Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 128: ** Hệ thống tặng \”Bình gốm chứa trời đất\”
**CHƯƠNG 128: BÌNH GỐM CHỨA TRỜI ĐẤT? KHÔNG, ĐÂY LÀ HŨ DƯA CÀ!**
Tiết trời Đông Hoang vào cuối thu mang theo chút se lạnh đặc trưng, sương mù lãng đãng bao phủ lấy Dược Viên của ngoại môn Thanh Vân Tông. Giữa khung cảnh tiêu sơ ấy, một thanh niên mặc bộ đồ đệ tử tạp dịch bạc màu, tay cầm chiếc cuốc gỉ, đang hì hục bên luống rau xanh mướt.
Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn xuống những củ cải tròn trịa, trắng nõn vừa mới nhô lên khỏi mặt đất, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.
“Mười năm rồi…” Diệp Phi lẩm bẩm.
Kể từ ngày xuyên không tới đây, mang theo cái “Hệ Thống Thần Nông Bất Tử” quái đản, hắn chưa từng một ngày rời khỏi thung lũng này. Trong khi bạn đồng lứa đang mải mê tranh đoạt bí tịch, tàn sát lẫn nhau vì một viên linh đan, thì Diệp Phi lại dành cả thanh xuân để… bón phân và nhổ cỏ.
Châm ngôn của hắn rất đơn giản: Đỉnh phong cái gì chứ? Trường sinh mới là thật. Mà muốn trường sinh thì trước tiên phải sống sót cái đã. Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn, chi bằng ở nhà trồng rau cho lành.
【 Leng keng! Chúc mừng ký chủ thu hoạch thành công 100 củ “Bạch Ngọc Linh La Bặc”. Điểm thuộc tính +10, tuổi thọ +50 năm. 】
【 Kiểm tra thấy ký chủ tích lũy số lượng linh quả thu hoạch đạt mốc mới. Phần thưởng đạo cụ thần cấp: Càn Khôn Hóa Nguyên Đào (Bình gốm chứa trời đất). 】
“Bình gốm chứa trời đất?”
Diệp Phi nhướng mày. Trong khoảnh khắc, không gian trước mặt hắn vặn vẹo, một luồng sáng vàng ròng từ trên trời rơi xuống, nhưng ngay lập tức bị hắn nhanh tay tóm lấy, nhấn chìm vào trong ống tay áo.
Hắn liếc mắt nhìn quanh, cẩn thận bói một quẻ nhanh. Quẻ tượng hiển thị: “Bình thường”.
“May quá, không ai thấy.”
Hắn lén lút chui vào căn nhà tranh rách nát của mình, đóng chặt cửa, sau đó mới lôi vật phẩm vừa nhận được ra.
Đó là một chiếc bình gốm nhỏ bằng nắm tay, màu nâu sẫm, trông cũ kỹ và đầy vết nứt li ti. Nếu ném nó vào đống rác, có lẽ ngay cả đệ tử tạp dịch nghèo nhất Thanh Vân Tông cũng không thèm nhặt.
Tuy nhiên, khi Diệp Phi tập trung thần thức, hệ thống lập tức hiện ra một bảng thông tin khiến hắn suýt chút nữa đánh rơi chiếc bình:
*【 Càn Khôn Hóa Nguyên Đào: Đạo bảo Thượng Cổ. Bên trong chứa đựng một tiểu thế giới hoàn chỉnh, có khả năng tinh luyện vạn vật, chuyển hóa tạp chất thành Tiên linh chi khí. Thời gian lưu tốc bên trong nhanh gấp một ngàn lần thế giới bên ngoài. Tác dụng chính: Luyện hóa Thiên địa khí vận, trấn áp vạn cổ long mạch. 】*
Diệp Phi nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Trấn áp vạn cổ long mạch”, da đầu không khỏi tê dại.
“Cái thứ này… là hàng nóng nha! Cầm nó trong tay chẳng khác nào ôm một quả bom hạt nhân cấp độ Tu tiên. Lỡ như khí tức rò rỉ, đám đại năng hóa thần, luyện hư kia không lột da mình ra mới lạ.”
