"Diệp Phi! Ngươi còn chưa chết đấy chứ? Bản thiếu gia đến thăm ngươi đây!"
Diệp Phi nhíu mày. Lại là tên ôn thần Diệp Thần.
Diệp Thần là "thiên tài" của ngoại môn Thanh Vân Tông, cũng là kẻ luôn coi Diệp Phi như cái gai trong mắt. Hắn luôn cảm thấy một kẻ tư chất bình thường, tu vi mười năm vẫn kẹt ở Luyện Khí tầng ba như Diệp Phi không có tư cách chiếm cứ một thung lũng rộng lớn thế này để trồng rau.
Diệp Thần bước vào, phía sau là bốn năm tên đệ tử đi theo nịnh hót. Hắn hôm nay mặc một bộ cẩm y lộng lẫy, eo dắt ngọc bội, tay cầm một thanh linh kiếm phát ra quang mang nhàn nhạt, bộ dáng cực kỳ phong tao.
"Diệp sư huynh, trông huynh dạo này gầy đi thì phải?" Diệp Thần cười khẩy, liếc nhìn vườn rau xanh tốt. "Ta nghe nói vườn rau này linh khí dồi dào, chắc hẳn là có bảo vật. Tông môn sắp tới có đại hội tỷ thí, ta thiếu một nơi yên tĩnh để bế quan, ngươi biết điều thì dọn chỗ này ra, ta sẽ xin trưởng lão cấp cho ngươi một cái chuồng gà ở tạp dịch phòng."
Diệp Phi cười khổ, xua tay: "Diệp sư đệ, nơi này chỉ toàn phân bón và sâu bọ, linh khí ở đâu ra chứ? Huynh nhìn thanh kiếm của huynh xem, khí tức sắc lẹm, nếu vào đây hít phải mùi phân chuồng thì hỏng hết tiên khí."
Diệp Thần bị lời tâng bốc làm cho đắc ý, hắn nghếch mặt lên trời: "Hừ, ngươi nói cũng đúng. Nhưng ta thấy mấy quả bí ngô này cũng được đấy, mang về cho linh thú của ta ăn chắc là tốt."
Nói rồi, hắn không đợi Diệp Phi đồng ý, nghênh ngang đi tới phía quả bí ngô lớn nhất.
Cùng lúc đó, ở tít trên không trung, một luồng ma khí đen ngòm đang cuồn cuộn đổ về phía Thanh Vân Tông. Đó là Hắc Sát Ma Quân, một ma đầu khét tiếng ở biên thùy Đông Hoang. Lão vừa phá giải một phong ấn cổ đại, đang cần một lượng lớn linh lực để hồi phục, và lão cảm nhận được một luồng linh khí cực kỳ tinh khiết đang phát ra từ phía sau núi Thanh Vân.
"Ha ha ha! Không ngờ ở một tông môn hạng ba này lại có linh mạch ẩn giấu tinh thuần đến thế! Thiên trợ ta cũng!"
Ma Quân đáp xuống như một tia sét đen, uy áp của cường giả Nguyên Anh kỳ lan tỏa, khiến toàn bộ đệ tử Thanh Vân Tông phía trước núi run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn không thèm để ý đến những kẻ yếu ớt kia, mà đâm thẳng về phía thung lũng của Diệp Phi.
Trong thung lũng, Diệp Phi bỗng rùng mình một cái. Quái lạ, sao tự dưng gió mùa Đông Bắc về sớm thế nhỉ? Cảm giác lạnh lẽo này… không lẽ có kẻ đang thèm muốn đám cải bắp của mình?
Hắn nhìn Diệp Thần đang định giơ chân đá vào quả bí ngô, lại nhìn thấy trên bầu trời có một cái "chấm đen" đang rơi xuống với tốc độ chóng mặt.
*Nguy rồi! Cái chấm đen kia mà rơi trúng vườn rau, mình phải trồng lại từ đầu sao?* Diệp Phi kinh hãi nghĩ.
Hắn liếc thấy một quả bí ngô bị thối một góc nhỏ do Nhị Cẩu hôm trước lén lút tiểu vào. Với một kẻ cầu toàn như Diệp Phi, quả bí này đã là phế phẩm.
