Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 129: ** Dưa cà muối có tác dụng tẩy tủy cực mạnh

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:45:31 | Lượt xem: 2

Ánh ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp sương mù bao phủ quanh Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch như chốn bồng lai tiên cảnh. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ vào thung lũng hẻo lánh này, người ta sẽ chỉ thấy một bóng người thanh niên đang lom khom tưới nước, bên cạnh là một con chó vàng gầy gò đang ngáp dài, trông chẳng có chút phong thái tiên gia nào.

Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, hài lòng nhìn hàng hành lá xanh mướt vừa được tưới đẫm nước Cam Lộ.

【 Leng keng! Ký chủ tưới nước cho Linh Hành thành công, kinh nghiệm trồng trọt +10, thuộc tính Căn Cốt +1, thọ nguyên tăng thêm 3 tháng. 】

Tiếng thông báo máy móc của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Phi mỉm cười nhẹ. Đối với kẻ khác, tu tiên là nghịch thiên cải mệnh, là tranh giành chém giết để đoạt lấy một tia cơ duyên. Nhưng đối với hắn, tu tiên chính là làm ruộng. Chỉ cần cây cối tươi tốt, hắn sẽ trường sinh bất tử.

“Nhị Cẩu, đừng có nằm ườn ra đó nữa. Đi xem cái vại dưa muối dưới sàn nhà thế nào rồi. Đêm qua ta cứ nghe thấy tiếng lạch cạch dưới đó, không biết có phải bình Càn Khôn kia lại ‘lên cơn’ không.”

Nhị Cẩu lười biếng liếc chủ nhân một cái, hắt hơi một cái rõ to rồi mới lững thững đi vào trong gian nhà tranh. Nó thừa biết cái vại dưa đó chứa thứ gì. Đó không đơn thuần là dưa muối, đó là kết tinh của quy luật mộc hệ tinh khiết nhất, bị nén lại trong một không gian linh khí nồng đặc đến mức hóa lỏng.

Diệp Phi bước vào nhà, cẩn thận dùng cuốc gẩy lớp đất trên sàn lên, lộ ra cái bình gốm nâu sẫm – Càn Khôn Hóa Nguyên Đào. Ngay khi nắp bình vừa hé mở, một mùi thơm chua dịu, thanh khiết mà không nồng gắt tỏa ra, khiến cho tinh thần người ta ngay lập tức trở nên minh mẫn.

“Chà, dưa cà muối bằng nước Cam Lộ phối hợp với cải bẹ do hệ thống cung cấp, quả nhiên mùi vị khác hẳn thế giới cũ.” Diệp Phi lẩm bẩm, gắp ra một miếng dưa cải vàng ruộm.

Hắn hoàn toàn không biết rằng, nếu một vị đại năng Hóa Thần kỳ ở Trung Châu nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết. Cái bình đó là một mảnh vỡ của Thần khí Thượng cổ, dùng để luyện hóa vạn vật thành nguyên khí tinh túy nhất, vậy mà Diệp Phi lại dùng nó để… nén dưa cho giòn.

Đúng lúc này, từ bên ngoài thung lũng vang lên tiếng bước chân dồn dập kèm theo tiếng cười sảng khoái:

“Diệp lão đệ! Diệp đạo hữu! Lão phu đến làm phiền đây!”

Diệp Phi giật nảy mình, nhanh tay đậy nắp bình lại rồi lấp đất lên. Hắn không sợ người ta cướp dưa, hắn chỉ sợ người ta thấy hắn có bảo bối rồi kéo đến làm phiền. Châm ngôn sống của hắn là: “Ít người biết, sống càng lâu”.

Người vừa đến không ai khác chính là Lý Trưởng Lão. Vị trưởng lão ngoại môn này từ khi đột phá Trúc Cơ thì thần sắc hoàn toàn thay đổi. Tóc lão từ bạc trắng đã chuyển sang xám đen, nếp nhăn trên mặt mờ đi rõ rệt. Lão bước vào nhà với vẻ mặt hớn hở, nhưng ngay khi bước chân vào cửa, bước chân lão bỗng khựng lại.

Lý Trưởng Lão mũi phập phồng, mắt trợn tròn: “Mùi gì thế này? Diệp tiểu hữu, ngươi lại đang chế luyện thần đan gì sao?”

Trong cảm nhận của một tu sĩ Trúc Cơ như lão, mùi hương thoảng qua kia không phải là mùi thức ăn, mà là một loại khí tức thái cổ thoát tục, chỉ cần ngửi một hơi, linh lực trong đan điền vốn đang sục sôi do vừa đột phá của lão lập tức bình ổn lại một cách kỳ lạ.

