Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 130: ** Các vị thần cổ đại thức tỉnh

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:46:13 | Lượt xem: 3

Sáng sớm, tại thung lũng hẻo lánh phía sau Thanh Vân Tông.

Diệp Phi như thường lệ thức dậy khi con gà trống — thực chất là một con Chu Tước bị hắn nuôi thành gà béo — vừa cất tiếng gáy chói tai đầu tiên. Việc đầu tiên hắn làm không phải là hít thở linh khí trời đất, mà là rút ra một ống quẻ bằng gỗ đen tuyền, thành tâm lầm bầm:

"Trời xanh có mắt, Thần Nông phù hộ. Hôm nay tiểu nhân định bón phân cho đám Củ Cải Ánh Trăng, xin cho biết hung cát để còn liệu đường mà chạy…"

*Rào rào.*

Ba thanh quẻ rơi xuống đất. Diệp Phi nín thở nhìn xuống, rồi sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy quyến.

"Đại hung… Đại hung… Đại hung? Tam trùng đại hung?!"

Hắn run rẩy thu lại thẻ quẻ, lòng bàn chân lập tức ngứa ngáy muốn bôi mỡ chạy ngay. Theo kinh nghiệm mười năm "cẩu" ở tu tiên giới của hắn, quẻ tượng này có nghĩa là nếu hôm nay hắn không chết thì cũng mất nửa cái mạng. Hắn lập tức quay vào căn chòi mái lá, bắt đầu kiểm tra lại "túi hành lý khẩn cấp".

"Mười tám tấm bùa dịch chuyển tức thời, ba bộ trận pháp ẩn nấp cấp cao, hai hũ thuốc giải độc vạn năng, còn có… Nhị Cẩu! Nhị Cẩu đâu rồi?"

Một con chó vàng gầy gò, lông lá lổm chổm đang nằm dài dưới gốc cây đại thụ gần đó, lười biếng hé mắt nhìn chủ nhân. Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ở sâu bên trong đang ẩn chứa một luồng sức mạnh có thể nghiền nát hư không. Nó khinh thường nhìn vẻ mặt hớt hải của Diệp Phi, trong lòng thầm nghĩ: *Chủ nhân lại bắt đầu lên cơn sảng rồi. Với tu vi sắp rách nát cả thiên đạo của ông, cái quẻ gỗ rách kia sao bói nổi vận mệnh của ông chứ? Chắc chắn là có con ruồi nào bay qua làm lệch quẻ thôi.*

Nhưng lần này, Diệp Phi cảm thấy thực sự không ổn. Không gian xung quanh thung lũng đột ngột đông cứng lại. Một thứ áp lực từ thời hồng hoang, cổ xưa và đầy vị mục nát bắt đầu từ dưới lòng đất trồi lên.

*Ầm!*

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những luống rau cải bắp xanh mướt của Diệp Phi bị hất tung lên. Một luồng khí đen kịt từ sâu dưới lòng đất phun ra như núi lửa, nhuộm đen cả bầu trời xanh biếc của Thanh Vân Tông.

"Hỏng rồi! Động đất? Hay là tông môn bị diệt?" Diệp Phi cuống cuồng vơ lấy chiếc cuốc gỉ – món "pháp bảo" cầm tay mà hắn tin tưởng nhất. "Nhị Cẩu, chạy mau! Vườn rau này không giữ được nữa rồi!"

Nhưng khi hắn định thi triển khinh công để vọt đi, một giọng nói trầm đục, mang theo tiếng gầm thét của sấm sét vang vọng khắp không gian:

"Kẻ phàm trần nào… dám mạo phạm giấc ngủ vĩnh hằng của thần?"

Từ trong luồng khí đen, ba cái bóng khổng lồ dần dần hiện ra. Mỗi cái bóng cao hàng chục trượng, mang trên mình bộ giáp trụ rách nát nhưng tỏa ra uy áp khiến vạn vật phải quỳ lạy. Kẻ đi đầu cầm một thanh trọng kiếm gỉ sét, mắt đỏ như lửa. Kẻ thứ hai là một nữ nhân với mái tóc là những sợi dây leo khô héo. Kẻ thứ ba là một lão già có đôi mắt chứa cả tinh hà, nhưng cơ thể lại nửa hư nửa thực.