"Thôi xong, phế phẩm thì ném đi vậy!"
Diệp Phi tiện tay cúi xuống, nhấc quả bí ngô nặng cả trăm cân lên nhẹ như lông hồng, sau đó ném mạnh một cái về phía cái "chấm đen" đang bay tới. Trong mắt hắn, đó chỉ là hành động ném rác bình thường để xua đuổi "quạ đen".
Nhưng trong mắt Diệp Thần và đám tùy tùng, đó lại là một cảnh tượng kinh hoàng.
Quả bí ngô rời khỏi tay Diệp Phi, vừa ra khỏi phạm vi hàng rào tre, nó bỗng chốc đón gió mà lớn. Phù phù! Chỉ trong chớp mắt, quả bí ngô đã hóa thành một ngọn núi vàng khổng lồ, bao phủ bởi những tia lôi điện màu tím đặc quánh. Những đường vân trên vỏ bí rực sáng, khóa chặt không gian xung quanh.
Hắc Sát Ma Quân đang lao xuống với tốc độ cực nhanh, bỗng nhiên thấy bầu trời tối sầm lại. Lão ngẩng đầu lên, tròng mắt suýt nữa thì lọt ra ngoài.
"Cái… cái gì thế này? Một quả bí ngô? Không! Đây là Thái Cổ Thần Sơn!"
Ma Quân hét lên một tiếng thê thảm, cố gắng dùng hết toàn bộ ma công để chống đỡ. Một bàn tay ma quái khổng lồ hiện ra định đẩy ngọn núi bí ngô đi, nhưng vừa chạm vào lớp vỏ vàng óng kia, ma khí lập tức tan biến như tuyết gặp nắng gắt.
"Ầm!!!"
Một tiếng nổ rúng động cả nghìn dặm vang lên. Quả bí ngô trực tiếp ép xuống, mang theo vạn quân chi lực. Hắc Sát Ma Quân – một vị đại năng Nguyên Anh kỳ ngang dọc một phương – thậm chí còn chưa kịp để lại lời trăn trối đã bị đè bẹp dí xuống vách núi đối diện, thân xác nát bét, nguyên anh hóa thành khói xám.
Dư chấn của cú ném mạnh đến mức làm nổ tung một ngọn núi lân cận, bụi mịt mù trời đất.
Diệp Phi đứng ngẩn ngơ, dụi dụi mắt: "Ủa, quả bí ngô của mình đâu rồi? Sao vừa ném đi cái đã nổ to thế? Không lẽ do dạo này bón nhiều phân đạm quá nên nó bị… lên men gây nổ?"
Hắn quay đầu lại, thấy Diệp Thần và đám tùy tùng đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run như cầy sấy.
Diệp Thần mặt cắt không còn giọt máu, quần của hắn đã ướt đẫm tự bao giờ. Hắn vừa rồi đứng gần nhất, hắn nhìn thấy rõ ràng "tiên nhân" trước mặt chỉ dùng một quả bí ngô thối để… trấn sát một vị Ma Quân mà khí tức còn kinh khủng hơn cả Tông chủ nhà mình gấp trăm lần.
"Diệp… Diệp sư huynh… không, Diệp tiền bối…" Diệp Thần lắp bắp, đầu đập xuống đất liên lặp. "Vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn, vãn bối tội đáng muôn chết! Xin tiền bối đừng lấy bí ngô ném vãn bối!"
Diệp Phi gãi đầu, vẻ mặt vô tội: "Diệp sư đệ, ngươi nói gì thế? Quả bí đó bị hỏng nên ta ném đi thôi mà. Chắc là do trúng tổ ong vò vẽ nào đó trên núi nên nó nổ ấy mà. Mau đứng dậy đi, dơ hết quần áo bây giờ."
Đúng lúc này, Tô Thanh Tuyết từ phía xa bay tới. Cô nàng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng "bí ngô diệt Ma Quân", đôi mắt đẹp tràn đầy kinh hãi và sùng bái. Cô đáp xuống cạnh Diệp Phi, cung kính cúi chào:
"Diệp sư huynh, huynh lại ra tay cứu tông môn rồi."