Diệp Phi gãi đầu, cười gượng: “Đan dược gì đâu lão lý. Tôi vừa muối xong mẻ dưa cải với cà pháo. Tính sáng nay ăn chút cháo trắng với dưa muối cho thanh đạm. Lão tới đúng lúc lắm, có muốn làm một bát không?”

Lý Trưởng Lão nghe vậy thì khóe miệng giật giật.

*Dưa muối? Ngươi lừa quỷ à! Cái mùi hương kinh thiên động địa này mà là dưa muối sao?*

Tuy nhiên, nghĩ đến những lần “khai sáng” trước đó, Lý Trưởng Lão lập tức tự não bổ: *Tiền bối nhất định là đang khảo nghiệm tâm tính của mình. Ngài ấy luôn lấy vỏ bọc phàm nhân để che giấu thiên cơ. Thứ mà ngài gọi là ‘dưa muối’, e rằng chính là Thánh vật tẩy tủy trong truyền thuyết!*

Lão cung kính chắp tay: “Nếu Diệp đạo hữu không chê, lão phu xin được dùng bữa sáng cùng người.”

Diệp Phi xua tay: “Gớm, có gì mà chê với không. Lão ngồi đi, để tôi đi nấu nồi cháo trắng.”

Trong lúc Diệp Phi loay hoay với cái nồi gốm bên bếp lửa, Lý Trưởng Lão ngồi đó, mắt không rời khỏi vị trí sàn nhà mà Diệp Phi vừa mới lấp đất. Lão cảm nhận được một luồng dao động cực kỳ khủng khiếp đang bị kìm nén dưới lớp đất kia. Nó như một con rồng thiêng đang ngủ yên trong vũng nước hẹp.

Một lát sau, một mâm cơm đơn giản được dọn ra. Một bát cháo trắng bốc khói nghi ngút, một đĩa dưa cải vàng ươm và vài quả cà muối trắng ngần.

Diệp Phi nhiệt tình đẩy đĩa dưa về phía Lý Trưởng Lão: “Lão ăn thử đi, dưa này tôi muối bằng công thức gia truyền, giòn lắm.”

Lý Trưởng Lão nhìn đĩa dưa, trong lòng không khỏi run rẩy. Lão cầm đôi đũa tre lên, tay hơi run. Ở tầm mắt của lão, miếng dưa cải kia phát ra ánh quang mang nhàn nhạt, từng sợi gân lá đều chứa đựng đạo vận luân chuyển. Lão cẩn thận gắp một miếng dưa, đưa vào miệng.

“Rắc!”

Một tiếng giòn tan vang lên trong khoang miệng. Ngay lập tức, một luồng vị chua thanh khiết bùng nổ, hóa thành vô số luồng linh khí nhỏ như những mũi kim, đâm thẳng vào kinh mạch của Lý Trưởng Lão.

Lý Trưởng Lão trợn trừng mắt, toàn thân cứng đờ. Lão cảm thấy linh lực trong cơ thể mình vốn đã cô đặc, nay bỗng dưng bị một loại sức mạnh vô hình xới tung lên như người ta xới đất.

*Đây không phải là dưa muối! Đây là Quy Tắc Tẩy Tủy!* – Lý Trưởng Lão hét lên trong lòng.

Linh khí từ miếng dưa không đi vào đan điền, mà nó len lỏi vào từng kẽ xương, từng thớ thịt. Những tạp chất tích tụ suốt hàng chục năm do tuổi già và do dùng đan dược kém chất lượng của lão đang bị luồng “chất chua” kia đánh tan thành mây khói.

Lão bắt đầu ăn ngấu nghiến. Càng ăn, cơ thể lão càng nóng lên. Diệp Phi ngồi đối diện thấy vậy thì lo lắng hỏi: “Lão Lý, lão sao thế? Dưa chua quá à? Tôi đã bảo là hơi quá tay mà…”

Lý Trưởng Lão không trả lời được, mặt lão đỏ bừng lên như quan công, mồ hôi đen kịt bốc mùi hôi thối bắt đầu tiết ra qua lỗ chân lông. Đây là hiện tượng tẩy tủy phạt mao cực độ.

Bỗng nhiên, Lý Trưởng Lão buông đũa, tay ôm chặt lấy quai hàm, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn kịch liệt.

“Khụ… Khụ khụ!”

Lão ho sặc sụa, sau đó “Cạch” một tiếng, một vật gì đó nhỏ màu trắng văng ra từ miệng lão, rơi xuống mặt bàn gỗ.

Diệp Phi trợn tròn mắt: “Lão Lý! Răng… răng lão rụng rồi kìa!”

Chưa dừng lại ở đó, “Cạch, cạch, cạch…”, một chuỗi âm thanh vang lên. Chỉ trong vòng vài hơi thở, toàn bộ hàm răng cũ vàng ố, lung lay vì tuổi già của Lý Trưởng Lão đã rụng sạch sành sanh xuống mặt bàn.