Đây là những vị thần của thời cổ đại, những kẻ đã ngã xuống trong cuộc Đại Kiếp Luân Hồi hàng triệu năm trước và được chôn cất tại "Vạn Cổ Mộ" — nơi mà Diệp Phi vô tình chọn làm vườn rau suốt 10 năm qua.

"Trời đất ơi… Thần… Thần thật à?" Diệp Phi chết đứng tại chỗ. Hắn nhìn xuống chân mình, rồi nhìn sang đống rau bắp cải vừa bị hất tung, trong lòng vừa sợ hãi vừa xót của.

Vị thần đi đầu, Thần Chiến Tranh Thái Cổ – Hình Thiên tàn niệm, gầm lên:
"Ngươi, một con kiến hôi, dám ở trên đầu chúng ta mà… tưới nước tiểu? Ngươi có biết chỗ này là vùng đất thánh của chúng ta không?"

Nữ thần Đất Đai cũng rít lên qua kẽ răng: "Ngươi còn dùng di cốt của các chiến hữu ta để… làm phân bón? Ta cảm nhận được linh hồn của Lôi Thần đang nằm dưới gốc cây cà chua kia! Thật là sỉ nhục! Thần linh không thể bị nhục mạ!"

Diệp Phi nghe đến đây, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Hắn lắp bắp:
"Các… các đại ca, đại tỷ… Tiểu đệ không biết thật mà! Tôi thấy đất ở đây tốt, tơi xốp, lại có chút mùi 'thơm' lạ nên mới trồng vài cây rau cải để sinh sống qua ngày. Các vị tiền bối hạ hỏa, có gì từ từ nói, đừng động thủ, động thủ tổn thọ lắm!"

"Nói nhảm! Trả lại vùng đất này cho chúng ta, sau đó dùng mạng của ngươi để tế lễ!" Thần Chiến Tranh giơ thanh trọng kiếm khổng lồ lên cao. Một kiếm này chém xuống, đừng nói là thung lũng nhỏ nhoi này, mà cả Thanh Vân Tông có lẽ cũng sẽ biến thành tro bụi.

Nhị Cẩu đứng bên cạnh Diệp Phi, cái đuôi cụp xuống, nhưng ánh mắt nó đã trở nên lạnh lẽo vô cùng. Nó đang tính toán xem nên cắn đứt cổ họng của tên thần "hết đát" này trong bao nhiêu phần vạn giây mà không để chủ nhân phát hiện.

Nhưng đúng lúc đó, Diệp Phi vì quá hoảng loạn đã hành động theo bản năng. Hắn quăng ra một quả dưa chuột lấp lánh ánh xanh, run rẩy nói:
"Tiền bối! Đừng chém! Ăn… ăn thử miếng dưa chuột này đi! Nó giúp hạ hỏa, trị nóng trong người rất tốt! Các ngài nằm dưới đất lâu như vậy, chắc chắn là bốc hỏa lắm rồi!"

Quả dưa chuột kia không phải loại thường, đó là "Thanh Tâm Thần Lộ Qua" mà Diệp Phi đã trồng hơn ba năm, tưới bằng nước Cam Lộ nguyên chất.

Thần Chiến Tranh vốn định vung kiếm, nhưng mùi hương thanh khiết, tinh thuần chưa từng thấy trong hàng triệu năm qua đột nhiên xộc vào mũi lão. Lão sững lại. Là một thần linh đã héo mòn, lão khao khát linh khí sạch sẽ đến mức bản năng chiếm cả lý trí. Lão vô thức đón lấy quả dưa, cắn một miếng.

*Rộp!*

Một luồng mát lạnh thanh khiết từ đầu lưỡi lan tỏa ra toàn bộ linh thể rách nát của lão. Những vết nứt trên bộ giáp và cả những vết thương linh hồn vốn đã đau đớn hàng triệu năm qua bỗng chốc… khép lại một cách kỳ diệu.

"Cái… cái gì thế này?" Thần Chiến Tranh trừng mắt, kiếm trên tay suýt rơi xuống đất. "Linh khí này… sao lại tinh thuần hơn cả Tiên Tủy thời thượng cổ?"