Diệp Phi hoảng hốt, xua tay loạn xạ: "Cô đừng có nói bừa! Ta chỉ là một nông dân trồng rau, nãy giờ ta chỉ ném rác thôi. Có lẽ là do Ma Quân kia đi đường không nhìn kỹ nên bị núi lở đè chết, đúng, chính là núi lở!"
Tô Thanh Tuyết nhìn sang phía vách núi đối diện, nơi có một cái hố khổng lồ hình… quả bí ngô, rồi lại nhìn vẻ mặt "giả ngu" cực kỳ nghiêm túc của Diệp Phi, trong lòng thầm than: *Tiền bối quả nhiên là ẩn sĩ cao nhân, làm chuyện kinh thiên động địa xong vẫn có thể thản nhiên như không. Đây mới là thái độ của bậc đại trí huệ!*
Nhị Cẩu ở bên cạnh đứng dậy, thong thả đi tới chỗ Diệp Thần, dở chân sau lên "tưới" một bãi vào đúng đôi giày gấm đắt tiền của hắn. Diệp Thần đau khổ nhìn đôi giày bị nước tiểu chó làm mòn vẹt cả lớp linh trận trên đó, nhưng không dám nhúc nhích nửa phân, ngược lại còn phải cố nặn ra một nụ cười khó coi:
"Cảm ơn Nhị Cẩu gia đã… ban nước thánh."
Diệp Phi thấy vậy thì ngượng ngùng, quát Nhị Cẩu: "Mày cái con chó này, sao lại bất lịch sự thế! Diệp sư đệ, thật ngại quá, con chó này nó hơi tăng động. Hay là thế này, ngươi mang mấy củ khoai tây này về coi như ta tạ lỗi nhé?"
Diệp Phi cúi xuống nhặt mấy củ khoai tây dính đầy đất đưa cho Diệp Thần. Diệp Thần cung kính đón lấy bằng hai tay, như thể đang nâng niu bảo vật thượng giới. Hắn cảm nhận được luồng linh khí tinh thuần từ củ khoai tây truyền vào lòng bàn tay, khiến những vết thương cũ trong kinh mạch lập tức được chữa lành.
"Đa… đa tạ tiền bối ban tặng thần dược!"
Diệp Thần và đám tùy tùng bỏ chạy như bị ma đuổi, vừa chạy vừa ôm khư khư mấy củ khoai tây. Diệp Phi nhìn theo, thở dài một tiếng:
"Haiz, giới tu tiên thật đáng sợ. Một cái thiên tài ngoại môn mà tâm lý yếu thế, nhìn thấy nổ bí ngô một cái đã sợ đến vãi cả ra quần. May mà mình chọn con đường trồng rau này, chứ ra ngoài kia tranh đấu chắc không sống nổi ba chương."
Tô Thanh Tuyết đứng bên cạnh, nghe những lời này thì khóe miệng hơi giật giật. Cô nhìn quanh vườn rau, nơi những cây hành lá sắc bén như linh kiếm, những quả cà chua chứa năng lượng bùng nổ, và quả bí ngô vừa rồi…
Cô chợt nhận ra một sự thật phũ phàng: Ở thế giới này, kẻ mạnh nhất không phải là kẻ cầm kiếm đứng trên đỉnh núi, mà là kẻ cầm cuốc đang phàn nàn về việc bón phân cho rau cải.
"Diệp sư huynh," Tô Thanh Tuyết khẽ gọi, "huynh… huynh thật sự chỉ muốn trồng rau thôi sao?"
Diệp Phi ánh mắt thâm trầm, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen của Đại Kiếp đang thấp thoáng ẩn hiện, hắn trầm giọng nói một câu đầy triết lý:
"Trồng rau chính là trồng nhân quả. Chỉ có cắm rễ thật sâu vào đất, mới không sợ bị gió bão quật ngã. Thanh Tuyết, cô thấy đấy, quả bí ngô kia dù bị ném đi, nó vẫn có thể tạo nên một tiếng vang. Nhưng sau tất cả, nó vẫn phải trở về làm cát bụi."