Hắn lật qua lật lại cái bình gốm, lẩm bẩm: “Luyện hóa Thiên địa khí vận làm cái gì chứ? Ăn được không? Tuổi thọ của mình đã hơn mấy ngàn năm rồi, cần cái trấn áp long mạch kia làm chi cho mệt thân?”
Vừa lúc đó, ánh mắt Diệp Phi chạm phải đống củ cải trắng và một rổ cà pháo to tròn, bóng loáng đặt ở góc nhà. Đây đều là những loại rau quả được hắn tưới tắm bằng nước linh tuyền, linh khí nồng đậm nhưng vị lại hơi hăng, để lâu sẽ mất ngon.
Một ý tưởng “táo bạo” nảy ra trong đầu kẻ nhát gan nhất Tiên giới.
“Cái bình này nói là có thể tinh luyện vạn vật, khử tạp chất… Lại còn lưu tốc thời gian nhanh gấp nghìn lần… Vậy chẳng phải nó là… hũ muối dưa lý tưởng nhất sao?”
Nếu có một vị tiên đế nào đó ở đây, nghe thấy ý tưởng của Diệp Phi, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết ngay lập tức. Thần khí Thượng Cổ dùng để trấn áp long mạch, ngươi lại mang đi muối dưa?
Nhưng Diệp Phi không quan tâm. Với hắn, an toàn là trên hết, mà ăn ngon là thứ nhì. Hắn lập tức bắt tay vào làm.
Đầu tiên, hắn chọn ra những củ cải “Bạch Ngọc” và cà pháo ngon nhất. Những loại rau này nếu bán ra ngoài, mỗi củ cũng đáng giá vài trăm linh thạch trung phẩm, đủ để các tu sĩ Luyện Khí tầng 10 tranh nhau vỡ đầu. Nhưng ở đây, chúng chỉ là nguyên liệu nấu ăn.
Hắn dùng chiếc cuốc gỉ – thực chất là Thần khí Thái Cổ – để gọt vỏ củ cải một cách điêu luyện. Từng lát củ cải mỏng như cánh ve, trắng trong suốt. Tiếp đó, hắn lấy ra muối tinh được chiết xuất từ Linh Tuyền Hải sau chín lần cô đặc, hòa với nước mưa tinh khiết thu được trong tiết Thanh minh năm trước.
“Thêm một chút gừng lửa để giữ nhiệt, mấy lát ớt hỏa tỳ để tạo vị cay…”
Diệp Phi vừa lẩm bẩm, vừa xếp từng lớp cà, lớp củ cải vào trong “Càn Khôn Hóa Nguyên Đào”.
Khi nắp bình vừa đậy lại, bên trong bình bỗng nhiên xảy ra biến đổi kinh thiên động địa.
Cái gọi là “Luyện hóa vạn vật” lập tức kích hoạt. Những tạp chất cực nhỏ trong cà pháo và củ cải bị đẩy ra ngoài qua các khe nứt li ti của bình gốm dưới dạng sương mù mờ ảo. Những sợi quy luật Thiên đạo li ti vốn dùng để “trấn áp vạn cổ” bỗng nhiên cảm thấy lạc lõng, chúng bị cưỡng ép phải bao bọc lấy từng miếng dưa cà, bắt đầu quá trình… thúc đẩy lên men.
Một ngàn năm bên trong chỉ bằng một ngày bên ngoài.
Cà pháo trong hũ dưa của Diệp Phi đang trải qua một quá trình “tiến hóa” huy hoàng. Vị chua được tạo ra từ sự giao hòa giữa âm dương, vị mặn là kết tinh của linh mạch, và vị giòn là nhờ sức mạnh không gian ép chặt.
“Xong rồi! Để đây qua đêm, sáng mai là có dưa ăn với cháo rau.”
Diệp Phi phủi tay, hài lòng vứt cái bình thần kỳ xuống gầm giường, chỗ hắn thường để mấy đôi hài rách.
***
Trong lúc đó, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò đang nằm ngủ gật dưới hiên nhà – đột ngột mở bừng mắt. Đôi mắt chó vàng khè của nó nhìn chằm chằm vào căn nhà tranh, lỗ mũi khẽ phập phồng.
*“Uông?”* (Chủ nhân lại kiếm được đồ tốt?)