Nữ thần Đất Đai và lão già nhìn nhau kinh hãi, rồi họ cũng không kìm lòng được mà nhặt lấy những cây bắp cải đang lăn lóc dưới đất lên nếm thử.

"Trời ơi! Đây là Vạn Niên Linh Thạch trong hình dạng rau cải sao?" Nữ thần Đất Đai thốt lên, khuôn mặt khô héo của bà ta bắt đầu hồng hào trở lại, mái tóc dây leo khô bỗng chốc nảy mầm xanh mướt.

Diệp Phi thấy các vị thần đột nhiên dừng tay để… ăn rau, hắn liền thở phào một cái, cái tính "cẩu" lại bắt đầu trỗi dậy. Hắn cười xởi lởi, lấy từ trong bình chứa nước Cam Lộ ra một đĩa cà chua chín mọng:

"Các vị tiền bối, cứ thong thả mà dùng. Chỗ tôi không có gì ngoài rau sạch. Các vị nói đòi lại đất… thực ra cũng phải thôi, đất này của các vị mà. Nhưng các vị xem, nếu tôi đi rồi, ai sẽ bón phân, tưới nước cho đám rau này để các vị ăn mỗi ngày? Nếu để đất hoang, linh khí lại cạn kiệt, các vị lại phải nằm ngủ tiếp đấy."

Lão già có đôi mắt tinh hà trầm ngâm, lão cảm nhận được tu vi của mình đang từ mức sắp tan biến đột ngột nhảy vọt lên một tầm cao mới chỉ sau khi ăn nửa củ cà rốt. Lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt hoàn toàn khác.

*Tên nhóc này… rốt cuộc là ai? Hắn nhìn có vẻ chỉ là Luyện Khí tầng 3, nhưng chiếc cuốc trong tay hắn… tỏa ra hơi thở của Thái Cổ Thần Khí? Còn con chó vàng kia… sao nhìn giống như Thôn Phệ Thần Thú trong truyền thuyết đang đói bụng vậy?*

Lão già thầm nghĩ: *Chúng ta vừa tỉnh dậy, thực lực chưa phục hồi một phần vạn. Nếu cứng rắn, e rằng không ổn. Nhưng quan trọng nhất là… rau của hắn ngon quá!*

Thần Chiến Tranh sau khi ăn xong quả dưa chuột, vẻ hung dữ ban nãy biến mất tăm, thay vào đó là một vẻ mặt có chút… ngượng ngùng. Lão hắng giọng:
"Hừm, nể tình ngươi biết điều, và cũng nể tình ngươi đã chăm sóc… 'mộ phần' của chúng ta khá tốt, chúng ta quyết định… tạm thời không thu hồi đất."

Nữ thần Đất Đai gật đầu lia lịa, tay vẫn còn cầm một củ cải: "Đúng, đúng! Nhưng đất này vẫn là của chúng ta. Ngươi chỉ là kẻ… làm thuê cho chúng ta thôi! Ngươi phải có nhiệm vụ cung cấp linh thực mỗi ngày để chúng ta phục hồi thần lực!"

Diệp Phi trong lòng mừng thầm: *Làm thuê? Tốt quá! Làm thuê thì không cần phải gánh trách nhiệm lớn, cũng không sợ bị giết tế cờ!*

Hắn vội vàng cúi người: "Vâng, vâng! Các vị cứ tự nhiên. Thung lũng này còn rộng, phía sau kia có cái hầm trú ẩn tôi mới đào, sâu 1000 mét, rất yên tĩnh và chắc chắn, các vị có thể xuống đó nghỉ ngơi cho mát."

Các vị thần nhìn nhau. Thần linh như họ mà phải xuống hầm trú ẩn sao? Nhưng khi nghĩ đến việc nếu đứng ở trên này, lỡ có kẻ thù nào cảm nhận được hơi thở thần linh tìm đến làm phiền, họ cũng chưa đủ sức đánh trả. Xuống hầm của kẻ này, vừa có rau ăn, vừa an toàn… cũng không tệ.

"Được, dẫn đường!" Thần Chiến Tranh phất tay.