Diệp Phi hồn siêu phách lạc, nhảy dựng lên: “Thôi xong rồi! Chắc chắn là dưa này tôi cho quá nhiều giấm tiên! Hỏng rồi, dưa này có độc, hay là axit nồng quá nó làm mủn xương rồi? Lão Lý, lão đừng chết nhé, tôi không cố ý đâu!”

Trong khi Diệp Phi đang cuống cuồng định đi tìm nước lọc để cho lão súc miệng, thì Lý Trưởng Lão lại đang chìm trong một trạng thái cực kỳ huyền diệu. Lão không hề thấy đau, thay vào đó là một cảm giác ngứa ngáy đến tận xương tủy ở nướu răng.

Tạp chất trong hệ thống xương cốt của lão đã bị đẩy ra ngoài theo những chiếc răng cũ. Giờ đây, từ bên trong nướu, những mầm trắng tinh khôi đang trỗi dậy với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

“Uỳnh!”

Một luồng khí thế mạnh mẽ bộc phát từ người Lý Trưởng Lão, thổi bay cả chiếc chổi tre dựng góc nhà. Diệp Phi bị đẩy lùi lại vài bước, mặt mày tái mét: “Đột phá? Ăn dưa muối mà cũng đột phá? Cái thế giới này điên rồi!”

Khoảng nửa nén hương sau, sự tĩnh lặng trở lại. Lý Trưởng Lão thở hắt ra một hơi, luồng hơi thở dài tới ba thước, trắng xóa như kiếm khí. Lão từ từ mở mắt, ánh mắt tinh anh lạ thường. Lão đưa tay lên chạm vào hàm răng của mình, sau đó nở một nụ cười rạng rỡ.

Hàm răng mới của lão không còn là răng người bình thường. Nó trắng sáng như bạch ngọc, phản chiếu ánh sáng mặt trời một cách lấp lánh, thậm chí còn mang theo một chút hơi thở kim loại sắc lạnh.

“Hô…” Lý Trưởng Lão thốt lên, giọng nói trầm hùng hơn trước bội phần: “Đa tạ Diệp đạo hữu ban ơn tái sinh!”

Diệp Phi cầm cái bình tưới nước che trước ngực, run rẩy hỏi: “Lão… lão không sao chứ? Răng lão mọc lại nhanh thế? Có thấy đau bụng không?”

Lý Trưởng Lão đứng dậy, cúi người thật sâu trước Diệp Phi: “Đạo hữu thật sự là thần nhân. Hàm răng cũ của lão phu vốn dĩ đã mục ruỗng, là vật cản của tu hành. Không ngờ đĩa ‘dưa muối’ của ngài lại có thể giúp lão phu trọng tố căn cốt, loại bỏ hoàn toàn uế khí từ tận xương tủy. Đây không phải răng thường, đây là… Ngọc cốt kim cương nha!”

Lão gắp một quả cà muối còn sót lại, bỏ vào miệng. Lần này lão cắn mạnh một cái.

“Rắc!”

Âm thanh không phải là cà bị vỡ, mà là mặt bàn gỗ sồi cứng cáp bên dưới bị chấn động đến mức nứt toác ra. Hàm răng của lão cứng đến mức kinh hồn bạt vía. Lý Trưởng Lão lấy ra một thanh trường kiếm linh cấp từ túi trữ vật, đưa lên miệng cắn nhẹ một cái.

“Keng!”

Một mẩu lưỡi kiếm sắc bén bị lão cắn đứt ngọt xớt như ăn bánh đa.

Diệp Phi: “…”

*Vãi cả nhái! Răng kim cương thật à? Kiểu này mà đi quảng cáo kem đánh răng ở kiếp trước thì giàu to rồi.*

Diệp Phi vỗ trán, trong lòng thầm than khổ. Xong rồi, lại lộ tẩy rồi. Hắn vốn dĩ chỉ muốn làm một người trồng rau bình thường, ai ngờ dưa mình muối lại biến người ta thành “quái vật răng sắt”.

“Lão Lý này,” Diệp Phi lấy lại bình tĩnh, nghiêm mặt nói: “Chuyện này… lão biết phải làm gì rồi chứ?”

Lý Trưởng Lão rùng mình, lập tức hiểu ý: “Đạo hữu yên tâm! Lão phu hiểu! Ngài thích thanh tịnh, muốn trải nghiệm nhân sinh trong hình dáng phàm nhân. Chuyện đĩa ‘Vạn Pháp Tẩy Tủy Dưa’ này, lão phu chết cũng không hé môi một lời!”