Nó cảm nhận được một luồng khí tức Khai Thiên Tích Địa rất mỏng manh phát ra từ căn nhà. Nếu là kẻ khác, hẳn sẽ nghĩ đó là đại bảo vật xuất thế, nhưng Nhị Cẩu đã ở cạnh Diệp Phi mười năm, nó quá hiểu tên chủ nhân này.
Lần trước hắn nhặt được “Vạn Hỏa Linh Châu”, bảo vật vạn năm mới có một, kết quả là hắn mang đi… kê chân giường cho bớt khập khiễng. Lần này chắc cũng không khá hơn là bao. Nhị Cẩu khinh bỉ ngoáy đuôi, sau đó lại gục đầu xuống ngủ tiếp. Với nó, việc bảo vệ giấc ngủ dưới gốc linh thụ của mình quan trọng hơn mấy cái bảo vật thần cấp kia nhiều.
Sáng sớm hôm sau, sương mù chưa tan hết, một bóng người loạng choạng đi về phía vườn rau của Diệp Phi. Đó là Lý Trưởng Lão, một lão già gầy gò, râu tóc bạc phơ, miệng nồng nặc mùi rượu.
Lý Trưởng Lão vốn là một Trưởng lão ngoại môn hết thời, vì tu vi đình trệ nên đành tìm đến nơi hẻo lánh này làm chân trông coi, thực chất là để uống rượu qua ngày. Lão rất thích Diệp Phi, phần vì thanh niên này biết điều, phần vì rau của hắn trồng… thực sự rất hợp khẩu vị.
“Diệp tiểu hữu! Có đó không? Lão già này lại đến làm phiền đây!” Lý Trưởng Lão lớn tiếng gọi, mắt cứ liếc về phía bếp lò của Diệp Phi.
Diệp Phi đang chuẩn bị dọn bữa sáng, nghe thấy giọng lão liền thở dài một tiếng: “Cái lão này, mũi thính còn hơn cả Nhị Cẩu.”
Hắn mở cửa, mời lão vào nhà. Trên chiếc bàn gỗ thô sơ là một bát cháo trắng bốc khói nghi ngút và một đĩa nhỏ đựng mấy miếng cà pháo trắng ngần, xen lẫn vài lát củ cải đỏ rực, hương thơm thanh khiết tỏa ra dìu dịu.
“Ồ! Món mới à?” Mắt Lý Trưởng Lão sáng rực như đèn pha.
Lão chẳng đợi Diệp Phi mời, lập tức cầm đũa gắp một miếng cà pháo bỏ vào miệng.
*Rắc!*
Một tiếng giòn tan vang lên. Lý Trưởng Lão bỗng đờ người ra, hai mắt trợn trừng.
Trong khoảnh khắc ấy, lão cảm thấy thế giới xung quanh mình biến mất. Lão thấy mình như đang đứng giữa một vũ trụ bao la, nơi các vì tinh tú đang quay vòng. Một luồng linh khí tinh thuần chưa từng thấy, thanh khiết đến mức không có một chút đan độc nào, tuôn chảy vào kinh mạch của lão.
Vết thương cũ ở đan điền từ trăm năm trước, nơi mà ngay cả những viên “Tục Mệnh Đan” tứ phẩm cũng không chữa được, bỗng nhiên dịu lại, sau đó dưới sức mạnh của vị chua thanh thoát kia, bắt đầu chậm rãi khép miệng.
“Cái… cái này…” Lý Trưởng Lão run rẩy, mặt đỏ bừng lên.
Lão không phải là kẻ vô tri. Lão từng thấy những bảo vật kỳ diệu, nhưng món cà muối này… nó không chỉ là thức ăn. Nó chứa đựng Pháp Tắc! Một loại pháp tắc sống, đầy hơi thở thiên nhiên và sinh mệnh.
Lão nhìn cái hũ gốm đang đặt dưới đất, ngay gần chỗ Diệp Phi vừa kéo ra. Ánh mắt lão lão luyện nhận ra khí tức không gian vô tận ẩn giấu bên trong cái vẻ ngoài xù xì kia.