Diệp Phi lạch bạch dẫn ba "ông tổ" xuống hầm. Nhị Cẩu đi sau cùng, khinh thường hừ mũi một cái, phát ra một âm thanh cực nhỏ mà chỉ ba vị thần nghe thấy: "Liệu mà làm việc cho tốt, đứa nào dám làm hỏng luống cải ngồng của chủ nhân ta, ta liền cho đứa đó thành phân bón thật đấy."

Ba vị thần rùng mình một cái, chân tay cứng đờ, không dám ngoái đầu lại, lẳng lặng chui xuống hầm của Diệp Phi.

Diệp Phi sau khi sắp xếp xong cho ba vị "khách quý", leo lên mặt đất, lau mồ hôi trán, lẩm bẩm: "Hú hồn, quẻ bói đúng là đại hung thật, chút nữa thì mất trắng vườn rau. Mà mấy ông lão này nhìn có vẻ là 'hộ nghèo' từ thời cổ đại thoát xác ra đòi nợ, chắc phải trồng thêm nhiều khoai tây để nuôi họ rồi. Nuôi thần cũng giống nuôi lợn thôi, cứ cho ăn no là họ hiền ngay."

Hệ thống trong đầu hắn đột nhiên vang lên:
【 Leng keng! Ký chủ đã thu phục ba vị Thần Cổ Đại làm… công nhân nông trường. Danh tiếng ẩn tăng 1.000.000. Phần thưởng: Kỹ năng 'Thần Nông Cương Khí' — dùng khí cuốc đất để trấn áp vạn thần. Chú ý: Càng cuốc đất nhiều, uy áp càng mạnh. 】

Diệp Phi trợn mắt: "Cái gì? Lại tăng danh tiếng? Ta không muốn nổi tiếng mà! Ta chỉ muốn trồng rau thôi!"

Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi các trưởng lão Thanh Vân Tông đang bay tới vì cảm nhận được khí đen ban nãy. Diệp Phi lập tức vơ lấy đống bắp cải nát, giả bộ khóc lóc thảm thiết: "Trời ơi! Động đất làm hỏng hết rau của con rồi! Tiền thuế linh thạch năm nay lấy đâu ra đây?!"

Lý Trưởng Lão vừa hạ xuống, nhìn thấy thung lũng nát tươm và Diệp Phi đang gào khóc, lão thở dài vỗ vai hắn: "Diệp lão đệ, của đi thay người. Chỉ là chút rau thôi mà. Nhưng mà… ta nghe nói vừa rồi có uy áp thần linh xuất hiện ở đây?"

Diệp Phi mếu máo: "Thần linh gì ạ? Chắc là tiếng nổ của đống cà chua lên men trong hầm của con thôi. Lão nhìn xem, nhà tan cửa nát thế này…"

Lý Trưởng Lão nhìn đống bắp cải, hít một hơi rồi kinh hãi: "Khoan đã… đám cải nát này… sao linh khí nồng đậm thế? Diệp tiểu hữu, ngươi không cần giả vờ nữa, ta biết ngươi vừa dùng thuật pháp trấn áp yêu ma dưới lòng đất đúng không? Ngươi quả thực là cứu tinh của Thanh Vân Tông ta!"

Diệp Phi: "…" *Ta đã bảo là ta chỉ muốn trồng rau mà! Sao ai cũng thích 'não bổ' thế này?!*

Trong bóng tối dưới lòng đất, ba vị thần cổ đại đang ngồi khoanh chân, mỗi người cầm một củ cà rốt nhai rôm rốp. Thần Chiến Tranh thì thầm: "Này, các ngươi có thấy uy áp từ chiếc cuốc của hắn vừa rồi không? Hình như nó vừa mạnh lên gấp đôi?"

"Thấy… ta còn thấy con chó kia đang nhìn chúng ta qua khe cửa hầm." Nữ thần Đất Đai run rẩy nói.

"Thôi, đừng nói nữa. Ăn nhanh đi rồi ra cuốc đất giúp hắn. Ta cảm giác nếu mình làm việc không chăm chỉ, ngày mai mình sẽ trở thành 'thương hiệu' phân bón mang tên Thần Linh mất."

Và thế là, một chương mới trong cuộc đời "cẩu" của Diệp Phi bắt đầu, với ba vị "công nhân" đặc biệt nhất trong lịch sử tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8