*Vạn Pháp Tẩy Tủy Dưa cái đầu lão ấy! Đó là cải bẹ xanh!* – Diệp Phi gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải làm bộ thâm trầm: “Lão hiểu là tốt. Thôi, răng đã mọc, tu vi đã vững, lão về đi kẻo người ta nghi ngờ.”

Lý Trưởng Lão vừa định bước đi, lại chợt nhớ ra điều gì, bèn lấy ra một túi linh thạch nhỏ, rụt rè đặt lên bàn: “Lão phu biết ngài không màng vật ngoài thân, nhưng đây là một chút tâm ý, mong ngài nhận cho để mua thêm… phân bón.”

Nói đoạn, lão như sợ Diệp Phi đổi ý, lập tức dùng độn thuật biến mất dạng, chỉ để lại một luồng khói nhẹ và dư âm của tiếng cười đắc ý.

Diệp Phi nhìn cái đĩa sạch bách, nhìn hàm răng rụng trên bàn, rồi lại nhìn túi linh thạch. Hắn thở dài, cầm chổi quét đống răng cũ của Lý Trưởng Lão đem đi chôn dưới gốc cây đào.

“Nhị Cẩu, ngươi thấy đấy. Tu tiên thực sự quá nguy hiểm. Ăn miếng dưa thôi mà răng cũng rụng sạch. Chúng ta phải cẩn thận hơn nữa. Từ mai, mỗi lần muối dưa phải giảm lượng nước Cam Lộ xuống, không thì có ngày chúng ta nổ tung mất.”

Nhị Cẩu nằm dưới gầm giường, mắt chó liếc nhìn đống răng đang tỏa ra linh khí dưới gốc cây đào, thầm nghĩ: *Lão chủ nhân này rõ ràng là đại năng cấp thiên tai, mà lúc nào cũng cứ ngỡ mình là kẻ yếu. Thật tội nghiệp cho những ai vô tình đắc tội với vườn rau này.*

Cùng lúc đó, tại Đại điện Thanh Vân Tông, Lý Trưởng Lão đang đi lại với dáng vẻ cực kỳ vênh váo. Khi gặp một vị trưởng lão khác có hiềm khích với mình, lão không nói không rằng, đứng lại nhìn đối phương rồi đột ngột… nhe răng cười một cái.

“Lý lão đầu, ngươi điên rồi à? Sao răng của ngươi lại lấp lánh như linh thạch cấp cao thế kia?” Vị trưởng lão nọ kinh ngạc.

Lý Trưởng Lão hất hàm, nói giọng đặc mùi bí hiểm: “Ngươi thì biết cái gì? Đây là đỉnh cao của tu luyện, là ‘Hóa Cốt Vi Kim’. Có giỏi thì đưa pháp bảo của ngươi đây, ta cắn thử xem?”

“Ngươi…”

Cả tông môn Thanh Vân bắt đầu rộ lên tin đồn: Lý Trưởng Lão tìm được một môn công pháp tu luyện răng cổ xưa, có thể nhai nát mọi loại binh khí. Và đầu sỏ của việc này, “nhân viên văn phòng” Diệp Phi, lúc này đang đau đầu tính toán xem làm sao để dựng một cái hàng rào trận pháp mới, phòng hờ mấy tên “đại năng răng sắt” kia lại tìm đến xin dưa muối.

Hệ thống bỗng nhiên lại hiện lên thông báo:

【 Leng keng! Ký chủ đã tạo ra một chủng tộc tu tiên mới: ‘Cơ Khí Nha Nhân’ (Người răng máy). Điểm danh tiếng ẩn tăng 10.000. Phần thưởng: Hạt giống ‘Ớt Cay Hủy Thiên Diệt Địa’ cấp độ Thần. Chú ý: Ăn vào có thể phun ra chân hỏa thái cổ, cân nhắc kỹ trước khi dùng. 】

Diệp Phi nhìn hạt giống ớt đỏ rực như máu trong tay, tay chân run lẩy bẩy: “Cái này… cái này mà trồng ra rồi để cho ai ăn nhầm, chắc cả Thanh Vân Tông này thành núi lửa mất! Thôi, cất kỹ đi, mạng sống quan trọng, mạng sống là trên hết!”

Hắn đem hạt giống ớt bỏ vào cái rương có khóa 7 lớp, đặt dưới chân giường, rồi lại ra vườn hì hục cuốc đất. Ánh hoàng hôn buông xuống, bóng lưng người nông dân trẻ tuổi kéo dài trên mặt đất, trông thật cô đơn nhưng cũng đầy vẻ… cẩu.

Giới tu tiên ngoài kia có sóng gió thế nào, cũng chẳng bằng một buổi sớm mai tưới rau và một bát dưa muối “rụng răng” của Diệp đạo hữu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8