Thực tế trong đầu Diệp Phi lúc đó là: *Mẹ kiếp, phí mất quả bí ngô thần cấp để đổi điểm thuộc tính. Lần sau ném rác phải nhìn kỹ, nhỡ trúng phải tông chủ hay trưởng lão thì mình mất chỗ ở mất!*
Nhưng Tô Thanh Tuyết nghe xong thì tâm thần chấn động, ánh mắt như ngộ ra điều gì đó vô cùng lớn lao. Cô vội vàng khoanh chân ngồi xuống ngay cạnh hàng rào, bắt đầu bước vào trạng thái đốn ngộ.
Diệp Phi ngẩn người: "Ơ… sao tự nhiên lại lăn ra đây ngủ thế này? Này, chỗ đó đất bẩn lắm…"
Hắn lắc đầu ngán ngẩm, cầm bình tưới nước Cam Lộ đi về phía mấy cây cải chíp. Nhị Cẩu cũng tìm được một chỗ nắng râm dưới bóng của "Linh thụ vạn năm", lười biếng nằm xuống, cái đuôi ngoáy ngoáy mấy cái.
Ở bên ngoài thung lũng, toàn bộ Thanh Vân Tông đang náo loạn. Tông chủ dẫn theo các trưởng lão vội vàng bay tới hướng thung lũng phía sau, nhưng khi đến gần, họ đều bị một tầng bình chướng vô hình chặn lại.
"Hơi thở này… là của Ma Quân đã biến mất!" Tông chủ kinh hãi thốt lên. "Ai có thể tiêu diệt Ma Quân trong chớp mắt như vậy? Chẳng lẽ trong tông môn ta thực sự có chân tiên ẩn cư?"
Lý Trưởng lão – người vốn hay sang vườn Diệp Phi "xin" hành lá về nấu cháo – bỗng nhiên vuốt râu cười lớn:
"Tông chủ, ta đã nói rồi, Diệp tiểu hữu kia không phải người thường đâu. Các ngươi cứ tưởng hắn chỉ là đệ tử tạp dịch, thực chất mỗi động tác của hắn đều là Đạo! Vừa rồi ta thấy một tia kim quang hình quả bí ngô xẹt qua bầu trời, đó chắc chắn là pháp bảo trấn tông của hắn!"
Tất cả mọi người đều hít một ngụm khí lạnh. Từ đó về sau, thung lũng phía sau núi trở thành "cấm địa thần thánh" nhất của Thanh Vân Tông.
Còn "Chân tiên" Diệp Phi của chúng ta lúc này đang lầm bầm chửi bới:
"Con sâu này to thế, dám ăn lá rau cải của ta! Để xem ta có dùng bình tưới nước tưới chết ngươi không!"
Hắn đâu có biết, bình tưới nước đó chứa đầy Tiên Dịch, chỉ cần một giọt là có thể cải tử hồi sinh. Con sâu kia bị tưới trúng, lập tức hóa thành một con sâu vàng lấp lánh, tu vi thăng cấp vèo vèo, sợ hãi bay mất dạng.
Trời dần về chiều, thung lũng lại trở về vẻ yên bình vốn có. Diệp Phi nhìn thành quả lao động cả ngày, mỉm cười hài lòng. Chỉ cần hôm nào quẻ bói cũng là "Đại cát", hắn sẵn sàng trồng rau thêm mười ngàn năm nữa.
Thế nhưng, thế giới vốn không bao giờ để hắn được yên. Ở một góc khác của giới tu tiên, những ánh mắt tham lam bắt đầu đổ dồn về hướng Thanh Vân Tông, vì người ta đồn rằng ở đó có một loại rau cải mà ăn vào một miếng có thể giúp tu sĩ Đột phá đại cảnh giới ngay lập tức.
Cái danh hiệu "Nông dân thần bí" đang bắt đầu truyền khắp thiên hạ, dù chính chủ thì chỉ mong người ta quên mình đi cho rảnh nợ.
Chương này khép lại với bóng lưng gầy của Diệp Phi dưới hoàng hôn, tay cầm cuốc, chân dắt chó, đi dọc theo lối mòn thung lũng, trông bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng đằng sau sự bình thường đó, là một sức mạnh đủ để lật đổ cả một thời đại.