*“Trời đất ơi! Càn Khôn Đại Đạo! Hóa Nguyên Chân Khí!”* – Lý Trưởng Lão thét gào trong lòng. – *“Diệp tiểu hữu dùng Thần vật cấp Chí tôn để muối dưa cà?”*
Lão nhìn Diệp Phi, thấy hắn vẫn thản nhiên húp cháo, vẻ mặt chẳng có chút gì gọi là ngạc nhiên. Trong mắt lão, hình ảnh chàng đệ tử tạp dịch tầm thường vụt biến mất, thay vào đó là một vị Đại Năng Thượng Cổ đang che giấu tu vi, lấy việc hồng trần làm niềm vui.
“Diệp… Diệp tiểu hữu… chiếc bình này…” Lý Trưởng Lão giọng run run hỏi.
Diệp Phi nhìn cái bình gốm dưới gầm giường, thản nhiên đáp: “À, cái bình đó tôi nhặt được trong đống rác của một phế tích lúc đi hái thuốc. Thấy nó giữ nhiệt tốt, lại thoát khí ổn nên đem về muối cà cho nhanh chín. Lão thấy sao? Ăn giòn đúng không?”
Lý Trưởng Lão suýt nữa ngã ngửa ra sau. *Nhặt trong đống rác? Đem về muối cà cho nhanh chín?*
Lão cầm chén cháo, bàn tay run bần bật. Lão thầm nghĩ: *“Quả nhiên, đây chính là thử thách của Tiền bối! Người muốn xem ta có đủ tâm cảnh để đón nhận món quà này hay không. Ta không được vạch trần người, ta phải phối hợp!”*
Nghĩ đoạn, lão lập tức gật đầu lia lịa, hùa theo: “Đúng, đúng! Bình này muối cà thì nhất rồi. Giữ nhiệt… ừ thì giữ nhiệt tốt thật.”
“Thế thì lão ăn nhiều chút đi.” Diệp Phi thân thiện đẩy thêm đĩa cà về phía lão.
Lý Trưởng Lão vừa ăn, trong lòng vừa dậy sóng. Mỗi miếng cà đi vào là một lần tâm cảnh của lão được gột rửa. Tu vi Luyện Khí tầng 9 vốn bị đóng băng suốt 30 năm, bỗng nhiên có dấu hiệu lung lay. Linh lực trong người lão bắt đầu cuồn cuộn đổ về phía Trúc Cơ cảnh.
Đúng lúc đó, từ phía bên ngoài vườn rau vang lên tiếng quát tháo hống hách:
“Diệp Phi! Mau cút ra đây cho ta!”
Diệp Phi nhíu mày, quẻ bói lúc sáng bảo là “Bình thường”, vậy mà rắc rối đã tìm tới rồi sao? Hắn ra hiệu cho Lý Trưởng Lão ngồi im, rồi chậm rãi bước ra cửa.
Người vừa đến là Trần Hải – một đệ tử nội môn trẻ tuổi, nổi tiếng kiêu ngạo. Hắn đi cùng hai tên đàn em, tay cầm một tờ lệnh bài bằng đồng.
“Có chuyện gì sao sư huynh?” Diệp Phi lộ ra vẻ mặt sợ sệt, thấp cổ bé họng đúng chuẩn đệ tử tạp dịch.
Trần Hải khinh khỉnh nhìn căn nhà tranh rách nát, lạnh giọng nói: “Nghe nói dạo này vườn rau của ngươi linh khí dư thừa, trồng ra được loại củ cải cực phẩm. Lâm Hải trưởng lão cần linh thực để bồi bổ cho linh sủng, từ nay về sau, mỗi tháng ngươi phải nộp lên 100 củ cải và 50 rổ cà pháo. Nếu thiếu một cái, đừng trách ta ném ngươi ra khỏi tông môn!”
Diệp Phi trong lòng thầm mắng: *“Lâm Hải trưởng lão? Lão già tham lam đó cuối cùng cũng đánh hơi đến đây sao? Mỗi tháng 100 củ? Ta trồng có phải là cỏ dại đâu?”*
Tuy nhiên, bề ngoài hắn vẫn khúm núm: “Sư huynh, vườn rau này đất đai cằn cỗi, năng suất không ổn định…”
“Bớt lời đi!” Trần Hải mất kiên nhẫn, đột nhiên ánh mắt hắn khựng lại khi nhìn thấy đĩa cà pháo đang ăn dở trên bàn qua khe cửa khép hờ.
Dù đã ở trong nhà, nhưng hương thơm của “Cà muối tinh luyện” vẫn thoát ra một tia nhỏ. Trần Hải cảm thấy đầu óc tỉnh táo lạ kỳ, một cơn thèm khát mãnh liệt dâng lên từ sâu trong tiềm thức.
“Ngươi ăn cái gì mà thơm vậy? Đưa đây cho ta!”
Hắn không đợi Diệp Phi trả lời, trực tiếp xông vào trong nhà. Vừa vào tới nơi, hắn nhìn thấy Lý Trưởng Lão đang ngồi đó, mắt nhắm nghiền như đang thiền định (thực chất lão đang cố nén sức mạnh của dưa cà để không đột phá ngay lập tức).
Trần Hải nhận ra Lý Trưởng Lão, nhưng lão đã già yếu và hết thời, hắn cũng chẳng coi ra gì.
“Lý lão, người cũng ở đây ăn chực sao?” Trần Hải cười lạnh, định đưa tay giật lấy đĩa cà.
“Đừng!” Diệp Phi hô lên. Hắn không sợ Trần Hải ăn mất miếng cà, mà hắn sợ cái hũ muối dưa dưới gầm giường của mình bị phát hiện.
Bàn tay của Trần Hải chỉ còn cách đĩa cà vài thốn, thì bỗng nhiên, một lực lượng vô hình bùng phát. Đó không phải là sức mạnh của Diệp Phi, mà là sự “phản phệ” của khí vận bên trong hũ dưa cà.
Càn Khôn Hóa Nguyên Đào là bảo vật trấn áp long mạch, linh thức của nó vốn rất cao ngạo. Ngươi muốn ăn dưa của chủ nhân ta? Ngươi là cái thá gì?
*Oành!*
Trần Hải cảm thấy mình như bị một ngọn núi lớn húc vào ngực. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hắn bay ngược ra khỏi nhà tranh như một quả đại bác, ngã nhào vào đống phân bón mà Diệp Phi vừa ủ bên góc vườn.
“Á!” Hai tên đàn em kinh hãi chạy tới đỡ.
Trần Hải mặt mày lấm lem, ho ra một ngụm máu, kinh hoàng nhìn căn nhà tranh: “Cái… cái gì vậy? Trong nhà có đại trận bảo vệ?”
Lý Trưởng Lão lúc này mới mở mắt, thở ra một hơi dài chứa đầy linh sương, nhìn Trần Hải bằng ánh mắt thương hại: “Ngu ngốc… mạo phạm thần thánh mà không biết.”
Diệp Phi vội chạy ra ngoài, vẻ mặt còn hoảng sợ hơn cả Trần Hải: “Trần sư huynh! Huynh sao thế? Ôi trời ơi, có lẽ là hôm qua gió thổi làm rơi cái cuốc kê trên xà nhà trúng đầu huynh rồi! Tôi đã bảo là căn nhà này dột nát, nguy hiểm lắm mà!”
Hắn nhanh chóng chạy tới, giả vờ đỡ Trần Hải dậy nhưng thực chất là dùng một luồng lực đạo vô hình ấn chặt huyệt vị của hắn, khiến hắn tê liệt không thể nói được câu nào ra hồn.
“Đi… mau đi…” Trần Hải sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc. Hắn không nhìn ra chiêu thức gì, nhưng cái áp lực vừa rồi khiến hắn cảm giác như đang đứng trước một vị thần linh hầm hố. Hắn không dám ở lại thêm giây nào nữa, ra hiệu cho hai tên đàn em cõng mình chạy mất dạng.
Đợi đám người đi khuất, Diệp Phi mới thở phào, lẩm bẩm: “Hú hồn, xém chút nữa là phải lộ tu vi để đánh hắn rồi. May mà xà nhà rơi đúng lúc.”
Lý Trưởng Lão đứng phía sau, nhìn bóng lưng Diệp Phi, khóe miệng giật giật: *“Cái cuốc rơi? Tiền bối, người diễn cũng quá thật đi! Ngài rõ ràng là dùng sức mạnh của bình gốm hất văng hắn mà.”*
Sau khi giải quyết xong rắc rối nhỏ, Diệp Phi quay lại nhà, nhặt cái hũ gốm lên, lắc lắc nghe tiếng nước muối xao động bên trong.
“Xem ra phải chuyển cái bình này đi chỗ khác thôi. Chứ mỗi lần ăn dưa mà lại có xà nhà rơi thì cũng phiền phức.”
Lý Trưởng Lão nhân cơ hội đó, cung kính nói: “Diệp tiểu hữu… à không, Diệp đạo hữu… chiếc bình này, liệu có thể để ta trông chừng giúp không? Ta có một mật thất nhỏ ở phía sau đồi, ít người qua lại…”
Lý Trưởng Lão định bụng muốn gần gũi với bảo vật để hưởng chút hơi hám linh khí. Nhưng Diệp Phi lập tức lắc đầu nguầy nguậy:
“Không được, lão mà cầm bình cà của tôi đi rồi lúc thèm lấy gì tôi ăn? Thôi, tôi đào cái lỗ dưới sàn nhà chôn xuống là được. An toàn nhất là ở dưới đất.”
Lý Trưởng Lão cạn lời. Đạo bảo Thượng cổ đem đi chôn gầm giường để muối cà, quả nhiên phong cách của tiền bối không phải người phàm có thể hiểu nổi.
Đêm đó, sau khi Lý Trưởng Lão ra về với tâm thế tràn trề linh lực, chuẩn bị bế quan đột phá Trúc Cơ, Diệp Phi một mình ngồi bên hiên nhà. Hắn nhìn xuống cái bình gốm nâu sẫm giờ đã nằm sâu dưới lớp đất sàn nhà.
【 Leng keng! Ký chủ đã tìm ra công dụng phụ của Càn Khôn Hóa Nguyên Đào (Làm đồ gia dụng). Thưởng thêm kỹ năng: “Sát Thủ Muối Dưa”. Tăng thêm 500 năm tuổi thọ. 】
“Lại tăng tuổi thọ?” Diệp Phi nhún vai. “Cứ đà này, chắc mình chưa kịp tu luyện xong tầng 4 Luyện Khí thì đã sống thọ hơn cả mấy lão tổ tông phái Thanh Vân rồi.”
Hắn gọi Nhị Cẩu lại, ném cho nó một miếng cà muối nhỏ còn sót lại.
Nhị Cẩu nuốt chửng, sau đó cơ thể nó đột ngột dài ra một chút, lớp lông vàng mọc thêm một tầng ánh kim mờ ảo, nhưng rất nhanh sau đó bị nó vận công ép xuống thành vẻ gầy gò thường thấy.
“Sống ở đây, không có internet, không có trà sữa, chỉ có dưa cà mắm muối nhưng mà… cũng bình yên đấy chứ.”
Diệp Phi nằm xuống chiếc võng bện bằng cỏ linh văn, nhìn lên bầu trời đầy sao. Hắn không biết rằng, bên trong chiếc bình gốm cũ kỹ kia, các quy luật thiên hạ đang bị vị chua của dưa cà mài giũa, một loại “Đạo” hoàn toàn mới đang được hình thành – “Đạo Trồng Rau”.
Và thế là, một đêm yên bình trôi qua tại Dược Viên ngoại môn. Chỉ có điều, sáng hôm sau, cả tông môn Thanh Vân chấn động bởi tin tức Lý Trưởng Lão đã già yếu bỗng dưng đột phá Trúc Cơ chỉ sau một đêm, thậm chí tóc bạc còn hóa đen trở lại. Khi người ta hỏi lão bí quyết là gì, lão chỉ rưng rưng nước mắt nói một câu:
“Đừng tu tiên nữa, đi muối cà đi các con ạ!”
Cả tông môn ngẩn ngơ, tưởng lão tu luyện đến phát điên rồi. Chỉ có Diệp Phi ở thung lũng phía sau là hắt hơi một cái, rồi tiếp tục cầm bình tưới nước đi tưới những cây hành mới nhú.
Hành trình “Cẩu” của hắn, xem ra vẫn còn dài và đầy… mùi dưa muối lắm.